[Sinh tồn][Drama] Độc hành – Hành trình vào cõi chết

dotavslol

Senior Member
Trong chap này có nói là đã trôi qua ba năm rồi, mà mới có ba năm sao từ một thành phố hóa thành rừng được vậy?
 

TheYoungWolf

Senior Member
Trong chap này có nói là đã trôi qua ba năm rồi, mà mới có ba năm sao từ một thành phố hóa thành rừng được vậy?
Phải gấp 10 lần như vầy nha thím :confident:. Do thằng main nó không dám chấp nhận sự thật thôi
 

TheYoungWolf

Senior Member
Chương 3d

Khá bất ngờ là hệ thống cửa lùa vẫn còn nguyên vẹn, dù không hoạt động. Phá vỡ kính, tôi bước vào bên trong. Sảnh trệt khá nhỏ và cũng không có gì đặc biệt, các cửa hàng vắng lặng, bàn ghế phủ đầy đất đá, nấm mốc và cả mạng nhện. Không khí nồng nặc một mùi hôi khó chịu, hình như là mùi ẩm mốc lâu ngày. Tầng này có ba cửa ra vào, một là cửa thông vào nhà xe mà tôi vừa phá, hai cửa còn lại trổ ra hai mặt tiền thì đã đổ gãy xiêu vẹo. Giàn tường bằng kính trong suốt hướng mặt tiền thì bị bụi ám thành một màu vàng nâu. Hai ô kính bị vỡ nát, một vài ô khác xuất hiện những vết nứt nhỏ, nhưng đa phần còn lại thì không hề hấn gì ngoại trừ bụi bặm.


Khác với tầng trệt với phần lớn diệt tích là bãi đỗ xe và vài cửa hàng nhỏ, các lầu trên mới là nơi có nhiều hàng hóa, đặc biệt là lầu 3, nơi bày bán hàng trăm loại thực phẩm đủ loại. Đó mới là mục tiêu tôi muốn đến. Có một chiếc thang máy được đặt đối diện nhà vệ sinh để lên thẳng lầu 3, nhưng không cần kiểm tra cũng biết nó vô dụng.


Giờ đây, trước mặt tôi là những bậc thang cuốn đứng bất động, phủ bụi và tối mịt. Rất khó để có thể quan sát được gì từ phía dưới, vì tầng trên gần như không được chiếu sáng.


Mới bước được nửa số bậc của thang cuốn, tôi gần như bị ngạt thở bởi một mùi hôi nồng nặc, dường như cứ thêm mỗi bước thì nó lại càng đậm đặc hơn. Đó là một mùi khai và chua đặc trưng xen lẫn mùi ẩm mốc, trong chốc lát tôi đã nghĩ mình sẽ ngất xỉu. Khi đã lên hẳn được lầu 1, sự tối tăm mới bắt đầu phô diễn sức mạnh. Không giống như tầng trệt, các tầng lầu ở đây đều không được bố trí cửa sổ nên ánh sáng hầu như không thể tới được bên trong. Từ vị trí tôi đứng, vẫn có thể lờ mờ trông thấy mọi thứ nhờ chút ánh sáng của tầng trệt hắt lên, nhưng nếu đi thêm vài bước thì tôi không dám chắc.


Do đây là tầng của các kiot cho thuê, nên người ta thiết kế cầu thang hơi lạ, khu vực cầu thang lên lầu 1 và cầu thang lên lầu 2 được đặt ở hai nơi cách xa nhau, chủ yếu là để buộc khách hàng phải dạo bộ qua các gian hàng trước khi lên tầng cao hơn. Điều này tốt cho doanh thu của siêu thị, nhưng lại là trở ngại lớn cho tôi lúc này. Vì muốn lên tiếp, bắt buộc phải mò mẫm một đoạn dài trong bóng tối, và cũng vì kiểu thiết kế này mà ánh sáng từ tầng trệt không thể theo lối cầu thang mà lên được các tầng cao hơn.


Với chút ánh sáng ít ỏi, tôi dạo một vòng quanh mấy shop quần áo, và nhận ra chẳng còn lại gì. Có lẽ các chủ cửa hàng đã kịp thu dọn đồ đạc trước khi biến mất, duy có một cửa hiệu khá lớn vẫn còn lại vài thùng đồ, đây hẳn là những thùng hàng rẻ tiền mà người ta không thèm mang theo. Thật may mắn vì tôi có thể tìm được một cái áo dài tay có vải khá dày để thay cho cái áo T-shirt nhăn nheo bụi đất đang mặc. Tôi cũng tìm được một chiếc giày và một cái áo khoác, ngoài việc chúng khá rộng thì cũng không còn gì để chê. Thật là một cảm giác dễ chịu khi được nhét cái bàn chân thô ráp đầy vết xước vào một chiếc giày, cho dù nó cũng không êm ái cho lắm. Tôi cố tìm thêm một chiếc quần jean để thay cho chiếc quần đang mặc, nhưng không thấy.


"XOẢNG", một tiếng động lớn khiến tôi giật mình. Thì ra đó là âm thanh của kính vỡ do tôi vô tình đẩy trúng một chiếc gương làm nó đổ sập.


Chưa kịp hoàn hồn, thì tôi lại bị dọa chết khiếp bởi một âm thanh khác phát ra từ lầu trên. Âm thanh đó mỗi lúc lại lớn và kinh dị hơn khiến tôi lạnh xương sống thực sự. Là tiếng khóc của một đứa bé sơ sinh.


Tôi đông cứng trong vài giây, rồi quay đầu dọt lẹ. Khi yên vị ở tầng trệt với đầy đủ ánh sáng và sự bình tĩnh đầy đĩnh đạc, tôi mới cảm nhận rõ ràng sự hèn nhát của bản thân. Thật nực cười cho cái kẻ sợ ma sợ quỷ trong khi còn không lo được thức ăn để lấp đầy cái bụng đói. Trong hoàn cảnh này, tôi chẳng còn gì để mất mà phải sợ hãi một thứ ma quỷ viển vông. Nếu đó thực sự một đứa trẻ thật, thì tôi lại càng có lý do phải vào mà giúp đỡ nó. Một thanh niên sức dài vai rộng như tôi còn bế tắc không chắc sống nổi ở nơi đây, một đứa trẻ sẽ xoay sở thế nào? Không đời nào tôi lại ra đi để rồi mang theo suốt phần đời còn lại một ký ức hèn hạ như vậy.


Biết đâu đây lại là một phép thử cuộc đời, rằng nếu tôi có ý lên trên đó để giúp đứa bé thì sẽ tìm thấy luôn cả cha mẹ nó trên đó. Trong cái hoàn cảnh này khốn nạn này, việc tìm thấy người còn sống chẳng quá đáng giá hay sao. Tôi lấy lại can đảm và bước lên cầu thang, lần này, để chắc ăn tôi cầm theo một khúc sắt han rỉ nhặt được ngoài bãi giữ xe, nó nhẹ và cơ động hơn so với chiếc rựa nặng nề.


Khi lên lại đến bậc cuối cùng, cái mùi hôi khó chịu kia lại xộc thẳng vào mũi làm tôi tỉnh cả người. Nhờ nó, tôi bắt đầu lờ mờ đoán ra được chuyện gì đang xảy ra ở các tầng trên.


Tiếng khóc bỗng ngừng lại khi tôi tìm được cầu thang dẫn lên lầu hai. Bên trên vẫn khá tối, dù tôi nhớ rằng có một ô cửa sổ ở gần lối ra của cầu thang lầu hai. Hóa ra, khung cửa sổ vốn đã nhỏ nay còn bị khuất bởi một tán cây khổng lồ, che hết hoàn toàn ánh sáng chiếu vào. Lớp kính chắn đã vỡ tan tành.


Những tia sáng mỏng manh chiếu qua khung cửa sổ không đủ để tôi nhìn rõ toàn khung cảnh, nhưng với những ký ức sống động trước đây tôi vẫn có thể hình dung ra cách bố trí của nơi này.


Trước mặt là lối vào, rẽ trái là khu sách báo và dụng cụ, rẽ phải là khu quần áo và đồ gia dụng. Không đủ ánh sáng để nhìn được toàn cảnh, nhưng nhìn cảnh tượng trống rỗng và ngổn ngang của các quầy hàng phía ngoài, tôi khá chắc rằng toàn bộ các quầy hàng phía trong cũng tương tự. Cả siêu thị này chắc cũng chẳng còn gì giá trị.


Ngay khi tôi có ý định sẽ đảo qua một vòng để tìm kiếm những thứ còn lại thì tiếng rên khóc bí ẩn lại cất lên. Lần này, thanh âm ấy mang đầy nét quỷ dị chứ không mơ hồ như trước, vì kèm theo nó là hàng trăm đốm sáng nhỏ tròn xoe đang lập lòe, hệt như những bóng ma trơi trôi lập lờ trên một dòng sông mênh mông đen kịt.

----
Nhớ comment nhận xét nhe các thím
 

hplt

Senior Member
Thể loại sinh tồn nha thím. Tính dùng sức mọn hồi sinh phong trào viết truyện của voz mà hẻo quá (giờ trên đây đa phần toàn truyện dịch). Chắc rảnh phải edit ngắn lại để mọi người dễ đọc, chứ hẻo quá
BH khúc nào đó thím ?
 
Top