Sống thẳng tính liệu có tốt?

Thím nói đúng. Có
Sống là phải khôn ngoan. có nghĩa là vừa khôn vừa ngoan. Thẳng tính không có giá trị thực tiễn trong cuộc sống, nó chỉ là sự ích kỷ của bản thân trong một vỏ bọc khác thôi. Sống là phải biết cái gì nên nói và cái gì không nên nói, lúc nào nên nói lúc nào không nên nói. Cứ tồ tồ cái mồm rồi đổ cho việc mình thẳng tính thì ngu bỏ mẹ. :)
Thím nói đúng. Nhưng tiêu đề thẳng tính của mình trong bài viết của mình không phải chủ ý nói đến việc nên nói, không nên nói.
 
Tiêu đề thread mình để hơi nhầm lẫn xíu. Thẳng tính trong bài viết của mình nghĩa là không đi mời bia, không cần mở rộng quan hệ, không nịnh nọt, chúc tụng sếp trên á bạn. Chứ như câu chuyện của bạn thì anh đó là người sỗ sàng, vô ý tứ, bất lịch sự và thiếu văn hoá bạn à.
Sr mai fen. Tôi đọc đến thẳng tính là triggerred liền fen à, chắc do ptsd :LOL: Nhưng mà quan điểm tôi cũng khác mai fen, bình thường nói chuyện k có gì thì nói ngọt chút cũng có sao đâu, tất nhiên quá sức chịu đựng thì nói thẳng ra chứ k ngậm bồ hòn. Mời rượu cũng thế, nếu có lợi cho quan hệ thì xỉn quắc cần câu một bữa cũng k thành vấn đề, nhưng mà thường xuyên nhiều quá thì nên né thôi, k cần từ chối thẳng thừng quá.
 
Sr mai fen. Tôi đọc đến thẳng tính là triggerred liền fen à, chắc do ptsd :LOL: Nhưng mà quan điểm tôi cũng khác mai fen, bình thường nói chuyện k có gì thì nói ngọt chút cũng có sao đâu, tất nhiên quá sức chịu đựng thì nói thẳng ra chứ k ngậm bồ hòn. Mời rượu cũng thế, nếu có lợi cho quan hệ thì xỉn quắc cần câu một bữa cũng k thành vấn đề, nhưng mà thường xuyên nhiều quá thì nên né thôi, k cần từ chối thẳng thừng quá.
Ui. Thread mình viết cũng k phải chủ ý nói ngọt hay không ngọt cho việc từ chối. Sorry thím mình viết dài nên thím ngại đọc.
 
XH giờ toàn sống 2 mặt à thớt. Cơ quan tôi còn có cặp “bạn thân” nhưng toàn sơ hở là tranh công của nhau, kèn cựa nhau từng tí, đề phòng nhau quá trời nhưng vẫn diễn là “bạn thân” đó. Còn ghét nhau sau lưng chửi um trời nhưng trước mặt diễn cười đùa vui vẻ, thân thiết như anh em đầy ra, bọn nó hở xíu có cơ hội là đâm sau lưng, hạ thấp nhau trước mặt quản lý liền
 
XH giờ toàn sống 2 mặt à thớt. Cơ quan tôi còn có cặp “bạn thân” nhưng toàn sơ hở là tranh công của nhau, kèn cựa nhau từng tí, đề phòng nhau quá trời nhưng vẫn diễn là “bạn thân” đó. Còn ghét nhau sau lưng chửi um trời nhưng trước mặt diễn cười đùa vui vẻ, thân thiết như anh em đầy ra, bọn nó hở xíu có cơ hội là đâm sau lưng, hạ thấp nhau trước mặt quản lý liền
Mình cũng nhận thấy như thím xung quanh môi trường mình sống và làm việc. Vậy nên tôi thực sự ít có niềm tin với con người.
 
cái ví dụ của thớt nó chỉ là việc chúc bia, nghĩa là ngoại giao, nên mở rộng thêm
  • giúp đỡ bạn bè, người lạ về công việc lặt vặt (chở đồ, chăm người thân đau ốm...)
  • đi ăn đám tiệc của những người không phải bạn bè, quen biết xã hội thôi.
  • rủ những người mình không thích (nhưng mọi người trong bàn kêu nên rủ) đi ăn tiệc
 
Cám ơn sự phản hồi về quan điểm cũng như tâm huyết của bạn trong comment này. Trước hết cho thấy bạn là người có trình độ học vấn cũng như là trình độ văn hoá. Comment thực sự có giá trị đối với mình. Và mình xin phản hồi comment của bạn như sau:
- Mình cũng hiểu như bạn là nếu mình đi mời bia sẽ giúp mình được hơn là mất như bạn nói là gắn bó với sếp hơn, kết nối với nhân viên hơn. Điều đó mình thấy đúng đắn. Tuy nhiên, mình nhận ra gốc rễ trong vấn đề của mình đó chính là sự KHÔNG TỰ TIN và SỢ BỊ TỪ CHỐI. Đây là điểm yếu chí cốt trong tính cách của mình. Tuy nhiên nó cũng là điểm mạnh của mình và nó giúp mình có được vị trí hiện nay (tạm thời mình khá hài lòng) vì mình sợ bị từ chối, sự thất bại nên mình rất kỹ tính, suy nghĩ nhiều, đánh giá các rủi ro của một vấn đề, hay công việc sắp thực hiện và nó tương thích với phạm vi về quản lý chất lượng của mình (không cần quá nhanh, chính yếu vẫn là cẩn thận, tuân thủ. Nhưng không có nghĩa là mình chậm và không quyết đoán). Quay lại điểm yếu sự bị từ chối của mình, hậu quả đến bây giờ là mình chưa có người yêu (tỏ tình sợ bị từ chối) mặc dù cũng có đèn xanh hơi mờ mờ (tự mình cảm nhận) từ phía người mình thích. Như trên bài viết mình có nói, mình sợ đi mời bia mà họ không hưởng ứng (nghĩa là nhiệt tình, chứ thực ra họ vẫn nâng ly lên). Vì mình quan sát nhiều lần, và tiệc hôm qua cũng có một đồng nghiệp (nhân viên văn phòng, lương 12tr) đến bàn mình và cầm ly Coca + ống hút, bàn mình khá nhiều nữ (có cấp dưới của mình) nhưng họ vừa cười vừa từ chối không uống với lí do là anh bạn uống Coca, anh bạn khá ngượng nên mình phải đứng lên (nguyên tắc bản thân là khi họ đến mời (họ đứng) thì mình cũng phải đứng lên) để cụng và uống cùng anh bạn đó. Chính những điều đó làm mình có lí do sợ bị từ chối. Dĩ nhiên thì mình cũng sẽ không như anh bạn đó nếu đi mời bàn khác vì mình có uy tín và tiếng nói hơn trong cty (mình chỉ giải thích chứ không có ý khoe khoang gì), họ sẽ giao tiếp với mình theo một cách tích cực hơn. Nhưng những gì mình quan sát đó lại làm cho mình chùn bước, và cố tạo ra cho bản thân một lí do là "không thích". Trong mình luôn có một sự giằng xé nội tâm. Luôn có những phân tích trong đầu, dù nó chỉ là chuyện không đâu vào đâu. Mình cám ơn bạn lần nữa nhé.
Ồ, vậy vấn đề cốt lõi ở đây là bạn không tự tin và sợ bị từ chối, vậy đơn giản thôi. Hãy coi thất bại là 1 điều hiển nhiên có thể xay ra. Ví dụ với việc kết bạn, tỏ tình hay đi mời bia công ty. Nếu cứ luôn đắn đo suy nghĩ quá nhiều, bạn sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt xung quanh. Hãy coi bị từ chối là điều bình thường, là cơ hội để rút ra bài học và làm tốt hơn. Chấp nhận rủi ro thất bại đôi khi lại mang đến thành công lớn hơn.
Nhưng thật sự mà nói thì cái chuyện mời bia nó là 1 chuyện quá mức bình thường, đến ông gì kia còn dám cầm coca qua mời thì bạn còn xấu hổ hơn nữa đc à?
zhtgdqQ.gif
. mọi việc khác cũng thế thôi. Hãy cứ nghĩ bị từ chối là 1 việc gì đó hiển nhiên và mình vui vẻ chấp nhận nó, vậy là đc thôi. Như đợt vừa rồi tôi đi ăn giỗ bố thằng bạn, có cơ quan nó cũng tới, toàn bọn conan, môi trường nhà nước nên khá quan liêu. Mâm cơm 10 người tôi mời cũng có 6 người uống thôi, 4 ông còn lại nhìn mình như kiểu "mày là thằng nào?" vậy. Mình cũng cười thôi, ai uống thì uống, ko uống thì thôi. Tức là trong tâm trí của mình chỉ nên nghĩ là qua mời như 1 loại thủ tục thôi, họ uống hay không không quan trọng. Uống thì vui mà ko uống cũng thế. Mình nghĩ bạn nên mời thường xuyênđể luyện tập, bỏ cái ko tự tin với sợ bị từ chối kia đi. Nếu không tâm lý lúc nào cũng cứ bị áp lực như kiểu người khác theo dõi và nhận xét. Cái đó không tốt đâu, sớm hay muộn bạn cũng phải tập quen với kiểu người khác nghĩ thế nào thì kệ họ, chứ ko phải là tâm lý sợ sệt như vậy.
Bắt đầu từ những buổi YEP này đi, rồi tết nữa, đi ăn uống nhiều vào, mời nhiều vào cho mình, khỏi phải nghĩ nhiều, cứ nghĩ đơn giản là mời thôi. Họ uống hay ko ko quan trọng, bạn cần phải quen với việc này cho cảm giác ngại ngùng tự ti nó mất đi. Sau này bạn còn có việc quan trọng hơn, ví dụ rủ người yêu đi chơi, cầu hôn, ra mắt bố mẹ vợ, mời cưới.... Bạn không tránh nổi đâu.
8JgyqcC.gif
.
 
Ồ, vậy vấn đề cốt lõi ở đây là bạn không tự tin và sợ bị từ chối, vậy đơn giản thôi. Hãy coi thất bại là 1 điều hiển nhiên có thể xay ra. Ví dụ với việc kết bạn, tỏ tình hay đi mời bia công ty. Nếu cứ luôn đắn đo suy nghĩ quá nhiều, bạn sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt xung quanh. Hãy coi bị từ chối là điều bình thường, là cơ hội để rút ra bài học và làm tốt hơn. Chấp nhận rủi ro thất bại đôi khi lại mang đến thành công lớn hơn.
Nhưng thật sự mà nói thì cái chuyện mời bia nó là 1 chuyện quá mức bình thường, đến ông gì kia còn dám cầm coca qua mời thì bạn còn xấu hổ hơn nữa đc à?
zhtgdqQ.gif
. mọi việc khác cũng thế thôi. Hãy cứ nghĩ bị từ chối là 1 việc gì đó hiển nhiên và mình vui vẻ chấp nhận nó, vậy là đc thôi. Như đợt vừa rồi tôi đi ăn giỗ bố thằng bạn, có cơ quan nó cũng tới, toàn bọn conan, môi trường nhà nước nên khá quan liêu. Mâm cơm 10 người tôi mời cũng có 6 người uống thôi, 4 ông còn lại nhìn mình như kiểu "mày là thằng nào?" vậy. Mình cũng cười thôi, ai uống thì uống, ko uống thì thôi. Tức là trong tâm trí của mình chỉ nên nghĩ là qua mời như 1 loại thủ tục thôi, họ uống hay không không quan trọng. Uống thì vui mà ko uống cũng thế. Mình nghĩ bạn nên mời thường xuyênđể luyện tập, bỏ cái ko tự tin với sợ bị từ chối kia đi. Nếu không tâm lý lúc nào cũng cứ bị áp lực như kiểu người khác theo dõi và nhận xét. Cái đó không tốt đâu, sớm hay muộn bạn cũng phải tập quen với kiểu người khác nghĩ thế nào thì kệ họ, chứ ko phải là tâm lý sợ sệt như vậy.
Bắt đầu từ những buổi YEP này đi, rồi tết nữa, đi ăn uống nhiều vào, mời nhiều vào cho mình, khỏi phải nghĩ nhiều, cứ nghĩ đơn giản là mời thôi. Họ uống hay ko ko quan trọng, bạn cần phải quen với việc này cho cảm giác ngại ngùng tự ti nó mất đi. Sau này bạn còn có việc quan trọng hơn, ví dụ rủ người yêu đi chơi, cầu hôn, ra mắt bố mẹ vợ, mời cưới.... Bạn không tránh nổi đâu.
8JgyqcC.gif
.
Phải nói là rất ưng các comment của bạn. Comment rất chất lượng và tập trung vào vấn đề. Bạn lấy ví dụ về đám giỗ bố người bạn của bạn rất phù hợp với mình, suy nghĩ của bạn về việc 4 ông conan không uống kia cũng thật nhẹ nhàng, chỉ là mình đang quan trọng hoá vấn đề phải không bạn? Quan trọng gì một ly bia nhỉ? Có lẽ mình vẫn còn thiếu một mái ấm nên chưa có đủ trách nhiệm
Ồ, vậy vấn đề cốt lõi ở đây là bạn không tự tin và sợ bị từ chối, vậy đơn giản thôi. Hãy coi thất bại là 1 điều hiển nhiên có thể xay ra. Ví dụ với việc kết bạn, tỏ tình hay đi mời bia công ty. Nếu cứ luôn đắn đo suy nghĩ quá nhiều, bạn sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt xung quanh. Hãy coi bị từ chối là điều bình thường, là cơ hội để rút ra bài học và làm tốt hơn. Chấp nhận rủi ro thất bại đôi khi lại mang đến thành công lớn hơn.
Nhưng thật sự mà nói thì cái chuyện mời bia nó là 1 chuyện quá mức bình thường, đến ông gì kia còn dám cầm coca qua mời thì bạn còn xấu hổ hơn nữa đc à?
zhtgdqQ.gif
. mọi việc khác cũng thế thôi. Hãy cứ nghĩ bị từ chối là 1 việc gì đó hiển nhiên và mình vui vẻ chấp nhận nó, vậy là đc thôi. Như đợt vừa rồi tôi đi ăn giỗ bố thằng bạn, có cơ quan nó cũng tới, toàn bọn conan, môi trường nhà nước nên khá quan liêu. Mâm cơm 10 người tôi mời cũng có 6 người uống thôi, 4 ông còn lại nhìn mình như kiểu "mày là thằng nào?" vậy. Mình cũng cười thôi, ai uống thì uống, ko uống thì thôi. Tức là trong tâm trí của mình chỉ nên nghĩ là qua mời như 1 loại thủ tục thôi, họ uống hay không không quan trọng. Uống thì vui mà ko uống cũng thế. Mình nghĩ bạn nên mời thường xuyênđể luyện tập, bỏ cái ko tự tin với sợ bị từ chối kia đi. Nếu không tâm lý lúc nào cũng cứ bị áp lực như kiểu người khác theo dõi và nhận xét. Cái đó không tốt đâu, sớm hay muộn bạn cũng phải tập quen với kiểu người khác nghĩ thế nào thì kệ họ, chứ ko phải là tâm lý sợ sệt như vậy.
Bắt đầu từ những buổi YEP này đi, rồi tết nữa, đi ăn uống nhiều vào, mời nhiều vào cho mình, khỏi phải nghĩ nhiều, cứ nghĩ đơn giản là mời thôi. Họ uống hay ko ko quan trọng, bạn cần phải quen với việc này cho cảm giác ngại ngùng tự ti nó mất đi. Sau này bạn còn có việc quan trọng hơn, ví dụ rủ người yêu đi chơi, cầu hôn, ra mắt bố mẹ vợ, mời cưới.... Bạn không tránh nổi đâu.
8JgyqcC.gif
.
Ui mình rep comment một tin dài mà hết pin nên mất sạch. Mình cám ơn bạn đã động viên. Mình sẽ tập chai sạn xem sao. Thank you comment của bạn nhiều nhé. Chúc bạn vui và lạc quan trong cuộc sống.
 
Thực sự là tính cách mình như vậy. Nhưng mình chưa bao giờ nói với người nào ngoài xã hội mình là người thẳng tính, blaaa. Theo như thím thì mình là người có EQ thấp hả thím?
EQ thấp hay cao không thể hiện ở việc đi cụng li cười cợt vỗ vai đâu thím. Thím cứ sống sao cho thoải mái nhất là được.
 
Mời thầy @Huỳnh Cẩm Vy98 @Huỳnh Cẩm Vy. vô comfirm coi anh thớt có phải tính tình không muốn mời bia người khác không ?
Mời thầy @Huỳnh Cẩm Vy98 @Huỳnh Cẩm Vy. vô comfirm coi anh thớt có phải tính tình không muốn mời bia người khác không ?
Theo lá số này về bản chất con người của anh thớt thì vừa có sự độc lập tự chủ, vừa có sự khéo léo thực dụng, khôn ngoan, lắm mưu nhiều kế, cũng kín kẽ, nhưng tính cũng rất nóng, thích gì thích bằng được, có sự hiếu thắng, nhớ dai thù lâu. còn ra ngoài anh này cũng là người biết nhẫn nhịn, hay nhận phần thiệt về mình, cũng khiêm tốn, ăn nói ổn, rất biết giữ hình ảnh lễ tiết của mình trong mắt người khác nhưng có con đẩu quân ở di thì nhiều khi miệng lưỡi cũng ko ngớt, có khi nói cái gì mình cũng ko rõ nữa.
Còn phá quân của anh thì nó xét nhiều yếu tố nữa, nhưng phá quân nó thuộc hàng thủ, thiên về phòng thủ, ưa lễ nhạc có trên có dưới nhưng ngạo khí cũng cao.
 
Đúng rồi bạn. Bạn nhận xét chính xác. Nhưng ý mình là mình không mời bia trong tiệc, còn trong công việc, đối xử hàng ngày mình vẫn luôn dành sự tử tế, tôn trọng cho mọi người bạn à.
Người lớn chủ yếu làm thân bằng bữa ăn, bằng trận Game, thể thao. Còn làm thân bằng công việc thì mình chưa thấy.
 
Thẳng tính và sống nội tâm không đi đôi với nhau nhé thím. Thẳng tính là phải chửi thẳng mặt mấy thằng ngồi lơ lơ chứ không phải uống nhiệt tình bù phần tụi lơ lơ khi có người khác tới mời.

Thím không đi mời bia là do tính cách hướng nội, vậy thôi, mà cũng không có gì nghiêm trọng hết.

Nhưng lương thím cao thứ ba, không biết chức vụ có cao thứ ba không? Vì với văn hoá người Việt và kỹ năng sống đúng là kính trên nhường dưới. Trong tiệc công ty thì ít nhất phải mời sếp trực tiếp của mình và các em đồng nghiệp dưới tay mình, ít nhất là cụng ly còn trem phần trem thì tuỳ sức thím.
 
:byebye: Có cách để sống thẳng tính là trở nên rất giàu, giàu đến mức không cần quan tâm người khác nói gì. Or rất quyền lực, đến mức có thể dí b` vào những gì mình ghét. Chỉ là con người lên tới mức đó thì không còn suy nghĩ tốt đẹp ban đầu nữa :byebye:
 
:byebye: Có cách để sống thẳng tính là trở nên rất giàu, giàu đến mức không cần quan tâm người khác nói gì. Or rất quyền lực, đến mức có thể dí b` vào những gì mình ghét. Chỉ là con người lên tới mức đó thì không còn suy nghĩ tốt đẹp ban đầu nữa :byebye:
Thằng thắn thật thà thường thua thiệt. Như Vy mỗ bản tính thắng thắn trung thực nên mặc dù tài năng xuất chúng nhưng số vẫn lận đận hẩm hiu
DR5suvO.gif
 
Thằng thắn thật thà thường thua thiệt. Như Vy mỗ bản tính thắng thắn trung thực nên mặc dù tài năng xuất chúng nhưng số vẫn lận đận hẩm hiu
DR5suvO.gif
:byebye: Vậy do mỗ chưa đủ xuất chúng đấy. Xuất chúng tới tầm Si lùn là được Barca chữa bệnh, o bế từ nhỏ kìa :byebye:
 
:byebye: Vậy do mỗ chưa đủ xuất chúng đấy. Xuất chúng tới tầm Si lùn là được Barca chữa bệnh, o bế từ nhỏ kìa :byebye:
Vy mỗ chưa tới tầm đó, nhưng Si lùn cũng chỉ là hạng võ biền tay chân thôi. Vy mỗ bẩm sinh cầm kỳ thi họa, đàn ca sáo nhị, huyền học lý số, kinh sử Phật pháp đều am tường nhưng số lận đận cũng vì bản tính thật thà, khó chịu luồn cúi nịnh nọt, chỉ thích ẩn dật tu hành.
DR5suvO.gif

Thiên không ngộ với Đào Hoa
Cầm kỳ thi họa, tài ba tuyệt vời
Cơ mưu quyền biến hơn người
Ngàn năm bạc phận là đời tài hoa.
 
Back
Top