Có thím nào bị ám ảnh vì quá khứ không

Oranius

Senior Member
Còn vấn đề ám ảnh thì tôi kể cho nghe. Tôi là dân gà chọi. Từ lớp 1 đến lớp 5 học lớp tốt nhất của Tỉnh, không đóng 1 xu học phí. Lớp 5 đậu học sinh giỏi cấp tỉnh hạng 1. Tuyển thẳng lên cấp 2 học lớp chọn đến lớp 9. Lớp 9 thi đậu hsg cấp tỉnh hạng nhì môn lý, tuyển thẳng vào cấp 3 chuyên lý.
Lên đại học học 4.5 năm thì học kỳ nào cũng có học bổng, lần nào khai giảng cũng ẵm 5,6 phần học bổng. Ăn được 1 giải olympic toàn quốc. Bằng ĐH công lập xuất sắc ngành kỹ thuật và thủ khoa đầu ra của trường.
Hoành tráng không? Nhưng nếu bây giờ cho tôi chọn lại, tôi sẽ chơi nhiều hơn, vì lo học mà tôi chẳng đi đâu chơi cả. Toàn nằm ở nhà lủi thủi, chẳng có bạn bè. Tóm lại ai cũng có những quá khứ riêng của mình. Nhưng đó là bài học để khi nhìn lại ta sẽ tự điều chỉnh cho tốt hơn, chứ không phải bị ám ảnh hay dằn vặt gì cả. Cuộc sống này là cả quá trình tự điều chỉnh mà.
 
:oh: tưởng thớt đang là sinh viên uet chứ
Anh họ của em ạ :shame:
Còn vấn đề ám ảnh thì tôi kể cho nghe. Tôi là dân gà chọi. Từ lớp 1 đến lớp 5 học lớp tốt nhất của Tỉnh, không đóng 1 xu học phí. Lớp 5 đậu học sinh giỏi cấp tỉnh hạng 1. Tuyển thẳng lên cấp 2 học lớp chọn đến lớp 9. Lớp 9 thi đậu hsg cấp tỉnh hạng nhì môn lý, tuyển thẳng vào cấp 3 chuyên lý.
Lên đại học học 4.5 năm thì học kỳ nào cũng có học bổng, lần nào khai giảng cũng ẵm 5,6 phần học bổng. Ăn được 1 giải olympic toàn quốc. Bằng ĐH công lập xuất sắc ngành kỹ thuật và thủ khoa đầu ra của trường.
Hoành tráng không? Nhưng nếu bây giờ cho tôi chọn lại, tôi sẽ chơi nhiều hơn, vì lo học mà tôi chẳng đi đâu chơi cả. Toàn nằm ở nhà lủi thủi, chẳng có bạn bè. Tóm lại ai cũng có những quá khứ riêng của mình. Nhưng đó là bài học để khi nhìn lại ta sẽ tự điều chỉnh cho tốt hơn, chứ không phải bị ám ảnh hay dằn vặt gì cả. Cuộc sống này là cả quá trình tự điều chỉnh mà.
:shame: vâng, em đã tiếp thu ạ
 

Quynh 123

Member
Em cứ mỗi lần nghĩ về quá khứ hồi cấp 2 là lại thấy nuối tiếc, dằn vặt, khó chịu, bức bối, áy náy trong người. Em vẫn luôn muốn quay trở lại thời điểm đó và học hành thật chăm chỉ để bây giờ em có thể tự hào với cái giải cấp QG rồi chứ không phải ngồi gõ những dòng này. Trước kia cũng thuộc dạng top đầu của Huyện :sweat: nhưng do môi trường không có ai định hướng rằng mình phải cố gắng thế này thế kia, do bạn bè rủ rê, do không ai giúp mình tìm ra niềm đam mê với môn Toán, do mọi người đưa mình lên mây :haha: nên lúc đấy cứ nghĩ vậy là đủ rồi, cố quá chỉ có quá cố, dần dà mất dần tình yêu với Toán, tự nhủ bản thân rằng "học lắm để làm gì" và với cái tư tưởng đó theo em suốt 3 năm cấp 2 với năm lớp 10 thì nó đã giết chết 1 mầm non đầy triển vọng. Giờ lớn hơn tự tìm tòi tự khám phá ra nhiều thứ lớn lao và mình chỉ là 1 hạt cát trên sa mạc, dần dần em tìm được tình yêu với môn Toán. Nhưng giờ thì dù có đam mê cũng không dám theo đuổi nữa :sweat: vì thực ra em chưa từng biết mình đã đến giới hạn hay chưa. :too_sad:
Tiếc quá, hôm trước không làm tờ Vietlot 03 31 45 46 49 54 | 40
Giờ là nằm chịch PGA rồi chứ ko lên vozer đọc thớt nhảm.
 

Guardiann

Senior Member
Em cứ mỗi lần nghĩ về quá khứ hồi cấp 2 là lại thấy nuối tiếc, dằn vặt, khó chịu, bức bối, áy náy trong người. Em vẫn luôn muốn quay trở lại thời điểm đó và học hành thật chăm chỉ để bây giờ em có thể tự hào với cái giải cấp QG rồi chứ không phải ngồi gõ những dòng này. Trước kia cũng thuộc dạng top đầu của Huyện :sweat: nhưng do môi trường không có ai định hướng rằng mình phải cố gắng thế này thế kia, do bạn bè rủ rê, do không ai giúp mình tìm ra niềm đam mê với môn Toán, do mọi người đưa mình lên mây :haha: nên lúc đấy cứ nghĩ vậy là đủ rồi, cố quá chỉ có quá cố, dần dà mất dần tình yêu với Toán, tự nhủ bản thân rằng "học lắm để làm gì" và với cái tư tưởng đó theo em suốt 3 năm cấp 2 với năm lớp 10 thì nó đã giết chết 1 mầm non đầy triển vọng. Giờ lớn hơn tự tìm tòi tự khám phá ra nhiều thứ lớn lao và mình chỉ là 1 hạt cát trên sa mạc, dần dần em tìm được tình yêu với môn Toán. Nhưng giờ thì dù có đam mê cũng không dám theo đuổi nữa :sweat: vì thực ra em chưa từng biết mình đã đến giới hạn hay chưa. :too_sad:
anh cũng bị như chú 1 thời gian =]] khá là khó chịu trong người . Anh tìm ra nguyên nhân là do tâm chưa tĩnh nên khó làm mọi việc trongg khi làm thì cứ nghĩ về nó . Bh chú chỉ cần mỗi ngày sửa tâm đi 1 tý là ok , tất nhiên sẽ k hết ngay đc . Anh bh chỉ giảm thôi chú chưa hết ngay đc . Cố gắng sửa tâm từng ngày là ok
 

abandonfate

Senior Member
Hồi nhỏ lập team đi chôm sắt công trình võ văn kiệt ,bà mẹ lúc bị bắt chạy hết cái mình bị hốt lên phường ngồi hết nửa ngày,xong lz can vào chửi xong sút mình nữa chứ.Xong nó chở về báo gia đình ,cái mấy bà nội nhiều chuyện trong xóm bô bô cái mỏ đi loa phát thanh.Xong oz viết cam kết bảo lãnh.Tới năm 18t lên làm lý lịch tư pháp,ghi án tích : không :shame:.Oz thì cứ bô bô lấy cái quá khứ chửi mình,nhưng mỗi lần chửi mình vả bác Hồ vào mặt là im ru
 
Top