Dằn vặt bản thân vì quá khứ

Konstante

Junior Member
Mình viết chuyện của mình lên đây chỉ muốn trải lòng một chút. Mình là 8x, sống cùng gia đình ở Pháp được hơn 11 năm, theo đúng trình tự Master, Doctorat, làm PostDoc và cuối cùng đi làm Ingénieur de Recherche. Cả gia đình đã lấy quốc tịch Pháp (và giữ cả quốc tịch VN). Đại loại là cuộc đời khá bình lặng, cố gắng coi mọi thứ đơn giản.

Nhưng đời lại không đơn giản như mình nghĩ, và điều mình ít nghĩ đến nhất thì nó lại xảy ra, đó là chuyện vợ chồng mình. Hai việc xảy ra cách nhau đến gần 10 năm.

Hồi trước khi đến với nhau, vợ mình đã có vài mối tình, mình thì chưa (đại loại lúc đó chỉ nghĩ đến học và công việc), nói chung là có nhiều người phản đối (cả thằng bạn thân, vì vợ mình là người yêu cũ của thằng này, mãi về sau khi yêu rồi mới biết), nhưng mình vẫn kiên quyết lấy (hơi sớm hơn kế hoạch một chút vì bác sỹ bảo cưới) vì thực sự rất yêu vợ.

Cưới nhau, có con được gần 3 tuổi thì mình bắt đầu sang Pháp, và 1 năm sau thì đón gia đình sang. Khốn nạn ở chỗ, gần đến ngày về đưa vợ con sang, thì tự nhiên ở nhà ầm lên vì vợ mình bị vợ thằng sếp đánh ghen, mình gọi điện về thì vợ bảo chẳng có việc gì, vợ thằng đấy hiểu nhầm, mình gọi cho vợ chồng đứa em và bố mẹ để nhờ xử lý hộ (bảo vệ vợ nếu bên kia có gì manh động). Thời điểm đó, bố mình lên trường để tìm hiểu sự việc, và về có nói lại với mình là thực sự có chuyện. Lúc đó, mình không tin, nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm, và khi vợ nói là không có gì tức là không có gì thật.

Lúc đó về VN, trong thời gian (vài tuần) làm giấy tờ cho vợ con để đi, hai vợ chồng lại bình thường; chỉ có đúng trong một đêm nằm tâm sự, vợ nói là đã có tình cảm với người khác. Lúc đó điên tiết quá, mình gặng hỏi là ai thì vợ nhất quyết không nói.

Khi sang lại Pháp, thì mọi chuyện gia đình lại bình thường trở lại. Mình và vợ đều không nhắc lại chuyện cũ, thỉnh thoảng có xích mích những chuyện linh tinh trong gia đình. Vợ đi học tiếng, rồi học một cái Master nữa, rồi đi làm. Nhưng đến một thời điểm cách đây 3 năm, trong vòng vài tháng vợ liên tục đòi ly dị, vì thỉnh thoảng vợ lại nói như thế trước đây, nên như thường lệ, mình lại cố gắng làm lành. Nhưng vì lần này rất lạ, nói liên tục trong vòng hơn 2 tháng nên mình gọi vợ ra nói chuyện, và hỏi tại sao. Vợ mình lúc đó nói là có tình cảm với người khác, và sẵn sàng ra đi ngay lập tức nếu được đáp lại. Mình đau quá, mới hỏi người đó là ai, thì vợ (như thường lệ) nhất quyết không nói.

Vấn đề thực sự xảy ra khi mình nghe câu nói của vợ "em có tình cảm với người khác", câu này trùng đúng với câu cách đó gần 10 năm (thời điểm mà mình về VN đưa gia đình sang, như đã kể ở trên). Lúc đó tự nhiên nghĩ lại, thực sự chuyện trước đây có đúng như lời vợ nói (là không có gì hay không). Và mình bắt đầu cất công tìm hiểu, sau khi tìm hiểu xong, thì hóa ra là đúng là vợ mình có chuyện thật, và xảy ra với 2 người, mức độ khác nhau.

Một người là chính thằng sếp (là GS của một trường ĐH, mình dấu tên vì không muốn làm ảnh hưởng đến cá nhân) của vợ mình (mà bà vợ đã đánh ghen), khi mình vắng nhà, thằng đó và vợ mình hay đi cafe với nhau, rồi đi liên hoan, có lúc say, rồi chuyện gì đến cũng phải đến; lúc đó mình mới vắng nhà được 6 tháng. Một thằng nữa, lại cũng là giảng cmn viên (mẹ kiếp, bọn giảng viên sao suy đồi thế), thằng này thì nhẹ hơn, thời điểm đó hai người chỉ uống nước với nhau (đại loại là tình đơn phương của vợ). Mình phát hiện ra thằng này vì thấy tự nhiên có một tài khoản FB mà vợ vào like liên tục, bất cứ status nào. Tất cả chuyện này mình tìm hiểu, rồi cuối cùng nói chuyện với vợ, để khẳng định lại rằng mình đã không hiểu nhầm.

Còn việc mà vợ nói "có tình cảm với người khác" lần sau, thì mình không cố gắng đi tìm hiểu nữa, vì quá mệt (và shock) rồi. Sau đó mình và vợ quyết định ly hôn, vợ mình trước đó thì rất kiên quyết, nhưng sau đó thì có một khoảng thời gian vợ cố gắng níu kéo lại, mình lúc đó cũng không can tâm vì không muốn con cái khổ nên lúc đầu đồng ý. Nhưng sau đó mình rơi vào trạng khái rất khó chịu, lúc không nghĩ đến thì thôi, lúc nghĩ đến thì rất dằn vặt bản thân và nghĩ trách vợ chỉ xa nhau một thời gian ngắn mà đã như vậy (mặc dù khi xa nhau, hai vợ chồng vẫn liên tục nói chuyện với nhau). Mình thấy cứ như vậy không ổn (vì không vượt qua được, mà nếu thỉnh thoảng lại dằn vặt vợ thì mọi chuyện trở nên không hay); nên quyết định phải chấm dứt.

Đến bây giờ cũng chẳng biết là mình quyết định đúng hay sai, không phải là mình không còn yêu vợ nữa và nói gì thì nói vợ cũng là người ở bên cạnh mình từ lúc trắng tay đến giờ, nhưng nếu có sống tiếp thì bản thân cũng không thanh thản. Ở đời có những chuyện đúng không thể ngờ được. Nhiều lúc muốn được quay lại, không quyết định đi Pháp nữa, thì có khi mọi chuyện đã khác.
 
Last edited:

17.8 cm

Senior Member
 

nducloi107

Senior Member
Tự nhiên dằn vặt bản thân vì lỗi không phải của mình :what: Ông thớt này luỵ tình quá, gặp t là sút bay ko thương tiếc rồi.
 

VaquezSound

Senior Member
Mình viết chuyện của mình lên đây chỉ muốn trải lòng một chút. Mình là 8x, sống cùng gia đình ở Pháp được hơn 11 năm, theo đúng trình tự Master, Doctorat, làm PostDoc và cuối cùng đi làm Ingénieur de Recherche. Cả gia đình đã lấy quốc tịch Pháp (và giữ cả quốc tịch VN). Đại loại là cuộc đời khá bình lặng, cố gắng coi mọi thứ đơn giản.

Nhưng đời lại không đơn giản như mình nghĩ, và điều mình ít nghĩ đến nhất thì nó lại xảy ra, đó là chuyện vợ chồng mình. Hai việc xảy ra cách nhau đến gần 10 năm.

Hồi trước khi đến với nhau, vợ mình đã có vài mối tình, mình thì chưa (đại loại lúc đó chỉ nghĩ đến học và công việc), nói chung là có nhiều người phản đối (cả thằng bạn thân, vì vợ mình là người yêu cũ của thằng này, mãi về sau khi yêu rồi mới biết), nhưng mình vẫn kiên quyết lấy (hơi sớm hơn kế hoạch một chút vì bác sỹ bảo cưới) vì thực sự rất yêu vợ.

Cưới nhau, có con được gần 3 tuổi thì mình bắt đầu sang Pháp, và 1 năm sau thì đón gia đình sang. Khốn nạn ở chỗ, gần đến ngày về đưa vợ con sang, thì tự nhiên ở nhà ầm lên vì vợ mình bị vợ thằng sếp đánh ghen, mình gọi điện về thì vợ bảo chẳng có việc gì, vợ thằng đấy hiểu nhầm, mình gọi cho vợ chồng đứa em và bố mẹ và để nhờ xử lý việc hộ (bảo vệ vợ nếu bên kia có gì manh động). Thời điểm đó, bố mình lên trường để tìm hiểu sự việc, và về có nói lại với mình là thực sự có chuyện. Lúc đó, mình không tin, nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm, và khi vợ nói là không có gì tức là không có gì thật.

Lúc đó về VN, trong thời gian (vài tuần) làm giấy tờ cho vợ con để đi, hai vợ chồng lại bình thường; chỉ có đúng trong một đêm nằm tâm sự, vợ nói là đã có tình cảm với người khác. Lúc đó điên tiết quá, mình gặng hỏi là ai thì vợ nhất quyết không nói.

Khi sang lại Pháp, thì mọi chuyện gia đình lại bình thường trở lại. Mình và vợ đều không nhắc lại chuyện cũ, thỉnh thoảng có xích mích những chuyện linh tinh trong gia đình. Vợ đi học tiếng, rồi học một cái Master nữa, rồi đi làm. Nhưng đến một thời điểm cách đây 2 năm, trong vòng vài tháng vợ liên tục đòi ly dị, vì thỉnh thoảng vợ lại nói như thế trước đây, nên như thường lệ, mình lại cố gắng làm lành. Nhưng vì lần này rất lạ, nói liên tục trong vòng hơn 2 tháng nên mình gọi vợ ra nói chuyện, và hỏi tại sao. Vợ mình lúc đó nói là có tình cảm với người khác, và sẵn sàng ra đi ngay lập tức nếu được đáp lại. Mình đau quá, mới hỏi người đó là ai, thì vợ (như thường lệ) nhất quyết không nói.

Vấn đề thực sự xảy ra khi mình nghe câu nói của vợ "em có tình cảm với người khác", câu này trùng đúng với câu cách đó gần 10 năm (thời điểm mà mình về VN đưa gia đình sang, như đã kể ở trên). Lúc đó tự nhiên nghĩ lại, thực sự chuyện trước đây có đúng như lời vợ nói (là không có gì hay không). Và mình bắt đầu cất công tìm hiểu, sau khi tìm hiểu xong, thì hóa ra là đúng là vợ mình có chuyện thật, và xảy ra với 2 người, mức độ khác nhau.

Một người là chính thằng sếp (là GS của một trường ĐH, mình dấu tên vì không muốn làm ảnh hưởng đến cá nhân) của vợ mình (mà bà vợ đã đánh ghen), khi mình vắng nhà, thằng đó và vợ mình hay đi cafe với nhau, rồi đi liên hoan, có lúc say, rồi chuyện gì đến cũng phải đến; lúc đó mình mới vắng nhà được 6 tháng. Một thằng nữa, lại cũng là giảng cmn viên (mẹ kiếp, bọn giảng viên sao suy đồi thế), thằng này thì nhẹ hơn, thời điểm đó hai người chỉ uống nước với nhau (đại loại là tình đơn phương của vợ). Mình phát hiện ra thằng này vì thấy tự nhiên có một tài khoản FB mà vợ vào like liên tục, bất cứ status nào. Tất cả chuyện này mình tìm hiểu, rồi cuối cùng nói chuyện với vợ, để khẳng định lại rằng mình đã không hiểu nhầm.

Còn việc mà vợ nói "có tình cảm với người khác" lần sau, thì mình không cố gắng đi tìm hiểu nữa, vì quá mệt (và shock) rồi. Sau đó mình và vợ quyết định ly hôn, vợ mình trước đó thì rất kiên quyết, nhưng sau đó thì có một khoảng thời gian vợ cố gắng níu kéo lại, mình lúc đó cũng không can tâm vì không muốn con cái khổ nên lúc đầu đồng ý. Nhưng sau đó mình rơi vào trạng khái rất khó chịu, lúc không nghĩ đến thì thôi, lúc nghĩ đến thì rất dằn vặt bản thân và nghĩ trách vợ chỉ xa nhau một thời gian ngắn mà đã như vậy (mặc dù khi xa nhau, hai vợ chồng vẫn liên tục nói chuyện với nhau). Mình thấy cứ như vậy không ổn (vì không vượt qua được, mà nếu thỉnh thoảng lại dằn vặt vợ thì mọi chuyện trở nên không hay); nên quyết định phải chấm dứt.

Đến bây giờ cũng chẳng biết là mình quyết định đúng hay sai, không phải là mình không còn yêu vợ nữa, nhưng nếu có sống tiếp thì bản thân cũng không thanh thản. Ở đời có những chuyện đúng không thể ngờ được. Nhiều lúc muốn được quay lại, không quyết định đi Pháp nữa, thì có khi mọi chuyện đã khác.
Gặp phải hà thiên nộn rồi. Tội nghiệp anh giai.:(

via nextVOZ for Android
 

1mitom2trung

Đã tốn tiền
Mình viết chuyện của mình lên đây chỉ muốn trải lòng một chút. Mình là 8x, sống cùng gia đình ở Pháp được hơn 11 năm, theo đúng trình tự Master, Doctorat, làm PostDoc và cuối cùng đi làm Ingénieur de Recherche. Cả gia đình đã lấy quốc tịch Pháp (và giữ cả quốc tịch VN). Đại loại là cuộc đời khá bình lặng, cố gắng coi mọi thứ đơn giản.

Nhưng đời lại không đơn giản như mình nghĩ, và điều mình ít nghĩ đến nhất thì nó lại xảy ra, đó là chuyện vợ chồng mình. Hai việc xảy ra cách nhau đến gần 10 năm.

Hồi trước khi đến với nhau, vợ mình đã có vài mối tình, mình thì chưa (đại loại lúc đó chỉ nghĩ đến học và công việc), nói chung là có nhiều người phản đối (cả thằng bạn thân, vì vợ mình là người yêu cũ của thằng này, mãi về sau khi yêu rồi mới biết), nhưng mình vẫn kiên quyết lấy (hơi sớm hơn kế hoạch một chút vì bác sỹ bảo cưới) vì thực sự rất yêu vợ.

Cưới nhau, có con được gần 3 tuổi thì mình bắt đầu sang Pháp, và 1 năm sau thì đón gia đình sang. Khốn nạn ở chỗ, gần đến ngày về đưa vợ con sang, thì tự nhiên ở nhà ầm lên vì vợ mình bị vợ thằng sếp đánh ghen, mình gọi điện về thì vợ bảo chẳng có việc gì, vợ thằng đấy hiểu nhầm, mình gọi cho vợ chồng đứa em và bố mẹ và để nhờ xử lý việc hộ (bảo vệ vợ nếu bên kia có gì manh động). Thời điểm đó, bố mình lên trường để tìm hiểu sự việc, và về có nói lại với mình là thực sự có chuyện. Lúc đó, mình không tin, nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm, và khi vợ nói là không có gì tức là không có gì thật.

Lúc đó về VN, trong thời gian (vài tuần) làm giấy tờ cho vợ con để đi, hai vợ chồng lại bình thường; chỉ có đúng trong một đêm nằm tâm sự, vợ nói là đã có tình cảm với người khác. Lúc đó điên tiết quá, mình gặng hỏi là ai thì vợ nhất quyết không nói.

Khi sang lại Pháp, thì mọi chuyện gia đình lại bình thường trở lại. Mình và vợ đều không nhắc lại chuyện cũ, thỉnh thoảng có xích mích những chuyện linh tinh trong gia đình. Vợ đi học tiếng, rồi học một cái Master nữa, rồi đi làm. Nhưng đến một thời điểm cách đây 2 năm, trong vòng vài tháng vợ liên tục đòi ly dị, vì thỉnh thoảng vợ lại nói như thế trước đây, nên như thường lệ, mình lại cố gắng làm lành. Nhưng vì lần này rất lạ, nói liên tục trong vòng hơn 2 tháng nên mình gọi vợ ra nói chuyện, và hỏi tại sao. Vợ mình lúc đó nói là có tình cảm với người khác, và sẵn sàng ra đi ngay lập tức nếu được đáp lại. Mình đau quá, mới hỏi người đó là ai, thì vợ (như thường lệ) nhất quyết không nói.

Vấn đề thực sự xảy ra khi mình nghe câu nói của vợ "em có tình cảm với người khác", câu này trùng đúng với câu cách đó gần 10 năm (thời điểm mà mình về VN đưa gia đình sang, như đã kể ở trên). Lúc đó tự nhiên nghĩ lại, thực sự chuyện trước đây có đúng như lời vợ nói (là không có gì hay không). Và mình bắt đầu cất công tìm hiểu, sau khi tìm hiểu xong, thì hóa ra là đúng là vợ mình có chuyện thật, và xảy ra với 2 người, mức độ khác nhau.

Một người là chính thằng sếp (là GS của một trường ĐH, mình dấu tên vì không muốn làm ảnh hưởng đến cá nhân) của vợ mình (mà bà vợ đã đánh ghen), khi mình vắng nhà, thằng đó và vợ mình hay đi cafe với nhau, rồi đi liên hoan, có lúc say, rồi chuyện gì đến cũng phải đến; lúc đó mình mới vắng nhà được 6 tháng. Một thằng nữa, lại cũng là giảng cmn viên (mẹ kiếp, bọn giảng viên sao suy đồi thế), thằng này thì nhẹ hơn, thời điểm đó hai người chỉ uống nước với nhau (đại loại là tình đơn phương của vợ). Mình phát hiện ra thằng này vì thấy tự nhiên có một tài khoản FB mà vợ vào like liên tục, bất cứ status nào. Tất cả chuyện này mình tìm hiểu, rồi cuối cùng nói chuyện với vợ, để khẳng định lại rằng mình đã không hiểu nhầm.

Còn việc mà vợ nói "có tình cảm với người khác" lần sau, thì mình không cố gắng đi tìm hiểu nữa, vì quá mệt (và shock) rồi. Sau đó mình và vợ quyết định ly hôn, vợ mình trước đó thì rất kiên quyết, nhưng sau đó thì có một khoảng thời gian vợ cố gắng níu kéo lại, mình lúc đó cũng không can tâm vì không muốn con cái khổ nên lúc đầu đồng ý. Nhưng sau đó mình rơi vào trạng khái rất khó chịu, lúc không nghĩ đến thì thôi, lúc nghĩ đến thì rất dằn vặt bản thân và nghĩ trách vợ chỉ xa nhau một thời gian ngắn mà đã như vậy (mặc dù khi xa nhau, hai vợ chồng vẫn liên tục nói chuyện với nhau). Mình thấy cứ như vậy không ổn (vì không vượt qua được, mà nếu thỉnh thoảng lại dằn vặt vợ thì mọi chuyện trở nên không hay); nên quyết định phải chấm dứt.

Đến bây giờ cũng chẳng biết là mình quyết định đúng hay sai, không phải là mình không còn yêu vợ nữa, nhưng nếu có sống tiếp thì bản thân cũng không thanh thản. Ở đời có những chuyện đúng không thể ngờ được. Nhiều lúc muốn được quay lại, không quyết định đi Pháp nữa, thì có khi mọi chuyện đã khác.
Mọi thứ sẽ thay đổi theo thời gian, tình yêu cũng vậy.
 

Ohgirl2

Member
Đúng là mỗi người mỗi khác thật, vợ như thế mà vẫn sống chung được ngần ấy thời gian, tưởng bác là loser nên phải chịu, hóa ra winner tới mức đó rồi mà mãi mới dám bỏ vợ
 

Red_Velvet

Senior Member
Mình viết chuyện của mình lên đây chỉ muốn trải lòng một chút. Mình là 8x, sống cùng gia đình ở Pháp được hơn 11 năm, theo đúng trình tự Master, Doctorat, làm PostDoc và cuối cùng đi làm Ingénieur de Recherche. Cả gia đình đã lấy quốc tịch Pháp (và giữ cả quốc tịch VN). Đại loại là cuộc đời khá bình lặng, cố gắng coi mọi thứ đơn giản.

Nhưng đời lại không đơn giản như mình nghĩ, và điều mình ít nghĩ đến nhất thì nó lại xảy ra, đó là chuyện vợ chồng mình. Hai việc xảy ra cách nhau đến gần 10 năm.

Hồi trước khi đến với nhau, vợ mình đã có vài mối tình, mình thì chưa (đại loại lúc đó chỉ nghĩ đến học và công việc), nói chung là có nhiều người phản đối (cả thằng bạn thân, vì vợ mình là người yêu cũ của thằng này, mãi về sau khi yêu rồi mới biết), nhưng mình vẫn kiên quyết lấy (hơi sớm hơn kế hoạch một chút vì bác sỹ bảo cưới) vì thực sự rất yêu vợ.

Cưới nhau, có con được gần 3 tuổi thì mình bắt đầu sang Pháp, và 1 năm sau thì đón gia đình sang. Khốn nạn ở chỗ, gần đến ngày về đưa vợ con sang, thì tự nhiên ở nhà ầm lên vì vợ mình bị vợ thằng sếp đánh ghen, mình gọi điện về thì vợ bảo chẳng có việc gì, vợ thằng đấy hiểu nhầm, mình gọi cho vợ chồng đứa em và bố mẹ và để nhờ xử lý việc hộ (bảo vệ vợ nếu bên kia có gì manh động). Thời điểm đó, bố mình lên trường để tìm hiểu sự việc, và về có nói lại với mình là thực sự có chuyện. Lúc đó, mình không tin, nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm, và khi vợ nói là không có gì tức là không có gì thật.

Lúc đó về VN, trong thời gian (vài tuần) làm giấy tờ cho vợ con để đi, hai vợ chồng lại bình thường; chỉ có đúng trong một đêm nằm tâm sự, vợ nói là đã có tình cảm với người khác. Lúc đó điên tiết quá, mình gặng hỏi là ai thì vợ nhất quyết không nói.

Khi sang lại Pháp, thì mọi chuyện gia đình lại bình thường trở lại. Mình và vợ đều không nhắc lại chuyện cũ, thỉnh thoảng có xích mích những chuyện linh tinh trong gia đình. Vợ đi học tiếng, rồi học một cái Master nữa, rồi đi làm. Nhưng đến một thời điểm cách đây 2 năm, trong vòng vài tháng vợ liên tục đòi ly dị, vì thỉnh thoảng vợ lại nói như thế trước đây, nên như thường lệ, mình lại cố gắng làm lành. Nhưng vì lần này rất lạ, nói liên tục trong vòng hơn 2 tháng nên mình gọi vợ ra nói chuyện, và hỏi tại sao. Vợ mình lúc đó nói là có tình cảm với người khác, và sẵn sàng ra đi ngay lập tức nếu được đáp lại. Mình đau quá, mới hỏi người đó là ai, thì vợ (như thường lệ) nhất quyết không nói.

Vấn đề thực sự xảy ra khi mình nghe câu nói của vợ "em có tình cảm với người khác", câu này trùng đúng với câu cách đó gần 10 năm (thời điểm mà mình về VN đưa gia đình sang, như đã kể ở trên). Lúc đó tự nhiên nghĩ lại, thực sự chuyện trước đây có đúng như lời vợ nói (là không có gì hay không). Và mình bắt đầu cất công tìm hiểu, sau khi tìm hiểu xong, thì hóa ra là đúng là vợ mình có chuyện thật, và xảy ra với 2 người, mức độ khác nhau.

Một người là chính thằng sếp (là GS của một trường ĐH, mình dấu tên vì không muốn làm ảnh hưởng đến cá nhân) của vợ mình (mà bà vợ đã đánh ghen), khi mình vắng nhà, thằng đó và vợ mình hay đi cafe với nhau, rồi đi liên hoan, có lúc say, rồi chuyện gì đến cũng phải đến; lúc đó mình mới vắng nhà được 6 tháng. Một thằng nữa, lại cũng là giảng cmn viên (mẹ kiếp, bọn giảng viên sao suy đồi thế), thằng này thì nhẹ hơn, thời điểm đó hai người chỉ uống nước với nhau (đại loại là tình đơn phương của vợ). Mình phát hiện ra thằng này vì thấy tự nhiên có một tài khoản FB mà vợ vào like liên tục, bất cứ status nào. Tất cả chuyện này mình tìm hiểu, rồi cuối cùng nói chuyện với vợ, để khẳng định lại rằng mình đã không hiểu nhầm.

Còn việc mà vợ nói "có tình cảm với người khác" lần sau, thì mình không cố gắng đi tìm hiểu nữa, vì quá mệt (và shock) rồi. Sau đó mình và vợ quyết định ly hôn, vợ mình trước đó thì rất kiên quyết, nhưng sau đó thì có một khoảng thời gian vợ cố gắng níu kéo lại, mình lúc đó cũng không can tâm vì không muốn con cái khổ nên lúc đầu đồng ý. Nhưng sau đó mình rơi vào trạng khái rất khó chịu, lúc không nghĩ đến thì thôi, lúc nghĩ đến thì rất dằn vặt bản thân và nghĩ trách vợ chỉ xa nhau một thời gian ngắn mà đã như vậy (mặc dù khi xa nhau, hai vợ chồng vẫn liên tục nói chuyện với nhau). Mình thấy cứ như vậy không ổn (vì không vượt qua được, mà nếu thỉnh thoảng lại dằn vặt vợ thì mọi chuyện trở nên không hay); nên quyết định phải chấm dứt.

Đến bây giờ cũng chẳng biết là mình quyết định đúng hay sai, không phải là mình không còn yêu vợ nữa, nhưng nếu có sống tiếp thì bản thân cũng không thanh thản. Ở đời có những chuyện đúng không thể ngờ được. Nhiều lúc muốn được quay lại, không quyết định đi Pháp nữa, thì có khi mọi chuyện đã khác.
Thím ko đi pháp thì mọi chuyện vẫn thế thôi. Vì vấn đề ko phải ở thím, ở vk thím. Chia tay là cách duy nhất giải thoát cho cả 2. Đau 1 lúc còn hơn nó dai dẳng cả đời.
 
Top