Phân biệt chủng tộc

H.FPGA

Member
Việt Nam có tình trạng phân biệt chủng tộc hay không? Nếu không quá cầu kỳ về khái niệm học thuật, tôi sẽ trả lời rằng có.

"Chủng tộc" (race) và "sắc tộc" (ethnicity) là hai khái niệm được sử dụng rộng rãi trong việc phân biệt các nhóm người. Nôm na thì "chủng tộc" được phân biệt bằng gene của tổ tiên, ảnh hưởng đến hình dáng thể chất, màu da; "sắc tộc" là những người chia sẻ cùng văn hóa, tính ngưỡng và ngôn ngữ. Nhưng như khá nhiều khái niệm xã hội học khác, chúng không có định nghĩa thống nhất.

Hầu hết các tài liệu nghiên cứu thống nhất rằng người Kinh, người Dao, người Mông, người Jrai là các nhóm "sắc tộc", nhưng thực chất, nhiều nhóm dân cũng có thể phân biệt bằng lịch sử di cư, hay là nguồn gốc tổ tiên, có yếu tố "chủng tộc". Ở Việt Nam chúng ta dùng cụm từ "dân tộc" để gọi các nhóm người, lại thành một khái niệm khác.

Tôi sẽ không sa đà vào khái niệm học thuật. Khi mà nước Mỹ đang rung chuyển vì vấn đề "phân biệt chủng tộc", tôi chỉ muốn nhân cơ hội nhắc độc giả Việt Nam rằng chúng ta cũng có vấn đề liên quan, dù bạn muốn gọi nó bằng cái tên nào. Vấn đề không gây nhiều tổn thương bằng, nhưng luôn đáng quan tâm.

Tôi là một người Tày. Trong suốt mười mấy năm đi làm chứng minh thư (vì tính tôi rất hay quên đồ), tất cả chứng minh thư của tôi đều bị tẩy xóa. Các anh chị phụ trách hộ tịch ở Hải Phòng – một thành phố duyên hải đồng bằng – đã luôn gõ chữ "Kinh" vào phần "Dân tộc" theo một phản xạ vô điều kiện.

Tôi là một người Tày vì bố tôi là người Tày. Tôi sinh ra ở Hải Phòng, và người làm giấy khai sinh có quyền chọn Kinh (theo mẹ) hoặc Tày. Mẹ tôi đã chọn Tày. "Vì hồi đấy mẹ đã nghĩ kiểu gì cũng được cộng điểm Đại học", bà đưa ra lý do duy nhất. Sau này tôi không dùng đến hai điểm cộng ấy để đỗ đại học, và mỗi lần nhớ lại lời giải thích này lại thấy buồn cười. Ở đây có một ẩn dụ kinh khủng gì đó về tình mẫu tử và tầm nhìn của người mẹ, mà nếu sa đà ta sẽ tốn một bài viết khác.

Tôi là một người Tày nhưng sinh ra ở Hải Phòng, và không hề được chia sẻ không gian văn hóa Tày. Bà nội có dạy tôi mấy từ tiếng Tày nhưng giờ đã quên. Bà nấu cho tôi ăn xôi nhiều màu của người Tày nhưng tôi cũng chẳng biết công thức. Rừng núi với tôi hiện lên qua chuyện kể của bố. Tôi là người Tày trên giấy tờ. Tôi giữ cái định danh ấy như một kỷ niệm về quê cha, và âm thầm quan sát những biến động của các cộng đồng dân tộc thiểu số - vừa trong tâm lý của một người trong cuộc, vừa giữ trạng thái khách quan của một người ngoài cuộc.

Tôi là người ngoài cuộc vì tôi không thuộc về không gian văn hóa của nhóm thiểu số. Tôi thích nhà Pháp cổ, ăn bánh đa cua và quẩy Boney M từ bé. Nhưng tôi là người trong cuộc, vì ký ức của tôi vẫn thấp thoáng những lần bố tôi tự gọi bản thân là "thằng dân tộc" như sự bất mãn trong cơn say. Ông đã trải qua sự kỳ thị trong đời mình.

Và tôi nhìn thấy sự phân biệt đối xử ở nhiều nơi. Nhiều độc giả lớn tuổi hẳn vẫn nhớ rằng truyền thông Việt Nam đã mất hàng thập kỷ để sửa thói quen ngôn ngữ. Ngày trước, các dân tộc thiểu số bị gọi là "người dân tộc". Trông có vẻ vô hại nhưng mang sắc thái phân biệt khá rõ ràng (thế hóa ra người Kinh là người Không dân tộc?). Sau này, chúng ta nhận ra cú pháp "Vùng này nhiều người dân tộc" hay "Cậu ấy là người dân tộc" rất xấu xí, nên đã đổi thành "đồng bào".

Nhưng sửa tư duy thì không đơn giản. Nếu theo dõi sát sự kiện George Floyd và các biến động liên quan đến phân biệt chủng tộc tại Mỹ, bạn sẽ nhận ra rằng nó hình thành dựa trên các ý niệm khá đơn giản: nhóm dân này thấp kém hơn nhóm dân kia về mặt bản chất. Người da đen hay phạm tội, nghèo đói hoặc lười lao động, vì đơn giản họ là da đen. Bạn sẽ bắt gặp các luận điểm như vậy những ngày này. Và tư duy tương tự cũng xuất hiện trong trong những cái đầu Việt Nam.
https://vnexpress.net/phan-biet-chung-toc-4111280.html
Trên voz này tình trạng trên cũng nhan nhản ra đấy thôi.:doubt:
 
:baffle: loài người khi xưa ăn lông ở lổ thì làm gì có quốc gia, có ngôn ngữ, nhưng rồi khi tiến hóa, họ mới bắt đầu phân chia thành nhóm này nhóm kia, rồi thành bộ tộc, bộ lạc, rồi mới tuyên ngôn độc lập thành quốc gia.

tuyên ngôn độc lập là gì, là phân biệt dân tộc tao và dân tộc mày, là riêng rẽ ,đất của tao và đất của mày, dân của tao và dân của mày.

Như vậy, có thể thấy, tuyên ngôn độc lập chính là để phân biệt các chủng tộc với nhau, đó cũng chính là quá trình tiến hóa của loài người từ 1 nhóm mà chia thành trăm nước, là 1 dòng chảy của lịch sử.

Khi nào còn dân tộc, khi đó còn phân biệt chủng tộc. Phân biệt chủng tộc chỉ biến mất khi người ta bỏ hát quốc ca về dân tộc mình, từ bỏ sự độc lập của dân tộc mình, tất cả các sắc dân trộn lại thành 1.
 
Last edited:

piratefr

Member
Tôi chỉ biết tôi là người đa kao thượng đẳng. Lũ ở bán kính ngoài 3km từ nhà tôi trở ra đều là nhà kê chân dính phèn chua mồm ngậm hạt lúa. Đơn giản đéo phải suy nghĩ nhiều. Tôi từng từ chối vài con nhỏ nhà biệt thự 3000m2 ở q2 muốn phối giống với tôi cũng vì lí do ở đó nhìn quá rừng rú.
 

Crawfish

Member
Không phân biệt chỉ có ăn c*c, ăn đầu b**i.

Tưởng tượng cảnh m chăm chỉ làm lụng mà bị xếp chung với mấy thằng lười, bá dơ đi.

Chỉ mấy thằng kèo dưới mới hô hào để nó ngồi lên đầu người ta thôi
 
Vozer phân biệt về văn hóa: team thịt chó vs chó quyền
Phân biệt về vùng miền: Nam Kỳ vs Bắc Kỳ
Phân biệt sắc tộc: kinh tộc vs miên mọi
Phân biệt về lãnh thổ: VN với xứ trung địa
Phân biệt cả tôn giáo nữa... Còn rất nhiều nữa mà kể không hết, nếu là khác biệt về sở thích thì quá bình thường, nhưng không, trên voz mà nói về mấy chủ đề này thì mod chỉ có nước xóa luôn topic :mad:
Có 1 thứ duy nhất mà vozer đồng lòng: xin hộp
 

salin1810

Member
Phân biệt chủng tộc chính là tuyên bố chủ quyền quốc gia đấy, bọn đạo đức giả ủng hộ need gas, làng gốm cứ có cái bài này gáy miết ko chán, chả ai muốn phân biệt cả, tại bọn "bị" phân biệt thối như c*t nên mới bị phân biệt, hãy tự hỏi khi bị phân biệt mình có gì đó xấu xa, sai trái khác với hàng chục triệu người khác
 
là con người có iu có ghét, k ưa thì nói k ưa sao bắt phải iu thương nó, ví dụ ghét mấy thằng gay mà nó lượn lờ thể hiện thì ăn chửi, sau đó là 1 loạt các bài pbgt ko iu làng gốm rồi nào là mấy thằng thất bại mới ghét làng gốm....éo hiểu nổi
 

nhat2009bs

Member
cùng một dân tộc với nhau mà đang còn phân biệt từ tỉnh nọ sang tỉnh kia làng nọ sang làng kia nữa là, giờ vn mà có cả da đen da trắng thì éo phân biệt t đi đầu xuống đất, bản thân vozer nhất mà mấy a rồ mẽo rồ tây lông cũng đội tây trắng lên đầu rồi ảo tưởng bày đặt phân biệt mọi đen mọi hồi.... bỏ mẹ ra, trong khi các anh ra nước ngoài nó cung coi như dẻ rách thôi
 

Maverick_ns

Senior Member
Tôi chỉ biết tôi là người đa kao thượng đẳng. Lũ ở bán kính ngoài 3km từ nhà tôi trở ra đều là nhà kê chân dính phèn chua mồm ngậm hạt lúa. Đơn giản đéo phải suy nghĩ nhiều. Tôi từng từ chối vài con nhỏ nhà biệt thự 3000m2 ở q2 muốn phối giống với tôi cũng vì lí do ở đó nhìn quá rừng rú.
Tốt đấy. Anh bạn này nên kiếm một bé m*i miên về phối giống để giữ F1 thuần chủng :feel_good:
 

troll159753

Member
Chữ "người dân tộc" hàm ý chỉ "người dân tộc thiểu số" nhưng dài quá nên rút ngắn gọi là "người dân tộc" hay "tộc". Nhiều người không để ý chứ chữ "Kinh" là tên gọi của một dân tộc, gọi người ta là dân tộc thì chẳng lẽ tự mình công nhận dân tộc Kinh không phải là một dân tộc?

Gọi riết quen miệng rồi cái chữ "tộc" nó lại mang tính miệt thị một nhóm người nào đó. Không có cách miệt thị này cũng có cách miệt thị khác. Như cùng người Kinh với nhau thì cũng vẫn kêu người này người nọ là "s*c v*t, ngu dốt, ..... Âu cũng là bản chất con người.

Ngôn ngữ với tên gọi là để phân loại tính chất của người này với người kia, vật này với vật kia... Giống như cách gọi người da trắng, da vàng, da đen. Tên gọi là cách đánh đồng bao quát một nhóm nào đó, bởi một nhóm người thường đi kèm với một số đặc điểm xấu nên ngôn ngữ dùng gọi nhóm người đó có thể được hiểu theo nghĩa miệt thị.

Chúng ta mỗi người đều khác nhau chứ không giống nhau, và vì thế cách gọi cũng sẽ có sự phân biệt. Còn kỳ thị hay không là do bản chất của mỗi người, nếu có tính xấu thì cách gọi cũng sẽ bao hàm nghĩa xấu. Gọi lâu ngày năm này qua năm nọ thì thế nào cái cách gọi đó cũng có thể mang nghĩa miệt thị. Ví như cái chữ "người da trắng" ở đa số nơi trên thế giới thì chả có nghĩa gì xấu. Nhưng qua Nam Phi, cái nước từng trải qua chế độ Aparthied thì cái chữ "người da trắng" sẽ được liên đới với đủ mọi thứ xấu xa trên đời và là cái chữ dùng để cung cấp sự "chính nghĩa" cho tất cả những vụ đánh đập, hiếp dâm, cướp bóc của người da đen làm với người da trắng.

Chúng ta khác nhau, chúng ta không bình đẳng với nhau. Tôn trọng sự khác biệt và tìm ra giải pháp thỏa đáng cho sự khác biệt mà sống chứ bêu réo cũng chả làm được lợi ích gì. Thử hỏi tại sao việc cộng điểm với các đối tượng này nọ, mà chả ai nói đó bất công?:doubt: Vì chúng ta đã công nhận sự khác biệt mới đưa ra sự ưu tiên như vậy.
 
Last edited:
Top