Dù đã chuẩn bị trước nhưng đến giờ tôi vẫn không chấp nhận được là mình đã chia tay...

missga1

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
 

Vozer_Giỏi_Văn

Senior Member
Thôi không hợp thì chia tay
Còn trẻ yêu nhau thì đa phần là vì thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lý
Chứ để nói về lâu dài thì còn rất nhiều yếu tố, lúc mới yêu không tính đến điều đó thì giờ cảm thấy hụt hẫng là đúng rồi
Tớ cũng chưa có người yêu bao giờ, sắp có người yêu, nhưng chắc chắn là tớ không tin vào lời hứa hẹn của đàn bà, và chuẩn bị sẵn tâm lí một ngày nào đó...
Mục tiêu của tớ là phá trinh người yêu đã, sau đó đến đâu thì đến :D
 

VOZ.VN

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
đức
 

Ma Bư Mập

Senior Member
Thôi bật youtube lên và cover bài này đi


2 năm chia tay thì cũng bt thôi, nhớ tới mối tình đầu gần 10 năm mà vẫn nhắm mắt sút cho em nó xuất ngoại, tới giờ điều hối hận nhất là mình có vợ còn em nó chưa chồng. Dù giàu vkl nhưng vẫn sống 1 mình....
 

buty

Senior Member
Thôi không hợp thì chia tay
Còn trẻ yêu nhau thì đa phần là vì thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lý
Chứ để nói về lâu dài thì còn rất nhiều yếu tố, lúc mới yêu không tính đến điều đó thì giờ cảm thấy hụt hẫng là đúng rồi
Tớ cũng chưa có người yêu bao giờ, sắp có người yêu, nhưng chắc chắn là tớ không tin vào lời hứa hẹn của đàn bà, và chuẩn bị sẵn tâm lí một ngày nào đó...
Mục tiêu của tớ là phá trinh người yêu đã, sau đó đến đâu thì đến :D
Đức
 

soncc1984

Đã tốn tiền
Có lẽ em nó biết mình đẹp, có nhiều người theo đuổi, được quyền lựa chọn, chân đạp nhiều thuyền. Và rồi khi thấy chủ thớt không còn sức cuốn hút, có người khác hơn nên em nhảy thuyền luôn.
Thôi không sao bạn à, nếu bạn không làm gì vi phạm đạo đức trong tình yêu để cô ấy phải chia tay bạn thì bạn không áy này gì cả. Cô ta chia tay bạn vì nhàm chán, hết yêu thì hãy để cho cô ta đi. Tiễn luôn, không phải tiếc. Đừng níu kéo hay ủy mị trong thời gian này. Cũng không liên lạc với cô ta nữa, kể cả những ngày đặc biệt của con gái. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Lúc này cứ tập trung vào phát triển bản thân mình đi. Rồi tình yêu đích thực sẽ đến với bạn.
 

chuoichien1102

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
Hay. Mới ra trường được 1 năm, đây là những trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời. Cảm thấy trong chuyện này ko ai đáng trách, rồi có khi cả 2 sẽ cùng tốt lên.
"Biết đâu bước không chung đường vậy lại hay." - Xuân thì
 

missga1

Senior Member
Thôi không hợp thì chia tay
Còn trẻ yêu nhau thì đa phần là vì thỏa mãn nhu cầu tâm sinh lý
Chứ để nói về lâu dài thì còn rất nhiều yếu tố, lúc mới yêu không tính đến điều đó thì giờ cảm thấy hụt hẫng là đúng rồi
Tớ cũng chưa có người yêu bao giờ, sắp có người yêu, nhưng chắc chắn là tớ không tin vào lời hứa hẹn của đàn bà, và chuẩn bị sẵn tâm lí một ngày nào đó...
Mục tiêu của tớ là phá trinh người yêu đã, sau đó đến đâu thì đến :D
Ơ kìa fen, có người yêu đi rồi biết :LOL:
Thôi bật youtube lên và cover bài này đi


2 năm chia tay thì cũng bt thôi, nhớ tới mối tình đầu gần 10 năm mà vẫn nhắm mắt sút cho em nó xuất ngoại, tới giờ điều hối hận nhất là mình có vợ còn em nó chưa chồng. Dù giàu vkl nhưng vẫn sống 1 mình....
Có khi nào vì bác để lại vết thương lòng cho cô ấy chăng :mad:
Có lẽ em nó biết mình đẹp, có nhiều người theo đuổi, được quyền lựa chọn, chân đạp nhiều thuyền. Và rồi khi thấy chủ thớt không còn sức cuốn hút, có người khác hơn nên em nhảy thuyền luôn.
Thôi không sao bạn à, nếu bạn không làm gì vi phạm đạo đức trong tình yêu để cô ấy phải chia tay bạn thì bạn không áy này gì cả. Cô ta chia tay bạn vì nhàm chán, hết yêu thì hãy để cho cô ta đi. Tiễn luôn, không phải tiếc. Đừng níu kéo hay ủy mị trong thời gian này. Cũng không liên lạc với cô ta nữa, kể cả những ngày đặc biệt của con gái. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Lúc này cứ tập trung vào phát triển bản thân mình đi. Rồi tình yêu đích thực sẽ đến với bạn.
Vâng bác nói đúng và rất hợp lí, e cám ơn
Hay. Mới ra trường được 1 năm, đây là những trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời. Cảm thấy trong chuyện này ko ai đáng trách, rồi có khi cả 2 sẽ cùng tốt lên.
"Biết đâu bước không chung đường vậy lại hay." - Xuân thì

Cám ơn các bác. Chúc các bác 1 tuần mới đầy năng lượng và may mắn nhé. Hôm qua k biết sao nhiều em gái rủ đi chơi quá, đang muốn tịnh tâm mà :burn_joss_stick:
 

endlesskid

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
Lưu cái này lại, và 5 năm sau, bác sẽ thấy mình khác biệt như thế nào.
 

Edward_Newgate

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
Có lẽ đàn ông ai cũng phải trãi qua điều cay đắng này ít nhất một lần trong cuộc đời
 

ct voz

Senior Member
2 năm không phải là thời gian quá dài để so với bất kì mối tình nào ngoài kia, nhưng nó đủ để ta trở thành 1 phần trong cuộc sống của nhau, đủ để đánh lừa ta rằng sự hiện diện của người kia là lẽ dĩ nhiên vậy. Trong suốt thời gian yêu nhau, gần như ta chưa 1 lần cãi vã, chưa 1 lần chia tay, chưa 1 lần im lặng với nhau quá 24h. Cuộc tình êm đềm là vậy, tôi đã nghĩ rằng mình tìm được đúng người con gái của đời mình, nhưng ai ngờ được, nó bắt đầu và diễn ra êm đềm thế nào, thì nó cũng kết thúc dễ như thế ấy...
Khoảng 1 tháng trở lại đây, em trở nên bận bịu hơn thường lệ, mình ít nhắn tin cho nhau hơn, mỗi ngày chỉ còn tin nhắn chào buổi sáng, vài tin nhắn hỏi thăm buổi trưa, và tin nhắn chúc ngủ ngon buổi tối. Bình thường 1 tuần gặp nhau 3 4 lần, bây giờ chỉ còn 1 2 lần. Tất nhiên là tôi nhận ra được sự thay đổi chứ, nhưng mà thôi, em mới chuyển công việc, em cũng có những mối quan hệ riêng, nên những thay đổi đó tuy là có làm tôi suy nghĩ nhưng vẫn tin là nó sẽ k ảnh hưởng đến tc của 2 ta. Rồi 1 ngày, tôi cảm thấy tâm trạng k tốt, k còn nhắn tin chào e buổi sáng nữa, tôi muốn dành 1 ngày ở 1 mình để tịnh tâm lại. Rồi 10h sáng, em gọi - oh, thì ra e vẫn quan tâm mình, em hỏi "sao hôm nay mất tích, em sợ a có chuyện gì chứ", mình cũng nói thẳng ra thôi là hôm nay tâm trạng k tốt, em cũng uh, chào nhau rồi tắt máy. Em nt lại: "anh cũng thấy tc của mình dạo này ntn rồi phải k?", tôi "uhm a biết chứ", em "tối về e với a nc nhé". Tôi chợt đứng hình 5s, và cũng nhận ra những gì mình lo sợ đã thành sự thật. Tôi mò vào insta, nơi duy nhất mà e đăng ảnh 2 đứa, và phải, e đã xoá. Khoảnh khắc đó tim tôi thắt lại, và chuẩn bị đối mặt với kết thúc. Tôi hỏi tại sao, em nói em thấy tc k còn được như trước nữa, mọi thứ giữa a và e trong khoảng thgian gần đây dường như chỉ còn là thói quen, e k thể cố chấp tiếp tục để làm a tổn thương nữa. Uh, cũng tốt, lúc trước mới quen nhau mình cũng thoả thuận, nếu 1 trong 2 hết tc thì hãy nói thẳng, đừng dây dưa hay làm gì có lỗi với người còn lại, và e đã làm đúng như vậy. Tôi gặng hỏi chẳng lẽ có lí do gì để làm mình chán sao, em nói có:
  • "Càng yêu nhau lâu, em nhận ra 2 đứa rất hay bất đồng quan điểm". Phải, em là 1 người sống theo cảm xúc, em rất ít khi suy nghĩ khi làm bất cứ điều gì, bạn em rủ sang cty khác làm chung cho vui, em lập tức nghỉ việc ở công ty cũ, bạn bè rủ ăn chơi, em lập tức gật đầu nếu k bận việc gì,... Em lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng suy nghĩ của em ngây ngô và thoải mái như 1 người con gái chưa 18. Còn tôi thì ngược lại, tất nhiên tôi cũng có cảm xúc, nhưng trước khi để cảm xúc chi phối, tôi luôn nghĩ việc mình làm tiếp theo mang lại lợi ích gì, mất gì, có đáng hay không. Có thể đôi lúc tôi quá nghiêm túc với mọi chuyện, 1 chút cứng nhắc, 1 chút gia trưởng, tôi khuyên em thế này, thế kia, em cười, gật đầu, rất hiếm khi em tranh luận với tôi 1 việc gì. Có lẽ 1 phần em k giỏi ăn nói, k giỏi tranh luận, 1 phần vì em k thích thế. Nhưng đến cuối cùng thì em vẫn chọn làm theo ý mình. Và sau cùng thì thôi vẫn luôn ủng hộ em với những thứ em đã chọn, vẫn luôn an ủi em khi em thất bại với lựa chọn đó mà chưa 1 lần trách móc. Những lúc đó em nói, "từ bây giờ em sẽ nghe lời chồng, k cãi lời chồng nữa ^*^", nhưng có lẽ là chồng sau phải không em 🙂.Đó cũng là lí do mà tôi và em hiếm khi cãi nhau, tưởng như vậy cũng tốt, nhưng k ngờ nó lại là 1 phần của kết thúc hôm nay. Tôi luôn chia sẻ cùng em tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình, các mối quan hệ, các câu chuyện, bài học mà tôi biết hay gặp phải. Ngược lại thì em không, có những vấn đề làm em buồn,áp lực, em chưa bao giờ chủ động chia sẻ, chỉ khi tôi thấy em k vui, tôi gặng hỏi thì e mới trả lời qua loa kèm theo là nước mắt, có lẽ tôi đã nên quan tâm em nhiều hơn phải không?
  • "Em cần nhiều hơn là như vậy" - đây là thứ duy nhất mà tôi luôn cố gắng, thứ duy nhất mà tôi sợ nó sẽ làm tôi đánh mất em. Phải, em xinh mà, đâu phải tự nhiên tôi say đắm và theo đuổi e suốt hơn 1 năm trời, và vì em đẹp, còn biết tự lập từ khi còn đi học, cho nên lẽ dĩ nhiên ny của em phải hơn thế nhiều. Thế nhưng em vẫn chọn tôi, tôi hỏi lí do là gì, em trả lời "tại vì tự nhiên em thấy mình có tc với a thế thôi". Lúc đo, tôi vui lắm, nhưng cũng nghĩ nhiều. 1 mặt thì em xứng đáng với 1 người chững chạc, hoặc có điều kiện hơn tôi. 1 mặt là bạn bè xung quanh em, họ k xinh đẹp bằng em, k giỏi bằng em, nhưng họ vẫn được ny lo cho nhiều thứ hơn tôi, đi ăn uống sang hơn tôi, quà cáp cũng nhiều và xịn hơn tôi, tôi biết với môi trường như thế k ít thì nhiều em cũng sẽ bị tuổi thân. Tôi cũng từng hỏi, "bạn bè em được như vậy, em xinh đẹp như vậy, thì yêu anh em có thấy thiệt thòi k?". Em đánh yêu tôi và trả lời, "đồ ngốc, em yêu a đâu phải vì những thứ đó ^^", vậy tại sao bây giờ nó lại là vấn đề vậy em? Tôi cũng hiểu hoàn cảnh của em hiện tại đang cần có tiền, việc buôn bán của em khó khăn vì đóng biên, công việc mới bất ổn vì e k có kiến thức về nó, và em còn mang thêm gánh nặng trả nợ cho mẹ. Tôi biết em áp lực chứ, tôi cũng lên mạng học thêm các thứ để trợ giúp cho công việc buôn bán của em tốt hơn, tôi cũng xem thêm về những thứ liên quan tới công việc mới để giúp em, tôi gặp bạn cũ để nhờ dạy lái xe cho em, đó là tất cả những gì tôi có thể làm được. Nếu có thể cho tiền em trả nợ cho mẹ, tôi cũng sẽ làm. Nhưng làm sao có thể khi mà chính bản thân tôi cũng đang nợ gấp mấy lần con số ấy? Một thằng sinh viên mới ra trường 1 năm, gia cảnh tuy đủ ăn đủ mặc, nhưng về kinh tế tôi vẫn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình. Làm sao có thể lo cho em được như những người nhà gốc, những người có điều kiện, oto,... Tôi luôn hiểu em xứng đáng với những điều đó và luôn cố gắng trong công việc. Đi kèm với nó là nỗi lo 1 ngày nào đó tc của em sẽ k đủ để bù đắp lại vật chất. Nói cách khác, ở 1 góc nào đó trong suy nghĩ, tôi đã chuẩn bị cho ngày này. Vậy mà giờ, em k còn chịu được nữa, em ra đi, tôi vẫn dằn vặt vì giá như tôi gặp em ở 1 thời điểm khác, gặp em với 1 "tôi" phiên bản tốt hơn. Có lẽ là hơi yếu đuối, nhưng em đã vô tình mang cho tôi 1 sự tự ti mà trước giờ chưa từng có, đó là "không có tiền". Tôi thậm chí còn chưa đưa được ba mẹ đi Côn Đảo như đã hứa, tiền ăn hàng tháng còn k góp 1 đồng, chưa lo được gì cho gia đình, thì làm sao có thể lo cho em được, đúng k?
Trong chuyện tình cảm, yêu đơn phương 1 người thì cũng đau thật đấy, nhưng với trường hợp của tôi có lẽ cũng tệ k kém. Khi mà bản thân phải ngồi im nhìn người mình yêu đi xa dần, dù mường tượng trước được nhưng k thể ngăn cản nó, k thể thay đổi thực tế 1 sớm 1 chiều, cũng bất lực và đau lắm. Nhìn lại khoảng thời gian gần đây, ta vẫn có thể đi chơi với nhau, nắm tay, hôn nhau, thậm chí là lên giường như bình thường, nhưng nếu nhìn thẳng mặt nhau và hỏi, ta có còn yêu nhau nữa không? Thì chắc câu trả lời chỉ còn là 2 tiếng thở dài... Bản thân tôi cũng từng chia tay rất nhiều cô gái không vì lí do gì, chỉ đơn giản là chán. Liệu đây có phải là 1 lần như vậy nữa, nhưng khác cái tôi là nạn nhân chăng? Điều đó cũng không quan trọng lắm. Có thể 1 tháng hay lâu lắm là 2, tôi sẽ k còn buồn nữa, tôi sẽ lại là chính mình như trước. Nhưng với tôi, em là 1 người rất khác, mang cho tôi trải nghiệm khác, và nhất là 1 bài học, 1 động lực mà tôi sẽ k bao giờ quên trong suốt cuộc đời sau này. Cảm ơn, xin lỗi và chúc em 1 cuộc sống như em hằng mong, tạm biệt!
tình cảm của anh đối với ngta nhạt thì chia tay, văn vở làm mẹ gì! :canny:
 

chung193

Senior Member
em cũng tương tự chủ thớt, nhưng em yêu nhiều, chiều ny e rất nhiều, mua đủ thứ đồ cho gái, đợt đó gái vẫn đi học, mình cũng tin tưởng gái vì gái cũng trưởng thành, cũng có học thức, nói chuyện ty rất nghiêm túc với mình. Đến 1 dạo gái thay đổi tính nết, hay gắt gỏng, tỏ ra mệt mỏi, chuyện bé mà rất hay cãi lấy đúng. Rồi 1 ngày gái nói ct, do không hợp. Hụt hẫng vl.
Rồi 1 ngày nọ, mò vào insta của gái, gái nói với bạn muốn đổi ny từ 2 tháng trước, vì mình hiền quá, kiếm a nào cao hơn, ác hơn ...
Không có sừng gì đâu nhé các bác :whistle:
 

missga1

Senior Member
em cũng tương tự chủ thớt, nhưng em yêu nhiều, chiều ny e rất nhiều, mua đủ thứ đồ cho gái, đợt đó gái vẫn đi học, mình cũng tin tưởng gái vì gái cũng trưởng thành, cũng có học thức, nói chuyện ty rất nghiêm túc với mình. Đến 1 dạo gái thay đổi tính nết, hay gắt gỏng, tỏ ra mệt mỏi, chuyện bé mà rất hay cãi lấy đúng. Rồi 1 ngày gái nói ct, do không hợp. Hụt hẫng vl.
Rồi 1 ngày nọ, mò vào insta của gái, gái nói với bạn muốn đổi ny từ 2 tháng trước, vì mình hiền quá, kiếm a nào cao hơn, ác hơn ...
Không có sừng gì đâu nhé các bác :whistle:
chia buồn cùng bác.ai yêu nhiều hơn người ấy thua.em thấy đôi khi hết lòng quá thì họ lại xem thường.thích ăn hành mới chịu cơ :ah:
 

missga1

Senior Member
theo tui thì đủ là k ảnh hưởng đến tình cảm, k phải là vấn đề quan tâm nhất trong cuộc tình
thì rõ ràng là k liên quan mà, tuỳ đối tượng thôi bác.thiếu gì mấy đứa gái nuôi ngược lại thằng ny mà lại còn bị nó hành lên hành xuống :doubt:.quan trọng nhất nó vẫn nằm ở tc
 
Top