Những câu chuyện kì bí của "Người Kể Chuyện"

namtrai

Senior Member
Một buổi tối nọ tôi đang nằm lướt fb, và tôi nhìn thấy bài viết của anh trong một nhóm chuyện tâm linh, phải nói rằng đó là một trong những giây phút quan trọng nhất trong cuộc đời internet của tôi, mở ra cánh cửa đến những câu chuyện chân thực nhưng rất kì bí, có lúc là tâm linh, có lúc là phiêu lưu, có lúc tôi như đang cùng anh sát cánh trong những câu chuyện ấy. Càng đọc càng say mê, càng thấy cuốn hút lạ lùng, anh chính là "Người Kể Chuyện", một cựu binh chiến trường, đã lê gót khắp Cam, Lào để đấm nhau với lũ Polpot những năm tháng chiến tranh hãi hùng. Nay tôi xin post lại những câu chuyện của anh ở đây, nếu ai thích thì đọc nhé.

Sau đây là những câu chuyện của anh, tôi copy nguyên si, hình trong bài viết là để minh họa cho đỡ nhiều chữ:
Chào cả nhà ạ!
Hôm nay xin kể cho các bạn nghe, vài mẩu chuyện nhỏ, nghe chơi đỡ buồn nhé.
Chuyện ở Lào.
Cuối 94 đầu 95 anh em tôi chuyển tới Hủa Phăn,ở được ít bữa thì di chuyển lên Na Ao, chỗ này là ngã ba đường 6, phía trái là Bản Tat, bên phải là hướng rẽ đi Mường Hôm, nơi này là khu vực biên giới giáp tỉnh Điện Biên, theo đường 6 lùi lại sau lưng là Sầm Nưa, Bản Luo…
Nơi đó là vùng núi đá, địa hình thổ nhưỡng giống hệt vùng núi ở Điện Biên, Sơn La của mình, đường đá cũ Pháp làm từ thời chiến tranh Đông dương, xuống cấp hết nên xấu kinh khủng, người dân cũng nghèo và khó khăn như vùng cao của mình. Chỗ bọn tôi ở ngay cạnh một ngôi trường, gọi là ngôi trường cho nó giống thôi chứ thực ra toàn dựng bằng tranh tre, nứa lá tạm bợ lắm, ngôi trường này tôi ko biết gọi là cấp mấy..vì từ vỡ lòng nhi đồng thối tai cho tới lớp 8, và có cả một lớp có vài học sinh học trương trình cấp 3 giống PTTH bây giờ, học sinh lớp 8 tôi thấy địu cả con, dắt cả em đi học, nhìn vừa tội vừa mắc cười, nheo nhóc vô cùng, có cả một nhà nội trú cho học sinh ở vùng sâu, xa trong núi ra học, ở lại đó. Phía dưới thung lũng có một bản khá đông dân, chừng hơn trăm nóc nhà ở tập trung dưới thung lũng và rải rác quanh sườn núi, đặc biệt là tỉnh Hủa Phăn, và huyện Sầm nưa rất nhiều người Việt sinh sống, khu này cũng vậy, ban đầu tôi không biết, vì họ phần đa là người thiểu số như Nùng, Mông, Cao lan, Mường…Khu này thì nhiều người Mông và Nùng Phàn sình ở. Ở nơi này rất nhiều các dân tộc nên “ văn hoá” có vẻ rất “đa sắc”.. tôi đã gặp những chuyện lạ ở đây, nhưng có một chuyện khiến tôi nhớ nhất và băn khoăn nhất..

Hôm đó có một lễ hội gì đó của người Lào, người địa phương cũng tổ chức tưng bừng, đứng chỗ chúng tôi soi ống nhòm xuống phía những mảnh ruộng bậc thang đã gặt, thấy rất đông bà con tụ tập vui chơi, nó hao hao giống hội Xuống đồng của các tỉnh vùng núi phía Bắc VN vậy..ban ngày bọn tôi ko được xuống đó nên đợi tà tà bọn tôi hẹn nhau tối xuống cua gái chơi
🤣
. Tôi rủ hai thằng em, thuộc dạng “cú cáo” nhất đám là thằng T, biệt danh “gái lào” và thằng N biệt danh N “cắng”… Thằng nào tôi cũng gắn biệt danh, lạ là tới giờ luôn, tôi gắn biệt danh ai là bị chết tên luôn
🤣
, thằng N cắng là vì trông nó giống con cắng, ai ở vùng núi phía bắc chắc ko lạ gì con cắng, trông nó giống con khỉ, nhưng bé và “đẹp trai”hơn con khỉ, rất khôn ranh láu lỉnh. Còn thằng T thì biệt danh của nó thì nhắc lại cả bọn lại cười rũ, “Gái Lào”.

Thằng này rất đẹp trai, to cao thì thằng nào cũng đủ tiêu chuẩn, nhưng đẹp trai thì nó ngon hơn bọn tôi ( ko xấu như tôi), đàn thì thằng nào cũng biết tý xíu thỉnh thoảng phừng phừng đỡ buồn, nhưng thằng gái Lào đàn giỏi và hát cũng hay, rất hay là khác. Lúc mới ở gần cái trường kia, bọn tôi tia thấy rất nhiều “cô” và hình như chỉ có 1,2 thầy thôi, nhưng nhìn nhỏ con và xấu trai hơn bọn tôi, (chỉ đẹp trai hơn tôi thôi), nhà tập thể họ kế ngay gần khu bếp bọn tôi nấu ăn, bên này đông hơn vì toàn lính, bên kia các cô ít hơn..cứ chiều là lính bu xuống bếp nhòm các cô nấu cơm và tán tỉnh à ơi.. do mới tới bọn tôi ko biết gì nhưng thấy gái là mấy chú gáy nhặng xị, thằng T lấy le vác đàn ra ngồi kế cái bể nước to, hai bên dùng chung phừng phừng..” Ơi này cô gái, ơi này cô gái Lào vừa hôi nách lại vừa thối tai, bĩnh ra quần lau đ… không sạch, ko sạch,ko sạch…” xuyên tạc bài Cô gái Sầm nưa của Trần Tiến….ma xui quỷ khiến, nó ko biết các cô toàn là “du học” bên Sư phạm 1 của VN về, nói tiếng V như người Việt…nên nó đang phèng phèng thì ào… một chậu nước rửa rau bắp cải…ướt từ đầu tới chân, ôm đàn chạy..can tội tán gái ngu. Bọn tôi cười bò, thế là nó chết biệt danh “gái Lào” từ đó.
Thời tiết ở Sầm nưa thì oái oăm, sáng nắng chiều mưa, giữa trưa gió mùa đông bắc… vui, buồn bất chợt lắm, nên tối là lạnh có hôm lạnh cắt da như mùa đông VN. Tối đó lạnh, ba thằng tôi thay đồ chàm như trai “ bản địa” mò xuống bản tán gái, áo sĩ lâm, quần phẳn tảy, đũng dài tới đầu gối, lội qua suối gấu chưa ướt mà ướt đũng…chân đi giày boot der sault cao cổ nhìn như mấy thằng tâm thần sổng viện. Cứ nghĩ là nhiều gái ai dè gái hết hội chả thấy còn cô nào, chỉ có chó..chó từng đàn, giống chó của người Mông màu nhuôm nhuôm ko ra mực cũng ko ra vện, màu lông cảm giác tím tím
🤣
🤣
, ngày thì hiền đêm thì thính vô cùng, do chắc có mùi “lạ” nên nó ùa ra cả bầy lùa 3 thằng tôi chạy rẽ tóc. Thấy ko ổn, tôi rủ hai thằng ..thôi đi về đi. Cả bọn kéo nhau về, trăng suông mờ mờ..đang lóp ngóp lội lên dốc tự nhiên tôi nghe tiếng tạch tạch..phía ruộng bên. Bọn tôi sàng sang xem cái gì, soi đèn pin xuống mảnh ruộng nước lúa chắc họ mới trồng nên nhìn còn thưa lắm…quá trời cá, loại cả gì nhìn vừa giống cá chép lại tựa tựa cá diếc của mình… thấy cá hai thằng hý hửng; Anh ơi, bắt..bắt… Tôi cũng thích cá cua..nhưng ko hiểu sao lúc đó tôi tần ngần, ngập ngừng. Phần vì trời lạnh, phần vì nghĩ tay ko bắt sao đc bọn cá này, phần sợ làm nát hết lúa mới trồng của họ, tôi bảo lũ kia..; Thôi, nát hết lúa người ta đấy, về đi sắp kẻng rồi (kẻng ngủ của đơn vị ), với tay ko sao bắt đc..hai thằng kia cứ nằng nặc; Em bắt được..suýt tôi đồng ý, vì thằng N cắng rất đa hệ, thổi kèn đám ma, tung hoa đám cưới..môn gì nó cũng hay…nhưng ko biết sao tôi thấy sợ sợ, mặc dù rất xa nhà dân, mà người dân có thấy chạy lên thì đứng đó quan sát thấy ngay, chạy vẫn kịp…nhưng tôi sợ, nỗi sợ mơ hồ như có người đang chĩa súng kíp vào người…Tôi ko nghe, quyết định rút về. Lòng cũng tiếc tiếc…

Tới sáng, thấy các anh em bạn Lào (ở nhờ đơn vị bạn mà) rất hớn hở bát đũa leng keng, xôn xao…tôi mò xuống bếp ăn, thấy anh em đang bu quanh một chảo quân dụng cháo cá…tôi hỏi thằng em nhọ đít (anh nuôi) Ủa cá đâu nấu cháo vậy? Nó tên Ruôn nói tiếng Việt như người Việt..Cá chắn khe nước bắt anh ơi. Tôi nhảy số ngay, quanh đây làm gì có những thòong nước đâu( người Lào hay gọi những vũng nước lớn là thòong) mà có cá, khe kế đây thì nhỏ mùa này nước chảy nhỏ, mà cá này toàn to cỡ ba ngón tay, có con gần bằng bàn tay nữa…Tôi lôi thằng gái lào ra chớp ngay; Mẹ, đêm qua tụi mày quay lại bắt cá à? Nó cười nhăn nhở gật ngay.., N cắng nó rủ em với thằng Phọi lấy cái màn xuống lùa, nhiều lắm anh, gần chục cân đấy…Tự nhiên tôi rất lo, ko sợ chủ ruộng lên tìm, ko sợ anh em bên bạn nói, mà nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi đi đánh răng, rồi ngồi uống nước chứ chưa vào ăn..tự nhiên thấy anh em nhốn nháo..ruột tôi nóng cồn cào rất lạ, tôi vội chạy vào..thấy rất đông anh em đang tập trung chỗ thằng N cắng, gạt anh em ra tôi tiến vào, cách đây mấy phút nó còn cười nói nhăn nhở ngồi ăn cháo..giờ nó đang nằm khóc, nó khóc rất to, khóc như bị oan ức gì, khóc như cha chết người ta bảo vậy..tôi hỏi anh em..Nó bị sao? Ko ai biết, lắc đầu ngơ ngác hết..mấy anh em ngồi ăn cùng nói, nó vừa ăn xong đang cười nói tự nhiên ôm mặt về phòng nằm khóc luôn, chả có chuyện gì, ko cãi cọ với ai…Tôi hỏi nó cũng không nói, hỏi thế nào nó cũng ko trả lời. Tôi bảo anh em ra hết, gọi thằng gái lào vào..thì anh em nói, nó đang đi cầu. Tôi dựng thằng N cắng dậy, người nó mềm như dưa, mắt nó nhìn tôi như người xa lạ, rất lạ…hỏi cả gần tiếng, rồi xoa dầu, phun rượu vào mặt..nó vẫn khóc, khóc to, khản cả giọng. Mãi ko thấy gái lào đâu, tôi hỏi anh em vẫn nói nó đi cầu, tôi điên tiết ra chỗ khu vệ sinh cách đó khá xa tìm nó, gần tới nơi, tôi thấy nó ngồi ôm bụng, mặt xám xanh, mắt long sọc, tóc tai dựng cả lên…nó gào, Anh ơi chết rồi nó giết em rồi…tôi chạy tới hỏi Ai? Ai làm gì mày..mắt nó trợn lên nó chỉ tay vào rừng, mồm cứ lắp bắp ko ra câu, ban đầu tôi giật mình nhìn quanh vì nơi đây ko hẳn là khu vực xanh, ( khu vực an toàn) nhưng chợt tôi thấy nó liếc nhìn tôi cười, tôi nổi gai ốc, vì thấy nụ cười và ánh mắt liếc của nó..Hỏng rồi ( tôi đã từng nhìn thấy ánh mắt, và nụ cười hệt như này, hồi ở VN, khi thấy người bị ma gà bắt) Vẫy vội mấy anh em đang đứng ngó tôi bảo họ khênh nó về, rồi vội chạy xuống xem thằng N cắng ra sao…nó vẫn khóc, khóc rât to, giọng khản đặc như bò rống. Đang điên đầu ko biết tính sao thì thấy một cô giáo bên kia thấy um sùm chạy sang, cô hỏi chuyện gì, thấy cô nói tiếng Việt tôi mừng quá vội hỏi; Cô giáo là người VN ạ, cô nói ko, e là người Lào thơng, e học ở VN…cô kéo tôi ra hỏi riêng; E nghe thấy ầm ĩ e hỏi anh em, anh em có nói qua rồi, nhưng tìm anh, vì anh em nói a là đội trưởng…Dạ, vâng cô cứ hỏi đi. Cô gái nhìn xoáy vào mặt tôi khiến tôi giật mình, cô hỏi,anh kia mấy hôm rồi có đi đâu ko? Tôi thành thật kể vụ đêm qua có xuống bản nhưng ko trêu ai, ko lấy gì, phá gì…chỉ chọc chó rồi về. Cô gái quả quyết; Anh nói thật đi. Tôi vừa lo nhưng cũng bắt đầu bực, tôi nói xẵng, cô ạ, tôi nói thật rồi, bọn tôi ko làm gì, đi về ngủ…à thôi chết. Tôi xin lỗi cô, khi sực nhớ ra, chết rồi cô ơi, khi tôi về ngủ thì ba thằng nó rủ nhau xuống bắt trộm cá về nấu cháo, ở cái ruộng chỗ đêm bọn tôi đi qua….Cô gái gật gật đầu nói, vậy đúng rồi.., tôi vội hỏi đúng gì cô??? Cô im lặng nói nhỏ với tôi; Giờ tôi sẽ đưa một bạn ra dẫn anh xuống ngay dưới bản, anh phải đi nhanh, xuống đó người ta nói gì nghe đó, phải gặp được dó ( nguyên văn cô nói) trước 12 giờ trưa, qua chiều là bạn anh chết đấy, ko cứu được né….

240587462_533294781100724_2214097443976614510_n.jpg


Tôi quýnh quáng dạ vâng. Lát sau một thầy giáo dắt một thằng bé chừng 14,15 tuổi ra, tôi vội vàng theo nó chạy xuống bản, thầy giáo cũng lạch bạch chạy đằng sau, thấy phiền quá tôi bảo thầy về trường đi tôi với thằng bé đi cho nhanh. Thầy giáo vội giải thích, tôi phải đi cùng chứ anh ko biết tiếng của họ, im lặng né, từ đây xuống ko nên nói gì….tôi đã gặp việc na ná thế này rồi nên hiểu ý. Tầm chưa tới nửa tiếng chúng tôi đã tới bản Khạu bên dưới, tới nhà thằng bé, tôi ko kịp thở nói ngay cho anh thầy giáo nói với cha của nó. Đó là một người đàn ông tầm trên dưới 50 tuổi, anh im lặng nghe, rồi bảo mẹ nó hái một nắm lá gì đó, anh vò nát rồi thả vào bếp khói khắp nhà mùi ngai ngái…a ra hiệu tôi im lặng, ngồi chờ tầm 15 phút nữa thì mẹ nó về, xách theo một chiếc lồng đan bằng tre trong đó có hai con gà trống to, và mở thùng xúc một rọ gạo, ở đây họ ăn thứ gạo vẫn gọi là nếp Lào, hạt nhỏ, đựng trong một chiếc rọ giống rọ đựng gà nhưng đan như chiếc làn…rồi ra hiệu, vẫy tôi cùng thầy giáo đi. Chừng 10 phút vòng vèo, tới 1 nhà sàn, khá to chắc chắn, dưới gầm sàn có cả trâu ở…Vừa leo lên thang tôi giật mình vì nghe tiếng nói như quát vọng ra, ko biết họ nói gì. Tôi xách hai tay hai cái rọ đứng ngơ ngác..Giữa nhà có một bếp lửa, bên cạnh là một ông già nhỏ thó mặc bộ đồ chàm đen đã cũ, đội mũ nồi, ngậm ống vấu thuốc, im lặng…nghe anh giúp tôi trình bày gì đó, tôi nghe thấy tiếng Việt..Việt..khá nhiều, họ nói tiếng gì chứ ko phải tiếng Lào, tiếng Lào thì tôi còn nghe bập bõm..đằng này, tôi ko thể nghe được. Rồi chợt chủ nhà quay phắt ra nhìn tôi trừng trừng, tôi nheo mắt nhìn lại, ko hiểu sao, bình thường tôi biết như vậy vơi người hơn tuổi là thất lễ..nhưng lúc đó có cảm giác khó tả, tôi nheo mắt nhìn xoáy thẳng vào cặp mắt của chủ nhà, đó là cặp mắt nhỏ, màu nâu..lông mày dài hai đuôi chờm xuống mắt. Ông ta im lặng, nhìn nhau một lúc, tôi khẽ cúi đầu chào, ông ta cất tiếng cười rất lạ héee..héee.., rồi gật gật đầu, quay ra nhìn tôi lần nữa, rồi cất giọng bằng tiếng…Việt rành rọt; Người VN hả? Kinh phải không? Lần sau muốn, thích..thì phải nói tao nhé!!!! Tôi lắp bắp; Dạ vâng ạ, cho anh em cháu xin lỗi..rồi ko hiểu sao lúc đó tôi quỳ xuống, phần vì họ lớn tuổi bậc cha chú, phần vì lo mấy thằng kia ở nhà..Chủ nhà xua tay, thôi, về đi…Tôi lắp bắp cảm ơn, rồi lùi ra mồ hôi chảy thành giọt như mưa chỗ vừa ngồi và ướt như tắm, anh kia nói gì đó nên chỉ còn tôi và thầy giáo trở về, còn anh ngồi lại cùng chủ nhà…vừa xuống hết thang đang buộc dây giày, chợt tôi giật nảy mình khi nghe giọng chủ nhà ngay sau lưng; Này… hút thuốc hả? Rồi tay với một véo thuốc rê cỡ nắm tay người lớn, chầm chậm gói vào tấm lá bạng, một loại lá to như cái quạt nan, đưa cho tôi, tôi đưa hay tay nhận cúi đầu chào rồi lật đật về. Dọc đường tôi băn khoăn hỏi anh thầy giáo là câu chuyện họ nói gì, anh thầy giáo là người Lào nhưng học tại VN, giải thích với tôi. Chúng tôi đã lấy trộm cá của nhà này, họ nuôi dó, tương tự như ma gà, ma xó ở VN…bây giờ về đơn vị là ko sao rồi, vì họ đã nhận lời xin lỗi của tôi, nhận lễ là gà và gạo, họ ko bắt đền cá nhưng khi nào khỏi thì phải trồng lại lúa cho họ.
Lúc tôi xuống sàn, xỏ giày tiện tay nhìn đồng hồ, 2 giờ đúng. Khi về tới nơi…cả mấy thằng ùa ra bảo; Anh ơi bọn nó khỏi hết rồi ko bị sao nữa giờ nó cứ quỳ trên nền nhà anh ạ, tôi hỏi, nó khỏi lúc 2 giờ đúng ko? Mấy thằng ngơ ngác..ơ sao anh biết?. Thấy tôi về, hai thằng cứ ngơ ngơ ngáo ngáo làm sao đó…tới lúc tôi bước chân qua cửa thì cùng ngã lăn ra nhà ngơ ngác nhìn nhau, và nhìn anh em khác, một thằng ko nói nổi vì khan tiếng cả 10 ngày sau, một thằng thì chỉ uống nước ko ăn cơm hai ngày. Sau này hai thằng kể lại rằng, khi ăn xong quay ra tự nhiên trời tối sầm như bị ai quăng cái mền trùm kín đầu, và ko biết gì..
Sau đó hai ba ngày chúng nó bị đi cầu ra phân màu đen và có mùi khủng khiếp.
Tôi thì đã gặp chuyện tương tự như này một lần, nên cũng ko tới nỗi quá sợ hãi..chỉ hoang mang về những thứ vô hình xung quanh.
Chuyện nữa tôi sẽ kể sau.
Mấy ngày qua vì công việc nên ko có thời gian, mong mọi người thông cảm ạ

Chuyện 2: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666521
Chuyện 3: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666612
Chuyện 4: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666656
Chuyện 5: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666686
Chuyện 6: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666717
Chuyện 7: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666844
Chuyện 8: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666929
Chuyện 9: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19666985
Chuyện 10: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19667034
Chuyện 11: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19684321
Chuyện 12: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19684535
Chuyện 13: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19684716
Chuyện 14: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19684859
Chuyện 15: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19684990
Chuyện 16: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19690826
Chuyện 17: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19690862
Chuyện 18: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19690966
Chuyện 19: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19691051
Chuyện 20: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19691172
Chuyện 21: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19706173
Chuyện 22: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19706243
Chuyện 23: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19706342
Chuyện 24: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19706453
Chuyện 25: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19706578
Chuyện 26: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19710893
Chuyện 27: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19710958
Chuyện 28: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19711011
Chuyện 29: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19711050
Chuyện 30: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19711089
Chuyện 31: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19723042
Chuyện 32: Xóa vì bị trùng
Chuyện 33: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19723147
Chuyện 34: Xóa vì bị trùng
Chuyện 35: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19723290
Chuyện 36: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19725272
Chuyện 37: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19725330
Chuyện 38: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19739570
Chuyện 39: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19739582
Chuyện 40: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19739614
Chuyện 41: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19749627
Chuyện 42: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19749670
Chuyện 43: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19749760
Chuyện 44: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19749799
Chuyện 45: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19749953
Chuyện 46: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19767767
Chuyện 47: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19973174
Chuyện 48: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-20016961
Chuyện 49: https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-20204824


Bonus chuyện của "Lính Bắn Tỉa": https://voz.vn/t/nhung-cau-chuyen-ki-bi-cua-nguoi-ke-chuyen.605693/post-19862867



Link tổng hợp trên google doc của bạn @Mr.Vethe2 đọc rất tiện
https://docs.google.com/document/d/106w3aOEaOvsHhgB3LaE0LsG59P3YEf7T78ADvrfGj9U/edit?usp=sharing
ôi đệt, cũng kết bạn với cha nội này trên fb, mà toàn thấy vào bọn beatvn với theanh28 còm dạo. Unfollow luôn rồi.
 

cuteomegai

Senior Member
Anh ra thăm, tôi bỏ công bỏ việc để tiếp anh, tháp tùng anh đi khắp nơi, từ họp hội cựu lính Trường Sơn, hội đồng ngũ..tới anh em bạn bè anh ở khắp nơi, ngày nào mấy anh em cũng chạy mấy trăm cây số..đủ thứ chuyện trên đời.

Chẳng phải tôi ít gặp anh, tôi vẫn thường gặp anh mỗi khi ghé qua Sài Gòn anh em lại ngồi với nhau, thường là hết đêm tới khi trời sáng bảnh lại lếch thếch rủ nhau đi cà phê, ăn sáng.
Tôi quý mến anh không phải vì anh là một ông Tướng, ba lần Tướng, là Anh hùng..mà tôi quý anh là bởi con người anh, một người Anh đáng tuổi cha chú, một người Anh đúng nghĩa.
Tôi có may mắn được làm lính của anh, ở những thời điểm đạn bom gian khổ, cho tới tận lúc hoà bình trọn vẹn, và tới tận bây giờ khi anh không còn gánh vác nhiều trọng trách, có nhiều thời gian và còn sức khoẻ anh lại tiếp tục rong ruổi trên những con đường đất nước.
Chuyện của anh thì nhiều, và luôn mới lạ với tôi dù tôi được nghe anh kể rất nhiều từ ba mấy năm trước khi lần đầu làm lính của anh. Hay nhất vẫn là những câu chuyện trận mạc, rừng rú, chết chóc và cả "ma quỷ" nữa, dưới góc nhìn của một người từng trải trận mạc, vui tính tinh tế và hài hước.

Anh thường bảo tôi, mỗi khi tôi gạ anh viết facebook..tao mà viết có mà đ ai thèm đọc, toàn chuyện tào lao kể con cháu nó cười mày ơi.
Vâng, với những người Anh Hùng thực sự thì họ luôn khiêm tốn vậy, sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu. Tôi từng trải qua một quãng đường với anh nên hiểu, những gì là "tào lao" như cách mà anh nói đó là những cái gì, đó là máu xương, mồ hôi, nước mắt, gian khổ trăm bề của những người lính ở những đơn vị đặc biệt mà chỉ nghe tên là kẻ thù nóng lạnh- An ninh T4.
Rừng Trường Sơn đại ngàn tôi từng ở nhưng không còn bom đạn như thời anh đi qua, chiến trường Cam, Thái, Lào, Tàu..tôi từng lăn lóc và may mắn trở về, nhìn và biết nhiều, nhưng điều mà không riêng tôi mà cả thế hệ chúng tôi đều nể trọng là các anh, thế hệ lính cựu đi trước từng trực tiếp đánh Mỹ, các anh luôn như những tượng đài thật sự với chúng tôi, lớp con cháu đi sau.
Lính chiến có câu, một ngày bên lính cựu, bằng một năm quân trường..quả không sai, nhiều kinh nghiệm của anh truyền dạy trong rừng rú trận mạc mà tôi còn vác được xác trở về hôm nay.
Xin kể vài mẩu chuyện khi anh tập kết và trên đường quay lại miền Nam chiến đấu.

CHẠM VỚI BIỆT KÍCH.

Lính biệt kích là những đơn vị quân sự đặc biệt tinh nhuệ, thiện chiến trong chiến tranh Việt Nam, hoạt động dưới sự điều hành trực tiếp, chỉ đạo gián tiếp từ CIA ( cơ quan tình báo Mỹ) sau này là MACVSOG (Nhóm nghiên cứu và quan sát thuộc Bộ chỉ huy viện trợ quân sự Mỹ tại Việt Nam).
Khét tiếng, lì lợm, và ranh ma..có nhiều đơn vị hỗn hợp, cả người Mỹ, người Thượng, người Việt, và cả người Lào, Hàn Quốc, Thái Lan.. tham gia trong đó.
Biệt kích được đào tạo bài bản và trang bị tận răng mọi thứ tốt và hiện đại nhất lúc đó, họ được tung vào các khu vực trong rừng Trường Sơn, Lào, Campuchia..để thăm dò nắm tình hình đối phương bằng máy bay, từng nhóm nhỏ lẻ nhiều lắm cũng chỉ mười mấy người, chui luồn hoạt động và tác chiến độc lập.

305669457_747003116396555_3551181373255062011_n.jpg


Những người lính biệt kích thường là những "ngôi sao" về sự gan dạ, lì lợm và thiện chiến, khôn ngoan khi hoạt động và tác chiến độc lập trong rừng rú, họ được tuyển từ những đơn vị khét tiếng của VNCH như mũ nồi đỏ, cọp ba đầu, thuỷ quân lục chiến..vv, đưa qua nước ngoài hay Thái, Hàn..đào tạo rồi quăng vào rừng đối đầu với những đơn vị chủ lực Bắc Việt.
Nghe qua thì người không biết thấy nóng lạnh, vì người Mỹ ca tụng họ như những con ngáo ộp, dữ dằn và ghê gớm..nhưng đối với bộ đội chủ lực Bắc Việt thì ngáo ộp chỉ để doạ con nít thôi, và biết bao đơn vị biệt kích "thiện chiến" đã theo tổ tiên ông bà khi chạm trán bộ đội..
Chiến tranh và chiến trường chưa bao giờ là trò đùa cả, dù có giỏi bằng giời cũng chẳng ai dám vỗ ngực xưng danh, cả núi kiến thức trường lớp huấn luyện có khi lâm trận chỉ đem ra làm giấy chùi..hay làm đóm hút thuốc lào thôi, những kỹ năng sinh tồn ở rừng Trường Sơn thì trong giáo trình quân sự Huê Kỳ hình như không có mấy, thế nên mới có nhiều chuyện thật bi hài cho những đơn vị lẻ biệt kích này khi bị nướng..

Giữa rừng mà xức cả dầu thơm hay nước hoa, để chống muỗi vắt, hay mùi thuốc chống muỗi vắt thơm quá, rồi "nằm ổ" (ẩn náu) mà các anh vẫn hút thuốc lá thơm phức bay khắp rừng, lính nghiện thuốc thì thính mũi lắm, tôi từng ngửi mùi thuốc cách xa cả một hai trăm mét theo gió trong rừng nên biết rồi, nửa đêm vã quá bật zippo boong boong châm thuốc hút nhả khói như chỗ không người, thế là pằng chíu thôi, rồi biệt kích thì phải ngầu phải rằn ri, áo chống đạn giày bốt, mũ tai bèo..nhìn phát biết ngay là hàng về, hàng về..thế là pằng chíu. Nằm ổ nhưng ăn uống xong, toàn đồ hộp vứt như bãi rác chợ chồm hổm, ị thì thối còn không lấp, mà tây lông thì lạ là vài hôm không tắm thì mùi khét còn hơn hổ già, cách buôn làng cả cây số chó đã sủa rồi thì còn làm ăn mẹ gì nữa, lại lên nóc tủ ngồi ngắm gà thôi. Trang bị cũng toàn hàng US army mới chịu, có xuống bùn đằm như trâu vẫn nhìn được ra.

Nguy hiểm và lì lợm nhất là lũ Đại Hàn chim ngắn, bọn này được người Mỹ đánh giá cao, như bộ đội chủ lực Bắc Việt, bởi ngoại hình tương đồng, giỏi võ, giỏi chịu đựng, lỳ lợm thiện chiến và máu lạnh.
Có những đơn vị biệt kích lính Đại hàn rất ma mãnh, khi xâm nhập đâu, điều nghiên trước thậm chí còn bắt trước tiếng dân địa phương, mang trang phục như dân địa phương dù người trắng như lợn cạo, mang dép râu dùng AK47, chuyên sử dụng dao găm giết và giấu xác người dân hay bộ đội nếu bắt gặp chúng..lỳ lợm và trâu bò, nhiều lần bị bao vây tới mấy ngày quyết tử thủ không hàng, quá ngoan cố nên các bác bộ đội đành xay nhỏ bằng hoả lực đem nuôi cá, bọn lính Hàn này kể cả không phải biệt kích cũng dữ hơn và ác hơn những sắc lính khác, lính Mỹ có khi còn run tay, lính nguỵ thì còn chút tình đồng bào chứ lính Hàn là chúng sẵn sàng giết sạch kể cả phụ nữ, người già, trẻ em..chúng từng gây nhiều vụ thảm sát kinh khủng ở miền Trung khi đóng quân ở đó, nợ máu nhiều và xác định là khó dậy bảo nên bộ đội đặc công quyết định xoá sổ cả sư đoàn Rồng xanh, với mãnh hổ của chúng để trả thù cho người dân và bộ đội bị chúng giết, bọn này đã không biết xấu hổ vì chim ngắn còn luôn tỏ ra thượng đẳng, và khệnh khạng, tàn ác nên nhanh chết lắm.
Còn một đơn vị biệt kích đáng gờm nữa là những người Thượng, đi lính nguỵ. Những người này thường sống ở vùng rừng núi cao có sức khoẻ tốt và nhiều kỹ năng sinh tồn, dẻo dai và lỳ lợm trong chiến trận..

Tôi từng chạm những người này ở biên giới Thái, Cam..rất vất vả vờn và truy đuổi tiêu diệt nhau có khi hàng tháng trời dai dẳng trong rừng như hai đám con nít chơi ú tim, trốn tìm vậy. Họ khá đặc biệt giỏi leo trèo, nguỵ trang và chịu được đói khát gian khổ, thiện chiến nhanh như tàng hình, đặc biệt là có nhiều "thuật" lạ kiểu như bùa chú..
Trên phim ảnh thì những võ sĩ muaythai trông thật ghê gớm, với mặt ngầu cùng cơ bắp, đòn thế kinh người, lính Thái cũng vậy trông rất ngầu, quân trang rất đẹp, sáng thấy các anh ấy tập võ nhìn ra gì phết...nhưng súng nổ rồi thì gọi lính Việt bằng ông nội hết, nhát như cáy, chạy là nhanh chả thấy ngầu đâu chả thấy múa muaythai nữa, có lần gặp nguyên một tiểu đội đi tuần, chúng tôi có ba người mà ra tước súng tỉnh bơ luôn, thấy lính Việt mặt tái dại, miệng lắp bắp hết, chúng tôi tháo đạn vứt trả súng, tước mấy đôi giày vì giày rách hết xong đá đít đuổi về bên kia biên giới tỉnh bơ.
Không phải nói quá nhưng người Việt và lính Việt quả là "số má" trong khu vực thật, so với cả lính tàu, rất lỳ và thiện chiến, chịu đựng giỏi..không ngán ngại bố con thằng nào.
Còn vài chuyện về tâm linh của anh tôi kể mai rảnh tôi xin kể bà con nghe cho vui.
 

mandemthamlang

Senior Member
Nhắc vụ Vàng Pao tôi nhớ ngay đến anh Saul Badman kể chuyện nhiều tiền mua nô lệ.
Chuyện kế tiếp của anh ấy là thầy bói và 2 cái đầu người, vừa mới viết tiếp và kết thúc bên xàm.
Đọc cuốn hút ko tin luôn. Trong đó có cảnh tụi Vàng lao vào phá và giết người như ngóe. Tôi đọc đã dc mấy tuần mà vẫn nhớ như in từng chi tiết vì câu chuyện hấp dẫn quá
hộp em link với thím, cảm ơn thím
 

cuteomegai

Senior Member
NHỮNG NẺO ĐƯỜNG CHIẾN TRẬN.

Lâu lắm rồi đêm qua tôi lại vô tình nghe hồi ức một cựu chiến binh chiến trường K, E174 nhắc lại những cái tên của những con đường ngày xưa đã xa lơ xa lắc, ở một đất nước xa lạ không phải Tổ Quốc tôi, nhưng nhuốm máu bao người con Việt Nam, một mảnh đất kinh khủng và khốc liệt..
Đó là Ngã tư đường buôn, ngã tư đầu lọc hay ghê rợn hơn với cái tên được lính Việt đặt là Ngã tư xương máu.

Đó là một con đường dân sinh nhỏ bé và hoàn toàn vô danh cho tới tận bây giờ, nó vẫn không có tên trên bản đồ, kể cả trên google map, hay nó đã được đổi tên thì tôi không biết nữa, nhưng dù nó có hoàn toàn biến mất trên mặt đất này thì cũng không thể biến khỏi ký ức những người lính tình nguyện Việt Nam, và cả tôi..một con đường chết chóc với bao xương máu của những người lính, một con đường làm thay đổi diện mạo của Campuchia ngày đó và hôm nay, nó chết chóc với những người lính Việt Nam nhưng lại mang lại sự hồi sinh cho người dân Campuchia ngày đó.
Đó là một con đường mòn nhỏ nối từ Khơ Vắc với Đăng Cun xuyên qua một cánh rừng khộp thưa tới biên giới Thái Lan. Con đường này xuyên qua một bãi mìn khổng lồ và dày đặc do các lực lượng tham chiến cài lại các lực lượng từ Khơ me đỏ, Sê rây ca, Thái Lan và những người lính Việt, từ mìn chống tăng tới mìn cá nhân đủ thứ, nhưng kinh khủng nhất vẫn là những loại mìn chống bộ binh như K58, KP2, 652A, M18a1..vv, trong đó dã man và ám ảnh nhất là hai loại mìn do Trung quốc sản xuất, đó là KP2 còn gọi là mìn cóc, vì khi đạp phải nó bật lên 80 cm mới phát nổ, 200gr thuốc nổ chém nát phần thân từ đùi lên tới bụng người lính, hoặc chém cụt một chi, lũ chế tạo mìn này rất thâm độc khi cho thuỷ ngân vào thuốc nổ, đó là thứ thuốc độc kinh khủng khiến vết thương rất khó cầm máu và khó lành, gây hoại tử rất nhanh..nhiều khi bị mìn chỉ nửa bàn chân nhưng phải cưa bỏ cả chi mới có thể cứu sống được người lính, rồi 652A với vỏ nhựa kíp nổ điện tử nhỏ với 100gr thuốc nổ nhưng cực kỳ uy lực và khó rà phá bóc gỡ...có người từng nói, cuộc chiến Campuchia là cuộc chiến của các loại mìn quả không sai, và mìn nơi đó tới giờ phút này đã hơn 40 năm, rất nhiều nơi vẫn chưa thể gỡ bỏ hết.

Sau năm 1978 quân Khơ me đỏ bị đánh chạy tan tác, số quăng súng chạy về làm dân, quân đội polpot thì không có quân phục, dân và lính như nhau chỉ một bộ đồ màu đen với chiếc khăn cà ma quấn quanh cổ hay trên đầu, nên khi vứt bỏ vũ khí trà trộn vào dân thật khó phân biệt đâu là dân đâu là giặc, số thì rút chạy qua biên giới Thái Lan, số thì rút vào rừng thành từng đám nhỏ lẻ, chui rúc luồn lách để tập kích quân tình nguyện.
Ở những khu vực sát biên này rất nhiều các lực lượng tham chiến như Khơ me đỏ, Thái Lan, quân tình nguyện hay Sê rây ca, phải nói thêm về lực lượng tham chiến thứ 3 trong cuộc chiến này là Sê rây ca, vì rất nhiều người không biết về cái lực lượng quái đản này.

Serayka hay còn gọi là Khơ me trắng, Khơ me dân tộc, hay Para - Pa ra là cách gọi tắt của từ Parachutistes- lính nhảy dù, gọi vậy cho oai chứ làm gì có dù mà nhảy với nhót, lũ này được Thái Lan hậu thuẫn và đứng sau đạo diễn giật dây là Mỹ. Đây là một đạo quân ô hợp toàn những thanh niên có sức khoẻ nhưng ít học thức, ngu muội dốt nát, có tinh thần chống Cộng điên cuồng nhưng lại yếu vì vô kỷ luật, mỗi đứa một kiểu, nói chính xác hơn đây là lũ cướp rừng chứ lính tráng gì lũ này, do là rắn tới 15 đầu chứ không phải rắn 1 đầu nên chúng không thể chống nổi Khơ me đỏ cũng như quân tình nguyện, dù được hậu thuẫn huấn luyện trang bị đàng hoàng và đầy đủ nhưng những kẻ này không có lý tưởng chỉ nhăm nhăm giết cướp, chứ đánh đấm trận mạc thì không ăn thua, tôi từng chạm lũ này rất nhiều lần thậm chí có lần một mình lùa 7 thằng chạy rớt cả dép cả súng, hay ba anh em lùa cả đám gần 2 chục thằng đồ rằn ri, giày bốt, vũ khí treo lủng lẳng trên người nhìn ngầu như đặc nhiệm Mẽo chạy như một đàn bò rẽ cả tóc, rụng cả râu, ngầu vậy nhưng chỉ chạy là nhanh.

Lũ Sê rây ca này thực sự nguy hiểm, chúng như những con linh cẩu lởn vởn trong rừng từng nhóm nhỏ, lớn đủ cả, ban đầu thì trong lực lượng này cũng có những người có tư tưởng đúng đắn và có chính nghĩa như Mặt trận dân tộc giải phóng Quốc gia Campuchia tham gia, sau thấy chúng lôm côm lủng củng, lôi thôi lếch thếch, lòng thòng quá nên họ lặng lẽ rút lui, hoặc bị chúng thủ tiêu thanh trừng.
Lũ giặc cỏ Pa ra này có hẳn "chiến khu" kháng chiến bên kia biên giới Thái Lan và luôn tiềm nhập qua biên giới sang phía Cam để đánh trộm và..cướp của giết người. Mục tiêu của chúng là dân buôn.
Lũ này cũng lạ, khi đã yếu hèn ngu muội lại một mình tao chấp hếtttttt, khi chơi tay đôi với Khơ me đỏ chưa xong còn khều cả quân tình nguyện VN, nên phía trước phía sau đều có kẻ thù, có nhiều lần thật tức cười khi bị chúng tôi lùa xong, chúng chạy vào rừng thì súng lại nổ nữa, tưởng chúng gặp đơn vị bạn tác chiến hoá ra không phải, chúng chạm lũ pốt và choảng nhau tiếp rồi một cảnh vô tiền khoáng hậu diễn ra khi tam quân diễn nghĩa trong rừng, oánh nhau chí tử xong quân ta luôn phải truy đuổi cả hai lũ kia mệt lử, và dĩ nhiên chúng chạy một đứa một ngả hết lẩn như chuột trước lính Việt.Yếu nhưng to mồm, trong chiến trận những kẻ yếu và dốt nát thường huênh hoang và ảo tưởng vậy.
Khi mới giải phóng xong thì người dân Cam từ nhiều nơi trong rừng trước đó bị pốt lùa đi theo, lần lượt quay về quê hương làm ăn, và họ đổ về khu vực biên giới Thái nhiều vô kể, khu cửa khẩu Poipet, Svay check tới biên giới luôn đông nghẹt, một phần sự hỗn loạn nơi này là do cái tổ chức tổ chim Trăng lưỡi liềm đỏ Quốc tế, một tổ chức cứu trợ nhân đạo nhưng được Mỹ hậu thuẫn và có mục đích chính trị chứ không thuần tuý là hỗ trợ nhân đạo như họ rao giảng, họ mở cầu hàng không viện trợ dân tị nạn nhưng không viện trợ trực tiếp cho người dân Campuchia mà lấy biên giới Thái Lan làm nơi cấp phát, mục đích là lôi kéo người dân và các tổ chức khác phá hoại chính phủ mới của Campuchia non trẻ.

Ở cái ngã tư xương máu này thật sự hỗn độn, bắn cứ bắn, giết cứ giết, cướp cứ cướp và buôn lậu cứ buôn...
Người dân Cam kéo nhau từng đoàn dài vượt qua biên giới nhận viện trợ lương thực và nhu yếu phẩm mang về, ai có tiền, vàng, bạc, đá quý, kim cương thì tranh thủ đi buôn, thôi thì thượng vàng hạ cám từ lương thực gạo thóc thuốc men vải vóc cho tới đồ tiêu dùng điện tử điện máy và cả trâu bò, thậm chí voi..
Hàng hoá mang mác viện trợ theo người dân về cũng là để nuôi sống lũ tàn quân pot chết đói trong rừng nữa, vũ khí cũng theo đó được tuồn về và thật khó để kiểm soát bởi lực lượng chính quyền còn quá non trẻ chưa được kiện toàn cụ thể với những vấn đề này khi đó.
Ở khu ba biên, và cái ngã tư xương máu này ghét quân polpot 1 thì tôi ghét lũ Para Sê rây ka này 10..
Lũ này thực sự là một bầy thú dữ, tàn bạo có khi còn hơn lũ pốt, vì một lúc phải chống chọi với hai kẻ thù là Khơ me đỏ và Việt Nam, chúng chỉ có vài trăm quân lúc mạnh nhất cũng chỉ trên dưới ngàn tên, rừng rú biên giới khó khăn, về sau không được nuôi dưỡng tài trợ đầy đủ, chẳng biết làm gì để sống để duy trì cơ sở căn bản của mặt trận của chúng, rồi trước mặt sau lưng hay xung quanh đều là kẻ thù...
Nghĩ thì thấy tội, nhưng là tội chưa xử. Lũ này không thể thương được.
Lực lượng Para chỉ là một nhóm quân lính ô hợp trong rừng rú, vô chính phủ, không văn phòng, không đại diện, vô kỷ luật kỷ cương, vô học thức và vô văn hoá.. người lính thì bản chất man dại, thú tính.

306761248_747985986298268_8176771326364384212_n.jpg


Nguyên nhân chính khiến những lính Para trở nên tàn ác như phỉ là vì sau năm 75 Polpot lên nắm quyền, chế độ Khơ me đỏ đã tàn sát hết mấy triệu đồng bào họ, họ đã tách ra và phải chống chọi hàng ngày với lũ lính polpot man rợ kia, quen thói giết người mà không bị ở tù hay đền mạng, hành xử bằng luật rừng khỏi cần toà án, họ tập trung những kẻ lì lợm nhất, những kẻ không còn gì để mất chấp nhận cái chết và sự giết chóc..
Ban đầu họ có chính nghĩa, nhưng sau vì thói vô kỷ luật họ sa đà vào giết, cướp, hãm hiếp..sợ tiếng xấu nên xong việc là giết người diệt khẩu, biết bao người dân phụ nữ Việt Nam kể cả phụ nữ Cam, sau này cả phụ nữ Thái là nạn nhân hãm hiếp và giết của lũ này, do dâm dục lớn hơn trí khôn nên đặc sản của những kẻ trán thấp này là hãm hiếp và giết.
Lính Para chuyên chặn đường biên giới để cướp dân buôn đi qua, đặc biệt là dân Việt vượt biên hoặc đi buôn lậu, thời điểm đó rất nhiều người Việt Nam vượt biên qua Cam, qua Thái Lan để tìm cách tới những nước khác, và họ phải đi qua biên giới này, họ phải qua bao cửa ải mới tới được "miền đất hứa của họ" tốn kém vàng bạc là một chuyện, có rất rất nhiều người còn mất luôn cả mạng sống.

Những người vượt biên thật khổ, nếu không bị những kẻ cò mồi hay tổ chức ở Việt Nam lừa lọc, thì qua tới Cam lại bị những kẻ bản địa cùng đồng hương lừa giết cướp, thoát cửa Cam tới biên giới lại đụng phỉ Para chặn, cửa này thường là địa ngục, rất nhiều đàn bà trẻ em dắt díu vượt biên bị bắt ở đây, lũ Para thoả sức hãm hiếp chán rồi giết, sau khi cướp bóc sạch sẽ vàng tiền trong người, bọn này khác lũ polpot là giết xong có chôn vùi xác dù sơ sài để che giấu tội ác, tôi từng chứng kiến tận mắt những hố chôn hàng chục bộ xương đàn bà trẻ em Việt Nam mà lũ Para bị tôi bắt đã khai ra, tôi không ngần ngại khi bước qua Công ước quốc tế về nhân đạo với tù binh vì chúng không xứng đáng được hưởng sự nhân đạo đó vì những tội ác chúng gây ra với dân tộc Việt Nam của tôi, tôi sẵn sàng tra tấn buộc chúng phải khai ra đã giết bao nhiêu người, chôn ở đâu, cướp những gì..thật đau lòng là toàn đàn bà con gái và trẻ em, những người vượt biên và dân buôn bán người Việt, hành động của tôi là vô nhân đạo nhưng hãy thử nghĩ xem, khi là bạn hay bất kỳ ai nếu nhìn thấy hàng trăm cái đầu lâu trong đó có rất nhiều những cái còn rất nhỏ của những đứa trẻ người Việt, chúng thường nhốt và giết hay chôn riêng người Việt vì khi bắt họ một là hãm hiếp tới chết, hai là nhốt rồi mặc cả đòi hội Chữ Thập Đỏ Quốc tế nếu muốn cứu thì mỗi đầu dân là 500kg gạo, nếu yêu sách không kịp hay không được đáp ứng chúng sẵn sàng thủ tiêu họ để bớt đi gánh nặng lương thực cho chúng.

Có nhiều người dân Cam trong vai người dẫn đường cho dân vượt biên, hay đi buôn cùng dân Việt đã không ngần ngại bán đứng người Việt cho lũ Para này để lấy lương thực hay hàng hoá mang về, hoặc chỉ điểm cho lính Para bắt cóc người Việt đi buôn để cướp bóc hãm hiếp và đòi tiền chuộc, những người dẫn đường cũng sẵn sàng cướp sạch tiền vàng và bỏ lại dân Việt vượt biên trong những cánh rừng biên giới mênh mông đầy chết chóc lúc đó, tôi từng biết hàng trăm vụ việc như vậy và đó là lý do tại sao tôi không có thiện cảm với người dân Cam là vậy.
Sisophol lúc đó là một cái vựa hàng hoá khổng lồ từ Thái Lan đổ về Campuchia lúc đó, dù đã giải phóng nhưng ngày nào súng cũng nổ vì tình trạng hỗn loạn và lũ tàn quân chết đói trong rừng được hà hơi viện trợ nên sống lại quấy đảo.
Tôi có rất nhiều kỷ niệm ở nơi biên ải này, nhưng có một kỷ niệm khiến tôi mỗi khi nhắc lại vẫn buồn cười thế này:

Một lần có việc gấp chúng tôi phải đi Phompenh, trời rất nắng bụi mù, chả hiểu sao hôm đó rất ít xe qua mọi ngày thì xe rầm rập, mấy anh em tôi trong vai những "chuyên gia nông nghiệp" lục thum chăn bò...cũng giày áo mũ mão cân đai như người lớn mò ra đường đợi xe, nắng lồi cả mắt rồi nó ụp cho một trận mưa, dù mưa chỉ một lúc thôi nhưng cũng đủ cho chúng tôi thành trâu rồi, bực quá tôi gọi tay xã đội trưởng ra hỏi xem có biết xe nào không cho đi nhờ cho nhanh, tay quan xã nhanh chóng quay vào bốc điện thoại gọi một hồi, rồi hớn hở quay ra nói có xe, anh chờ chút xe trong lâm trường ra, đó là một lâm trường cung cấp gỗ trụ mỏ...
Từ xa thấy một con "cá mập" Hiace 16 chỗ chạy tới như trái hoả tiễn vì sau đít nó bụi đỏ cuồn cuộn.
Ái chà, bảnh tỏn rồi..anh em tôi hý hửng phen này được ngồi chuyên cơ mặt đất, ngày đó đầu thập niên 90 loại xe này đúng là ngang "rôn roi" bây giờ mất, chúng tôi hôm nào thay vì cưỡi trâu đi họp mà được cưỡi con Nát như tương (Latvia loại xe chở người của Nga) là ngon lắm rồi, ngồi vểnh mõm ngậm ba số năm bao dẹt màu vàng vàng (dân buôn cho chứ lính có mà bán cả máu đi cũng chả mua được) nhả khói, có lon bia cọp vàng của Thái mà uống nữa thì chắc mao trạch đông cũng chỉ sướng đến thế này thôi chứ sao hơn đc nữa...

Nhưng..chúng tôi vẫy muốn bay cả nhẫn nó vẫn chần chừ định dừng xong vọt luôn, anh em gào ầm gọi quan xã, quan xã xách xe honda chaly cúc cu ra đuổi xịt khói mới được chúng tôi chạy theo sau hoà vào đám bụi chưa kịp ướt dưới đường, phải nói là đường ở Cam bụi đỏ xốp xốp có chỗ dày cả mấy phân, tôi không nói ngoa vì nắng đất khô nẻ, bụi bám rồi ào trận mưa bóng mây là thành trâu cày nhà cửa, xe cộ, cây cối đến thằng người toàn màu đỏ, cả những con chó cũng hung hung đỏ hết..
Rồi xe cũng dừng, chúng tôi chạy tới hết cả hơi cuối cùng cũng tới xe, mở cửa leo lên..úi trời, Amen..đúng siêu xe, mát lạnh, không như Nát như tương xe Nga ngố chỉ có máy nóng..xe thơm phức. Chưa kịp vui thì đã chùng xuống, rồi..siêu xe thì toàn quý sờ tộc chứ làm gì có dân cày như bọn tôi ở trên,
Xe thơm, mát lạnh, máy êm ru, xe cũng êm ru..mà người thấy sao "lạnh lùng xa cách" quá, còn có cả "hót gơn" chân ko biết có dài không nữa, nhưng mặt thì "hót" cả xẻng luôn, nước hoa thơm phức, còn có cả nhạc Xuân Hồng nữa.." cao cao bên cửa sổ có hai người cao cao..đường phố ơi hãy yên lặng để hai người cao cao.."

Trên xe có 6 người cả lái xe, ai cũng sạch sẽ trắng trẻo béo tốt và sang trọng, có hai cô trẻ thì khỏi nói rồi, ngồi cuối xe đuôi xe vẩy xóc chồm chồm như phi ngựa chúng tôi vẫn thấy mùi thơm của các cô, một chị giừ hơn chút ngồi giữa xe gần chúng tôi, có một tay tướng tá nhất béo tốt nói phét liên tục đủ thứ huyên thuyên, gáy nhặng xị vì có gái mà, rồi quay ra hỏi Pun Tha (là anh bạn Cam đi cùng chúng tôi) bằng tiếng Cam là đi đâu, PunTha run run trình bày tay này khinh khỉnh nhìn chúng tôi không thèm nói gì, rồi ngâm nga một câu của lính hay nói; Ai về thưa với Quân khu, lính không đảo ngũ là lính ngu hơn bò..rồi cười hô hố..cả xe cười theo, ý anh ấy nói chúng tôi lý do lý trấu thôi chứ chắc đảo ngũ trốn đi chơi chứ công với việc gì mấy thằng bẩn hơn bọn chăn bò này...
Tôi đỏ bừng mặt nhưng không nói gì.
Rồi anh ấy huyên thuyên đủ thứ chuyện tiếu lâm về lính, chuyện tào lao của mấy thằng lính mất dạy khôn lỏi, rồi vỗ ngực tao sĩ quan cao cấp chuyển ngành đây, lính mãi lạ gì..toàn chuyện tào lao giẻ rách bôi bác lính.

Ban đầu cả xe cười vì sự pha trò vô duyên của anh ấy, xong thấy chúng tôi im lặng không nói gì thì mấy người kia có vẻ hơi ngại, trừ anh này chắc là "sếp" vẫn nhơn nhơn như chó liếm thớt.
Chị đứng tuổi quay xuống hỏi chúng tôi qua đây lâu chưa, làm gì..
Chưa kịp trả lời thì anh kia giọng kể cả dạy bảo chúng tôi, về "bên này thế này, bên này thế kia..ko như ở mình đâu" rồi còn dạy chúng tôi lúc oánh nhau phải thế nào nữa, rồi dạy chúng tôi tiếng khơ me, sơ đuôi sơ điếc toàn từ mất dạy tục tĩu..chắc thấy mặt chúng tôi ngu quá.
Thôi, anh em bấm nhau kệ, cố chịu vì xe đi nhanh êm nữa, vì công việc vậy.
Rồi xe dừng ăn cơm, những quán cơm tù y như ở ta hồi xưa, họ xuống xe chúng tôi không ăn nhưng cũng xuống vì ngồi trong xe có mà chết ung vì nóng.
Xuống xe rồi mới xấu hổ vì bộ dạng của mình với họ, chúng tôi đúng như những con trâu cày, bẩn thỉu nhem nhuốc, họ không mời chúng tôi ăn cơm chỉ có chị đứng tuổi nói vào ăn cơm với chị, nhưng tôi không buồn mà sững người vì tay sếp kia phun một tràng tiếng lóng "lất cá lí vá lẩn cả lận thạ nha haha.." may tiếng này chỉ tôi hiểu chứ mấy thằng hung thần đi cùng không hiểu, chứ nó hiểu thì tôi thề tay này no đòn khỏi cần ăn cơm, răng môi lẫn lộn là cái chắc, vì sau đó khi tôi dịch câu tiếng lóng cho chúng nghe, thằng nào cũng đỏ bừng mặt răng nghiến chặt mắt đỏ hoe.
Lúc đó, nghe anh sếp đó nói nói thật tôi sững người phải quay đi nheo mắt lại để khỏi chảy nước mắt, một sự sỉ nhục với những thằng lính khốn khổ như chúng tôi lúc đó, nó cay đắng và in hằn trong tâm trí tôi rất lâu, đó là lý do tôi không tha thứ cho anh ấy sau này...

Nhưng mọi sự chưa dừng lại..
Chúng tôi ngồi vất vưởng chờ họ ăn cơm trên những cái ghế phía ngoài.
Rồi họ ra sau cả gần hai tiếng đồng hồ mặt ai cũng đỏ gay, tới lúc ra cửa xe, anh sếp hỏi chúng tôi một câu sau khi lái xe lên xe nổ máy chờ..
Nãy có thằng nào nhặt tiền anh rơi trên xe không?
Tôi biết anh ấy không nói đùa.
Chúng tôi ngớ người trình bày chúng em xuống xe hết mà.
Nhưng chúng mày đi sau thì tao hỏi thế, mât tiền thì tao phải hỏi chứ.
Vừa xỉa răng anh vừa nhìn chúng tôi bằng cặp mắt lừ lừ với khuôn mặt đỏ gay cái bụng như chửa tám tháng..
Dạ thôi, chúng em xin phép anh chị vì có xe rồi, cảm ơn anh chị cho đi nhờ ạ.
Tôi nói mà giọng muốn nghẹn đi.
Rồi chúng tôi cũng vẫy được xe chở khách ngang qua, ngồi trên xe mà tôi thấy đầu óc trống rỗng vì buồn.
Tới cầu 36 tôi thấy lại thấy chiếc xe đó đang đỗ trong một chành chở hàng, đây là bến cho những xe chở hàng trung chuyển hàng hoá, chẳng hiểu họ đỗ đó làm gì.
Thôi kệ họ.
Thế rồi hơn hai tháng sau, tôi nhớ lúc đó gần tết, một hôm khi công chuyện về ghé qua đồn quân cảnh tuần biên Cây me, tôi lại thấy chiếc xe đó, đang rảnh rỗi tôi ghé qua hỏi anh bạn phó đồn Sun Thi, xe ông nào thế. SunThi hớn hở bảo đang điện cho các anh đây sao anh tới nhanh vậy?
Tôi nói, đang đi công chuyện tiện ghé chứ có biết gì đâu..
SunThi thì thào với tôi, xe ông bự chở hàng chống lệnh tuần biên tông vào chân người bỏ đi, lúc bắt ổng rút súng doạ bắn còn nói xe của Cục.
Ui thế à...oan gia ngõ hẹp rồi Bưởi ơi, mày hả bưởi.
Rồi rất nhanh, cục xịn lập tức xuống áp tải "cục shit" về đại bản doanh.
Vâng, lại là anh ấy và một cô đẹp với chị đứng tuổi thêm hai người khác nữa chứ không phải mấy người kia, ai cũng mặt mũi bịt kín đeo kính đen to, nước hoa thơm phức..
Thấy chúng tôi hai người lạ kia quay đi không thèm nói gì, còn khi thấy thằng T lính tôi đi qua thì lại chạy theo giả lả trình bày gì đó. T trợn mắt chỉ hai anh em tôi nói gì đó, ngay lập tức họ chạy quay qua chỗ chúng tôi trình bày, hoá ra họ là dân Cam...Tôi biết sao lúc trước họ không thèm nhìn chúng tôi, vì trông chúng tôi như hai thằng bả gà trộm chó, lại không thấy bao súng ngắn ở hông, với dân Cam thì cứ ai đeo súng ngắn thì đích thị là "lục thum"...ối giời ơi..vui rồi.

Vào phòng anh em chúng tôi cởi áo, hai súng trên thêm khẩu nữa trong quần, ba súng thì đủ làm "cụ thum" chưa.Tay này nhận ra bọn tôi mặt đang từ đỏ gay hùng hổ chợt tái mét xanh như chàm đổ, biết gặp hàng hịn rồi, cô đẹp đẹp đi cùng kia mới thực sự là rắn độc, cô ta đưa mắt lúng liếng với bọn tôi từ ngay lúc mới thấy..nhưng tôi không nói gì, mấy anh em cũng chả ai nói gì.
Hoá ra anh ấy đúng là sếp thật, "chiên gia" sang công tác cặp kè với cô kia đi buôn lậu, do hôm cho chúng tôi đi nhờ anh sếp thì đang mờ mắt vì nhồn, không để ý chúng tôi, còn cô kia có vài lần thấy PunTha mặc quân phục, nên cô ta "nhảy số" rất nhanh, vào ăn cơm thổi tai, giật dây anh sếp bảo bị rơi tiền và đổ cho chúng tôi lấy để tiễn vong, lúc sau còn đóng hàng ở chành đầu cầu 36..
Ghê xật, ra gì đấy....
😎

Rồi "cốp số" thôi, can nhiều tội hay ít tôi không quan tâm đó là việc của bên điều tra, còn cái tội giở mác quân đội VN làm bậy, khè người ta, rút súng doạ ruồi nữa, quan trọng là với tôi "tội" nặng nhất là sỉ nhục những người lính khố rách áo ôm như tôi, và sĩ gái, ngu gái..
Không có những thằng lính quèn khốn khổ như chúng tôi không biết anh ấy có được "bệ vệ, khệnh khạng" thế không, thật vô ơn và vô sỉ.

Tôi thì nhớ lâu nhưng không thù dai, nhưng mấy anh em tôi nó khác.
Trước khi chúng chuyển mấy anh chị đó đi cho bộ phận khác xử lý, thì nửa tháng trời tôi thấy cặp uyên ương cóc nhái đó múc shit tưới mấy luống rau chết rét của chúng tôi trồng mãi nửa năm chả thấy lên, nắng như lửa thì củi cũng chả sống nổi nói gì rau, rồi cuốc đất, phát cỏ, chặt cây làm hàng rào, thậm chí chuyển phân bò cho dân nữa, hẳn là bà con Cam những ngày đó rất cảm động vì sự "gần gũi và quan tâm tới dân Cam" của một lục thum thứ thiệt VN lắm.
Tôi thường mắc võng nằm lim dim xem những công dân mẫu mực bốc shit bò bằng tay, và hoà shit người ra bón rau thối um cả khu lên, giữa trưa nắng như đổ lửa, trong sự hả hê của kẻ tiểu nhân hèn mọn như kiểu đấu tố địa chủ ngày xưa, thấy mình cũng bẩn tính khi cười trên nỗi đau của người khác, nhưng thôi lao động là vinh quang mà, như vậy nhân văn chán.
.....
Ở nơi này có nhiều những địa danh mà khi nhắc lại nhiều cựu binh dù đã rời xa hơn 40 năm, buông súng trở về đời rồi vẫn không khỏi giật mình thảng thốt và bàng hoàng vì tính khốc liệt tới khủng khiếp của những nơi đó.
Ở nơi đó, những ngày xưa..sự sống chết của những người lính chỉ được tính bằng mỗi sáng khi mở mắt thức dậy là biết ta còn sống thêm được một ngày nữa, hay mỗi tiếng đồng hồ trôi qua, hay thậm chí là từng giây phút..cái chết có thể đến bất cứ lúc nào với những người lính, như một cơn gió thoảng, hay khoảnh khắc chợt nắng rồi chợt mưa của Sài Gòn hoa lệ.
 

cuteomegai

Senior Member
Cửa khẩu này thuộc bản Nà Cài, xã Chiềng On, huyện Yên Châu, tỉnh Sơn La, thông với cửa khẩu Sốp Đung , bản Sop Dung, xã XiengKhor, tỉnh HouaPhan ( Hủa Phăn) Lào.

Năm 1989 lần đầu tiên tôi qua đây, ngày đó đây chỉ là đồn biên phòng rất nhỏ bé nằm phía cuối con đường 104 xấu kinh khủng khiếp, xung quanh ba bề bốn bên chỉ rừng là rừng, ban đêm nghe xung quanh cơ man là tiếng thú, chim, dế, và ốc, có một loại ốc kêu như tiếng huýt sáo gió ở những khe nước nơi này.

Ngày đó chúng tôi đi bộ từ Nà Mèo qua Phiêng Khoài sang Bản Khuông theo đường 103, đường này khi đó mưa, muốn đi bằng cơ giới thì chỉ có thể cưỡi xe tăng thôi, còn tất cả các loại xe khác cảm phiền, đường khô thì chỉ một loại Wat chỉ huy, hai cầu ( com măng ca) hoặc Gaz66 mới có đủ khả năng mò mẫm, chúng tôi đứng trên thùng xe tay bám chặt thành gỗ, xe tháo bạt sẵn có lật còn nhảy xuống đường, đường xóc kinh khủng khiếp chúng tôi bị quăng quật như những mớ giẻ rách trên xe, xuống xe ai cũng nhăn nhó hay đi cà nhắc..

Ngày đó ở Bản Khuông sát đất Lào tôi gặp một vài câu chuyện lạ này xin kể cho mọi người nghe.
Khi đó tầm tháng 10 âm lịch, trời lạnh cắt da, mưa phùn rả rích, ngày xưa mùa đông có vẻ như lạnh hơn bây giờ nhiều lắm, hay lúc đó chúng tôi thiếu quần áo mặc thì thấy vậy, khi dừng lại vào nhà một anh dân quân tên là Nọong để nghỉ, chúng tôi dừng ở đây mấy ngày.
Đó là một căn nhà sàn cũ nhưng còn khá tốt ở giữa rừng, trước mặt có một con suối nhỏ mùa mưa nó to như con sông vậy.

Một đêm trăng rất sáng và trời rét ngọt, chúng tôi ăn uống xong ngồi quây bên bếp lửa nướng những củ sắn ăn và cùng uống trà, hút thuốc tán chuyện với nhau, lúc đó chỉ chừng 9 giờ tối nhưng ở nơi vắng vẻ này mọi thứ cô tịch và toàn rừng tưởng chừng như khuya lắm rồi.
Chúng tôi có 5 người thêm anh Nọong và cậu con trai lớn của anh nữa là 7 cùng ngồi với nhau trên sàn phía trước ngôi nhà, quanh bếp lửa, trăng sáng vằng vặc không một gợn mây soi rõ mọi thứ xung quanh và cả cái sân phía dưới sàn nhà.
Bỗng nhiên anh Hiên kêu, ơ kìa..chúng tôi thấy anh ngây người chỉ, tất cả cùng ngoái cổ theo tay anh chỉ, từ cuối cái sân nhỏ bên dưới sàn nhà anh, có một cái bóng nhỏ nhỏ trông rất lạ lùng, tôi nhìn kỹ hoá ra là con chó nhà anh, lạ và kinh hãi là nó chống một cái cây nhỏ và đi y như con người bà con ạ, xin thề lúc đó tất cả chúng tôi đều nhìn thấy, và không hề say hay quáng gà hoa mắt, chỉ anh Hiên, anh K và anh chủ nhà uống rượu, còn lại mấy anh em không ai uống cả.
Giữa sân trăng sáng vằng vặc, con chó bước đi khụng khiệng liêu xiêu, sau đó bước đàng hoàng hệt như một người già đi, lưng hơi còng còng, hai chân trước của nó ôm lấy cái nhánh cây khá to bằng hai ngón tay mà anh Nọong dùng để chống cành của cái cây cam, cho khỏi ngả xuống, nó cứ đi vậy lòng vòng quanh sân, thỉnh thoảng một tay nó buông thõng như người và có lúc nó vắt qua sau lưng như kiểu con người hay làm, vắt tay sau mông vậy...

Chúng tôi quá bất ngờ chỉ biết ngồi ngây người nhìn những gì đang xảy ra ngay trước mắt, ngày nhỏ tôi thường nghe nhiều người kể về câu chuyện có những con chó màu trắng với lỗ mũi đỏ thường nửa đêm đội nón chống gậy và leo lên đi trên nóc nhà, nói thật là nghe kể nhiều nhưng chưa bao giờ tôi tận mắt nhìn thấy cho tới lúc đó, nhưng khác là người ta thường kể là con chó màu trắng và chỉ một người nhìn thấy, còn đây là một con chó màu vàng nhat lỗ mũi nó cũng không đỏ, nó không đội nón và leo lên nóc nhà, mà chỉ đi quanh sân, nhìn như một người bị què chân đi cà lết cà lết vậy, anh Hiên cùng anh K. vội tụt xuống dưới đất chỗ sân để xem cho kỹ, thấy vậy tôi cũng tụt xuống theo xem...con chó vẫn đi lững thững dưới trăng, anh Hiên châm một điếu thuốc lá để xuống đất, con chó đi tới gần và nó cúi xuống..lẩy bẩy nhặt điếu thuốc lên và hút, xin thề là tôi không bị ảo giác tôi thấy nó ngậm điếu thuốc rê sâu kèn to tướng của anh Hiên rồi nhả khói xong co vai ho khục khục và lại loạng choạng đi tiếp, hai tai cúp ra phía sau mắt như long lên nhìn rất ma quái, lính trinh sát quân báo thì không có khái niệm sợ "ma" hay bóng đêm, mà thú thực lúc đó chúng tôi nhìn nhau hoang mang thực sự, con chó cứ đi vậy thêm lúc nữa rồi nó đi thẳng ra ngoài rừng mất hút và tru lên một hồi ghê rợn.

Anh Nọong như bừng tỉnh quáng quàng vớ cây đèn ba pin và khẩu súng CKC lật đật chạy xuống thang, mấy anh em bên trên cũng chạy xuống theo, anh quát thằng con rồi nhờ anh T và thằng L trông nó, còn lại chúng tôi chạy theo anh theo hướng con chó đi..soi đèn tìm mãi nhưng không thấy nó đâu cả.
Khi quay về tôi thấy anh Nọong luôn mồm lẩm bẩm "nó" đến đấy, "nó" quay lại rồi...chẳng ai hiểu anh nói "nó" ở đây là thứ gì, chỉ thấy anh nhờ chúng tôi vác những cây củi tới gầm sàn nhà và đốt lên một đống lửa to, anh ngồi đó ôm súng mặt căng thẳng nhìn ngó lung tung, báo hại chúng tôi cũng phải thức cùng anh mà không hiểu đầu đuôi ra sao cả.

307459544_749550406141826_5207899646892852469_n.jpg


Tới sáng hôm sau, khi ăn uống buổi sáng xong xuôi, mấy anh lớn xúm vào hỏi anh đêm qua có chuyện gì, lúc đó anh mới chậm rãi kể giọng nho nhỏ, đó là sự hiện diện của một người đàn bà ma quái đã chết từ lâu ở nơi này.

Đó là một bà già tên là Xín, bà này là người chuyên làm nghề cúng bái kiểu thầy mo, thầy then gì đó của người dân tộc ít người, bà ở đây từ lâu lắm rồi, bà không có chồng có con gì, chẳng ai biết gốc tích của bà..rồi một đám cháy nương đã thiêu rụi căn nhà của bà cùng với bà già đó, khi đó bà ấy đã già và không thoát ra khỏi đám cháy nổi.
Ngôi nhà cũ bà ấy không còn gì, cái nền đất đó cũng không còn dấu tích vì chuyện đã xảy ra tới cả chục năm về trước, trước khi chúng tôi ghé qua đó. Cái nền nhà chỉ còn là một rừng cây rậm rạp, tôi và anh T có đến tận nơi quanh quẩn nhòm ngó..chẳng còn dấu tích gì chỉ còn sót lại một cây trẩu to cổ thụ, lá to tán rộng, xung quanh âm u và rậm rạp, chỉ còn lờ mờ dấu vết những hòn đá giống như những bậc để đi xuống con suối trước mặt.
Anh Nọong kể lại rằng, theo như những người già kể thì bà Xín là người Lào nhưng gốc Hoa gì đó... bà chạy loạn phỉ sang vùng này của Việt Nam sinh sống, bà có thờ và nuôi ma gì đó tựa như ma lai, ma gà..mà người ta thường kể, sau khi bà bị chết cháy thì người đi rừng rẫy đi ngang qua khu đất bà ở xưa thỉnh thoảng họ vẫn thấy bà ngồi ở đó vào buôi chiều nhập nhoạng tối, mặc một cái áo bông màu tía loại áo bông cúc hình hoa hồi mà những bà cụ già ngày xưa hay mặc, đầu bà chít khăn sọc, khuôn mặt dài và trắng bệch, hai con mắt màu đỏ rất to đảo qua đảo lại, miệng nhai nhai như kiểu nhai trầu, mặc dù khi sống bà không ăn trầu.
Có lần người ở bản đi chém cá ban đêm ở suối, qua ánh đuốc sáng thấy một bà già ngồi trên dải đá to giữa suối, quay mặt đi chỗ khác nhưng tay chìa ra xin cá của họ với giọng the thé...dần dần dân bản không dám đi qua đó nữa.

Về sau, cứ mỗi khi bà này hiện về là những con chó thường đi bằng hai chân rồi chống cây lòm khòm trông y hệt một bà già, có người nhìn thấy nó còn đội khăn mỏ quạ đi giữa đêm trăng bằng hai chân. Và cứ mỗi lần con chó đi như vậy là lợn hay dê, gà nhỏ nhỏ lại bị lăn ra chết bí ẩn trong đêm với những vết cắn kỳ lạ, người ta thường chống lại việc đó bằng cách đốt lửa dưới gầm sàn chỗ gia súc được nhốt, hoặc nổ súng kíp chỉ thiên.. ngày đó nhà sàn người ở trên họ thường nhốt gia súc bên dưới sàn. Đêm đó thì nhà anh Nọong không bị mất gia súc, nhưng một nhà cùng ở bản cách đó chừng 3-400m thì bị chết gần hết đàn lợn con mới đẻ mấy ngày, chủ nhà phải làm lễ cúng ma.Tôi thì không thấy tận mắt bà già đó dù có mò mẫm tới tận nơi trước đó bà cụ già đó ở, nhưng tôi thấy tận mắt con chó đi bằng hai chân, một câu chuyện mà tôi thường nghe người ta kể như là truyền thuyết hoang đường không đáng tin lắm...vậy mà tôi thấy nó ngay trước mắt mình, và chỉ một lần duy nhất cho tới tận bây giờ tôi không gặp thêm lần nào nữa, nhưng vẫn nhớ như in hình ảnh đó, nếu như ở nơi phố phường hay đông người thì có lẽ không có nhiều ấn tượng, nhưng khi gặp ở một nơi rừng vắng người thưa vằng vặc trăng khuya xung quanh vắng lặng thật sự là nổi hết gai ốc.

Dân ở đó ngày ấy nghèo và khổ sở vô cùng, tôi nhớ mãi tới đầu Nà Cài, buổi tối khi đi qua một ngôi nhà sàn thấy le lói ánh lửa, những nhà khác họ tắt lửa và đi ngủ từ chập tối, phần vì lạnh phần vì sợ phỉ bên Lào qua cướp bóc, nhưng ngôi nhà sàn này vẫn có ánh lửa, anh em tôi tò mò tới gần xem, một cảnh tượng thật thương tâm, hình ảnh đó dưới trời mưa rét đêm đông khiến anh em tôi cùng khóc, riêng tôi thì không thể quên được.
Dưới gầm một căn nhà sàn xiêu vẹo chống hoác có một đống lửa có hai đứa trẻ, đứa chị chừng 8 đến 10 tuổi ôm một đứa em mặc cái áo rách bươm và không có quần, đứa chị cũng chỉ có manh áo mỏng đang run lẩy bẩy ngồi nướng cái bắp ngô, dưới chân chúng là một con chó đang nằm rúc vào cạnh đống lửa, khi bất ngờ thấy chúng tôi chúng hoảng hốt lắm, khi hỏi cha mẹ đâu chúng chỉ biết lắc đầu vì có lẽ không hiểu tiếng, chúng tôi ngồi xuống anh T tháo bao tượng gạo cho chúng hết chỗ gạo đang mang và lấy thêm 1 nửa ở bao tượng tôi, tầm hơn chục kg, tôi cho chúng hết hai bịch lương khô mỗi bịch 4 thanh của mình, tôi cùng anh Hiên cởi hai cái áo bông đang mặc cho chúng rồi đi tiếp.. anh Hiên vừa đi vừa khóc thành tiếng, chúng tôi đều nghẹn ngào nước mắt lẫn nước mưa lạnh buốt..

Tôi không sợ ma quỷ, không sợ cảnh chết chóc, nhưng rất sợ những hình ảnh những đứa trẻ đói khát rét mướt nghèo khổ ở những vùng cao giữa mùa đông lạnh giá...những hình ảnh đó thật sự ám ảnh tôi khiến tôi ăn không còn thấy ngon miệng và ngủ không thấy ngon giấc nữa..day dứt vì chỉ biết nhìn hay giúp đỡ chúng được tý chút chứ không thể làm gì hơn, thật xót xa.
Tôi và anh Hiên cho chúng cả cái áo và cái chăn trấn thủ mỏng teo của lính, còn lại lấy hết áo dài ra mặc vào người rồi quấn thêm cả tấm vải mưa nữa mà vẫn run cầm cập vì lạnh.
Sau đó ba tháng rưỡi thì anh Hiên hy sinh, anh quê ở Đọ xá, Duy Tiên, Hà Nam Ninh, khi anh mất cái áo anh đang mặc rách nát, nhưng anh không bị lạnh vì lúc đó chúng tôi qua Campuchia rồi, nơi đó nóng khủng khiếp, tôi thì may mắn hơn khi chỉ bị một viên AR15 hết tầm vào khoeo chân trái, viên đạn không làm đứt gân chân tôi cũng không xuyên qua, mà nằm lại, nó gây áp xe, không xử lý nhanh có thể hoại tử, cuối cùng tôi phải nhờ anh em đè tôi ra bịt chặt miệng, anh T lấy dao găm chích và lôi viên đạn ra rồi xử lý vết thương, lạ là không hề có một chút gì gọi là gây tê nhưng tôi không cảm thấy quá đau đớn.
Tôi đã không bị mất cái chân, và bình phục lại rất nhanh, cái sẹo và cái đầu đạn kỷ niệm tôi vẫn còn giữ.
 
Top