Hiệu trưởng Trường đại học Lâm nghiệp: Lỗi đâu phải tại cây xanh, sao chặt hết phượng?

hoanglich

Đã tốn tiền
Trồng cây phượng trong sân trường là… “hợp pháp”
Mới đây, trên trang cá nhân của mình, GS Trần Văn Chứ, Hiệu trưởng Trường đại học Lâm nghiệp, đã bày tỏ sự bất bình của mình trước việc hàng loạt cây phượng đang ra hoa rất đẹp bị nhiều trường chặt bỏ sau tai nạn thương tâm, làm một học sinh thiệt mạng tại Trường THCS Bạch Đằng, TP.HCM.
Bình luận về một bức ảnh cây phượng bị cưa cụt, GS Chứ viết: “Nỗi buồn - đau cây phượng nơi nao! Chả lẽ chúng ta để tuổi học trò gắn với bê tông?”.
GS Chứ cho biết, trong những ngày qua, ông nhận được điện thoại của nhiều người từ khắp mọi miền đất nước để hỏi nên hay không nên trồng cây phượng trong trường học.
Theo GS Chứ, cây phượng nên được trồng trong trường học. Bởi vì phượng là loại cây có hoa rất đẹp, gắn bó với kỷ niệm hè về của bao thế hệ học trò, đồng thời đáp ứng được các tiêu chuẩn về cây xanh trong các khu vực đô thị, trường học.
Trong các tiêu chuẩn về cây xanh trong đô thị và nơi công cộng, trong đó có sân trường, đều nêu ra các tính chất cây cần được đáp ứng là cây cao to, tán rộng, cho bóng râm, gây ấn tượng mạnh; đồng thời khuyến nghị trồng các cây bàng, phượng, muồng ngủ, muồng hoa đào, riềng riềng, hồng...
Ngoài ra, các tiêu chuẩn này cũng khuyến nghị trồng các cây cảnh, cây bản địa như quyết, hồng, hải đường, ổ quạ, phong lan, địa lan… trong các vườn trường.
Loại cây hiệu quả trong việc tạo bóng râm
Theo GS Chứ, phượng vĩ có nguồn gốc từ Madagascar. Ngoài giá trị là cây cảnh, nó còn có tác dụng như một loài cây tạo bóng râm trong điều kiện nhiệt đới, do có thể cao vừa phải (khoảng 10 - 15 m, đôi khi có thể tới 20 m) nhưng tán lá tỏa rộng và dày đặc, tạo ra bóng mát.
Cánh hoa của phượng vĩ lớn, với 4 cánh hoa tỏa rộng màu đỏ tươi hay đỏ hơi cam, dài tới 8 cm, còn cánh hoa thứ 5 mọc thẳng, cánh hoa này lớn hơn một chút so với 4 cánh kia và lốm đốm màu trắng/vàng hoặc cam/vàng (cũng có khi trắng/đỏ). Nguồn gốc tự nhiên có hoa màu vàng (kim phượng).
Phượng vĩ cần khí hậu nhiệt đới hay cận nhiệt đới để phát triển tốt, nhưng nó có thể chịu được các điều kiện khô hạn và đất mặn.
Cây phượng vĩ tái sinh hạt và chồi đều mạnh, có thể phát triển tốt trên mọi loại địa hình như ven biển, đồi núi, trung du và đồng bằng. Cây thuộc loại ưa sáng, mọc khoẻ, phát triển nhanh, không kén đất.
Tuy nhiên, nhược điểm lớn nhất của cây phượng là tuổi thọ không cao. Cây trồng trên đường phố chỉ 30 tuổi là đã già cỗi, thân có dấu hiệu mục rỗng, sâu bệnh, nấm bắt đầu tấn công. Cây trồng trong công viên, trường học thì có thể có tuổi thọ cao hơn nhưng cũng chỉ đạt 40 - 50 năm tuổi.
GS Chứ cho rằng, việc cây đổ, không chỉ tại Trường THCS Bạch Đằng TP.HCM mà tại các đô thị, lỗi không phải do cây xanh, mà là lỗi do con người chăm sóc và “ép cây phải theo cái đẹp của con người nghĩ ra”.

https://thanhnien.vn/giao-duc/hieu-...tai-cay-xanh-sao-chat-het-phuong-1233095.html
 

cnk01

Member
Vòng đời của cây
----------------------

“Phượng vĩ” nghĩa là đuôi con chim phượng, không chỉ có hoa rực rỡ, mà cho bóng mát vào mùa nóng nhất trong năm. Tán rộng và nghiêng lại nhiều tầng, khiến cho đây là một trong những loại cây bóng mát được người Pháp lựa chọn trồng chủ yếu ở thuộc địa Đông Dương (cùng với xà cừ, bằng lăng và bàng). Cùng với bàng, phượng vĩ có nguồn gốc Châu Phi, Ấn Độ.

Cây phượng vĩ nếu trồng ở không gian rộng, có điều kiện phát triển bộ rễ, có thể cao tới 5-6 mét. Vì thế, các khoảng sân rộng trong trường học, công sở… rất phù hợp để trồng loại cây này.
Nhưng phượng vĩ cũng có những nhược điểm chí mạng.

Thứ nhất, phượng là loại cây rễ chùm chứ không phải rễ cọc. Nghĩa là nó rất dễ đổ. Để tăng độ bám, cây phượng cần 1 khoảng đất rộng để phát triển bộ rễ nổi, điều này khá là bất khả thi với diện tích đô thị ngày càng eo hẹp.

Thứ hai, gỗ của cây phượng không tốt, dễ bị mối mọt ăn ruỗng bên trong. Theo tiêu chuẩn cây xanh Việt Nam thì phượng vĩ chỉ xếp nhóm 7, là nhóm dễ gãy đổ và sâu bệnh.

Thứ ba, phượng không phải loại cây bách niên, sống trường thọ trăm năm ngàn năm. Tuổi đời cây phượng chỉ đến 50 năm là hết mức, còn trung bình là 20-30 năm, sau đó nó sẽ mục ruỗng mà chết.

Cho tất cả các nhược điểm trên, không thể xem phượng vĩ là một di sản cây xanh dài lâu cho các thế hệ sau. Những hàng phượng vĩ cổ thụ mà người Pháp trồng cho Hải Phòng, Hà Nội, nay đều đã thay thế gần hết. Và để vài chục năm nữa người ta không phải lao vào các cuộc tranh cãi mới về thay thế cây xanh, thì phượng vĩ không còn là một lựa chọn trồng nơi công cộng nữa.

Rất logic, nếu trong khuôn viên 1 trường học có tán cây phượng rợp bóng, cũng có nghĩa là cây ấy đã đến ngưỡng cảnh báo nguy hiểm, bởi nó đã đạt tuổi thọ giới hạn rồi.

Nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm nếu 1 cái cây cổ thụ bất ngờ đổ xuống gây tai nạn? Đó là lịch sử để lại mà. Ngay cả thày Nguyễn Vạn Phúc, hiệu trưởng trường THCS Bạch Đằng (Q3.Tp.HCM) – nơi có cây phượng đổ xuống 18 học sinh, làm 1 em tử vong - dù đã khẳng khái nhận “Cây đổ là trách nhiệm của tôi”, thì lý do cũng là “vì tôi là hiệu trưởng”.

Sau vụ tai nạn tại trường Bạch Đằng, khắp nơi người ta đang chặt bỏ phượng vĩ. Và mặc dù hành động ấy được cho là nỗi sợ hãi máy móc, thì cần nhìn nhận rằng nỗi sợ ấy là có cơ sở. Theo quy định tại nghị định số 64/2010 (về quản lý cây xanh đô thị), cây xanh được trồng trong khuôn viên các trụ sở, trường học, bệnh viện, nghĩa trang, các công trình tín ngưỡng, biệt thự, nhà ở và các công trình công cộng khác do các tổ chức, cá nhân quản lý và sử dụng được xem là cây xanh sử dụng hạn chế trong đô thị. Nghị định này cũng quy định về cây xanh sử dụng hạn chế trong đô thị: các tổ chức và cá nhân chịu trách nhiệm trong việc trồng, chăm sóc, bảo vệ cây xanh trong khuôn viên do mình quản lý.

Vấn đề là với những khu vực đông người như trường học, thì cần có quy định hướng dẫn rất cụ thể, thậm chí nghiêm ngặt. Vào website Bộ Giáo dục New Zealand có hẳn nội dung quy định về trồng cây trong khuôn viên nhà trường. Nội dung ngắn gọn, nhưng hết sức rõ ràng và dễ hiểu. Với những tiêu chí như là cây trong trường học không được là mối nguy hiểm với học sinh cũng như cư dân liền kề; cây trồng cạnh bể nước thì phải tính đến việc cành lá rơi xuống nước làm ô nhiễm hay học sinh nhảy từ cây xuống bể; loại cây nào có giá trị văn hoá, lịch sử hay sinh thái; nếu muốn chặt cây thì phải thông qua hội đồng địa phương… Và cho mỗi thông tin này, đều có đường link internet dẫn đến cơ quan liên quan.

Rõ ràng, sự an toàn của con người là ưu tiên số 1. Nhưng chặt đi những cây xanh phải mất hàng chục năm mới cho bóng rợp, đó không nên là một quyết định vội vàng theo trào lưu. Kể cả trào lưu ấy xuất phát từ nỗi sợ.

Tương tự như những hàng cây đã bị đốn hạ để làm đường sắt trên cao ở Hà Nội hay tuyến metro ngầm ở Thành phố Hồ Chí Minh, làn sóng chặt phượng vĩ sẽ để lại nỗi nhớ tiếc xót xa trong tâm trí con người. Cả trong bầu không khí hàng ngày của thành phố nữa.

Nếu còn có thể có giải pháp, như là làm trụ chống, hay cưa bớt cành tán… thì đừng vội chặt cây. Tuy nhiên, nếu cây đã đến lúc phải chặt, thì công chúng cần có lời giải thích. Những đứa trẻ chẳng hạn, không thể cứ vác cưa đến chặt “hoa học trò” thân thương của chúng ra từng khúc, mà không có lời giải thích nào thoả đáng.

Hãy cho cây cơ hội sống cuộc đời của chúng, tức là được trồng đúng nơi, được phát triển đúng cách, và được ngã xuống khi đã xong một vòng đời.
FB: Phạm Gia Hiền
 

Zures

Senior Member
Các trường toàn để cây mọc tự nhiên mà ko có thuê người về tỉa tán cây mỗi mùa mưa. Cây nào lớn tuổi ko được tỉa tán vào mùa bão kiểu gì chả lật.
 
Mang tiếng là thầy giáo cô giáo nhưng phải nói là rất ít kỷ và ngu dốt, thay vì chặt cây thì sao không mướn người khám và chăm sóc cho nó. người làm giáo dục nhưng không giáo dục đượcbản thân thì nghĩ mẹ đi cho người khác làm.
 

Naruto1001

Member
"Chặt cho nó lẹ, đỡ suy nghĩ nhiều, học sinh nắng nóng hay gì gì kệ mẹ chúng nó, không phải chuyện của bọn tao. Cây đổ chúng nó đòi xử lý tao chứ học sinh chịu nắng chút có thằng nào kêu ca gì đâu." Hiệu trưởng said.
 
Top