Cuộc gặp gỡ hiếm hoi của ba vị vua Việt Nam

Status
Not open for further replies.

bobbychinn

Senior Member
Đó là cuộc gặp gỡ giữa vua cuối cùng của nhà Lê là Lê Mẫn Đế (thường gọi là vua Chiêu Thống), vua Tây Sơn là Nguyễn Nhạc (Thái Đức) và em ông. Nguyễn Huệ, người sẽ trở thành vua Quang Trung chỉ mấy năm sau. Cuộc hội kiến dùng lễ "hai vua gặp nhau", hai bên không ai phải lạy ai.

Cuộc gặp đặc biệt

Sự kiện diễn ra sau chuyến ra Bắc lần thứ nhất của Nguyễn Huệ. Với danh nghĩa "phù Lê diệt Trịnh", quân Tây Sơn đánh tan quân của chúa Trịnh Khải. Nguyễn Huệ được vua Lê Hiển Tông gả công chúa Ngọc Hân và phong làm Nguyên súy Dực chính phù vận Uy quốc công.

Tuy nhiên, khi đó, vua Tây Sơn là Nguyễn Nhạc có lòng nghi kỵ Nguyễn Huệ có ý định chiếm giữ miền Bắc, đã tức tốc dẫn 500 quân từ Tây Sơn (Bình Định) ra Phú Xuân (Huế), rồi điểm thêm 2.000 quân đi gấp ra Thăng Long.

...

Hoàng Lê nhất thống chí cho biết khi biết tin Nguyễn Nhạc ra Bắc, Nguyễn Hữu Chỉnh khuyên vua Chiêu Thống sắp ngọc tỷ ra hàng, lại giục quan trong triều thảo gấp tờ biểu xin hàng. Tuy nhiên, triều thần bàn bạc mấy ngày không ai dám hạ bút trước.

Đến khi vua Thái Đức ra đến nơi, vua Lê thân hành ra đón ở cửa Nam. Nhà vua đứng bên trong cửa ô, sai hoàng thân là Thanh Nguyên hầu quỳ ở bên trái đường để chào và nói thay. Vua Thái Đức cứ thế đi qua cửa ô không đáp lễ, giục ngựa đi thẳng và cho một người quay lại nói rằng:

- Quả nhân thấy nhà vua lễ độ quá, sợ rằng nếu xa giá ở lại chậm trễ, hoặc giả làm phiền cho quý thể, phải quỳ lạy mệt nhọc, rồi quả nhân phải mang tiếng là thất lễ. Bởi thế, quả nhân phải vội vã đi ngay. Xin ngự giá hãy cứ về cung, ngày khác thong thả sẽ cùng gặp nhau.

Vua Lê nghe vậy, biết là vua Tây Sơn còn ưu đãi mình, mới không bàn đến việc đầu hàng nữa.

Ngày hôm sau, mùng sáu tháng tám âm lịch, vua Thái Đức sai bày ở phủ đường của Nguyễn Huệ ba chỗ ngồi. Chính giữa kê sập của vua Thái Đức, bên trái là ghế của vua Chiêu Thống, bên phải là ghế của Nguyễn Huệ.



Cuoc gap go hiem hoi cua ba vi vua Viet Nam
Tượng Tây Sơn Tam kiệt, ba anh em Nguyễn Nhạc - Nguyễn Lữ - Nguyễn Huệ - tại Bảo tàng Quang Trung, Bình Định. Hai người trong đó đều lên ngôi vua và cùng có cuộc gặp gỡ với vua Chiêu Thống năm 1786. Ảnh: Bảo tàng Quang Trung


Khi ngự giá của vua Lê đến cửa phủ, vua Tây Sơn sai viên quan hầu ra đón. Vua Lê đi bộ vào thềm, vua Tây Sơn đang ngồi vội bước xuống đất và đứng sang bên cạnh sập để tỏ ý kính lễ, rồi sai Nguyễn Huệ xuống dưới thềm đón tiếp và mời vua Lê ngồi vào ghế. Khi đã yên vị, vua Tây Sơn hỏi thăm:
- Hoàng thượng năm nay xuân thu độ bao nhiêu?
Viên quan đi theo đáp lời thay vua Lê. Năm đó, vua Chiêu Thống 21 tuổi. Nguyễn Huệ khi đó mới 33 tuổi, còn Nguyễn Nhạc khoảng 40 tuổi (sử không ghi chính xác năm sinh của Nguyễn Nhạc).
Sau khi hỏi han xã giao, viên quan hầu của vua Lê ngỏ ý muốn vua Thái Đức thu nhận một vài quận ấp để làm quà khao quân, nhưng Nguyễn Nhạc từ chối, bày tỏ mong muốn "kết nghĩa láng giềng".
Sau đó, hai vua cùng quốc công Nguyễn Huệ uống trà, rồi vua Chiêu Thống ung dung ra về, vua Thái Đức đứng dậy từ biệt. Nguyễn Huệ tiễn vua Lê xuống thềm, còn vua Thái Đức đi theo một quãng, rồi né mình giật lùi về chỗ, sai viên quan hầu hộ vệ vua Lê ra khỏi phủ, lên kiệu về cung.
Vua Lê về đến cung, sai các quan trong triều tới ra mắt vua Tây Sơn. Vua Thái Đức lần lượt hỏi hết quan chức, họ tên từng người. Các quan ca tụng công đức của vua Thái Đức, xong nói: "Thánh thượng nếu như đã giúp cho nước tôi được còn, xin hãy tạm lưu tại đây, để vua nước chúng tôi nhờ cậy vào oai linh của thánh thượng. Bao giờ bốn phương đều yên, giường mối đã dựng lại, bấy giờ ngự giá hãy về cũng chưa muộn".



Cuộc chia tay trước thời khắc biến động
Đến canh hai đêm 17 tháng tám, vua Thái Đức cho người vào gõ cửa điện, chào từ biệt vua Lê, rồi sáng sớm hôm sau cùng Nguyễn Huệ bất ngờ rút toàn quân về Nam.
Sau chuyến về Nam này của anh em vua Tây Sơn, lịch sử Việt Nam bước vào một giai đoạn hết sức bất ổn. Trong Nam, vua Thái Đức đánh nhau với Nguyễn Huệ. Ngoài Bắc, thế lực Trịnh Bồng nổi lên, vua Chiêu Thống phải nhờ Nguyễn Hữu Chỉnh từ Nghệ An ra đánh dẹp.
Khi biết tin Nguyễn Hữu Chỉnh lộng quyền ở ngoài Bắc, Nguyễn Huệ phái Vũ Văn Nhậm ra trừng trị, vua Chiêu Thống sợ hãi chạy sang Trung Quốc. Rồi sau đó đến lượt Nhậm cũng theo chân Chỉnh lộng quyền, Nguyễn Huệ lại ra quân giết luôn Vũ Văn Nhậm.
Cuối năm 1788, khi vua Chiêu Thống dẫn quân Thanh về nước, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, đặt niên hiệu là Quang Trung, xuất quân ra Bắc lần thứ ba đánh tan quân xâm lược nhà Thanh trong trận chiến mùa Xuân Kỷ Dậu. Vua Chiêu Thống chạy sang Trung Quốc lưu vong đến khi chết, nhà Lê chấm dứt, nhà Thanh chính thức công nhận Nguyễn Huệ là vua của nước ta.
Nước ta lúc đó chia làm hai vùng cai trị của vua Quang Trung (từ Phú Xuân ra Bắc) và vua Thái Đức (từ Quảng Nam đến hết vùng Nam trung bộ hiện nay). Vùng đất Nam Bộ lúc đó đang là nơi hoạt động của quân chúa Nguyễn Ánh, là người sẽ thống nhất đất nước và lên ngôi với niên hiệu Gia Long chỉ hơn 10 năm sau đó.

https://kienthuc.net.vn/kho-tri-thuc/cuoc-gap-go-hiem-hoi-cua-ba-vi-vua-viet-nam-1477392.html
 

Le.Tonkinois

Senior Member
Vua Lê về đến cung, sai các quan trong triều tới ra mắt vua Tây Sơn. Vua Thái Đức lần lượt hỏi hết quan chức, họ tên từng người. Các quan ca tụng công đức của vua Thái Đức, xong nói: "Thánh thượng nếu như đã giúp cho nước tôi được còn, xin hãy tạm lưu tại đây, để vua nước chúng tôi nhờ cậy vào oai linh của thánh thượng. Bao giờ bốn phương đều yên, giường mối đã dựng lại, bấy giờ ngự giá hãy về cũng chưa muộn".
Vậy coi như là 2 nước riêng biệt?
 

Sephiroth2017

Senior Member
Ủa tưởng vua Lê vẫn là vua của Đại Nam khi đó. Còn mấy ông Nhạc Huệ chỉ là xưng vương
Đây các quan gọi Nhạc là thánh thượng, còn gọi vua Lê là vua nước tôi. Vậy bắc Hà là 1 đất nước riêng rồi à

Vậy coi như là 2 nước riêng biệt?
Dùng lễ 2 vua gặp nhau thì coi như là 2 nước riêng biệt rồi còn gì. Làm chính trị là quyền biến, thế tây sơn mạnh thì làm sao vua Lê dám coi mình là thiên tử cai trị cả Đại Việt được
 

clonecueem

Đã tốn tiền
Sau đợt này về, Nhạc về Qui Nhơn, Huệ thì dừng đóng ở Phú Xuân. Huệ xin Nhạc cắt cho vùng Quảng Ngãi nhưng không được vì Nhạc cay cú các chiến phẩm lấy được ngoài Bắc Huệ không chuyển theo về kinh cho Nhạc mà giữ ở Phú Xuân làm của riêng, dẫn đến tình trạng nổi da xáo thịt anh em cũng nhà chém giết lẫn nhau :LOL:.

Sử đỏ có vẻ quá thiên vị cho Huệ mà mấy năm trở lại đây một số sử gia cũng có cái nhìn công bằng lại cho Ánh rồi.
 

Xiaon00b

Senior Member
Tôi dốt sử anh em cho hỏi cả đời cầm quân của Nguyễn Huệ đã thất bại 1 trận nào chưa , đích thân cầm quân nhé .
 

clonecueem

Đã tốn tiền
Tôi dốt sử anh em cho hỏi cả đời cầm quân của Nguyễn Huệ đã thất bại 1 trận nào chưa , đích thân cầm quân nhé .
Huệ hồi đấy là chiến thần rồi, bọn Xiêm nghe tiếng còn sợ như gì nữa. Ánh xưa cứ gặp Huệ là bị vả không trượt phát nào cũng may có chân mệnh thiên tử nên không chết :LOL:
 

Whatthefu

Senior Member
Đoạn này hài vl , làm phim thì bá cháy :D:D

Mượn tạm 1 đoạn trên fb cho các thím :
Quân Tây Sơn diệt xong họ Trịnh, thấy tình hình Bắc Hà rối ren mà lực lượng mình còn yếu nên lẻn rút về, bỏ mặc Nguyễn Hữu Chỉnh ở lại. Trích Cương mục:
Đêm 17 tháng này, giọt nước đồng hồ xuống đến trống canh ba, Văn Nhạc, Văn Huệ sai người vào từ biệt với nhà vua, rồi bí mật ban phát ám hiệu, ngay đêm hôm ấy quân thủy, quân bộ nhất luật rút đi, của cải trong kho tàng đều bị vơ vét nhẵn.
Đến sáng, Hữu Chỉnh mới biết, vội vàng, không biết thi thố thế nào, bèn cùng vài chục thủ hạ cướp lấy một chiếc thuyền buôn đi theo đuôi giặc (quân Tây Sơn).
Người đô thành tranh nhau dùng gạch ngói để ném, Hữu Chỉnh tự tay đâm vài người mới được thoát thân.
Khi theo đến Nghệ An, Hữu Chỉnh vào yết kiến Văn Nhạc. Văn Nhạc dùng lời khéo léo yên ủi dụ dỗ, rồi sai cùng với viên thủ tướng đóng giữ ở đấy là Nguyễn Duệ cùng nhau giữ châu thành này....
Sau khi quân giặc đã rút đi, nhà vua (Lê Chiêu Thống) lập tức triệu bầy tôi trong triều bàn luận rằng:
- Giặc để lại cho ta một nước trống rỗng, nếu có sự nguy cấp, thì chống đỡ bằng cách nào?.
Bèn viết thư triệu hết những người thế gia và bầy tôi cũ dấy quân vào bảo vệ hoàng thành. Vì thế, hào mục các nơi chiếm giữ châu quận, chiêu tập binh mã, đều mượn danh nghĩa "bảo vệ". Những hạng vô lại đánh giết lẫn nhau, trong nước thành ra rối loạn.
P/s : Bắc Hà như bát canh hẹ nhưng vẫn còn nhiều lực lượng, Tây Sơn biết giữ khó nên bí mật về. Hạng như Chỉnh có lẽ cả Nguyễn Nhạc lẫn Huệ đều không muốn dùng nữa nên bỏ lại, nhưng Chỉnh đâu phải hạng vừa, vẫn trốn về được, sau 1 tay vẫn làm khuynh đảo Bắc Hà, dọn dẹp sạch sẽ cho Tây Sơn bắc tiến lần nữa và lần này cơ bản "yên được" (tạm thôi
🐧
).
Đồng thời cũng thấy tài khiển binh đời đầu Tây Sơn, tiến lui nhanh gọn, kỷ luật, vận dụng tối đa ưu thế thuyền khiến công việc hành quân nhẹ nhàng, nhanh chóng.
 

The Script

Senior Member
Tôi dốt sử anh em cho hỏi cả đời cầm quân của Nguyễn Huệ đã thất bại 1 trận nào chưa , đích thân cầm quân nhé .
Huệ cầm quân xuất quỷ nhập thần, Hoàng Lê Nhất Thống Chí ca ngợi Huệ bắt Hữu Chỉnh như bắt trẻ con, giết Văn Nhậm như giết con lợn, trong khi Chỉnh có thể coi như cầm quân số 1 Bắc Hà lúc đó và Nhậm cũng là hổ tướng, Ánh thì thua nhiều không đếm nổi, nhờ mệnh trời nên khỏi chết, quân Thanh thì ngựa không kịp đóng yên, người không kịp mặc giáp, thấy quân Tây Sơn thì chen nhau ù té chạy qua sông Hồng đến đứt cả cầu phao chết đuối, Xiêm thì bị đánh cho tởn đến già không dám quay lại, vua anh là Nguyễn Nhạc phải ra thành xin hàng trong khi trước đó Nhạc quẩy cho nhà Nguyễn phải dời đô, Huệ xứng với 4 chữ thiên hạ vô địch
 
Last edited:

clonecueem

Đã tốn tiền
Tây Sơn thời đầu khởi nghĩa có Nhạc là gánh team chủ lực. Lúc này y là thương gia lớn trong vùng, tiềm lực kinh tế mạnh mẽ hay nuôi chí sĩ trong nhà. Thêm quả cưới vợ là con gái tộc trưởng với dàn xếp cái truyền thuyết gì đó của tộc nữa nên được xem như Thánh vậy, vì thế Tây Sơn được người dân tộc hậu thuẫn cung cấp voi ngựa cho. Vai trò của Nhạc nếu đặt lên bàn cân còn có phần nhỉnh hơn Huệ về sau này mà sử bây giờ coi như không
 

misterchief

Senior Member
Ủa tưởng vua Lê vẫn là vua của Đại Nam khi đó. Còn mấy ông Nhạc Huệ chỉ là xưng vương
Đây các quan gọi Nhạc là thánh thượng, còn gọi vua Lê là vua nước tôi. Vậy bắc Hà là 1 đất nước riêng rồi à
Vậy coi như là 2 nước riêng biệt?
Dùng lễ 2 vua gặp nhau thì coi như là 2 nước riêng biệt rồi còn gì. Làm chính trị là quyền biến, thế tây sơn mạnh thì làm sao vua Lê dám coi mình là thiên tử cai trị cả Đại Việt được
Mấy hôm trước bảo chiến tranh Tây Sơn là xâm lược mà bọn trên này cứ cãi :love: Tiện thể tặng luôn bài hịch chống quân Tây xâm lược của Lê Huy Dao:
https://vi.wikisource.org/wiki/Dụ_tứ_phương_cần_vương_đối_Tây_Sơn_hịch

Ngã xung nhân nhược viết:
Đầu tam cương là đấng quân thần, chia cao thấp, cũng cảm đàn ong kiến
Chân thiên hạ ấy loài di địch, đảo dưới trên, chi dong thói muông dê
Lòng hằng dù sẵn lẽ trời
Nghĩa cả phải lo thù nước
Nhà nước ta:
Lam sơn dấy tích
Hoàng tổ ra uy
Trải Ngô bình dựng nghiệp bá vương, gồm mười ba đạo mở mang, bốn biển dẹp yên, khôn lượng đức
Từ diệt Mạc nảy quyền soái phủ, lẻ đôi trăm năm rủ chắp, muôn phương chẳng oán, ấy là ân
Dưới trời đâu cũng tông Chu
Ngoài cõi cớ chi hoạt Hạ
Áng phong đích mũi hông máu thấp, gươm Tào, vạt dải nước không trôi
Chốn kim thang khói ngút biếc tuôn, lửa Hạng, chín tầng mây cũng thảm
Tại cức con đà man mác
Sào lâm cái yến ủ ê
Vậy hứa hôn đành tiên chí muốn chi, chỉn luỵ tàn dân nên cắt ái
Mà thông sứ há miểu cung chớ được, cũng toan yên nước phải liên hoà
Đảo điên nài thói ấy vốn thường
Trọc loạn kể phen này là mấy
Lần cửa không cung êm khoá, giả tôn phù cho đắt chước chỉnh cư
Chiếc xe viễn tái khu tìm, trá nghênh lập để mua lòng thuỷ phụ
Đường cố dạo hồng mao đỏ rực
Miền Thần Kinh lân giới tanh om
An nhương dù chẩng Di Ngô, lễ nhạc y quan dời thói cũ
Tảo diệt ví không Phiêu Kị, sơn hà thành quách khác nền xưa
Hồ sồ phúc Tấn khá làm gương
Nhung Yết loạn Đường còn để dấu
Vả Hoan Ái thôi lương lại lính, quấy đã tàn trong ấy hai châu
Bằng kinh đô biến hạ làm di, hại ắt kịp ngoài này các trấn
Bước nước chênh vênh thế ấy
Lòng người lo liệu làm sao
Trẻ thơ nên nỗi trở hồng, dường bởi nhất nhân hữu tội
Tan tác gặp cơn phân loạn, khá thương vạn tính hà cô
Lìa thành tị địch cũng là quyền
Họp nước phục thù đà sẵn thế
Ngoài phiên khổn hịch lông sao ruổi, lấy sóc phương làm chốn thu binh
Dưới hành dinh cờ nghĩa gió bay lay, trỏ Nhị thuỷ đính ngày phản bái
Tổ đức tông công đành rành đó
Trung thần nghĩa sĩ lạc loài đâu
Kẻ đỉnh chung từng nặng quân ân, thuỷ lôi ấy kinh luân đại hội
Miền điền tỉnh cũng nhờ đế lực, cần bộc là thi báo hằng tình
Ví hay cộng tế gian nan
Thế ắt dữ đồng hưu khánh
 
Last edited:

The Script

Senior Member
Tây Sơn thời đầu khởi nghĩa có Nhạc là gánh team chủ lực. Lúc này y là thương gia lớn trong vùng, tiềm lực kinh tế mạnh mẽ hay nuôi chí sĩ trong nhà. Thêm quả cưới vợ là con gái tộc trưởng với dàn xếp cái truyền thuyết gì đó của tộc nữa nên được xem như Thánh vậy, vì thế Tây Sơn được người dân tộc hậu thuẫn cung cấp voi ngựa cho. Vai trò của Nhạc nếu đặt lên bàn cân còn có phần nhỉnh hơn Huệ về sau này mà sử bây giờ coi như không
Nhạc thời khởi nghiệp có rất nhiều chiêu trò đặc sắc nên được dân địa phương tin tưởng coi như chân mệnh thiên tử, như người nhà trời phái xuống, Nhạc lại được sự ủng hộ của những đạo quân người Hoa cực kỳ máu chiến, về khoản bơm thổi PR này Nhạc thậm chí nhỉnh hơn Lê Lợi
 

dogamer01

Senior Member
Tây Sơn thời đầu khởi nghĩa có Nhạc là gánh team chủ lực. Lúc này y là thương gia lớn trong vùng, tiềm lực kinh tế mạnh mẽ hay nuôi chí sĩ trong nhà. Thêm quả cưới vợ là con gái tộc trưởng với dàn xếp cái truyền thuyết gì đó của tộc nữa nên được xem như Thánh vậy, vì thế Tây Sơn được người dân tộc hậu thuẫn cung cấp voi ngựa cho. Vai trò của Nhạc nếu đặt lên bàn cân còn có phần nhỉnh hơn Huệ về sau này mà sử bây giờ coi như không
Nguyễn Nhạc nếu đủ thông minh ra thì nên nhường cho Nguyễn Huệ khi vai trò đã xong, còn đi đánh lẫn nhau :beat_brick:
 

misterchief

Senior Member
Huệ cầm quân xuất quỷ nhập thần, Hoàng Lê Nhất Thống Chí ca ngợi Huệ bắt Hữu Chỉnh như bắt trẻ con, giết Văn Nhậm như giết con lợn, trong khi Chỉnh có thể coi như cầm quân số 1 Bắc Hà lúc đó và Nhậm cũng là hổ tướng, Ánh thì thua nhiều không đếm nổi, nhờ mệnh trời nên khỏi chết, quân Thanh thì ngựa không kịp đóng yên, người không kịp cởi giáp, thấy quân Tây Sơn thì chạy qua sông Hồng đến đứt cả cầu phao, Xiêm thì bị đánh cho tởn đến già không dám quay lại, vua anh là Nguyễn Nhạc phải ra thành xin hàng trong khi trước đó Nhạc quẩy cho nhà Nguyễn phải dời đô, Huệ xứng với 4 chữ thiên hạ vô địch
Tâng bốc thôi, chứ ai cũng biết người bắt Chỉnh là Nhậm đâu phải Huệ? Còn về vụ giết Nhậm thì mỗi sách viết khác nhau, nhưng Hoàng Lê nhất thống chí thì viết là Nhậm đang nằm ngủ thì Huệ cho người lẻn vào đâm chết
 

PendingX

Đã tốn tiền
Huệ cầm quân xuất quỷ nhập thần, Hoàng Lê Nhất Thống Chí ca ngợi Huệ bắt Hữu Chỉnh như bắt trẻ con, giết Văn Nhậm như giết con lợn, trong khi Chỉnh có thể coi như cầm quân số 1 Bắc Hà lúc đó và Nhậm cũng là hổ tướng, Ánh thì thua nhiều không đếm nổi, nhờ mệnh trời nên khỏi chết, quân Thanh thì ngựa không kịp đóng yên, người không kịp cởi giáp, thấy quân Tây Sơn thì chạy qua sông Hồng đến đứt cả cầu phao, Xiêm thì bị đánh cho tởn đến già không dám quay lại, vua anh là Nguyễn Nhạc phải ra thành xin hàng trong khi trước đó Nhạc quẩy cho nhà Nguyễn phải dời đô, Huệ xứng với 4 chữ thiên hạ vô địch
Thấy chúng nó bảo anh Huệ đánh bên Lào thua mà
 
Status
Not open for further replies.
Top