Phụ nữ bị trầm cảm sau sinh: 50% không được chẩn đoán

[email protected]

Senior Member
A đù, bọn đàn bà bây giờ tưởng tượng ra chúng nó mà đẻ con thì sẽ bị như trên, nên giờ hơn nửa lứa gen Z chúng nó rủ nhau nghỉ lấy chồng, nghỉ ở chung với mẹ chồng, nghỉ luôn cả đẻ con thì mấy ông quay ngược lại bảo chúng nó kén cá chọn canh 30 tuổi ko ai thèm lấy. Tiêu chuẩn kép với victim blaming thì vcl ạ :LOL:

Mẹ tôi (sinh năm 6x) hồi xưa đẻ thằng em thứ 3 mới 3 tháng đã bầu thằng thứ 4, lúc đó vừa chăm 3 con nhỏ, vừa ốm nghén, bố tôi lo cày nuôi 3 đứa ít ở nhà, phải thuê cả giúp việc về phụ. Kết quả là trầm cảm đến mức định lén đi phá thai mà ko cho ai biết (trong khi mẹ tôi cực kỳ ngoan đạo). Hên sau đó đi xưng tội đc cha xứ khuyên giải mãi mới nguôi đấy. Trầm cảm ở thời các bà các mẹ ko hiếm, chỉ là thời ấy người ta nghĩ các bà làm quá lên thôi
Muốn lấy vợ, đẻ con, thì tự tạo điều kiện cho mình đi, ơ hay? Giờ anh nghèo, nói thẳng chó nó cũng éo lấy, tôi không thấy ai nhà giàu không lấy được vợ cả, chỉ có nghèo mới không ai thèm lấy thôi, và đó cũng là điều dễ hiểu. Mấy đứa nghèo mà cứ chửi con gái sao không ai lấy nó thì nghe làm gì, chính tụi nó còn không nhận thức được vấn đề cơ mà.
Còn nhà anh thì quá lố, mới sinh 3 tháng không lo kiêng cử mà còn quan hệ không an toàn, tòi ra thêm cái bầu, trách ai, ai tạo ra cái bầu, ông trời à? Tự mình làm khó mình thôi, cũng cùng một lý do với các mẹ thời nay thôi có khác gì đâu.
 

gavemang

Senior Member
Cái đó tưởng tượng đã ghê mà thực tế còn hơn nữa. Ai ở trên đời mà ko bị stress, stress nhưng xả được thì không nói, chứ bà mẹ mới đẻ stress thì xả bằng cách nào, thời gian ăn uống còn không có, tắm rửa cũng không được tắm nhiều mà chăm con thì mùi sữa mùi nước đái trẻ nó khắm. Có nói chuyện được với ai đâu, có đi ra ngoài được đâu, nói cũng không dám nói to, sợ con thức.
Trẻ con 1h30 tới 2h bú 1 lần, mỗi lần bú thì 5, 10 phút, nó quấy thì 30 phút hoặc 1 tiếng, thử 1 đêm từ 11h tới 5h sáng thức, tỉnh 3,4 lần xem có stress ko, mà đã mệt nghe tiếng trẻ em khóc còn stress hơn nữa.
Chắc mấy ông ở trên chả bao giờ ẳm ru 1 đứa trẻ suốt 2 tiếng mà nó không ngủ, cứ khóc, cứ chòi đạp hoài.
Đừng nói mấy chị em ko chuẩn bị mà cứ đẻ mà hỏi các ông có chuẩn bị để có con chưa mà đòi xuất vào trong. Ông nào có chăm con mới thấu hiểu chuyện trầm cảm này.
T con lớn rồi đây và con T 1 tay T chăm đây vợ thì không có sữa để cho con bú toàn T phải pha sữa mỗi đêm đây. T chăm con chưa bao giờ thấy đó là áp lực gì ghê gớm đến mức "trầm cảm" cả. Được nuôi con đã là hạnh phúc và nhìn nó lớn từng ngày là niềm vui. T nhổ vào mặt mấy con dẫm tối ngày đổ tội cho đứa con làm nó trầm cảm. Thứ súc vật đem con cái ra làm bia.
 

[email protected]

Senior Member
Cái đó tưởng tượng đã ghê mà thực tế còn hơn nữa. Ai ở trên đời mà ko bị stress, stress nhưng xả được thì không nói, chứ bà mẹ mới đẻ stress thì xả bằng cách nào, thời gian ăn uống còn không có, tắm rửa cũng không được tắm nhiều mà chăm con thì mùi sữa mùi nước đái trẻ nó khắm. Có nói chuyện được với ai đâu, có đi ra ngoài được đâu, nói cũng không dám nói to, sợ con thức.
Trẻ con 1h30 tới 2h bú 1 lần, mỗi lần bú thì 5, 10 phút, nó quấy thì 30 phút hoặc 1 tiếng, thử 1 đêm từ 11h tới 5h sáng thức, tỉnh 3,4 lần xem có stress ko, mà đã mệt nghe tiếng trẻ em khóc còn stress hơn nữa.
Chắc mấy ông ở trên chả bao giờ ẳm ru 1 đứa trẻ suốt 2 tiếng mà nó không ngủ, cứ khóc, cứ chòi đạp hoài.
Đừng nói mấy chị em ko chuẩn bị mà cứ đẻ mà hỏi các ông có chuẩn bị để có con chưa mà đòi xuất vào trong. Ông nào có chăm con mới thấu hiểu chuyện trầm cảm này.
Mới sinh người còn mệt, không chăm con được, kêu mẹ chồng mẹ vợ qua mà chăm, không thì thuê người giúp việc. Trẻ con quấy khóc, chuyển nó đi phòng khác cho mẹ ngủ, mẹ thì đeo tai nghe vào mà ngủ. Còn muốn nói chuyện thì bạn bè ở đâu, người thân ở đâu, không có điện thoại để gọi, để nhắn tin à?
Những vấn đề rất là dễ giải quyết mà nói như kiểu nhiệm vụ bất khả thi ấy nhỉ?
 

Honekawa Suneo

Senior Member
Cảm giác rạch bụng ra xong khâu lại hén, vết khâu dc 1-2 ngày còn chưa khô chỉ nhưng vẫn phải ẵm 1 đứa bé, cho nó bú, rồi tắc sữa cứng ngực, đau đớn cơ thể mà còn nghe con khóc, con ị, con tè rồi chăm sóc cho con. Chưa kể gặp cảnh ở chung mẹ chồng, chăm con ko dc như ý nữa, bị nói ra nói vào đủ thứ chuyện. Tưởng tượng nhiêu đó là đủ rồi ....
vậy đừng có lấy chồng, đừng đẻ :oops:
 

kynhong2014

Senior Member
Đẻ xong mắc đéo gì trầm cảm nhỉ, phải cảm thấy thoải mái vì trút đc cái cục thịt ở bụng chứ :amazed:
Thông cảm cho thanh niên chưa có con cái hoặc ko bao giờ giúp vợ chăm con. Đẻ ra chắc là vứt cho người khác chăm? Anh đã phải thức đêm trông và dỗ dành 1 đứa trẻ con khóc liên tục bao giờ chưa?
 

bosongchuong

Đã tốn tiền
sống càng sân si, càng so sánh thì càng dễ trầm cảm.
đẻ xong xấu xí mệt mỏi nằm một chỗ, chồng thì tăng ca phọt kít được mấy đồng bạc, hoặc nó không quan tâm, lướt fb tok tok thì chúng nó xúng xính váy vóc du lịch, check in sang chảnh áo nọ váy kia, khoe chồng giàu nhiều tiền...., thế là thành trầm cảm thôi :rolleyes:
Ngày xưa nghèo như nhau, ko có mxh, có mấy ai trầm cảm đâu
 

kynhong2014

Senior Member
T con lớn rồi đây và con T 1 tay T chăm đây vợ thì không có sữa để cho con bú toàn T phải pha sữa mỗi đêm đây. T chăm con chưa bao giờ thấy đó là áp lực gì ghê gớm đến mức "trầm cảm" cả. Được nuôi con đã là hạnh phúc và nhìn nó lớn từng ngày là niềm vui. T nhổ vào mặt mấy con dẫm tối ngày đổ tội cho đứa con làm nó trầm cảm. Thứ súc vật đem con cái ra làm bia.
Nhà anh có tiền ko? Có nợ nần gì ko? Có bố mẹ ko tốt hoặc trái tính trái nết ở cùng? Hay bản thân con anh đủ ngoan, ko ốm yếu để khóc lóc liên tục. Nói chung mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, đừng lấy trường hợp duy nhất qua kinh nghiệm thiển cận bản thân áp dụng lên mọi hoàn cảnh và nghĩ cái ý kiến cá nhân của mình là 100% đúng, quy chụp những ai ko giống mình là yếu với dẩm. Sau này gia đình anh gặp chuyện khó khăn, hoàn cảnh éo le, có thằng người quen nào nó nhìn vào nó chửi, bảo sao bọn mày yếu thế, tao cũng ở trong cảnh đó mà có sao đâu thì đừng trách nó nhé anh. Đời nó đa dạng và ko đơn giản như cái giếng nhà anh đâu.
 

bangtt16

Senior Member
Nhà tôi vợ cũng vừa sinh, bà nội ra chăm, cũng lo lắm. Bà thì theo hệ nuôi con theo phong cách ngày trước, mẹ nó thì theo hiện đại, tôi phải đứng giữa dàn xếp. Sợ vợ lại suy nghĩ linh tinh, làm phụ nữ gđ đẻ đái thời gian đầu này vất vả thật, suốt ngày vắt sữa con bồng con bế, dỗ bé ngủ cũng hết ngày. Cố lên e hết giữa tháng này là ra ngoài được rồi

via theNEXTvoz for iPhone
 

BupbeGiayan

Senior Member
lần này p bài mẹ nó tự tử nên chả thấy chửi rát như mọi lần nhỉ :D

Thế nên ở VN thì nên làm đàn ông thì hơn, làm gái đẻ mệt thì bị nói là éo biết chịu đựng, không đẻ thì bảo không biết hy sinh sợ khó sợ khổ, đằng nào cũng bị chửi nên tốt nhất là làm đàn ông, làm cái gì cũng có đường lùi
 

Craw Fish Never Die

Senior Member
lần này p bài mẹ nó tự tử nên chả thấy chửi rát như mọi lần nhỉ :D

Thế nên ở VN thì nên làm đàn ông thì hơn, làm gái đẻ mệt thì bị nói là éo biết chịu đựng, không đẻ thì bảo không biết hy sinh sợ khó sợ khổ, đằng nào cũng bị chửi nên tốt nhất là làm đàn ông, làm cái gì cũng có đường lùi
Nói đàn ông sướng thì tôi biết IQ bạn không lớn hơn 80 rồi

1 là bạn quá ngu
2 là bạn ngu quá
 

bonmatpro

Senior Member
đẻ thường thì rạch tầng sinh môn ở âm đạo xong khâu lại nhé, đi tiểu còn xót muốn đinh óc chứ ở đó mà tưởng đẻ thường là sướng

ko ẵm thì sữa ko về bạn ơi. Bạn rạch rồi khâu thì bạn được uống thuốc giảm đau nhưng riêng rạch vì mổ đẻ là phải hạn chế thuốc giảm đau nhé. Mấy người bị trầm cảm sau sinh đa số là ko dc hỗ trợ như bạn nói. Chưa kể cũng ko tự chủ được cuộc sống nên mới quay cuồng trong cái vòng luẩn quẩn đó. Ko phải cứ có người phụ là may đâu, nhiều khi đó là lý do để trầm cảm hơn thì có, mỗi nhà mỗi cảnh thôi. Nói chung đàn ông VN thì hay rồi, đẻ ko phải đẻ, đau ko phải đau, chăm cũng ko phải chăm nên ko có hiểu được, chỉ dc cái chửi là nhanh lắm ...

lần nào cũng phải rạch hết, trừ phi lần đầu ko khâu lại thì lần sau mới ko rạch

Anh hay chị đây mà gom đàn ông VN vào chửi chung rứa? :rolleyes:

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
 

bonmatpro

Senior Member
Đẻ xong mắc đéo gì trầm cảm nhỉ, phải cảm thấy thoải mái vì trút đc cái cục thịt ở bụng chứ :amazed:

Cứ chăm con full time tầm 1 tuần đi anh sẽ biết ngay. Đàn ông có cái khổ của đàn ông, phụ nữ có cái khổ của phụ nữ. Nhưng ở thời điểm sau sinh, đàn ông mệt có thể xách cái xe đi lòng vòng giải tỏa, có thể đặt lưng yên giấc, phụ nữ thì không đâu, con nít nhiều đứa ko có mẹ ko được, nửa đêm phải thức dậy cho con bú, có mệt lả cũng phải lếch xác mà dậy, còn đủ thứ tùm lum nữa. Nên biết là đàn ông cũng có cái khổ, nhưng thời điểm mang thai và sau sinh nên thấu hiểu, chia sẻ, giúp đỡ, quan tâm vợ mình nhiều hơn.

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
 

Craw Fish Never Die

Senior Member
Cứ chăm con full time tầm 1 tuần đi anh sẽ biết ngay. Đàn ông có cái khổ của đàn ông, phụ nữ có cái khổ của phụ nữ. Nhưng ở thời điểm sau sinh, đàn ông mệt có thể xách cái xe đi lòng vòng giải tỏa, có thể đặt lưng yên giấc, phụ nữ thì không đâu, con nít nhiều đứa ko có mẹ ko được, nửa đêm phải thức dậy cho con bú, có mệt lả cũng phải lếch xác mà dậy, còn đủ thứ tùm lum nữa. Nên biết là đàn ông cũng có cái khổ, nhưng thời điểm mang thai và sau sinh nên thấu hiểu, chia sẻ, giúp đỡ, quan tâm vợ mình nhiều hơn.

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
Rồi thằng chồng bận làm công trình aka nô lệ đi suốt thì con vợ có quyền trầm cảm , có quyền đem con reset ?
 

bianhchum

Senior Member
Cái này thì vâu dơ không nên bàn. Mỗi gia đình là 1 hoàn cảnh thôi. Cái stress này nó phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện tài chính của gia đình: chăm sóc con từ khi chưa sinh-> sinh ra 1 đứa trẻ khoẻ mạnh, không gian sống thoải mái, tiện nghi, đầy đủ vật chất, vợ-chồng + bố-mẹ/2vc có sự thống nhất về cách chăm con, hoặc ít nhất là 2 vc ở riêng chăm con không bị tác động bởi người lớn.... Hiện nay các phương pháp chăm con khoa học và hiệu quả hơn, nếu gia đinh chăm đúng thì sẽ đở áp lực rất nhiều.
Còn nếu xui mà dính vào trường hợp cơm - áo - gạo - tiền. Sinh con trong môi trường thiếu thốn, khó khăn. Ở phòng trọ chật hẹp, hôi hám. Sữa tả không đủ, lúc mang thai người mẹ đã thiếu chất, sau khi sinh ra cũng không đủ bồi bổ. Cách trường hợp con ốm đau, mẹ thiếu sữa.... thêm bố mẹ 2vc bên cạnh cứ đọc ráp từ sáng đến chiều....
Nhiều vấn đề lắm, ở trong trường hợp của họ mới thấy được sự khó khăn thôi, không phải ai cũng đủ bản lĩnh mà vượt qua.
Vâu dơ muốn có con thì trước mắt có tiền đi đã, việc gì cũng giải quyết đc nếu nhiều tiền.

via theNEXTvoz for iPhone
 

batphonghan

Senior Member
Cứ chăm con full time tầm 1 tuần đi anh sẽ biết ngay. Đàn ông có cái khổ của đàn ông, phụ nữ có cái khổ của phụ nữ. Nhưng ở thời điểm sau sinh, đàn ông mệt có thể xách cái xe đi lòng vòng giải tỏa, có thể đặt lưng yên giấc, phụ nữ thì không đâu, con nít nhiều đứa ko có mẹ ko được, nửa đêm phải thức dậy cho con bú, có mệt lả cũng phải lếch xác mà dậy, còn đủ thứ tùm lum nữa. Nên biết là đàn ông cũng có cái khổ, nhưng thời điểm mang thai và sau sinh nên thấu hiểu, chia sẻ, giúp đỡ, quan tâm vợ mình nhiều hơn.

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
Trầm cảm sau sinh khẳng định là có mà.
Nhưng bọn dẩm cũng không thiếu.
Con vợ trước của ông anh vợ tôi, xl tôi hơi nặng lời, rằng, cái đéo gì nó cũng không vừa ý, và đòi hỏi rất nhiều.
Nó nói thẳng vào mặt chồng là kém cỏi, làm ra tiền ít, nhìn người ta kìa. Trong khi chồng đi làm về muộn 1 chút là nó nhắn tin gọi điện tru tréo lên.
So sánh nọ kia trong khi nhiều người vẫn phải ở thuê còn nó được ở nhà riêng, lại không phải sống với mẹ chồng. Đến lúc đi làm nó vẫn được đi chứ chẳng ai bắt nó ở nhà trông con cả, và cái mặt nó ở chỗ làm luôn cười nhiều hơn ở nhà.
Cứ có bài viết nào về nỗi khổ của phụ nữ là nó lại tag tên chồng nó vào, giờ mà chưa bỏ nhau chắc nó cũng gửi bài báo này cho chồng nó quá.
Có lần nó cãi nhau với chồng, đập phá đồ đạc, ông anh tôi không biết làm sao với nó đành bỏ ra ngoài kệ mẹ nó ầm ĩ trong nhà.
Mà ông anh tôi cũng thức đêm bế con, pha sữa. Con ốm cũng lo lắng bồng bế. Đi đâu ăn trong họ cũng nhìn xem đứa cháu lớn nào ăn xong chưa bế em giúp mợ để mợ ăn.
Như thế nó vẫn cứ đòi hỏi, đòi hỏi, và dĩ nhiên chuyện phải đến cũng đến, li dị.
Hồi li dị tôi không gặp, nhưng đoán là nó cũng chẳng có chút tiếc nuối, lỗi là tại thằng chồng, rằng giờ nó sẽ gia nhập đội ngũ mẹ đơn thân. Đứa cháu có lần gặp nó ở công ty, son phấn váy áo tưng bừng lắm.
Cảm ơn fen nào đã đọc đến đây. Tôi hơi nhiều lời. Mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy tức anh ách cho ông anh tôi.
 

bonmatpro

Senior Member
Rồi thằng chồng bận làm công trình aka nô lệ đi suốt thì con vợ có quyền trầm cảm , có quyền đem con reset ?

Anh đừng có suy diễn lời tôi. Tôi chả bảo đàn ông cũng có cái khổ còn gì. Mấy con dẫm suốt ngày hở ra trầm cảm thì chửi chết cụ tụi nó, còn khi đã mắc bệnh trầm cảm thật sự thì đàn ông hay đàn bà như nhau cả thôi, rất khó kiểm soát hành động của mình. Mà nói thẳng ra thời đại hiện nay, cái chứng trầm cảm sau sinh đôi khi ko phải do các ông chồng, mà do chính suy nghĩ của các bà tạo ra. :rolleyes:

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
 

bonmatpro

Senior Member
Trầm cảm sau sinh khẳng định là có mà.
Nhưng bọn dẩm cũng không thiếu.
Con vợ trước của ông anh vợ tôi, xl tôi hơi nặng lời, rằng, cái đéo gì nó cũng không vừa ý, và đòi hỏi rất nhiều.
Nó nói thẳng vào mặt chồng là kém cỏi, làm ra tiền ít, nhìn người ta kìa. Trong khi chồng đi làm về muộn 1 chút là nó nhắn tin gọi điện tru tréo lên.
So sánh nọ kia trong khi nhiều người vẫn phải ở thuê còn nó được ở nhà riêng, lại không phải sống với mẹ chồng. Đến lúc đi làm nó vẫn được đi chứ chẳng ai bắt nó ở nhà trông con cả, và cái mặt nó ở chỗ làm luôn cười nhiều hơn ở nhà.
Cứ có bài viết nào về nỗi khổ của phụ nữ là nó lại tag tên chồng nó vào, giờ mà chưa bỏ nhau chắc nó cũng gửi bài báo này cho chồng nó quá.
Có lần nó cãi nhau với chồng, đập phá đồ đạc, ông anh tôi không biết làm sao với nó đành bỏ ra ngoài kệ mẹ nó ầm ĩ trong nhà.
Mà ông anh tôi cũng thức đêm bế con, pha sữa. Con ốm cũng lo lắng bồng bế. Đi đâu ăn trong họ cũng nhìn xem đứa cháu lớn nào ăn xong chưa bế em giúp mợ để mợ ăn.
Như thế nó vẫn cứ đòi hỏi, đòi hỏi, và dĩ nhiên chuyện phải đến cũng đến, li dị.
Hồi li dị tôi không gặp, nhưng đoán là nó cũng chẳng có chút tiếc nuối, lỗi là tại thằng chồng, rằng giờ nó sẽ gia nhập đội ngũ mẹ đơn thân. Đứa cháu có lần gặp nó ở công ty, son phấn váy áo tưng bừng lắm.
Cảm ơn fen nào đã đọc đến đây. Tôi hơi nhiều lời. Mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy tức anh ách cho ông anh tôi.

À. Thể loại này thì nên dong sớm. Đàn ông có thể chiều chuộng, có thể hi sinh, có thể nhường nhịn, nhưng phải xứng đáng mới được. Trường hợp như anh của anh thì tôi gặp cũng ko ít, thành quả của bọn nữ quyền độc hại ấy. Gặp loại này thì hết đỡ rồi.

Gửi từ Sony G8141 bằng vozFApp
 

luckyluke42

Senior Member
Mỗi nhà mỗi cảnh, không cần bàn luận đúng sai nhưng mà đừng lấy trầm cảm làm lý do để bao biện cho hành động của mình.
 
Top