Khám phá về 'Chiến dịch cứu đói' Liên Xô của Mỹ cách đây gần 1 thế kỷ

Status
Not open for further replies.

anhxipo1

Member
Lương thực, thực phẩm cứu trợ như ngô, sữa đặt, cacao, đường đều được phía Mỹ nhập khẩu vào Nga.


Trong nạn đói kinh hoàng 1921-1922 tại Liên Xô, nhà báo kiêm học giả người Mỹ Cynthia Heaven viết, người dân ở những vùng đói buộc phải ăn "cỏ trộn với xương nghiền, vỏ cây, đất sét, ăn thịt đủ loại sinh vật từ ngựa, chó, mèo, chuột cho đến cả rơm trên mái nhà. Chính phủ đã phải nỗ lực ngăn chặn nạn bán máu người và cắt cử canh gác tại các nghĩa trang để ngăn nạn đào mồ"...

Theo trang RBTH, nạn đói từng khiến Mỹ phải điều một sứ mạng nhân đạo khổng lồ tới Liên Xô vào năm 1921, được coi là thảm kịch khủng khiếp nhất tại châu Âu kể từ thời Trung cổ, với bệnh dịch "Cái chết đen" vào giữa thế kỷ 15.

3.jpg

Lương thực, thực phẩm cứu trợ như ngô, sữa đặt, cacao, đường đều được phía Mỹ nhập khẩu vào Nga.


Do hậu quả của cuộc Đại chiến thế giới thứ nhất và cuộc Nội chiến Nga, nhiều vùng tại nước này đã rơi vào nạn đói chưa từng thấy vào năm 1921-1922. Hàng chục triệu người rơi vào cảnh thiếu ăn, và người ta tin rằng không dưới 5 triệu người Nga đã chết đói.

Trong khi đó vào tháng 4.1919, hai năm trước khi nạn đói bùng phát ở Nga, Quốc hội Mỹ đã thông qua "Đạo luật chống đói châu Âu", cho phép chi 100 triệu USD để giúp các nước châu Âu đối phó với nạn thiếu lương thực sau Thế chiến thứ nhất. Nỗ lực chống đỡ nạn đói được lãnh đạo bởi Cơ quan Cứu trợ Mỹ (ARA), do ông Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng thống Mỹ, đứng đầu.

Ban đầu nước Nga Xô viết không nằm trong danh sách các nước nhận trợ giúp của Mỹ. Thời điểm đó, Mỹ và các nước phương Tây thậm chí đã can thiệp quân sự vào cuộc xung đột tại Nga để ủng hộ phe phản loạn tại một số vùng. Chương trình lương thực Mỹ thực chất là một trong những nỗ lực nhằm cản trở chủ nghĩa cộng sản lan sang các nước châu Âu, vốn đang đối mặt với tình trạng điều kiện sống sa sút.

Tuy nhiên, tình hình đã thay đổi nhanh chóng vào giữa năm 1921. Chính quyền Liên Xô đã xử lý được sự can thiệp nước ngoài và dẹp yên phe nổi loạn trong nước. Đây là một thực tế mới mà các nước phương Tây phải chấp nhận. Thêm vào đó, nạn đói lan tràn kinh hoàng khiến các nước không thể nào phớt lờ được nữa: Ước tính, khoảng 100.000 người chết đói mỗi tuần.

Tình hình thật sự là khốn đốn. Nhà báo kiêm học giả người Mỹ Cynthia Heaven viết, người dân ở những vùng đói buộc phải ăn "cỏ trộn với xương nghiền, vỏ cây, đất sét, ăn thịt đủ loại sinh vật từ ngựa, chó, mèo, chuột cho đến cả rơm trên mái nhà. Chính phủ đã phải nỗ lực ngăn chặn nạn bán máu người và cắt cử canh gác tại các nghĩa trang để ngăn nạn đào mồ".

Bà cũng dẫn những báo cáo ghê rợn từ một trong các nhân viên ARA làm việc tại Nga: "Tôi đã nhìn thấy hàng đống xác người nửa trần truồng, đông cứng trong những tư thế kỳ cục, với những dấu hiệu đã bị những con chó hoang tấn công".

Nhà văn vĩ đại Liên Xô Maxim Gorky khi đó đã lên tiếng kêu gọi cộng đồng quốc tế giúp đỡ. Tháng 9.1921, nhà thám hiểm nổi tiếng người Na Uy Fridtijof Nansen đọc diễn văn tại diễn đàn Liên đoàn Các quốc gia, kêu gọi thế giới không có quyền "đẩy hàng triệu người tới cái chết chỉ vì thù địch với chính quyền Liên Xô".

Rất nhanh sau đó, ARA đạt được một thỏa thuận với chính phủ Liên Xô về việc cung cấp bữa ăn cho hàng triệu người mỗi ngày. Các nhà chức trách Nga đã mở 7.000 bếp ăn để phục vụ những người có nhu cầu, nhưng con số đó là quá nhỏ bé. Tới tháng 8.1921, ARA mở tới 19.000 bếp ăn, nuôi 10 triệu người mỗi ngày, với thực đơn đơn giản gồm ngô hạt, sữa đặc, cacao, bánh mì trắng và đường - toàn bộ đều nhập khẩu. Bên cạnh các bếp ăn, ARA còn mở các mái trú cho người vô gia cư và trẻ mồ côi, cũng như phát động một chiến dịch chống dịch sốt phát ban.

"Sự giúp đỡ của các bạn sẽ đi vào lịch sử như là một chiến thắng đáng giá, một thành tựu vĩ đại và duy nhất, sẽ còn mãi trong ký ức của hàng triệu người Nga đã được các bạn cứu khỏi cái chết", nhà văn Maxim Gorky đã viết như vậy trong lá thư gửi Herbert Hoover vào tháng 7.1922 cảm ơn Mỹ đã giúp nước Nga Xô viết non trẻ vượt qua nạn đói chết chóc.

https://doanhnghiepvn.vn/kham-pha/k...ua-my-cach-day-gan-1-the-ky/20200605030831453
 

hunggc

Member
Hậu quả đầu tiên của cơm sườn đấy. Lenin tịch thu ruộng đất và tiêu diệt địa chủ (culac) rồi cho dồn nông dân vào các nông trang tập thể. Sau khi đói kém xảy ra, kinh tế lụn bại thì ông ta mới 'sáng mắt sáng lòng', chuyển sang chính sách 'kinh tế mới' (NEP): cho tư nhân hoá, kích thích kinh tế phát triển trở lại.

LX thời đó giống như miền Nam VN giai đoạn 1975 - 1985: đánh tư bản -> đói -> đổi mới -> no.
 

The Script

Member
Nói chung câu cha chung không ai khóc là chuẩn cmnr, cơ chế bao cấp là đỉnh cao xã hội loài người với những đặc sản mà người ngoài hành tinh cũng chưa vươn tới được:
- Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm
- Không ai làm nhưng ai cũng có lương
- Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống
- Không ai đủ sống nhưng ai cũng sống
 
Hậu quả đầu tiên của cơm sườn đấy. Lenin tịch thu ruộng đất và tiêu diệt địa chủ (culac) rồi cho dồn nông dân vào các nông trang tập thể. Sau khi đói kém xảy ra, kinh tế lụn bại thì ông ta mới 'sáng mắt sáng lòng', chuyển sang chính sách 'kinh tế mới' (NEP): cho tư nhân hoá, kích thích kinh tế phát triển trở lại.

LX thời đó giống như miền Nam VN giai đoạn 1975 - 1985: đánh tư bản -> đói -> đổi mới -> no.
nhưng sau đó thì nó so kè với Mỹ với công nghiệp quốc phòng khủng , còn VN thì cứ tà tà
 

l_adventure

Member
nhưng sau đó thì nó so kè với Mỹ với công nghiệp quốc phòng khủng , còn VN thì cứ tà tà
đến 197x là đuối hơi rồi . mà nạn đói nước nào theo xô cũng trải qua ít hay nhiều . nhất chắc là china 4x triệu mạng thêm combo CMVH . thực ra hồi đó mỹ chống xô mạnh quá nên mở cửa cho tàu khựa . để giờ n lại thành thằng cạnh tranh . nguy hiểm nhất là thằng này k lỗi nặng hệ thống như xô :sexy_girl:

via theNEXTvoz for iPhone
 

Z .

Member
Did Soviet peasants destroy food supplies and slaughter livestock to resist collectivization? Absolutely. Did this resistance cause the famines in the USSR in the early 1930s? This is a bit more of a complicated question.

It helps to back up a bit and provide a timeline of events around collectivization and the famines.

From 1921 on, the Soviet government had instituted what was known as the "New Economic Policy". Before this, during the Civil War, the government had operated so-called "War Communism", which in effect meant that workers and Red Guards from cities came to villages to requisition food (something like 85% of the population in the country was rural, and the country actuall deindustrialized and deurbanized as city-dwellers fled back to ancestral villages). The breakdown in food markets and the general anarchy in the country led to the 1921-1922 Famine, in which at least a million people, mostly in the Volga River valley region died (millions more were kept alive through international aid delivered by Herbert Hoover's American Relief Administration).

With the return of peace, the Soviets under Lenin undertook a "tactical retreat" with the NEP. Peasants' private ownership of land was recognized, and slowly rather than having produce requisitioned, peasants were taxed (at first in-kind, then paying money), and were allowed to sell their produce on the market, either to private traders (these would be the "NEPmen"), or to State procurement agencies directly, with the State offering fixed prices. The goal was that this mechanism would encourage peasants to produce again, and provide foodstuffs to the cities in return for manufactured goods.

However, there were a number of issues with this approach. One was the so-called "Scissors Crisis" which was discussed by Soviet planners in 1923: with peasants producing more foodstuffs, the supply for agricultural goods dropped. However, manufactured goods' prices continued to rise - industry was heavily damaged and a lot of capital went into reconstruction in the 1920s, with distribution of manufactured goods still being something of a mess. Therefore, peasants' purchasing power was effectively being eroded, and there was less incentive for peasants to produce for urban markets (why not just go with subsistence agriculture and not bother with the whole mess?). This in turn led to the "Grain Crisis" of 1928. State grain procurement had gone from 8.4 million tons in 1925-26, to 10.6 million tons in 1926-27, and then had slumped to 5.4 million tons in 1927-1928. The Soviet government in particular feared for its ability to feed Leningrad, Moscow, the Red Army, and vital agricultural regions not producing foodstuffs, such as the cotton-growing areas of Central Asia. What happened?

Overall, peasants were not selling as much produce, and there were a number of reasons why. First was the issue of the price scissors: why sell increasingly cheap foodstuffs for increasingly dear manufactured goods? The peasants themselves were also eating better, and thus selling less of their food as "surplus". Finally, there were rumors of a new international war in 1927 among the peasantry, and this combined with fears of renewed famine meant that peasants held on to food in anticipation of hungry days ahead.

This procurement crisis came at a time when members of the Soviet government and Bolshevik party were vigorously debating the economic future of the USSR. Trotsky, before his alienation and fall, had wanted a push towards industrialization, which would involve obtaining or squeezing capital out of the peasantry to finance it, while the "Right", embodied by Nikolai Bukharin, had wanted to appease the peasantry more (this was derided as "riding to socialism on a peasant nag"). Stalin had initially sided with Bukharin, but now began to switch his thinking; however most of the party rank and file considered NEP a temporary and tactical measure at best. Paying the peasantry more for their produce would both threaten the capital accumulation the government needed if it wanted to invest more in industrial projects, and would also (in party members' minds) indicate yet more surrendering to the peasantry. It's worth remembering that at this period, there was extremely little party structure in Soviet villages, and the peasantry was not seen as a natural source of support for Bolshevism. At this point, in early 1928, Stalin turned towards sterner measures.

 
Nói chung câu cha chung không ai khóc là chuẩn cmnr, cơ chế bao cấp là đỉnh cao xã hội loài người với những đặc sản mà người ngoài hành tinh cũng chưa vươn tới được:
- Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm
- Không ai làm nhưng ai cũng có lương
- Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống
- Không ai đủ sống nhưng ai cũng sống
Cái đoạn bôi đậm thì không chắc đâu nhé. Có những giai đoạn phải có rất nhiều người chết để những người khác "được sống".
 
Status
Not open for further replies.
Top