Cấm xe máy - 'đừng bàn lùi'

D_V_D

Senior Member
Ai cũng muốn Hà Nội, TP HCM văn minh, hiện đại như London, Tokyo... nhưng cứ hễ đề cập đến chuyện bỏ xe máy thì lại ào ào phản đối.

Gần đây, tôi thấy người ta lại râm ran tranh luận quanh câu chuyện không mới nhưng chưa bao giờ cũ "cấm xe máy, xe thô sơ". Và số người phản đối dường như vẫn chiếm phần đông. Tôi đọc rất nhiều ý kiến bình luận, người cho rằng "dân Việt còn nghèo, cấm xe máy rồi lấy gì làm ăn sinh sống?"; người chất vấn "cấm xe máy, dân chuyển sang đi ôtô thì sao?"; người thì đổ lỗi "vì giao thông công cộng chưa phát triển nên làm sao bỏ được xe máy"; có người thậm chí còn gay gắt nói "cấm xe máy là tư duy của người giàu"... Nói chung, người ta có muôn vàn lý do khác nhau để chỉ trích đề xuất này.

Một điểm chung dễ thấy ở các ý kiến phản đối trên là hầu hết đều chỉ nhắm vào những hạn chế, hệ lụy tiêu cực mà không hề quan tâm hay công nhận những lợi ích có được. Họ đứng trên góc độ lợi ích cá nhân, trên tư tưởng lập trường của những người đang gắn liền với chiếc xe máy để bảo vệ quyền lợi của chính mình, nhiều hơn là hành động vì cái chung.

Tôi có một anh bạn, ấp ủ dự định mở một nhà hàng từ rất lâu. Thời ấy, cả con phố chưa một ai kinh doanh mặt hàng này. Ấy thế như, anh cứ quanh quẩn mãi với những suy nghĩ, kế hoạch của riêng mình mà chẳng thể nào bắt tay vào thực hiện được. Tôi hỏi anh "đã quyết rồi sao không làm đi?".

Anh đáp: "Cũng muốn lắm, nhưng còn vốn thì sao? Tình của mình thì không đủ, còn vay mượn thì khác nào tự biến mình thành con nợ. Liệu có lãi không, có bị cạnh tranh không? Nhỡ may làm ăn thất bại rồi tiền đâu để trả?". Cứ vậy, anh khất lần khất lượt nhiều tháng, nhiều năm. Và rồi, khi con phố bắt đầu mọc lên một, hai, rồi cả chục cửa hàng cạnh tranh, anh nhận ra mình đã lỡ mất cơ hội.

Chuyện cấm xe máy hay xe thô sơ cũng vậy. Nếu chỉ nhìn vào những rủi ro, những hạn chế để rồi không dám làm, bàn lùi, thì mãi mãi chúng ta sẽ chỉ dậm chân tại chỗ.

Tôi nghĩ thế này, cứ cho rằng giờ ta cấm xe máy, một bộ phận người dân sẽ chuyển sang đi ôtô (vì mức thu nhập của nhiều người ở thành phố không hề nhỏ). Đường phố khi ấy có thể sẽ tắc, thậm chí tắc hơn bây giờ. Nhưng chính vì sự bất tiện ấy, người ta sẽ dần chuyển hướng sang xe buýt, tàu điện, Metro...

Khi ấy, các loại hình vận tải công cộng sẽ dễ sinh lời hơn bây giờ. Mặt khác, tốc độ phát triển của công nghệ khoa học kỹ thuật khi có bàn tay tư nhân tham gia sẽ sớm đưa giao thông công cộng bắt kịp với tốc độ gia tăng dân số. Hạ tầng đô thị lúc đó sẽ được giải phóng, phát triển để phù hợp với nhu cầu, bài toán giao thông công cộng cũng sẽ tìm được lời giải. Đó là cách mà các nước phát triển đã thực hiện và thành công trước chúng ta hàng chục, hàng trăm năm.

https://vnexpress.net/cam-xe-may-dung-ban-lui-4240756.html
 
Last edited by a moderator:

susuxenhgai

Senior Member
Tôi có một anh bạn, ấp ủ dự định mở một nhà hàng từ rất lâu. Thời ấy, cả con phố chưa một ai kinh doanh mặt hàng này. Ấy thế như, anh cứ quanh quẩn mãi với những suy nghĩ, kế hoạch của riêng mình mà chẳng thể nào bắt tay vào thực hiện được. Tôi hỏi anh "đã quyết rồi sao không làm đi?".

Anh đáp: "Cũng muốn lắm, nhưng còn vốn thì sao? Tình của mình thì không đủ, còn vay mượn thì khác nào tự biến mình thành con nợ. Liệu có lãi không, có bị cạnh tranh không? Nhỡ may làm ăn thất bại rồi tiền đâu để trả?". Cứ vậy, anh khất lần khất lượt nhiều tháng, nhiều năm. Và rồi, khi con phố bắt đầu mọc lên một, hai, rồi cả chục cửa hàng cạnh tranh, anh nhận ra mình đã lỡ mất cơ hội.
Câu chuyện như cái đầu bòi.
Đáng nhẽ phải kết thúc là "chớp lấy thời cơ, tôi vay mượn bạc tỉ tự mở quán ở khu phố ấy, sau mấy năm tôi vất vả làm ăn, anh thì vẫn thế, tôi thì đóng quán trốn chui trốn lủi..."
 

eragon1207

Đã tốn tiền
Ai cũng muốn Hà Nội, TP HCM văn minh, hiện đại như London, Tokyo... nhưng cứ hễ đề cập đến chuyện bỏ xe máy thì lại ào ào phản đối.

Gần đây, tôi thấy người ta lại râm ran tranh luận quanh câu chuyện không mới nhưng chưa bao giờ cũ "cấm xe máy, xe thô sơ". Và số người phản đối dường như vẫn chiếm phần đông. Tôi đọc rất nhiều ý kiến bình luận, người cho rằng "dân Việt còn nghèo, cấm xe máy rồi lấy gì làm ăn sinh sống?"; người chất vấn "cấm xe máy, dân chuyển sang đi ôtô thì sao?"; người thì đổ lỗi "vì giao thông công cộng chưa phát triển nên làm sao bỏ được xe máy"; có người thậm chí còn gay gắt nói "cấm xe máy là tư duy của người giàu"... Nói chung, người ta có muôn vàn lý do khác nhau để chỉ trích đề xuất này.

Một điểm chung dễ thấy ở các ý kiến phản đối trên là hầu hết đều chỉ nhắm vào những hạn chế, hệ lụy tiêu cực mà không hề quan tâm hay công nhận những lợi ích có được. Họ đứng trên góc độ lợi ích cá nhân, trên tư tưởng lập trường của những người đang gắn liền với chiếc xe máy để bảo vệ quyền lợi của chính mình, nhiều hơn là hành động vì cái chung.

Tôi có một anh bạn, ấp ủ dự định mở một nhà hàng từ rất lâu. Thời ấy, cả con phố chưa một ai kinh doanh mặt hàng này. Ấy thế như, anh cứ quanh quẩn mãi với những suy nghĩ, kế hoạch của riêng mình mà chẳng thể nào bắt tay vào thực hiện được. Tôi hỏi anh "đã quyết rồi sao không làm đi?".

Anh đáp: "Cũng muốn lắm, nhưng còn vốn thì sao? Tình của mình thì không đủ, còn vay mượn thì khác nào tự biến mình thành con nợ. Liệu có lãi không, có bị cạnh tranh không? Nhỡ may làm ăn thất bại rồi tiền đâu để trả?". Cứ vậy, anh khất lần khất lượt nhiều tháng, nhiều năm. Và rồi, khi con phố bắt đầu mọc lên một, hai, rồi cả chục cửa hàng cạnh tranh, anh nhận ra mình đã lỡ mất cơ hội.

Chuyện cấm xe máy hay xe thô sơ cũng vậy. Nếu chỉ nhìn vào những rủi ro, những hạn chế để rồi không dám làm, bàn lùi, thì mãi mãi chúng ta sẽ chỉ dậm chân tại chỗ.

Tôi nghĩ thế này, cứ cho rằng giờ ta cấm xe máy, một bộ phận người dân sẽ chuyển sang đi ôtô (vì mức thu nhập của nhiều người ở thành phố không hề nhỏ). Đường phố khi ấy có thể sẽ tắc, thậm chí tắc hơn bây giờ. Nhưng chính vì sự bất tiện ấy, người ta sẽ dần chuyển hướng sang xe buýt, tàu điện, Metro...

Khi ấy, các loại hình vận tải công cộng sẽ dễ sinh lời hơn bây giờ. Mặt khác, tốc độ phát triển của công nghệ khoa học kỹ thuật khi có bàn tay tư nhân tham gia sẽ sớm đưa giao thông công cộng bắt kịp với tốc độ gia tăng dân số. Hạ tầng đô thị lúc đó sẽ được giải phóng, phát triển để phù hợp với nhu cầu, bài toán giao thông công cộng cũng sẽ tìm được lời giải. Đó là cách mà các nước phát triển đã thực hiện và thành công trước chúng ta hàng chục, hàng trăm năm.

https://vnexpress.net/cam-xe-may-dung-ban-lui-4240756.html
như thế tức là thay vì chuẩn bị cho sự chuyển đổi được thuận lợi, tác giả đề xuất ép phần đông dân số vào thế bất lợi, để từ đó buộc họ phải chuyển đổi, phải tự tìm cách mà thích nghi với khó khăn mới... k có củ cà rôt nào hêt, tác giả muốn dùng luôn cây gậy
 

True Mirror

Senior Member
Tôi có một anh bạn, ấp ủ dự định mở một nhà hàng từ rất lâu. Thời ấy, cả con phố chưa một ai kinh doanh mặt hàng này. Ấy thế như, anh cứ quanh quẩn mãi với những suy nghĩ, kế hoạch của riêng mình mà chẳng thể nào bắt tay vào thực hiện được. Tôi hỏi anh "đã quyết rồi sao không làm đi?".
1614504034992.png

Tóm tắt là thằng pv tự ỉa tự ăn
Còn đường việt nam cấm xe máy tự khắc dân mua oto hoặc đi bus, lúc đó hệ thống công cộng auto phát triển do nhu cầu. Không dám cấm thì chịu.
 

vinhasdf

Senior Member
Cấm xong chắc đi bộ cả lũ, xe bus Hà Nội thì ghẻ lở khỏi phải bàn rồi. Giá nhà đất Hà Nội lại lên vì không ai muốn đi làm xa.
 

eternal_vnn

Senior Member
Bố cái thằng bồi bút nào ngồi quay tay ra cái bài này nó khắm thối thật. Hạ tầng thì thô sơ, đời sống người dân còn chưa cao, thuế oto thì khủng khiếp, bọn nó khuyên người ta bỏ xe máy để chuyển sang phương tiện gì trong khi bus, taxi, train chỉ thích hợp với đời sống công nghiệp, mà cái mục tiêu ấy ở nước ta còn dàiiiii. Cấm, hay hạn chế xe máy nó cũng tương tự như chuyện khuyên người ta bỏ túi nilon hay ống hút nhựa. Vấn đề đặt ra : bỏ nó thì giải pháp thay thế là gì?
 

kaname_momojiri

Senior Member
Mặc dù em đi xe máy nhưng em ủng hộ việc cấm xe máy. Nhưng muốn giải tỏa tắc đường thì k phải chỉ là việc của xe máy mà nó còn có phần nhiều là do việc quy hoạch thành phố như lol của N2. Các thím thử nghĩ xem cái đường sắt trên cao kia nó phát huy hiệu quả không hay là nó chết yểu như cái xe bus chạy ở giữa đường ấy.

Theo em chết là cái chắc, vì sao ư? Nếu đúng ra thành phố có quy hoạch thì nó sẽ phân khu nào chuyên làm nhà ở, khu nào chuyên là văn phòng, khu vui chơi giải trí riêng. Nhưng không, ngâm sh*t rồi thì há mồm làm sao cho đặng. Các dự án trung cư cứ đủ $$$ là nó tự dựng lên không cần biết là giao thông quanh đấy có đáp ứng được hay không? Hoặc giả định chính phủ cho phép xây theo kiểu bia kèm lạc là phải xây kèm thêm giao thông xung quanh. Nhưng các anh khôn lắm, éo ai dại xây giao thông trước, khôn nhất vẫn là xây chung cư trước, rồi còn tiền thì book vào các giao thông quanh đó, không thì lại kêu N2 hỗ trợ các kiểu.

Ví dụ kinh điển ư, Hanoi thì chắc em biết nhất, Đoạn Cầu Giấy- Xuân Thủy này, Royal City của Nguyễn Trãi và các chung cư ăn theo dọc đường đấy, các chung cư trong cái "hẻm" Vũ Trọng Phụng này.

Đấy mới chỉ là chung cư, còn các cuộc di dân cực lớn hàng năm từ cuộc thi tuyển vào đại học. Ừ thì việc thi vào sau khi tốt nghiệp người ta chọn ở lại Hanoi làm việc thì đó là quyết định của mỗi người nhưng việc điều tiết thành phố hoàn toàn làm được chỉ là họ k được xơ múi nào nên éo ai thèm động tay vào làm thôi.

Dễ nhất là cho các trường, đặc biệt là khu Bách-Kinh-Xây dãn ra ngoại thành, về tận các huyện làm cơ sở học tập cũng được, riêng cái vị trí bách-kinh-xây mà cho thuê chắc và đảm bảo đủ tiền xây chục trường đại học khác luôn. Chắc các thím lại hỏi là sinh viên vào đấy thì nó kiếm việc là thêm kiểu gì đúng không? Tội cho các cháu kinh tế kém không gia tăng thu nhập được nhỉ? Nhưng em lấy ngay ví dụ về HVTC vs Mỏ địa chất, nó về khi khỉ ho cò gáy nhưng nó vẫn sầm uất kém gì mấy khu bách-kinh-xây đâu? Các trường quây lại vs nhau còn dễ quản lý hơn. Tránh các trường hợp trộm cắp từ bên ngoài ấy chứ.

Nếu bảo giải pháp cấm xe máy là giải pháp khó thì em nói thẳng là giải pháp em nêu ra là giải pháp dễ hơn nhiều nhưng lại éo có lợi hoặc chưa có lợi cho người thực hiện nên nó éo làm thôi.
Còn cách cấm xe máy thì không thể làm được 1 sớm 1 chiều đâu, muốn nhanh nhanh thì phải cấm 1 -2 tuyến đường sầm uất nhất, không cho dừng đỗ, vỉa hè chỉ được để 1 hàng để xe. Từ từ làm khó là dân nó ý thức đổi ngay ấy mà. Còn nữa nhưng nói trên này cũng chả làm được gì.

Hy vọng mua vui được phần nào cho các thím vào chém vs cả em đang test cái bàn phím logitech mới mua ấy thôi. :)
 

True Mirror

Senior Member
Cấm xong chắc đi bộ cả lũ, xe bus Hà Nội thì ghẻ lở khỏi phải bàn rồi. Giá nhà đất Hà Nội lại lên vì không ai muốn đi làm xa.
thằng nào cũng mua xe máy đi thì cần dek gì xe bus :nosebleed:
Cứ cấm đi thì mấy ông tầng thấp buộc phải đi bus, đi ghẻ lở thì sẽ phản ánh, phản ánh rồi thì tp nó mới thay đổi. Chứ giờ có ít tiền mua xe máy bộ ngu sao đi xe bus :confuse:
Các anh đòi tp thay đổi mà thay xong các anh có đi dek đâu.
Cũng y vụ mũ bảo hiểm, trc khi ban hành thì eo éo "không dc đâu" "không thể nào"
 
Top