Có thím nào bị ám ảnh vì quá khứ không

Sửa lại: bé lesor, lớn lên vẫn lesor thì đổ tại hoàn cảnh hồi bé không có điều kiện.

Đã giỏi hẳn thì đã chuyên tâm thi HSG tp/tỉnh năm lớp 9 rồi thi chuyên lớp 10. Đội tuyển IMO mỗi năm khoảng 1/2 hoặc hơn là từ tỉnh lẻ hoặc nhà nghèo. Các lớp chuyên toán của PTNK hay A0 KHTN cũng 1 phần lớn từ tỉnh phấn đấu lên. Hơi phũ nhưng đừng đổ tại hoàn cảnh nhé!
:go: con người ta ban đầu vốn là tờ giấy trắng. Không phải hoàn cảnh, mà là môi trường :nosebleed: còn thích thể hiện nâng cao quan điểm thì về nhà mà thể hiện nhé anh bạn :sweet_kiss:
phiéntè mới cấp 3 mà, giờ cày max ping (xác suất + rời rạc + giải thuật + cấu trúc dữ liệu + tiếng Anh) là easy 30k/tháng. ĐỊnh hướng rồi đó, phen cũng không làm đâu.
:shame: thôi để lên ĐH làm, giờ cháu lo thi ĐH đã
 

lovemath_BKHB

Senior Member
Có đạt IMO medal thì nó cũng chỉ là cuộc chơi vui, là bước đệm chắc hơn thôi :giggle: ước thì ít cũng phải mơ quay về mua coin để thành tỷ phú chứ
 
Kể chi tiết nghe đi phénion.
Thím BKHB kể đúng rồi ạ, tại thím ấy chính là thằng crush của em :sweat:
top đầu của huyện ăn thua gì
nhiều thằng top đầu của tỉnh từ cấp 1 đến cấp 3 còn chẳng ăn ai
cố gắng làm việc cống hiến cho xã hội ấy mới là chân giá trị chứ mấy cái thành tích thời phổ thông có gì hay ho đâu :)
:sweat: biết vậy... nhưng không hiểu sao càng ngày càng thích thể hiện bằng mấy bài Toán sơ cấp mẹo mực, trong khi trước kia có thế đâu, trước kia tầm lớp 7 8 em tập trung học code (code web thôi) đến mức build hẳn cái web khá là hoành tráng :shame: luôn coi Toán chỉ là dbrr sau ra đời không kiếm sống bằng Toán được
 

mininova123

Senior Member
Em cứ mỗi lần nghĩ về quá khứ hồi cấp 2 là lại thấy nuối tiếc, dằn vặt, khó chịu, bức bối, áy náy trong người. Em vẫn luôn muốn quay trở lại thời điểm đó và học hành thật chăm chỉ để bây giờ em có thể tự hào với cái giải cấp QG rồi chứ không phải ngồi gõ những dòng này. Trước kia cũng thuộc dạng top đầu của Huyện :sweat: nhưng do môi trường không có ai định hướng rằng mình phải cố gắng thế này thế kia, do bạn bè rủ rê, do không ai giúp mình tìm ra niềm đam mê với môn Toán, do mọi người đưa mình lên mây :haha: nên lúc đấy cứ nghĩ vậy là đủ rồi, cố quá chỉ có quá cố, dần dà mất dần tình yêu với Toán, tự nhủ bản thân rằng "học lắm để làm gì" và với cái tư tưởng đó theo em suốt 3 năm cấp 2 với năm lớp 10 thì nó đã giết chết 1 mầm non đầy triển vọng. Giờ lớn hơn tự tìm tòi tự khám phá ra nhiều thứ lớn lao và mình chỉ là 1 hạt cát trên sa mạc, dần dần em tìm được tình yêu với môn Toán. Nhưng giờ thì dù có đam mê cũng không dám theo đuổi nữa :sweat: vì thực ra em chưa từng biết mình đã đến giới hạn hay chưa. :too_sad:
nhưng do môi trường không có ai định hướng rằng mình phải cố gắng thế này thế kia, do bạn bè rủ rê, do không ai giúp mình tìm ra niềm đam mê với môn Toán, do mọi người đưa mình lên mây

Do ải do ai. Hình như bác trách thiếu cha mẹ đã không cho đi học các thể loại lò nè, không cho ăn sơn hào hải vị nè, không cho học suốt ngày bắt đi chơi nè.....

Chúc mừng bác đã thấy đam mê. Vậy thì bây giờ hỏi xem do ai, hay vẫn chỉ là do bản thân mình đã tự tìm thấy.
 
nhưng do môi trường không có ai định hướng rằng mình phải cố gắng thế này thế kia, do bạn bè rủ rê, do không ai giúp mình tìm ra niềm đam mê với môn Toán, do mọi người đưa mình lên mây

Do ải do ai. Hình như bác trách thiếu cha mẹ đã không cho đi học các thể loại lò nè, không cho ăn sơn hào hải vị nè, không cho học suốt ngày bắt đi chơi nè.....

Chúc mừng bác đã thấy đam mê. Vậy thì bây giờ hỏi xem do ai, hay vẫn chỉ là do bản thân mình đã tự tìm thấy.
Do cái duyên, 1 lần lạc vào group của bọn chuyên cấp 2 thấy chúng nó giỏi quá trời thế là tự dưng thích try hard, rồi học thì thấy hay thấy vui thôi.
Còn bác nói ngược rồi nhé, ngay từ hồi cấp 1 em suốt ngày học đội tuyển là bố em đã không thích điều đó :nosebleed: bố mẹ em không cấm em đi học đội tuyển, nhưng không thích thú lắm, và vô tình tạo cho em cảm giác ảo tưởng sức mạnh, rồi thầy giáo thì ưa bạo lực :LOL: nên em chán học, còn sau đó thì em sa vào code mấy cái linh tinh, rồi game gủng. Ai cũng có lúc khó khăn, thầy giáo thì thấy học sinh không giải được là đánh (đéo hiểu luôn :LOL:), bố mẹ thì cũng không giỏi Toán để dạy, cứ thế rồi chán dần thôi.
 

Oranius

Senior Member
Khi nào em thấy Toán ở Việt Nam này không làm ra tiền được thì em sẽ thôi bị ảm ảnh vì quá khứ mà lao đầu vào kiếm tiền. :big_smile:
Cơm áo gạo tiền không đùa với khách thơ.
 
Top