Có thực là con người chăm chỉ làm việc thức khuya dậy sớm sẽ giàu hay không

vanhai493

Junior Member
Ba mẹ tôi làm công nhân cả đời , nói chăm thì k dám nhưng cả 2 đã làm việc gần 20 năm và chưa bao giờ đi trễ 1 ngày nào trong xưởng giày Bitis , đến nay cũng k thiếu thốn như xưa , nhà cửa xe cộ đều có , tài sản k tới 1 tỷ , cảm thấy cái chữ giàu nó xa vời quá , thật sự nể mấy người giàu tỷ phú nứt đố đổ vách trong khi tuổi đời chưa vượt 40 và đi lên bằng 2 bàn tay trắng , éo hiểu mấy người đó làm cách gì và có hợp pháp hay không , chứ tấm gương ba mẹ tôi là rõ nhất , muốn vươn tới chữ giàu chắc chăm chỉ thôi thì chưa đủ , còn phải nhờ may mắn nữa :nosebleed:
Cần cù thôi chưa đủ. muốn làm chủ phải tinh khôn.

chưa nghe shark Hưng nói à thím?
chưa thấy thím nói nhà cửa là do nhà bố mẹ thím có nhà của ông bà để lại hay là tự mua dc từ tiền của bố mẹ thím?
xe thì cũng chưa nói là xe tầm 2 tỷ hay 5 tỷ nữa.
nhưng nhìn chung cứ chăm chỉ thì cũng k lo chết đói, nhưng muốn giàu thì cần có cái đầu nữa.
chứ cứ chăm chỉ đi bộ hàng ngày thì vẫn tới đích, nhưng thằng khác đi xe máy thì nó sẽ tới đích nhanh hơn. 1 thằng khác đi máy bay thì ...
thím hiểu ý tôi chứ?
 

Pika_Pika_Pu

Senior Member
Ba mẹ tôi làm công nhân cả đời , nói chăm thì k dám nhưng cả 2 đã làm việc gần 20 năm và chưa bao giờ đi trễ 1 ngày nào trong xưởng giày Bitis , đến nay cũng k thiếu thốn như xưa , nhà cửa xe cộ đều có , tài sản k tới 1 tỷ , cảm thấy cái chữ giàu nó xa vời quá , thật sự nể mấy người giàu tỷ phú nứt đố đổ vách trong khi tuổi đời chưa vượt 40 và đi lên bằng 2 bàn tay trắng , éo hiểu mấy người đó làm cách gì và có hợp pháp hay không , chứ tấm gương ba mẹ tôi là rõ nhất , muốn vươn tới chữ giàu chắc chăm chỉ thôi thì chưa đủ , còn phải nhờ may mắn nữa :nosebleed:
Phi thương bất phú mà bác, làm công ăn lương chăm chỉ thì chỉ ko nghèo thôi chứ sao mà giàu đc.:nosebleed:
 

suongbeo111

Junior Member
làm việc nhưng cái việc đấy phải ra dc nhiều tiền, ví dụ 1 ông CN làm 8h/ngày với 1 ông nv ngân hàng cũng 8h/ngày đó
 

sup po mem

Senior Member
tôi đã gặp những người đi lên từ 2 bàn tay trắng mua nhà mua xe, kiếm hàng tỷ
trong đó có 1 thằng ranh đã ở trọ cùng tôi
tôi, nó và 1 thằng bạn nó nữa 3 ae chia sẻ từng miếng cơm hạt lạc, cút rượu quê
tôi phải thừa nhận rằng nó rất giỏi, học đã giỏi (nó ra trường bằng tb thì phải nhưng là tb ở bk và nó chán ko thèm học, nó vào đây chỉ để có chỗ đi học ôn thi lại thôi, nó thi 2 - 3 lần đều thiếu 0.5 y đa khoa y hà nội)
ra đời nó học ở trường đời nhiều, lăn lộn, cái đầu tiên tôi thấy ở nó là khả năng xoay sở, thích nghi, thứ 2 là liều
nó lấy sổ đỏ của gia đình đi cắm lấy vốn làm ăn, ko được là cả nhà ra đê
giờ cách nói chuyện của nó khác, sự hiểu biết của nó thể hiện trong từng câu chuyện phiếm ae ngồi vs nhau, nó vẫn quý và tôn trọng tôi nhưng trên phương diện ae tình cảm thôi chứ về mặt sự nghiệp tôi sợ rằng sách dép cho nó cũng ko đến lượt
chăm chỉ là 1 yếu tố quan trọng để có thể thành công, nhưng ko phải là tất cả các thím ạ
 

Neihc

Senior Member
Bố mẹ mình mất gần 30 năm để mua được cái nhà đầu tiên, nhưng lại chỉ cần 10 năm để có cái nhà thứ 5 này bác :D Đúng là 1 phần cần may mắn nhưng chăm chỉ vẫn là cái ưu tiên hàng đầu, 11h ngủ 4h30 dậy không trễ 1 ngày ròng rã 30 năm :adore:
nghe xong cũng muốn đi ngủ nhưng mà quá mất 12h rồi :(
 

Supersoyx

Senior Member
Chăm chỉ là 1 chuyện, quan trọng có nhạy bén với thời cuộc hay không. Ông bà ta có câu "'có gan làm giàu" mà.
Ví dụ như luật. Người bình thường nhìn luật sẽ thấy quy định, rào cản đủ đường. Nhưng thằng đầu óc nhạy bén thì lại nhìn ra khe hở về câu chữ và chính sách để lách luật nên giàu. Vẫn có người nhìn ra những khe hở đó, nhưng họ lại ko biết tận dụng triệt để để thu lợi. Đó chính là sự khác nhau. :feel_good:
Đặc điểm chung người giàu là sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền. Làm giàu bằng con đường chính nghĩa là cực kì khó. Bạn có thể chửi những cty dược làm giá, apple hút máu người dùng, hay quan chức nâng giá thiết bị y tế 2 tỉ thành 12 tỉ ... nhưng đó mới là cách làm giàu không thể khác.
 
Nghèo: cái khổ cốt lõi của nghèo là ÍT HOẶC KHÔNG CÓ QUYỀN CHỌN LỰA.

Cái khái niệm quyền chọn này rất hay trong nhiều thứ, càng có nhiều quyền chọn càng tốt, và càng giàu càng có nhiều quyền chọn.

Nay thử dùng để phân tích cái nghèo.
Nhà bạn nghèo.
Lúc bạn nhỏ do ba mẹ không có nhiều tiền mua đồ ăn, lựa chọn của họ không nhiều, họ chỉ mua khoai sắn rẻ tiền, họ không có quyền chọn mua sữa thịt cá. Nhà giàu thì đầy, con cái thích ăn thịt sữa thì ăn. Nhà giàu nó ăn đồ ngon đồ xịn nó to bự đẹp khỏe hơn bạn.
Rồi đi học nhà bọn giàu được quyền chọn học thầy cô trường xịn hơn. Cái môi trường giáo dục tốt này thì quan trọng khỏi phải bàn. Nó không phải chỉ là học kiến thức mà còn học phong thái, cách cư xử, các mối quan hệ - những cáii ẩn nhỏ này nó ảnh hưởng rất lớn đến cách tư duy. Đôi khi chỉ cần một người thầy xịn, một thằng great friend, hay một đường lối tư duy ok là đời bạn đã rẽ theo một hướng rất rất rất khác.
Rồi lớn chút thì con nhà giàu có quyền chọn về làm chức lớn trong công ty gia đình hoặc ra khởi nghiệp, hoặc đi làm nghệ sĩ, haiz đời thiệt phiền với bao trách nhiệm và vai trò mà.

Nhiều đứa không biết điều thì sẽ lâu lâu đăng một cái tus kiểu như “ không có áp lực thì không có kim cương “ trong con xe merc để thiên hạ biết mình cũng khổ.
Con nhà nghèo thì hoặc là vào đời với job ghẻ - đi lên từng nấc, đó là còn biết chọn lựa, còn biết đường, có định hướng. Chứ nhiều đứa xui hơn mới tốt nghiệp mơ hồ đi làm mấy cái job ăn ngay nhưng hại về lâu dài như chạy xe ôm công nghệ. Thu nhập có thể ok hơn mấy đứa newbie trong nhiều ngành, nhưng chi phí ẩn nhiều. Chi phí ẩn đó là thời gian tuổi trẻ, là sức khỏe, là cơ hội phát triển nghề nghiệp, phát triển skill.
Cơ mà nghèo quá, thị trường việc làm thấy ghê, KHÔNG CÓ LỰA CHỌN thì phải chạy thôi chứ ai mà không muốn có một công việc ổn định với cơ hội phát triển rõ ràng. Thiệt, nghĩ cũng xót cho nhiều phận đời, cha mẹ ở quê hi sinh để con ăn học đại học để có tấm bằng, cơ mà đâu biết bằng đại học giờ rẻ như bèo, cứ chi tiền rồi để con cái trôi theo dòng mà không có định hướng rõ ràng. Để rồi học xong không có gì làm và không biết làm gì nhưng vẫn cố trụ lại thành phố.

Giàu có nó cho bạn quyền chọn một thứ rất ghê gớm - đó là sự tự do.
Tự do không bị ràng buộc làm những công việc không lối thoát cho bạn thời gian và sự thoải mái để học và phát triển nhiều thứ.

Kinh thánh rất sâu sắc khi tổng kết thành câu này: Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư-dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. Nghèo thì không có quyền chọn hoặc quyền chọn rất giới hạn.

Ngu: nghèo thì ít quyền chọn. Ngu thì không biết đường chọn. Khà khà, chọn lựa aka making decision là một nghệ thuật cần rất nhiều kiến thức và đôi khi là trực giác. Game khó vkl, chọn sai thì ăn c. Nhẹ thì sai chế độ ăn, đọc sai sách. Trung thì học sai ngành, chơi sai người. Nặng thì học sai thầy, tu sai cách, phò sai chủ. Đời có một nghìn lẻ một cách toang và cách sai. Càng ít ngu thì càng ít sai, và đời ít toang.

Có ai trong chúng ta muốn bị như vầy không, dĩ nhiên là không, câu hỏi ngu vkl? Nhưng sao nhiều đứa vẫn bị mắc.
Câu trả lời thì đơn giản thôi, chúng ta gánh nghiệp - kết quả của xu hướng, hành động, quyết định của bộ gene. Nói đơn giản thì đôi khi bạn xấu nghèo ngu là do lỗi - kết quả của cha mẹ ông bà bạn. Nghe không liên quan nhưng liên quan không tưởng. Nói cái rằng đây không phải là đổ lỗi trách nhiệm cho cho việc bản thân cùi bắp cho ai, mà chỉ đơn thuần là miêu tả một nguyên nhân lớn bị bỏ quên, hay không được nhìn thấy. Chúng ta là chúng ta ngày hôm nay không phải CHỈ LÀ DO CHÚNG TA mà còn có nhiều biến - duyên (factor) khác nữa.

Tâm sự đêm khuya, thím này nói đúng với cuộc đời mình vãi ra.
Mình tốt nghiệp ĐH, đi làm nhưng không có sự lựa chọn. Ra trường chỉ biết cày cuốc, không dám nghỉ việc, không dám ốm đau, không dám cãi cấp trên, không dám mạo hiểm... vì sao???
Vì nhà mấy người già, mấy miệng ăn đang chờ người đi làm duy nhất mang cơm về :surrender::surrender:
Đôi lúc công việc quá áp lực, quá rủi ro mà mình không dám nghỉ. Vì nghỉ thì lấy gì nuôi gia đình bao nhiêu miệng ăn, bố mẹ già ốm đau bệnh tật, trong nhà trước giờ không có đồng nào :pudency::pudency:

via theNEXTvoz for iPad
 

casau1996

Member
Tâm sự đêm khuya, thím này nói đúng với cuộc đời mình vãi ra.
Mình tốt nghiệp ĐH, đi làm nhưng không có sự lựa chọn. Ra trường chỉ biết cày cuốc, không dám nghỉ việc, không dám ốm đau, không dám cãi cấp trên, không dám mạo hiểm... vì sao???
Vì nhà mấy người già, mấy miệng ăn đang chờ người đi làm duy nhất mang cơm về :surrender::surrender:
Đôi lúc công việc quá áp lực, quá rủi ro mà mình không dám nghỉ. Vì nghỉ thì lấy gì nuôi gia đình bao nhiêu miệng ăn, bố mẹ già ốm đau bệnh tật, trong nhà trước giờ không có đồng nào :pudency::pudency:

via theNEXTvoz for iPad

Hi sinh để củng cố đời sau thôi.

đời sau và sau nữa của chúng ta sẽ sinh ra ở vạch đích. Còn đời ae mình coi như bỏ thôi. Làm nền tảng cho gen di truyền sau này
 

160cm

Member
giàu đối với tôi là cuộc sống có công ăn việc làm, có nhà để về, mọi người trong gia đình vui vẻ, khỏe mạnh. giàu có nhiều nghĩa có người giàu về tài chính, người giàu tình cảm, giàu về tinh thần. Tinh thần thoải mái, làm việc chăm chỉ. Suy nghĩ ít thôi cho đời thoải mái.
Hồi trưa có đọc 1 câu của isa nói đại loạichi3 có siêu giàu mới chăm con tử tế ngẫm thấy cũng đúng lắm mình biết vài người rất giàu nhưng họ đi làm từ sáng tới tối ko có thời gian chăm con ,con bị ảnh hưởng tính cách của người chăm nó chứ ko phải ba mẹ ,có nhà kia thằng con do học nhiều quá xong bị thần kinh lun mặc dù nó học rất giỏi .Con bọn siêu giàu nó ko cần đi làm cũng có cả đống tiền ,nó có nhiều thời gian chăm sóc cho bản thân và gia đình
 

khoilu1

Member
Giàu thì không biết, nhưng chắc chắn chăm chỉ sẽ có thu nhập tốt hơn là lười. Tất nhiên là xét cùng 1 người
 

Vanessa Van Hemert

Senior Member
làm việc nhưng cái việc đấy phải ra dc nhiều tiền, ví dụ 1 ông CN làm 8h/ngày với 1 ông nv ngân hàng cũng 8h/ngày đó
Bố mẹ tôi 2 người cộng lại 16tr đây , xem thì nó nhiều chứ cày đến 1 tỷ chả sml ra , 1 năm tốn đủ thứ tiền nên cái số tiền 16tr nó lúc nào cũng vơi nhiều , cày gần 20 năm chưa đủ 1 tỷ là hiểu rồi
 
Top