[Review] Tù ở Mỹ, trải nghiệm và chia sẽ

sup3rm3n

Junior Member
xong thớt rồi thớt ơi, mới có luật mới kìa trục xuất hết luôn dù tội nhỏ nhất như cắp đồ siêu thị hoặc uống rượu lái xe :D
 

sup3rm3n

Junior Member
mạng núi hả có update news chưa , đánh lộn , uống rượu lái xe giờ tội nhẹ nhàng quất hết , nó trục 10000 người trước tứơc quốc tịch rồi đưa di trú làm
mày biết chủ tịch sở di trú là ai không ? :D
 

Blackberry 9983

Senior Member
Đọc mà muốn đi tù mẽo quá


Sent from realme RMX2032 via nextVOZ
lầy vậy bác
 

S t a r b o y z

Senior Member
Xin chào mấy thím
Mấy hôm nay nhiều việc quá nên k có thời gian online :D

Hôm nay mình sẽ kể lại quá trình mình chạy trốn cảnh sát và ngày mà mình đầu hàng, nhưng mình vẫn sẽ k kể tội của mình đâu nha :ah:
Bài này sẽ là wall of text, k có emoji vì không có emoji nào phù hợp, nhưng mình mong các bạn có thể bỏ chút thời gian ra đọc và đừng trách mình văn như loz :D


Hôm đó vẫn là 1 ngày mưa của cái mùa mưa chết tiệt ở California, lúc đó cỡ 8 giờ, hay 9 giờ tối gì đó, mình đang ngồi ở nhà người quen rít hết điếu thuốc thì điện thoại mình rung lên, nhìn mã vùng 3 số đầu của số gọi đến là mình biết đã đến lúc rồi: “Đến lúc bắt đầu cuộc chạy trốn rồi” chỉ là có 1 chút hối hận chảy qua, và 1 chút nước mắt khi nghĩ về ba mẹ lúc ở trên con xe cố chạy thật xa, đi đâu cũng được, chỉ cần không bị bắt là được...

Mỗi lần thấy xe cảnh sát là 1 lần thót tim, không biết liệu mình có bị bắt hay không
“Lạy Chúa thương con”
“Ơn trên thương con“
“Con không muốn bị bắt bây giờ”
Cảm giác bất lực, nặng nề và hối hận đè nặng lên con người mình
Cảm giác đó thật sự mình không muốn trải qua 1 lần nào nữa...

Mỗi lần ghé vào đổ xăng, mua thuốc, mua thức ăn hay bất kỳ chỗ nào mình đều cố phải tỏ ra bình tỉnh và không cảnh giác, nhưng thực ra thì mình cực kỳ nhạy cảm, mỗi tiếng bước chân hay mỗi tiếng động đều khiến mình cảm thấy nặng nề và đề phòng.

Việc phải chạy xe liên tục kèm với việc phải nốc redbull và hút thuốc để tỉnh táo càng khiến mình mất sức hơn, tim đập nhanh vì cafeine và nicotine, mắt mình bắt đầu lờ đờ khi trời vừa đứng nắng, định dừng lại chỗ nào đó để nghỉ nhưng lâu lâu lại thấy xe cảnh sát nên vẫn ráng chạy tiếp, nhưng không biết là có phải ở trên muốn mình dừng lại hay đúng là chạy trời không khỏi nắng mà lúc mình dừng ghé vào mua ít đồ ăn thì nó dựt dựt mấy hồi rồi khựng lại
“Đừng, làm ơnnnnn”
“Fuckkkkkkk, no wayyyyyy”
“ĐCMMMMMMMMM”
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa”

Mình muốn hết lên thật to nhưng cuối cùng chỉ dám giữ trong suy nghĩ, lúc đó cái bản năng muốn được sống 1 cuộc sống tự do chứ không phải trong 4 bức tường nó lớn đến nổi át luôn cả cơn đói, cơn buồn ngủ và những mệt mỏi
Mình cố phải tỏ ra bình tỉnh, bỏ xe ở đó, đi bộ men theo đường, cứ lẫn lẫn vào những con đường có ít nhà mà đi, càng lúc trời càng tối, cảnh vật 2 bên càng lúc càng thay đổi, những ngôi nhà cũng dần cách xa nhau, thay vào đó là những nông trại nhỏ
Lúc đó mình nghĩ:
“ĐM sao giống lên núi rồi vậy”
Bingo, đúng vậy, con mẹ nó, đúng là mình đi lên núi rồi, nói là núi cũng không phải, nó kiểu như những ngọn đồi trong mấy phim cao bồi miền tây vậy, cát thì khô cằn như sa mạc, xung quanh toàn là những bụi cây nhỏ



Thay vì mình cứ đi men theo đường chính thì mình lại chọn cách đi sâu vào trong hướng núi, vì mình sợ cảnh sát đi qua sẽ thấy mình, đi được 1 đoạn khá xa, tay chân rã rời, trời cũng bắt đầu mưa nhỏ giọt, mình liền kiếm chố núp, lựa chọn núp dưới mấy cái cây lớn và lấy áo khoác che đầu không phải là lựa chọn hay nhất nhưng nó là lựa chọn duy nhất mà mình có thể làm.

Ngồi dưới mưa đến tê chân, tím người, rít thuốc liên tục để giữ ấm cơ thể, mưa càng lúc càng nặng hạt, trời càng về khuya càng lạnh, trong những giây phút cuối cùng đó, những suy nghĩ về ba mẹ, về cuộc đời, về mọi thứ mình đã trải qua, về những người đã đi qua cuộc đời mình, những suy nghĩ dồn dập và những giọt nước mắt hoà vào những giọt mưa, mặt mình đã tái đi và không còn cảm giác từ bao giờ, mình vội lấy tay vuốt mặt để tỉnh táo lại mà suy tính tiếp, nên lựa chọn gì...

Cuối cùng mình phải chọn “Đầu hàng
Dù cơn đói, cơn khát, cái lạnh đã len lõi vào từng tế bào của mình, nhưng dường như mình còn tỉnh táo lắm, cố nhớ đường để đi lui lại ra đường chính, nhưng thực ra là không tỉnh táo như mình nghĩ, hình như mình đi lạc rồi, đi 1 hồi dưới trời mưa khiến miệng mình run cậm cập, không thể nói lời nào nỗi nữa

Ráng đi thêm 1 lúc thì thấy có đường mòn do bánh xe đi qua đi lại nhiều lần, mình vội ngồi nghĩ chân ở đó
“Có đường mòn ở đây thì chắc tí nữa có xe tuần tra chạy qua thôi, mệt rồi, ngồi nghĩ chút đã”

Và đúng như mình nghĩ, ngồi được 1 lúc thì thấy ánh đèn từ xa chiếu lại
“Sống rồi”
Đó là suy nghĩ cuối cùng của mình sau khi bị bắt...
 

thanhsang8

Member
Xin chào mấy thím
Mấy hôm nay nhiều việc quá nên k có thời gian online :D

Hôm nay mình sẽ kể lại quá trình mình chạy trốn cảnh sát và ngày mà mình đầu hàng, nhưng mình vẫn sẽ k kể tội của mình đâu nha :ah:
Bài này sẽ là wall of text, k có emoji vì không có emoji nào phù hợp, nhưng mình mong các bạn có thể bỏ chút thời gian ra đọc và đừng trách mình văn như loz :D


Hôm đó vẫn là 1 ngày mưa của cái mùa mưa chết tiệt ở California, lúc đó cỡ 8 giờ, hay 9 giờ tối gì đó, mình đang ngồi ở nhà người quen rít hết điếu thuốc thì điện thoại mình rung lên, nhìn mã vùng 3 số đầu của số gọi đến là mình biết đã đến lúc rồi: “Đến lúc bắt đầu cuộc chạy trốn rồi” chỉ là có 1 chút hối hận chảy qua, và 1 chút nước mắt khi nghĩ về ba mẹ lúc ở trên con xe cố chạy thật xa, đi đâu cũng được, chỉ cần không bị bắt là được...

Mỗi lần thấy xe cảnh sát là 1 lần thót tim, không biết liệu mình có bị bắt hay không
“Lạy Chúa thương con”
“Ơn trên thương con“
“Con không muốn bị bắt bây giờ”
Cảm giác bất lực, nặng nề và hối hận đè nặng lên con người mình
Cảm giác đó thật sự mình không muốn trải qua 1 lần nào nữa...

Mỗi lần ghé vào đổ xăng, mua thuốc, mua thức ăn hay bất kỳ chỗ nào mình đều cố phải tỏ ra bình tỉnh và không cảnh giác, nhưng thực ra thì mình cực kỳ nhạy cảm, mỗi tiếng bước chân hay mỗi tiếng động đều khiến mình cảm thấy nặng nề và đề phòng.

Việc phải chạy xe liên tục kèm với việc phải nốc redbull và hút thuốc để tỉnh táo càng khiến mình mất sức hơn, tim đập nhanh vì cafeine và nicotine, mắt mình bắt đầu lờ đờ khi trời vừa đứng nắng, định dừng lại chỗ nào đó để nghỉ nhưng lâu lâu lại thấy xe cảnh sát nên vẫn ráng chạy tiếp, nhưng không biết là có phải ở trên muốn mình dừng lại hay đúng là chạy trời không khỏi nắng mà lúc mình dừng ghé vào mua ít đồ ăn thì nó dựt dựt mấy hồi rồi khựng lại
“Đừng, làm ơnnnnn”
“Fuckkkkkkk, no wayyyyyy”
“ĐCMMMMMMMMM”
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa”

Mình muốn hết lên thật to nhưng cuối cùng chỉ dám giữ trong suy nghĩ, lúc đó cái bản năng muốn được sống 1 cuộc sống tự do chứ không phải trong 4 bức tường nó lớn đến nổi át luôn cả cơn đói, cơn buồn ngủ và những mệt mỏi
Mình cố phải tỏ ra bình tỉnh, bỏ xe ở đó, đi bộ men theo đường, cứ lẫn lẫn vào những con đường có ít nhà mà đi, càng lúc trời càng tối, cảnh vật 2 bên càng lúc càng thay đổi, những ngôi nhà cũng dần cách xa nhau, thay vào đó là những nông trại nhỏ
Lúc đó mình nghĩ:
“ĐM sao giống lên núi rồi vậy”
Bingo, đúng vậy, con mẹ nó, đúng là mình đi lên núi rồi, nói là núi cũng không phải, nó kiểu như những ngọn đồi trong mấy phim cao bồi miền tây vậy, cát thì khô cằn như sa mạc, xung quanh toàn là những bụi cây nhỏ



Thay vì mình cứ đi men theo đường chính thì mình lại chọn cách đi sâu vào trong hướng núi, vì mình sợ cảnh sát đi qua sẽ thấy mình, đi được 1 đoạn khá xa, tay chân rã rời, trời cũng bắt đầu mưa nhỏ giọt, mình liền kiếm chố núp, lựa chọn núp dưới mấy cái cây lớn và lấy áo khoác che đầu không phải là lựa chọn hay nhất nhưng nó là lựa chọn duy nhất mà mình có thể làm.

Ngồi dưới mưa đến tê chân, tím người, rít thuốc liên tục để giữ ấm cơ thể, mưa càng lúc càng nặng hạt, trời càng về khuya càng lạnh, trong những giây phút cuối cùng đó, những suy nghĩ về ba mẹ, về cuộc đời, về mọi thứ mình đã trải qua, về những người đã đi qua cuộc đời mình, những suy nghĩ dồn dập và những giọt nước mắt hoà vào những giọt mưa, mặt mình đã tái đi và không còn cảm giác từ bao giờ, mình vội lấy tay vuốt mặt để tỉnh táo lại mà suy tính tiếp, nên lựa chọn gì...

Cuối cùng mình phải chọn “Đầu hàng
Dù cơn đói, cơn khát, cái lạnh đã len lõi vào từng tế bào của mình, nhưng dường như mình còn tỉnh táo lắm, cố nhớ đường để đi lui lại ra đường chính, nhưng thực ra là không tỉnh táo như mình nghĩ, hình như mình đi lạc rồi, đi 1 hồi dưới trời mưa khiến miệng mình run cậm cập, không thể nói lời nào nỗi nữa

Ráng đi thêm 1 lúc thì thấy có đường mòn do bánh xe đi qua đi lại nhiều lần, mình vội ngồi nghĩ chân ở đó
“Có đường mòn ở đây thì chắc tí nữa có xe tuần tra chạy qua thôi, mệt rồi, ngồi nghĩ chút đã”

Và đúng như mình nghĩ, ngồi được 1 lúc thì thấy ánh đèn từ xa chiếu lại
“Sống rồi”
Đó là suy nghĩ cuối cùng của mình sau khi bị bắt...
Má đang hay thì lại drop :censored:
Tiếp đi thím ơi
Mình cũng có 1 thời gian ngắn ở trại Kế (Bắc Giang) do chạy quá tốc độ, say rượu gây tai nạn :( mà nghe thớt kể tù Mỹ sướng Vl
 

sup3rm3n

Junior Member
Có quốc tịch rồi thì trục xuất cái lồng què gì vậy ông nội. Trục xuất đi đâu trục xuất về nước nào. Ngáo vkl.
ngu thì câm mõm xủa chi rồi tự nhục sau này , lên mạng check đi rồi nói chuyện khỏi giải thích :ROFLMAO:
 
Tầm đầu năm nay Mỹ nó thành lập "Ban tước quốc tịch". Nhà em có người có quốc tịch rồi nhưng giờ nó rà soát lại thì như này : nếu trước kia có hành vi phạm pháp mà không khai báo khi làm đơn xin nhập tịch sẽ bị tước quốc tịch chứ không phải là phạm pháp sau khi có quốc tịch đâu thím ạ.
Luật này thì có từ trước kia nhưng chỉ những hành vi phạm luật nặng mà giờ thấy bảo chỉ cần có phạm luật dù là nhỏ mà không khai báo khi làm đơn xin nhập quốc tịch là bị. Đi hỏi thì người bảo thông tin này đúng người thì bảo không đúng, chả biết như nào nữa
Vãi, vậy tước quốc tịch xong thì đi mô với những ng từ bỏ quốc tịch nhỉ. Cho vô làm chuột bạch :)))
 

S t a r b o y z

Senior Member
Má đang hay thì lại drop :censored:
Tiếp đi thím ơi
Mình cũng có 1 thời gian ngắn ở trại Kế (Bắc Giang) do chạy quá tốc độ, say rượu gây tai nạn :( mà nghe thớt kể tù Mỹ sướng Vl
Mình thì mới nghe kể chuyện tù ở Việt nam của thằng bạn mình, nó hiếp dâm bị bắt đi 2 năm, các thím sẽ không muốn nghe đâu :D
 
Top