Sao ngày xưa đói khổ cùng cực không ai trầm cảm mà giờ nhiều trầm cảm thế nhỉ

tbm123

Senior Member
khi 10 thằng thì 9 nghèo mới có 1 thằng giàu nó khác. còn giờ ra đường. tỉ lệ nó rơi vào tầm 3-4-3 rồi 3 thằng nghèo đội sổ thì chả trầm cảm.
 

Peedoo

Senior Member
Trên thế giới đầy. Thành công sự nghiệp, sức khoẻ, vợ con sung túc, nói chung cái gì họ cũng tràn đầy. Nhưng lại tự tử. Các bạn tin nổi không? Vậy cốt lõi ở đây là gì?
Fen nhìn họ thành công nhưng họ đâu nghĩ vậy. Người thu nhập 100 củ tháng thì nhìn người ta vung tiền tỉ, đi siêu xe mà mơ ước chứ ko ai hài lòng với cuộc sống mình cả.
 

1111111111111111

Senior Member
Có phải do bây giờ áp lực cuộc sống, phân hóa xã hội lớn quá hay con người ta yếu đuối hơn xưa
KAUdgHo.png
Ngày xưa đói nhưng người xung quanh ai cũng giống mình nên k có tâm lý so sánh, cùng nghèo như nhau lại thành vui :smile: Còn giờ bản thân mà để đói khổ trong khi người quen bạn bè ai cũng khá giả thì tâm lí so sánh gato sẽ dẫn đến trầm cảm ngay.
 

silaRzz

Senior Member
Ngày xưa khoa học tâm lý đã phát triển đâu, lúc ấy xã hội còn mải lo chăm sóc sức khỏe về mặt thể chất là chính. Bây giờ đủ ăn đủ mặc, thậm chí ăn ngon mặc đẹp thì các giá trị sức khỏe về mặt tinh thần mới được chú trọng hơn. Phải mừng vì bản thân người bệnh cũng bắt đầu có đủ nhận thức và kiến thức để tự nhận ra mình có vấn đề về tâm lý, từ đó tìm sự giúp đỡ. Ngày xưa người bệnh cũng chẳng rõ mình bị bệnh nữa.
 

Soap

Đã tốn tiền
Ngày xưa ko có mạng xã hội, nên có trầm cảm cũng chả ai biết đâu.
 

quanghello

Senior Member
Có phải do bây giờ áp lực cuộc sống, phân hóa xã hội lớn quá hay con người ta yếu đuối hơn xưa
KAUdgHo.png
thì ngày xưa đói khổ không sao.
Mà đói khổ từ ngày xưa tới giờ thì phải chầm cảm chứ sao giờ
 

Night's King

Senior Member
thì ngày xưa đói khổ không sao.
Mà đói khổ từ ngày xưa tới giờ thì phải chầm cảm chứ sao giờ
Những người bảo giàu nghèo sướng khổ thực ra không hiểu gì về trầm cảm
Trầm cảm, hiểu theo nghĩa đơn giản nhất, là nỗi buồn không được chia sẻ. Có thể là cắn rứt lương tâm, hoặc 1 khúc mắc không giải quyết được
Trong một xã hội hiện đại, con người lại càng ít giao tiếp với nhau, lại quá khó cảm thông cho nhau ngay với cả người thân, để rồi thời gian đơn độc, ta lại chìm trong nỗi buồn, lo âu và suy nghĩ
Còn các anh có chắc ngày xưa ít trầm cảm không? Trầm cảm là một bệnh rất khó phát hiện. Trong những tác phẩm văn học thời xưa không hề thiếu người trầm cảm trong đó (Kiều, Chị Dậu, Lão Hạc,…)
Trầm cảm chỉ bắt đầu được nghiên cứu xem như là một bệnh từ khoảng TK19-20, và được xã hội quan tâm từ cuối TK20-TK21
 
Last edited:

nhatnghe123456

Senior Member
Có phải do bây giờ áp lực cuộc sống, phân hóa xã hội lớn quá hay con người ta yếu đuối hơn xưa
KAUdgHo.png
Ngu si hưởng thái bình, ignorance is bliss, ngày xưa chỉ lo sinh tồn, giờ thì lo nhiều thứ, càng mong muốn nhiều thì càng đau khổ.
 

nhatnghe123456

Senior Member
Bạn nghe câu sướng quá hóa rồ chưa ?
Nó nhiều khi kiểu như vậy đó. Càng chịu ít áp lực từ bé thì lớn nên đôi khi sẽ càng chịu áp lực càng kém . kiểu bị đánh mắng từ bé quen rồi lớn nên nếu có bị sẽ thấy bớt nặng nề hơn. Cái này có nghiên cứu hẳn hoi chứ ko phải nói bừa đâu.
Chứ mấy người chịu khổ cực , áp lực hợp lý từ nhỏ thì thần kinh của họ bền vững trc áp lực sau này hơn.
Mấy người chịu áp lực từ bé, đánh đập bạo hành thì nhiều người như thằng bé Hào Anh, lớn lên ko trả thù đời như bọn sát nhân hàng loạt cũng trộm cắp cướp giật, lừa đảo,...số ít còn lại là lên người thôi. Đã bị bạo hành liên tục từ bé dễ bị vặn vẹo tâm lý lắm, tôi thấy 10 trường hợp may ra 3 trường hợp thành người tốt.
 

Quytrinhlamviec

Senior Member
Hồi đó nghèo đều nên không có tâm lý so bì. T cũng có thì cả làng cũng ko có, gì thì đứa có đứa ko sinh ra tâm lý đó mà.
 
Khi bạn ra trường với bàn tay trắng, và đang háo hức viết CV để gửi vào 1 công ty mà mình muốn , với biết bao hoài bão ước mơ, sẽ sớm tự lực mua nhà, mua xe, lấy vk xinh và giỏi
Nhưng cũng trong khoản thời gian đó những đám bạn cùng trang lứa đã có nhà, có xe và có con từ lúc nào rồi,
và càng đắng cay hơn khi nhận được đồng lương đầu tiên từ công ty, với chỉ vài phép tính cộng trừ đơn giản, bạn nhận ra bạn đéo thể có được những cái mà bạn từng muốn trước đây dc nữa, và từ đấy áp lực cuộc sống đổ dồn về phía bạn

In crypte we trust =((=((=((=((
 

Night's King

Senior Member
Các anh cứ đọc biểu hiện của trầm cảm sẽ thấy nó là 1 trạng thái quá quen thuộc đến nỗi ít ai có thể nhận thấy được. Nghĩa là ai cũng có thời điểm bị trầm cảm.
Có người biết, có người không. Có người vượt qua, có người không. Số người vượt qua đa số lại là người chưa kịp nhận ra mình bị trầm cảm.
Cứ có hơn 1 trong các triệu chứng này xảy ra trong 1 khoảng thời gian nhiều ngày, là trầm cảm (thường 3 4 cái nó đến 1 lúc):
  • Rối loạn giấc ngủ
  • Thay đổi khẩu vị
  • Mệt mỏi
  • Chuyển động chậm chạp, dễ bị kích động
  • Khó khăn trong việc tập trung hoặc trong giải quyết các vấn đề đơn giản hàng ngày.
  • Cảm giác thất vọng và tội lỗi về bản thân.
  • Suy nghĩ về cái chết hoặc có ý định tự tử.
 

mr.x.br

Senior Member
bộ ngày xưa ai bị trầm cảm cũng chạy đến báo vs bn à, sao bạn biết ngày xưa ít ng bị trầm cảm...
 

coldworld

Đã tốn tiền
Mấy người chịu áp lực từ bé, đánh đập bạo hành thì nhiều người như thằng bé Hào Anh, lớn lên ko trả thù đời như bọn sát nhân hàng loạt cũng trộm cắp cướp giật, lừa đảo,...số ít còn lại là lên người thôi. Đã bị bạo hành liên tục từ bé dễ bị vặn vẹo tâm lý lắm, tôi thấy 10 trường hợp may ra 3 trường hợp thành người tốt.
bạn có thấy mình chèn thêm câu " hợp lý" không vậy ? như bé hào anh đấy là bạo hành đánh đập rồi . đáng đi tù.
bạn thử hỏi bố mẹ người vn nào mà chưa từng cho con cái mình ăn đòn roi, chổi quét nhà vào mông nào ?
trẻ con ko nghe lời, ngang bướng nhiều khi bảo bằng lời ko dc thì cho nó cái chổi vào mông là cách nhanh nhất. tôi giám cá là lúc nhỏ bạn cũng từng bị vậy ko ít lần. đấy có dc gọi là đánh đập bạo hành ko bạn ?
 

heoquay98

Senior Member
cơ bản là bây h có nhiều thời gian để suy nghĩ lung tung
chứ ngày xưa đi làm chết mẹ, về ăn miếng cơm xong tắm rửa rồi được lăn ra ngủ là hạnh phúc vkl thì thời gian đâu nữa mà suy nghĩ lung tung rồi trầm cảm
 

nhatnghe123456

Senior Member
bạn có thấy mình chèn thêm câu " hợp lý" không vậy ? như bé hào anh đấy là bạo hành đánh đập rồi . đáng đi tù.
bạn thử hỏi bố mẹ người vn nào mà chưa từng cho con cái mình ăn đòn roi, chổi quét nhà vào mông nào ?
trẻ con ko nghe lời, ngang bướng nhiều khi bảo bằng lời ko dc thì cho nó cái chổi vào mông là cách nhanh nhất. tôi giám cá là lúc nhỏ bạn cũng từng bị vậy ko ít lần. đấy có dc gọi là đánh đập bạo hành ko bạn ?
Ủa chứ ko phải anh bảo bị đánh đập thường xuyên từ bé? Còn tôi nghĩ bình thường ra chả có đứa bé nào từ nhỏ tới lớn ko ăn đập, ăn mắng bao giờ cả. Trừ phi nuôi theo kiểu ko bao giờ quan tâm đến con, nuông chiều quá cũng có. Mấy cái ăn đòn, ăn mắng thậm chí là chửi ấy cũng tính khó khăn khắc khổ thì chắc theo bạn chỉ cần lớn lên đã là khó khăn rồi. Khó khăn là như anh thanh niên bị bố mẹ bỏ rơi, rồi dính bệnh tật hiểm nghèo. Chứ dăm ba lần ăn mắng, ăn đòn nhẹ từ bố mẹ e là chỉ chuyện thường thôi. Nếu đã cho đó là áp lực, khó khăn thể nào tôi mới đưa ra vài cái ví dụ mà bạn đã nhảy dựng lên như bị dẫm phải đuôi rồi, cũng ko khó hiểu.
 
Top