Cuối năm, tâm sự 1 chút về hành trình 5 năm vào SG của 1 thằng ko biết gì..

Chào mọi người, cuối năm Mình viết lên đây vì muốn tâm sự 1 chút, viết hơi loàng ngoàng, có gì thông cảm nha..!
Mình sinh năm 89. Gia đình mình trước đây cũng khá giả nên học xong đại học ( nói thằng là học xong ko bít gì ) nên mình ở nhà phụ mẹ bán hàng ( chỉ ăn rồi nằm thu tiền buôn bán giá cả có nhân viên tính ). Đùng 1 cái năm 2015 gia đình bị lừa nên mất hết, bán hết tài sản chỉ còn lại mảnh đất nhỏ bố mẹ ở. Sau vụ đó ở nhà đc 4,5 tháng mọi thứ xáo trộn hết mình quyết định vào SG làm việc. Do đc chiều chuộng từ bé nên vào đây mình cũng ko biết làm gì, xin đc mẹ 10 trieu thì 1 tuần là còn có 1triêu, đến tối ngày thứ 10 ko còn có mấy trăm k trong người, nghĩ mình vô dụng, cuộc đời chấm hết nên tính nhảy sông Sài Gòn tự tử thì mấy anh xe ôm kéo lại...
Sáng hôm sau mình quyết định đi xin việc ( trước giờ mình ngại giao tiếp, ngay cả trước đi học đại học đi thuê nhà trọ cũng sợ ko dám nói chuyện với chủ nhà, toàn bạn bè thuê cho ), may mắn thay mình xin được vào làm IT 1 cty, lúc phỏng vấn ông giám đốc hỏi : em biết làm gì? lương em cần nhiêu?.. mình cũng kể thật câu chuyện và bảo : thật ra em cũng ko bít làm gì, em chỉ cố gắng lương anh cho em bao nhiêu cũng đc? thế là ổng cười bảo: nhìn mặt mày cũng sáng sủa, thông minh chắc làm đc việc và cho mình làm IT ( cài mấy cái phần mềm văn phòng đơn giản ) + giao nhận hàng lương tháng 4tr. Vào làm cty mọi người bảo gì mình làm hết, toàn làm với mấy bạn ít tuổi hơn 92,93 lương 7,8trieu làm cũng mình cũng ngưỡng mộ và ao ước lắm.. thời đó họ sai gì mình làm đó, ko kể lớn hay bé, đi xuống nhận thư, giao hàng, chạy từ SG-Đồng Nai ngày 2 lần .... bởi lúc đó mình chỉ muốn làm việc cho quên...! Sau đc gần 8 tháng ông xếp bảo giờ lương thế này em cũng ko sống đc nên bảo giờ em trước giờ chắc làm cũng quen quen tý rồi đi giám sát ctrinh đi, anh cho em thêm 4trieu/thang.. Mình cũng ko dám nhận vì ko biết gì về xây dựng, ổng bảo em cứ làm đi rồi biết.. Thế là mình lẽo đẽo đi theo mấy bạn công nhân làm công trình, đến cũng ko bít gì chỉ chụp ảnh lại và báo cáo những gì họ làm lại cho xếp, thấy ổng bảo như vậy ok rồi ! mọi việc diễn ra suôn sẻ, mình cũng được nhiều người quý từ nhỏ đến lớn vì ai nhờ gì mình cũng làm, ko bất kể gì hết. Đến năm 2017, sau khi đã làm được khoảng 1,5 năm ở cty thì cty mình làm thêm mảng gỗ! Công việc di chuyển liên tục các tỉnh: Gia Lai, Tay Ninh... ổng lôi mình theo cho vui, sau rồi các nước giáp Viêt Nam như CamPuChia..... mình cũng đi nhưng cũng ko chú ý lắm vì mình ko được nhanh nhạy trong kinh doanh cho lắm, lúc này cty tăng lương cho mình thêm 2tr nữa là 10tr. Bước ngoặt vào giữa giữa 2017 do thị trường gỗ ở Campuchia khó khăn nên Cty phải chuyển đi những thị trường xa hơn, thế là mình với xếp qua các nước Châu Mỹ ( Colombia,Parama,Peru...), ở đc 1 tuần rồi ổng bỏ mình bên đó với 5000USD và 1 thẻ visa sao đó bay về VN, Thật sự ở bên đó họ nói tiếng Tây Ban Nha, mình tiếng Anh còn ko bít, mỗi lần cần gì toàn phải dùng google dịch (chỉ học đc 3 từ cảm ơn,xin lỗi và xin chào), bên đối tác họ cần cty mình đầu tư tiền đầu tư cho họ, mình dùng google bảo tao ko thấy gỗ đâu sao dám nói cty đầu tư thì bọn nó bảo gỗ trong rừng nhưng ko có tiền nên ko đưa ra đc, lúc đấy mình đòi vào rừng thì bọn nó bảo nguy hiểm lắm vì ngay cả dân ở đó cũng ko dám vào ( rừng biên giới DARIEN đã đi từ 2 phía ) và cty cũng ko cho vào nhưng mình nhất quyết đi vì nghĩ nó cũng giống rừng CAMPUCHIA nhưng sau đó đi mới bít nó khác hẳn, di chuyển lúc đầu bằng máy bay, đi ô tô vào, sau đó đi cano chuyển sang thuyền chèo, rồi đi bằng ngựa, đi bộ vào tận bộ lạc bên đó, lúc này hơi sợ vì ko có mạng mẽo điện đóm gì hết, nhưng sau đó cảm thấy những người ở đây họ cũng rất tốt, mình chỉ tiếc ko biết mang ít quà như mùng,màn, bánh kẹo cho mấy em bé...Tối đó cả làng họp lại, hình như thằng đối tác nói cái gì như kiểu mình sẽ đầu tư vào làm cs của dân tốt lên, mình cũng gật gật như thật. Nói chung xong chuyến đi đó chỉ tốn tiền chứ ko làm đc gì mình trở lại VN bắt đầu đi giao dịch gỗ cho cty nhiều hơn ( thật ra mình cũng ko có kiến thức về ngành này nhiều, chỉ là ko bít sao mọi người tiếp xúc với mình họ thích ). Đầu 2018 ăn tết xong tự dưng xếp gọi lên bảo mày đi Châu phi đi, chuyến này đi lâu đấy, lúc đó mình cũng vừa muốn đi nhưng vừa sợ vì mình ko biết gì ( ngôn ngữ, kiến thức...) nhưng ổng bảo yên tâm anh sẽ ở với mày bên đó 1 tháng rồi học từ từ, và mình ở bên đó làm việc 2 năm vừa về lại VN đầu năm nay ( do dịch chưa quay lại đc ). Đến hiện tại mình cảm thấy mọi thứ đều ổn, cty mua cho mình 1 căn chung cư ở Thủ Đức, công việc khá nhàn, chủ động thời gian, mình 9h đi làm 3 4h chiều về, may mắn đến với mình quá nhiều! Luôn thầm cảm ơn những người đã kéo tui lên khỏi vũng bùn.

Viết lên để mọi người cùng cố gắng, cuộc sống muôn màu, chỉ cần mình mở lòng ra 1 tý, Giúp người khác thì sẽ có ai đó giúp lại mình...

Edit : Đi qua Châu phi đội Việt Nam làm Ivory bị bắt đi giúp đỡ họ cuối cùng bị giam chung 1 thời gian, họ lại còn nghi ngờ mình tố cáo, may mắn sau đc giải oan và tự do .. rồi đi vào các nước đang chiến tranh như Nam Sudan, cầm tiền vào rừng toàn sợ bọn nó giết vì bên đó ai cũng có súng.... Nhưng cũng thương dân họ, giấy vệ sinh ko có, nước ko có.. mỗi lần như vậy chỉ đem đc ít bánh kẹo cho trẻ em... Đi các nước mới thấy, dân TQ đâu cũng đoàn kết, ngay ở những nơi sâu bìa rừng ở Châu Mỹ họ còn mở các quán tạp hóa, ở Châu Phi họ có những cộng đồng, còn Việt Nam toàn thấy... ( hoặc do kiến thức mình hạn hẹp )
Thái độ hơn trình độ - Đọc xong hành trình của thím em càng thấm được câu này. Trước giờ bản thân đi làm chắc ko bao giờ chạm được đến chữ "Tâm" như thím, luôn tự cho mình thông minh, suốt ngày "động não" nhưnh cuối cùng đến cái cơ bản nhất cũng làm ko tốt. :too_sad:
Cảm ơn thím cho bài viết này nhé :smile: Sắp qua năm mới rồi, cố lên tuổi trẻ tôi ơi!!!!
 

richchich

Junior Member
Chúc mừng chủ thớt nhé. Nhưng theo mình nghĩ các bác đọc câu chuyện của người thành công thì chúng ta chỉ nên lấy nó làm động lực để phấn đấu thôi chứ đừng quá kỳ vọng mà mơ mộng, vì thực tế nào được như mơ :smile: 100 người mới có 1 người may mắn được như ông thớt... cố gắng thôi. Thời tới, cản không kịp! :big_smile:
 
Mình post cái videos tải gỗ mọi người xem cho vui nha, đừng chửi mình sao ko dùng máy làm nguy hiểm vậy. Mình ko thuê họ thì họ ko có tiền cho con cái đâu, với lại mình cũng hay cho họ thêm
 
Chuyện của thớt giống MV Dĩ vãng cuộc đời của Trương Đan Huy quá. Ngày xưa lúc nghèo khó tôi nghe bài này suốt, nghe xong tuổi thân trào nước mắt nhưng nghe xong lấy động lực sống tiếp. Giờ thành công 2 xe 4 nhà rùi.
 

concu7mau

Senior Member
quá hay. chúc mừng a
 
Chúc mừng chủ thớt nhé. Nhưng theo mình nghĩ các bác đọc câu chuyện của người thành công thì chúng ta chỉ nên lấy nó làm động lực để phấn đấu thôi chứ đừng quá kỳ vọng mà mơ mộng, vì thực tế nào được như mơ :smile: 100 người mới có 1 người may mắn được như ông thớt... cố gắng thôi. Thời tới, cản không kịp! :big_smile:
Tỉ lệ 1:1000 tính ra là còn quá cao đó thím :smile: "May mắn" kiểu chủ thớt thì chắc phải nhỏ hơn cỡ đó nhiều. Nhưng tính ra, "may mắn" này là do bản thân chủ thớt thái độ tốt, siêng năng chăm chỉ nên mới làm ông gd đủ tin tưởng và muốn tạo cơ hội cho chủ thớt. Chứ ổng có cả tá nhân viên nhưng số người được tạo điều kiện như vậy em nghĩ ko quá 5 ngón tay đâu. Nên câu chuyện của thớt rất ý nghĩa, truyền cảm hứng để mọi người làm việc có tâm, có trách nhiệm hơn :)
 

jackfone

Senior Member
Chúc mừng thớt gặp dc người sếp có tâm.Quan trọng là thím dám làm và chịu khó.Thái độ hơn trình độ.Mình cũng làm mảng xnk gỗ chuyên hàng châu phi.Làm việc với anh em bên Châu Phi nhiều cũng hiểu nỗi vất vả bên đó.Thím thớt cố gắng tách đc mối gỗ về mà bán.Làm vài năm là lên dc sự nghiệp rồi

Gửi từ Xiaomi MI 8 bằng vozFApp
 

Cỗ Xe Tăng

Senior Member
Tóm lại là nhờ ông sếp hết. Theo như lời fen kể thì fen ko có tí kiến thức nào, đụt, đi thuê trọ cũng ko dám nch với ngta, ngoại ngữ cũng zero ( ko biết có gì khiêm tốn quá ko ) vậy mà đc làm giám sát công trình, đi công tác nước ngoài các thứ. Đúng là quý nhân phù trợ is real
Chả bù cho sếp mình :censored:
Theo mình nghĩ thì ông sếp nhìn thím thớt có vẻ thật thà, siêng năng, nên mới giao việc cho thử. Su thấy tin được nên mới giao đi giám sát công trình, rồi dần dần bồi dưỡng thành lính ruột của ổng. Nói chung ông sếp cần người tin dc và cách nhìn người của ổng chuẩn nữa, có lẽ là vậy :D
 

nhocduc

Senior Member
Theo mình nghĩ thì ông sếp nhìn thím thớt có vẻ thật thà, siêng năng, nên mới giao việc cho thử. Su thấy tin được nên mới giao đi giám sát công trình, rồi dần dần bồi dưỡng thành lính ruột của ổng. Nói chung ông sếp cần người tin dc và cách nhìn người của ổng chuẩn nữa, có lẽ là vậy :D
Kiểu ngành này cần trung thực hơn là trình độ :big_smile:
 
Kiểu ngành này cần trung thực hơn là trình độ :big_smile:

Cũng có thể bạn.. giờ ở Vn mình cũng rảnh ăn rồi đi tiếp, gặp đối tác với xếp.. nói chung là có nhiều cơ hội mà tiếc mình ít kiến thức quá, giờ hối hận vì k học... buồn!

Gửi từ Samsung SM-N975F bằng vozFApp
 

LongXuyen84

Junior Member
Bây giờ sống sao rồi,gia đình kinh tế tốt hơn chưa.Cho quả thận thấy sức khoẻ thế nào.Cho hỏi cái lương bây giờ mấy chục củ chưa.
 

Kankoo

Junior Member
Mình bằng tuổi bạn, cũng đã rất cố gắng nhưng chưa gặp dc người sếp tốt như bạn 🙂🙂
 
Top