Lại vừa bị mẹ chửi k ra gì

duythangos

Senior Member
Từ 2019 cha mình mất thì mình dẫn vợ con về ở cùng cho mẹ vui, từ bỏ tp lớn về quê. 3 năm rồi vợ mình cơm bưng nước rót chờ bà đi dạy về, hay k đi dạy thì đi đánh bài về ăn. Lương bà cũng 8tr nhưng mọi thứ chi tiêu xây dựng mua sắm trong nhà đều do mình nhé, k các thím lại bảo mình về ăn bám, lương bà chỉ để gửi tiết kiệm về già thôi.
Mình cũng nghĩ mẹ nuôi mình ăn học thì mới đền đáp có 3 năm có thấm tháp gì, nhưng sống k hợp nên mình vừa dẫn vợ con lên lại tp.
Cảm giác mẹ mình luôn sống vì bản thân, chưa bao giờ đặt tình cảm lên những người khác hay những việc mình làm. Ngày vợ mình đi đẻ đứa thứ 2 cũng mình đi hầu đẻ 5 hôm ở viện, rồi về ở cữ 3 tháng cũng mình nấu ăn chăm vợ, chăm con lớn, tắm rửa cho 2 đứa. Mình vẫn biết vợ con mình thì mình chăm là đúng rồi, nhưng lại thấy 3 năm qua vợ mình từ người dưng xa lạ đến nhận mẹ làm mẹ và phụng dưỡng mẹ vậy mà sao mấy tháng vợ đẻ mẹ k dành ít tâm sức để đối đáp tình cảm ấy lại, dù 3 tháng đó bà ở nhà cả ngày.
Và trong vô vàn điều vô tâm thì hôm qua mình lại bị bà chửi, vì mẹ mình cứ mỗi lần mình góp ý là bà lại làm ầm lên, chửi từ tổ tiên chửi xuống, chửi mình k ra gì, bất hiếu vô ơn…rồi lại khóc bù loà lên bảo cha mày mất thì đáng ra bọn m phải biết thương lấy mẹ, mẹ thiệt thòi… nhưng mình giờ cũng nói lại luôn cha mất là thiệt thòi cho cha chứ k phải mẹ.
Chuyện là hôm qua cả nhà mình sốt nặng, 2 vợ chồng và 2 con nhỏ, đứa 3t đứa 4 tháng. Liệt giường luôn. Vợ mình nằm đắp chăn giữa trưa hè, hoa mắt k thấy gì mấy lần nhưng vì giỗ cha nên bọn mình phải về. Thế mà đến chiều lúc đang nằm liệt giường cả vợ chồng con nhỏ thì bà vừa đi dạo thể dục chiều về vừa hỏi bữa tối nay có phải nấu cơm k, còn khoảng 3 bát cơm nguội chắc đủ ăn, cơm chó thì có cơm thừa dọn cỗ rồi, thịt cũng có thịt thừa từ trưa. Mình im lặng buồn chẳng muốn nói, bà hỏi đi hỏi lại 3 lần thì mình bảo tuỳ mẹ. Thế là mẹ mình k nấu gì thật, cho 4 người ốm ăn cơm nguội thịt thừa. Bà chưa bao giờ có tâm niệm chăm sóc người khác, mặc định con cái phải hầu hạ mẹ. Chuyện đó cũng bt thôi nhỉ, mình quen rồi mà. Thế nhưng tối đến thằng cu sốt nặng, mình đang ốm nhưng qđ lấy xe chở vợ con lên tp nhập viện nhi cho an toàn, thì lúc ra đi bà bảo tuỳ con qđ, mẹ thì k biết gì, cũng k đi đc vì bận đi lao động hè ( tuần 1 buổi lên trường tưới ướt cây là về) đấy, mẹ mình lại phũ dễ dàng trách nhiệm. Thế là lại alo nhờ bà ngoại đi cùng chăm giúp. Mình mới bảo lại mẹ đến nồi cơm còn k dám cắm thì mẹ biết sao được. Thế là ăn chửi, rồi khóc, rồi chửi tiếp.
Nhưng mình nghe quen rồi, k quan tâm nữa, chỉ là lúc sắp đồ chơi cho con để đi thì nước mắt mình cứ chảy ròng, thương con ốm bệnh, thương con phải xa quê đang chạy nhảy chơi đùa cùng đám bạn thoả thích lại phải ra tp chật chội. Chỉ ước con mình có bà nội bao la hơn, chỉ cần mỗi lần cháu về chạy đi nấu cho cháu 1 món nào đó để nó có kỷ niệm nhớ về. Nhưng k được rồi, vì bà coi như vậy là hầu hạ người khác, có về quê cũng tự mẹ hoặc bố vào bếp thôi.
Lan man quá, mình viết ra cho nhẹ lòng thôi chứ cũng k mong gì cả, trách ai cũng buồn vì gđ chỉ có 1 thôi. Các thím có thể kể về mẹ mình cho mọi người nghe, biết đâu có được sự đồng cảm ở đây

via theNEXTvoz for iPhone
2 vc bác làm ngành gì mà bỏ tp r về quê r lại lên tp mà ko ảnh hưởng công việc vậy
 

pik_achima

Senior Member
Cảm ơn các thím đã chia sẻ, đó là em cũng nêu lý do bị chửi thôi chứ mẹ em k tệ đến mức bài bạc( đánh vui) và cũng k phải kiểu vô trách nhiệm đâu, ngược lại trách nhiệm việc gì mà của bà là bà làm rất nghiêm túc( giỗ chạc)
Tết nhất cũng có bà mới nên được cái tết trọn vẹn, bọn em cũng sau này k thể biết hết mọi việc người lớn được. Chỉ là bà ít đặt tình cảm, hay ít đặt mình vào vị trí người khác nên mọi việc rất dứt khoát, việc gì đẩy cho người khác được là đẩy. Nếu ở xa thì tình cảm mẹ con vẫn tốt, chỉ là ở gần thì mình sống vô tư mà người khác hay tính toán, nhạy cảm quá sẽ khiến mình rất hay phải suy nghĩ, làm hay nói gì cũng sợ mẹ nghĩ xấu đi. Và nói thật là mình k thích cách đối nhân xử thế của mẹ nên mình rất hay gắt lại mẹ, kiểu mình thấy cơ hội có thể giúp ai là mình sẽ giúp, sẽ nghĩ đến những điều tốt họ từng làm cho mình mà nhiệt tình giúp, còn mẹ mình sẽ nghĩ đến những điều xấu họ từng làm(có thể là snghi riêng của bà về họ) mà phũ đi cơ hội giúp người khác đó. Thành ra 2 mẹ con rất hay trái ý nhau, mình gắt và mẹ chửi.

via theNEXTvoz for iPhone
 

beckhamvietnam

Senior Member
Thằng thớt là loại NGU TRUNG, chứ như tao thì cạch mặt loại mẹ ngu dốt vô tri này từ lâu rồi. Vợ thằng thớt cũng bất hạnh chui vào cái nhà có con mẹ chồng nát.
 
Last edited:

Gấu Xám

Senior Member
Nói fen đừng buồn.
Chứ mấy người thất học dốt nát từ nhỏ, thì về già cũng đừng mong họ sống biết điều được.
Bà chủ nhà tôi đang thuê, 7x tuổi, mất nết mất dạy nói láo đến mức nguyên cả cái phố ai cũng ghét không giao du.
:boss:
 

Lose Tinker

Senior Member
Hồi lúc bố bác còn sống thì mẹ bác có như vậy không ạ ?
Qua chia sẻ của bác thì em cảm thấy được rằng: khi ông mất rồi bà chỉ còn 1 mình, mất đi 1 phần vui buồn của cuộc sống như lúc trước nên bà muốn sống 1 cuộc sống cho mình, không muốn con cái quan tâm vướng bận quá nhiều tới mình nữa. Những thú vui xung quanh có thể không tiêu cực đến bà nhưng nó thành 1 thói quen mà chỉ những thói quen đó trở thành mặc nhiên hiển nhiên trong cuộc sống.
Và vế tiếp theo là bà cũng không muốn quá quan tâm đến con đến cháu, bà muốn tự chúng mày có cuộc sống riêng của chúng mày. Việc của bác là sống có trách nhiệm với bà, quan tâm vừa phải thôi, không cần sống gần, không cần cơm bưng nước rót tận miệng nữa. Hãy tập trung vào con cái hơn, tốt cho gia đình nhỏ của mình để ít phải phiền tới bà. Lâu lâu chở con ghé thăm bà, chơi rồi ăn bữa cơm với bà, bà ốm đau thì về chăm sóc bà. Chỉ nhiêu đó thôi có khi bà lại có cái nhìn khả quan hơn, mình không bị vướng bận phiền não nhiều hơn.
Nhà em cũng có ông ngoại gần gần giống như thế. Không ở cũng với bất cứ người nào được, ông muốn sống 1 mình, muốn được làm những thứ mình thích và không muốn ai can thiệp vào những sở thích đó. Ông không muốn quan tâm nhiều đến những việc của con cái mình, cần gì thì ông chia sẻ hoặc con cái cháu chắt cần thì tới gặp ông, chứ ông ít khi nào quan tâm tới đứa nào đang bị vấn đề gì đó lắm. Lâu lâu em ghé thăm ông, chào hỏi nói chuyện chơi với ông, cần làm gì sẽ làm giúp ông ngay, như thế thôi ông cháu quý nhau như hai người bạn :beauty:.
Chia sẻ với bác 1 tí góc nhìn của em để bác đánh giá tình hình của nhà bác nhé :byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
 

Kael'thas Sunstrider

Đã tốn tiền
thế mày về phe thg thớt đúng ko, t phe mẹ nó đấy, mẹ nó thích sống tn là việc của mẹ nó, tao chả thấy mẹ nó sai ở đâu

lớn cả rồi, mỗi việc sống sao mình thấy hạnh phúc còn đéo biết làm thế nào, lên than thở như con đàn bà
Ủa thấy ai cũng chửi mẹ thớt hết vậy? Từ bao giờ mặc định là cha mẹ phải tần tảo hy sinh hết cho con cháu tới lúc trẻ tới già, tới chết vậy hả? Không lo cho con nó thì nó làm như là nợ nó điều gì không bằng. Mẹ thớt già rồi cho mẹ thoải mái sống cuộc đời của mẹ đi.

Còn thớt nên bớt mong chờ lại. Thân.

via theNEXTvoz for iPad
 

kynhong2014

Senior Member
Từ 2019 cha mình mất thì mình dẫn vợ con về ở cùng cho mẹ vui, từ bỏ tp lớn về quê. 3 năm rồi vợ mình cơm bưng nước rót chờ bà đi dạy về, hay k đi dạy thì đi đánh bài vui với hàng xóm rồi về ăn. Lương bà cũng 8tr nhưng mọi thứ chi tiêu xây dựng mua sắm trong nhà đều do mình nhé, k các thím lại bảo mình về ăn bám, lương bà chỉ để gửi tiết kiệm về già thôi.
Mình cũng nghĩ mẹ nuôi mình ăn học thì mới đền đáp có 3 năm có thấm tháp gì, nhưng sống k hợp nên mình vừa dẫn vợ con lên lại tp.
Cảm giác mẹ mình luôn sống vì bản thân, chưa bao giờ đặt tình cảm lên những người khác hay những việc mình làm. Ngày vợ mình đi đẻ đứa thứ 2 cũng mình đi hầu đẻ 5 hôm ở viện, rồi về ở cữ 3 tháng cũng mình nấu ăn chăm vợ, chăm con lớn, tắm rửa cho 2 đứa. Mình vẫn biết vợ con mình thì mình chăm là đúng rồi, nhưng lại thấy 3 năm qua vợ mình từ người dưng xa lạ đến nhận mẹ làm mẹ và phụng dưỡng mẹ vậy mà sao mấy tháng vợ đẻ mẹ k dành ít tâm sức để đối đáp tình cảm ấy lại, dù 3 tháng đó bà ở nhà cả ngày.
Và trong vô vàn điều vô tâm thì hôm qua mình lại bị bà chửi, vì mẹ mình cứ mỗi lần mình góp ý là bà lại làm ầm lên, chửi từ tổ tiên chửi xuống, chửi mình k ra gì, bất hiếu vô ơn…rồi lại khóc bù loà lên bảo cha mày mất thì đáng ra bọn m phải biết thương lấy mẹ, mẹ thiệt thòi… nhưng mình giờ cũng nói lại luôn cha mất là thiệt thòi cho cha chứ k phải mẹ.
Chuyện là hôm qua cả nhà mình sốt nặng, 2 vợ chồng và 2 con nhỏ, đứa 3t đứa 4 tháng. Liệt giường luôn. Vợ mình nằm đắp chăn giữa trưa hè, hoa mắt k thấy gì mấy lần nhưng vì giỗ cha nên bọn mình phải về. Thế mà đến chiều lúc đang nằm liệt giường cả vợ chồng con nhỏ thì bà vừa đi dạo thể dục chiều về vừa hỏi bữa tối nay có phải nấu cơm k, còn khoảng 3 bát cơm nguội chắc đủ ăn, cơm chó thì có cơm thừa dọn cỗ rồi, thịt cũng có thịt thừa từ trưa. Mình im lặng buồn chẳng muốn nói, bà hỏi đi hỏi lại 3 lần thì mình bảo tuỳ mẹ. Thế là mẹ mình k nấu gì thật, cho 4 người ốm ăn cơm nguội thịt thừa. Bà chưa bao giờ có tâm niệm chăm sóc người khác, mặc định con cái phải hầu hạ mẹ. Chuyện đó cũng bt thôi nhỉ, mình quen rồi mà. Thế nhưng tối đến thằng cu sốt nặng, mình đang ốm nhưng qđ lấy xe chở vợ con lên tp nhập viện nhi cho an toàn, thì lúc ra đi bà bảo tuỳ con qđ, mẹ thì k biết gì, cũng k đi đc vì bận đi lao động hè ( tuần 1 buổi lên trường tưới ướt cây là về) đấy, mẹ mình lại phũ dễ dàng trách nhiệm. Thế là lại alo nhờ bà ngoại đi cùng chăm giúp. Mình mới bảo lại mẹ đến nồi cơm còn k dám cắm thì mẹ biết sao được. Thế là ăn chửi, rồi khóc, rồi chửi tiếp.
Nhưng mình nghe quen rồi, k quan tâm nữa, chỉ là lúc sắp đồ chơi cho con để đi thì nước mắt mình cứ chảy ròng, thương con ốm bệnh, thương con phải xa quê đang chạy nhảy chơi đùa cùng đám bạn thoả thích lại phải ra tp chật chội. Chỉ ước con mình có bà nội bao la hơn, chỉ cần mỗi lần cháu về chạy đi nấu cho cháu 1 món nào đó để nó có kỷ niệm nhớ về. Nhưng k được rồi, vì bà coi như vậy là hầu hạ người khác, có về quê cũng tự mẹ hoặc bố vào bếp thôi.
Lan man quá, mình viết ra cho nhẹ lòng thôi chứ cũng k mong gì cả, trách ai cũng buồn vì gđ chỉ có 1 thôi. Các thím có thể kể về mẹ mình cho mọi người nghe, biết đâu có được sự đồng cảm ở đây

via theNEXTvoz for iPhone
Thôi thì thím cố tránh đi, có nhà còn tệ hơn, mẹ nợ vài tỷ bỏ cả gia đình chạy trốn, để anh con trai gánh nợ còng lưng, muốn lấy vợ mà nhà vợ họ nghe nợ mấy tỷ ko dám cho cưới nữa. Coi như mẹ thím vô tâm, ít ra ko dính vào bài bạc, mê tín, nợ nần,...
 

duychungak

Senior Member
Cảm ơn thím đã tóm tắt, mình đi vì thằng em qua tháng cưới vợ về ở đó, nhà cửa đất đai mình cũng nhường hết k lấy thứ gì. Mà lên voz thì nên lắp não vào, đừng có cmt vote xiên này nọ nghe nó thiểu năng lắm

via theNEXTvoz for iPhone
Mẹ Fen đã hỏi đi hỏi lại mấy lần rồi!
 

robot99x

Senior Member
trường hợp này tốt nhất sống như tây, về già thì ng già tự lo, con cái tự lo. Coi như đỡ phải nhìn mặt nhau nếu không chịu đc.
 

danchoitreucho

Senior Member
Trư chỉ thấy lạ là a thớt ba mẹ nuôi từ nhỏ đến lớn, biết mẹ cho tới lấy vợ có con mà không hiểu bà tính tình vậy hay sao mà kể như lần đầu ở cùng 1 người dưng vậy? Còn đã hiểu bà mà còn đâm đầu về rồi còn hi vọng bà làm này kia cho thì do a thôi. Cuộc sống của mẹ a mẹ a chọn, tự nhiên hiểu tính bà rồi còn vát cả nhà về rồi giờ quay ra trách bà, trư cũng ở phe mẹ thớt :doubt:
Không. Nhiều khi đến lúc ông thớt lấy vk bà mẹ đổi tính hoặc từ khi ông bô mất bà mẹ đổi tính. nhiều trường hợp ntn xảy ra lắm
 

caramengvn

Đã tốn tiền
thôi chuyện đã qua rồi thì cho qua luôn đi thớt à, giờ tập trung lo cho gia đình nhỏ của mình. Vợ thớt cũng hi sinh nhiều với thớt rồi, trân trọng cô ấy hơn nữa, bù đắp hơn nữa.

Người Á Đông mình nặng chữ hiếu, nhưng ko phải chứ nhẫn nhịn là hiếu. Em trai thớt về ở với mẹ rồi để em trai thớt lo. Ai kế thừa thì lo chính, mình lâu lâu hỗ trợ 1 ít thôi.

Mình cũng từng sai như thớt, giờ thì dẹp :)
 

deathmetal27

Đã tốn tiền
Mỗi người một hoàn cảnh , còn bản thân tôi thì phân ra 2 loại rõ ràng.
  • Người đối xử tốt với tôi.
  • Người không đối xử tốt với tôi.
Còn lại mối quan hệ họ hàng , máu mủ gì đó tôi ko quá quan trọng.
Nhắc lại là mỗi người 1 hoàn cảnh nhé .
osCpCsi.png
 

killyou

Senior Member
Thằng thớt là loại NGU TRUNG, chứ như tao thì cạch mặt loại mẹ ngu dốt vô tri này từ lâu rồi. Vợ thằng thớt cũng bất hạnh chui vào cái nhà có con mẹ chồng nát.
Mẹ là mẹ, ruột rà dứt máu đẻ ra nuôi lớn, đó là cái công.
Nếu không ở được thì kiếm chỗ khác mà ở.
Ông đừng chửi mất dạy vậy, ông thớt không nói gì thì thôi ông chui mõm vô chi vậy
 

Ngoc1708

Senior Member
Mẹ thớt làm giáo viên mà có vẻ vô tâm nhỉ, biết thế rồi k khó khăn quá thì cứ tránh đi chỗ khác mà sống thôi, xa thơm gần thối mà.
 
Top