[REVIEW CÓ HÌNH] Bị lừa 2 tỷ và hành trình đi tìm công lý

cba2020

Senior Member
Xấu che tốt khoe, ai dám tự kể xấu mình ra fen ? :doubt: Fen có nghe câu đùa này chưa : bạn cứ tâm sự với tôi, tôi hứa không khóc cùng bạn mà tôi sẽ cười vào mặt bạn. Đùa mà thật đấy ! Kinh nghiệm sống đến 45 tuổi giờ này của tui là ĐỪNG BAO GIỜ KỂ CHUYỆN THẤT BẠI CỦA MÌNH CHO BẤT CỨ AI KỂ CẢ NGƯỜI THÂN, nhớ nhé ! Nếu fen không tin thì cứ tự trải nghiệm cũng được, báo trước là giá không hề RẺ nhé :misdoubt:

Tui có thằng bạn thân, nó cũng khá lầm lì như tui. Mỗi khi tui muốn tâm sự chuyện gì buồn thì nó chấp nhận nghe, nhưng bắt đầu đi vô tự vạch lá tìm sâu kể lỗi thì nó bảo "ngưng, tao không muốn nghe". Hỏi vì sao thì nó nói "mày sẽ kiếm người nào đó nói y như vầy, rồi người đó ba hoa đi kể cho người khác nghe, lúc đó mày sẽ không biết ai là người nói ra, sẽ nghi ngờ luôn cả tao. Tao không chấp nhận chuyện đó. Ngưng đi"
Trước em kể cả ngu của mình cho ae rút kinh nghiệm và....
 

Ga Ga Ga

Đã tốn tiền
Sao ko cao bác? 4 - 5%/ tháng là 48% - 60%/ năm rồi.
100 tr thì 1 tháng cũng 4 - 5 tr rồi.
Có thèn bạn, cũng lao vào, lúc nó làm thì mình cũng bảo là trc sau gì mày cũng bị giật nợ rồi mà ko nghe.
Sau gặp lại thì bị nghe đâu bị khoảng 5 tỷ :oops:
Cũng đi vay mượn người này để cho người khác vay, đang đợi bà nào bán biệt thự để trả nợ cho nó, chắc mùa quýt. :(

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 4X bằng vozFApp
Ủa đây là tính theo tháng à 😅 My bad, tưởng theo năm
 

BeBua

Senior Member
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”
 

XaKuTara2

Senior Member
  • Một lát sau, có 2 người đàn bà khác đến, cầm theo giấy đất của bà Liên. Hậu gòm nhanh nhanh đẩy em vào phòng công chứng, ở đó đã có sẵn 4 bộ hợp đồng với đầy đủ thông tin của 2 bên. Sau khi ký hợp đồng công chứng chuyển nhượng QSDĐ, bà Liên, ông Tám, Luyền và Tuấn Anh còn ghi thêm cho em 1 tờ giấy nhận tiền 400 triệu, cam kết sẽ hoàn trả sau 06 tháng.
Chủ thớt cho hỏi chuyển nhượng quyền sử đất là chủ thớt là chủ đất rồi, còn giấy vay nợ 400tr là sao ? mình không rành quy trình cho vay, mọi người làm rõ giúp với cảm ơn
 

Traxanhkemchess

Senior Member
Ơn trời có chap mới luôn rồi
7pM6OQK.gif
 

[E]dogawa[C]onan

Thám tử
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”
Gay cấn vãi. Tiếp đi thím thớt ơiii. :beauty:
 

cauutvipqb

Senior Member
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”
tiếp đi thím
 
  • Một lát sau, có 2 người đàn bà khác đến, cầm theo giấy đất của bà Liên. Hậu gòm nhanh nhanh đẩy em vào phòng công chứng, ở đó đã có sẵn 4 bộ hợp đồng với đầy đủ thông tin của 2 bên. Sau khi ký hợp đồng công chứng chuyển nhượng QSDĐ, bà Liên, ông Tám, Luyền và Tuấn Anh còn ghi thêm cho em 1 tờ giấy nhận tiền 400 triệu, cam kết sẽ hoàn trả sau 06 tháng.
Chủ thớt cho hỏi chuyển nhượng quyền sử đất là chủ thớt là chủ đất rồi, còn giấy vay nợ 400tr là sao ? mình không rành quy trình cho vay, mọi người làm rõ giúp với cảm ơn
Thớt bảo là giấy nhận tiền mà fen. Thì fen giao tiền cho người khác, fen bắt họ ký cho fen cái tờ giấy đã nhận đủ tiền là bt mà, để sau này khỏi có lật lọng bảo là tôi chưa nhận đc tiền
 

[E]dogawa[C]onan

Thám tử
sao ông hay con nợ của ông cho vay đều k tính đến trường hợp đòi nợ thế nào nhỉ , toàn chỉ nghĩ đến tiền lãi , lãi cao vậy thì rủi ro bùng nợ , phải thanh lý tài sản , phải đi đòi là rất cao nên phải đề cao phương án đó chứ , bọn cho vay nặng lãi thì phương án của nó là đến dọa nạt chém cả nhà , dùng áp lực tâm lý để đòi và chắc chắn trường hợp đó xảy ra nên thằng nào cũng hổ báo xăm trổ , chứ thớt cho vay đéo có 1 phương án đòi nợ gì cả mà rất máu đi cho vay @@
Ông thớt ổng cũng tìm hiểu kĩ về gia đình, tài sản, tính cách, tính tình của người vay trước rồi. Nhưng đời đâu biết trước đc chuyện gì. Ông có thể mở file ghi âm từ chap 1->8 để nghe thái độ và hành vi của bà Liên là biết. :amazed:

Ban đầu cách nói chuyện của bả cực kì tử tế và mát tai, người nhẹ dạ ai mà không mủi lòng. Nhưng khi tiền đã trao thì trở mặt. :canny:

Bởi người ta có câu lòng người khó đoán là vậy. :shame:
 

byebye_hl

Senior Member
Ông thớt ổng cũng tìm hiểu kĩ về gia đình, tài sản, tính cách, tính tình của người vay trước rồi. Nhưng đời đâu biết trước đc chuyện gì. Ông có thể mở file ghi âm từ chap 1->8 để nghe thái độ và hành vi của bà Liên là biết. :amazed:

Ban đầu cách nói chuyện của bả cực kì tử tế và mát tai, người nhẹ dạ ai mà không mủi lòng. Nhưng khi tiền đã trao thì trở mặt lại mấy hồi. :canny:

Bởi người ta có câu lòng người khó đoán là vậy. :shame:
vãi cả tìm hiểu gia đình , tính cách , mấy cái đó là phụ thôi , có thì thêm phần tin tưởng chứ cho vay phải xem : tài sản thế chấp , cách đòi lại nợ ( thanh lý tài sản , dọa nạt người vay... ) chứ cái gia đình và tính cách để mình xem đến lúc nó xù nợ thì mình đến to tiếng là được , hay nhà này mình phải cầm dao hoặc cầm súng đến thì nó mới trả chứ có phải để mình quyết định cho vay hay k đâu @@
Nếu nhà nó hiền thì ok mình đến to tiếng hoặc mình bán tài sản của nhà nó được , chứ nếu nhà nó hổ báo trong khi mình chỉ được cái mồm thì k cho vay , hoặc mình cũng hổ báo k kém thì cân nhắc mà cho vay thôi
Cho vay quan trọng nghĩ đến luôn phương án đòi nợ khi con nợ bùng chứ nhìn lãi suất làm gì nữa . Bọn cho vay nặng lãi nó xác định luôn thằng nào cũng bùng cả nên nhà nào có lực , ông bà già giàu , đễ đòi nó mới cho vay , chứ thằng trả lãi đầy đủ thì nó lại ít khi vay lãi cao
 
Last edited:

hutcan24tren7

Senior Member
k có ý gì nhưng giọng miền nam mà chửi nhau mình nghe không khác gì mấy ông bê đê lao vào xé váy nhau cả :)) , phải như miền bắc ấy , ĐMM Bố mày chém chết ... Nghe đã đủ vãi đái rồi , chứ đụ má sài gòn , tui cấu tui cấu :LOL:)
Bất cứ thằng oắt con trẻ trâu nào ngoài Bắc chửi nghe cũng tạo áp lực khủng bố hơn mọi thằng boss có giọng miền Nam. Chất giọng nghe rất thiếu nam tính, éo có độ trầm ấm, hay nhấn nhá; chửi nhau, dọa chém nhau mà nghe như bọn lợn Trấn Thành, Trường Giang diễn hài là sao. Người Bắc mà nghe mấy ông miền Nam dọa dẫm chắc cười bò. Đoạn thằng con bà Luyến chửi chủ thớt mà là một giọng miền Bắc thì chủ thớt tđảm bảo tối không dám ra ngoài đường.

Phóng khoáng: "Đụ má mầy, bữa mai tao chém chết cha mầy nha, mầy láo quá rồi nha, trù ẻo nhà tao hoài hả mầy, giỡn hả mầy" .:baffle: :haha::byebye:

Thanh lịch: " Cái ĐM con chó này, mày có tin tối nay bố cầm dao chọc chết con cụ cả lò nhà mày không" :burn_joss_stick::too_sad:
 
Last edited:

BeBua

Senior Member
sao ông hay con nợ của ông cho vay đều k tính đến trường hợp đòi nợ thế nào nhỉ , toàn chỉ nghĩ đến tiền lãi , lãi cao vậy thì rủi ro bùng nợ , phải thanh lý tài sản , phải đi đòi là rất cao nên phải đề cao phương án đó chứ , bọn cho vay nặng lãi thì phương án của nó là đến dọa nạt chém cả nhà , dùng áp lực tâm lý để đòi và chắc chắn trường hợp đó xảy ra nên thằng nào cũng hổ báo xăm trổ , chứ thớt cho vay đéo có 1 phương án đòi nợ gì cả mà rất máu đi cho vay @@

Nếu e có suy nghĩ đc như bác thì đã ko bao giờ cho vay, và cũng ko có cái thớt này rùi ạ :D
 
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”
Dự là kế Kim Thiền Thoát Xác
 

heartgoldsilversoul

Senior Member
Vài case kể ra e anh chị em voz cười thối mũi, ngu + chưa có kinh nhgiệm ra đời + bị dắt mũi + phát rồ làm bậy. Có case mém thành án cmn luôn, ruột đổ lòng thòng, bít án hết gần nửa tỉ :sweat:
gốc vậy mà cũng phải bít nữa hả Chú @@
 

BeBua

Senior Member
CHAP 11: XÂY 7 KIỂNG CHÙA

Anh Phong tắt máy, em gọi ngay lại thì đã thuê bao. Mặc dù vậy nhưng em vẫn gọi thêm 10 lần nữa, kết quả vẫn ko liên lạc được.

Ngồi bần thần cỡ khoảng 15 phút, vợ em nhìn ra, cảm thấy có biến nên ra hỏi. Quên hết tất cả những cãi vả vừa nãy, em kể hết cho vợ nghe, như cố tìm 1 chỗ để bấm víu, và hy vọng. Vợ em nghe xong thì hỏi sao em ko gọi thử cho chị Hiền, nhưng em ko có số. Vợ an ủi nói thôi chuyện gì thì cũng đã lỡ rồi, anh tranh thủ ngủ chút đi rồi sáng chạy lại nhà anh chị.

Tối hôm đó em ko thể nào chợp mắt nổi, chỉ mong trời mau sáng để chạy ngay đến nhà anh Phong.

Vừa đậu xe đến cửa, em đã thấy chị Hiền thất thiểu đi ra. Mở cửa cho em vào nhà, chị nói là tối hôm qua anh Phong nói là đi ra ngoài mua đồ. Lát sau, chị Hiền nhận được tin nhắn của anh Phong, nói anh xin lỗi về mọi việc và dặn chị ở lại chăm sóc con cho tốt. Chị hoảng loạn gọi lại thì cũng ko đc, sau đó chị có gọi cho các anh em đồng nghiệp để hỏi thăm, và báo luôn về việc anh Phong nhắn tin vậy. Ngay tối hôm đó, rất nhiều anh em làm chung đã đến nhà, động viên và chia nhau ra tìm kiếm, nhưng đều ko có kết quả. Đến sáng này thì các anh em về nhà thay đồ để chuẩn bị đến chỗ làm, còn chị thì cũng ko biết phải làm gì, cháu nhỏ thì đã mang gửi nhà ngoại.

Em nghe xong biết ko thể nào là giả được rồi, nên móc máy gọi ngay cho anh Pig. Anh Pig nghe xong, kể rằng hôm qua anh Phong còn ghé nhà anh Pig chơi, thấy cũng buồn buồn chứ ko có nói gì nhiều. Để anh hỏi thăm các anh em vòng vòng khác xem sao.

Cảm thấy vô vọng, em lúc này phải tìm đường để tự cứu mình. Thế là em gọi cho thằng Hậu gòm, kể cho nó nghe mọi việc, và nhờ nó xem giùm giấy đất xem là thật hay giả, và có giá trị bao nhiêu. Hậu gòm ngay lập tức trách móc em, sao mấy cái này ko hỏi nó từ đầu? Rồi giờ đổ bể ra vầy thì lại gọi cho nó? Xong nói giá đất khu vực này chỉ tầm 4tr/m2 thôi...

Em cũng ko buồn cãi vs nó, chỉ dặn nó là đừng kể cho mẹ em biết, em ko muốn mẹ em lo thêm nữa.

Sau này em mới biết được là ngay lập tức nó đem chuyện này kể cho mẹ em. Và mục đích cũng ko phải tốt lành gì, mà nó chỉ muốn mẹ em và em ko tự làm các kèo nào khác ngoài nó, vì như vậy nó ko nhận được tiền hoa hồng. Và tất nhiên, nó cũng chẳng thèm nhìn đến tờ giấy đất em gửi, cũng như tìm hiểu hay rao bán giúp em.

Tâm trạng chán nản, em mở lại ghi âm cuộc gọi đêm qua, cố nghe lại xem có thông tin gì để khai thác không. Sau đó, vô thức em bấm gọi thử.

Chuông reo.

Anh Phong bắt máy, em hỏi anh đang ở đâu, mọi người đang rất lo cho anh. Anh về đi, mọi việc có gì từ từ giải quyết, còn người thì còn của.

Anh Phong nói anh đang chạy lên cầu XXX, hồi hôm qua đến giờ anh đi 4, 5 cái khách sạn, nhưng ko có cái nào có đèn/quạt trần để treo cổ. Sáng nay anh định đi vào sân vận động để tự tử thì đang có hội thao gì đó, người ta tập trung đông nên ko làm gì được.

Kể thì nghe có vẻ buồn cười nhưng lúc đó em lại cực kỳ hoảng. Em vừa khuyên anh Phong, vừa chạy thật nhanh quay lại nhà chị Hiền. Em nói mình là đàn ông, phải có trách nhiệm với gia đình. Nếu có khó khăn thì phải mạnh dạn đối mặt và tìm cách giải quyết, chứ anh làm vậy là trốn tránh, xong để lại vợ con lãnh toàn bộ hậu quả như vậy thì có đáng mặt người chồng, người cha hay không? Biết bao nhiêu người còn khổ hơn anh, nợ nần nhiều hơn anh, không lẽ người ta ai cũng tìm đến các chết? Anh làm trong ngành, bản lĩnh phải hơn người khác, rồi con cái anh nữa, sau này anh muốn ngta nói về cha nó như thế nào? Rồi tình huống xấu nhất, anh ko thể trả được nợ, thì tại sao mình ko cùng vợ con mình trốn đi nơi khác, làm lại từ đầu? Có vợ có chồng, tát biển Đông cũng cạn, mắc gì anh tìm đường dễ cho anh, bỏ lại tất cả mọi rắc rối cho vợ con anh hưởng?...

Em nói nhiều lắm, cuộc gọi phải đâu gần 30 phút, em cũng chưa từng nghĩ em sẽ nói chuyện nhiều với người lạ (chưa thân) như vậy, cũng ko nghĩ là em có thể nói hay như thế :D

Anh Phong nói em nói đúng, nhưng anh giờ rối quá rồi, anh ko có suy nghĩ được gì nữa. Từ tối qua đến giờ có hàng trăm cuộc gọi và tin nhắn, từ chị Hiền, gia đình, đồng nghiệp đến cả thủ trưởng của anh (sếp hiện nay), nhưng anh đều ko trả lời. Chỉ có em gọi a mới bắt máy.

Vừa đến nhà chị Hiền, em liền kêu chị ra để nói chuyện với anh Phong, thì anh Phong cúp máy.

Ting ting, tin nhắn đến “Anh chỉ muốn tâm sự với em, cám ơn em đã chia sẻ với anh. Vĩnh biệt em”

Chị Hiền xem tin nhắn thì oà khóc. Nhưng em thì bình tĩnh hơn. Em nhận định anh Phong có ý định tự tử, nhưng vì lý do gì đó nên vẫn chưa thực hiện. Có thể vì gánh nặng vợ con, trách nhiệm, hoặc cũng có thể vì chưa đủ can đảm nữa.

Em bàn với chị Hiền, việc cần ưu tiên bây giờ là tập hợp tất cả những người có khả năng tác động được với anh Phong, để cùng nhau lên phương án. Chị Hiền ra ngoài gọi điện thoại, 30 phút sau, 4 người đàn ông mặc đồ ngành đã có mặt trước cửa nhà.

2 người là bạn thân của anh Phong, 1 người là anh Q. thủ trưởng của anh Phong. Còn người còn lại là anh Hậu mập, cũng trong ngành, nhưng ko công tác chung.

Sau khi bàn thảo, em bấm máy gọi cho anh Phong. Đúng như em dự đoán, chuông reo, và anh Phong vẫn bắt máy.

Giải pháp được đưa ra, anh Hậu mập sẽ đứng ra mua lại miếng đất cầm cho em với giá 1,2 tỷ. Trả nợ cho em 800tr, dư ra 400tr. Số tiền này ưu tiên để chuộc thẻ ngành về và lo cho cháu nhỏ, còn dư 1 ít thì để trong nhà để giải toả tâm lý.

Anh Hậu mập cũng sẽ ra mặt để nói chuyện với các bên cho anh Phong vay, xin khoanh nợ và trả từ từ.

Anh Q. thủ trưởng sẽ duyệt cho anh Phong tạm nghỉ 1 thời gian để bình tâm và giải quyết sự vụ. Hai người bạn thân cũng được duyệt nghỉ để hỗ trợ tinh thần cho anh Phong, và cùng anh Phong qua nhà ông sếp cũ để tạo áp lực buộc gia đình đó phải chịu trách nhiệm trả nợ cho thằng con.

Anh Phong im lặng nghe em trình bày giải pháp, xong lặng lẽ cúp máy.

Em và mọi người đang hoang mang ko hiểu vì sao, thì điện thoại nhận tin nhắn “Chiều anh về gặp em và anh Q.”

Đọc xong tin nhắn, mọi người thở phào nhẹ nhỏm. Xong các anh trở về đơn vị, còn chị Hiền cũng sửa soạn để đón cháu nhỏ về từ nhà ngoại.

Em ngồi quán cafe trước đơn vị anh Phong đợi, chợt nhớ ra rằng từ sáng đến giờ chưa có gì trong bụng, 1 giọt nước cũng chưa uống. Nhưng các bác phải trong tình trạng như em mới biết được, không thiết tha gì ăn uống cả, mà có ăn uống cũng ko thấy ngon.

Chiều tầm 18h, anh Phong gọi em, hẹn gặp ở đầu hẻm X. Em gọi cho anh Q. để ra cùng.

Anh Phong xuất hiện, với gương mặt thất thần, trên chiếc xe Wave cũ kỹ. Anh xin lỗi em và anh Q. vì đã làm cho mọi người lo lắng, ảnh còn mở cốp xe và chỉ cọng dây dù, nói là mua mà chưa có dịp xài. Em chụp ngay cọng dây, quăng vào đống rác kế bên “Đừng có giữ mấy cái này, xui lắm”. Anh Q. cũng động viên anh Phong vài câu, kêu về xin lỗi chị Hiền nữa, vì chị Hiền là người phải chịu đựng nhiều nhất. Xong còn yêu cầu anh Phong sáng mai đến đơn vị làm kiểm điểm, vì tự ý ca trực. Em nghe thấy hơi buồn cười, ngta đã định tự tử mà còn kêu làm kiểm điểm. Sau này em mới được biết là, dù bất cứ lý do gì, quân nhân tự ý bỏ vị trí trực đều phải bị kỷ luật, hoặc nhẹ nhất là kiểm điểm.

Vài ngày sau, anh Phong hẹn em ra để huỷ công chứng miếng đất, và chuyển qua cho anh Hậu mập. Mọi việc cũng suôn sẻ, em nhận lại được tiền, không quên dành 1 ít gửi cho anh Phong, gọi là tiền sữa cho bé.

2 năm sau, tiến hành dự án mở lộ 30m, dân trong vùng gọi là hốt bạc. Anh Hậu mập chắc là vô mánh.

Còn anh Phong, lâu lâu cũng gọi điện cho em, hỏi thăm thì ít nhưng mượn tiền thì nhiều. Tất nhiên, em từ chối khéo. 1 lần thôi tởn tới già :D

---

Kết thúc chuyện anh Phong, hôm nay sẽ ko có chap mới (cho em nghỉ tí).
Ngày mai sẽ bắt đầu chap 12, chuyển qua bà Hồng, 1 con cáo già chuyên lừa đảo chuyên nghiệp.
 

tonghuuhiep2

Senior Member
Ông thớt ổng cũng tìm hiểu kĩ về gia đình, tài sản, tính cách, tính tình của người vay trước rồi. Nhưng đời đâu biết trước đc chuyện gì. Ông có thể mở file ghi âm từ chap 1->8 để nghe thái độ và hành vi của bà Liên là biết. :amazed:

Ban đầu cách nói chuyện của bả cực kì tử tế và mát tai, người nhẹ dạ ai mà không mủi lòng. Nhưng khi tiền đã trao thì trở mặt. :canny:

Bởi người ta có câu lòng người khó đoán là vậy. :shame:
Tìm hiểu chỗ nào vậy bạn?

Vụ bà Liên trước khi cho vay thì lòng vòng hỏi hàng xóm, hỏi ông tổ trưởng thì lòi ra ngay rồi còn gì🤣

Vụ ông Phong kêu mua đất đà lạt thì bảo ổng đưa theo đi công chứng mua bán đất đà lạt, em giao trực tiếp cho người bán, chả nghẻo ngay.

Nói chung bác thớt tin người quá, ko đủ sắc và nhẫn tâm để làm nghề này.
 
Top