[Góc nhìn] Thế nào là cô đơn?

Tôi nhận được sự cô đơn từ rất bé chả phải ai cho đâu để có thể từ chối... Cuộc đời nó bắt ai nhận cô đơn thì người ấy phải nhận! Người hay cảm thấy cô đơn là người sống hướng nội, thích văn thơ truyện vẽ gì gì đó và cuộc đời họ cũng có nhiều phiền muộn... Chính cái này khiến họ tự cô lập cuộc sống của họ. Họ thích đứng ngoài nhiều mối quan hệ, đừng ngoài nhiều cuộc chơi và lẽ dĩ nhiên ít quan hệ thì ít cảm xúc với người khác nhưng lại có nhiều cảm xúc với chính mình? Cuộc đời họ chắc chắn là người cô đơn. Quay lại chủ đề: Khoảnh khắc nào khiến bạn thấy cô đơn? Tôi xin trả lời là cho tới hiện tại 6/7 ngày 1 tuần tôi cảm thấy cô đơn... Nói sao nhỉ tôi lại khá thích cảm giác cô đơn này trong một số hoàn cảnh nhất định... Cô đơn làm người ta trưởng thành hơn... Cô đơn làm người ta sống chậm lại... Cô đơn làm người ta thấy yêu nhiều thứ khác chứ không chỉ đàn bà là cái thứ bội bạc thôi đâu...
Người ta hay lầm tưởng rằng cô đơn là phải một mình... Cái này đúng tầm 70% vì rõ ràng nếu không nhận được sự trao đổi thông tin, cảm xúc với người khác thì người ta sẽ cảm thấy cô đơn... Và 30% còn lại cô đơn chính là không đạt được nhu cầu cảm xúc của chính mình... Ví dụ một cách dễ hiểu thì: Anh nhắn tin với crush, crush cũng chính là người anh muốn trò truyện tán tỉnh... Nhưng trong câu truyện thì crush lại luôn đề cập tới thằng mả mịa nào đó... Anh cảm thấy lạc lõng trong câu truyện, lòng buồn nặng chĩu rồi... Anh quyết định dừng nói chuyện với crush có thể 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng gì đó nhưng nỗi cô đơn, thất vọng, buồn nó đã đập thẳng vào mặt anh từ lâu rồi... Hay ví dụ dễ hiểu nhiều người hơn nữa là: Có ai cảm thấy lạc lõng giữa một đám đông? giữa con đường tấp nập người qua lại chưa? Đó chính là sự cô đơn!
Gần đây tôi có chơi một tựa game mang tên Gris chúng nói về 5 sắc thái của sự đau buồn bao gồm:

  • Denial - Từ Chối
  • Anger - Phẫn nộ
  • Bargaining - Mặc cả
  • Depression - Phiền muộn (Cô đơn nằm ở đây)
  • Acceptance - Chấp thuận
Nếu nói cả cuộc đời ai đó là một nỗi buồn kéo dài thì họ là người nhận được nhiều sự cô đơn nhất... Và đa phần người cô đơn thì chính là do họ luôn có nhiều chuyện phiền muộn, chuyện buồn trong cuộc sống... Cuộc đời họ không may vậy thôi! Do vậy cũng chả thể đổ tại tôi là người trầm tính, hướng nội, tự cô lập chính mình mà do rất nhiều yếu tố, sự việc từ khi còn nhỏ tới khi trưởng thành tạo nên tính cách... Nói thật là chả ai muốn vậy cả. Tôi thích cô đơn chẳng qua tôi quen với nó chứ chả ai muốn cuộc đời nó buồn vậy... Sống chỉ có 1 lần ai chả muốn chọn cuộc sống tốt đẹp? Cảm nhận từng tầng của nỗi buồn theo mấy cái chấm đầu dòng trên thì bạn yên tâm đi... Sau phiền muộn cô đơn thì nó chính là sự chấp thuận buông bỏ nỗi buồn đấy... À sau đó thì lại có nỗi buồn tiếp theo ập đến... Vì đời người hay cảm nhận được sự cô đơn căn bản là buồn...
Tôi đã từng:
Cô đơn vì bố mất sớm!
Cô đơn vì người yêu bỏ!
Cô đơn vì sống trong gia đình người khác cả năm. À trầm cảm luôn ấy!
Cô đơn vì mẹ tôi và tôi cách nhau vài nghìn km!
Cô đơn vì hè mấy năm liên tôi không thể về quê và sống 1 mình ở chỗ trọ!
Cô đơn vì cực thèm 1 bữa cơm gia đình mà không thể!
Cô đơn vì tôi đón giao thừa một mình!
Cô đơn vì tôi cả tuần chỉ làm và về phòng 1 mình, mỗi tuần chỉ dành được 2 tiếng gặp mẹ và cháu tôi!

Vậy là tôi tự tạo cho mình một vỏ bọc của cảm xúc. Giống như kiểu tôi đã quá quen với cảm giác này rồi... tôi tự tìm lối thoát cho tôi... Bí quyết thì chỉ gói gọn trong 1 câu: Tôi không thích một đám đông nhiều hơn 2 người!

Ký tên: Đàn ông, đàn bà, đàn nào cũng có lúc dẩm...


 

Kepa.Arrizabalaga

Senior Member
Tôi nhận được sự cô đơn từ rất bé chả phải ai cho đâu để có thể từ chối... Cuộc đời nó bắt ai nhận cô đơn thì người ấy phải nhận! Người hay cảm thấy cô đơn là người sống hướng nội, thích văn thơ truyện vẽ gì gì đó và cuộc đời họ cũng có nhiều phiền muộn... Chính cái này khiến họ tự cô lập cuộc sống của họ. Họ thích đứng ngoài nhiều mối quan hệ, đừng ngoài nhiều cuộc chơi và lẽ dĩ nhiên ít quan hệ thì ít cảm xúc với người khác nhưng lại có nhiều cảm xúc với chính mình? Cuộc đời họ chắc chắn là người cô đơn. Quay lại chủ đề: Khoảnh khắc nào khiến bạn thấy cô đơn? Tôi xin trả lời là cho tới hiện tại 6/7 ngày 1 tuần tôi cảm thấy cô đơn... Nói sao nhỉ tôi lại khá thích cảm giác cô đơn này trong một số hoàn cảnh nhất định... Cô đơn làm người ta trưởng thành hơn... Cô đơn làm người ta sống chậm lại... Cô đơn làm người ta thấy yêu nhiều thứ khác chứ không chỉ đàn bà là cái thứ bội bạc thôi đâu...
Người ta hay lầm tưởng rằng cô đơn là phải một mình... Cái này đúng tầm 70% vì rõ ràng nếu không nhận được sự trao đổi thông tin, cảm xúc với người khác thì người ta sẽ cảm thấy cô đơn... Và 30% còn lại cô đơn chính là không đạt được nhu cầu cảm xúc của chính mình... Ví dụ một cách dễ hiểu thì: Anh nhắn tin với crush, crush cũng chính là người anh muốn trò truyện tán tỉnh... Nhưng trong câu truyện thì crush lại luôn đề cập tới thằng mả mịa nào đó... Anh cảm thấy lạc lõng trong câu truyện, lòng buồn nặng chĩu rồi... Anh quyết định dừng nói chuyện với crush có thể 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng gì đó nhưng nỗi cô đơn, thất vọng, buồn nó đã đập thẳng vào mặt anh từ lâu rồi... Hay ví dụ dễ hiểu nhiều người hơn nữa là: Có ai cảm thấy lạc lõng giữa một đám đông? giữa con đường tấp nập người qua lại chưa? Đó chính là sự cô đơn!
Gần đây tôi có chơi một tựa game mang tên Gris chúng nói về 5 sắc thái của sự đau buồn bao gồm:

  • Denial - Từ Chối
  • Anger - Phẫn nộ
  • Bargaining - Mặc cả
  • Depression - Phiền muộn (Cô đơn nằm ở đây)
  • Acceptance - Chấp thuận
Nếu nói cả cuộc đời ai đó là một nỗi buồn kéo dài thì họ là người nhận được nhiều sự cô đơn nhất... Và đa phần người cô đơn thì chính là do họ luôn có nhiều chuyện phiền muộn, chuyện buồn trong cuộc sống... Cuộc đời họ không may vậy thôi! Do vậy cũng chả thể đổ tại tôi là người trầm tính, hướng nội, tự cô lập chính mình mà do rất nhiều yếu tố, sự việc từ khi còn nhỏ tới khi trưởng thành tạo nên tính cách... Nói thật là chả ai muốn vậy cả. Tôi thích cô đơn chẳng qua tôi quen với nó chứ chả ai muốn cuộc đời nó buồn vậy... Sống chỉ có 1 lần ai chả muốn chọn cuộc sống tốt đẹp? Cảm nhận từng tầng của nỗi buồn theo mấy cái chấm đầu dòng trên thì bạn yên tâm đi... Sau phiền muộn cô đơn thì nó chính là sự chấp thuận buông bỏ nỗi buồn đấy... À sau đó thì lại có nỗi buồn tiếp theo ập đến... Vì đời người hay cảm nhận được sự cô đơn căn bản là buồn...
Tôi đã từng:
Cô đơn vì bố mất sớm!
Cô đơn vì người yêu bỏ!
Cô đơn vì sống trong gia đình người khác cả năm. À trầm cảm luôn ấy!
Cô đơn vì mẹ tôi và tôi cách nhau vài nghìn km!
Cô đơn vì hè mấy năm liên tôi không thể về quê và sống 1 mình ở chỗ trọ!
Cô đơn vì cực thèm 1 bữa cơm gia đình mà không thể!
Cô đơn vì tôi đón giao thừa một mình!
Cô đơn vì tôi cả tuần chỉ làm và về phòng 1 mình, mỗi tuần chỉ dành được 2 tiếng gặp mẹ và cháu tôi!

Vậy là tôi tự tạo cho mình một vỏ bọc của cảm xúc. Giống như kiểu tôi đã quá quen với cảm giác này rồi... tôi tự tìm lối thoát cho tôi... Bí quyết thì chỉ gói gọn trong 1 câu: Tôi không thích một đám đông nhiều hơn 2 người!

Ký tên: Đàn ông, đàn bà, đàn nào cũng có lúc dẩm...


cô Đức :D

Sent from OPPO A37 via nextVOZ
 
ở một mình thì không cô đơn - nhớ một người thì mới cô đơn :cry:
Tôi có kinh nghiệm ở 1 mình lắm: Bắt đầu từ thời cấp 3 tôi đã ở nhà 1 người lạ để thuê trọ. Tới đại học tôi ở 1 mình 6 năm liền. Cũng có ny, có lúc vui bạn bè... Nhưng tôi toàn ở 1 mình, ngủ 1 mình là nhiều... Cho tới hiện tại đi làm 3 năm nay tôi cũng chỉ ở 1 mình 1 phòng. Sáng làm, tối về và chả đi đâu cả.
1 thập kỷ cho việc ở 1 mình rồi fen
 
Cô đơn thì sao đâu nhỉ, t cô đơn quen quá rồi, đi ăn uống gì lúc nào cũng chỉ 1 mình, ngoài đời tiếp xúc với người khác tôi đều cảm thấy khó chịu và không muốn nói chuyện với ai, lúc nào cũng chỉ muốn 1 mình thôi
 
Cô đơn thì sao đâu nhỉ, t cô đơn quen quá rồi, đi ăn uống gì lúc nào cũng chỉ 1 mình, ngoài đời tiếp xúc với người khác tôi đều cảm thấy khó chịu và không muốn nói chuyện với ai, lúc nào cũng chỉ muốn 1 mình thôi
Đó chỉ là quen thôi fen. Thực sự tôi on voz và chém gió rất nhiều vì ở ngoài đời tôi màu xám lắm.
 

Swat_01

Senior Member
Thế mày có đi cfe 1 mình, ăn 1 mình, xem fim 1 mình và nhậu 1 mình chưa?

Không phải là ko ai đê rủ, mà là ko thấy ai hòa hợp để tâm sự

Gửi từ Samsung SM-G960U1 bằng vozFApp
 
Thế mày có đi cfe 1 mình, ăn 1 mình, xem fim 1 mình và nhậu 1 mình chưa?

Không phải là ko ai đê rủ, mà là ko thấy ai hòa hợp để tâm sự

Gửi từ Samsung SM-G960U1 bằng vozFApp
tính tới con số hàng nghìn... Thế bao giờ mài vác xe phóng 1 mình, chạy ra quán nét lúc nửa đêm vì đếch chịu nổi chưa?
 

Swat_01

Senior Member
đấy là mài, còn ta thèm mấy cũng chưa đá phò bao giờ cả
chả biết, tao thấy tao cần làm vậy...

Nói chung cấp 3 và đh tao rất ngoan, ko biết ăn chơi j cả, ra đi làm vì nhiều lý do thất bại trong tình yêu, stress gia đình, mà có 1 thời gian tao đi đá phò, giờ thì bỏ rồi.

Gửi từ Samsung SM-G960U1 bằng vozFApp
 

Swat_01

Senior Member
Lúc đó tao mới ra trường đi làm đc 1 năm, tao cô đơn, xung quanh ai ko có ai, gia đình thì khó khăn và tao nghĩ đến chuyện reset, nhưng tao ko có gan làm. Rồi tao đi đá phò mong dính sida, nhưng đá mấy chục con vẫn thế. Đá xong mang nỗi sợ sida, cứ tối đi làm về, đi ăn, lên web sex book và đi đá, tuần vài lần đều như vắt chanh. Chính phò cũng phá zin tao

Gửi từ Samsung SM-G960U1 bằng vozFApp
 
Nói chung cấp 3 và đh tao rất ngoan, ko biết ăn chơi j cả, ra đi làm vì nhiều lý do thất bại trong tình yêu, stress gia đình, mà có 1 thời gian tao đi đá phò, giờ thì bỏ rồi.

Gửi từ Samsung SM-G960U1 bằng vozFApp
nói chung là thằng nào chả vậy. Giờ tao lại muốn lấy vợ cho nó yên ổn... Cũng chả giữ được người mình muốn lấy và thành thằng lesor
ngoài chuyện tình cảm thì lại còn kinh tế gia đình các kiểu... Mịa nhiều khi đi làm mà nhận cuộc gọi xong lại mò lên tầng 3 ngồi im 1 mình 15 phút. Hít thở sâu đều cho nó giải tỏa...
Đời như loằn
 
Top