Lồng đèn “tối thui” tự chế

daosithuiimc

Senior Member
PNO - Lồng đèn bây giờ đẹp quá, thứ ánh sáng thần kỳ của lồng đèn Trung thu và những khao khát của lũ trẻ nghèo ngày ấy, chắc bọn trẻ hiện đại không bao giờ có được đâu!


Ở thị xã quê tôi hồi ấy, tết Trung thu những năm 1980, 1990 không có múa lân. Mọi trò chơi, đồ chơi bọn trẻ đều phải tự làm. Thứ sang nhất và mang dấu ấn tiền bạc, có lẽ là chiếc đèn lồng ông sao năm cánh với ba màu xanh - đỏ - vàng - cái loại lồng đèn kinh điển làm từ giấy bóng kính.

Thứ đèn ông sao lấp lánh ấy, là của thằng bé con ông chủ lò than cuối đường. Trong xóm nghèo gần ga tàu, chúng tôi là con công nhân, con người bán hàng ngoài chợ, ngoài ga, nên gia đình ông chủ lò than bỗng nổi lên như một điểm giàu có, văn minh, hiện đại.

Tôi đi học, hãnh diện giới thiệu với chúng bạn: khu nhà tao có ti vi, khu nhà tao có máy cassette, rồi thì khu nhà tao có lồng đèn ngũ sắc. Chỉ giới thiệu "khu nhà tao", tôi cũng đủ thấy mình “sang sang” rồi. Bữa nào ti vi có phim hay hoặc trận bóng đá quan trọng, chúng tôi được ông chủ lò than mở cổng cho vào làm khán giả, hệt như xem chiếu bóng. Có bấy nhiêu, tôi sẽ kể suốt tháng.

Ông chủ lò than đông con và chiều chuộng tụi nhỏ quá mức, nên đa số bọn nhóc học kém, tính tình chảnh chọe rất khó ưa. Mỗi khi bố chúng mở cửa mời hàng xóm vào xem ti vi, chúng sẽ đứng canh cổng, đòi bán vé hoặc bắt phải đổi đồ chơi.

Tôi nhớ mãi cảnh thằng út nhà ấy chỉ mặt cho thằng này vào, loại con kia ra vì… nhìn không ưa. Chẳng biết sao tới lớp khoe mình được xem ti vi thì tôi hớn hở, chứ lúc qua cái cổng ấy, rõ là cảm giác ê chề.

Trung thu năm nào cũng vậy, đám trẻ nhà lò than giương cao chiếc lồng đèn bóng kính cha mẹ chúng mua ngoài phố. Ánh sáng lung linh tỏa ra từ chiếc đèn hút hết mọi ánh nhìn của đám trẻ xóm tôi. Còn chiếc đèn của bọn tôi đều chung một “công thức 0 đồng”. Tức phải xin cha mẹ vài chiếc đũa tre, đứa thì banh càng ngồi chẻ đũa, chuốt nan làm khung đèn; đứa thì hì hục nổi lửa, nấu thành hồ để dán đèn.

Giấy dán đèn đương nhiên là tập vở cũ đã viết kín chữ, muốn phủ được cái lồng đèn to, phải dán ghép vài tờ lại. Giữa lồng đèn có khi sót lại một điểm hai đỏ chót, to đùng.



Những cảnh bày ra vót tre, cắt giấy đầy sàn rồi nghe mẹ la mắng vì bỏ bê học hành, cơm nước, bây giờ kể lại cũng thấy vui vui. Nhưng hồi ấy, chẳng hiểu sao tôi cứ ôm cảm giác bực bội. Bản năng chị cả khiến tuổi thơ tôi đè nặng những trách nhiệm. Tôi muốn đàn em không thua “em người ta”, tức là cũng có chiếc đèn ông sao giấy bóng kính sang chảnh, hay ít nhất cũng có một ngọn đèn bỏ trong lồng, chứ không phải loại đèn một màu giấy cũ buồn tẻ.

Nhưng với những đứa trẻ tiểu học, làm sáng một chiếc đèn là không hề dễ. Những lần thất bại đã làm tôi chán nản cùng cực. Ví dụ, để làm được chiếc lò xo (thường tôi sẽ ngắt một đoạn dây mai-so của bếp điện cũ) gắn vào thanh tre bên trong đèn là cả một kỳ công. Chiếc lò xo thì luôn to hơn hoặc nhỏ hơn cọng đèn cầy tôi có, hoặc chèn quấn thế nào mà lò xo luôn phản chủ bằng cách đứt, tuột ra hoặc nằm ngả nghiêng.

Tới công đoạn nhét đèn cầy vào mới mệt. Đốt đèn lên, giấy sẽ nhanh chóng bắt lửa cháy đùng đùng, đành phải quăng luôn chiếc lồng đèn mà ù té chạy, rồi lại loay hoay làm lại từ đầu.

Có lần, lồng đèn cháy làm sao mà quăn hết cả tóc và lông mày tôi, mùi khét bốc sang tận hàng xóm. Nhưng khi chú Năm thò đầu sang hỏi, tôi vẫn thề sống thề chết không biết mùi gì, vì sợ chú về mách mẹ.

Chú Năm không mách, mà mẹ vẫn biết vì sao tôi cháy tóc. Các bà mẹ luôn thật tài tình trong sự thắc mắc tột độ của con trẻ. Bà dằn mặt tôi, cấm tiệt tôi bày trò cho đàn em nhét đèn cầy vào lồng đèn. Bà còn chì chiết: “Muốn thiêu chết các em hả?”.

Đó là lý do suốt nhiều năm sau, những chiếc lồng đèn giấy học trò cũ nhà tôi luôn tối tăm, xấu xí. Gặp đêm Trung thu mưa hoặc ánh trăng yếu ớt, đám rước nhà nghèo thật buồn, chỉ leo lét chút ánh sáng hột bưởi, hệt cảnh sắc ma trơi.

Không có lồng đèn lung linh, chúng tôi hay hướng mắt sang những chiếc lồng đèn ông sao của anh em nhà lò than. Có lúc tôi ác ý cầu cho chiếc lồng đèn của chúng “cháy bay màu tóc”. Nhìn chị Hằng chú Cuội dưới ánh trăng rằm, tôi hay ôm nỗi khát khao thoát ra khỏi xóm nghèo, đủ tiền tự sắm những chiếc ti vi, cassette thay vì phải năn nỉ xem nhờ. Tôi khao khát mua cho lũ em thật nhiều đồ chơi, lồng đèn đẹp đẽ, sang chảnh…


Trung thu xưa không có lồng đèn nhựa như bây giờ. Ảnh minh họa
Thế rồi khi tôi lớn hẳn lên, loại lồng đèn ông sao bằng giấy bóng kính bỗng mất dạng. Lồng đèn nhựa Trung Quốc phủ khắp thị thành tới thôn quê. Tiếng nhạc éo éo, ánh đèn chớp lia lịa làm say mê triệu triệu con nít. Tôi không buồn, cũng chẳng vui khi nhìn em, rồi sau này là đám cháu xách những chiếc đèn nhựa đi qua đi lại mỗi mùa trăng.

Nguồn: Phụ nữ Việt Nam
 

stevie_g8

Member
hqua cùng khu chung cư tổ chức trung thu cho bọn trẻ xong. Cũng vui
thuê ảo thuật với diễn hề với sư tử về,động viên mãi tụi trẻ con mới lên nhảy nhót tí
đéo bù ngày xưa, chạy nhảy loạn lên ,làm gì có vật chất gì :(:(
giờ thì mâm cỗ ê hề, đèn điện sáng rực chả thấy mặt trăng đâu:confused::confused:
Nhưng thôi cs thay đổi liên tục, mấy chục năm sau nó cũng lại khác ý mà :baffle::baffle:
 

gatredinang

Senior Member
hqua cùng khu chung cư tổ chức trung thu cho bọn trẻ xong. Cũng vui
thuê ảo thuật với diễn hề với sư tử về,động viên mãi tụi trẻ con mới lên nhảy nhót tí
đéo bù ngày xưa, chạy nhảy loạn lên ,làm gì có vật chất gì :(:(
giờ thì mâm cỗ ê hề, đèn điện sáng rực chả thấy mặt trăng đâu:confused::confused:
Nhưng thôi cs thay đổi liên tục, mấy chục năm sau nó cũng lại khác ý mà :baffle::baffle:
Hồi xưa dưới quê còn chả có tiền mua giấy dán lồng đèn nữa kìa, toàn làm lồng đèn bằng lon bia, nước ngọt hoặc lon sữa đặc. Xin mẹ mãi mới được 1k đi mua đèn cầy(nến) về chơi :adore:, bánh trung thu cũng chả có mà ăn, toàn đợi ở trường phát cho, năm nào hên lắm thì mới tới phần mình, còn không cũng chả có:cry:. Tối đến ôm mấy cái lồng đen lon chạy nhong nhong với bọn trong xóm, xong bị gió thổi tắt, ko nhớ thằng mất dạy nào bảo ma nhát, sợ chết mịa luôn :ah:
 
Hồi nhỏ trung thu hay đc mẹ mua cho lồng đèn ông sao làm bằng giấy kính, để cây nến vào trong thắp sáng lên
Còn làm đầu kỳ lân vs mấy ông trong xóm
:sweet_kiss:
 

weddingbox

Senior Member
Ngày xưa cách đây tầm 25 năm, ko có đèn trung thu chạy qua nhà thờ bợ cái đèn ông sao ở giữa sảnh to chà bá 2 thằng khiêng mới nổi, ra đường bị mấy giáo dân trong thấy bợp tai :amazed:
 

minsociu4

Senior Member
ngày xưa cắm nến vào cái đèn ông sao , đi 3 bước lại rụng mất cây nến cay vc
 

khattinh

Senior Member
hqua cùng khu chung cư tổ chức trung thu cho bọn trẻ xong. Cũng vui
thuê ảo thuật với diễn hề với sư tử về,động viên mãi tụi trẻ con mới lên nhảy nhót tí
đéo bù ngày xưa, chạy nhảy loạn lên ,làm gì có vật chất gì :(:(
giờ thì mâm cỗ ê hề, đèn điện sáng rực chả thấy mặt trăng đâu:confused::confused:
Nhưng thôi cs thay đổi liên tục, mấy chục năm sau nó cũng lại khác ý mà :baffle::baffle:
Khi xưa cứ chờ tới rằm trung thu để được nhận quà không. Ch đến giờ đã sắp hàng thẳng tắp, ngồi ngay ngắn. Chiều mới phát quà mà rõ ràng từ sáng đã lượn qua lượn lại nhà văn hoá thôn coi thử có gì chưa, sợ lại nghe nhầm mất phần bánh.
Nhận được quà về rồi thì cất ngay vào chỗ riêng, để dành ăn dần. Đúng là thế hệ 8x 9x đã có một bức tranh tuổi thơ nhiệm màu :beauty:


via theNEXTvoz for iPhone
 

foxies

Senior Member
Có lon nước ngọt làm đèn lồng thì cũng ngon nghẻ rồi đấy. Những năm đầu 9x toàn làm bằng vỏ hộp bột giặt nhựa. Đục lỗ xung quanh cho nó sáng. Mà đâu phải lúc nào cũng có hộp bột giặt hết để làm đèn lồng đâu. Toàn mấy đứa chơi chung 1 cái.
Phải nói hồi đó không có đèn đường, chỉ có ánh đèn từ các nhà hắt ra nên cực tối, cái đèn lồng nó mới sáng và đẹp làm sao. Giờ thì đèn đường sáng át cả đèn lồng (loại có đèn chạy bằng pin)
1601521203831.png

Tháo quai, khoét đít, lấy que sắt hơ nóng xuyên lỗ, lồng dây, cắm nến. :):):)
 

sweetdreamvt

Senior Member
Xưa cứ cách trung thu tầm nửa tháng là rục rịch làm lồng đèn, xe đẩy lon đi chơi rồi, xưa thì đèn đường ko có, đường đất, nhà cửa thưa thớt đốt đèn đi chơi 1 đám với nhau vui lắm. Cứ tới tối là xách cái đèn, mua sẵn bịch đèn cầy cắt ngắn mang theo cái hộp quẹt xách đèn đi dòng dòng khắp xóm.
 

temaku

Junior Member
Trung thu của tao là:

1. Nhằn hạt bưởi phơi khô, xuyên dây thép để đốt đêm trung thu
2. Lồng đèn làm từ hộp xà phòng.
3. Cán dẹt nắp lon sữa ông thọ, Lấy dây chun dài xuyên 2 lỗ cho nó xoay, đứa nào thích thì mài cả răng cưa cắt cho oách.
4. Mặt nạ lấy mo cau hoặc bìa cứng nhờ bố vẽ hộ. Sau này nhà mua cho mấy cái mặt nạ tôn Ngộ Không thì thích mê.
5. Súng phun nước phải có để tối đi bắn tắt đèn chúng nó.
6.Nhà văn hóa thường phát quà bánh, văn nghệ, Tranh đăng ký hát 1 bài trẻ con vớ vẩn để được thêm phần thưởng (phần lớn là vở hoặc quyển truyện tranh doremon nho nhỏ).
7. Bắt đầu lên kế hoạch tụ tập nhóm bạn khu tập thể chia đội bắn nhau, bịt mắt bắt dê vv...

Đcm... Tuổi thơ của tao đã xa, quá xa rồi :(
 

thienvu_undead

Đã tốn tiền
Hồi bé mình làm đèn lồng bằng cái hộp bột giặt daso này.
Khoét cái lỗ tròn trên nắp để đặt nến với cho thông khí, thêm 1 cái que tre nữa làm cán cầm, đi rước đèn quanh xóm

cái lồng đèn đầu tiên của mình cũng là cái này :D
 

Doan-Dai-Hiep

Senior Member
Ngày trước các thanh nien trong xóm trung thu đi chặt tre về làm đuốc, lồng đèn chỉ dành cho bọn gái.
 
Top