Cuộc khủng hoảng của thế hệ 'gà công nghiệp' đầu tiên ở Trung Quốc

Cryolite.

Senior Member
https://zingnews.vn/cuoc-khung-hoan...nghiep-dau-tien-o-trung-quoc-post1334791.html
Cách nuôi dạy kiểu "luyện gà" khiến những đứa trẻ ám ảnh tâm lý. Có người đã trở thành tiến sĩ, đạt thành tích cao vẫn lo sợ rằng mình không phải người giỏi nhất.

Judy, nghiên cứu sinh tiến sĩ, là một trong những người thuộc thế hệ "gà công nghiệp" đầu tiên ở Trung Quốc. Từ nhỏ đến năm 18 tuổi, cô không có khái niệm nghỉ đông, nghỉ hè hay cuối tuần.

Năm 3 tuổi, Judy được bố mẹ đăng ký vào lớp tiếng Anh cho trẻ em, với phí 10.000 nhân dân tệ/năm. Lên 4 tuổi, cô kín lịch khi học các lớp khiêu vũ, vẽ tranh, thư pháp và đàn tranh.

"Cha mẹ tôi vốn sống tiết kiệm nhưng luôn sẵn sàng đầu tư cho việc học của con với bất cứ giá nào. Trong 10 năm, cha mẹ tôi đã chi khoảng 2,56 triệu tệ cho chuyện học của tôi. Số tiền đó ở quê nhà Trú Mã Điếm của tôi có thể mua được cả một dãy phòng", Judy kể với The Paper.

cha me ep con hoc hanh anh 1
Nhiều đứa trẻ ở Trung Quốc bị cha mẹ ép học hành căng thẳng để thành người thành công.

Bắt đầu vào tiểu học, Judy bắt đầu cảm nhận được áp lực của thước đo điểm số trong cuộc đời mình. Lên lớp 3, mẹ cô đăng ký lớp học thêm Toán cho con gái vì cô không đạt 100 điểm bài kiểm tra.

Lên cấp 3, khi đã chọn chuyên khoa, Judy thoát khỏi cơn ác mộng mang tên "Toán - Lý - Hóa". Nhưng đây cũng là thời điểm áp lực thi đại học bắt đầu. Năm cô học lớp 12, cha mẹ cô đã đưa cô từ nhà ở Trú Mã Điếm đến Trịnh Châu bằng tàu hỏa để luyện thi gaokao tại trung tâm của một giáo viên có tiếng.

Judy là một trong những đứa trẻ thế hệ đầu được nuôi dưỡng theo phong cách "luyện gà" ở Trung Quốc. Những "cha mẹ gà" (jiwa) chăm lo cho con cái kỹ lưỡng từng chút với kỳ vọng con sẽ hoàn hảo về mọi mặt.

Thế nhưng, cách nuôi dạy này khiến nhiều đứa trẻ ám ảnh tâm lý đến tuổi trưởng thành. Họ mang tâm lý tự ti, luôn so sánh mình với người khác và bất an khi không giành được hạng nhất. Nhiều người con né tránh kết nối khi bị phụ huynh kiểm soát quá mức.

Khủng hoảng khi trưởng thành​

Judy luôn cảm thấy khoảng thời gian từ lúc 3 tuổi đến năm 18 tuổi mình là một chú "gà công nghiệp". Cô nhớ có một lần bạn bè đến nhà chơi và ngồi đọc truyện tranh, mẹ cô đã khiển trách vì cô không tập trung học hành.

"Câu nói của mẹ lúc đó với tôi như một bản luận tội, nó ảnh hưởng đến cả quãng đời sau này. Đến nỗi khi tốt nghiệp một trường danh tiếng, tôi vẫn còn khủng hoảng và luôn tự so sánh mình với người khác".

Còn gần một năm sẽ tốt nghiệp khóa tiến sĩ, nhưng Judy cảm thấy không tự tin khi nghĩ đến việc đi làm. Vấn đề không nằm ở năng lực chuyên môn mà bởi cô có rào cản lớn trong lòng.

"Ở trường có điểm số để đánh giá tôi là tốt hay yếu, nhưng khi ra xã hội họ sẽ lấy gì để đo năng lực làm việc của tôi. Nếu không phải là người giỏi nhất, tôi phải làm sao?", cô bày tỏ.

cha me ep con hoc hanh anh 2
Tara bị ảnh hưởng tâm lý vì được nuôi dạy theo kiểu "luyện gà".

Tara (sinh năm 1998, quê Bắc Kinh), hiện là nghiên cứu sinh thạc sĩ tại ĐH Harvard (Mỹ), nói rằng đã quen với các lớp luyện thi từ khi mới học mẫu giáo. Đến khi lên tiểu học, cấp 2 rồi cấp 3, cô không biết đến khái niệm "thời gian rảnh rỗi".

"Khi tôi đang là số một và bỗng nhiên có người vượt lên trước, mẹ tôi chắc chắn không vui", Tara giải thích lý do mẹ cô luôn muốn con học nhiều hơn nữa.

Cô nhớ rằng chi phí hàng năm cho các lớp học thêm của mình là khoảng 100.000 nhân dân tệ. Có thời gian, việc kinh doanh của cha cô thất bại và gia đình phải chuyển sang căn nhà nhỏ hơn, nhưng số lớp học thêm của cô vẫn không giảm bớt.

Tara nói rằng điểm số của cô trong lớp không hề tệ, thậm chí thường dẫn đầu nhưng bố mẹ vẫn muốn cô học gia sư. "Có lẽ không phải để cải thiện điểm số, ba mẹ cho tôi học thêm vì sợ bị những đứa trẻ khác bỏ lại phía sau".

Khoảng thời gian chạy đua để giữ vị trí đứng đầu suốt thời gian dài đã ảnh hưởng đến tâm lý của cô gái 24 tuổi. Mỗi khi đứng sau hay ngang hàng với ai đó trong lĩnh vực gì, cô đều cảm thấy bất an.

Suốt thời thơ ấu, Tara cảm thấy thiếu vắng tình thương từ bố mẹ. Bố mẹ luôn đặt ra những nhiệm vụ và yêu cầu với cô như thể họ là ông chủ, vì vậy cô có xu hướng né tránh giao tiếp với phụ huynh khi gặp vấn đề.

"Điều này cũng ảnh hưởng đến cách giao tiếp của tôi trong mối quan hệ tình cảm khi lớn lên, tôi có xu hướng tự mình làm mọi thứ. Thực tế, tôi biết mọi người cần rất nhiều sự hỗ trợ từ bên ngoài".

Dù vậy, Tara không phủ nhận bản thân được hưởng lợi khi được chăm sóc như "gà con". Cô là thành viên đầu tiên trong gia đình được vào đại học. Cô được trao nhiều cơ hội học hành và được bố mẹ tạo điều kiện tốt nhất để theo đuổi nó.

Cô từng là sinh viên ĐH Truyền thông Trung Quốc, nhưng bỏ học từ năm nhất để chuyển sang ĐH Sydney (Australia). Tara đã học xong thạc sĩ tại ĐH New South Wales (Australia) và đang theo đuổi bằng thạc sĩ thứ 2 tại trường Harvard (Mỹ).

Trong tương lai, Tara mong muốn tham gia vào ngành giáo dục để giúp những đứa trẻ phát triển toàn diện, không chỉ theo đuổi điểm số.

Đứa trẻ chạy trốn​

Feng Shuqi (sinh năm 2000, Thiên Tân) tốt nghiệp trung học phổ thông ở Canada, lấy bằng đại học và thạc sĩ lần lượt tại Đại học Toronto và Trường Kinh doanh Schulich.

Nhìn lại quá trình bản thân được nuôi dạy, cô nói mình không khác gì một con gà công nghiệp từ khi còn nhỏ đến lúc vào đại học.

Khi còn nhỏ, dù bài kiểm tra được 95/100 điểm, Feng không dám cầm giấy thi về nhà. Cô sợ không được 100 điểm sẽ bị bà đánh vào lòng bàn tay.

Trước năm 15 tuổi, Feng đối mặt áp lực học hành khủng khiếp. Bà của cô là một giáo sư đại học và nghiêm khắc với mọi thành viên trong gia đình. Mẹ cô là cán bộ điều hành trong ngành tài chính, không khắt khe như bà, nhưng cũng tạo nên áp lực vô hình với con.

Feng cảm thấy mình có hai nhân cách chuyển đổi liên tục: một học sinh vui vẻ, sôi nổi khi trong trường và một đứa con im lặng, chăm chỉ trong gia đình.

cha me ep con hoc hanh anh 3
Nhiều đứa trẻ né tránh giao tiếp với bố mẹ vì lo sợ không thỏa mãn kỳ vọng của phụ huynh.

Sau kỳ thi lên cấp 3, Feng đã lần đầu vượt qua giới hạn. Lúc bàn luận về điểm thi vào cấp 3, cô và mẹ đã xảy ra cãi vã. Đó là lần đầu tiên cãi lại người nhà.

Năm lớp 10, cô gái 22 tuổi nói với gia đình rằng muốn ra nước ngoài. Cô nói rằng đó là cuộc chạy trốn vì bị ép vào thế tuyệt vọng bởi cách nuôi dạy khắc nghiệt.

Sau khi ra nước ngoài du học, Feng đã trở thành một con người hoàn toàn khác trong mắt người thân và bạn bè. Cô độc lập, tự tin hơn, nhiều tình cảm, hay thể hiện mình và thích chia sẻ cảm xúc.

"Mọi người nghĩ môi trường ở nước ngoài đã thay đổi tôi, nhưng họ không biết con người tôi vốn là như vậy", Feng nói.

Là người ảnh hưởng bởi cách nuôi dạy tiêu cực nên dù học về kinh doanh, Feng vẫn duy trì mối quan tâm đến lĩnh vực giáo dục. Cô đã nhiều lần giúp học sinh các cấp, mong muốn sử dụng phương pháp giáo dục phù hợp năng khiếu từng em để khơi gợi hứng thú học hành.

Đợt dịch Covid-19 bùng phát năm 2020, Feng Shuqi trở về Trung Quốc và lần đầu tiên ở lâu cùng gia đình và giao tiếp nhiều với bố mẹ kể từ lúc trưởng thành.

Giờ đây, hai mẹ con đã học cách làm bạn, cùng xem phim, ăn uống và mua sắm online.

...
 

tenziketoi

Senior Member
Tuy tôi không ủng hộ chuyện ép học nhưng ít ra nó cũng có tác dụng thì phụ huynh mới làm đấy chứ, tiền học thêm bây giờ đắt đỏ lắm chứ có rẻ đâu. Đến kì thi thấy phụ huynh đưa đón, đứng ngồi để chờ "sỹ tử" mà tôi muốn chảy nước mắt. Nếu như Tây lông thì lấy tiền đi xem bóng rồi chứ không nhịn ăn nhịn xài như người châu Á cho con đi học đâu. Dù gì thì Tây lông làm cách mạng công nghiệp sớm vài trăm năm nên bọn nó bỏ xa chúng ta về mọi mặt, rồi bọn nó thắng trận & tích lũy lâu dài trong thế kỷ này nữa. Cách rút ngắn khoảng cách duy nhất là phải cắm đầu học thôi. Nhờ vậy mà những nước Khổng Giáo tuy vừa hết chiến tranh vài chục năm là phát triển vượt bậc, làm bọn Tây lông phải trăn trở ngày đêm. Còn bọn mọi đen thì vô pháp vô thiên, xem thường chữ nghĩa nên đến giờ vẫn là bọn lìu tìu được tụi tư bản trắng mỗi năm bố thí cho vài đồng lẻ làm từ thiện.
1657586909520.png
 

đại giáo chủ

Senior Member
xuất phát điểm đã thấp mà không huyến luyện khắc nghiệt thì làm sao mà leo cao lên được...mấy con trong bài toàn đang học tiến sĩ thạc sĩ trường top thế giới mà quay lại nói gd chứng tỏ quá ngu....đi làm chừng 2 năm đi là biết, phải quay về nhà quỳ lại cám ơn gd đã nuôi dạy như thế cho mà coi
 

Red_Al

Senior Member
Khi phụ huynh đã trải qua rất nhiều biến cố, tủi nhục có đủ thì họ mong muốn con họ được tốt hơn. Mong cho con họ không phải chịu cảnh cực khổ như họ. Ở 1 gốc độ thì làm như vậy là tốt.
 

BanhXe0_

Đã tốn tiền
Thế này mới gọi là có ý chí vươn lên, mới cạnh tranh với mẽo với nhật.

Cô nhớ rằng chi phí hàng năm cho các lớp học thêm của mình là khoảng 100.000 nhân dân tệ. Có thời gian, việc kinh doanh của cha cô thất bại và gia đình phải chuyển sang căn nhà nhỏ hơn, nhưng số lớp học thêm của cô vẫn không giảm bớt.
Đứa con phải học thêm dày đặc là việc tôi ko cổ súy, nhưng nhìn rộng ra thì ông bố bà mẹ phải chắt bóp, làm 2-3 jobs, cày ngày cày đêm, tôi dám chắc luôn là ko dám ăn nhậu , chè chén với bạn bè hay du lịch để con mình có thể vào Havard. Dù rằng các cô cậu này có bị "khủng hoảng" kiểu gì thì một đứa Harvard khủng hoảng cũng hơn 1 đứa thanh niên thôn ko nghề nghỗng.
 

Corsair1111

Senior Member
Thực tế thì cái áp lực đồng trang lứa giờ nó cũng ghê vl. Ngày xưa không có truyền thông nên ai làm việc người nấy, lâu lâu nghe thấy một nhân tài trên đài báo tivi. Giờ zuccbook insta các kiểu hở ra là thần đồng rồi thì thủ khoa nọ kia đủ các thể loại, ai mà cùng lứa, hay cả mấy lứa đẻ trước cũng cảm thấy tự ti vô cùng. Cái thế hệ bây giờ không ai dạy cái khả năng chấp nhận thực tế, nên thành ra cứ nghĩ người khác giỏi thì chúng nó cố thì cũng sẽ giỏi như người khác, mà không biết còn khối yếu tố khác ảnh hưởng. Khoản này tôi lại thích mấy anh vốt dơ vẩu vàng đi chửi mấy tay tỷ phú, có thêm cái nhìn khách quan đa chiều hơn là bị dắt mũi theo cái văn hoá tung hô của bọn lều báo :) Chứ còn cái vụ áp lực trang lứa bây giờ, thay vì cứ so sánh nọ kia thì chỉ cần nhận thức lại trình độ của mình đến đâu (kiểu ngu toán, nhìn số đã sợ, tính nhẩm còn chả xong nhưng lại đòi học chuyên toán là thiếu thực tế rồi), rồi cố trong cái giới hạn của mình là được, vừa tránh được áp lực mà vẫn có thể phát triển, chỉ không nhanh bằng đứa khác nhưng ít ra không giậm chân tại chỗ hay đi thụt lùi.

via theNEXTvoz for iPhone
 

tuanbe1999

Senior Member
Thế này mới gọi là có ý chí vươn lên, mới cạnh tranh với mẽo với nhật.


Đứa con phải học thêm dày đặc là việc tôi ko cổ súy, nhưng nhìn rộng ra thì ông bố bà mẹ phải chắt bóp, làm 2-3 jobs, cày ngày cày đêm, tôi dám chắc luôn là ko dám ăn nhậu , chè chén với bạn bè hay du lịch để con mình có thể vào Havard. Dù rằng các cô cậu này có bị "khủng hoảng" kiểu gì thì một đứa Harvard khủng hoảng cũng hơn 1 đứa thanh niên thôn ko nghề nghỗng.
đấy là nó vào được trường đó, chứ 0 vào được thì chẳng nhẽ là thất bại, bao nhiêu tiền học đổ bể
vrESGSY.png
 

Tuoi-Tho-Im-Lang

Đã tốn tiền
Tuy tôi không ủng hộ chuyện ép học nhưng ít ra nó cũng có tác dụng thì phụ huynh mới làm đấy chứ, tiền học thêm bây giờ đắt đỏ lắm chứ có rẻ đâu. Đến kì thi thấy phụ huynh đưa đón, đứng ngồi để chờ "sỹ tử" mà tôi muốn chảy nước mắt. Nếu như Tây lông thì lấy tiền đi xem bóng rồi chứ không nhịn ăn nhịn xài như người châu Á cho con đi học đâu. Dù gì thì Tây lông làm cách mạng công nghiệp sớm vài trăm năm nên bọn nó bỏ xa chúng ta về mọi mặt, rồi bọn nó thắng trận & tích lũy lâu dài trong thế kỷ này nữa. Cách rút ngắn khoảng cách duy nhất là phải cắm đầu học thôi. Nhờ vậy mà những nước Khổng Giáo tuy vừa hết chiến tranh vài chục năm là phát triển vượt bậc, làm bọn Tây lông phải trăn trở ngày đêm. Còn bọn mọi đen thì vô pháp vô thiên, xem thường chữ nghĩa nên đến giờ vẫn là bọn lìu tìu được tụi tư bản trắng mỗi năm bố thí cho vài đồng lẻ làm từ thiện.
View attachment 1259721

Tây lông ăn cướp biết bao nhiêu tài nguyên đất đai sức lao động của các chủng tộc khác, đầu tiên là châu Mỹ châu Phi. Ăn cướp tích lũy về phát triển cách mạng công nghiệp chế tạo thêm vũ khí tàu bè lại đi qua châu Á ăn cướp tiếp.
 

BanhXe0_

Đã tốn tiền
đấy là nó vào được trường đó, chứ 0 vào được thì chẳng nhẽ là thất bại, bao nhiêu tiền học đổ bể
vrESGSY.png
cái gì chả có xác xuất , nhưng cha mẹ đã hy sinh với mức đấy thì ko Harvard thì cũng binh thường, bèo lắm cũng dc BK, KHTN, ngoại thương, XHNV,.. Tỷ lệ gia đình đầu tư vào GD như kia thì % cao là con cái tệ lắm cũng middle class đổ lên chứ ko có chuyện loser đâu , lâu lâu có 1 vài case bất ngờ flop thì báo chí đưa lên để kiếm view thôi.


Như thi cấp 3 (9 lên 10) HN vừa rồi, có lớp 54 đứa thì 1 đứa du học , 53 đứa đỗ chuyên (3 thủ khoa) . Lên vnexpress thì đầy comment rặc Gato "toàn rèn gà thi cử chứ ko chọn lọc đúng thực lực", "mất tuổi thơ" , "thà cho con vừa chơi vừa học",.. éo hiểu được.
 

rennj

Senior Member
Cái này là kiểu tâm lý thanh niên thôi, lúc trẻ đứa nào chả muốn chơi làm gì đứa nào muốn học.

Cơ mà khi bắt đầu trưởng thành đi làm, nhận lương tháng tính bằng K đô thì mới biết ơn ông bà già, tiền nó là vô địch, có tiền chơi kiểu dek gì chả dc :doubt:
 

DunhillSG

Senior Member
Nên dạy con biết kiếm tiền, biết giá trị của đồng tiến sớm chừng nào tốt chừng nấy, còn học mà để hơn điểm đứa này đứa khác thì ko hiệu quả
 

At0X

Senior Member
bài báo này đúng là 3 môn 10 điểm.
Ví dụ toàn các thanh niên đang thạc sĩ tại nước ngoài, top 1-2-3 của lớp, nhà bỏ tiền đi học bằng người khác ăn cả năm,... mà kêu gà công nghiệp. Được công nghiệp như bọn này là mơ ước của bao gia đình việt nam rồi.
Tôi cũng hy vọng đc công nghiệp như này!
ngoài ra các anh đừng trích dẫn vn tàu nhanh nữa, trên đấy toàn bọn tiêu chuẩn kép: học cấp 1,2,3 dễ như châu Âu, đại học lười như việt nam và phải giỏi như châu mỹ, tài năng sánh ngang nhật, hàn, tàu, lương phải tính theo usd. Hơn nữa trên đấy - như thím nào bên trên nói- cmt kiểu gato mỗi khi nhìn bọn trẻ con có thành tích tốt.
 

michaelcrawford

Senior Member
Tây lông ăn cướp biết bao nhiêu tài nguyên đất đai sức lao động của các chủng tộc khác, đầu tiên là châu Mỹ châu Phi. Ăn cướp tích lũy về phát triển cách mạng công nghiệp chế tạo thêm vũ khí tàu bè lại đi qua châu Á ăn cướp tiếp.
Tây Lông nó cũng phải cày vỡ mặt thì nó mới có cái để ăn cướp chủng tộc khác. Chúng nó ngồi không thì sao mà ăn cướp được.
 

Thiểm Nhân

Senior Member
bài báo này đúng là 3 môn 10 điểm.
Ví dụ toàn các thanh niên đang thạc sĩ tại nước ngoài, top 1-2-3 của lớp, nhà bỏ tiền đi học bằng người khác ăn cả năm,... mà kêu gà công nghiệp. Được công nghiệp như bọn này là mơ ước của bao gia đình việt nam rồi.
Tôi cũng hy vọng đc công nghiệp như này!
ngoài ra các anh đừng trích dẫn vn tàu nhanh nữa, trên đấy toàn bọn tiêu chuẩn kép: học cấp 1,2,3 dễ như châu Âu, đại học lười như việt nam và phải giỏi như châu mỹ, tài năng sánh ngang nhật, hàn, tàu, lương phải tính theo usd. Hơn nữa trên đấy - như thím nào bên trên nói- cmt kiểu gato mỗi khi nhìn bọn trẻ con có thành tích tốt.
Bọn Âu Mỹ nó cày như điên mới vào đc trường top. Chứ học như chơi tuổi cứt mà vào đc trường top
 

noisycat

Senior Member
cái gì chả có xác xuất , nhưng cha mẹ đã hy sinh với mức đấy thì ko Harvard thì cũng binh thường, bèo lắm cũng dc BK, KHTN, ngoại thương, XHNV,.. Tỷ lệ gia đình đầu tư vào GD như kia thì % cao là con cái tệ lắm cũng middle class đổ lên chứ ko có chuyện loser đâu , lâu lâu có 1 vài case bất ngờ flop thì báo chí đưa lên để kiếm view thôi.


Như thi cấp 3 (9 lên 10) HN vừa rồi, có lớp 54 đứa thì 1 đứa du học , 53 đứa đỗ chuyên (3 thủ khoa) . Lên vnexpress thì đầy comment rặc Gato "toàn rèn gà thi cử chứ ko chọn lọc đúng thực lực", "mất tuổi thơ" , "thà cho con vừa chơi vừa học",.. éo hiểu được.
Chính bọn comment "toàn rèn gà thi cử chứ ko chọn lọc đúng thực lực", "mất tuổi thơ" , "thà cho con vừa chơi vừa học" lại là những đứa ép con học kinh khủng nhất và tư duy thành tích khủng khiếp nhất.

Thử cho con chúng nó điểm thấp xem, chúng sẽ đào mả tổ giáo viên lên để đòi cho kỳ được điểm 10/ tấm bằng khen xuất sắc cho con chúng nó. Chúng vừa ngu dốt, vừa ích kỷ. Tư duy của chúng bị lệch lạc và GATO đến mức kinh khủng.
 

thuhakr

Senior Member
Lều báo lấy dẫn chứng vài người thành công nhờ cách nuôi "gà công nghiệp" để dắt mũi lều bạn đọc à. Thế còn nhiều trường hợp khác k chịu nổi áp lực phải reset thì sao, lấy đâu ra mà phỏng vấn

Gửi từ Google Pixel 3 bằng vozFApp
Chắc hẳn ae vẫn chưa quên vụ thằng bé bị ép học mà nhảy tự tử ở Hà Nội chứ nhỉ.
Cái gì chả có 2 mặt, chỉ nhìn vào số ít thành công mà quên đi số đông khủng hoảng là dở rồi.
 

NatriClorid-0.9%

Senior Member
Chi phí bỏ ra như vậy là gà chọi chiến, gà quý chứ gà công nghiệp cmm à lều báo 3 môn 7 điểm.
Đứa nào trải qua điều đó và không thấy thoải mái, không đáng với số tiền bỏ ra thì tự nó cảm nhận, pv linh tinh vài đứa thiểu số rồi quy cho đa số, hay nhỉ.
 
Top