[Hồi ký nữ tù] Đánh mất thanh xuân.

Chap 3: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-19#post-8190917

Chap 4: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-22#post-8208618
Chap 5: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-26#post-8247747
Chap 6: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-28#post-8274860
Chap 7: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-28#post-8298942
Chap 8: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-30#post-8349406
Chap 9: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-35#post-8525503
Chap 1.
Chào mọi người! Đắn đo, ấp ủ bao ngày nay mới đủ dũng khí để lập thread để kể về câu chuyện của đời mình. Câu chuyện tù tội vốn cũng chẳng hay ho gì cho lắm nhưng muốn chia sẻ với mọi người để nhẹ lòng và cũng mong đừng ai lạc lối như mình. Đừng để thanh xuân bị đốt cháy ở trong Hỏa Lò.

Cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu cả. Thôi kể về 3 tháng tạm giam ở cơ sở đã. Trước hết mình xin nói qua về hoàn cảnh của mình chút. Mình là nữ, xuất thân ở 1 vùng quê nghèo ngoại tỉnh. Là con gái út trong nhà, bên trên có 2 anh trai nữa. Nhà mình thì bên dòng tộc họ nội thì từ đời cha mình về trước thì đúng kiểu thuần lương phúc thiện, còn bên ngoại thì giàu truyền thống giang hồ, đúng kiểu 3 đời giang hồ, đến đời anh em họ của mình vẫn giang hồ tiếp, cô dì chú bác bên ngoại thì phần lớn là ăn cơm tù nhiều hơn cơm nhà, làm các nghề xã hội. Tuổi thơ của mình cũng khá êm đẹp như đồng trang cùng lứa của mình nhưng mình thì sướng hơn nhiều, rất nhiều so với bọn trẻ trong làng, ăn ngon mặc đẹp, sài đồ đắt tiền, (có hẳn váy mặc đó, trong khi bọn trẻ cùng lứa vẫn mặc quần áo thủng đít) và được cha mẹ đầu tư học hành rất tốt, có hẳn gia sư về dạy riêng luôn. Hồi đó ngoan lắm, tuy không "ngoan nhất lớp, giỏi nhất trường" nhưng lúc nào cũng được trong top lớp cả, thầy yêu bạn mến, là niềm tự hào của cha mẹ, là tấm gương sáng được nhắc tới thường xuyên mỗi khi hàng xóm đánh chửi con cái vì tội "học dốt" . Hồi bé ngây thơ cũng chẳng biết vì sao mà cha mẹ mình lại nhiều tiền đến vậy. Cho đến khi lớn dần thì mình cũng lờ mờ nhận ra, rồi năm mình lớp 7 thì có biến cố lớn xảy ra với gia đình mình là tự nhiên công an ập vào nhà và bắt cha mẹ mình, mẹ mình bị kết án 22 năm tù vì buôn bán ma túy, còn cha mình thì không sao, mẹ mình gánh hết. Từ ngày mẹ mình vào trại thì cha mình vẫn lo toan được cho cả nhà, cũng chẳng dấu gì, cha mình cũng dân anh chị trong cái tỉnh mình, từng vào tù 1 lần, và toàn đánh bạc xuyên tỉnh, mọi thứ cũng khác gì so với trước, mọi thứ mình vẫn được chu cấp đầy đủ. Bọn bạn cùng làng hay bạn học cũng không có dám chọc ghẹo hay nói gì mình vì chúng nó sợ mấy ông anh của mình lắm. Nhưng mình thì lại học hành sa sút dần, bắt đầu lên cấp 3, cũng cố gắng thi đỗ được vào cái trường bán công lập ở vùng, thời đó cũng là cái thời internet bắt đầu thịnh hành, bắt đầu có audition, yahoo, blog. Học so với đám bạn cũng không kém lắm, đủ điểm lên lớp, và làm trùm của trường, cái lứa 9x đời đầu con gái bắt đầu nổi loạn lắm, bắt đầu đánh nhau nhiều để thể hiện. Mình thì chỉ có đi đánh người chứ chưa bị đánh lại bao giờ. Rồi xong cấp 3 thì mình cũng thi được vào 1 cao đẳng kế toán để học, học được đến năm 2 thì mình nghỉ do ham chơi. Xong tiếp 1 biến cố nữa xảy ra là cha mình cũng bị bắt vì cầm đầu đường dây đánh bạc liên tỉnh, nhưng bị có 5 năm, còn 2 anh trai cũng bị đi luôn, anh cả bị bắt vì bảo kê rồi đánh lộn, còn anh hai thì bị bắt vì sử dụng ma túy trái phép và tàng trữ vũ khí quân dụng. Mình cũng sa đọa từ đó, và nay đây mai đó, sống nhờ cùng anh chị họ rồi bạn bè trong làng mình. Làng mình cũng có mấy đứa em trai là em họ, cũng là dân xã hội, mấy đứa đó thì làm nghề chăn dắt gái. Mình thì chỉ chơi bời thôi chứ cũng ko có ma túy gì nhá, chỉ chơi đá cho vui thôi, và chơi game chứ không nghiện đá hẳn.

Sau 2 năm thì hết tiền, đúng vào ngày sinh nhật mình, nghĩ ngây thơ thế nào mà 2 đứa bạn rủ đi cướp để mua quà, làm quà sinh nhật cho mình, mình ngáo ngáo nên cũng liều đi luôn, đó chắc là quyết định sai lầm nhất đời mình, và món quà sinh nhật tồi tệ nhất đời mà mình nhận được, thế là mình và 2 đứa bạn, 1 trai 1 gái sau 1 hồi tính toán và rủ nhau đi cướp xe taxi. Đó cũng là lần đầu tiên mình đi cướp luôn, lúc đi có bàn nhau là chỉ cướp thôi chứ ko làm gì người ta cả. Nhưng thằng đi cùng mình có kề dao và đâm vào mạn sườn của anh lái taxi, anh đó rút chìa khóa ra và chạy được, thế là cả 3 đứa bị dân và công an tóm ngay trong ngày hôm đó.

Và thế là quãng đời tăm tối bắt đầu. Lúc mình bị bắt khoảng 10h đêm và giải về trại lúc 11h đêm nên bị tống luôn vào buồng chứ chưa hỏi cung. Lúc đó cả ngày chưa ăn uống gì, đói lả người, nhưng chẳng thấy đói, cũng chẳng thấy sợ mà như đứa mất hồn, cảm giác đây chỉ là giấc mơ thôi chứ không dám tin nó là sự thật, là mình bị bắt.

Bước vào cánh cửa sắt đầu tiên, có 1 quản giáo nữ đi kèm, phòng này là phòng chứa đồ dùng của phạm nhân, người ta bắt lột đồ hết ra, đến cái gọng áo lót cũng phải lột ra, chỉ để nguyên bộ quần áo ngoài, và tư trang mọi thứ đều phải lột hết ra để lại. Mình thì lúc đó chẳng có gì, 1 chiếc điện thoại cục gạch tài khoản còn 0 đồng, vài đồng tiền lẻ đủ để ăn sáng và 1 sợi dây chuyền vàng nhỏ mà mẹ mình mua tặng làm quà từ bé, và 1 chiếc nhẫn bạc của mối tình đầu tặng, 2 cái đó thì có giá trị nhưng mình có túng quẫn đến đâu chứ nhất quyết không chịu cầm cố bao giờ cả.

Rồi tới cửa thứ 2 kín mít mới là dành cho phạm nhân ở. Có 1 cửa sổ nhỏ cho bọn tù bên trong nhìn ra, nhưng tất nhiên là chỉ nhìn được hành lang và phạm nhân mới chuẩn bị vào buồng chứ ko nhìn ra ngoài trời được, cái cảm giác đó đúng kiểu chuẩn bị vào hang cọp vì nó tối thui, không đèn điện gì hết. Phải nói là người thiết kế tù giam cũng rất tài tình, ngoài tác dụng giam giữ ra còn giam luôn cái tinh thần của phạm nhân, áp lực tâm lý rất nặng. Những thứ tươi đẹp ngoài kia, trời xanh, nắng vàng, những vì sao sáng, hay ánh trăng.. tương lai tươi đẹp, sự ấm áp... là thứ bên ngoài bức tường, là thứ xa xỉ, phạm nhân bên trong sẽ không bao giờ thấy đươc. Khi quản ngục chuẩn bị mở cửa thì thấy dùng thanh sắt gõ mạnh vào cửa đó rồi nói với 1 cái giọng chán nản vào trong cho bọn phạm nhân bên trong nghe thấy mà chuẩn bị: “ có lính mới làm nhẹ nhẹ tay thôi". Cũng không biết đó là lời cảnh cáo không được làm gì phạm nhân mới hay là lời khích lệ của mấy anh ấy nữa luôn.

Rồi cửa phòng mình mở ra, quản giáo đưa mình vào bên trong buồng giam và hất vào phòng, vào thì thấy rộng khoảng mấy mét vuông, có cái rãnh ngay chỗ cửa đủ để 3-4 người đứng xếp hàng dọc, tất cả cúi đầu hô " dạ c chào cán bộ". Sau đó quản giáo liếc nhìn 1 lúc rồi quay ngoắt đi.
Khi cánh cửa đóng lại thì mình đứng dưới sàn bê tông lạnh toát đầu óc vẫn mông lung lắm, lúc đó cứ vẫn đang cố lừa dối mình đây là giấc mơ thôi, tỉnh dậy là sẽ hết, cơ bản tại mấy hôm trước mình có đập đá và mấy hôm rồi không ngủ, đầu óc lúc đó không có 1 chút gì là tỉnh táo. Có 1 con khoảng 40 tuổi, người gầy quắt, môi thâm, mắt thâm quầng tóc ngắn, da tái nhợt đứng trên sàn cũng là nơi nằm ngủ bằng bê tông, nó được gọi là buồng trưởng vì nó ở đó lâu nhất, kiểu như sống lâu thì lên lão làng ấy ( sau này khi lên trại lớn thì ko phải lâu nhất mới là buồng trưởng nhé, lúc đó cái cơ chế nó khác rồi ). Con đó nó bẻ tay vặn cổ, vặn tay kêu rắc rắc đúng kiểu võ sĩ trước khi ra đài, khởi động tay chân và cũng là khiêu khích, dằn mặt đổi thủ để lấy thế thượng phong đó, nó hổ báo định vào ăn vã mình luôn, lúc đó mình ko thèm để ý tới nó mà thứ mình để ý chính là trước mặt mình là 1 sàn bê tông đủ cho 3 người nằm, bên tay trái của mình tính từ phía ngoài vào cách có mấy bước chân là nhà vệ sinh, rất là thông thoáng luôn khi mà cứ tưởng tượng là ai ở đó đi vệ sinh hay tắm rửa cởi quần áo thì bên ngoài cũng nhìn thấy hết, bên cạnh là một cái bể chứa nước có chiều cao 5 gang tay và 1 cái gáo nhựa.

Cứ tưởng nó ăn vã mình luôn, nhưng không hiểu sao nó lại hỏi chuyện mình chứ. Con trưởng buồng trợn mắt với mình. Bọn tù này nhìn đứa nào đứa ấy nhợt nhạt, không có sức sống do thiếu ánh nắng, bọn này cũng tội lặt vặt nên ở đây tạm giam vài tháng thôi chứ bên ngoài cũng chẳng phải dân anh chị số mà gì cả, mình cảm nhận chỉ là bọn ong ve. Mình thì bên ngoài tiếp xúc với nhiều dân anh chị đúng nghĩa rồi nên nhìn cái cách nó cố tỏ ra đàn chị là thấy lố rồi.

- Ê con đũy này có vẻ ghê nhỉ? Mắt chó à mà vào buồng ko chào ai mà ngủ luôn? Án gì?
Mình quắc mắt nhìn nó và nói mỗi câu: "Cướp, giết người"!

Xong mình không đợi nó hỏi gì nữa mà mình phi lên trên cái được gọi là chỗ ngủ, cũng ko thấy cái chiếu hay gối chăn gì, bọn kia nó vơ hết rồi, lúc này chỉ muốn nhắm mắt vào và nghĩ rằng mở mắt ra và đó chỉ là 1 ác mộng thôi. Con kia nó ko dám làm gì mình vì đơn giản lúc đó cái giọng của mình cũng khiến nó không dám làm luật buồng. Mình bình thường giọng dễ thương lắm, nhưng do bên ngoài tiếp xúc với rất nhiều với dân xã hội nên cái giọng cũng rất có hồn "giang hồ" đúng nghĩa. Với cũng đang điên người nên chúng nó mà có ăn vã mình thì mình cũng sẽ liều chết cắn xé lại.

Tiếp đến 1 con khác thấy trưởng buồng không động tay động chân gì với mình thì nói chen với cái giọng nịnh bợ: "Thôi kệ đi chị, mai rồi hỏi sau đã vào đây là còn lâu dài mà, nó lại án cướp thì còn ở đây dài." Bọn nó nói chuyện, bàn tán công khai chứ ko có nói nhỏ, nói thầm gì hết á.
Còn mình khi nghe thì cứ lắc đầu, thở dài mệt mỏi vì ko muốn chấp nhận sự thật, đêm hôm đó tuy lạnh toát nhưng vẫn cứ nhắm mắt muốn ngủ, vì chỉ muốn ngủ 1 giấc để không phải chấp nhận thực tại, có thể sống mãi trong giấc mơ thì tốt, hoặc khi mình tỉnh dậy thì nó sẽ chỉ là giấc mơ, giống những lần từng mơ ác mộng trước kia. Sáng sớm hôm sau mình đang mơ màng co ro thì nghe thấy tiếng mở ổ khoá giật mình mở mắt, lắc lắc đầu mấy cái. Ôi! vẫn là trong này là sao? Đập cửa mở chốt thì anh quản giáo, cũng vẫn cái giọng chán ghét khinh bỉ vô hồn:

- Nhi ra ngoài.

Thế là lập cập bò dậy, lếch thếch ra đi đến phòng được gọi là phòng hỏi cung.

Chap 2.

Bước chân ra khỏi cái phòng tối đó là cái còng số 8 kề vào 2 tay luôn, mình bước chân đất đi lên tới cái phòng hỏi cung. Mình nhìn thấy 1 con bạn của mình, còn 1 thằng bạn kia thì không thấy đâu, nhưng ko ai nói được gì với nhau mà chỉ nhìn nhau lén lút sau đó cúi mặt xuống thôi. Khi tất cả công an nhìn thấy mình chỉ phán 1 câu tiếc nuối:

-Sao xinh vậy mà lại đi cướp hả?

Mình chẳng nói gì, ngồi luôn xuống bàn, đặt 2 tay bị còng lên mặt bàn và cúi xuống. Câu trên của anh CA là không phải bịa ra đâu nhá, mình tuy không thể gọi là sắc nước nghiêng trời phong hoa tuyệt đại nhưng ở bên ngoài mình khá thanh tú, mảnh mai ưa nhìn. Ở làng cũng từng là niềm mơ ước của bao nhiêu chàng trai làng đó.

Kế tiếp anh CA:

- Bây giờ phải trả lời thành thật mọi câu hỏi của tôi. Có biết vậy là phạm pháp không?

Mình thành thật trả lời: "Em chỉ nghĩ đơn giản là vui thôi chứ ko hề nghĩ như này." Mà đúng thật mà, câu đó mặc dù nghe hơi điêu nhưng đúng là mình chỉ nghĩ đi cướp cho vui, giống như ngày bé vẫn hay từng đi ăn trộm hoa quả thôi. Trong lúc mơ màng còn tý đá trong người thì đúng là nghĩ thế thật.

Anh CA tưởng mình dỡn nên đập bàn đến bộp 1 cái rồi quát:

- Ừ vui mà chúng mày định giết con nhà người ta rồi.

Mình chả nói gì cứ ngồi cúi mặt xuống bàn. Anh công an kiểu như tự hào với nghiệp vụ của mình là đã nắm bắt được tâm lý tội phạm, thấy có chút phấn khích rồi nhếch mép khinh bỉ:

- Sao bây giờ lại im thế! lúc rút dao đâm người ta có như vậy ko?

Mình nghe giật mình. Cái này thì không được đâu anh. Anh ấy định nhét chữ vào mồm mình. Thấy vậy mình phản ứng luôn:

- Em không đâm ạ. Em còn ngăn bạn em lại nữa anh ơi.

Cái này thì đúng, lúc thằng bạn mình có dí dao đâm thì mình có kéo tay lại không cho đâm nhưng nó vẫn đâm trúng.

CA đập bàn quát mình:

- Mày còn thích cãi à con này. Sau đó hắn đi ra ngoài và để mình và 1 đứa cùng vụ của hắn ở đó. Mình với con bạn mình, hai đứa lúc này mới nhìn nhau, mình an ủi con bạn: " thôi kệ đi không sao đâu đừng nghĩ nhiều. Con bạn cũng ừ ừ rồi 2 đứa lại chìm vào im lặng. Năm phút sau gì đó thì CA quay lại và giải mình về buồng giam.

Bước chân lại vào buồng thì tầm này mình mới nhìn rõ đc toàn cảnh buồng giam nơi mình sẽ ở đây. Nhờ có ánh sáng bên ngoài le lói vào mình mới thấy cái nơi nó ở này khác xa vs những gì mình biết đến từ ngày xưa, do bạn bè rồi cả cha mẹ mình đi trại nên cũng nghe chuyện không ít. Mọi thứ tuy nhỏ nhưng lại sạch bóng 1 cách lạ thường, chứ ko hề như người ta đồn là đi tù bẩn lắm, rồi ghẻ lở đầy người. Phòng có cái nền xi măng bóng và cái góc vệ sinh góc phòng không có cửa. Vào ngồi chưa ấm chỗ thì con trưởng buồng đi vệ sinh. Chuyện vệ sinh ị đái ở đây đúng là cực hình. Đúng kiểu ị công khai luôn. Đứa nào thích nhìn thì nhìn, còn không muốn nhìn, không chịu đựng mùi thối thì thò đầu ra cửa lồng để thở. Con Nhung trưởng buồng đúng là đã xấu còn đóng vai ác, con mắm này ị thối kinh lên được. Mình cũng phải ra lồng mới thở nổi.

Các bạn tù của mình tất nhiên là chưa hề thân thiện với mình. Nhìn mình soi xét một hồi thì con buồng trưởng tên Nhung nhàn nhạt ra lệnh:

- Mày vừa vào đây thì tý tới giờ cơm ra lấy cơm.

Mình "Vâng" mỗi tiếng nghe rất nhu thuận rồi thôi. Kế tiếp con cùng phòng tên Phương bắt đầu giao giảng nội quy phòng.

- Thứ 1: Lính mới vào buồng này đến giờ cơm sẽ phải mang bát ra ngoài lấy cơm, thứ 2 cơm ai người đó ăn chỗ ai người đó nằm mỗi buồng có luật riêng của buồng đó, buồng bên cạnh mà gọi mày thì nếu đc sự cho phép của buồng trưởng thì mày sẽ đc đứng lên nói chuyện ( nó chỉ lên cái khung cửa sổ bé - nơi duy nhất chiếu ánh sáng vào phòng ) ở đây không gọi là cửa sổ mà tính từ khi bước chân vào tù, cửa sổ sẽ gọi là "lồng". Tức là mình sẽ được đứng lên lồng nói chuyện với nó.

Mình trả lời "Vâng" rất chi là ngoan đúng không, vì mình không muốn va chạm hay to tiếng vì bản thân mình còn không biết được nay mai mình sẽ như thế nào nữa. Bọn tù này thấy mình như vậy cũng chả dây vào làm gì. Chúng nó cũng biết nhìn vào thái độ của phạm cũ phạm mới mà hành xử.

Cuối cùng giờ cơm đã tới. Cửa sắt lại mở ra, bọn nó to nhỏ với nhau bằng 1 giọng điệu chán nản. Con Nhung buồng trưởng:

- ĐM hôm nay lại ca thằng Trường(cán bộ quản giáo) - thằng hách dịch.

Mấy đứa kia không nói gì, 1 lúc sau thì chưa thấy người đã nghe thất tiếng lão quản giáo, đúng như lời bọn nó nói, cái tiếng the thé nghe nhức cả nách "Cơm tới" của tên Trường.

Cửa mở ra, việc của mình là ra lấy cơm nên mình chạy nhanh lắm, mọi người đừng có nghĩ đi lấy cơm ở xa nhá, mà là ở ngay sát cánh cửa sắt bên ngoài chỗ hành lang chung của mấy buồng luôn. Buồng mình là buồng số 1, bên cạnh là buồng nam, buồng đầu nên được mở ra đầu tiên. Và cái việc mình ra lấy cơm cũng gây sự chú ý tò mò của các buồng bên cạnh không ít.
Buồng có 4 người, sẽ có 4 tô cơm và 4 tô canh ngoài ra không có gì thêm cả, lúc mình chạy ra là nghe đc nhiều giọng bì ổi của các buồng bên cạnh "phạm mới kìa, lính mới kìa," "xinh thế, ngọt thế". "có phải rau sạch không thế".... vô vàn ngôn từ bẩn tưởi đến từ mõm chó của mấy thằng dâm dê buồng bên. Đến khi anh CA kia lên tiếng quát trật tự tụi nó mới im.

Cửa buồng lại đóng, 3 người kia thì ăn chung với nhau còn mình ra góc ăn riêng, khi cầm bát cơm thấy không có gì thì chan luôn bát canh vào cho dễ nuốt. Phải nói trình nấu ăn trong trại rất là giỏi luôn, rõ là tô canh có màu xanh nhìn rất bắt mắt nhưng lại không có một cọng rau nào luôn ý. Cơm nhạt, canh nhạt mà mình ăn ngon lành, vừa ăn vừa cay đắng nhủ thầm: " Cố lên Nhi ơi, ngày dài tháng rộng, mày phải sống để ra ngoài gặp cha mẹ chứ". Nhìn tô cơm canh cay đắng nhận ra là cha mẹ mình đã từng phải ăn như này suốt bao nhiêu năm trời. Cha mẹ ăn được thì mình cũng sẽ ăn được. Tuy cơm không ngon lắm và không có thức ăn nhưng nó cũng không có cứt chuột như những lời nói mà mình biết đến khi ngoài xã hội. Cái tô nhựa đựng cơm dành cho phạm đó là tô khá to, nếu mà xới đầy tô đó thì vào tầm 3 tô con cơm bình thường mà vẫn ăn ở gia đình. Thế mà mình ăn hết mới ác chứ, lại có vẻ ăn ngon lành nữa, cũng đúng mà, 2 hôm nay có được cái gì vào bụng đâu, ngửi mùi cơm nóng đã thấy chảy nước miếng ra rồi. Mấy con tù kia thấy mình ăn và thì thầm to nhỏ: "ĐM con này tái tù à mà đếu khóc lóc hay gì cả." - Cái này mình lúc đó không có nghe thấy, mà là sau này tụi nó mới kể về ấn tượng lần đầu gặp mình, đó cũng là nguyên nhân vì sao chúng nó không làm luật buồng như thường lệ với mình. Bọn này bắt vía và cứ nghĩ mình là tái tù.

Bữa cơm kết thúc trong ngon lành. Cũng may là cơm vừa nuốt xong, Định mệnh cửa sắt lại đập tiếp. Lại nghe thấy cái tiếng chán ghét: " Nhi ra ngoài". Rõ ràng mới hỏi xong mà lại gọi tiếp làm gì, mấy ông không nghỉ thì cũng phải cho người ta nghỉ chứ, không cho người ta nghỉ ngơi à. Mấy con kia như cũng hiểu được thắc mắc của mình. Và giải thích : "mày mới vào nên còn đi nhiều không kể giờ giấc đâu. Sáng lúc mày đi cùng tao thấy mấy thằng quản có nói chuyện về vụ của mày. Nó bảo có nhiều nhà báo ngoài cổng lắm. Nhưng ông trưởng quản ko cho vào đấy. Minh không nói gì, lại tiếp tục chân đất đi ra ngoài cửa.

Chap 3: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-19#post-8190917

Chap 4: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-22#post-8208618
Chap 5 https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-26#post-8247747
chap 6: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-28#post-8274860
Chap 7: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-28#post-8298942
Chap 8: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-30#post-8349406
Chap 9: https://voz.vn/t/hoi-ky-nu-tu-danh-mat-thanh-xuan.264800/page-35#post-8525503
 
Last edited:

puman1209

Senior Member
Ủn lên cho thớt.. thật giả hay ko thì ko cần biết... chúc thớt mạnh khỏe ko "tái tù'' nữa
 

loveballad

Senior Member
ko biết anh em trong tù " nắng cực " thì giải quyết thế nào nhỉ ? còn chị em có nhu cầu gì vụ này ko ???
 

uyennhi91

Senior Member
Chap 5

Mình lại ngồi thất thần. Giờ không biết tính sao nữa, đầu óc mình đang rối tung hết cả lên. Mọi thứ có thật là sẽ như những gì mấy bà kia vừa nói không. Ba tháng tại nơi đây, tối tăm quá, u ám tuyệt vọng quá. Làm sao mình hoà hợp được với mọi người đây, làm sao có thể thích nghi được.

Rồi có tiếng cửa sắt mở. Là 1 bịch quà được vứt vào chỗ để đồ cho phạm ở hành lang cùng tiếng nói có chút hách dịch khinh khỉnh:

- Đồ của Nhi mới vào, giờ cơm ra lấy, chỉ được lấy 2 bộ quần áo và chăn mang vào còn tất cả để ngoài.

Nói xong thì đi luôn. Đó không ai khác chính là tiếng của thằng tự giác mà ở đây ai cũng ghét. Thằng này cậy nhà có người quen biết, án nó lại án đuổi ruồi nên thằng này huênh hoang quá thể luôn, ghét thì ghét vậy đấy nhưng trước mặt nó là mấy bà mấy ông bợ đít nó ghê gớm luôn. Không nịnh thì nó không bón đồ vào cho. Thế rồi tiếng trưởng buồng với 1 giọng hơi tủi thân pha chút ngưỡng mộ:

- Nhi nhà xa như vậy, mới vào có mấy ngày mà đã 2 lần lên đây gửi đồ. ( tính cả lần đầu nhà gửi mà bị ăn chặn hết đó nha ). Chứng tỏ là cũng được quan tâm đó, vậy mà lại sa ngã đi cướp làm gì thế!

Mình chẳng nói gì chỉ cười và nhìn ra túi quà nghĩ là ai gửi cho mình đây?. Giờ cơm tới mình thay bà lính mới đi nhanh ra lấy cơm và không quên lấy đồ của mình. Mang vào tới buồng, cơm không ăn luôn mà phải mở vội ra xem bên trong có gì vì tò mò, chỉ là mấy bộ quần áo ngoài lẫn đồ lót. 1 cái chăn nỉ, băng vệ sinh rất nhiều luôn và bánh gạo. Thật là tài tình khi nhà sản xuất lại sản xuất ra 1 túi bánh gạo mà có chỉ có mỗi 7 cái. Các bà ở đây đều cười nói :

- Có 7 cái là may rồi đó mày ơi. Chứ bánh gạo này chuột thích ăn lắm.

Soạn cất đồ xong, vẫn y như cũ là ngồi nhìn qua khe cửa lồng, đếm thời gian trôi, nhớ lại những ngày tươi đẹp trước khi vào nơi đây. Vẫn mong là không phải sự thật, rồi tự nhủ ngoài kia sẽ lo cho mình. Lấy đồ đi tắm, trời thì rõ lạnh mà mình cứ ngồi dội nước như điên dại, cứ lấy tay kỳ lên người đến mức nhói đau mình mới giật mình thì chỗ mình kỳ mạnh đó đã tím từ lúc nào. Tắm xong lại đi cọ rửa nhà mét, kiểm 1 cái việc gì đó làm chứ cứ ngồi suy nghĩ thì có khi sẽ bị phát điên, chà chà cọ cọ khéo khi cái miếng bóng đó còn soi gương được luôn. Nhắc tới gương mới nhớ, từ lúc vào mình không được soi gương lần nào nên sau khi mình tắm xong thì liền chạy ra chỗ buồng trưởng hỏi:

-Ở đây chị Nhung có gương không, cho em mượn em soi 1 tý.

Buồng trưởng nhìn mình như con dở:

- Xã hội đâu mà có gương, thuỷ tinh đó mày, gửi vào đây để mày tự tử à?

Mình tủm tỉm:

-Em có biết đâu.

Thế rồi buồng trưởng bảo mụ Linh đưa gương cho mình: WTF ??? Gương mụ kia đưa cho mình là 1 cái miếng giấy bạc bọc quanh 1 cái vỏ hộp bơ nhựa rồi kéo căng ra. Rồi bảo:

- Nhìn đi gương đó. Vào đây rồi mà vẫn còn má phấn lưng ong, thích chải chuốt à?

Mình căng mắt nhìn vào đó, tuy chỉ thấy mờ mờ ảo ảo nhưng cũng nhận ra cái khuôn mặt xanh xao tiều tụy đi rất nhiều. Mấy bà bảo:

-Ở đây chỉ có gương này thôi em gái ạ!

Cũng may là còn có người chỉ cho chứ không thì ai mà ở đây lâu rồi quên mất mặt luôn đấy. Rồi tới lượt xà phòng giặt đồ hết, mấy mụ bảo mình gọi cán bộ xin đi với lý do rất ngớ ngẩn nhưng đầy thuyết phục nói là lính mới với lại nhìn xinh xắn có khi may ra đc cho nhiều hơn. Mình nghe lời gọi luôn:

- Cán Bộ ơi! Cán Bộ ơi !


Lát sau cũng có hồi âm:

-Gì?

- Ở dưới buồng này không có xà phòng giặt đồ và dầu gội ạ. Cán Bộ cho em xin với ạ!

Lần này hào phóng, bớt kiệm lời hơn, thêm được 1 chữ "Đợi tý".

- Mình và mấy bà chắc mẩm là lần này chắc phải được đến nửa bịch mất. Ai ngờ Cán Bộ gọi thăng tự giác cầm theo xà phòng vào buồng mình bảo mình chìa tay ra ngoài cửa lồng đưa cho mình 3 gói dầu gội và có đúng 1 lòng bàn tay xà phòng giặt, kèm theo câu nói: "Dùng trong nửa tháng".

Mình không thể ngờ được với lượng xà phòng trong lòng bàn tay thì ở ngoài đời giặt 1 cái quần lót còn không đủ vậy mà phải dùng trong 15 ngày luôn. Mấy bà kia thì ngồi im kèm theo câu nói với vẻ mặt thất vọng:

- Bọn tao tưởng lính mới xinh đẹp được châm trước chứ, như nhau thôi à.

Đúng lúc đó thì hội buồng bên lại đập tường gọi mình với dòng tin là anh trai đã nhận được tin nhắn, bảo mình trong đấy đừng nghĩ nhiều. Mình nghe cũng cảm thấy có thêm chút hy vọng rồi thôi thì tự nhủ:" Sau cơn mưa trời sẽ sáng, sau khi rạng háng đời sẽ lại thấy vui..". Xuống lồng về chỗ nằm ôm chăn ôm gối lại miên man. Nhớ cha mẹ nhờ mọi người lắm, chẳng biết có ai còn nhớ đến mình không? Có ai hỏi thăm tới mình không. Rồi lại cắn răng tự nhủ Bố Mẹ chịu khổ bao nhiêu năm rồi, Bố Mẹ vẫn ổn, mình mới có 3 ngày thôi mà, không được nghĩ nhiều. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời mình phải nghĩ nhiều đến vậy, trước kia dù có chuyện gì, có cháy nhà đi nữa thì mình vẫn có thể kê cao gối ngủ ngon lành, có phần vô lo vô nghĩ.

Trời tối, sau khi ăn uống trong bóng tối xong thì tiếng cửa sắt lại vang lên. Mấy người bảo nhau:

- Giờ này 1 là phạm mới, 2 là bọn cờ bạc được về.

Đúng như vậy, anh cán bộ gọi người cùng phòng cờ bạc bị tóm hôm qua kêu chuẩn đồ ra để về. Ôi sao ko phải là mình chứ. Thấy họ về mà mấy người còn lại đều có vẻ buồn lắm khi mà người về không phải bản thân. Trước khi bà kia về còn bị trưởng buồng tặng kèm câu có vẻ rất nhân nghĩa:

-Vào đây biết vậy thôi nhé, ở đây còn đỡ và sướng đấy!

Bà kia gật gật rồi về. Phòng giam lại yên lặng không còn cuộc thì thầm nào cả, có chăng chỉ là tiếng thở dài thuồn thuột luân phiên nhau. Đêm rồi mà buồng bên còn đập buồng nhận xe, nhận đồ xong thì bên kia bảo:

-Mai bên anh, thằng Hạnh đi xử nên hôm liên hoan.

Bên nữ này:

- Vậy chúc Hạnh mai trắng án về luôn em nhé, không thì tụt khung nha em!

Mình thắc mắc hỏi là sao đi xử mà lại liên hoan, mấy bà bảo từ trước tới nay rồi, ở đâu cũng vậy, có người sắp đi xử thì họ sẽ liên hoan bánh kẹo, chia cho các buồng rồi chúc nhau may mắn. Người nào mà án nhẹ thì mong cho trắng án về, ai mà án không về được thì mong cho nó tụt khung tụt khoản luôn. Mình nghĩ thầm, cứ như chúc sĩ tử đi thi vậy, đúng là lắm chuyện, trong đây đúng như cái xã hội, lễ nhạc cái gì cũng có cả.

Xong mấy bả đưa cho mình cái kẹo, chính xác là bên buồng bên gửi gửi sang cho bên này 4 cái kẹo mút ngoài ra không có gì khác. Tại ở đây ko được gửi nhiều đồ mà có gửi thì người ta sẽ gửi đồ ăn mặn nhiều hơn để còn ăn với cơm nữa chứ bánh kẹo. đồ ăn chơi thì rất ít, nên 4 cái kẹo này tính ra cũng là món quà lớn đó. ( đang nói nơi này thôi nha - còn sau đi lên Hoả Lò hay trại lớn là cơ chế nó 1 khác ạ ).

Thời gian lầm lũi buồn tẻ trôi qua, đại loại mấy chuyện phạm mới bị làm luật, người vào người ra, rồi lúc thì có thằng lên cơn nghiện, cò quay với cán bộ, vì la hét cò quay quá nhiều nên cứ bị lôi ra đánh cho 1 trận rồi lại bị vứt vào buồng giam không thương tiếc. Có 1 hôm lúc đó cũng khuya lắm rồi. Trong đây tuy trong tù nhưng cũng đủ thú vui, đàn bà thì khâu vá thêu thùa, đàn ông thì trà thuốc, ngâm thơ, kể chuyện, đàn ca sáo nhị. Buồng cuối cùng của cả dãy chạy xe ( có nghĩa là sẽ có 1 cái bát nhưa họ bôi 1 lớp dày kem đánh răng vào phần đít bát, có đun cũng không thể cháy bát, cho nước vào đó và đun nước sôi lên để họ làm gì thì làm, kiểu như uống trà chẳng hạn ) thứ họ dùng đun đó sẽ là cái ống áo hoặc quần, xé nhỏ ra, cháy rất nhỏ và chậm, khoảng tầm 10p có thể dùng pha trà được, may mắn thì ko ai để ý, còn nếu phát hiện thì sẽ bị lôi ra ăn đòn và được đi uống nước trà của cán bộ. Và lần này buồng đó vận khí có vẻ không được tốt, và cũng không hề có những kiểu phạt như trước mà là bị liên tiếp những xô nước lạnh từ ngoài lồng hất thẳng vào trong buồng giam, mà lúc đó là khuya và trời rất lạnh, cảm giác lạnh đến mức bên buồng nữ của mình nghe tiếng nước tạt vào buồng đó mà còn rùng mình, xót cho họ thật sự. Khi tạt nước xong thì người kia cũng đi luôn, không thèm nói vào trong bất kỳ 1 câu nào. Trời! Mình nghĩ rồi họ sẽ chết lạnh mất.
1617465895738.png
 
Last edited:

Gooner_14

Senior Member
Chứ ko thấy từ bữa giờ nó xộn lào à, ngay chap 1 nó đã nói là nó đẹp cho đến chap 3. Rồi vô ko bị chào phòng, có cái con kẹt chứ ở đó mà ko chào phòng vì giọng nói này nọ. Chuyện này 1 thằng nào đó xạo lol là chính.

Ông ko tin thì đừng đọc. Lướt đi, ngồi đấy bình phẩm làm j

Gửi từ Samsung SM-N960F bằng vozFApp
 

n77

Senior Member
Chứ ko thấy từ bữa giờ nó xộn lào à, ngay chap 1 nó đã nói là nó đẹp cho đến chap 3. Rồi vô ko bị chào phòng, có cái con kẹt chứ ở đó mà ko chào phòng vì giọng nói này nọ. Chuyện này 1 thằng nào đó xạo lol là chính.
Bác nghĩ đơn giản là con này có số có má, tụi này biết được chút gì đó rồi...... nghĩ vậy đi cho khỏe!
 

vietcong1

Senior Member
djRO1i2.png
djRO1i2.png
yu1xP6x.png
erFE30A.png


tóm tắt câu chuyện đi tù Chap 5 của Nữ tù nhân Vốt-Dơ tên Nhi sài gòn như sau ::
CHAP 5 Câu Chuyện Đi Tù Của Nữ Tù Nhân Vozer tên Nhi
tóm tắt câu chuyện qua giọng đọc của chị gu gồ(google)

Chap 5 nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi kể chuyện Bắt Đầu Chính Thức ngồi tù trại giam 3 Tháng ;;; tối tăm , u ám tuyệt vọng

tiếp theo là nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi Được Nhận Quà tiếp tế lần 2 từ thằng tự giác đáng ghét ,,, Túi Quà bao gồm :: chỉ là mấy bộ quần áo ngoài lẫn đồ lót. 1 cái chăn nỉ, băng vệ sinh rất nhiều luôn và 1 túi bánh gạo mà chỉ có mỗi 7 cái(bị Chuột xơi trước hết rồi)

rồi nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi ngồi nhìn qua khe cửa lồng, đếm thời gian trôi, nhớ lại những ngày tươi đẹp trước khi vào nơi đây rồi đi tắm trong thời tiết lạnh kì cọ người đau đến tím cả người ,rồi đi cọ nhà mét ;;;

trong trại giam còn học được cách chế ra Gương soi tự chế ;;;; biết được cách đun nấu nước bằng bát nhựa

tiếp đó nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi gọi Xin Cán Bộ police xà phòng giặt đồ và dầu gội được tiêu chuẩn 3 gói dầu gội và có đúng 1 lòng bàn tay xà phòng giặt, kèm theo câu nói: "Dùng trong nửa tháng". (tưởng xinh đẹp được nhiều hơn nhưng không) rồi thầm hy vọng tự nhủ:" Sau cơn mưa trời sẽ sáng, sau khi rạng háng đời sẽ lại thấy vui..".

rồi nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi nằm nghĩ ngợi nhớ cha nhớ má nhớ người thân nhớ những tháng tự do ngoài xã hội ;;; Và nhận được tin nhắn của anh trai ngoài xã hội bảo rằng là trong đấy đừng nghĩ ngợi nhiều.

tội phạm án cờ bạc được thả về trong đêm (buồng giam của nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi Còn 04 Người)

rồi tiếp theo kể về chuyện liên hoan bánh kẹo cho tù nhân tên Hạnh đi xử án ,và được cho 4 cái kẹo mút

Trong đây tuy trong tù nhưng cũng đủ thú vui, đàn bà thì khâu vá thêu thùa, đàn ông thì trà thuốc, ngâm thơ, kể chuyện, đàn ca sáo nhị.
rồi kể chuyện bla bla nghĩ ngợi các thứ trong tù ;;;; rồi kể bên buồng giam tù nam đun lửa bị cán bộ tạt nước lạnh đêm khuya và trời rất lạnh và lo nghĩ bạn tù ở buồng nam sẽ chết lạnh mất.

Hết Chap 5 Và nữ tù nhân vốt-dơ tên Nhi Quên không ghi câu kết cảm ơn và hứa sẽ ra thêm nhiều chap nữa,,,,................................))))))))))))))!!!!
 
Last edited:

fengmingo

Senior Member
Chap 5

Mình lại ngồi thất thần. Giờ không biết tính sao nữa, đầu óc mình đang rối tung hết cả lên. Mọi thứ có thật là sẽ như những gì mấy bà kia vừa nói không. Ba tháng tại nơi đây, tối tăm quá, u ám tuyệt vọng quá. Làm sao mình hoà hợp được với mọi người đây, làm sao có thể thích nghi được.

Rồi có tiếng cửa sắt mở. Là 1 bịch quà được vứt vào chỗ để đồ cho phạm ở hành lang cùng tiếng nói có chút hách dịch khinh khỉnh:

- Đồ của Nhi mới vào, giờ cơm ra lấy, chỉ được lấy 2 bộ quần áo và chăn mang vào còn tất cả để ngoài.

Nói xong thì đi luôn. Đó không ai khác chính là tiếng của thằng tự giác mà ở đây ai cũng ghét. Thằng này cậy nhà có người quen biết, án nó lại án đuổi ruồi nên thằng này huênh hoang quá thể luôn, ghét thì ghét vậy đấy nhưng trước mặt nó là mấy bà mấy ông bợ đít nó ghê gớm luôn. Không nịnh thì nó không bón đồ vào cho. Thế rồi tiếng trưởng buồng với 1 giọng hơi tủi thân pha chút ngưỡng mộ:

- Nhi nhà xa như vậy, mới vào có mấy ngày mà đã 2 lần lên đây gửi đồ. ( tính cả lần đầu nhà gửi mà bị ăn chặn hết đó nha ). Chứng tỏ là cũng được quan tâm đó, vậy mà lại sa ngã đi cướp làm gì thế!

Mình chẳng nói gì chỉ cười và nhìn ra túi quà nghĩ là ai gửi cho mình đây?. Giờ cơm tới mình thay bà lính mới đi nhanh ra lấy cơm và không quên lấy đồ của mình. Mang vào tới buồng, cơm không ăn luôn mà phải mở vội ra xem bên trong có gì vì tò mò, chỉ là mấy bộ quần áo ngoài lẫn đồ lót. 1 cái chăn nỉ, băng vệ sinh rất nhiều luôn và bánh gạo. Thật là tài tình khi nhà sản xuất lại sản xuất ra 1 túi bánh gạo mà có chỉ có mỗi 7 cái. Các bà ở đây đều cười nói :

- Có 7 cái là may rồi đó mày ơi. Chứ bánh gạo này chuột thích ăn lắm.

Soạn cất đồ xong, vẫn y như cũ là ngồi nhìn qua khe cửa lồng, đếm thời gian trôi, nhớ lại những ngày tươi đẹp trước khi vào nơi đây. Vẫn mong là không phải sự thật, rồi tự nhủ ngoài kia sẽ lo cho mình. Lấy đồ đi tắm, trời thì rõ lạnh mà mình cứ ngồi dội nước như điên dại, cứ lấy tay kỳ lên người đến mức nhói đau mình mới giật mình thì chỗ mình kỳ mạnh đó đã tím từ lúc nào. Tắm xong lại đi cọ rửa nhà mét, kiểm 1 cái việc gì đó làm chứ cứ ngồi suy nghĩ thì có khi sẽ bị phát điên, chà chà cọ cọ khéo khi cái miếng bóng đó còn soi gương được luôn. Nhắc tới gương mới nhớ, từ lúc vào mình không được soi gương lần nào nên sau khi mình tắm xong thì liền chạy ra chỗ buồng trưởng hỏi:

-Ở đây chị Nhung có gương không, cho em mượn em soi 1 tý.

Buồng trưởng nhìn mình như con dở:

- Xã hội đâu mà có gương, thuỷ tinh đó mày, gửi vào đây để mày tự tử à?

Mình tủm tỉm:

-Em có biết đâu.

Thế rồi buồng trưởng bảo mụ Linh đưa gương cho mình: WTF ??? Gương mụ kia đưa cho mình là 1 cái miếng giấy bạc bọc quanh 1 cái vỏ hộp bơ nhựa rồi kéo căng ra. Rồi bảo:

- Nhìn đi gương đó. Vào đây rồi mà vẫn còn má phấn lưng ong, thích chải chuốt à?

Mình căng mắt nhìn vào đó, tuy chỉ thấy mờ mờ ảo ảo nhưng cũng nhận ra cái khuôn mặt xanh xao tiều tụy đi rất nhiều. Mấy bà bảo:

-Ở đây chỉ có gương này thôi em gái ạ!

Cũng may là còn có người chỉ cho chứ không thì ai mà ở đây lâu rồi quên mất mặt luôn đấy. Rồi tới lượt xà phòng giặt đồ hết, mấy mụ bảo mình gọi cán bộ xin đi với lý do rất ngớ ngẩn nhưng đầy thuyết phục nói là lính mới với lại nhìn xinh xắn có khi may ra đc cho nhiều hơn. Mình nghe lời gọi luôn:

- Cán Bộ ơi! Cán Bộ ơi !


Lát sau cũng có hồi âm:

-Gì?

- Ở dưới buồng này không có xà phòng giặt đồ và dầu gội ạ. Cán Bộ cho em xin với ạ!

Lần này hào phóng, bớt kiệm lời hơn, thêm được 1 chữ "Đợi tý".

- Mình và mấy bà chắc mẩm là lần này chắc phải được đến nửa bịch mất. Ai ngờ Cán Bộ gọi thăng tự giác cầm theo xà phòng vào buồng mình bảo mình chìa tay ra ngoài cửa lồng đưa cho mình 3 gói dầu gội và có đúng 1 lòng bàn tay xà phòng giặt, kèm theo câu nói: "Dùng trong nửa tháng".

Mình không thể ngờ được với lượng xà phòng trong lòng bàn tay thì ở ngoài đời giặt 1 cái quần lót còn không đủ vậy mà phải dùng trong 15 ngày luôn. Mấy bà kia thì ngồi im kèm theo câu nói với vẻ mặt thất vọng:

- Bọn tao tưởng lính mới xinh đẹp được châm trước chứ, như nhau thôi à.

Đúng lúc đó thì hội buồng bên lại đập tường gọi mình với dòng tin là anh trai đã nhận được tin nhắn, bảo mình trong đấy đừng nghĩ nhiều. Mình nghe cũng cảm thấy có thêm chút hy vọng rồi thôi thì tự nhủ:" Sau cơn mưa trời sẽ sáng, sau khi rạng háng đời sẽ lại thấy vui..". Xuống lồng về chỗ nằm ôm chăn ôm gối lại miên man. Nhớ cha mẹ nhờ mọi người lắm, chẳng biết có ai còn nhớ đến mình không? Có ai hỏi thăm tới mình không. Rồi lại cắn răng tự nhủ Bố Mẹ chịu khổ bao nhiêu năm rồi, Bố Mẹ vẫn ổn, mình mới có 3 ngày thôi mà, không được nghĩ nhiều. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời mình phải nghĩ nhiều đến vậy, trước kia dù có chuyện gì, có cháy nhà đi nữa thì mình vẫn có thể kê cao gối ngủ ngon lành, có phần vô lo vô nghĩ.

Trời tối, sau khi ăn uống trong bóng tối xong thì tiếng cửa sắt lại vang lên. Mấy người bảo nhau:

- Giờ này 1 là phạm mới, 2 là bọn cờ bạc được về.

Đúng như vậy, anh cán bộ gọi người cùng phòng cờ bạc bị tóm hôm qua kêu chuẩn đồ ra để về. Ôi sao ko phải là mình chứ. Thấy họ về mà mấy người còn lại đều có vẻ buồn lắm khi mà người về không phải bản thân. Trước khi bà kia về còn bị trưởng buồng tặng kèm câu có vẻ rất nhân nghĩa:

-Vào đây biết vậy thôi nhé, ở đây còn đỡ và sướng đấy!

Bà kia gật gật rồi về. Phòng giam lại yên lặng không còn cuộc thì thầm nào cả, có chăng chỉ là tiếng thở dài thuồn thuột luân phiên nhau. Đêm rồi mà buồng bên còn đập buồng nhận xe, nhận đồ xong thì bên kia bảo:

-Mai bên anh, thằng Hạnh đi xử nên hôm liên hoan.

Bên nữ này:

- Vậy chúc Hạnh mai trắng án về luôn em nhé, không thì tụt khung nha em!

Mình thắc mắc hỏi là sao đi xử mà lại liên hoan, mấy bà bảo từ trước tới nay rồi, ở đâu cũng vậy, có người sắp đi xử thì họ sẽ liên hoan bánh kẹo, chia cho các buồng rồi chúc nhau may mắn. Người nào mà án nhẹ thì mong cho trắng án về, ai mà án không về được thì mong cho nó tụt khung tụt khoản luôn. Mình nghĩ thầm, cứ như chúc sĩ tử đi thi vậy, đúng là lắm chuyện, trong đây đúng như cái xã hội, lễ nhạc cái gì cũng có cả.

Xong mấy bả đưa cho mình cái kẹo, chính xác là bên buồng bên gửi gửi sang cho bên này 4 cái kẹo mút ngoài ra không có gì khác. Tại ở đây ko được gửi nhiều đồ mà có gửi thì người ta sẽ gửi đồ ăn mặn nhiều hơn để còn ăn với cơm nữa chứ bánh kẹo. đồ ăn chơi thì rất ít, nên 4 cái kẹo này tính ra cũng là món quà lớn đó. ( đang nói nơi này thôi nha - còn sau đi lên Hoả Lò hay trại lớn là cơ chế nó 1 khác ạ ).

Thời gian lầm lũi buồn tẻ trôi qua, đại loại mấy chuyện phạm mới bị làm luật, người vào người ra, rồi lúc thì có thằng lên cơn nghiện, cò quay với cán bộ, vì la hét cò quay quá nhiều nên cứ bị lôi ra đánh cho 1 trận rồi lại bị vứt vào buồng giam không thương tiếc. Có 1 hôm lúc đó cũng khuya lắm rồi. Trong đây tuy trong tù nhưng cũng đủ thú vui, đàn bà thì khâu vá thêu thùa, đàn ông thì trà thuốc, ngâm thơ, kể chuyện, đàn ca sáo nhị. Buồng cuối cùng của cả dãy chạy xe ( có nghĩa là sẽ có 1 cái bát nhưa họ bôi 1 lớp dày kem đánh răng vào phần đít bát, có đun cũng không thể cháy bát, cho nước vào đó và đun nước sôi lên để họ làm gì thì làm, kiểu như uống trà chẳng hạn ) thứ họ dùng đun đó sẽ là cái ống áo hoặc quần, xé nhỏ ra, cháy rất nhỏ và chậm, khoảng tầm 10p có thể dùng pha trà được, may mắn thì ko ai để ý, còn nếu phát hiện thì sẽ bị lôi ra ăn đòn và được đi uống nước trà của cán bộ. Và lần này buồng đó vận khí có vẻ không được tốt, và cũng không hề có những kiểu phạt như trước mà là bị liên tiếp những xô nước lạnh từ ngoài lồng hất thẳng vào trong buồng giam, mà lúc đó là khuya và trời rất lạnh, cảm giác lạnh đến mức bên buồng nữ của mình nghe tiếng nước tạt vào buồng đó mà còn rùng mình, xót cho họ thật sự. Khi tạt nước xong thì người kia cũng đi luôn, không thèm nói vào trong bất kỳ 1 câu nào. Trời! Mình nghĩ rồi họ sẽ chết lạnh mất.
Hóng tiếp chap6. Tối lên ca ngồi đọc
 

Moi_Lay_Vo

Senior Member
Chap 5

Mình lại ngồi thất thần. Giờ không biết tính sao nữa, đầu óc mình đang rối tung hết cả lên. Mọi thứ có thật là sẽ như những gì mấy bà kia vừa nói không. Ba tháng tại nơi đây, tối tăm quá, u ám tuyệt vọng quá. Làm sao mình hoà hợp được với mọi người đây, làm sao có thể thích nghi được.

Rồi có tiếng cửa sắt mở. Là 1 bịch quà được vứt vào chỗ để đồ cho phạm ở hành lang cùng tiếng nói có chút hách dịch khinh khỉnh:

- Đồ của Nhi mới vào, giờ cơm ra lấy, chỉ được lấy 2 bộ quần áo và chăn mang vào còn tất cả để ngoài.

Nói xong thì đi luôn. Đó không ai khác chính là tiếng của thằng tự giác mà ở đây ai cũng ghét. Thằng này cậy nhà có người quen biết, án nó lại án đuổi ruồi nên thằng này huênh hoang quá thể luôn, ghét thì ghét vậy đấy nhưng trước mặt nó là mấy bà mấy ông bợ đít nó ghê gớm luôn. Không nịnh thì nó không bón đồ vào cho. Thế rồi tiếng trưởng buồng với 1 giọng hơi tủi thân pha chút ngưỡng mộ:

- Nhi nhà xa như vậy, mới vào có mấy ngày mà đã 2 lần lên đây gửi đồ. ( tính cả lần đầu nhà gửi mà bị ăn chặn hết đó nha ). Chứng tỏ là cũng được quan tâm đó, vậy mà lại sa ngã đi cướp làm gì thế!

Mình chẳng nói gì chỉ cười và nhìn ra túi quà nghĩ là ai gửi cho mình đây?. Giờ cơm tới mình thay bà lính mới đi nhanh ra lấy cơm và không quên lấy đồ của mình. Mang vào tới buồng, cơm không ăn luôn mà phải mở vội ra xem bên trong có gì vì tò mò, chỉ là mấy bộ quần áo ngoài lẫn đồ lót. 1 cái chăn nỉ, băng vệ sinh rất nhiều luôn và bánh gạo. Thật là tài tình khi nhà sản xuất lại sản xuất ra 1 túi bánh gạo mà có chỉ có mỗi 7 cái. Các bà ở đây đều cười nói :

- Có 7 cái là may rồi đó mày ơi. Chứ bánh gạo này chuột thích ăn lắm.

Soạn cất đồ xong, vẫn y như cũ là ngồi nhìn qua khe cửa lồng, đếm thời gian trôi, nhớ lại những ngày tươi đẹp trước khi vào nơi đây. Vẫn mong là không phải sự thật, rồi tự nhủ ngoài kia sẽ lo cho mình. Lấy đồ đi tắm, trời thì rõ lạnh mà mình cứ ngồi dội nước như điên dại, cứ lấy tay kỳ lên người đến mức nhói đau mình mới giật mình thì chỗ mình kỳ mạnh đó đã tím từ lúc nào. Tắm xong lại đi cọ rửa nhà mét, kiểm 1 cái việc gì đó làm chứ cứ ngồi suy nghĩ thì có khi sẽ bị phát điên, chà chà cọ cọ khéo khi cái miếng bóng đó còn soi gương được luôn. Nhắc tới gương mới nhớ, từ lúc vào mình không được soi gương lần nào nên sau khi mình tắm xong thì liền chạy ra chỗ buồng trưởng hỏi:

-Ở đây chị Nhung có gương không, cho em mượn em soi 1 tý.

Buồng trưởng nhìn mình như con dở:

- Xã hội đâu mà có gương, thuỷ tinh đó mày, gửi vào đây để mày tự tử à?

Mình tủm tỉm:

-Em có biết đâu.

Thế rồi buồng trưởng bảo mụ Linh đưa gương cho mình: WTF ??? Gương mụ kia đưa cho mình là 1 cái miếng giấy bạc bọc quanh 1 cái vỏ hộp bơ nhựa rồi kéo căng ra. Rồi bảo:

- Nhìn đi gương đó. Vào đây rồi mà vẫn còn má phấn lưng ong, thích chải chuốt à?

Mình căng mắt nhìn vào đó, tuy chỉ thấy mờ mờ ảo ảo nhưng cũng nhận ra cái khuôn mặt xanh xao tiều tụy đi rất nhiều. Mấy bà bảo:

-Ở đây chỉ có gương này thôi em gái ạ!

Cũng may là còn có người chỉ cho chứ không thì ai mà ở đây lâu rồi quên mất mặt luôn đấy. Rồi tới lượt xà phòng giặt đồ hết, mấy mụ bảo mình gọi cán bộ xin đi với lý do rất ngớ ngẩn nhưng đầy thuyết phục nói là lính mới với lại nhìn xinh xắn có khi may ra đc cho nhiều hơn. Mình nghe lời gọi luôn:

- Cán Bộ ơi! Cán Bộ ơi !


Lát sau cũng có hồi âm:

-Gì?

- Ở dưới buồng này không có xà phòng giặt đồ và dầu gội ạ. Cán Bộ cho em xin với ạ!

Lần này hào phóng, bớt kiệm lời hơn, thêm được 1 chữ "Đợi tý".

- Mình và mấy bà chắc mẩm là lần này chắc phải được đến nửa bịch mất. Ai ngờ Cán Bộ gọi thăng tự giác cầm theo xà phòng vào buồng mình bảo mình chìa tay ra ngoài cửa lồng đưa cho mình 3 gói dầu gội và có đúng 1 lòng bàn tay xà phòng giặt, kèm theo câu nói: "Dùng trong nửa tháng".

Mình không thể ngờ được với lượng xà phòng trong lòng bàn tay thì ở ngoài đời giặt 1 cái quần lót còn không đủ vậy mà phải dùng trong 15 ngày luôn. Mấy bà kia thì ngồi im kèm theo câu nói với vẻ mặt thất vọng:

- Bọn tao tưởng lính mới xinh đẹp được châm trước chứ, như nhau thôi à.

Đúng lúc đó thì hội buồng bên lại đập tường gọi mình với dòng tin là anh trai đã nhận được tin nhắn, bảo mình trong đấy đừng nghĩ nhiều. Mình nghe cũng cảm thấy có thêm chút hy vọng rồi thôi thì tự nhủ:" Sau cơn mưa trời sẽ sáng, sau khi rạng háng đời sẽ lại thấy vui..". Xuống lồng về chỗ nằm ôm chăn ôm gối lại miên man. Nhớ cha mẹ nhờ mọi người lắm, chẳng biết có ai còn nhớ đến mình không? Có ai hỏi thăm tới mình không. Rồi lại cắn răng tự nhủ Bố Mẹ chịu khổ bao nhiêu năm rồi, Bố Mẹ vẫn ổn, mình mới có 3 ngày thôi mà, không được nghĩ nhiều. Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời mình phải nghĩ nhiều đến vậy, trước kia dù có chuyện gì, có cháy nhà đi nữa thì mình vẫn có thể kê cao gối ngủ ngon lành, có phần vô lo vô nghĩ.

Trời tối, sau khi ăn uống trong bóng tối xong thì tiếng cửa sắt lại vang lên. Mấy người bảo nhau:

- Giờ này 1 là phạm mới, 2 là bọn cờ bạc được về.

Đúng như vậy, anh cán bộ gọi người cùng phòng cờ bạc bị tóm hôm qua kêu chuẩn đồ ra để về. Ôi sao ko phải là mình chứ. Thấy họ về mà mấy người còn lại đều có vẻ buồn lắm khi mà người về không phải bản thân. Trước khi bà kia về còn bị trưởng buồng tặng kèm câu có vẻ rất nhân nghĩa:

-Vào đây biết vậy thôi nhé, ở đây còn đỡ và sướng đấy!

Bà kia gật gật rồi về. Phòng giam lại yên lặng không còn cuộc thì thầm nào cả, có chăng chỉ là tiếng thở dài thuồn thuột luân phiên nhau. Đêm rồi mà buồng bên còn đập buồng nhận xe, nhận đồ xong thì bên kia bảo:

-Mai bên anh, thằng Hạnh đi xử nên hôm liên hoan.

Bên nữ này:

- Vậy chúc Hạnh mai trắng án về luôn em nhé, không thì tụt khung nha em!

Mình thắc mắc hỏi là sao đi xử mà lại liên hoan, mấy bà bảo từ trước tới nay rồi, ở đâu cũng vậy, có người sắp đi xử thì họ sẽ liên hoan bánh kẹo, chia cho các buồng rồi chúc nhau may mắn. Người nào mà án nhẹ thì mong cho trắng án về, ai mà án không về được thì mong cho nó tụt khung tụt khoản luôn. Mình nghĩ thầm, cứ như chúc sĩ tử đi thi vậy, đúng là lắm chuyện, trong đây đúng như cái xã hội, lễ nhạc cái gì cũng có cả.

Xong mấy bả đưa cho mình cái kẹo, chính xác là bên buồng bên gửi gửi sang cho bên này 4 cái kẹo mút ngoài ra không có gì khác. Tại ở đây ko được gửi nhiều đồ mà có gửi thì người ta sẽ gửi đồ ăn mặn nhiều hơn để còn ăn với cơm nữa chứ bánh kẹo. đồ ăn chơi thì rất ít, nên 4 cái kẹo này tính ra cũng là món quà lớn đó. ( đang nói nơi này thôi nha - còn sau đi lên Hoả Lò hay trại lớn là cơ chế nó 1 khác ạ ).

Thời gian lầm lũi buồn tẻ trôi qua, đại loại mấy chuyện phạm mới bị làm luật, người vào người ra, rồi lúc thì có thằng lên cơn nghiện, cò quay với cán bộ, vì la hét cò quay quá nhiều nên cứ bị lôi ra đánh cho 1 trận rồi lại bị vứt vào buồng giam không thương tiếc. Có 1 hôm lúc đó cũng khuya lắm rồi. Trong đây tuy trong tù nhưng cũng đủ thú vui, đàn bà thì khâu vá thêu thùa, đàn ông thì trà thuốc, ngâm thơ, kể chuyện, đàn ca sáo nhị. Buồng cuối cùng của cả dãy chạy xe ( có nghĩa là sẽ có 1 cái bát nhưa họ bôi 1 lớp dày kem đánh răng vào phần đít bát, có đun cũng không thể cháy bát, cho nước vào đó và đun nước sôi lên để họ làm gì thì làm, kiểu như uống trà chẳng hạn ) thứ họ dùng đun đó sẽ là cái ống áo hoặc quần, xé nhỏ ra, cháy rất nhỏ và chậm, khoảng tầm 10p có thể dùng pha trà được, may mắn thì ko ai để ý, còn nếu phát hiện thì sẽ bị lôi ra ăn đòn và được đi uống nước trà của cán bộ. Và lần này buồng đó vận khí có vẻ không được tốt, và cũng không hề có những kiểu phạt như trước mà là bị liên tiếp những xô nước lạnh từ ngoài lồng hất thẳng vào trong buồng giam, mà lúc đó là khuya và trời rất lạnh, cảm giác lạnh đến mức bên buồng nữ của mình nghe tiếng nước tạt vào buồng đó mà còn rùng mình, xót cho họ thật sự. Khi tạt nước xong thì người kia cũng đi luôn, không thèm nói vào trong bất kỳ 1 câu nào. Trời! Mình nghĩ rồi họ sẽ chết lạnh mất.

Cám ơn em đã viết bài, viết đều tay và tốc độ nhé Nhi ơiiii
 

hung007008

Đã tốn tiền
Lần đầu tiên thấy phòng giam nam cạnh phòng giam nữ. Kg biết bạn này vào hộp năm nào?
Mà phòng nam cạnh phòng nữ thì quản giáo có cả nam lẫn nữ làm chung à
 

uyennhi91

Senior Member
Lần đầu tiên thấy phòng giam nam cạnh phòng giam nữ. Kg biết bạn này vào hộp năm nào?
Mà phòng nam cạnh phòng nữ thì quản giáo có cả nam lẫn nữ làm chung à
Đây là trại tạm giam cơ sở ở quận huyện nhá bác, bắt ở đâu thì giam tại đó, sau khi xử xong thì mới phân trại, các trại lớn bắt đầu mới phân buồng, quản giáo nghiêm ngặt.
 
Top