(Chuyện tình cảm 99%) Mùa hè năm ấy

Tanuvn

Senior Member
Chap 3
Sáng thứ hai, tôi lại lóc cóc đạp xe lên trường. Văn phòng đoàn trường vẫn còn đóng cửa, có lẽ tôi đến hơi sớm. Đứng đợi cũng chán, tôi lững thững đi dạo trên con đường rợp bóng cây gần đó, kiếm một cái ghế đá ngồi xuống bâng quơ ngắm cảnh vật xung quanh.
Trường tôi học nằm trên một ngọn đồi, những con đường đổ nhựa nối những giảng đường với nhau được che bởi bóng của những hàng cây xà cừ xanh mát. Trong một buổi sáng trong lành ấy, tôi đã bất chợt thả lỏng mình để cho những kí ức ùa về. Cũng trên những con đường này, tôi đã cùng em đi dạo thơ thẩn bao lần. Cùng ngồi trên chiếc ghế đá ấy vừa ôn bài vừa ngắm những tia nắng lung linh nhảy múa qua kẽ lá. Lan can kia là nơi em thích ngồi đong đưa chân nhìn ra phía biển, để mặc tôi một bên đứng ngẩn ngơ nhìn...
Haizzz... hít mợt hơi thở thật sâu, tôi lắc lắc đầu để xóa đi bức tranh màu kí ức cứ hiện lên trong tâm trí. Tôi lại đứng dậy rảo bước về phía văn phòng đoàn trường.
Phòng đã mở cửa, bên trong cũng có lác đác người. Đứng ngay cửa là anh H, đang cầm 1 tờ danh sách trên tay.
"A N, vào đi em, mấy anh chị đang bận chia tổ trên danh sách một chút, các bạn cũng chưa tới đủ, em cứ tùy tiện ngồi đâu đó trong phòng đợi một tí nhé. Tranh thủ làm quen với bạn mới đi" Anh vừa nói với tôi vừa đánh dấu lên tờ danh sách trên tay rồi lại quay qua hỏi một bạn vừa bước tới cửa.
Tôi vào phòng nhìn quanh, thấy trong góc phòng gần cửa sổ có mấy chồng ghế dựa thì đi đến rút 1 cái, rồi ngồi tựa lưng luôn vào chồng ghế. Sau đó rút tai nghe, cắm vào điện thoại mở nhạc nghe. Năm đó tôi dùng con Nokia 5200 nghe nhạc khá phê.
Đang nhắm mắt phiêu theo giai điệu bài hát thì có ai đó vỗ lên nhẹ vai tôi.
"Anh gì ơi, xê ra chút cho em lấy ghế với."
Tôi đứng dậy, đưa tay rút một cái ghế lên đưa cho cô gái.
"Để tôi lấy cho, bạn lấy mấy cái, ơ..."
Trước mặt tôi là một đôi mắt to tròn đang ngơ ngác nhìn tôi, là tóc ngắn! :beat_brick:
"Em lấy một cái thôi, cảm ơn anh" nét ngơ ngác thoáng qua rất nhanh, tóc ngắn đưa tay nhận lấy ghế. Rồi sau đó đặt xuống ngồi cạnh tôi luôn, lưng dựa vào tường, hai tay đặt lên trên chiếc cặp nhỏ đang đặt trên đùi, nhìn quanh quất.
Sau một lúc luống cuống, tôi bình tĩnh lại, hình như cô bé quên chuyện tôi nhìn trộm hôm trước rồi :sweat:. Tôi thầm nghĩ thế và ngồi xuống, lại lấy điện thoại ra vừa giả vờ tiếp tục nghe nhạc vừa kín đáo quan sát cô bé ngồi cạnh mình.
"Em đã từng gặp anh chưa ấy nhỉ?" Tóc ngắn đột nhiên bất thình lình hỏi.
"Ơ, ah...có lẽ là chưa" tôi giật mình, lúng búng đáp :surrender:.
"Thế sao hôm phỏng vấn anh lại nhìn bọn em? Rồi còn chào em nữa? Làm em suy nghĩ mãi anh là ai, đã gặp ở đâu, tự nhiên lại chào mình, hừ!" Tóc ngắn nhíu mày lại, chất vấn "anh nhìn trộm bọn em đúng không?"
"Ơ, uhm...thì..." tôi chảy mồ hôi hột. Chết tiệt thật, thế mà cứ tưởng cô bé không nhớ. Bị lật tẩy thế này, ước gì có cái lỗ ở đây để tui chui tọt xuống luôn cho rồi, hix :beat_shot:.
"Phì, ...haha", có lẽ mặt tôi lúc đó ngu lắm nên tóc ngắn phì cười "thôi nể mặt anh lúc nãy ga lăng lấy ghế cho em, tha cho anh lần này. Em tên P, sinh viên năm nhất, khoa K, còn anh?"
Phù, tôi thở phào, thì ra con bé chỉ trêu mình thôi "anh tên N, sinh viên năm 2, khoa C".
"Anh người miền tây ra đây học ah? Nghe giọng anh giống mấy người lồng tiếng phim Hồng Kong ghê."
"Không, anh người ở đây, chưa đi miền tây bao giờ. Mà sao nhiều người bảo giọng anh giống giọng miền tây lắm, kì thật. Còn em người ở đâu?"
"Em ở BT anh"
"Sao hè này em không về mà ở lại đi MHX vậy?"
"Cũng gần mà, trong năm em về mấy lần rồi, không nhớ nhà lắm, với lại đi có 10 ngày chứ nhiêu, đi xong em lại về 2 tuần là vừa. Người ta hay nói không thi lại, không ở kí túc xá, không đi MHX thì chưa phải là sinh viên mà. Thi lại thì chịu thôi, ở kí túc xá thì đầu năm em ở rồi, vậy phải đi MHX cho nó ra sinh viên chứ anh nhỉ" cô bé cười.
"Lần đầu anh nghe luôn đấy"
"Oh thì anh thay "người ta nói" thành "em nói" là được rồi, hehe"
"Ah mà hôm bữa anh thấy em đi với bạn mà, bạn em đâu?"
"Nó phỏng vấn không được, tiểu thư quá người ta không cho đi. Sao, nó xinh quá ha, thích không em giới thiệu cho" con bé lườm tôi.
"Ách, không, anh không thấy nên hỏi vậy thôi mà" tôi cười ngượng.
Trong khi hai đứa đang tám chuyện, văn phòng ngày càng đông. Mọi người lục tục lấy ghế ngồi quanh phòng, cũng túm tụm làm quen, trò chuyện với nhau như hai đứa tôi vậy. Lúc này, anh H gấp tờ danh sách trên tay lại, đi vào phòng nói với anh Đ
"Mọi người tới đủ rồi Đ, chúng ta bắt đầu thôi"
Còn tiếp.
 

Tanuvn

Senior Member
Chap 4
Anh Đ đứng dậy từ bàn hội nghị, giới thiệu sơ về phong trào MHX do tỉnh đoàn phát động hàng năm. Năm nay, mỗi trường ĐH, CĐ trong tỉnh được đăng kí một đội 50 người (trường tôi phân thành 4 tổ với tổ trưởng tổ phó là mem cũ, 40 tên lính mới phân đều mỗi tổ; anh Đ và anh H là trưởng và phó đoàn, cũng là tổ trưởng tổ 1 và 2). Mỗi trường được phân công một xã trên địa bàn huyện S, một huyện miền núi của tỉnh. Đội của chúng tôi được phân về xã X với mục tiêu phối hợp với đoàn thanh niên tại địa phương nạo vét kênh mương dẫn nước; phát quang và quét vôi 2 điểm trường tiểu học trên địa bàn xã; đốn cây về làm chuồng bò và nhà vệ sinh cho bà con; chuẩn bị một vài tiết mục văn nghệ để kết hợp với xã đoàn tổ chức đêm biểu diễn cho bà con xem. Ngoài ra nếu có thời gian thì phụ giúp bà con xung quanh phát quang vườn tược, thu hoạch bắp và tổ chức các trò chơi nhỏ cho các em. Rồi anh lại nói về kinh phí, kinh phí năm nay một phần được nhà trường chi, một phần trích ra từ quỹ đoàn và hội sinh viên của trường; phần còn lại là từ các mạnh thường quân và các thầy cô mà đoàn trường và hội sinh viên quyên góp được. Kinh phí cũng không nhiều, chủ yếu chi trả cho việc mua thực phẩm, nhu yếu phẩm cho cả đội trong vòng 10 ngày; phần nhỏ còn lại làm vài xuất quà để phát cho đêm giao lưu với bà con.
"Do công việc phải làm khá nhiều" anh nói, "Nên từ bây giờ, chiến dịch MHX của các bạn đã bắt đầu. Từ hôm nay đến cuối tuần, tức là ngày lễ ra quân chính thức, các bạn đều phải tập trung ở văn phòng này. Chúng ta sẽ chuẩn bị công cụ lao động, tập múa hát tập thể, cắt dán băng rôn, đi quyên góp thêm quần áo và sách báo cũ từ các KTX để bổ sung phần quà cho bà con... Kế hoạch cụ thể như thế nào, sau khi chia tổ, tổ trưởng và tổ phó sẽ phân công cho các bạn." Nói rồi anh lấy tờ danh sách ra, giới thiệu tổ trưởng tổ phó từng tổ và đọc tên ai được phân vào tổ nào. Tôi được phân vào tổ 2 với tổ trưởng là anh H và tổ phó là chị L (hai người phỏng vấn tôi) cùng với 9 người bạn mới. Tình cờ thay, P cũng là 1 trong số 9 người đó.
"Em với anh có duyên thật chứ, lại chung tổ với nhau rồi" P cười, nói,
"Uh, trùng hợp thật" Tôi cũng cười, trong lòng tự nhiên cũng thấy vui vui. Có lẽ vì P là người bạn đầu tiên tôi nói chuyện và làm quen trong đội nên tôi cũng mừng khi 2 đứa không khác tổ nhau.
Chia tổ xong, mỗi tổ lại tập trung 1 góc để giới thiệu lẫn nhau theo kiểu xoay vòng.
"Mọi người giới thiệu cơ bản về bản thân nhé. Tên gì, năm mấy, khoa nào, bao tuổi, quê quán, đã có người yêu chưa..." Anh H nói.
"Ơ có người yêu chưa thì liên quan gì hở anh?" Một đứa hỏi.
"Liên quan chứ sao không? Năm ngoái có mấy cặp chưa có người yêu, đi về là có đôi có cặp đấy nhé" Chị L nháy nháy mắt sau cặp kính đùa làm mấy thằng con trai nhìn nhìn nhau hào hứng hẳn lên. kết quả tổ tôi 12 người thì có 7 nam 5 nữ; bên nam trừ thằng D năm 2 như tôi là đã có người yêu thì đám còn lại đều thuộc hội độc thân vui tính. Tôi, một đứa vừa tan vỡ một mối tình đơn phương mấy tháng trước dĩ nhiên góp 1 chân trong đó =(( .Bên nữ thì 1 chị năm 3 đã có người yêu; còn lại M, năm 2 và 2 đứa năm nhất P,A là còn cô đơn. 2 người tổ trưởng tổ phó thì lại không chịu khai mà đá qua chuyện khác, thật là không công bằng (nghi 2 anh chị này lắm :shame: ).
Nói chuyện, làm quen, trêu chọc, lấy số điện thoại liên lạc xong thì anh H bắt đầu nói cụ thể hơn về kế hoạch của chiến dịch. Dặn dò các đồ dùng cá nhân cần thiết nên mang theo. Kêu gọi ai có dụng cụ lao động như cuốc xẻng rựa và dụng cụ nấu ăn như dao, nồi lớn, chảo lớn, nồi cơm điện có thể thì đăng kí đem theo vì kho dụng cụ của trường ít và cũ. Thời gian còn lại thì mọi người ngồi nói chuyện phím, làm quen thêm với nhau và anh H chị L kể về một ít kỷ niệm và kinh nghiệm của chiến dịch trước cho mọi người biết.
Xong xuôi hết thì cũng gần trưa, thế là kết thúc buổi gặp mặt đầu tiên, ai về nhà nấy (KTX, nhà trọ nấy :) ). Tôi đạp xe về tới nhà, rửa ráy xong phụ mẹ dọn cơm thì điện thoại báo có tin nhắn đến. Là số của P: "Anh, em chưa tha cho anh về tội nhìn trộm hôm trước đâu nhé. Phạt anh mai qua đèo em lên trường nghe chưa 😛? "
Ách, con bé này ghim dai thế nhỉ? Tôi phì cười, nhắn lại: "Oke là con gà đen. Cơ mà em ở đâu?" Tin nhắn tới gần như là ngay lập tức: "Mai anh đến khu TN gần trường rồi gọi em, em ở trọ ở đó. Thế nhé, em đi ăn đây. Chúc anh ngon miệng, kẻ nhìn trộm 😝". Sặc, xém chút tôi phun miếng canh vừa húp vào miệng làm ba mẹ tôi nhìn nhìn. "Trời trời, sợ em rồi, chúc em ngon miệng, mai gặp nhé :) ".
Còn tiếp.
(Tin nhắn hồi đó không dấu, giờ viết lại cho dễ đọc).
 
Last edited:

(づ ̄ 3 ̄)づMoaa

Senior Member
Chap 4
Anh Đ đứng dậy từ bàn hội nghị, giới thiệu sơ về phong trào MHX do tỉnh đoàn phát động hàng năm. Năm nay, mỗi trường ĐH, CĐ trong tỉnh được đăng kí một đội 50 người (trường tôi phân thành 4 tổ với tổ trưởng tổ phó là mem cũ, 40 tên lính mới phân đều mỗi tổ; anh Đ và anh H là trưởng và phó đoàn, cũng là tổ trưởng tổ 1 và 2). Mỗi trường được phân công một xã trên địa bàn huyện S, một huyện miền núi của tỉnh. Đội của chúng tôi được phân về xã X với mục tiêu phối hợp với đoàn thanh niên tại địa phương nạo vét kênh mương dẫn nước; phát quang và quét vôi 2 điểm trường tiểu học trên địa bàn xã; đốn cây về làm chuồng bò và nhà vệ sinh cho bà con; chuẩn bị một vài tiết mục văn nghệ để kết hợp với xã đoàn tổ chức đêm biểu diễn cho bà con xem. Ngoài ra nếu có thời gian thì phụ giúp bà con xung quanh phát quang vườn tược, thu hoạch bắp và tổ chức các trò chơi nhỏ cho các em. Rồi anh lại nói về kinh phí, kinh phí năm nay một phần được nhà trường chi, một phần trích ra từ quỹ đoàn và hội sinh viên của trường; phần còn lại là từ các mạnh thường quân và các thầy cô mà đoàn trường và hội sinh viên quyên góp được. Kinh phí cũng không nhiều, chủ yếu chi trả cho việc mua thực phẩm, nhu yếu phẩm cho cả đội trong vòng 10 ngày; phần nhỏ còn lại làm vài xuất quà để phát cho đêm giao lưu với bà con.
"Do công việc phải làm khá nhiều" anh nói, "Nên từ bây giờ, chiến dịch MHX của các bạn đã bắt đầu. Từ hôm nay đến cuối tuần, tức là ngày lễ ra quân chính thức, các bạn đều phải tập trung ở văn phòng này. Chúng ta sẽ chuẩn bị công cụ lao động, tập múa hát tập thể, cắt dán băng rôn, đi quyên góp thêm quần áo và sách báo cũ từ các KTX để bổ sung phần quà cho bà con... Kế hoạch cụ thể như thế nào, sau khi chia tổ, tổ trưởng và tổ phó sẽ phân công cho các bạn." Nói rồi anh lấy tờ danh sách ra, giới thiệu tổ trưởng tổ phó từng tổ và đọc tên ai được phân vào tổ nào. Tôi được phân vào tổ 2 với tổ trưởng là anh H và tổ phó là chị L (hai người phỏng vấn tôi) cùng với 9 người bạn mới. Tình cờ thay, P cũng là 1 trong số 9 người đó.
"Em với anh có duyên thật chứ, lại chung tổ với nhau rồi" P cười, nói,
"Uh, trùng hợp thật" Tôi cũng cười, trong lòng tự nhiên cũng thấy vui vui. Có lẽ vì P là người bạn đầu tiên tôi nói chuyện và làm quen trong đội nên tôi cũng mừng khi 2 đứa không khác tổ nhau.
Chia tổ xong, mỗi tổ lại tập trung 1 góc để giới thiệu lẫn nhau theo kiểu xoay vòng.
"Mọi người giới thiệu cơ bản về bản thân nhé. Tên gì, năm mấy, khoa nào, bao tuổi, quê quán, đã có người yêu chưa..." Anh H nói.
"Ơ có người yêu chưa thì liên quan gì hở anh?" Một đứa hỏi.
"Liên quan chứ sao không? Năm ngoái có mấy cặp chưa có người yêu, đi về là có đôi có cặp đấy nhé" Chị L nháy nháy mắt sau cặp kính đùa làm mấy thằng con trai nhìn nhìn nhau hào hứng hẳn lên. kết quả tổ tôi 12 người thì có 7 nam 5 nữ; bên nam trừ thằng D năm 2 như tôi là đã có người yêu thì đám còn lại đều thuộc hội độc thân vui tính. Tôi, một đứa vừa tan vỡ một mối tình đơn phương mấy tháng trước dĩ nhiên góp 1 chân trong đó =(( .Bên nữ thì 1 chị năm 3 đã có người yêu; còn lại M, năm 2 và 2 đứa năm nhất P,A là còn cô đơn. 2 người tổ trưởng tổ phó thì lại không chịu khai mà đá qua chuyện khác, thật là không công bằng (nghi 2 anh chị này lắm :shame: ).
Nói chuyện, làm quen, trêu chọc, lấy số điện thoại liên lạc xong thì anh H bắt đầu nói cụ thể hơn về kế hoạch của chiến dịch. Dặn dò các đồ dùng cá nhân cần thiết nên mang theo. Kêu gọi ai có dụng cụ lao động như cuốc xẻng rựa và dụng cụ nấu ăn như dao, nồi lớn, chảo lớn, nồi cơm điện có thể thì đăng kí đem theo vì kho dụng cụ của trường ít và cũ. Thời gian còn lại thì mọi người ngồi nói chuyện phím, làm quen thêm với nhau và anh H chị L kể về một ít kỷ niệm và kinh nghiệm của chiến dịch trước cho mọi người biết.
Xong xuôi hết thì cũng gần trưa, thế là kết thúc buổi gặp mặt đầu tiên, ai về nhà nấy (KTX, nhà trọ nấy :) ). Tôi đạp xe về tới nhà, rửa ráy xong phụ mẹ dọn cơm thì điện thoại báo có tin nhắn đến. Là số của P: "Anh, em chưa tha cho anh về tội nhìn trộm hôm trước đâu nhé. Phạt anh mai qua đèo em lên trường nghe chưa 😛? "
Ách, con bé này ghim dai thế nhỉ? Tôi phì cười, nhắn lại: "Oke là con gà đen. Cơ mà em ở đâu?" Tin nhắn tới gần như là ngay lập tức: "Mai anh đến khu TN gần trường rồi gọi em, em ở trọ ở đó. Thế nhé, em đi ăn đây. Chúc anh ngon miệng, kẻ nhìn trộm 😝". Sặc, xém chút tôi phun miếng canh vừa húp vào miệng làm ba mẹ tôi nhìn nhìn. "Trời trời, sợ em rồi, chúc em ngon miệng, mai gặp nhé :) ".
Còn tiếp.
(Tin nhắn hồi đó không dấu, giờ viết lại cho dễ đọc).

Cái kiểu nhắn tin đúng thời ấy :LOL:)
 

Tanuvn

Senior Member
Chap 5.1
Sáng hôm sau, với cái ba lô đựng quần áo cũ gom được ở nhà và hàng xóm để đi quyên góp cùng thanh đồ long đao (là cái mã tấu chặt chuối của ông nội hồi xưa làm rẫy) cột chung với cái chảo to tổ bố mà má tôi hay xào mì mỗi khi nhà có tiệc sau yên xe, tôi lại đạp xe lên trường.
"Anh đến đường TN rồi nè, P ở trọ khúc nào?" Dừng xe trên đường TN, tôi rút điện thoại ra gọi cho P.
"Đúng giờ ghê ha, anh chạy lên ngã ba có cái dốc cao cao, đầu dốc là quán cơm bụi á. Đứng đó đợi em xí."
Tôi đi tới chỗ hẹn, một chỗ tôi đã quen thuộc vô cùng. Từ con dốc này đi lên có rất nhiều khu phòng trọ. Ở cuối con dốc là 1 khu phòng trọ lớn với một vườn cây xanh um và 1 sân cầu lông, cũng là nơi em từng ở trọ. Chính con dốc này là nơi tôi thường đưa em về, cũng chính con dốc này chứng kiến tôi, một kẻ không hồn, thất thiểu lê bước với một trái tim tan vỡ.
"Này, sao anh đứng ngẫn ra thế?"
Giật mình từ những hồi ức, tôi thấy P đã đứng cạnh tôi từ bao giờ.
"Ah không có gì, hình như bạn anh cũng ở trọ trên dốc này, anh đang nghĩ coi không biết nó ở chỗ nào", tôi nói dối.
"Trên này nhiều khu trọ lắm anh, có khi bạn anh là hàng xóm của em không chừng,hì".
"Chắc vậy", tôi cười gượng, đánh trống lãng "Ầy, hôm nay trong em xinh thế?"
Mà hôm nay nhìn P xinh thật. Cô bé mặc một chiếc quần jean ôm đôi chân khỏe khoắn. Áo đoàn bỏ thùng gọn gàng; một chiếc cài màu xanh dương xinh xắn nằm trên mái tóc tém; một cái balo cũng màu xanh dương trên lưng, đôi giày bata cũng màu xanh nốt:censored: . Trên tay thì cầm một cái nồi cơm điện đung đưa. Nhìn ngộ ngộ, năng động và khá đáng yêu :) .
"Anh khỏi nịnh, em khi nào chẳng xinh, hì." , P liếc tôi "Anh cũng mang nhiều đồ thế, chắc ko chở em được đâu"
"Thôi để anh lật cái chảo lại, em đưa nồi cơm đây anh buộc vào rồi anh em mình dắt bộ lên trường vậy", tôi đề xuất.
"Uhm cũng được".
Thế là 2 anh em buộc đồ lên xe, tôi đeo thêm cái balo xanh dương trước bụng :canny:, vừa ẻ cổ đẩy xe vừa tám chuyện với con nhỏ xanh dương nhảy lon ton nhẹ nhàng bên cạnh, hix, làm con trai thật chả sướng.
 
Last edited:

Tanuvn

Senior Member
Chap 5.2
Sáng hôm đó , chúng tôi được chia ra mỗi tổ 3 nhóm nhỏ tỏa đi khắp các khu kí túc để quyên góp thêm quần áo, truyện, báo, sách vở để bổ sung vào các phần quà cho bà con. Nhóm tôi gồm tôi, P và H, sinh viên năm 2, khoa K hệ cao đẳng. Mục tiêu: ktx số 5.
Lúc đi, 3 đứa khí thế lắm, gõ cửa mấy phòng rồi mới bắt đầu thấy khó. Lúc này đang hè nên phần lớn sinh viên đều về quê, ở lại lác đác chỉ có các sinh viên năm cao ở lại đi làm thêm hoặc đi bảo vệ luận án. Hơn nữa, chiến lược của tụi tôi lại có vấn đề, chính là mr H. Anh chàng này người ngợm cao to, giọng ồm ồm, mặt kiểu thanh niên nghiêm túc, khí chất như cán bộ nên được 2 đứa tôi đùn ra làm thuyết khách. Ai ngờ, do giống cán bộ quá, các sinh viên không ưa, trực tiếp đóng cửa đuổi khách. Chậc, chắc mấy ổng tưởng người của BQL KTX đi bắt nồi cơm điện mấy ổng lén nấu ăn trong phòng hay gì. Sau bốn năm phòng áp dụng cả lợi dụ, năn nỉ, đe dọa, van xin không có kết quả, 3 đứa chúng tôi rút ra kinh nghiệm, đưa ra kế sách mới: Mỹ nhân kế! Phòng nam sinh viên thì bé P sẽ lợi dụng sự dễ thương của mình để năn nỉ, phòng nữ thì là tôi với lời nhận xét của P: "đẹp trai hiền lành thư sinh, giọng nói dịu dàng tình cảm các chị các mẹ sẽ thích" làm người diễn thuyết. Còn anh "cán bộ" sẽ lui ra sau làm culi ôm đồ. Kế hoạch khá thành công khi cả dãy phòng nam đều đóng góp khá nhiệt tình cho đến khi...
Phòng đầu tiên của dãy nữ.
Cộc cộc cộc..."Cho hỏi có ai ở trong phòng không ạ?", tôi gõ cửa.
"Đợi một chút", loạt xoạt, lách cách, tiếng mở cửa vang lên, "Ai đấy? Hửm, các bạn tìm ai?"
Phụt, tôi có cảm giác như máu mũi của mình xém xịt ra :extreme_sexy_girl:, tôi và H đứng hình như bị trời trồng. Trắng, thật sự rất trắng (thiện tai thiện tai) :beauty:. Mở cửa là một chị (tôi đoán thế) mặc một chiếc áo hai dây, dây áo mỏng đến nổi không thèm che dây áo lót bên trong. Cổ áo rộng không che nổi đôi thỏ ngọc trắng muốt rung rinh như chực muốn nhảy ra ngoài. Bên dưới mặc một chiếc quần short thun thể thao vừa dài qua mông, khoe trọn cặp đùi trắng mịn như sữa chua, căng tràn sức sống :extreme_sexy_girl:.
Thấy tôi đơ ra, P huých nhẹ vào khủy tay vào hông tôi. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, gãi gãi đầu
"Dạ chào chị, chào cả phòng. Tụi em là đội MHX của trường năm nay. Hôm nay đi quyên góp một ít quần áo, sách truyện để làm quà cho bà con miền núi. Không biết phòng chị có quần áo sách báo gì có thể quyên góp cho tụi em không ạ?"
"Đội MHX đi quyên góp quần áo này, mấy bà có không soạn cho người ta" chị quay đầu, gọi với vào phòng.
"Chị có mấy bộ quần áo còn mới mà mặc không hợp, để chị soạn cho", nói rồi chị đi vào trong. Chị vừa vào thì một chị khác thò đầu ra.
"Chị có mấy bộ đồ nhạy cảm không dùng nữa này, quyên góp được không? Mà chú em xinh trai này đừng có diếm làm của riêng đấy nhé, hì hì".
Tôi đỏ bừng mặt, lúng túng: "Tụi em không nhận đồ lót được đâu ạ, không làm quà tặng cho người ta được"
"Ah vậy là không quyên góp được ah? Tiếc ghê, chị chỉ có đồ này là nhiều thôi. Ah hay là chị tặng riêng cho em 1 bộ làm kỷ niệm nhé, bộ chị thích nhất và hay dùng nhất nhé, giữ gìn cẩn thận nhé"
Cả phòng cười rần rần, còn tôi đứng đực ra đó, chắc mặt tôi đỏ như trái gấc chín rồi :pudency:.
"Mấy chị này, không quyên góp thì thôi, làm gì quá đáng thế? Mình đi phòng khác đi anh!" P có vẻ bực bội, vừa đẩy tôi vừa lôi thằng H vẫn còn đang đứng như trời trồng đi.
Lúc này chị mới nãy (đã thay đồ) đem một ít quần áo nhìn còn khá mới, cùng với 1 chồng báo nguyệt san hoa học trò ra đưa cho chúng tôi " Mấy đứa đợi chút, tụi nó chỉ trêu vậy thôi, không có ác ý gì đâu. Chị có một ít đồ này, cho chị quyên góp nhé".
"Dạ tụi em cảm ơn chị"
Cuối cùng, mọi người trong phòng đều góp mỗi người một ít đồ. Bà chị trêu tôi khi đưa đồ còn không quên nháy mắt một cái, tôi cảm thấy mặt mình lại dần nóng lên rồi, thiệt tình.
Sau phòng đó, P có vẻ bực mình. Các phòng tiếp theo cô bé đều trực tiếp đi lên gõ cửa. Tôi bị đày xuống làm thân phận culi như thằng H. Hai thằng chỉ đành nhìn nhau, cười méo xẹo rồi cun cút ôm đồ đi theo P.
Hết một buổi sáng, đội tình nguyện của tụi tôi cũng gom góp được kha khá đồ. Quần áo tốt và còn mới có vẻ khá nhiều, gom lại được một đống lớn. Ngoài ra còn có sách báo, truyện, truyện tranh. Ngày mai đồ sẽ được phân loại, giặt ủi, phân chia, xắp xếp thành những phần quà tươm tất. Dĩ nhiên công việc này cả đội sẽ chia nhau ra làm.
Trưa đó tôi chở P về, P có vẻ im lặng hơn bình thường, dường như con bé đang giận gì đó cái gì đó thì phải.
"Anh này, chị hồi sáng ra mở cửa nhìn xinh quá hơ?", bỗng P nói.
Ơ cái gì đây? "Cũng bình thường, không xinh bằng em, haha", tôi trả lời.
"Xạo! Anh với anh H đứng nhìn chị ấy chăm chăm quên cả giới thiệu luôn cơ mà. Thiếu điều em phải lấy khăn lau nước miếng cho anh luôn"
Ặc, là bản năng, bản năng thôi trời ạ.
"Oh tại anh bất ngờ thôi chứ bộ", tôi chống chế.
"Xì, chứ không phải anh ngắm người ta vì người ta ngực lớn ah?"
"Uh bự thật..ơ a không, anh bất ngờ thật mà"
"Không tin! Anh dê xồm! Cho em xuống đi"
"Ơ, sao tự nhiên lại đòi xuống, anh có làm gì đâu mà?
"Thế anh định chở em về nhà anh luôn ah? Tới dốc rồi nè"
Ạch, thì ra tôi đã chở P đến chân dốc đi lên chỗ trọ của cô bé. Tôi dừng lại cho P xuống, nhìn con bé đi lên thì dợm đạp xe đi.
"Anh!", P gọi giật tôi lại "phạt thêm anh tội dê xồm, mai phải qua chở em tiếp nghe". Tôi cười, gật đầu rồi đạp xe về giữa cái trưa nắng rực rỡ oai bức của mùa hè.
Còn tiếp.
 

xike20

Member
Chap 5.2
Sáng hôm đó , chúng tôi được chia ra mỗi tổ 3 nhóm nhỏ tỏa đi khắp các khu kí túc để quyên góp thêm quần áo, truyện, báo, sách vở để bổ sung vào các phần quà cho bà con. Nhóm tôi gồm tôi, P và H, sinh viên năm 2, khoa K hệ cao đẳng. Mục tiêu: ktx số 5.
Lúc đi, 3 đứa khí thế lắm, gõ cửa mấy phòng rồi mới bắt đầu thấy khó. Lúc này đang hè nên phần lớn sinh viên đều về quê, ở lại lác đác chỉ có các sinh viên năm cao ở lại đi làm thêm hoặc đi bảo vệ luận án. Hơn nữa, chiến lược của tụi tôi lại có vấn đề, chính là mr H. Anh chàng này người ngợm cao to, giọng ồm ồm, mặt kiểu thanh niên nghiêm túc, khí chất như cán bộ nên được 2 đứa tôi đùn ra làm thuyết khách. Ai ngờ, do giống cán bộ quá, các sinh viên không ưa, trực tiếp đóng cửa đuổi khách. Chậc, chắc mấy ổng tưởng người của BQL KTX đi bắt nồi cơm điện mấy ổng lén nấu ăn trong phòng hay gì. Sau bốn năm phòng áp dụng cả lợi dụ, năn nỉ, đe dọa, van xin không có kết quả, 3 đứa chúng tôi rút ra kinh nghiệm, đưa ra kế sách mới: Mỹ nhân kế! Phòng nam sinh viên thì bé P sẽ lợi dụng sự dễ thương của mình để năn nỉ, phòng nữ thì là tôi với lời nhận xét của P: "đẹp trai hiền lành thư sinh, giọng nói dịu dàng tình cảm các chị các mẹ sẽ thích" làm người diễn thuyết. Còn anh "cán bộ" sẽ lui ra sau làm culi ôm đồ. Kế hoạch khá thành công khi cả dãy phòng nam đều đóng góp khá nhiệt tình cho đến khi...
Phòng đầu tiên của dãy nữ.
Cộc cộc cộc..."Cho hỏi có ai ở trong phòng không ạ?", tôi gõ cửa.
"Đợi một chút", loạt xoạt, lách cách, tiếng mở cửa vang lên, "Ai đấy? Hửm, các bạn tìm ai?"
Phụt, tôi có cảm giác như máu mũi của mình xém xịt ra :extreme_sexy_girl:, tôi và H đứng hình như bị trời trồng. Trắng, thật sự rất trắng (thiện tai thiện tai) :beauty:. Mở cửa là một chị (tôi đoán thế) mặc một chiếc áo hai dây, dây áo mỏng đến nổi không thèm che dây áo lót bên trong. Cổ áo rộng không che nổi đôi thỏ ngọc trắng muốt rung rinh như chực muốn nhảy ra ngoài. Bên dưới mặc một chiếc quần short thun thể thao vừa dài qua mông, khoe trọn cặp đùi trắng mịn như sữa chua, căng tràn sức sống :extreme_sexy_girl:.
Thấy tôi đơ ra, P huých nhẹ vào khủy tay vào hông tôi. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, gãi gãi đầu
"Dạ chào chị, chào cả phòng. Tụi em là đội MHX của trường năm nay. Hôm nay đi quyên góp một ít quần áo, sách truyện để làm quà cho bà con miền núi. Không biết phòng chị có quần áo sách báo gì có thể quyên góp cho tụi em không ạ?"
"Đội MHX đi quyên góp quần áo này, mấy bà có không soạn cho người ta" chị quay đầu, gọi với vào phòng.
"Chị có mấy bộ quần áo còn mới mà mặc không hợp, để chị soạn cho", nói rồi chị đi vào trong. Chị vừa vào thì một chị khác thò đầu ra.
"Chị có mấy bộ đồ nhạy cảm không dùng nữa này, quyên góp được không? Mà chú em xinh trai này đừng có diếm làm của riêng đấy nhé, hì hì".
Tôi đỏ bừng mặt, lúng túng: "Tụi em không nhận đồ lót được đâu ạ, không làm quà tặng cho người ta được"
"Ah vậy là không quyên góp được ah? Tiếc ghê, chị chỉ có đồ này là nhiều thôi. Ah hay là chị tặng riêng cho em 1 bộ làm kỷ niệm nhé, bộ chị thích nhất và hay dùng nhất nhé, giữ gìn cẩn thận nhé"
Cả phòng cười rần rần, còn tôi đứng đực ra đó, chắc mặt tôi đỏ như trái gấc chín rồi :pudency:.
"Mấy chị này, không quyên góp thì thôi, làm gì quá đáng thế? Mình đi phòng khác đi anh!" P có vẻ bực bội, vừa đẩy tôi vừa lôi thằng H vẫn còn đang đứng như trời trồng đi.
Lúc này chị mới nãy (đã thay đồ) đem một ít quần áo nhìn còn khá mới, cùng với 1 chồng báo nguyệt san hoa học trò ra đưa cho chúng tôi " Mấy đứa đợi chút, tụi nó chỉ trêu vậy thôi, không có ác ý gì đâu. Chị có một ít đồ này, cho chị quyên góp nhé".
"Dạ tụi em cảm ơn chị"
Cuối cùng, mọi người trong phòng đều góp mỗi người một ít đồ. Bà chị trêu tôi khi đưa đồ còn không quên nháy mắt một cái, tôi cảm thấy mặt mình lại dần nóng lên rồi, thiệt tình.
Sau phòng đó, P có vẻ bực mình. Các phòng tiếp theo cô bé đều trực tiếp đi lên gõ cửa. Tôi bị đày xuống làm thân phận culi như thằng H. Hai thằng chỉ đành nhìn nhau, cười méo xẹo rồi cun cút ôm đồ đi theo P.
Hết một buổi sáng, đội tình nguyện của tụi tôi cũng gom góp được kha khá đồ. Quần áo tốt và còn mới có vẻ khá nhiều, gom lại được một đống lớn. Ngoài ra còn có sách báo, truyện, truyện tranh. Ngày mai đồ sẽ được phân loại, giặt ủi, phân chia, xắp xếp thành những phần quà tươm tất. Dĩ nhiên công việc này cả đội sẽ chia nhau ra làm.
Trưa đó tôi chở P về, P có vẻ im lặng hơn bình thường, dường như con bé đang giận gì đó cái gì đó thì phải.
"Anh này, chị hồi sáng ra mở cửa nhìn xinh quá hơ?", bỗng P nói.
Ơ cái gì đây? "Cũng bình thường, không xinh bằng em, haha", tôi trả lời.
"Xạo! Anh với anh H đứng nhìn chị ấy chăm chăm quên cả giới thiệu luôn cơ mà. Thiếu điều em phải lấy khăn lau nước miếng cho anh luôn"
Ặc, là bản năng, bản năng thôi trời ạ.
"Oh tại anh bất ngờ thôi chứ bộ", tôi chống chế.
"Xì, chứ không phải anh ngắm người ta vì người ta ngực lớn ah?"
"Uh bự thật..ơ a không, anh bất ngờ thật mà"
"Không tin! Anh dê xồm! Cho em xuống đi"
"Ơ, sao tự nhiên lại đòi xuống, anh có làm gì đâu mà?
"Thế anh định chở em về nhà anh luôn ah? Tới dốc rồi nè"
Ạch, thì ra tôi đã chở P đến chân dốc đi lên chỗ trọ của cô bé. Tôi dừng lại cho P xuống, nhìn con bé đi lên thì dợm đạp xe đi.
"Anh!", P gọi giật tôi lại "phạt thêm anh tội dê xồm, mai phải qua chở em tiếp nghe". Tôi cười, gật đầu rồi đạp xe về giữa cái trưa nắng rực rỡ oai bức của mùa hè.
Còn tiếp.
 

Tanuvn

Senior Member
Thím này theo thớt nhiệt tình ghê. Cố gắng end cho thím đọc :) .
 

annliz

Junior Member
Chap 5.2
Sáng hôm đó , chúng tôi được chia ra mỗi tổ 3 nhóm nhỏ tỏa đi khắp các khu kí túc để quyên góp thêm quần áo, truyện, báo, sách vở để bổ sung vào các phần quà cho bà con. Nhóm tôi gồm tôi, P và H, sinh viên năm 2, khoa K hệ cao đẳng. Mục tiêu: ktx số 5.
Lúc đi, 3 đứa khí thế lắm, gõ cửa mấy phòng rồi mới bắt đầu thấy khó. Lúc này đang hè nên phần lớn sinh viên đều về quê, ở lại lác đác chỉ có các sinh viên năm cao ở lại đi làm thêm hoặc đi bảo vệ luận án. Hơn nữa, chiến lược của tụi tôi lại có vấn đề, chính là mr H. Anh chàng này người ngợm cao to, giọng ồm ồm, mặt kiểu thanh niên nghiêm túc, khí chất như cán bộ nên được 2 đứa tôi đùn ra làm thuyết khách. Ai ngờ, do giống cán bộ quá, các sinh viên không ưa, trực tiếp đóng cửa đuổi khách. Chậc, chắc mấy ổng tưởng người của BQL KTX đi bắt nồi cơm điện mấy ổng lén nấu ăn trong phòng hay gì. Sau bốn năm phòng áp dụng cả lợi dụ, năn nỉ, đe dọa, van xin không có kết quả, 3 đứa chúng tôi rút ra kinh nghiệm, đưa ra kế sách mới: Mỹ nhân kế! Phòng nam sinh viên thì bé P sẽ lợi dụng sự dễ thương của mình để năn nỉ, phòng nữ thì là tôi với lời nhận xét của P: "đẹp trai hiền lành thư sinh, giọng nói dịu dàng tình cảm các chị các mẹ sẽ thích" làm người diễn thuyết. Còn anh "cán bộ" sẽ lui ra sau làm culi ôm đồ. Kế hoạch khá thành công khi cả dãy phòng nam đều đóng góp khá nhiệt tình cho đến khi...
Phòng đầu tiên của dãy nữ.
Cộc cộc cộc..."Cho hỏi có ai ở trong phòng không ạ?", tôi gõ cửa.
"Đợi một chút", loạt xoạt, lách cách, tiếng mở cửa vang lên, "Ai đấy? Hửm, các bạn tìm ai?"
Phụt, tôi có cảm giác như máu mũi của mình xém xịt ra :extreme_sexy_girl:, tôi và H đứng hình như bị trời trồng. Trắng, thật sự rất trắng (thiện tai thiện tai) :beauty:. Mở cửa là một chị (tôi đoán thế) mặc một chiếc áo hai dây, dây áo mỏng đến nổi không thèm che dây áo lót bên trong. Cổ áo rộng không che nổi đôi thỏ ngọc trắng muốt rung rinh như chực muốn nhảy ra ngoài. Bên dưới mặc một chiếc quần short thun thể thao vừa dài qua mông, khoe trọn cặp đùi trắng mịn như sữa chua, căng tràn sức sống :extreme_sexy_girl:.
Thấy tôi đơ ra, P huých nhẹ vào khủy tay vào hông tôi. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, gãi gãi đầu
"Dạ chào chị, chào cả phòng. Tụi em là đội MHX của trường năm nay. Hôm nay đi quyên góp một ít quần áo, sách truyện để làm quà cho bà con miền núi. Không biết phòng chị có quần áo sách báo gì có thể quyên góp cho tụi em không ạ?"
"Đội MHX đi quyên góp quần áo này, mấy bà có không soạn cho người ta" chị quay đầu, gọi với vào phòng.
"Chị có mấy bộ quần áo còn mới mà mặc không hợp, để chị soạn cho", nói rồi chị đi vào trong. Chị vừa vào thì một chị khác thò đầu ra.
"Chị có mấy bộ đồ nhạy cảm không dùng nữa này, quyên góp được không? Mà chú em xinh trai này đừng có diếm làm của riêng đấy nhé, hì hì".
Tôi đỏ bừng mặt, lúng túng: "Tụi em không nhận đồ lót được đâu ạ, không làm quà tặng cho người ta được"
"Ah vậy là không quyên góp được ah? Tiếc ghê, chị chỉ có đồ này là nhiều thôi. Ah hay là chị tặng riêng cho em 1 bộ làm kỷ niệm nhé, bộ chị thích nhất và hay dùng nhất nhé, giữ gìn cẩn thận nhé"
Cả phòng cười rần rần, còn tôi đứng đực ra đó, chắc mặt tôi đỏ như trái gấc chín rồi :pudency:.
"Mấy chị này, không quyên góp thì thôi, làm gì quá đáng thế? Mình đi phòng khác đi anh!" P có vẻ bực bội, vừa đẩy tôi vừa lôi thằng H vẫn còn đang đứng như trời trồng đi.
Lúc này chị mới nãy (đã thay đồ) đem một ít quần áo nhìn còn khá mới, cùng với 1 chồng báo nguyệt san hoa học trò ra đưa cho chúng tôi " Mấy đứa đợi chút, tụi nó chỉ trêu vậy thôi, không có ác ý gì đâu. Chị có một ít đồ này, cho chị quyên góp nhé".
"Dạ tụi em cảm ơn chị"
Cuối cùng, mọi người trong phòng đều góp mỗi người một ít đồ. Bà chị trêu tôi khi đưa đồ còn không quên nháy mắt một cái, tôi cảm thấy mặt mình lại dần nóng lên rồi, thiệt tình.
Sau phòng đó, P có vẻ bực mình. Các phòng tiếp theo cô bé đều trực tiếp đi lên gõ cửa. Tôi bị đày xuống làm thân phận culi như thằng H. Hai thằng chỉ đành nhìn nhau, cười méo xẹo rồi cun cút ôm đồ đi theo P.
Hết một buổi sáng, đội tình nguyện của tụi tôi cũng gom góp được kha khá đồ. Quần áo tốt và còn mới có vẻ khá nhiều, gom lại được một đống lớn. Ngoài ra còn có sách báo, truyện, truyện tranh. Ngày mai đồ sẽ được phân loại, giặt ủi, phân chia, xắp xếp thành những phần quà tươm tất. Dĩ nhiên công việc này cả đội sẽ chia nhau ra làm.
Trưa đó tôi chở P về, P có vẻ im lặng hơn bình thường, dường như con bé đang giận gì đó cái gì đó thì phải.
"Anh này, chị hồi sáng ra mở cửa nhìn xinh quá hơ?", bỗng P nói.
Ơ cái gì đây? "Cũng bình thường, không xinh bằng em, haha", tôi trả lời.
"Xạo! Anh với anh H đứng nhìn chị ấy chăm chăm quên cả giới thiệu luôn cơ mà. Thiếu điều em phải lấy khăn lau nước miếng cho anh luôn"
Ặc, là bản năng, bản năng thôi trời ạ.
"Oh tại anh bất ngờ thôi chứ bộ", tôi chống chế.
"Xì, chứ không phải anh ngắm người ta vì người ta ngực lớn ah?"
"Uh bự thật..ơ a không, anh bất ngờ thật mà"
"Không tin! Anh dê xồm! Cho em xuống đi"
"Ơ, sao tự nhiên lại đòi xuống, anh có làm gì đâu mà?
"Thế anh định chở em về nhà anh luôn ah? Tới dốc rồi nè"
Ạch, thì ra tôi đã chở P đến chân dốc đi lên chỗ trọ của cô bé. Tôi dừng lại cho P xuống, nhìn con bé đi lên thì dợm đạp xe đi.
"Anh!", P gọi giật tôi lại "phạt thêm anh tội dê xồm, mai phải qua chở em tiếp nghe". Tôi cười, gật đầu rồi đạp xe về giữa cái trưa nắng rực rỡ oai bức của mùa hè.
Còn tiếp.
rồi thím có ăn được chị gái phòng trọ không :sweet_kiss:
 

Tanuvn

Senior Member
rồi thím có ăn được chị gái phòng trọ không :sweet_kiss:
Hồi đó đụt gái lắm thím ơi. Nhiều mối, ngay cả bạn cùng phòng của người tôi đơn phương, lúc tôi thất tình cũng có ý dâng tận miệng rồi mà ko dám ăn này.
Giờ thấy tụi sv chịch nhau như gà mà thấy mình hồi đó ngây ngô dễ sợ :) .
 

annliz

Junior Member
Hồi đó đụt gái lắm thím ơi. Nhiều mối, ngay cả bạn cùng phòng của người tôi đơn phương, lúc tôi thất tình cũng có ý dâng tận miệng rồi mà ko dám ăn này.
Giờ thấy tụi sv chịch nhau như gà mà thấy mình hồi đó ngây ngô dễ sợ :) .
chán vậy thím, tôi là tôi muốn mân mê 2 cái bánh bao tươi rói đó :sweet_kiss:
 

Big boom

Senior Member
Đại học Đà Lạt à fen?, nghe miêu tả trường ở lưng chừng đồi thì mình đoán thế:big_smile:
 
Top