(Tâm sự) Tâm trạng cuối năm chán quá!

landfoci

Member
Obz tui bị thằng anh rễ tui phá gần tỏi. Tui con út phụ giúp trả nợ muốn lòi card đây này, 28t mà lesor đéo có tiền cưới vợ vì chưa trả nợ xong nè. Đối với mấy thể loại cờ bạc thì mặc kệ nó đi, có tiền cho nó mượn hoài nó sẽ ỉ lại, nó chơi nhiều hơn. Thương em không đúng chỗ là làm hại nó đấy.
 

jerry.love

Member
cảm ơn thím! Mình cũng định mặc kệ hết để về ông bà gặp cháu cho vui. Chứ trong năm cũng không về nhiều
2 vc ông có về hay ko thì ổng bả cũng ko vui, họ chỉ xem thím là ATM rút tiền thôi
T nói thật hiếu thảo phải đúng lúc. Mẹ t bỏ hơn 30 năm chăm sóc bà ngoại mà tới chết bả cũng ko ưa, chỉ thương thằng con ăn bám vô tích sự.
Vợ con thím ko việc gì phải chịu đựng sự ghẻ lạnh đó.
Tốt nhất hãy tạo hạnh phúc cho gia đình nhỏ của m. Ai thương yêu trân trọng thì đến ko thì cạch cho nhẹ lòng
 

Xiaolincc

Junior Member
ằng em bị ngta chém đứt gâ
Không biết ai cũng từng trong hoàn cảnh của em không, em chia sẻ trên đây vì không biết tâm sự cùng ai. Thật sự nản quá các thím ah! Thím nào cùng hoàn cảnh thì cho em lời khuyên. Còn thím nào thấy em viết dài quá thì lướt qua cũng đc, không sao hết.

Em năm nay cũng 3x tuổi (x nhỏ), cũng có vợ và 1 thằng cu 1.5 tuổi. Công việc 2 vc ổn định, thu nhập cả 2 khoảng 40tr, mới tích lũy được 1 số vốn nhưng chưa có nhà. Hiện tại đang ở nhà bên vợ (cách trung tâm khoảng 30km). Nhờ bên vợ chăm sóc dùm đứa con để 2 vợ chồng đi làm, sau này thằng cu khoảng 3t sẽ cho đi học và ra ở riêng. Còn obz em thì ở quê với thằng em. Cuộc sống vợ chồng và gia đình bên vợ đều tốt. Nhưng mọi rắc rối và khiến em đau đầu nhất là chuyện bên nhà em. Mỗi lần muốn dẫn cháu về nhà thăm obz đều có chuyện không hay xảy ra đến mức em nản không muốn về luôn.

Thằng em trai 25t, học được năm 1 nghỉ ngang. Lúc còn đi học nó banh bóng nợ nần khoảng 100tr, bị giang hồ tới nhà đòi nợ. Obz phải trả nợ thay cho nó. Hứa hẹn đủ kiểu rồi cũng lại vay mượn nợ. Nó học bỏ ngang giờ chỉ lêu lổng, gái gú, còn có cờ bạc nữa hay không thì em không rõ. Từ nhỏ tới lớn được bà già nuông chiều, bỏ bao nhiêu tiền bạc cho ăn học cũng như không. Em không được như nó. Chịu cực chịu khổ từ bé, mọi việc phải tự lo. Nhà em cũng không khá giả gì. Obz hiện tại cũng nợ mấy trăm triệu do vay để làm ăn. Ông già ngày nào cũng phải đi cày để trả nợ. Đỉnh điểm hồi em đám cưới. 2 vợ chồng em tự lo hết. Ngay cả tiền vàng, tiền cho nhà gái cũng là tiền của em. Sau cưới 2 vc thống nhất để lại vàng (khoảng 1 cây) cho obz phòng thân, để lỡ có bệnh tật gì thì dùng để chữa bệnh. Thằng em nó mượn nợ ở ngoài, tỉ tê bà già em cho nó lấy vàng đem bán trả nợ. Bà già mới gọi nói vợ em và dặn không cho em biết. Thằng em làm áp lực với vợ em nữa (rạch tay máu me tùm lum gửi cho vợ em, rồi hứa sẽ đi làm trả lại). Vợ em lúc đó đang mang bầu 6,7 tháng gì đó. Vợ em không còn cách nào mới đồng ý. Mãi lúc sau bà già bị bệnh nặng, không có tiền chữa. Em mới hỏi tới số vàng thì vợ em mới kể cho em biết. Em làm ầm ĩ cả lên. Bà già em còn gọi cho vợ em chửi sao nói cho em biết. Vợ em nó khóc quá trời (đang mang bầu nữa, nên em giận lắm)

Sau lần đó thêm vài lần em về nhà mới biết được thêm 1 số chuyện. Thằng em của em nó mượn nợ bị giang hồ bắt cóc. Bà già em tới nói chuyện bị đánh bầm mắt (giấu em nói bị té). Sau đó một thời gian nữa thằng em bị ngta chém đứt gân tay vì thiếu nợ không trả. Thật sự em không biết nói gì với thằng em của em nữa. Bao nhiêu tiền đưa ra cũng không đủ. Sau từng ấy chuyện em quyết định không chi ra 1 đồng nào nữa. Vì nếu em bỏ ra những đồng tiền em cực khổ kiếm được thì cũng không bao giờ đủ. Khi đó em sẽ không lo được cho vợ con. Vợ con em cũng sẽ khổ theo. Còn ông bà già em thì không đến nỗi thiếu tiền sống (vẫn còn mấy nhà trọ cho thuê). Trước đây chưa lập gia đình thì bao nhiêu tiền em đều gửi về phụ giúp hết, không tính toán gì. Mượn cả tiền ngân hàng để gửi về.

Nhưng bà già vẫn kiểu thương chiều thằng em. Không có cương quyết. Mỗi lần gọi điện nói chuyện là hết 80% câu chuyện nói về thằng em. Em đi làm về đã mệt mỏi căng thẳng rồi nghe những chuyện như vậy nên khó chịu. Bà già trách móc em, nói thế này thế nọ, nói số khổ tự chịu, bạc phước coi như không có đứa còn nào hết… Tết này định đưa cháu về thăm ông bà, mà không khí nặng nề quá. Mà cũng biết được hiện tại cũng có đám giang hồ đến nhà đòi tiền. Em không muốn về chút nào. Em trước giờ chưa hề nợ nần hay để ai nói gì em cả. Rơi vào hoàn cảnh bị ngta tới nhà đòi nợ em không chịu được. Em cư xử như vậy có quá đáng không vậy mấy thím? Có phải đứa con bất hiếu không?
kêu công an bắt bỏ tù thằng em mẹ nó đi.. cho nó đi tù cho nó khôn ra.. t mà có thằng e như v t cho tiền đi đánh r kêu công an gô cổ đi tù ngay
 

Steven Gerrard [8]

Senior Member
họ nhà có ông bác ruột, nhà có 4 đứa con, 1 ông con cả cờ bạc hết lần này lần nọ, ông bà bác thương con trả nợ cho rồi bay bao nhiêu lô đất, cuối cùng còn 1 mảnh ông ấy xây làm 4 cái nhà liền kề cho 4 con để ở, tuyên bố hết tiền :big_smile:
thêm 1 ông chú ruột, nhà 2 thằng con trai, nhìn ngoài thì ok lắm nên oz hay so sánh mình với thằng con cả bên ấy:choler:, đùng phát đang ăn giỗ thì bọn xhđ đến đòi nợ, lòi ra đã trả nợ cho mấy lần, lần này quyết k trả nữa, từ mặt luôn thằng con cả, đuổi cả vợ chồng lẫn cháu ra khỏi nhà cho ra ngoài ở thuê hay về ở nhà ngoại mặc kệ, thằng em họ mình đến g vẫn trốn chui trốn lủi, và ông chú ruột nhà đến g vẫn may chưa bay mảnh đất nào:doubt:, nói thím biết phải làm sao rồi đấy. Cái giống cờ bạc cứ phải rắn,ông bác ruột mình nghĩ chắc cũng chực chờ nổ phát ra đê chỉ là vấn đề tgian :amazed:
 

Xúc Xích Heo

Junior Member
Hôm bữa mình cũng có cho con về thăm ông bà. Thằng em dàn xếp sao mà không thấy tụi nào đến đòi nợ. Còn nó trốn trong phòng không dám ra gặp mình luôn. Mình không thèm đếm xỉa gì tới, không hỏi han ba mẹ gì về nợ nần hết. Cứ tình trạng như vậy thì cũng sẽ có ngày bán nhà trả nợ. Cơ bản ba mẹ mình còn nuông chiều thằng em quá, không làm căng đc như các thím đã nói! =((
 
Nhiều ông nói chuyện éo biết nghĩ.
1. Bố mẹ dù tốt hay xấu đều là người sinh ra và nuôi dạy mình khôn lớn nên người.
2. Đặt địa vị mình vào bố mẹ, thấy con bị đánh, phải trốn chui trốn lủi thì đau xót lắm chứ. Tình mẫu tử, phụ tử nó thiêng liêng lắm.
3. Bắt thằng em đi làm xa, hoặc đi lính hết giao du đám bạn xấu là sẽ đỡ hơn đấy.
Có cl mà bắt được thằng em làm theo ý mình.Chiếu mới chưa trả tưởng mọi chuyện theo ý mình ah.
 
Hôm bữa mình cũng có cho con về thăm ông bà. Thằng em dàn xếp sao mà không thấy tụi nào đến đòi nợ. Còn nó trốn trong phòng không dám ra gặp mình luôn. Mình không thèm đếm xỉa gì tới, không hỏi han ba mẹ gì về nợ nần hết. Cứ tình trạng như vậy thì cũng sẽ có ngày bán nhà trả nợ. Cơ bản ba mẹ mình còn nuông chiều thằng em quá, không làm căng đc như các thím đã nói! =((
Thím dở.Nó trốn k dám ra mặt chứng tỏ nó cũng biết mất mặt với thím.Thím cơ trên chủ động nói chuyện với nó đi.Cũng nói luôn nó còn cờ bạc nữa thì khỏi a e gì hết
 

taulacong

Junior Member
Thím như vậy là quá được rồi, không chê trách gì cả. Giờ chỉ làm thế nào để bố mẹ thím ko khổ vì thằng em thím thôi.
 

el_nin0

Junior Member
Cũng có ông anh như vậy.
Mình lo cho vài lần xong mệt quá ko lo đc nữa nên kệ mẹ nó. Obz lo thế nào thì lo.
Xong rồi nó cũng ổn thôi ko chết đc đâu bác.
Tập trung lo vợ con mình đi
 

disconnect_KIA

Junior Member
Chẳng biết trong câu chuyện của thớt gió mái cấp mấy, nhưng cũng góp vài lời.

Thớt kể có trường hợp bà bô bị đòi nợ đấm nâu mắt vì thằng em mà còn coi nó là thằng em thì ko rõ là thớt bị cái gì?

Nhà thớt như thế, thớt thì ăn nhờ ở đậu nhà vợ, vợ bị chửi cho đến khóc... Vai trò nhà vợ ở đây là cái gì?? Chắc chắn là khinh nhà thớt, nếu không khinh thớt thì ông nên cảm thấy kiếp trước là mình đã có nhiều công đức lớn đấy.

Tui chỉ có lời khuyên thế này nếu tui ở vị trí thớt:

  • Tập trung cho nhà vợ hơn (đã phận ăn nhờ ở đậu ko biết góp được bao nhiêu tiền mà còn giúp trả nợ cờ bạc)
  • Tập trung kiếm tiền để tiền đầu tư để có đường lùi (giả sử sau này ra riêng mà còn cưu mang ông bà bô)
  • Nói thẳng ông bà bô, cha mẹ vẫn là cha mẹ, tài sản con không cần, muốn bán muốn chia sao tùy ý, trả nợ hết cho nó cũng đc, hết tất cả về con nuôi cơm nước chấm hết.
  • Còn thằng em, thôi đéo nói nhiều... khỏi cần nói... đến 1 lúc nó ko còn gì nữa đến xin cơm ăn nhờ ở đậu, ok.. chặt xin mấy ngón tay đi rồi tao nuôi cho mày giữ nhà.
 

Dấm Chua

Junior Member
Thông cảm với bạn, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Làm đàn ông suy nghĩ nhiều mà gặp người suy nghĩ sâu sắc, nặng tình cảm thì khổ lắm. Mọi thứ ko theo được ý mình, hoặc ko đủ khả năng xử lý hết trục trặc cũng nản, cảm giác bất lực.
Nếu là mình thì mình sẽ làm thế này.
-Đầu tiên là tìm lại cảm giác yên bình cho bớt áp lực buồn nản đã. Cơ bản thì nhìn vào những thứ mình đang có, đầu tiên là Ba Mẹ còn đủ, còn khoẻ mạnh, sau là có vợ con ngoan khoẻ, công việc + tài chính 2vc đang tạm ổn và tạm có chỗ đi về.
-Về vấn đề bên nhà Nội, mình cũng đồng ý vs 1 số bạn tâm sự ở trên. Nên quản lý lại tài chính riêng, sau này có tệ nhất là Ba mẹ bán sạch nhà cửa trả nợ cho em trai hay thậm chí đau ốm gì thì mình cũng có nền tảng mà lo cho vợ con và Ba mẹ. Còn hiện tại chỉ biếu quà cáp hiện vật cần thiết cho Ba mẹ, thậm chí Ba mẹ ngỏ ý mua sắm, xây dựng, thậm chí khám chữa bệnh gì thì mình cũng bớt chút thời gian tự tay chi tiêu tiền bạc mà bạn giúp cho Ba mẹ.(tiền bạc của Ba mẹ thì tuỳ ông bà, nhưng cũng cần cân bằng. Ông bà gõ tiền mình muốn sói đầu, nhưng lại dùng tiền bạc của ông bà đi trả nợ cho em trai thì cũng ko ổn)
-Riêng em trai, cảm thấy đủ sức quản thì phải kiên trì và đúng cách, ko đủ sức thì gạt qua 1 bên, thời gian, sức lực tình cảm để dành cho Ba mẹ, vợ con, và Ba mẹ vợ. Còn vấn đề nợ nần, giang hồ đòi nợ, khủng bố tinh thần... thì cũng nên xác định, nếu đủ sức thì đã quản được rồi, ko quản đc nghĩa là ko đủ khả năng, nên xác định là "nợ có chủ" ai tới gây áp lực thì cũng nhẹ nhàng tuyên bố với họ như vậy.
-Cuối cùng thì cho dù cảm xúc là gì thì cũng nên về ăn Tết cùng Ba mẹ. Tránh trao đổi bàn bạc vấn đề nợ nần, vấn đề em trai, xem như giả ngơ để ko khí gđ Tết nhất nó ấm áp.

Phần này thì mình xin chia sẻ về hoàn cảnh của mình, ko nhằm tô vẽ bản thân, chỉ là để bạn thấy cũng có những hoàn cảnh chật vật mà người khác đã xử lý để tham khảo, để thấy đc chút cảm xúc tích cực và cố gắng hơn chút nữa. Ba mình mất sớm khi mình còn chưa học xong, Mẹ thì phụ thuộc vào Ba trước giờ, khi Ba mất rồi thì sang nhượng lại hết nhà hàng, karaoke với giá rẻ mạt vì bản thân bà cũng ko biết cách vận hành quản lý, trong khi bản thân bà vẫn còn shock nặng, thẩn thơ suốt nửa năm trời, anh em mình thì còn đang đi học, nợ vốn làm ăn cả tỷ bạc(những năm 2008). Vừa mất người vừa rơi rớt của cải tiền bạc mỗi nơi 1 chút, còn chưa biết sắp tới ăn gì, học làm sao khi cạn kiệt kinh tế, Mẹ thì cứ ủ rũ ngủ trong phòng, em trai thì dại dột. Mình buồn dữ lắm, muốn vùng vẫy, muốn giúp gđ nhưng chịu, vắt mũi chưa sạch thì làm đc gì?
1 năm đầu rồi cũng qua, nhưng đã ổn đâu? Trong khi mình đi làm thêm nhiều hơn đi học để tự lập trang trải cá nhân và giúp Mẹ 1 phần gánh nợ thì em trai bỏ học, khuyên can thế nào cũng ko nghe, đi làm vớ vẩn rồi giao du với thành phần bất hảo, thế rồi dần dần chơi nhiều hơn làm, ko cờ bạc gì nhưng lại thích tụ tập ăn nhậu bar pub, rồi đầu quân xhđ đánh lộn gây rối bảo kê trấn lột... Khi ấy lỗi 1 phần cũng do mình chỉ biết lo cho mình và san sẻ với Mẹ. Đỉnh điểm là em trai đi siết đồ, đập phá nhà người ta, đánh người ta đi viện, bị dồn bắt thì cướp xe cướp tiền để chạy. Ngày công an ập vô nhà thì người phụ nữ còn chưa xả tang 3 năm chồng chỉ biết ngồi bất lực mà khóc, mặc công an nói gì làm gì trong nhà. Người nhà bị đánh tìm đến nhà mình chửi bới khủng bố suốt ngày, còn cả gan trèo vào đánh cả Mẹ mình nữa. Nghe tin thì mình bỏ hết về nhà, nhưng cũng có ích gì đâu, mẹ goá con côi lo chạy vạy đền bù, lo giấy tờ dự toà, đến cả bằng tổ quốc ghi công, lý lịch Đảng viên 2 đời đỏ chói ra mà xin giảm án. Rồi em nó cũng đi tù, mình lại đi cày, còn Mẹ thì hàng tháng vẫn ráng gom góp rồi mò mẫm từ 3h sáng ngồi xe đò 360k ra Q Trị thăm nuôi 1 lần/thg. Ra thăm nhưng em trai cũng chẳng mặn mà gì, đồ thăm nuôi thì vừa quay đi là nó ném hết cho bạn tù khác.
Cứ vậy 3 năm sau thì mình học xong, quyết định về vs Mẹ, thời điểm đó mình thay Mẹ đi thăm nuôi. Cũng 3h sáng quấn áo mưa kín mít chạy xe jupiter 700km cả đi về để thăm em, ra khuyên nhủ tỉ tê, thậm chí còn tập hút thuốc để mà ngồi phì phèo vs em trai, dần dần thì nó cũng chịu giao tiếp và nói chuyện tử tế hơn. Cứ như vậy 2 năm trời thì nó ra trại trước hạn. Ngày ra trại có xe thùng của CATP đưa về giao địa phương nhưng gđ mình viết giấy xin bảo lãnh tự kèm tự đưa em về. Mưa gió lạnh buốt bùn sình nhoe nhoét thì ko nói làm gì, em mình ngồi sau thấy khổ, tới đỉnh đèo HV thì nó xin dừng lại rồi ngồi khóc, mình cũng tranh thủ kể lể khuyên can. Cứ tưởng là về rồi sẽ ổn, nhưng chỉ là ngoài mặt, trong khi mình đi làm đêm ca kíp thì em trai hàng đêm vẫn gặp lại ae xh cũ, đao típ còn dấu dưới gầm giường Mẹ, 1 2 h sáng nghe đt xong cũng lục cục chui gầm giường lấy đồ đi đánh lộn mặc Mẹ mình quỳ lạy khóc than níu chân nó kéo lê sềnh sệch. Mẹ mình dấu suốt, sáng mình làm về thấy mọi thứ bt lại nghĩ là êm. Hàng xóm thì ko dấu được, biết chuyện thêm lần nữa mình lại bỏ dở con đường của mình, xin nghỉ việc chuyên môn, về rủ em trai đi làm, từ kết cấu xd, đến trồng cây xanh, phụ hàn, đóng trần thạch cao...tướng thư sinh nhân viên văn phòng đeo kính cận mà đi lđ chân tay ai cũng cười chê và sk ko đủ nhưng cắn răng mà ráng làm. Mình ở đâu, em mình ở đó, em mình đi chơi vs ai, nhậu với ai, mình đi theo đó. Rồi lại nhỏ to tâm sự, khuyên can, phân tích thằng này ok, thằng kia chơi nhớp, sự việc này làm sao, cách xử lý kia thế nào... Ko còn là 1 người anh, mà là 1 người bạn. Mẹ mình còn nói tưởng mình ngoan, ko ngờ còn bị em mình lôi kéo. Cũng chẳng sao, sau 8th từ ngày ra trại, em mình ko còn chơi bời vs ae bất hảo, sau 4 năm em mình đã tự đi làm nghề riêng rồi đi học lái xe, và quen đc em dâu bây giờ. Cưới xong, lo chỗ ăn ở cho em, chịu thiệt thòi hỗ trợ cả nó mua xe, rồi tính toán luôn cho nó lập htx xe dịch vụ, xong thì mình quay lại nghề của mình sau khi phí hoài 7 8 năm.
Hiện tại bây giờ thì mọi thứ đã ổn, em trai cưới vợ sinh con xong thì chịu làm ăn, thậm chí thu vén cho vợ con hết mực, quên luôn cả mẹ già, quên luôn cả ông anh mất gần chục năm trời vì nó mà bây giờ nghề nghiệp thì dở dang, vợ con muộn màng. Bản thân mình cũng biết rằng 1 phần do tính nó trưởng thành lên theo tuổi, 1 phần cũng tự an ủi là mình đã kèm cặp làm bạn nhỏ to tâm sự vs nó. Nhưng mấy ai chứng nhận cho nỗ lực của mình, ngay cả họ hàng ngày xưa xa lánh vì mẹ goá con côi khó khăn giờ lại đi khen công sức của vợ nó khéo quản chồng, bản thân nó biết cố gắng. Nghe mà buồn, chỉ thấy tự an ủi phần nào khi mọi thứ tốt lên.

Đôi dòng chia sẻ cùng bạn. Chúc bạn sớm đón 1 cái Tết sum vầy bên gđ. Và mong mọi chuyện sẽ ấm êm.
 

duyvina

Junior Member
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Em góp ý với thím, tết cứ về cho gia đình ấm êm, bố mẹ còn sống thì cố gắng về trông nom, lau dọn nhà cửa. Thay vì cho tiền tết thì thím mua thức ăn, bánh kẹo sắm tết, còn nữa thì đổi ít tiền mừng tuổi, đưa cho bố mẹ mừng tuổi các cháu.

Còn về khoản biếu thì thím cứ để lại trong tài khoản, không tiêu đến, mỗi tháng định cho bao nhiêu thì góp vào tài khoản ngân hàng đó. Nói chẳng may, khi bố mẹ có chuyện thì rút tiền đó ra lo cho bố mẹ. Như thế đẹp lòng thím, hợp lòng hiếu thảo.

Thằng em, nếu thím thương nó, muốn cho nó thì cũng để riêng vào ngân hàng, góp mỗi lần 1 ít. Sau mà nó bị người ta đánh chết, thương nặng không có tiền thì thím rút ra lo cho em. Còn trời thương, nó thay đổi thì cũng có tí vốn, cho nó làm lại cuộc đời
 

chjmnonlam

Senior Member
Bọn cờ bạc báo nhà thì còn trả cho nó thì nó còn báo, lần sau to hơn lần trc. Mà đừng nghĩ bọn này lấy vợ có con nó tu chí, có 40 50 tuổi rồi nó vẫn chơi thôi. Cứ kệ con mẹ nó cho nó chết. Cứu nó thì mình chết, gia đình tan nát vì cãi nhau thôi. Cứ kệ mẹ nó. Bọn giang hồ nó cũng đéo dám giết ng đâu. Nó đánh thằng em thớt què tay què chân thì đẹp nhất. Đéo đi lông bông dc, nằm nhà như con chó nghĩ ngợi 1 2 năm may ra nó tỉnh ngộ.
 

hoangquanduc

Senior Member
Thông cảm với bạn, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Làm đàn ông suy nghĩ nhiều mà gặp người suy nghĩ sâu sắc, nặng tình cảm thì khổ lắm. Mọi thứ ko theo được ý mình, hoặc ko đủ khả năng xử lý hết trục trặc cũng nản, cảm giác bất lực.
Nếu là mình thì mình sẽ làm thế này.
-Đầu tiên là tìm lại cảm giác yên bình cho bớt áp lực buồn nản đã. Cơ bản thì nhìn vào những thứ mình đang có, đầu tiên là Ba Mẹ còn đủ, còn khoẻ mạnh, sau là có vợ con ngoan khoẻ, công việc + tài chính 2vc đang tạm ổn và tạm có chỗ đi về.
-Về vấn đề bên nhà Nội, mình cũng đồng ý vs 1 số bạn tâm sự ở trên. Nên quản lý lại tài chính riêng, sau này có tệ nhất là Ba mẹ bán sạch nhà cửa trả nợ cho em trai hay thậm chí đau ốm gì thì mình cũng có nền tảng mà lo cho vợ con và Ba mẹ. Còn hiện tại chỉ biếu quà cáp hiện vật cần thiết cho Ba mẹ, thậm chí Ba mẹ ngỏ ý mua sắm, xây dựng, thậm chí khám chữa bệnh gì thì mình cũng bớt chút thời gian tự tay chi tiêu tiền bạc mà bạn giúp cho Ba mẹ.(tiền bạc của Ba mẹ thì tuỳ ông bà, nhưng cũng cần cân bằng. Ông bà gõ tiền mình muốn sói đầu, nhưng lại dùng tiền bạc của ông bà đi trả nợ cho em trai thì cũng ko ổn)
-Riêng em trai, cảm thấy đủ sức quản thì phải kiên trì và đúng cách, ko đủ sức thì gạt qua 1 bên, thời gian, sức lực tình cảm để dành cho Ba mẹ, vợ con, và Ba mẹ vợ. Còn vấn đề nợ nần, giang hồ đòi nợ, khủng bố tinh thần... thì cũng nên xác định, nếu đủ sức thì đã quản được rồi, ko quản đc nghĩa là ko đủ khả năng, nên xác định là "nợ có chủ" ai tới gây áp lực thì cũng nhẹ nhàng tuyên bố với họ như vậy.
-Cuối cùng thì cho dù cảm xúc là gì thì cũng nên về ăn Tết cùng Ba mẹ. Tránh trao đổi bàn bạc vấn đề nợ nần, vấn đề em trai, xem như giả ngơ để ko khí gđ Tết nhất nó ấm áp.

Phần này thì mình xin chia sẻ về hoàn cảnh của mình, ko nhằm tô vẽ bản thân, chỉ là để bạn thấy cũng có những hoàn cảnh chật vật mà người khác đã xử lý để tham khảo, để thấy đc chút cảm xúc tích cực và cố gắng hơn chút nữa. Ba mình mất sớm khi mình còn chưa học xong, Mẹ thì phụ thuộc vào Ba trước giờ, khi Ba mất rồi thì sang nhượng lại hết nhà hàng, karaoke với giá rẻ mạt vì bản thân bà cũng ko biết cách vận hành quản lý, trong khi bản thân bà vẫn còn shock nặng, thẩn thơ suốt nửa năm trời, anh em mình thì còn đang đi học, nợ vốn làm ăn cả tỷ bạc(những năm 2008). Vừa mất người vừa rơi rớt của cải tiền bạc mỗi nơi 1 chút, còn chưa biết sắp tới ăn gì, học làm sao khi cạn kiệt kinh tế, Mẹ thì cứ ủ rũ ngủ trong phòng, em trai thì dại dột. Mình buồn dữ lắm, muốn vùng vẫy, muốn giúp gđ nhưng chịu, vắt mũi chưa sạch thì làm đc gì?
1 năm đầu rồi cũng qua, nhưng đã ổn đâu? Trong khi mình đi làm thêm nhiều hơn đi học để tự lập trang trải cá nhân và giúp Mẹ 1 phần gánh nợ thì em trai bỏ học, khuyên can thế nào cũng ko nghe, đi làm vớ vẩn rồi giao du với thành phần bất hảo, thế rồi dần dần chơi nhiều hơn làm, ko cờ bạc gì nhưng lại thích tụ tập ăn nhậu bar pub, rồi đầu quân xhđ đánh lộn gây rối bảo kê trấn lột... Khi ấy lỗi 1 phần cũng do mình chỉ biết lo cho mình và san sẻ với Mẹ. Đỉnh điểm là em trai đi siết đồ, đập phá nhà người ta, đánh người ta đi viện, bị dồn bắt thì cướp xe cướp tiền để chạy. Ngày công an ập vô nhà thì người phụ nữ còn chưa xả tang 3 năm chồng chỉ biết ngồi bất lực mà khóc, mặc công an nói gì làm gì trong nhà. Người nhà bị đánh tìm đến nhà mình chửi bới khủng bố suốt ngày, còn cả gan trèo vào đánh cả Mẹ mình nữa. Nghe tin thì mình bỏ hết về nhà, nhưng cũng có ích gì đâu, mẹ goá con côi lo chạy vạy đền bù, lo giấy tờ dự toà, đến cả bằng tổ quốc ghi công, lý lịch Đảng viên 2 đời đỏ chói ra mà xin giảm án. Rồi em nó cũng đi tù, mình lại đi cày, còn Mẹ thì hàng tháng vẫn ráng gom góp rồi mò mẫm từ 3h sáng ngồi xe đò 360k ra Q Trị thăm nuôi 1 lần/thg. Ra thăm nhưng em trai cũng chẳng mặn mà gì, đồ thăm nuôi thì vừa quay đi là nó ném hết cho bạn tù khác.
Cứ vậy 3 năm sau thì mình học xong, quyết định về vs Mẹ, thời điểm đó mình thay Mẹ đi thăm nuôi. Cũng 3h sáng quấn áo mưa kín mít chạy xe jupiter 700km cả đi về để thăm em, ra khuyên nhủ tỉ tê, thậm chí còn tập hút thuốc để mà ngồi phì phèo vs em trai, dần dần thì nó cũng chịu giao tiếp và nói chuyện tử tế hơn. Cứ như vậy 2 năm trời thì nó ra trại trước hạn. Ngày ra trại có xe thùng của CATP đưa về giao địa phương nhưng gđ mình viết giấy xin bảo lãnh tự kèm tự đưa em về. Mưa gió lạnh buốt bùn sình nhoe nhoét thì ko nói làm gì, em mình ngồi sau thấy khổ, tới đỉnh đèo HV thì nó xin dừng lại rồi ngồi khóc, mình cũng tranh thủ kể lể khuyên can. Cứ tưởng là về rồi sẽ ổn, nhưng chỉ là ngoài mặt, trong khi mình đi làm đêm ca kíp thì em trai hàng đêm vẫn gặp lại ae xh cũ, đao típ còn dấu dưới gầm giường Mẹ, 1 2 h sáng nghe đt xong cũng lục cục chui gầm giường lấy đồ đi đánh lộn mặc Mẹ mình quỳ lạy khóc than níu chân nó kéo lê sềnh sệch. Mẹ mình dấu suốt, sáng mình làm về thấy mọi thứ bt lại nghĩ là êm. Hàng xóm thì ko dấu được, biết chuyện thêm lần nữa mình lại bỏ dở con đường của mình, xin nghỉ việc chuyên môn, về rủ em trai đi làm, từ kết cấu xd, đến trồng cây xanh, phụ hàn, đóng trần thạch cao...tướng thư sinh nhân viên văn phòng đeo kính cận mà đi lđ chân tay ai cũng cười chê và sk ko đủ nhưng cắn răng mà ráng làm. Mình ở đâu, em mình ở đó, em mình đi chơi vs ai, nhậu với ai, mình đi theo đó. Rồi lại nhỏ to tâm sự, khuyên can, phân tích thằng này ok, thằng kia chơi nhớp, sự việc này làm sao, cách xử lý kia thế nào... Ko còn là 1 người anh, mà là 1 người bạn. Mẹ mình còn nói tưởng mình ngoan, ko ngờ còn bị em mình lôi kéo. Cũng chẳng sao, sau 8th từ ngày ra trại, em mình ko còn chơi bời vs ae bất hảo, sau 4 năm em mình đã tự đi làm nghề riêng rồi đi học lái xe, và quen đc em dâu bây giờ. Cưới xong, lo chỗ ăn ở cho em, chịu thiệt thòi hỗ trợ cả nó mua xe, rồi tính toán luôn cho nó lập htx xe dịch vụ, xong thì mình quay lại nghề của mình sau khi phí hoài 7 8 năm.
Hiện tại bây giờ thì mọi thứ đã ổn, em trai cưới vợ sinh con xong thì chịu làm ăn, thậm chí thu vén cho vợ con hết mực, quên luôn cả mẹ già, quên luôn cả ông anh mất gần chục năm trời vì nó mà bây giờ nghề nghiệp thì dở dang, vợ con muộn màng. Bản thân mình cũng biết rằng 1 phần do tính nó trưởng thành lên theo tuổi, 1 phần cũng tự an ủi là mình đã kèm cặp làm bạn nhỏ to tâm sự vs nó. Nhưng mấy ai chứng nhận cho nỗ lực của mình, ngay cả họ hàng ngày xưa xa lánh vì mẹ goá con côi khó khăn giờ lại đi khen công sức của vợ nó khéo quản chồng, bản thân nó biết cố gắng. Nghe mà buồn, chỉ thấy tự an ủi phần nào khi mọi thứ tốt lên.

Đôi dòng chia sẻ cùng bạn. Chúc bạn sớm đón 1 cái Tết sum vầy bên gđ. Và mong mọi chuyện sẽ ấm êm.
cám ơn bác đã chia sẻ.
 

Cù Lần

Junior Member
Thôi cuối năm rồi, dẹp bớt lo toan cho tinh thần tươi mới, vui vẻ với vợ, nô đùa với con đi ông bạn. Có thằng em như thế thì đúng là số đen rồi. Nói gì thì nói, bố mẹ cũng chẳng thể bỏ được con, anh cũng chẳng thể bỏ được em. Nên nó chơi và phá cứ phải theo nó. Tôi chứng kiến cảnh này nhiều rồi, nó chơi đến mức mà giang hồ chém đứt gân vẫn không sợ thì ngấm mẹ vào máu rồi. Giờ chỉ có cách biết nó chơi cờ bạc ở đâu, cho công an ít tiền, chỉ điểm luôn cho các chú đến tóm. Cho nó đi bóc lịch vài năm cho bớt tốn tiền cha mẹ thôi. Tôi có thằng cháu họ cũng thế, mấy năm đi học ĐH là bằng đấy năm bố mẹ nó vác tiền lên HN trả nợ cho nó. Học 6 năm mới ra trường Kiến Trúc, giờ đi làm rồi mà bố mẹ cứ bán được ít dứa, hay thu được ít hoa màu là nó lại về nhà báo nợ. Ông bà ấy lại gom tiền lên trả, mẹ nó nhiều lúc chỉ muốn tự tử mà chết, nhưng nó cũng có thay đổi đâu
 

thanhmc2006

Junior Member
Giờ e bác ko lo làm ăn còn bị dài dài, mà coi chừng về tụi giang hồ theo dỏi kiếm tới bác giờ, cứ khoán mẹ 1 tháng cho ob nhiêu tiền coi nhứ trợ cấp muốn làm gì làm , dây vô thằng e có nước trả nợ hoài

via theNEXTvoz for iPhone
 

ltt107

Junior Member
Bác coi clip nói về cha mẹ độc hại của dưa leo ấy. Rất nhiều gia đình bị tình trạng này. Ở xã hội này chuyện như bác rất nhiều cùng là con nhưng thằng làm chết mẹ k dám ăn còn thằng lười biến thì ăn với phá của ông bà già thì đứng ra bao che với lý luận số nó khổ này nọ. Bây giờ nghe tới cậu tại số nó khổ rất là dị ứng và bực bội. máy thằng lol khổ và phá của thường dính vào cờ bạc lười biếng nhát làm việc vậy obz hay đứng ra bao che gánh nợ dùm. Nếu đụng trường hợp tốt nhất bỏ xứ mà đi cắt đức liên lạc thì cuộc sống gd riêng của bạn sẽ khá lên con cái bạn sau này dc tốt hơn.
 
Top