Sắp Li Hôn Vợ Cần Lời Tư Vấn Động viên

Chào mọi người, mình đã kết hôn được 2 năm và sắp li hôn rồi.
Mình và vk quen nhau từ lúc sv đến khi cưới, trong lúc quen thì cũng nhiều lần ct và kết cục là cũng k dứt được nên đã kết hôn.
Ba mình mới mất cách đây chưa được 2 năm, mình cưới sau khi ba mình mất được vài tháng vì đã có kế hoạch cưới từ trc và phía nhà vk k muốn hoãn. Nến lúc cưới còn chịu tang chỉ tổ chức nhà vk, nhà mình thì mời họ hàng đến làm vài mâm thôi. Vì kết hôn sau khoảng nữa năm lúc ba mất nên mình rất buồn và nhớ ba, thương mẹ, mẹ mình hiện tại đáng sống vs cháu của mình, cháu là con chị, chị mình li hôn đang lv ở sg, cháu năm nay lớp 4. Vì thế nên sau khi kết hôn cứ 1 tháng là mình về quê 1 lần cho mẹ k cô đơn, và mình cũng muốn về nhà nữa. Chính vì điều đó nên cs hôn nhân có vết nứt, vk mình bảo mình k quan tâm vk, ăn rồi bỏ về quê hoài trong khi mình đã phân tích rõ rành. vk mình rất cứng đầu, vì bằng tuổi nên cũng k kiêng nể gì mình. Tính mình rất nóng, con vk cũng cứng đầu và thường hay cằn nhắn nên hay cãi nhau, cs hôn nhân k hạnh phúc. Đây là lí do rất quan trọng, tính cách k hợp nhau, k thể sống chung lâu dài. Sau khi vk mình có bầu, mình tháng nào cũng về quê, lúc về quê thì kêu thằng em ruột của vk qua nhà ở vs vk. Và sau khi con mình ra đời thì mâu thuẫn càng đỉnh điểm, vk mình lúc đó sinh con ở nhà ngoại. Trc đó mẹ mình có đề nghị vk mình sinh con ở nội nhưng vk k đồng ý, ok chuyện đó cũng dễ hiểu. Cãi nhau thì mình gọi điện vk mình k bắt máy, vk mình nt chửi mẹ mình thậm tệ bảo rằng đó là lí do mình k quan tâm vk. Phải nói thật là lúc đó mình chưa vượt qua chuyện ba mình mất, đó là nỗi đau lớn nhất của mình. đỉnh điểm là vk mình muốn mẹ mình vô sg giữ cháu nhưng mẹ mình k đồng ý vì còn nhà cửa ở quê, còn cháu nhỏ ở nhà, mình là cháu đích tôn. Lúc đó mình đã phân tích rất nhiều lần là mẹ mình k thể vô sg đc, nhưng vk mình nó vẫn kiên quyết gọi điện vô kêu mẹ mình vô giữ, và còn nói nếu k vô giữ thì mình fai nghỉ làm ở nhà giữ con, kiểu như uy hiếp mẹ mình. Đó là hành động tức nước vỡ bờ, vì sau khi nghe mẹ mình kể như thế mình nghĩ đến viễn cảnh sau nay mẹ mình già thì con vk mình nó sẽ đối xử với mẹ mình ntn đây. Trước kia vk mình chỉ chửi mẹ mình trc mặt mình thôi nhưng càng ngày càng qua đáng. nên mình đã kể hết chiện vk mình nó chửi mẹ mình ra sao cho mẹ mình và đưa tn vk mình nó chửi mẹ mình cho mẹ mình xem.
Sau đó thì vk mình vô sg và mình cũng ở chung được vs vk 1-2 tuần để chăm sóc con. về ng trông trẻ thì cũng đã tìm được. Nhưng mâu thuẫn quá lớn k thế giải quyết, còn 1 số chuyện nữa dài dòng lắm, nói chung là bây giờ 2 bên nội ngoại rất gét nhau. không còn là thông gia gì nữa rồi, con vk mình nó rất ngu. Nó chửi mình, chửi mẹ mình xong nó nghĩ là mình k dám li dị, nó bảo là nếu thương con thì phải biết cư xử ntn. Đến đây là k thể chịu đựng đc nữa, còn 1 vấn đề nữa là mình vài năm nữa phải về quê vì mẹ già rồi k thể mẹ mình ở 1 mình mà con vk nó k chịu về, mà bây giờ nó cư xử ntn thì sao mà sống vs mẹ mình được nữa.
Đơn vk mình viết mình đang cầm trên tay, nếu ký thì chiều nay đến đưa cho nó.
Giờ ngoài li hôn ra, thì có thể còn có cách nào khác đây hả mọi ngupời, thực sự bế tắc

Vnexpress đã có bài báo nói rằng : Người vợ thông minh không bao giờ khiến chồng rơi vào tình cảnh khó xử khi đứng giữa cuộc chiến gia đình chồng vs vợ
 

HanamichiFFX

Senior Member
Vnexpress đã có bài báo nói rằng : Người vợ thông minh không bao giờ khiến chồng rơi vào tình cảnh khó xử khi đứng giữa cuộc chiến gia đình chồng vs vợ
Cái này ông này khiến xảy ra cuộc chiến giữa gia đình ông ấy với vk mà.
 

GauBoViDai

Senior Member
sống với 1 thằng ủy mị đàn bà như ông thì mệt vãi.
đàn ông con trai cái méo gì lí do lí trấu rồi còn cha chết chưa vượt qua nỗi đau.
vk có bầu ko lo chăm sóc bỏ về quê là thể loại ck và cha kiểu gì?
lại còn việc vk ck ko tự giải quyết lại đem cho mẹ đọc thì cái đầu b uồi gì thế.
đọc tới đó thôi thì dẹp mẹ thằng đàn bà rồi
Bác đã thay lời e muốn nói. Bạn thớt quá ủy mị...khi phụ nữ mang bầu,cần ng ở bên chăm sóc..chia sẻ...thì bạn thớt bỏ về quê vì " không vượt qua nỗi đau "...Rồi vợ sinh con ở nhà ngoại....thì xong rồi....Như này thì lấy vợ làm gì khổ con gái người ta ! Bác thớt nên ly dị,rồi về quê ở hẳn để báo hiếu...kẻo lại làm khổ con gái người ta.
Cũng không có nghĩa bạn vợ đúng nhé...nhưng xét thấy thì không có lửa sao có khói...vote chia tay,ai về nhà nấy !
 

dinosaur_tuty

Junior Member
Chào mọi người, mình đã kết hôn được 2 năm và sắp li hôn rồi.
Mình và vk quen nhau từ lúc sv đến khi cưới, trong lúc quen thì cũng nhiều lần ct và kết cục là cũng k dứt được nên đã kết hôn.
Ba mình mới mất cách đây chưa được 2 năm, mình cưới sau khi ba mình mất được vài tháng vì đã có kế hoạch cưới từ trc và phía nhà vk k muốn hoãn. Nến lúc cưới còn chịu tang chỉ tổ chức nhà vk, nhà mình thì mời họ hàng đến làm vài mâm thôi. Vì kết hôn sau khoảng nữa năm lúc ba mất nên mình rất buồn và nhớ ba, thương mẹ, mẹ mình hiện tại đáng sống vs cháu của mình, cháu là con chị, chị mình li hôn đang lv ở sg, cháu năm nay lớp 4. Vì thế nên sau khi kết hôn cứ 1 tháng là mình về quê 1 lần cho mẹ k cô đơn, và mình cũng muốn về nhà nữa. Chính vì điều đó nên cs hôn nhân có vết nứt, vk mình bảo mình k quan tâm vk, ăn rồi bỏ về quê hoài trong khi mình đã phân tích rõ rành. vk mình rất cứng đầu, vì bằng tuổi nên cũng k kiêng nể gì mình. Tính mình rất nóng, con vk cũng cứng đầu và thường hay cằn nhắn nên hay cãi nhau, cs hôn nhân k hạnh phúc. Đây là lí do rất quan trọng, tính cách k hợp nhau, k thể sống chung lâu dài. Sau khi vk mình có bầu, mình tháng nào cũng về quê, lúc về quê thì kêu thằng em ruột của vk qua nhà ở vs vk. Và sau khi con mình ra đời thì mâu thuẫn càng đỉnh điểm, vk mình lúc đó sinh con ở nhà ngoại. Trc đó mẹ mình có đề nghị vk mình sinh con ở nội nhưng vk k đồng ý, ok chuyện đó cũng dễ hiểu. Cãi nhau thì mình gọi điện vk mình k bắt máy, vk mình nt chửi mẹ mình thậm tệ bảo rằng đó là lí do mình k quan tâm vk. Phải nói thật là lúc đó mình chưa vượt qua chuyện ba mình mất, đó là nỗi đau lớn nhất của mình. đỉnh điểm là vk mình muốn mẹ mình vô sg giữ cháu nhưng mẹ mình k đồng ý vì còn nhà cửa ở quê, còn cháu nhỏ ở nhà, mình là cháu đích tôn. Lúc đó mình đã phân tích rất nhiều lần là mẹ mình k thể vô sg đc, nhưng vk mình nó vẫn kiên quyết gọi điện vô kêu mẹ mình vô giữ, và còn nói nếu k vô giữ thì mình fai nghỉ làm ở nhà giữ con, kiểu như uy hiếp mẹ mình. Đó là hành động tức nước vỡ bờ, vì sau khi nghe mẹ mình kể như thế mình nghĩ đến viễn cảnh sau nay mẹ mình già thì con vk mình nó sẽ đối xử với mẹ mình ntn đây. Trước kia vk mình chỉ chửi mẹ mình trc mặt mình thôi nhưng càng ngày càng qua đáng. nên mình đã kể hết chiện vk mình nó chửi mẹ mình ra sao cho mẹ mình và đưa tn vk mình nó chửi mẹ mình cho mẹ mình xem.
Sau đó thì vk mình vô sg và mình cũng ở chung được vs vk 1-2 tuần để chăm sóc con. về ng trông trẻ thì cũng đã tìm được. Nhưng mâu thuẫn quá lớn k thế giải quyết, còn 1 số chuyện nữa dài dòng lắm, nói chung là bây giờ 2 bên nội ngoại rất gét nhau. không còn là thông gia gì nữa rồi, con vk mình nó rất ngu. Nó chửi mình, chửi mẹ mình xong nó nghĩ là mình k dám li dị, nó bảo là nếu thương con thì phải biết cư xử ntn. Đến đây là k thể chịu đựng đc nữa, còn 1 vấn đề nữa là mình vài năm nữa phải về quê vì mẹ già rồi k thể mẹ mình ở 1 mình mà con vk nó k chịu về, mà bây giờ nó cư xử ntn thì sao mà sống vs mẹ mình được nữa.
Đơn vk mình viết mình đang cầm trên tay, nếu ký thì chiều nay đến đưa cho nó.
Giờ ngoài li hôn ra, thì có thể còn có cách nào khác đây hả mọi ngupời, thực sự bế tắc
cái đéo gì cũng mẹ mẹ, khổ thân vk vãi
 
Trả biết tư vấn gì ngoài li hôn, cả 2 có tôi đều quá cao, tức nước vỡ bờ r , giữa 2 bạn h chỉ còn duy nhất đứa con là chung , còn trả còn gì khác. Thôi thì sau li hôn, phận là Cha thì cố gắng đưa tiền chu cấp cho cháu nhỏ cho tốt, tĩnh tâm vài năm về quê làm ván mới
Dẹc thớt nó tháng về quê có 1 lần mà các ông chửi nó ghê thế
 

lovingu89

Senior Member
haizzzz nếu chuyện là thật thì thật buồn cho thớt.mình cũng rất rắc rối chuyện vợ con và nhà vợ..nhưng nghỉ tới con cái mệt vl.1 người nuôi thì chắc chắn ko nổi.mà mình nuôi phụ thì lại chuyện nọ chuyện kia nó tới .có con rồi rất khó giải quyết,ko thể phủ nhận sự cực khổ nuôi con của ng mẹ nhưng lại ko hiểu cho chồng.@.@ mình thông cảm cho vợ mà sợ ko thông cảm dc cho mình (hoặc do mình nghỉ thế cũng ko biết dc) mình stress và tìm về các sách về tâm lý nên nhìn nhận nhiều góc độ mà cũng ko thông dc.lẫn quẫn,trầm cảm.bỏ thì tội con,tội cả vợ.mà giữ mệt cả thể xác lẫn tinh thần sống như ko sống cảm giác như chết rồi sống kiểu làm tròn bổn phần hay còn gọi chết năm 30 ..mà năm 70 mới đem chôn ấy.
 

venkieu

Member
sống với 1 thằng ủy mị đàn bà như ông thì mệt vãi.
đàn ông con trai cái méo gì lí do lí trấu rồi còn cha chết chưa vượt qua nỗi đau.
vk có bầu ko lo chăm sóc bỏ về quê là thể loại ck và cha kiểu gì?
lại còn việc vk ck ko tự giải quyết lại đem cho mẹ đọc thì cái đầu b uồi gì thế.
đọc tới đó thôi thì dẹp mẹ thằng đàn bà rồi
Chung quan điểm. Đã ko quan tâm đến vợ thì còn bế tắc cc gì ko biết. Li hôn là xong


Sent from LGE LGM-V300S via nextVOZ
 

vuluc88

Senior Member
Mình dừng ở đoạn "ko vuợt qua đuợc nỗi đau mất cha" mà vẫn chịch để lên chức cha.
Thôi cái này là thuộc dạng oan oan tuơng báo, bên này sai, xong bên kia hăng máu sai theo, leo thang. Thôi ly dị đi cho xong. Nhớ gửi tiền + thăm con cho nó đỡ tủi.
 
Top