Chém gió về cho vay tiền đi

nhthangdct

Senior Member
Hè năm nhất về dạy học, 1 cu người nhà, 1 cu hàng nhóm. Thằng cu bên người nhà thì bố mẹ tiền nong rất sòng phẳng, riêng chỉ thằng cu hàng xóm, nghĩ lại mà thấy tội, bố mẹ đều gian, lươn khươn từ việc thời gian học hành cho đến chuyện tiền lương. Lúc qua xin cho mình dạy thì ngọt xớt, đến khi phải đóng học phí thì cứ lên lên xuống xuống khất, 2 tháng tiền công đòi trong nửa năm :LOL:)
 

Caliburn2

Đã tốn tiền
Tôi hay cho mấy ông cùng cơ quan vay lặt vặt vài trăm đến triệu, ai cũng giả đủ riêng có 1 ông cù nhây vay 5tr ngâm mất 1 năm. Đợt đấy tôi cũng chơi cùn lại, hồ sơ công việc của lão đấy tôi cứ để đấy ngâm rượu, cứ đến lúc lão cần thì tôi lại nhắc khoản nợ kia. Xong mãi rồi lão cũng phải trả, và từ đấy ko thấy hỏi vay tôi nữa :angry:
 

phu_tran

Senior Member
Tối qua đang ngồi trà đá thì có ông em xã hội (mới gặp nhau được nhõn 1 lần trong một cuộc nhậu hơn chục người) nhắn tin hỏi vay tiền (vài triệu). Mình có hơi bất ngờ :confused: xong cũng lịch sự từ chối. Nếu là mình của vài năm trước thì mình chẳng ngần ngại ck ngay cho nó trong đêm đâu!

Xong rồi mình nhớ đến những lần cho vay trước đó của mình:

Lần 1: Thời sv, có đứa bạn cũng chơi với nhau từ C3 nó nhắn vay mình 200k. Mình ok luôn ko suy nghĩ gì, còn mang tiền sang đưa tận tay cho nó nữa chứ (ngu vl :oops:). Xong rồi chắc nó nghĩ số tiền nhỏ nên ko trả, mình cũng ngại ko thèm đòi. Lâu rồi lãng quên nhau.

Lần 2: Mới ra trường có đứa bạn (cũng C3) cũng hay chơi với nhau suốt mấy năm ĐH nó vay mình 500k. Ok nó cũng mời mình cafe rồi mình đưa tiền cho nó. Xong rồi cũng bị lãng quên. Số tiền nhỏ nên mình ko đòi vì nhiều khi nghĩ chắc nó cũng khó khăn. Giờ nó cũng lấy vk rồi, ae thi thoảng cũng gặp nhau trong những dịp chung của hội bạn c3 cũ những cũng ko còn thân như xưa nữa,.

Lần 3: Ra trường đi làm rồi, lương mình khi đó đc cỡ hơn 10tr. Có đứa đồng nghiệp tầm tuổi mình nó mới lấy vk có con nhỏ nên khó khăn, cứ đến cuối tháng là nó vay mình 5tr trong 3 tháng liên tiếp. Ông bạn này thì trả mình đầy đủ khi có lương. Bẵng đi 1-2 năm gì đó nó làm ăn khấm khá lắm, mình thì vẫn bình bình thôi, ae thi thoảng vẫn gặp nhau (nó nghỉ chỗ làm rồi). Có điều đợt mình cưới gọi điện mời nó thì cu cậu cũng trả lời kiểu hờ hững lắm. Xong rồi đương nhiên ko đi, và cũng ko gửi pbi mừng gì cả.

Lần 4+5: 2 thằng bạn thời ĐH vay tiền mua nhà:
Thằng 1: Hẹn tầm nửa năm thì trả. Nhưng tầm hơn 3 tháng là mình đã nhận đc đủ rồi.
Thằng 2: Ko hẹn lịch trả. Xong đợt nó trả mình còn ko nhớ đã từng cho nó vay (??), mình cảm thấy mình quản lý tài chính quá KÉM!

Lần 6: Đợt mấy ae có góp làm chung 1 dự án kinh doanh xong bị sập. mình làm thủ quỹ. Mấy ngày cuối khi thanh lý những thứ còn sót lại của dự án thì có ông anh làm chung trong dự án này nhắn chuyển cho ổng mượn 30tr trong tài khoản chung để ổng lo cho con ổng đang ốm nặng gì đó. Mình ok ngay vì ae lúc đó chơi thân với nhau lắm, ko khác người nhà là mấy đâu. Xong rồi cũng quên luôn ko đả động gì đến nữa
Giờ cũng 2 3 năm rồi, ae năm gặp nhau chưa đến 1 lần nhưng mình cũng ko có nhắc lại chuyện đó nữa vì... ngại. Mình vẫn cố giữ mối qh này ở mức xã giao.
Nhưng sau lần này thì nhân sinh quan về vay mượn tiền của mình nó thay đổi hẳn. Mình trở nên rạch ròi giữa tiền nong và bạn bè.

Lần 7: Ông bạn thân thời ĐH (th khác) vay tiền mình 20tr để trả đúng hạn ngân hàng, hứa khoảng chục ngày trả. Mình có chút lưỡng lự nhưng vẫn cho vay, chốt luôn lịch trả là giữa tháng (cho hẳn 15 ngày luôn). Xong rồi đến ngày 15 vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Như các lần khác thì mình sẽ lần lữa rồi thậm chí ko hỏi đòi, nhưng lần này khác, mình đòi ngay sáng ngày 16. Xong mình cũng nhận đc tiền sau đó 2 ngày. Lại 1 người bạn nữa trong mắt mình đã ko còn chữ tín nữa.

Cái tính vay mượn này kể cũng lạ lắm. Có thằng bạn chơi với nhau từ C2 tới giờ, mình biết có những thời điểm nó khó khăn lắm mà chưa 1 lần nó mở miệng ra vay tiền mình. Còn có những người lại cứ nghĩ rằng việc cho nó vay tiền là trách nhiệm của mình, vay xong rồi thì phủ đít như chưa có gì xảy ra.

Mình thì cũng chẳng phải loại giàu có gì, làm đủ ăn những trước đây luôn coi trọng bạn bè, và cố gắng giúp trong khả năng của mình. Nhưng những lần cho vay mượn tiền đã làm mình thay đổi lối suy nghĩ này.

Kết luận:
1/
Chặt chẽ trong chuyện tiền bạc, nhất là với những mối quan hệ mà mình xác định là lâu dài. Vừa mất tiền vừa mất bạn là có thật.
2/ Khi cho vay tiền thì đừng ngại đòi. Và chỉ cho vay số tiền mình có thể mất mà ko quá tiếc.
3/ Ai vay tiền thì cố gắng trả đúng hạn và tôn trọng sức lao động của người khác. Phải rất quý bạn (hoặc ngu) người ta mới cho bạn mượn tiền.

Ae có những trải nghiệm nào về cho vay mượn tiền, cùng chém gió đi

tổng chắc được 100 củ, cũng bằng mình, tính phen giống tính mình, ngại chả bao giờ đòi, nhớ thì trả ko trả thì thôi. Cũng nhiều lần bạn trả mà mình ko nhớ cho nó mượn hồi nào luôn, nhưng chung quy thì mất nhiều hơn
 

___langtuhn95___

Senior Member
Tối qua đang ngồi trà đá thì có ông em xã hội (mới gặp nhau được nhõn 1 lần trong một cuộc nhậu hơn chục người) nhắn tin hỏi vay tiền (vài triệu). Mình có hơi bất ngờ :confused: xong cũng lịch sự từ chối. Nếu là mình của vài năm trước thì mình chẳng ngần ngại ck ngay cho nó trong đêm đâu!

Xong rồi mình nhớ đến những lần cho vay trước đó của mình:

Lần 1: Thời sv, có đứa bạn cũng chơi với nhau từ C3 nó nhắn vay mình 200k. Mình ok luôn ko suy nghĩ gì, còn mang tiền sang đưa tận tay cho nó nữa chứ (ngu vl :oops:). Xong rồi chắc nó nghĩ số tiền nhỏ nên ko trả, mình cũng ngại ko thèm đòi. Lâu rồi lãng quên nhau.

Lần 2: Mới ra trường có đứa bạn (cũng C3) cũng hay chơi với nhau suốt mấy năm ĐH nó vay mình 500k. Ok nó cũng mời mình cafe rồi mình đưa tiền cho nó. Xong rồi cũng bị lãng quên. Số tiền nhỏ nên mình ko đòi vì nhiều khi nghĩ chắc nó cũng khó khăn. Giờ nó cũng lấy vk rồi, ae thi thoảng cũng gặp nhau trong những dịp chung của hội bạn c3 cũ những cũng ko còn thân như xưa nữa,.

Lần 3: Ra trường đi làm rồi, lương mình khi đó đc cỡ hơn 10tr. Có đứa đồng nghiệp tầm tuổi mình nó mới lấy vk có con nhỏ nên khó khăn, cứ đến cuối tháng là nó vay mình 5tr trong 3 tháng liên tiếp. Ông bạn này thì trả mình đầy đủ khi có lương. Bẵng đi 1-2 năm gì đó nó làm ăn khấm khá lắm, mình thì vẫn bình bình thôi, ae thi thoảng vẫn gặp nhau (nó nghỉ chỗ làm rồi). Có điều đợt mình cưới gọi điện mời nó thì cu cậu cũng trả lời kiểu hờ hững lắm. Xong rồi đương nhiên ko đi, và cũng ko gửi pbi mừng gì cả.

Lần 4+5: 2 thằng bạn thời ĐH vay tiền mua nhà:
Thằng 1: Hẹn tầm nửa năm thì trả. Nhưng tầm hơn 3 tháng là mình đã nhận đc đủ rồi.
Thằng 2: Ko hẹn lịch trả. Xong đợt nó trả mình còn ko nhớ đã từng cho nó vay (??), mình cảm thấy mình quản lý tài chính quá KÉM!

Lần 6: Đợt mấy ae có góp làm chung 1 dự án kinh doanh xong bị sập. mình làm thủ quỹ. Mấy ngày cuối khi thanh lý những thứ còn sót lại của dự án thì có ông anh làm chung trong dự án này nhắn chuyển cho ổng mượn 30tr trong tài khoản chung để ổng lo cho con ổng đang ốm nặng gì đó. Mình ok ngay vì ae lúc đó chơi thân với nhau lắm, ko khác người nhà là mấy đâu. Xong rồi cũng quên luôn ko đả động gì đến nữa
Giờ cũng 2 3 năm rồi, ae năm gặp nhau chưa đến 1 lần nhưng mình cũng ko có nhắc lại chuyện đó nữa vì... ngại. Mình vẫn cố giữ mối qh này ở mức xã giao.
Nhưng sau lần này thì nhân sinh quan về vay mượn tiền của mình nó thay đổi hẳn. Mình trở nên rạch ròi giữa tiền nong và bạn bè.

Lần 7: Ông bạn thân thời ĐH (th khác) vay tiền mình 20tr để trả đúng hạn ngân hàng, hứa khoảng chục ngày trả. Mình có chút lưỡng lự nhưng vẫn cho vay, chốt luôn lịch trả là giữa tháng (cho hẳn 15 ngày luôn). Xong rồi đến ngày 15 vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Như các lần khác thì mình sẽ lần lữa rồi thậm chí ko hỏi đòi, nhưng lần này khác, mình đòi ngay sáng ngày 16. Xong mình cũng nhận đc tiền sau đó 2 ngày. Lại 1 người bạn nữa trong mắt mình đã ko còn chữ tín nữa.

Cái tính vay mượn này kể cũng lạ lắm. Có thằng bạn chơi với nhau từ C2 tới giờ, mình biết có những thời điểm nó khó khăn lắm mà chưa 1 lần nó mở miệng ra vay tiền mình. Còn có những người lại cứ nghĩ rằng việc cho nó vay tiền là trách nhiệm của mình, vay xong rồi thì phủ đít như chưa có gì xảy ra.

Mình thì cũng chẳng phải loại giàu có gì, làm đủ ăn những trước đây luôn coi trọng bạn bè, và cố gắng giúp trong khả năng của mình. Nhưng những lần cho vay mượn tiền đã làm mình thay đổi lối suy nghĩ này.

Kết luận:
1/
Chặt chẽ trong chuyện tiền bạc, nhất là với những mối quan hệ mà mình xác định là lâu dài. Vừa mất tiền vừa mất bạn là có thật.
2/ Khi cho vay tiền thì đừng ngại đòi. Và chỉ cho vay số tiền mình có thể mất mà ko quá tiếc.
3/ Ai vay tiền thì cố gắng trả đúng hạn và tôn trọng sức lao động của người khác. Phải rất quý bạn (hoặc ngu) người ta mới cho bạn mượn tiền.

Ae có những trải nghiệm nào về cho vay mượn tiền, cùng chém gió đi
nhớ lần cho thằng bạn c3 vay 3tr, vừa nhận tiền n nhắn : cảm ơn thằng bạn dại!
sau 3 lần chán éo muốn hỏi nữa
 

NQer_hp

Senior Member
Toàn cho bạn bè vay vài củ, bạn bè đều trả được vì mình cũng không hẹn ngày trả
Cho thằng anh ruột vay 400 củ vỡ nợ mất cmnl, đã cho vay còn bị bố mẹ chửi, họ hàng chửi vì đòi thằng anh, cả họ bênh thằng anh :doubt:
 

thefuhoman

Senior Member
“Nốt ruồi ở tay ăn vay cả đời” - các cụ said :)))
kHSVfcP.jpg


via theNEXTvoz for iPhone
ở mu bàn tay thì sao thím
 

sprite

Senior Member
kết luận của ông thớt quá chuẩn, mà mình vẫn thỉnh thoảng ngu trong mức chấp nhận mất, có điều vẫn acay, làm ơn mà bị nó coi như thằng ngu!
 

kid_of_myth

Nhà cá học
Vụ vay mượn chỉ nhớ mấy cái:
  • 1 lần vay tiền cho bà dì nuôi mua nhà. Thò tay ký giấy nợ 700 củ khi lương mới có 4-5tr gì đó (năm 2015), tay em nó run run. Có gì là cả đời ôm cục nợ bự chảng.
  • 1 lần đang kẹt học trên SG, nằm buồn hiu hắt tâm sự với con em gái xã hội. Ẻm hỏi sao không đi dạo phố, mấy khi có dịp lên thành thị, em nói cũng đang thiếu thốn xíu nên thôi ở lại trường học nằm bấm đt cho tiết kiệm (lúc đó mới con passport nên đam mê nằm vọc thôi), nó bảo chờ em xíu, lát sau nó bắn qua tk 40 củ bảo cứ cầm mà đi đó đây cho biết. Làm hết cả hồn.
Còn cho người ta mượn mà bị giật thì em chưa bị bao giờ. Thầy giáo nghèo làm gì có tiền mà cho ai mượn =((
 

thanhngan

Senior Member
Tôi chỉ các fen 1 câu, ai hỏi mượn tiền thì nói thẳng,tiền của t là tiền công chuyện không à, nếu cầm thì làm giấy tờ đàng hoàng đóng lãi hàng tháng, chịu thì ra cf làm giấy đưa tiền ngay, ăn lãi cho khỏi lăn tăn
Làm éo gì có chuyện cho mượn không
 

DocCoOBama

Senior Member
Mình thì trải qua rất nhiều cả đi vay lẫn cho vay. Kinh nghiệm rút ra là: tiền không làm mất bạn bè, chỉ là chúng ta đã quá dễ dãi khi xem họ là bạn bè. Bạn bè thật sự vốn chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi, chúng ta cho những người nằm ở ngón chân mượn tiền thì mất là đúng rồi nhé! Nhìn 1 người bạn ko phải là đếm số năm ta chơi với nó mà phải đếm số lần ta thấy nó sống tốt với người xung quanh cơ (dĩ nhiên đó phải là sống thật, chứ nó làm màu cho mình thấy thì cũng tèo).
 

Lamour86

Senior Member
Đọc thớt này lại nhớ đến chuyên mình đã thay đổi nhân sinh quan về việc vay và cho vay tiền như thế nào. Có thể gọi là tạm rút ra kết luận đầu tiên: Với những người có quá khứ ít bạn bè (có thể là do hay chuyển nhà hoặc bị bố mẹ quản chặt) thì khi lớn lên, kiếm ra tiền rồi lại tương đối thoáng trong việc cho vay tiền. Đấy là kết luận chủ quan mình rút ra từ bản thân mình và cậu em chơi thân. Điển hình là mình, qua những vụ sau:
1. Đâu đấy tầm những năm 2014. Cho ông anh làm ở nhà mình (ông anh thợ) vay khi ông ý không làm nữa và muốn ra mở cửa hàng riêng: 21tr. Nhưng ông anh đổ bể, li dị và có 3 con nhỏ, giờ vẫn đang đi làm thợ. Mình vẫn giữ mối quan hệ qua lại và công việc với ông anh, số tiền kia cứ tặc lưỡi là đến khi nào ông có ông ý sẽ trả.
2. Cho thằng bạn cấp 2 vay nhiều lần, mỗi lần vài triệu, đâu đấy tổng chục triệu. Mà lý do do vay là nó thiếu tiền hỏi vay lẻ, xong có lần cả nhóm đi karaoke xong nó vay riêng vài triệu đi nện con bé tiếp viên... Giờ vẫn gặp, nói chuyện, nhậu nhưng số tiền kia ko thấy nó đả động gì đến, mình cũng coi như cho
3. Cho A,B,C.... X,Y,Z vay 1tr, 500k vào nhiều dịp không nhớ.... và mình cũng quên luôn người cho vay

Nhưng điều mình ấn tượng nhất là đợt dịch mình hẹo, có lúc phải cần đến 10tr để đáo hạn thẻ ngân hàng, hỏi qua loạt bạn thân (hay nhậu) thì tuyệt nhiên các bạn đều từ chối. Nhưng hỏi qua vk mình thì vk mình chỉ cần gọi cho 1 người đầu tiên đã đc cho vay, từ đó thấy vk mình biết cách chọn bạn mà chơi hơn mình, phải học tập.

P/S: Mình trân quý những người cho mình vay tiền vkl ra. Vì thực sự mình rất hiếm khi mở mồm vay tiền, và người nào cho mình vay thì mình hiểu người đấy thực sự tôn trọng, coi mình là bạn và quý mình.
 

Cu hiep1

Đã tốn tiền
Đồng tiền đi liền khúc ruột, đứng cho vay - quỳ đòi nợ, ông cha đúc kết cả rồi. Cái cảm giác bị quỵt tiền nó cứ làm mình cay cú dài dài ấy, vừa mất tiền vừa hao tổn tâm sức
nói chung bạn bè đụng tiền bạc là mất bạn. Làm ăn chung cũng dê mất bạn. Tiền minh xài k cho thằng đéo nào mượn là tốt. Có mượn lãi thật cao. Ngắt lãi trước. K chịu thì thôi. Nắm thằng có tóc cho vay. Nó phải làm chung có j kiện sếp nó cho nó mất mặt. Nhắm đc thi cho vay. K thì cút
gUX975V.gif
JSuP7Aw.gif


via theNEXTvoz for iPhone
 

Cu hiep1

Đã tốn tiền
Mình thì trải qua rất nhiều cả đi vay lẫn cho vay. Kinh nghiệm rút ra là: tiền không làm mất bạn bè, chỉ là chúng ta đã quá dễ dãi khi xem họ là bạn bè. Bạn bè thật sự vốn chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi, chúng ta cho những người nằm ở ngón chân mượn tiền thì mất là đúng rồi nhé! Nhìn 1 người bạn ko phải là đếm số năm ta chơi với nó mà phải đếm số lần ta thấy nó sống tốt với người xung quanh cơ (dĩ nhiên đó phải là sống thật, chứ nó làm màu cho mình thấy thì cũng tèo).
thạch sanh ít lý thông nhiều. Tìm ra ai bạn thật làm j cho mệt hehe.
YnoB20F.gif

Học phí cũng cao đấy
via theNEXTvoz for iPhone
 

sprite

Senior Member
Nhưng điều mình ấn tượng nhất là đợt dịch mình hẹo, có lúc phải cần đến 10tr để đáo hạn thẻ ngân hàng, hỏi qua loạt bạn thân (hay nhậu) thì tuyệt nhiên các bạn đều từ chối. Nhưng hỏi qua vk mình thì vk mình chỉ cần gọi cho 1 người đầu tiên đã đc cho vay, từ đó thấy vk mình biết cách chọn bạn mà chơi hơn mình, phải học tập.

P/S: Mình trân quý những người cho mình vay tiền vkl ra. Vì thực sự mình rất hiếm khi mở mồm vay tiền, và người nào cho mình vay thì mình hiểu người đấy thực sự tôn trọng, coi mình là bạn và quý mình.

Thứ nhất là chọn bạn chơi phù hợp, và thứ 2 là chọn người khi mình muốn vay là người ta có khả năng cho vay , và người ta tin tưởng mình, chứ hỏi 1 vòng bạn thì khả năng rất cao là đa số không cho vay! Mình cho người khác vay dễ dàng là mình dại, không chọn đúng mqh, không phải mình cho người khác vay dễ thì sẽ dễ vay, vì người mình cho vay còn éo đòi được xiền, không thể vay ngược lại người đó! Không nên đánh giá người không cho mình vay là không tốt!!
 
Last edited:

Lamour86

Senior Member
Thứ nhất là chọn bạn chơi phù hợp, và thứ 2 là chọn người khi mình muốn vay là người ta có khả năng cho vay , và người ta tin tưởng mình, chứ hỏi 1 vòng bạn thì khả năng rất cao là đa số không cho vay! Mình cho người khác vay dễ dàng là mình dại, không chọn đúng mqh, không phải mình cho người khác vay dễ thì sẽ dễ vay, vì người mình cho vay còn éo đòi được xiền, không thể vay ngược lại người đó! Không nên đánh giá người không cho mình vay là không tốt!!
Uhm. Thím nói đúng, chí tình, chí lý. Tks thím đã nhận xét

via theNEXTvoz for iPhone
 
Top