Bí ẩn truyền kỳ về những đôi giày đặt trên bờ trước mỗi vụ nhảy sông tự vẫn thời cổ đại

RynBaBy

Đã tốn tiền
Trung Quốc là một quốc gia với hàng ngàn năm lịch sử cùng những phong tục tập quán bí ẩn khó hiểu. Văn hóa nơi đây như một cuốn sách dày lật mãi không hết. Rất nhiều phong tục cổ quán nơi đây khiến thời nay ai cũng phải đặt câu hỏi. Ví dụ như tại sao người xưa thường đặt đôi giày trên bờ mỗi khi gieo mình xuống sông tự vẫn.



Câu chuyện có lẽ bắt nguồn từ một nhân vật lịch sử vĩ đại của Trung Quốc – Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Dương Tử đánh thức cả nhân thế. Ông vốn là một người hoàng tộc nước Sở, học cao hiểu rộng, giỏi chính trị và cả văn chương. Nhưng do bị tham quan ghen gét, buông lời dèm pha, khiến vua Sở nghe theo đày ông ra đất Giang Nam. Khuất Nguyên trong tâm trạng chán nản và tuyệt vọng đã nhảy xuống sống Mịch La tự tử vào ngày 5 tháng 5 âm lịch năm 278 trước công nguyên – Khi đó Khuất Nguyên mới 62 tuổi.



Sau đó, mọi người chỉ tìm thấy đôi giày của ông bên bờ sông, còn thi thể đã biến mất. Nói cách khác, khi Khuất Nguyên gieo mình xuống sông, ông đã cố tình bỏ lại đôi giày của mình. Những câu chuyện tương tự như vậy sau đó xảy ra rất nhiều. Ví như vợ của Tiêu Trọng Khanh là Lưu Thị trước khi nhảy xuống sông tự vẫn cũng đã cởi giày để lại trên bờ. Tiêu Trọng Khanh là một quan phủ nhỏ ở Lư Giang. Lưu Thị mặc dù được sinh ra trong một gia đình trung lưu nhưng được giáo dục rất tốt. Lưu Thị vốn là một người vợ đảm đang, lại có tài thêu dệt vải, một lòng kính trọng mẹ chồng, nhưng lại không được mẹ chồng coi trọng, thậm chí hắt hủi, đay nghiến khiến cuộc sống của hai vợ chồng gặp phải nhiều khó khăn. Hai người buộc phải xa nhau nhưng tình nghĩa vẫn sâu nặng và Lưu Thị giữ trọn lời thề non hẹn biển với chồng, không chịu nghe lời mai mối của anh trai, trầm mình xuống sông giải thoát. Tiêu Trọng Khanh sau khi biết tin vợ mất cũng treo cổ tự vẫn.

Việc cởi giày để lại trước khi nhảy sông tự tử của người cổ xưa nghe có vẻ kỳ lạ và khó hiểu. Nhưng một số chuyên gia văn hóa đã đưa ra những suy đoán thú vị về điều này...

Đọc tiếp tại:
https://danviet.vn/bi-an-truyen-ky-...song-tu-van-thoi-co-dai-20200808121135785.htm

Gửi từ Bi Tô Thanh Phong bằng vozFApp
 

minsociu4

Senior Member
Câu chuyện có lẽ bắt nguồn từ một nhân vật lịch sử vĩ đại của Trung Quốc – Khuất Nguyên gieo mình xuống sông Dương Tử đánh thức cả nhân thế. Ông vốn là một người hoàng tộc nước Sở, học cao hiểu rộng, giỏi chính trị và cả văn chương. Nhưng do bị tham quan ghen gét, buông lời dèm pha, khiến vua Sở nghe theo đày ông ra đất Giang Nam. Khuất Nguyên trong tâm trạng chán nản và tuyệt vọng đã nhảy xuống sống Mịch La tự tử vào ngày 5 tháng 5 âm lịch năm 278 trước công nguyên – Khi đó Khuất Nguyên mới 62 tuổi.
:big_smile:
 

knell

Senior Member
Theo tôi thấy thì có lẽ do cảm giác và quán tính thôi. Lúc xuống nước mà chân mang giày dép nó khó chịu kiểu gì ấy :(
 

wintersotana

Senior Member
Chắc để người thân biết là tự tử mà tìm xác mang về hoặc ko mòn mỏi chờ đợi nữa
 

Ruiz

Senior Member
:) vụ đôi dép, mấy năm trước trong lúc kéo dây đèn led trang trí cầu, thằng thợ gom đồ về để lại đôi dép trên cầu, từ trưa không ai quan tâm đến chiều có người thấy la làng lên có người tự tử bỏ lại đôi dép :haha: dân tình uống cafe dọc đó bu như kiến, đm hài
 

chocoboxx

Senior Member
Nhảy không để lại thì không ai biết có người nhảy cầu, đến khi chết rồi cũng muốn được sự quan tâm của người khác. Nếu nhảy mà không để lại gì thì cảm giác vô nghĩa, như hạt cát rơi xuống nước vậy, khéo chả ai thèm tìm xác
 

1802

Senior Member
Méo hiểu tại sao cứ phải bỏ dép trên bờ. Chết rồi sợ mất dép hay sao mấy ông nhỉ
 

f0ng

Đã tốn tiền
:) vụ đôi dép, mấy năm trước trong lúc kéo dây đèn led trang trí cầu, thằng thợ gom đồ về để lại đôi dép trên cầu, từ trưa không ai quan tâm đến chiều có người thấy la làng lên có người tự tử bỏ lại đôi dép :haha: dân tình uống cafe dọc đó bu như kiến, đm hài
Xạo mài. K lẽ nó đi chân không về
 

Chua Te Mr X

Senior Member
Nhảy không để lại thì không ai biết có người nhảy cầu, đến khi chết rồi cũng muốn được sự quan tâm của người khác. Nếu nhảy mà không để lại gì thì cảm giác vô nghĩa, như hạt cát rơi xuống nước vậy, khéo chả ai thèm tìm xác
Để người nhà còn nhận xác
Có người bệnh ko chữa dc, bị hành hạ quá phải tự tử, trước khi tự tử để lại đồ để chết người nhà còn tìm dc mà chôn chứ sao
 

hoanglong0712

Senior Member
LÝ luận trên phương diện bất cứ sinh vật sống nào cũng ham sống, tháo giày chắc là hành động cuối cùng để kéo dài sự sống càng lâu càng tốt để suy nghĩ có nên nhảy hay không ? Mà tháo dép là sure kèo nhảy rồi,
 
Top