Ted Bundy phiêu lưu ký - Cuộc hành trình của sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất lịch sử

Gypsy Lord

Junior Member
Được viết theo yêu cầu của sếp Linh.

Ted Bundy là một trong những sát nhân hoàng loạt khét tiếng nhất lịch sử nước Mỹ và toàn thế giới không chỉ vị sự tàn bạo, khát máu, bệnh hoạn mà còn bởi tính cách bí ẩn, cuốn hút cùng diện mạo đẹp trai của hắn.
Trong suốt sự nghiệp "lừng lẫy" của mình, Ted xác nhận đã gây ra hơn 30 vụ án mạng hết sức dã man với nạn nhân là những phụ nữ trẻ độ tuổi tuổi từ 12 đến 28, tuy nhiên con số này có thể lên đến ba chữ số. Ted đã đặt ra một quy chuẩn mới cho một loại tội phạm vô cùng thông minh và xảo quyệt.

PHẦN 1

Xuất thân
Theodore Robert Bundy sinh ngày 24 tháng 11 năm 1946 tại Burlington, Vermont. Mẹ hắn là Eleanor Louise Cowell đã mang thai hắn ngoài ý muốn. Bà sinh Ted ở một nhà hộ sinh dành cho những bà mẹ đơn thân. Dù là một gia đình Giám Lý hà khắc nhưng bố của Louise vẫn bắt Louise mang Ted về nuôi nấng. Để tránh điều tiếng, ông đã nhận Ted là con mình. Trong suốt 14 năm, Ted luôn nghĩ rằng Louise là chị mình.
Biến động đầu tiên trong cuộc đời của Ted xảy ra vào năm hắn mười bốn tuổi. Trong một lần dọn nhà, Ted vô tình nhặt được giấy khai sinh của mình. Ở ô "Cha" trên tờ giấy chỉ vỏn vẹn một chữ "Không Rõ" (Unknown). Việc phát hiện mình là một đứa con hoang để lại sang chấn tâm lý vô cùng lớn cho Ted dù hắn luôn khăng khăng chuyện này không có tác động gì đến mình. Nhưng những nhà tâm lý tiếp xúc với Ted lại nói ngược lại. Đây có thể là một trong những tác nhân định hình tính cách sát nhân của Ted từ khi còn trẻ.

View attachment 9385
Ted Bundy thuở nhỏ và mẹ mình. Nguồn: Google.

Một đứa trẻ lạc lõng
Trong những đoạn băng ghi âm với nhà báo Stephen Michaud, Ted kể về một tuổi thơ rất hoành tráng. Theo lời Ted, hắn là một đứa trẻ năng động, rất mê và giỏi thể thao, có nhiều bạn bè và học giỏi. Nhưng theo những người bạn thời niên thiếu của Ted thì hắn rất khó gần, chậm chạp và kỳ quặc. Ted học không giỏi, chậm hiểu và có tật nói lắp nên hay bị bạn bè trêu ghẹo.
Trong một lần ở trại hè, thay vì tham gia các hoạt động cùng chúng bạn thì Ted lại lẻn vào rừng và làm một cái bẫy hổ (hố được đào sâu và cắm nhiều cành cây vuốt nhọn đầu). Một cô bé vô tình rơi vào cái bẫy này, dù may mắn sống sót nhưng bị mũi chông xé toạc một bên chân.
Trong suốt quãng thời gian đi học từ tiểu học đến cấp ba, Ted không hề có bạn gái hay mối quan hệ tình cảm với ai dù rằng rất điển trai. Sau này, Ted thú nhận rằng hắn không hiểu được phụ nữ, không hiểu được tình yêu và không biết phải làm gì với họ.

Đại học và mối tình đầu
Năm 1967, Ted Bundy nhập học ở Đại học Washington. Hắn quyết thay đổi diện mạo thành một chàng sinh viên điển trai, lạnh lùng nhưng cởi mở và năng nổ. Ted làm quen được với một tiểu thư nhà giàu tên Stephanie Brooks. Stephanie xuất thân từ một gia đình giàu có ở bang California, rất xinh đẹp, quyến rũ và đẳng cấp.

1584614865703.png

Ted Bundy và mối tình đầu Stephanie Brooks. Nguồn: Google.

Tưởng chừng mối tình đầu tuyệt vời hơn sẽ là động lực cho Ted phấn đấu nhưng hắn lại ngày càng xuống dốc và phải thôi học. Dù gia cảnh khó khăn nhưng Ted cũng không mặn mà chuyện kiếm tiền mà lại hăng hái tình nguyện tham gia các cuộc vận động tranh cử. Với một nhân cách thích được chú ý thì Ted ngay lập tức bị cuốn vào chính trị. Dù thế, Ted vẫn cảm nhận được áp lực khi ở bên Stephanie, cô luôn làm hắn cảm thấy bất an và chưa xứng đáng với cô. Nhưng có lo lắng thế nào đi nữa thì Ted vẫn quá bận bịu với cuộc sống hào hoáng của giới chính trị gia. Còn Stephanie càng lúc càng chán chường. Với một tiểu thư nhà giàu thì một người lông bông như Ted không phải là chỗ dựa vững chắc, cô chia tay Ted vào cuối năm 1968 và có lẽ biến cố này có ảnh hưởng lớn với Ted sau này. Các nạn nhân của hắn có những nét chung với Stephanie Brooks: tóc vàng và dài, xinh đẹp, trẻ tuổi và có học thức. Có thể sự ruồng bỏ của cô đã gây ra một sự thù ghét dành cho những phụ nữ có nét tương đồng với Stephanie.

Vụ án đầu tiên
Ted kể rất nhiều phiên bản khác nhau về lần đầu tiên hắn giết người. Nhưng thanh tra Robert Kepple (người chỉ huy điều tra các vụ án mạng đầu thập niên 70) và Ann Rule (một người bạn rất thân của Ted) phỏng đoán rằng có thể hắn bắt đầu giết người từ khi còn là trẻ vị thành niên.
Năm 1961 (lúc đó Ted 15 tuổi), trong khu nhà của hắn tại Tacoma, có một cô bé 8 tuổi tên Ann Marie Burr bị mất tích. Lần cuối người ta nhìn thấy Ann là lúc cô bé đi cùng Ted đến một khu công trình xây dựng. Không có bằng chứng Ted đã bắt cóc và giết Ann Marie Burr nhưng khả năng rất cao đây là vụ giết người đầu tiên của Ted.
Vụ án chính thức đầu tiên của Ted Bundy được ghi nhận xảy ra vào ngày 4 tháng 1 năm 1974. Karen Sparks, 18 tuổi, là một vũ công đang theo học tại Đại học Washington bị một kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà trong lúc đang ngủ. Hung thủ đã dùng một cây sắt đập nhiều lần vào đầu Karen khiến cô bất tỉnh ngay lập tức. Sau đó, hắn cưỡng hiếp Karen rồi dùng chính thanh sắt kia nhét vào âm đạo của Karen khiến cô bị thương nghiêm trọng ở khu vực này. Karen đã sống sót nhưng vĩnh viễn bị khuyết tật cả về cơ thể lẫn trí tuệ.

Lọt vào tầm ngắm
Sau vụ án Karen Sparks, toàn bang Washington chìm trong sự kinh hoàng khi rất nhiều cô gái trẻ lần lượt mất tích không hề để lại dấu vết. Thời bấy giờ không có những phương tiện hiện đại như camera, điện thoại di động, internet và đặc biệt là xét nghiệm DNA. Ted tự hào khoe rằng hắn đã rèn luyện kỹ năng giết người không để lại dấu vết nào một cách nhuần nhuyễn và đúng như lời Ted nói, không có bất kỳ dấu vết nào ở các hiện trường vụ án có thể dẫn đến hắn. Cảnh sát Seattles rơi vào khủng hoảng vì cứ vài tuần lại có một vụ mất tích, nạn nhân đều là những phụ nữ trẻ đẹp. Họ không biết lý do, không có nghi phạm, không có đầu mối và không biết thi thể nạn nhân ở đâu.
Ngày 14 tháng 7 năm 1974, có hai cô gái bị mất tích tại công viên Hồ Sammamish. Nạn nhân là Denise Naslund, 19 tuổi, và Janice Ott, 21 tuổi. Có một số nhân chứng đã nhìn thấy Denise và Janice đi ra bãi xe cùng với một người đàn ông. Cảnh sát cho phác họa chân dung của nghi phạm dựa trên lời kể của các nhân chứng. Gã đàn ông bí ẩn này tự xưng mình là Ted và lái một chiếc Volkswagen Bug màu nâu. Hắn có một cánh tay bị bó bột và lân la tiếp cận với rất nhiều phụ nữ để nhờ họ đi theo giúp hắn lấy đồ từ trên xe xuống. Tuy đã có kha khá thông tin và đầu mối nhưng trong điều kiện công nghệ thông tin chưa phát triển thì mất rất nhiều thời gian để họ sàng lọc đối tượng. Dẫu thế, cảnh sát vẫn có được một danh sách các nghi phạm của vụ án Hồ Sammamish và Ted Bundy cũng có tên trong danh sách này. Khả năng Ted là hung thủ khá cao, tấm phác họa chân dung rất giống hắn, Ted cũng sở hữu một chiếc Volkswagen Bug màu nâu.
Ngạc nhiên thay, khi đưa hình của Ted Bundy cho các nhân chứng xem thì họ lại lắc đầu vì họ thấy hắn không hề giống một kẻ bắt cóc giết người. Với họ, hung thủ phải là một kẻ bặm trợn, xấu xí chứ không phải là một anh sinh viên luật cao ráo, điển trai. Thế rồi cuộc điều tra của cảnh sát Seattle lại đi vào ngõ cụt.
Tháng 9 năm đó, có hai thợ săn đi săn ở gần khu vực Hồ Sammamish đã phát hiện ra hai thi thể, đó là những gì còn sót lại của Janice Ott và Denise Naslund. Ted đã phi tang thi thể của hai cô gái xấu số này trong khu vực cây cối rậm rạp ở Issaquah, kết hợp với thời tiết nóng bức và thú rừng nên chỉ còn lại vài mảnh xương từ thi thể của Janice và Denise.

1584614923776.png

Hộp sọ của Denise Naslund được tìm thấy ở hiện trường. Nguồn: Google.

6 tháng sau đó, một nhóm sinh viên phát hiện ra bốn thi thể khác không xa địa điểm phát hiện ra Janice và Denise. Các thi thể này cũng không còn lại gì nhiều, thậm chí có thi thể bị mất đầu. Nhiều nạn nhân bị Ted chặt đầu và vứt đi, sau này hắn đã chỉ cảnh sát địa điểm những cái đầu của các nạn nhân mà hắn đã phi tang.

Bữa tiệc máu ở bang Utah
Một tháng sau vụ án Hồ Sammamish, Ted Bundy chuyển đến bang Utah để đổi gió. Chưa đầy một tháng, Ted Bundy ngay lập tức khai tiệc bằng hai vụ án mạng nhưng không rõ danh tính của nạn nhân, đến nay thi thể của họ vẫn chưa được tìm thấy. Cơn khát máu lại tiếp tục trỗi dậy vài ngày sau gây ra hai vụ án trên. Ted lặn lội sang tận bang Idaho, bắt cóc và hãm hiếp một phụ nữ xin quá giang và vứt xác cô xuống sông rồi quay lại Utah.
Hai tuần sau đó, một cô gái khác, Nancy Wilcox, 19 tuổi, bị mất tích. Mọi người ráo riết tìm kiếm Nancy nhưng cứ mỗi ngày trôi qua, tia hy vọng của nhà Wilcox dần lụi tắt. Ted thú nhận hắn phi tang thi thể của Nancy ở công viên quốc gia Capitol Reef cách thành phố Salt Lake 300 km nhưng đến nay vẫn chưa tìm được thi thể của cô.
Bữa tiệc của Ted tiếp tục diễn ra vài ngày sau khi Nancy Wilcox mất tích. Lần này nạn nhân là con gái của cảnh sát trưởng thành phố Midvale, Melissa Anne Smith, 17 tuổi. Thi thể của Melissa được tìm thấy chín ngày sau khi bị mất tích gần một vùng đồi núi hiểm trở. Đau lòng thay, theo pháp y thì Melissa vẫn có thể sống sót nếu tìm thấy cô trong vòng bảy ngày kể từ khi mất tích.
Ted gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những gia đình có con gái ở tuổi đôi mươi trên khắp bang Utah, Idaho và Colorado. Mức độ bạo lực đáng sợ cùng hành tung bí ẩn của thủ phạm làm chao đảo cơ quan hành pháp thời bấy giờ, họ có quá nhiều câu hỏi nhưng lại không hề có câu trả lời nào.

Lần săn hụt tai hại
Một buổi tối mát trời tháng 11 năm 1974, Ted khoác lên mình một bộ đồ cảnh sát, dĩ nhiên là để đi săn. Đó là một trong những cách Ted hay sử dụng để dụ nạn nhân đi cùng hắn. Khi thì giả vờ bị thương ở tay, chân, khi thì giả mạo làm một nhân viên của cơ quan hành pháp…
Cũng buổi tối đó, Carol DaRonch, 18 tuổi, đang đi dạo một mình trong trung tâm thương mại Fashion Place, thành phố Murray, Utah thì bỗng dưng có một người đàn ông mặc cảnh phục tự giới thiệu là sĩ quan Roseland. Anh ta mời cô đi theo để xác nhận một vụ cướp xe. Khi bước ra bãi xe, Carol vô tư leo lên chiếc xe của viên sĩ quan nọ, nhưng đi một đoạn thì cô phát hiện mình không hề đi đến trạm cảnh sát như sĩ quan Roseland nói. Khi Carol đặt câu hỏi nghi ngờ thì Roseland ngay lập tức dùng một chiếc còng tay để khống chế cô. Một cuộc ẩu đả xảy ra trong xe và Carol đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần một cách kỳ diệu. Cô là một trong số ít những nạn nhân may mắn sống sót sau khi bị Ted Bundy tấn công. Carol chỉ bị trày xước và được khuyến mãi một chiếc còng Ted dùng để khống chế cô.
Nhưng sự may mắn của Carol lại trở thành nỗi bất hạnh của người khác. Trong cơn tức giận vì để hụt một con hồi béo bở, Ted nhanh chóng tìm kiếm mục tiêu khác. Cùng buổi tối đó, Debra Jean Kent, 17 tuổi, đang dự một vở kịch ở trường trung học Viewmont. Cô nàng bỏ quên đồ ở trên xe và đi ra để lấy đồ nhưng không bao giờ quay về nữa. Cảnh sát khám nghiệm hiện trường phát hiện một chìa khóa dùng để mở còng tay rơi ở bãi xe trường Viewmont, và chiếc chìa khóa đó hoàn toàn khớp với chiếc còng của Carol DaRonch, người vừa thoát khỏi Ted Bundy vài tiếng trước đó. Cảnh sát đã bắt đầu nhận thức được rằng đang có một kẻ bệnh hoạn đang lẩn trốn đâu đó trong khu vực này, một mối đe dọa thật sự cho cộng đồng.
Việc để hụt Carol DaRonch là một sai lầm lớn của Ted. Một nhân chứng sống lành lặn và có thể nhớ rõ giọng nói lẫn gương mặt và cả chiếc Bug màu nâu của Ted. Carol DaRonch là nhân chứng ở phiên tòa xử Ted Bundy về tội bắt cóc ít lâu sau đó, bước đà cho cơ quan hành pháp bang Utah điều tra sâu hơn về những vụ giết người và mất tích diễn ra trong thời gian qua.

Mùa đông chết chóc
Vụ bắt cóc Carol DaRonch đã vô tình tạo điều kiện cho phía cảnh sát mở rộng điều tra vì họ đã có nhân chứng và manh mối. Ted hiểu rõ điều đó nên chuyển hoạt động sang bang Colorado nhưng vẫn cư trú ở Utah.
Ngày 12 tháng 1 năm 1975, Caryn Eileen Campbell nghỉ mát cùng với chồng mình ở nhà nghỉ Wildwood Inn, Snowmass, bang Colorado. Họ ngồi vui đùa cùng nhau ở sảnh thì Caryn muốn lên phòng để lấy cuốn tạp chí cô bỏ quên. Caryn không bao giờ lấy được cuốn tạp chí đó và cũng không bao giờ quay trở lại. Thi thể của Caryn được tìm thấy một tháng sau đó ở gần Wildwood Inn với rất nhiều vết thương trên đầu gây ra bởi vật cứng cùng những nhát cắt trên cơ thể. Hai tháng sau vụ mất tích của Caryn Campbell, một phụ nữ khác cũng mất tích ở khu vực Snowmass, Julie Cunningham, 26 tuổi. Sau đó là hàng loạt vụ mất tích khác với tuần suất mỗi tháng một vụ dọc theo biên giới Utah và Colorado.
Trong lúc đó, bang Washington lại dần quên đi tên sát nhân bí ẩn tên Ted ngày nào, họ nghĩ rằng hắn đã ngưng hoạt động, hoặc đã chết, hoặc đã đi nơi khác. Nhưng nỗi đau mà Ted để lại cho những gia đình của các nạn nhân xấu số quá lớn, nhiều gia đình vẫn chưa tìm được thi thể của người thân cho đến tận bây giờ.

Mối nghiệt duyên với Elizabeth Kloepfer
Trong cuộc đời của Ted Bundy, có bốn người phụ nữ có ảnh hưởng nhất với hắn: mẹ hắn, Stephanie Brooks, Carole Ann Boole và Elizabeth Kloepfer (Liz).

1584615157975.png

Ted Bundy và Elizabeth Kloepfer. Nguồn: Google.

Ted làm quen với Liz tại một quán bar vào tháng 10 năm 1969. Liz lúc bấy giờ mới 24 tuổi, vừa li dị chồng và giành được quyền nuôi đứa con gái của cô. Cô nhanh chóng bị quyến rũ bởi vẻ đẹp trai và cách nói chuyện lôi cuốn của Ted. Cả hai dọn về sống chung với nhau. Thời gian đầu, Ted tỏ ra là người đàn ông đảm đang và biết lo toan cho gia đình mình. Hắn lau dọn nhà cửa, rửa chén bát, phơi đồ và chơi đùa cùng con gái của Liz.
Nhưng Ted vẫn vô công rồi nghề, hầu hết tiền bạc đều là Liz lo. Sống chung một thời gian, Liz để ý những điểm lạ lùng của Ted. Cô thấy hắn có rất nhiều dụng cụ dùng để giết mổ như dao, búa, cưa… cùng những món đồ kì quặc như quần tất hay đồ lót phụ nữ, các dụng cụ bó bột tay chân, nạng... Có lúc Liz còn tìm thấy cả mặt nạ trượt tuyết, rìu phá băng và còng tay trên xe của Ted. Liz cảm thấy có gì đó không ổn với Ted, một điều đó gì bí ẩn và khó hiểu mà cô không giải thích được. Ted thường xuyên lạm dụng Liz. Khi tức giận, hắn thường xuyên buông lời thóa mạ và thậm chí còn dọa giết cô. Dẫu vậy, Liz yêu Ted điên cuồng và ngây dại, cô không dám để mất hắn và Ted biết điều đó.
Năm 1970, Ted và Liz quyết định kết hôn. Liz đã có thai nhưng lại bỏ cái thai đó vì không đủ điều kiện. Cuộc sống cứ thế trôi qua, Liz mải mê kiếm tiền còn Ted cứ lêu lổng ban ngày rồi giết người ban đêm. Khi hồi tưởng lại, Liz kể về một vài ký ức lạnh sống lưng của cô: thi thoảng cô giật mình tỉnh dậy giữa đêm và thấy Ted đang dùng đèn pin soi và mò mẫm xương sống của cô. Một lần khác, hôm đó là ngày làm lễ rửa tội cho con gái của Liz thì Ted đến trễ, khi xuất hiện thì trông hắn nhợt nhạt và mệt mỏi như thể đã thức trắng đêm. Ted nhìn Liz cười và nói: “Cũng đáng sợ ghê chứ?”. Biết đâu được đêm trước đó Ted vừa mới hạ sát một cô gái nào đó?
Năm 1974, Ted bỏ lại Liz và con gái cô để đến sống ở Utah với lý do theo học trường Đại học Luật Utah. Họ vẫn trao đổi thư từ với nhau và thăm nom nhau. Qua thời gian, số lần viết thư và đến thăm cũng dần thưa đi, Ted tỏ ra hời hợt với Liz hơn, ít viết thư cho cô hơn dù vẫn một mực rất yêu cô. Nhưng có một điều mà Ted không hề hay biết mãi cho đến những năm trong khu tử tù: Liz là người đã dẫn cảnh sát Seattle tìm đến Ted sau vụ án Hồ Sammamish.Ở thời điểm đó, chân dung phác họa nghi phạm vụ án xuất hiện trên khắp các mặt báo và tin tức, Liz thấy hình ảnh đó rất giống Ted. Cô bắt đầu xâu chuỗi tất cả mọi thứ: hành tung bí ẩn của Ted, những món đồ kì quặc cô tìm được, sự vắng mặt của Ted vào đúng ngày các vụ án xảy ra… Và Liz quyết định gọi cho cảnh sát để báo với họ rằng bạn trai của cô trùng khớp với những mô tả về nghi phạm kia. Sau khi Ted chuyển đến Utah được hai tháng, Liz thấy báo chí bắt đầu đưa tin về những vụ bắt cóc và mất tích ở hạt King, bang Utah. Cô bắt đầu lo lắng về việc này và gọi cho cảnh sát ở đó nhưng họ nói rằng họ đã kiểm tra và thấy Ted không có gì đáng ngờ.
Liz tiếp tục đóng một vai trò quan trọng với Ted, Liz giống như một bến đò tạm bợ và hắn chỉ tìm đến cô khi thấy cô đơn không có ai bên cạnh. Vì độ quan trọng của Liz trong câu chuyện của Ted Bundy nên chúng ta nên nói sơ qua nhân vật này.

To be continued...

  • Nguồn: Tổng hợp
  • Tác giả: Gypsy Lord VOZforum

*** Các tài liệu tham khảo:
  • Wikipedia
  • Conversations with a Killer: The Ted Bundy Tapes.
  • The Stranger Beside Me
  • Extremely Wicked, Shockingly Evil and Vile.
  • The Only Living Witness: The True Story of Serial Sex Killer Ted Bundy
 

Attachments

Gypsy Lord

Junior Member
Part 2

Sa lưới

Ngày 16 tháng 8 năm 1975, cảnh sát tuần tra Bob Hayward phát hiện một chiếc Bug màu nâu đáng ngờ đi trên đường lúc đêm hôm khuya khoắt. Buổi chiều hôm đó khi đang chuẩn bị vào ca trực thì Bob đã thấy chiếc xe này lảng vảng trong khu nhà mình. Thị trấn Granger là một khu ngoại ô vắng vẻ nằm ngoài rìa thành phố Salt Lake, bang Utah. Bob biết tất cả cư dân ở đây và cả những chiếc xe của họ. Chiếc Bug màu nâu đó không hề nằm trong trí nhớ của ông, Bob ngay lập tức chú ý đến chiếc xe đó và đã đuổi theo khi phát hiện nó lảng vảng trong đêm. Khi thấy có cảnh sát truy đuổi, chiếc Bug tăng tốc cố gắng trốn thoát nhưng không thành. Tài xế của chiếc xe đó không ai khác chính là Ted Bundy. Bob cùng cộng sự của mình lục soát chiếc xe và tìm thấy nhiều đồ vật khả nghi: mặt nạ trượt tuyết, mặt nạ làm từ quần tất phụ nữ, còng tay, xà beng, rìu phá băng và một số trang bị dùng cho việc trộm cắp khác… Ghế trước bên phải của chiếc xe bị tháo ra. Cảnh sát đến khám xét nơi ở của Ted và tìm thấy một bản đồ ở Wildwood Inn cùng một sách hướng dẫn của trường trung học Viewmont. Nhưng cảnh sát không có đủ cơ sở để bắt giam hắn. Ted kể lại rằng lúc đó, cảnh sát đã bỏ sót một sấp ảnh paraloid chụp những nạn nhân của hắn sau khi giết họ, hắn lưu lại như chiến lợi phẩm của mình. Sau lần hút chết đó, Ted đã đem đốt tất cả mớ ảnh đó.

1584624221848.png

Chiếc Bug nổi tiếng của Ted Bundy.

Dù thoát được nhưng Ted đã trở thành nghi phạm số một của cảnh sát thành phố Salt Lake, họ bắt đầu liên lạc với cảnh sát Seattle và Liz để điều tra thêm. Ít lâu sau đó, cảnh sát Colorado cũng vào cuộc để điều tra về vụ án mạng của Caryn Campbell và Julie Cunningham. Ba cơ quan hành pháp kết hợp với nhau để điều tra thêm về Ted Bundy, còn Ted thì không hề hay biết rằng Liz đang tiếp tay cho họ.

Tháng 9 năm 1975, Ted bán chiếc Bug của mình cho một thanh niên ở Midvale nhưng FBI đã truy ra được chiếc xe đó và tịch thu. Khi rã toàn bộ chiếc xe ra, họ tìm thấy những mẫu tóc khớp với mẫu tóc của Caryn Campbell, Melissa Smith và Carol DaRonch, không thể có sự trùng hợp đến vậy khi cả ba nạn nhân của ba vụ án khác nhau, ở ba địa điểm khác nhau lại xuất hiện trên cùng một chiếc xe. Ted không hề ở cùng Liz trong những đêm các vụ án mạng và bắt cóc xảy ra, nói cách khác Ted không có chứng cứ ngoại phạm.

Tháng 10 năm 1975, Ted quay lại Washington một thời gian ngắn, cảnh sát Seattle không đủ chứng cứ khép tội giết người cho Ted nhưng vẫn theo hắn rất sát sao. Ted biết điều đó và dù rất bực bội nhưng không thể làm gì khác. Trong thời gian lưu trú ở Seattle, Ted thường xuyên gặp Ann Rule, một nhà văn chuyên viết về đề tài tội phạm và là một người bạn rất thân của Ted vào những năm 60 khi họ làm tình nguyện viên ở đường dây nóng tự sát. Ann có mối quan hệ rất tốt với sở cảnh sát Seattle nên đây là cách rất tốt để Ted moi móc thông tin liên quan đến mình. Nhưng Ann cũng thừa thông minh để hiểu Ted muốn gì ở cô. Bản thân Ann cũng mong rằng bạn mình không phải là thủ phạm gây ra những vụ án mạng khủng khiếp kia.

Cảnh sát Colorado và thành phố Salt Lake thu thập được thêm nhiều bằng chứng chứng minh sự liên quan của Ted với vụ án của Caryn Campbell ở Wildwood Inn, đủ để khởi tố hắn tại bang Colorado. Nhưng trước tiên, Ted phải hầu tòa vụ bắt cóc Carol DaRonchở bang Utah sau khi cảnh sát thành phố Salt Lake mời Carol đến để nhận diện Ted. Ted cố gắng hết sức để thay đổi diện mạo của mình, hắn đổi đường ngôi chải tóc, cắt tóc, cạo râu và thay quần áo nhưng Carol vẫn có thể chỉ ngay ra vị trí của Ted. Và cũng bắt đầu từ phiên tòa xử vụ bắt cóc này, các cơ quan hành pháp nhận ra rằng họ phải đối mặt với một loại tội phạm hoàn toàn mới: xảo quyệt, mưu mẹo, tàn bạo và cực kỳ thông minh.



Lưới trời lồng lộng…


Tháng 2 năm 1976, Ted Bundy lần đầu bước ra vành móng ngựa. Hắn bị truy tố về tội hành hung và bắt cóc Carol DaRonch hồi tháng 10 năm 1975. Tuy vậy, Ted lại rất lạc quan về khả năng thắng kiện của mình. Ted từng theo học ngành luật ở Đại học Puget Sound và Đại học Luật Utah. Trước đó, hắn cũng hoạt động trong các chiến dịch tranh cử, chính trị và còn làm việc tại phòng tội phạm thuộc sở cảnh sát Seattle, hắn còn có nhiều mối quan hệ với những nhân viên cơ quan hành pháp nên rất am hiểu luật pháp. Nhưng mớ kiến thức đó đã làm Ted đã trở nên ngạo mạn và khinh thường người khác, kể cả luật sự biện hộ của mình.

Ted đối mặt với Carol DaRonch trong phiên tòa đầu tiên của mình. Hắn giữ một gương mặt lạnh lùng, đầy tự tin và nhìn chằm chằm vào Carol trong suốt thời gian phiên tòa diễn ra. Carol lúc bấy giờ chỉ là một thiếu nữ 18 tuổi, phải đối mặt với chính kẻ từng cố giết mình mới vài tháng trước đã là một thử thách rất khó khăn, đã vậy còn bị hắn nhìn chằm chằm, đôi lúc còn nhếch mép cười khiêu khích thì Carol khó có thể nào giữ được sự bình tĩnh.

Lời khai của Carol có phần run rẩy và không tự tin, tạo cơ hội cho Ted và luật sư của hắn khai thác triệt để. Luật sư của Ted lúc bấy giờ là John O’Connell, một luật sư có tiếng và kinh nghiệm. Ông rất lạc quan về khả năng thắng kiện của Ted vì lời khai của Carol, theo ông, vẫn có vài điểm mâu thuẫn chưa được làm rõ. Nhưng thẩm phán Stewart Hanson Jr. đã tuyên án Ted có tội với mức án mười lăm năm tù. Ted như tan vỡ sau khi nghe phán quyết. Hắn không còn được tự do hưởng thụ cuộc sống, đi đến những nơi hắn muốn và hơn hết, hắn sẽ giải tỏa cơn khát máu của mình như thế nào nếu bị nhốt trong bốn bức tường 24/7?

1584624267401.png

Carol DaRonch đối mặt với Ted Bundy tại tòa. Nguồn: Google.

Về phía Liz, cô suy sụp hoàn toàn vì người cô hết mực yêu thương phải ngồi tù 15 năm. Và trên hết, cô cảm thấy vô cùng tội lỗi vì có thể chính cô đã góp phần đẩy Ted đến kết cục này. Nhưng Ted vẫn tỏ ra rất điềm đạm, hắn tự tin rằng tài năng của hắn sẽ tự đưa mình ra khỏi mớ hỗn độn đấy. Nhưng Ted vẫn còn một thử thách nữa ở phía trước: phiên tòa xử vụ giết Caryn Eileen Campbell ở Wildwood Inn, Colorado. Thám tử Michael Fisher của sở cảnh sát Colorado đang rất mong được gặp Ted ở tòa án Garfield.

Cuối tháng 2 năm 1976, phiên tòa thứ hai của Ted bắt đầu. John O’Connell tiếp tục là luật sư bào chữa cho Ted. Bên nguyên đưa ra hàng loạt các chứng cứ rất thuyết phục chứng minh sự liên quan của Ted đến vụ án mạng này: mẫu tóc của Caryn Cambpell trong chiếc Bug mà Ted từng sử dụng, những hóa đơn đổ xăng ở xung quanh khu vực Wildwood Inn trước và trong ngày Caryn Campbell mất tích… Ted hoàn toàn không có chứng cứ ngoại phạm, hơn nữa John chỉ là luật sư giỏi ở Utah, luật của bang Colorado khác rất nhiều so với Utah nên xem ra John cũng chả khác một luật sư mới ra trường ở đây. Sau một tuần, tòa tuyên án Ted phạm tội giết người và bị chuyển đến nhà tù Glenwood Springs để thụ án, mức án dành cho hắn là chung thân.

Một lần nữa, Liz sụp đổ khi nghe bản án dành cho người cô yêu. Mặc cảm tội lỗi trỗi dậy và giày xéo Liz. Còn Ted thì cũng thất vọng không kém vì hắn luôn tự tin vào trí tuệ của mình. Hắn xem thường tất cả cảnh sát, luật sư và cả thẩm phán. Hắn nghĩ mình sẽ chiến thắng. Hai thất bại liên tiếp quả là một sự sỉ nhục với Ted. Cơ hội để hắn được tự do gần như không có. Nhưng sự xảo quyệt của Ted cùng với khát khao được tự do đã giúp Ted tạo ra kỳ tích không tưởng.

Đào tẩu: màn 1, cảnh 1

1584624330621.png

Tòa nhà nơi xử vụ án sát hại Caryn Campbell. Nguồn: Google.

Ted được chuyển đến nhà giam hạt Pitkin, Aspen, Colorado để tiến hành xử sơ thẩm. Hắn đã thuyết phục thẩm phán cho phép hắn tự làm luật sư bào chữa cho chính mình. Ted đề nghị được tham khảo các tài liệu về luật Colorado trong thư viện, lúc nào hắn cũng ôm một mớ sách vở giấy tờ bên hông cùng với điệu bộ rất ung dung. Trong thời gian này, Liz vẫn thường xuyên đến thăm hắn nhưng cô không phải là phụ nữ duy nhất đến đây. Ngoài Liz còn có mẹ Ted, Ann Rule và Carole Ann Boole. Carole là đồng nghiệp cũ của hắn, cô đã có con nhưng li dị chồng. Carole có tình cảm đặc biệt với Ted và sẵn sàng làm tất cả những gì Ted yêu cầu. Trong thời gian ở trong tù, Ted cho thấy khả năng thao túng phụ nữ của hắn tốt như thế nào. Tiền tiêu vặt, thuốc lá và nhu yếu phẩm trong tù của Ted đều do Liz, Ann và Carole đem vào. Nhưng cái Ted cần là sự tự do, hắn thèm khát được thoát ra khỏi nhà giam này nên liên tục tìm cách đào tẩu. Quản giáo không ít lần tìm được những thứ có thể dùng để vượt ngục trong tư trang của Ted, hắn không bao giờ từ bỏ hy vọng của mình và tìm mọi cách có thể để được tự do, và hắn nảy ra một ý tưởng vô cùng táo bạo.

Mỗi ngày, Ted được áp giải đến thư viện để nghiên cứu và tìm hiểu luật, chuẩn bị cho phiên sơ thẩm diễn ra vào ngày 7 tháng 6 năm 1977. Thư viện này nằm trong cùng một tòa nhà và ở cùng tầng với phòng xử án. Ted bắt đầu ước lượng chiều cao từ cửa sổ của thư viện xuống mặt đất, quan sát địa hình xung quanh và tính toán khoảng cách từ điểm này đến điểm kia. Ở phòng giam của mình, hắn liên tục nhảy từ tầng trên của giường xuống dưới đất để giúp xương khớp của hắn chắc chắn hơn và có thể chịu được va chạm mạnh khi nhảy từ trên cao xuống. Hắn còn tập chạy bộ qua lại trong căn phòng giam diện tích 4 mét vuông đó để tăng thể lực cho mình. Ted tập luyện liên tục ba tháng ròng để chuẩn bị cho ngày trọng đại. Hắn còn để râu tóc thật dài và xồm xoàm, đến trước ngày bắt đầu phiên sơ thẩm thì cắt tóc, cạo râu và chuẩn bị một bộ đồ mới để lẩn trốn dễ dàng hơn.

Ngày 7 tháng 6 năm 1977, phiên sơ thẩm xét xử vụ án giết Caryn Cambpell bắt đầu. Trong đầu Ted chả có gì ngoài những viễn cảnh được tự do. Đến giờ nghỉ giữa phiên xử, Ted xin được vào thư viện để tham khảo thêm. Vì có vai trò là luật sư bào chữa cho chính mình nên Ted được thẩm phán miễn đeo xích và còng tay. Khi bước đến gần cửa sổ, Ted quay lại một lần nữa để quan sát xem có ai đi theo hắn không. Căn phòng thư viện rộng lớn chỉ có duy nhất một mình hắn, ngoài cửa có vài ba cảnh sát đang mải mê hút thuốc và tán dóc không hề để ý đến Ted. Sau vài giây lưỡng lự, Ted trèo lên khung cửa sổ và nhảy xuống từ độ cao 5 mét. Cú nhảy khiến hắn bị bong gân mắt cá chân nhưng khao khát tự do đã tiếp cho Ted một sức mạnh phi thường. Một phụ nữ đi đường chứng kiến cảnh tượng này đứng chết trân không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau khi tiếp đất, Ted lập tức đứng dậy và chạy về hướng núi Aspen. Khi cảnh sát phát hiện ra có gì đó không ổn thì đã quá trễ, họ đã mất Ted, hậu quả của việc có không biết giữ thì bây giờ có tìm cũng chả biết tìm ở đâu.

Chạy đâu cho thoát?
Tin một tên giết người nguy hiểm trốn thoát thành công khỏi tòa nhà có hàng chục cảnh sát canh gác khiến dân cư Aspen vô cùng hoang mang và lo sợ. Toàn bộ lực lượng cảnh sát thành phố được huy động, họ dùng xe chuyên dụng, chó nghiệp vụ, trực thăng… tất cả những gì họ có để truy lùng Ted Bundy. Cả FBI cũng vào cuộc. Họ chặn toàn bộ lối ra vào thành phố, lục soát từng người, từng phương tiện nhưng không tài nào tìm được Ted. Dù sao thì khả năng Ted ra khỏi Aspen là rất thấp, hắn không có tiền, lương thực và quần áo để chống chọi với cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng Tây Bắc Hoa Kỳ.

Về phần Ted, sau khi thoát được đến chân núi Aspen, hắn đột nhập vào một căn chòi gỗ không có người ở. Hắn tìm được một ít đồ ăn và vài bộ đồ. Ted có chỗ trú tạm nhưng không thể ở lâu được vì chủ căn chòi có thể quay lại bất kỳ lúc nào. Ông trời dường như không bằng lòng với hành vi của hắn, trời mưa tầm tã cùng với cái lạnh thấu xương đã làm Ted dần dần kiệt sức, hắn vừa đói, vừa khát lại vừa lạnh, cổ chân thì sưng tấy, di chuyển khó khăn. Hơn nữa, hắn còn bị lạc giữa một vùng núi thênh thang. Ted đánh liều quay ngược về thành phố Aspen và may mắn ăn cắp được một chiếc xe hơi cùng với một bộ đồ mới. Nhưng chưa chạy được bao xa thì Ted gặp phải một chốt canh, bốn bề đều là cảnh sát thì chỉ có nước mọc cánh mới thoát được. Ted bước ra khỏi xe, hắn đã sụt mất vài kilogram, gương mặt nhợt nhạt không có sức sống của hắn cũng không thể giúp hắn qua mặt cảnh sát. Sau một tuần trốn chạy, Ted Bundy đã bị bắt. Dù không gây hậu quả nghiêm trọng nhưng hắn đã cho mọi người thấy không thể xem thường hắn được. Trong chiếc xe mà Ted ăn cắp, họ tìm thấy vài tấm bản đồ của Aspen bị vẽ nguệch ngoạc, cho thấy Ted đã lên kế hoạch rất chi tiết cho lần vượt ngục này.

1584624378594.png

Ted Bundy rạng rỡ trước ống kính khi bị bắt sau một tuần vượt ngục. Nguồn: Google.

Mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm, cách sát được một phen hú hồn, người này đổ lỗi cho người kia vì chểnh mảng việc canh giữ một tên tội phạm nguy hiểm. Ted thì lại rất hả hê, hắn giễu cợt tất cả cơ quan hành pháp, mỉa mai họ, sỉ nhục họ. Hắn đã chứng minh được mình mới là người thông minh còn cảnh sát hay luật sư chỉ là một lũ ngu si. Hắn gọi điện thoại cho hết người này đến người khác để khoe chiến công của mình.

Cảnh sát Glenwood Springs đề cao cảnh giác với Ted hơn sau vụ vượt ngục. Ted phải đeo xích và luôn có người đi theo hắn mỗi khi ra khỏi phòng giam. Còn phòng giam của hắn cũng được gia cố thêm vài ba lớp khóa kiên cố nữa. Việc vượt ngục còn thêm vào hồ sơ của hắn một dấu trừ rớt lớn. Theo phía công tố viên thì cả hai vụ án ở Utah và Colorado đều đang rất có lợi cho Ted, nếu kiên nhẫn hơn thì hắn đã có thể được tự do, nhưng hành động nông cạn này đã đóng thêm một chiếc đinh vào quan tài của Ted.

Dù vậy, Ted vẫn chưa từ bỏ hy vọng được tự do. Hắn tiếp tục tìm kiếm cách để thoát khỏi nhà giam, để được tự do đi lại, được ăn những món ăn mình yêu thích, được làm tình và được giết chóc. Khao khát mãnh liệt đó một lần nữa giúp Ted thực hiện một kỳ tích khó tin nữa.

Đào tẩu: màn 1, cảnh 2
Mùa Giáng Sinh năm 1977 khá ảm đạm với Ted. Trong lúc những tù nhân khác được hưởng không khí Giáng Sinh cùng với người thân của mình trong nhà giam Glenwood Springs thì Ted lại miệt mài đọc sách và ghi chép trong phòng giam của mình. Sau vụ vượt ngục lần trước, Ted bỗng dưng ăn ít hơn, hắn gầy đi trông thấy, thường xuyên bỏ bữa và ít ra ngoài. Đêm ngày 30 tháng 12 năm 1977, mọi người nô nức trong không khí chào đón năm mới thì căn phòng của Ted lại im ắng. Khay đồ ăn của hắn vẫn y nguyên, hắn lại bỏ bữa, quản giáo thì cũng đã quá quen thuộc với chuyện này nên họ không quan tâm lắm.

Sáng ngày 31 tháng 12 năm 1977, ngày cuối cùng của năm, quản giáo đến buồng giam của Ted để kiểm tra. Khay đồ ăn vẫn ở đó, những lớp khóa trên cửa phòng vẫn nguyên vẹn, bên trong Ted đang cuộn mình trong chăn. Khi bước vào phòng, quản giáo hốt hoảng khi thấy phía dưới lớp chăn đó chỉ là những chồng sách, trên trần nhà ở chỗ bóng đèn có một lỗ nhỏ vừa đủ cho một người gầy chui qua, Ted Bundy đã trốn thoát. Lần này Ted sáng tạo hơn so với lần trước. Phía trên phòng giam của hắn là một phòng tắm tập thể dành cho các tù nhân, hắn phát hiện ra việc này khi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ở phía trên mỗi khi đến giờ vệ sinh cá nhân của tù nhân. Ted bắt đầu quan sát xung quanh phòng tắm tập thể này, hắn để ý ở ngoài nhà tắm là một phòng gác, trong đó chỉ có một người canh gác, bước ra khỏi căn phòng đó chính là thế giới tự do mà Ted vẫn luôn khao khát được quay lại. Bằng một cách nào đó, Ted đã tìm được một dụng cụ đủ bén để giúp hắn cưa một lỗ nhỏ trên trần phòng giam ở vị trí bóng đèn điện. Phải mất vài ngày để hắn cưa xong vì Ted chỉ có thể làm việc này vào giờ tù nhân đi tắm, tiếng nước chảy và nói chuyện sẽ làm át đi tiếng cưa. Ted còn cố tình bỏ bữa để giảm cân xuống mức tối đa, giúp hắn chui lọt qua cái lỗ trên trần nhà.

1584624404930.png

Hiện trường phòng giam Ted Bundy trốn thoát. Nguồn: Google.

Đêm ngày 30 tháng 12 năm 1977, lợi dụng lúc mọi người không chú ý, hắn đã treo qua trần nhà, thoát lên phòng tắm tập thể và lẻn được vào văn phòng của người gác đêm đó. Ted lấy được vài bộ quần áo cùng một ít tiền mặt rồi đường đường chính chính bước qua cánh cửa như một công dân bình thường. Cảnh sát Glenwood Springs có một ngày Tết rất đáng quên. Họ lại để xổng mất tên sát nhân vô cùng nguy hiểm và ranh ma. Và lần này, họ phát hiện trễ mất gần mười sáu tiếng đồng hồ, Ted đi đến đâu thì chỉ có Chúa mới biết.

To be continued...

  • Nguồn: Tổng hợp
  • Tác giả: Gypsy Lord VOZforum

*** Các tài liệu tham khảo:
  • Wikipedia
  • Conversations with a Killer: The Ted Bundy Tapes.
  • The Stranger Beside Me
  • Extremely Wicked, Shockingly Evil and Vile.
  • The Only Living Witness: The True Story of Serial Sex Killer Ted Bundy
 

Gypsy Lord

Junior Member
Part 3

Mùa xuân đẫm máu ở Florida
17 tiếng sau khi thoát khỏi Glenwood Springs, Ted đặt chân đến Chicago và từ Chicago, hắn bắt xe lửa đến Ann Arbor, Michigan. 5 ngày sau đó, Ted ăn cắp một chiếc xe và đi thẳng đến Atlanta rồi lên xe đò đến Tallahassee, Florida. Hành trình này mất 8 ngày, tiền mà Ted sử dụng được đều từ những thẻ tín dụng mà hắn ăn cắp được. Khi đến Tallahassee, Ted cụ trú trong khu vực ký túc xá của trường Đại học Florida. Hắn thuê một phòng trọ ở đây dưới tên Chris Hagen. Hắn tự nhận mình là một học sinh luật trường Đại học Florida. Với một anh sinh viên đẹp trai, cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng, lịch sự thì chả có ai đề phòng làm gì. Một cô gái thuê phòng trong cùng căn nhà với Ted từng có thời gian hẹn hò và đi chơi với hắn đã không khỏi lạnh sống lưng khi biết sự thật về Ted.

Ted đón năm mới trên bãi biển đầy nắng của Florida và quyết định bỏ lại mọi thứ ở sau lưng, sống một cuộc sống bình thường và đơn giản. Ted ăn cắp được một chiếc xe đạp thể thao và trưng ở trong nhà, hắn rất tự hào về chiếc xe đó. Mỗi buổi chiều Ted đều đạp xe ngắm cảnh, cuộc sống trôi qua một cách êm đềm. Nhưng Ted chả biết tìm việc ở đâu, tiền nhà thì mới chỉ cọc được một ít, hắn không có việc làm mà chủ nhà thì chả mặn mà với mấy cái thẻ tín dụng hắn ăn cắp được ở mấy quán ăn và tiệm tạp hóa. Cuộc sống êm ả này chỉ kéo dài được một tuần trước khi thói quen cũ của Ted trỗi dậy.

Khoảng 2 giờ sáng ngày 15 tháng 1 năm 1978, Ted đột nhập vào nhà hội nữ sinh Chi Omega từ cửa sau, hắn mang theo một thanh gỗ to với cơn khát máu sau 1 năm không được giết chóc. Căn phòng đầu tiên hắn ghé vào là phòng của Margaret Bowman, 21 tuổi, sinh viên trường Đại học Florida. Margaret đang say giấc nồng thì Ted giáng một đòn chí mạng vào đầu của cô, sau đó hắn dùng vớ nylon siết cổ nạn nhân. Ted siết mạnh đến mức cổ của Margaret biến dạng và bị thắt nhỏ lại còn ½ kích thước bình thường, hãy tưởng tượng bạn lấy sợi dây và siết cái gối ôm thật mạnh làm chỗ siết bị thắt lại. Margaret chết ngay lập tức, Ted hãm hiếp thi thể của cô rồi bước ra ngoài để tìm con mồi khác.

Nạn nhân tiếp theo của Ted là Lisa Levy, 20 tuổi, sinh viên trường Đại học Florida. Cô đang nằm trong căn phòng ngay cạnh phòng Margaret. Ted bước vào phòng rồi dùng thanh gỗ mang theo đánh thật mạnh vào đầu rồi siết cổ Lisa. Chưa thỏa mãn, Ted tiếp tục hãm hiếp thi thể của Lisa, cắn đứt lìa một đầu vú của cô và cắn thật mạnh vào mông trái Lisa, để lại hai dấu răng rất rõ trên đó. Chưa hết, hắn vớ lấy chai xịt tóc gần đó và nhét vào âm đạo của Lisa. Lisa cũng chết ngay lập tức sau khi bị tấn công.

1584624615862.png

Hiện trường của Margaret Bowman. Nguồn: Google.

Sau đó, Ted vào phòng của Karen Chandler và Kathy Kleiner. Hắn vẫn dùng thanh gỗ kia để tấn công hai nạn nhân đang ngủ. Tuy nhiên, Karen và Kathy may mắn sống sót, Karen bị gãy răng, chấn động não, vỡ xương hàm và gãy ngón tay, còn Kathy bị vỡ xương hàm và có một vết rạch rất sâu và dài trên vai cô. Chỉ trong vòng vài chục phút, Ted tấn công bốn cô gái đang ngủ, giết hai người và làm bị thương hai người. Ở phía trên lầu, Nita Neary, một nữ sinh trường Đại học Florida định xuống dưới nhà thì cô linh cảm có gì đó vô cùng nguy hiểm và độc ác đang ở dưới lầu nên đã quyết định quay lại phòng của mình. Ở dưới lầu, Connie Hastings đột ngột tỉnh giấc như linh tính thấy có chuyện chẳng lành. Cô vừa hé cửa ra ngoài thì thoáng thấy bóng một gã đàn ông lạ mặt chạy ra khỏi nhà từ cửa sau.
Connie nhanh chóng gọi tất cả thành viên trong nhà Chi Omega dậy, nhưng vắng bốn người là Margaret Bowman, Lisa Levy, Kathy Kleiner và Karen Chandler. Mọi người đổ xô vào phòng của Lisa và kinh hoàng khi thấy cô đang nằm trên một vũng máu, cả bốn người đều bị tấn công rất dã man và có thể đã chết. Một thành viên trong nhà nhanh chóng gọi cảnh sát đến. Cảnh sát trưởng Tallahassee, Kenneth Katsaris, là người phụ trách vụ trọng án này. Khám nghiệm tử thi cho thấy Margaret Bowman và Lisa Levy đã tử vong, còn Kathy Kleiner và Karen Chandler đang trong tình trạng nguy kịch. Trong lúc đang giải quyết hiện trường vụ án ở Chi Omega, Ken lại nhận được điện thoại của một người dân cách căn nhà Chi Omega không xa nói rằng ông nghe thấy những tiếng đánh đập rất lớn từ nhà kế bên như thể ai đó đang bị hành hung. Ken thầm nghĩ có lẽ nào tên sát nhân ghê tởm kia vẫn không thể kiềm chế thú tính của mình sau khi vừa sát hại và làm bị thương 4 người nên lại tiếp tục tấn công một người nữa? Khi đến nơi thì đúng là có một cô gái khác bị tấn công, nạn nhân thứ năm của Ted Bundy chỉ trong vòng một tiếng.
Khi vừa đi khỏi Chi Omega khoảng tám dãy nhà thì Ted thấy Cheryl Thomas, 21 tuổi, sinh viên trường Đại học Florida đi làm khuya về. Hắn lẻn vào nhà của Cheryl và hành hung cô. Ted nhặt một thanh gỗ và giáng rất mạnh vào đầu Cheryl. Hàng xóm của cô nghe thấy tiếng động đáng ngờ vào lúc 4 giờ sáng nên lập tức gọi cảnh sát. May mắn là Cheryl vẫn còn sống nhưng cô phải chịu thương tật vĩnh viễn giống Kathy và Karen.
Mức độ bạo lực và dã man của năm vụ án làm chấn động cả thành phố Tallahasse. Những sinh viên trường Đại học Florida, đặc biệt là nữ, sống trong lo sợ. Ai lại có thể làm những chuyện kinh khủng như vậy? Động cơ là gì? Cảnh sát Tallahassee không thể khoanh vùng, họ không có manh mối và nghi phạm. Nhân chứng duy nhất của họ là Connie Hastings nhưng cô chỉ kịp nhìn thấy Ted trong thoáng chốc giữa đêm tối. Bản phác họa theo lời tả của Connie vẫn không đủ cho cảnh sát nhận diện nghi phạm. Một vụ án bế tắc… Những gì họ có là một chiếc mặt nạ làm từ quần tất phụ nữ, vài mẫu tinh trùng và tóc của thủ phạm ở hiện trường của Cheryl Thomas. Thời bấy giờ, công nghệ DNA vẫn chưa được áp dụng nên những mẫu tinh trùng đó cũng không giúp được gì cho họ. Mùa xuân năm 1978 là một mùa xuân tang tóc của Đại học Florida.

Nạn nhân cuối cùng
Đầu tháng 2 năm 1978, Ted ăn cắp một chiếc van gần Đại học Florida. Hắn còn cẩn thận ăn cắp một biển số xe của một người hàng xóm gần nhà hắn và gắn vào chiếc xe ăn cắp được. Ted dùng chiếc xe đó đi hơn 200 km về phía thị trấn Jacksonville. Tại đây, hắn tìm được một con mồi tiềm năng, Leslie Parmenter, 14 tuổi. Ted thấy cô bé vừa tan học và đang đứng chờ người thân đến đón. Hắn tiếp cận Leslie và tự giới thiệu mình là Richard Burton, làm nghề lính cứu hỏa. Đúng lúc Ted định bắt Leslie thì anh trai cô bé tới và đuổi Ted đi, hắn lấm lét bỏ chạy và không hề hay biết Leslie là con gái của cảnh sát thưởng Jacksonville. Tuy nhiên, Ted cũng không có dự định sẽ quay lại đây thêm lần nào nữa vì đã có người nghi ngờ và biết mặt hắn.
Ted tiếp tục đi tiếp 100 km nữa đến thành phố Lake và dừng xe ở phía sau khuôn viên trường trung học Lake City. Kimberly Dianne Leach, 12 tuổi, đi lấy học cụ giúp giáo viên của mình. Cô bé đi đường tắt ra phía sau trường và Ted ngay lập tức chớp lấy thời cơ bắt cóc Kimberly. Hắn chở nạn nhân đến một khu vực khá xa để cưỡng hiếp rồi giết. Ở nhà, gia đình Kimberly vẫn chưa thấy cô bé về dù trời đã tối nên đã báo cảnh sát nhưng phải mất bảy tuần họ mới tìm thấy xác cô bé bị nhét vào một cái tổ heo rừng gần công viên Sunwanee River, sát đó là chiếc van mà Ted đã bỏ lại cách Lake City gần 60 km.
Không có nhân chứng nào nhìn thấy rõ mặt của Ted, họ cũng không để ý biển số xe hắn đi. Chỉ có vài người thấy một gã đàn ông lạ mặt trên một chiếc van màu trắng đậu sau trường trung học Lake City ở thời điểm Kimberly mất tích. Ted rất kinh nghiệm trong việc bắt cóc nạn nhân, hơn nữa Kimberly chỉ là một cô bé 12 tuổi thì khó có thể chống cự được một gã đàn ông cao to đang ở độ tuổi sung mãn. Hắn chở nạn nhân đi ra xa địa điểm bắt cóc nên không hề có bất kỳ manh mối nào rớt lại ở đó, cũng chính vì thế mà việc tìm kiếm các nạn nhân phải mất nhiều tuần, thậm chí là nhiều tháng. Những gì thu thập được ở hiện trường chỉ là vài mẫu tinh trùng dính trên quần lót của Kimberly cùng với những mẫu tóc và vải quần áo của hung thủ.

… Tuy thưa nhưng khó thoát
Tình trạng vô công rồi nghề dần đưa Ted vào tình cảnh túng khó. Hắn không có tiền trả tiền thuê nhà. Cảnh sát ngày càng điều tra gắt gao hơn, một vòng vây được siết chặt quanh khuôn viên ký túc xá Đại học Florida. Khổ chủ của chiếc xe van màu trắng Ted ăn cắp được đã trình báo với cảnh sát nên họ đưa ra giả thuyết có thể hung thủ vụ án Chi Omega đã ăn cắp xe đó và trốn thoát. Họ còn thu thập được biển số xe của chiếc van đó rớt lại, nghĩa là hung thủ đã tháo biển số xe ra và dùng một biển số giả. Cũng có người ở gần khu vực đó trình báo mất biển số xe, từ đó cảnh sát có thể định hình được phương tiện với biển số họ cần tìm.
Ted nghe ngóng rất kỹ tình hình. Với diện mạo ưa nhìn và thái độ nhã nhặn nên hắn dễ dàng làm quen và bắt chuyện với nhiều người. Hắn hiểu rằng cái dây thòng lọng đang siết chặt vào cổ hắn, nếu còn lưu lại đây càng lâu thì nguy cơ bị tó càng cao. Hơn nữa cũng chả có tiền mà trả tiền nhà nên “tẩu vi thượng sách”. Đêm ngày 12 tháng 2 năm 1978, bốn ngày sau khi giết hại Kimberly Leach, Ted đã dọn đồ đạc của mình lên chiếc Volkswagen Bug vừa ăn cắp được để trốn khỏi Tallahassee. Ted ăn cắp một biển số xe để gắn vào chiếc Bug này.
Khi đi đến Pensacola, Ted vô tình đi vào một ngõ cụt và phải vòng đầu xe lại. Đúng lúc đó, David Lee, sĩ quan cảnh sát thuộc sở cảnh sát Pensacola đi đến và để ý chiếc xe lạ kia. Ở cuối ngõ cụt đó là một nhà hàng quen của David. Ông biết đầu bếp của nhà hàng và biết cả chiếc xe của người đó, nhưng ông đầu bếp nọ không đi xe Bug và cũng chả bao giờ rời nhà hàng trễ đến thế. David ngay lập tức tiếp cận xe của Ted và yêu cầu hắn bước xuống xe. Dĩ nhiên David không hề hay biết đứng trước mặt ông là một trong mười cái tên bị FBI truy nã gắt gao nhất lúc bấy giờ. David để ý biển số xe của chiếc Bug, đó là loại biển số dành do xe tải. Ông bắt Ted tại chỗ vì nghi ngờ hắn sử dụng xe phương tiện bị ăn cắp. Ted bất ngờ tấn công David để tẩu thoát nhưng hắn khó có thể thắng được một cảnh sát được đào tạo bài bản. Sau khi bị bắt giữ thì Ted liên tục lẩm nhẩm “Sao mày không giết tao cho rồi?”. David còn tìm được hai mươi mốt thẻ tín dụng bị ăn cắp cùng một chiếc TV không rõ nguồn gốc trong xe của Ted.

1584624916047.png

Ted Bundy sau khi bị cảnh sát bắt tại Florida. Nguồn: Google.

Khi bị áp giải về sở cảnh sát thì Ted từ chối khai nhân thân của mình. Sau một hồi bị tra khảo gắt gao thì hắn nói mình tên Chris Hagen và là sinh viên trường Đại học Florida, hắn còn đưa ra một tấm bằng lái xe tên Chris Hagen. Thời bấy giờ bằng lái xe chỉ là một tờ giấy ghi tên, tuổi và số bằng lái chứ không có ảnh như bây giờ nên khó có thể kiểm chứng. Cảnh sát Tallahassee chỉ tạm tin lời hắn, cái quan trọng nhất là họ có thể đã bắt nghi phạm đầu tiên của vụ án Chi Omega. Ngày hôm sau, tin tức về một gã đàn ông lạ mặt tự xưng là Chris Hagen bị bắt xuất hiện trên khắp các mặt báo. Vài ngày sau, có một người tự xưng mình là Chris Hagen với số bằng lái giống như trên báo đưa tin gọi đến sở cảnh sát Tallahassee, anh ta nói người ở trên báo không phải là mình và rằng anh ta không hề đi ăn cắp xe, kẻ mà cảnh sát đang giữ kia là không phải Chris Hagen. Sự mờ ám của con người bí ẩn kia càng làm cho cảnh sát Tallahassee, đặc biệt là cảnh sát trưởng Ken Katsaris, tin chắc rằng hắn có liên quan đến vụ án Chi Omega.

Ngoan cố
Sau khi bị phát hiện không phải là Chris Hagen, Ted một mực không chịu khai tên thật của mình ra vì hắn đang nằm đầu danh sát bị truy nã của FBI nên nếu khai thì đồng nghĩa với việc lạy ông tôi ở bụi này. Ted bị đưa ra tòa vì tội ăn cắp tài sản, tội này thì không có gì nặng cho lắm, chỉ cần bỏ một ít tiền bảo lãnh là được thả nhưng để được bảo lãnh thì hắn phải xác nhận danh tính của mình mà việc đó thì Ted không muốn. Nhưng hắn không thể cứ thế mãi vì trước sau gì cảnh sát cũng sẽ biết được hắn là ai. Sự tự do ngắn ngủi của Ted chỉ kéo dài hơn hai tháng, lần này thì hắn khó có thể thoát tội. Còn một thứ mà Ted đang rất lo sợ: Florida là bang áp dụng mức án tử hình. Nếu cảnh sát chứng minh được hắn là thủ phạm vụ Chi Omega thì mười mươi là Ted sẽ phải ngồi vào ghế điện.
Sau một thời gian bị giam giữ và cách ly khỏi mọi phương tiện liên lạc, Ted ra một điều kiện với Ken rằng hắn sẽ khai danh tính của mình nếu được gọi điện thoại. Ken đồng ý với yêu cầu này. Người mà Ted gọi không ai khác chính là Liz. Trong suốt hai tháng kể từ khi Ted bỏ trốn, Liz sống trong lo sợ rằng Ted biết được cô đã khai ra hắn cho cảnh sát và sẽ quay lại để trả thù cô. Nhưng trái với những gì Liz nghĩ, Ted vẫn chưa hề hay biết gì về việc đó, hắn vẫn rất ân cần và dịu dàng hỏi thăm cô. Ted nói rằng mình bị cảnh sát Tallahassee bắt giữ và bị tình nghĩ gây ra vụ án Chi Omega. Liz hỏi liệu có đúng là hắn làm không thì Ted lại lảng tránh và không muốn nói về việc đó. Ted đang ở trong trạng thái rất tệ, không còn giọng điệu tự tin và điềm tĩnh như trước. Có lẽ hắn biết được chuyện gì sẽ xảy ra với hắn.


Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
Sau khi có danh tính của nghi phạm, Ken Katsaris ngay lập tức cho điều tra về Theodore Robert Bundy và ông vô cùng bất ngờ khi đọc được bảng “thành tích” của hắn ở Seattle, Utah và Colorado. Đây đích thị là nghi phạm số một của vụ Chi Omega. Họ biết được rằng trước khi xảy ra vụ án này thì Ted mới dọn đến khu vực đó không lâu. Hắn dùng tên giả, thẻ tín dụng giả, hầu hết đồ vật hắn sở hữu đều là ăn cắp, hắn không phải là sinh viên trường Đại học Florida như đã nói và không hề có bằng chứng ngoại phạm vào đêm xảy ra vụ án. Khi so sánh Ted với bản phác họa hung thủ do Connie Hastings mô tả thì cũng có thể thấy được một số nét tương đồng. Nhưng tất cả đều không phải là bằng chứng có thể sử dụng để kết tội Ted.
Sau khi rà lại tất cả những tang chứng, vật chứng và những dữ kiện thu thập được từ vụ án Chi Omega, Ken nảy ra một ý tưởng táo bạo chưa bao giờ được áp dụng trong bất kỳ phiên tòa nào từ trước đến nay: ông sẽ sử dụng vết cắn trên mông trái của Lisa Levy để chứng mình đó là dấu răng của Ted.

1584624975609.png

Vết cắn trên mông trái của nạn nhân Lisa Levy. Nguồn: Google.

Một ngày nọ, Ken bước vào phòng giam của Ted và kêu hắn đi theo ông. Ted nghĩ trong đầu chắc là Ken sẽ xử hắn luôn, đây có thể là chuyến đi không có vé khứ hồi của Ted. Nhưng Ken chỉ đưa hắn đến phòng pháp y. Khi thấy mớ dụng cụ nha khoa ở đây, Ted đã lồng lên như một con thú hoang, vài ba người phải giữ hắn lại và ghì hắn xuống ghế. Sau một hồi vật lộn thì Ted bỗng dưng im lặng và thay đổi sắc mặt, hắn nhìn Ken, cười và nói: “Anh đâu cần phải làm vậy đâu Ken? Anh biết tôi đâu phải là người bạo lực!”. Rồi hắn ngoan ngoãn nằm xuống để các nhân viên pháp y lấy dấu răng và chụp hình hàm răng của hắn. Qua so sánh thì hai vết cắn trên mông trái của Lesa Levy hoàn toàn khớp với dấu răng của Ted, hắn có một răng nanh mọc lệch, để lại dấu cắn khó có thể nhầm lẫn với các hàm răng khác. Ken vô cùng hứng khởi với phát hiện của mình và sẽ sử dụng nó làm con át chủ bài trong phiên tòa Chi Omega.
Luật sự đại diện cho Ted trong phiên tòa đó là Mike Minerva, một luật sự có tiếng và tận tụy với thân chủ của mình. Ông đã cố gắng hết sức tìm mọi cách để gỡ tội cho Ted nhưng lại lâm vào cảnh “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”. Một lần nữa, Ted đề xuất được làm luật sư biện hộ cho chính mình và được tòa án chấp thuận. Bản tính cao ngạo của Ted đã gây ra nhiều cản trở cho đội luật sư biện hộ. Hắn tự tin vào kiến thức về luật pháp của mình và xem thường tất cả mọi người, cả Mike lẫn phe công tố viên. Với Ted, đây không phải là phiên tòa mang tính sống còn mà là buổi trình diễn của hắn.
Trong thời gian cảnh sát Tallahassee điều tra về Ted thì cảnh sát thành phố Lake cũng vào cuộc điều tra vụ án của Kimberly Leach với thông tin được cung cấp từ Tallahassee. Họ tìm thấy những mẫu tóc của Ted trên chiếc xe van hắn vứt lại hiện trường vụ án. Ngoài ra, trên xe còn có những mẫu sợi khớp với chiếc áo khoác Ted mặc, đây là những sợi vải bị lỗi và chỉ xuất hiện trên loại áo khoác mà Ted mặc. Đây là bằng chứng rất quý giá có thể dùng để khép tội Ted trong vụ giết Kimberly Leach. Nhưng trước hết, Ted sẽ phải hầu tòa vụ án Chi Omega. Màn trình diễn hoành tráng nhất của cuộc đời Ted chuẩn bị bắt đầu và toàn thế giới đều hướng ánh mắt về phía hắn.

Điếc không sợ súng
Ted Bundy và cơ quan tố tụng Tallahassee có gần một năm rưỡi để chuẩn bị cho phiên tòa xử vụ Chi Omega. Ted lao đầu vào đống tài liệu vụ án luật Florida. Hắn hiểu được mức độ nghiêm trọng của những việc hắn gây ra, hắn hiểu được rằng Florida áp dụng mức án tử hình và đây là phiên tòa mang tính chất sống còn với hắn. Nhưng dường như Ted không quan tâm chuyện đó, hắn chỉ muốn tận hưởng sự nổi tiếng và chú ý của xã hội. Bỗng dưng mọi ánh đèn đều hướng về hắn, mọi ngòi bút đều viết về hắn, tên hắn vang lên trong tất cả các bản tin, cả thế giới đều quan tâm đến Ted Bundy. Đây là khao khát từ lâu của Ted, hắn thích được chú ý dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Trong thời gian chuẩn bị cho phiên tòa, có một người phụ nữ thường xuyên tới lui để thăm nom và động viên Ted, đó là Carole Ann Boone, một đồng nghiệp cũ của Ted hồi thập niên 60 khi còn ở Seattle. Carole là một phụ nữ đã li dị chồng và có hai đứa con riêng. Cô bị mê hoặc bởi Ted và không bao giờ tin rằng “Bunny” yêu dấu của cô có thể làm những chuyện khủng khiếp kia. Cô trung thành và hết mình bảo vệ Ted, làm mọi thứ Ted yêu cầu để thể hiện tình yêu của cô với hắn. Cả Carole và Liz đều không biết về sự tồn tại của người kia. Không chỉ có Carole và Liz, Ted có rất nhiều người tình khác từ Seattle đến Utah. Không thể phủ nhận rằng Ted là một nam châm hút phụ nữ và tài tình thay là chả có ai trong số đó biết về những người khác. Chỉ riêng thời gian ở Utah, Ted đã qua lại với bốn người phụ nữ khác nhau. Quay lại với Carole, cô gần như chuyển hẳn đến Florida để hỗ trợ Ted. Dần dần Carole trở thành tiếng nói của Ted trước quần chúng vì cảnh sát không cho phép Ted được phát biểu. Hắn không có gì khác để nói ngoài những câu từ khiêu khích, châm biếm, mỉa mai và thóa mạ nhân viên hành pháp Tallahassee. Carole nhận thấy đây là cơ hội tốt để cô thể hiện tấm lòng của mình với Ted nhưng không hề biết mình đã bị Ted lợi dụng.

1584625041344.png

Carole Ann Boone. Nguồn: Google.

Ted được làm luật sư biện hộ cho chính mình và chỉ huy đội luật sư của hắn. Những luật sư trong đội chả hào hứng với việc này cho lắm. Dường như hắn không để tâm đến những gì có lợi cho hắn, Ted gây rất nhiều khó khăn cho các luật sư bào chữa của mình dù họ làm hết sức để cứu mạng hắn. Mike Minerva, luật sư của Ted, phải thừa nhận rằng Ted là một kẻ khó ưa, ngông cuồng và hoang tưởng.
Về phía cảnh sát, họ liên tục mở rộng điều tra tìm kiếm thêm manh mối để buộc tội Ted. Vũ khí bí mật của họ là dấu răng Ted để lại trên mông trái của Lisa Levy. Ken Katsaris rất tự tin vào bằng chứng đó dù chưa có ai áp dụng vào quá trình điều tra và tố tụng. Trước đây, Ted hầu như không để lại bất kỳ dấu vết nào ở hiện trường, không có tóc, vân tay, máu… Nhưng ở vụ Chi Omega thì khác, sự hấp tấp và bạo lực này cho thấy hắn đã bị ức chế quá lâu và không kiềm chế được bản thân, hắn hành động theo bản năng và không hề có sự tính toán nên đã để lại rất nhiều manh mối điều tra.

To be continued...

  • Nguồn: Tổng hợp
  • Tác giả: Gypsy Lord VOZforum

*** Các tài liệu tham khảo:
  • Wikipedia
  • Conversations with a Killer: The Ted Bundy Tapes.
  • The Stranger Beside Me
  • Extremely Wicked, Shockingly Evil and Vile.
  • The Only Living Witness: The True Story of Serial Sex Killer Ted Bundy
 

Attachments

Gypsy Lord

Junior Member
Part 4

Hạ màn
Tháng 6 năm 1979, báo đài và người dân tứ phương đều hướng về Florida, Hoa Kỳ. Chưa có một phiên tòa nào nhộn nhịp và đông đúc như thế. Rất nhiều người hiếu kỳ đã đến tham dự, đa số là những phụ nữ trẻ đẹp vì bị cuốn hút bởi vẻ đẹp trai của Ted. Chủ tọa là thẩm phán Edward D. Cowart, một người đàn ông tròn trịa với giọng nói trầm ấm và gương mặt nghiêm khắc. Hai bên đưa ra những lập luận, chứng cứ, nhân chứng của mình. Mọi thứ không mấy khả quan cho bên bị. Sau phiên xử đầu tiên, bên công tố đã đưa ra một thỏa thuận điều đình cho bên bị: nếu Ted thú nhận tất cả tội danh bị cáo buộc trong vụ án Chi Omega thì hắn sẽ nhận mức án chung thân thay vì tử hình như theo luật. Mike Minerva cùng những luật sư khác của Ted đã đồng ý vì họ hiểu rằng Ted khó thoát khỏi án tử hình. Dĩ nhiên là Ted chấp nhận để giữ lại mạng sống của mình. Thế nhưng khi phiên xử tiếp tục thì Ted lại bác bỏ thỏa thuận đó và đề nghị thẩm phán Cowart tước quyền biện hộ của Mike với lý do thỏa thuận điều đình của bên công tố là hành động “nhét chữ”, ép buộc hắn nhận những tội lỗi hắn không gây ra và rằng một luật sư đề nghị thân chủ nhận tội như Mike không xứng đáng bào chữa cho hắn. Mike Minerva không khỏi thất vọng khi nhắc lại khoảnh khắc bị thân chủ phản bội, Ted đã khước từ cơ hội nghìn năm có một. Dường như hắn đang cố gắng tự sát, đổi lại hắn nhận được quan chú ý của mọi người.
Thẩm phán Cowart chấp thuận yêu cầu của Ted và tước quyền bào chữa của Mike nhưng vẫn giữ ông lại với vai trò cố vấn cho Ted. Phiên tòa kéo dài suốt một tháng, Ted làm không ít những trò nhố nhăng để trì hoãn và gây khó khăn cho tòa án. Có lần Ted cố tình nhét đầy giấy vệ sinh vào ổ khóa phòng giam khiến khóa bị kẹt không mở được và làm phiên xử bị trễ hơn một tiếng. Hắn còn khiếu nại với thẩm phán Cowart những thứ vặt vãnh như thực đơn nhà giam chỉ có mỗi một món hamburger làm hắn ngán hay đèn trong phòng giam không đủ sáng để hắn đọc sách… Tất cả mọi người, từ luật sư bào chữa cho hắn đến bồi thẩm đoàn, chủ tọa, công tố viên và cả bảo vệ cũng phát ngán Ted với những yêu sách của hắn.
Dù đứng trước phiên tòa mang tính sống còn nhưng Ted lại tươi tỉnh và vui vẻ khác thường. Hắn vẫn líu lo cười nói và đùa giỡn trước ống kính. Mỗi khi Ted xuất hiện thì không khác gì một minh tinh màn bạc bước lên thảm đỏ nhận giải Oscar. Báo chí, máy quay, máy ghi âm, máy ảnh… bủa vây hắn, thậm chí còn có cả một fanclub của Ted gồm những phụ nữ trẻ tuổi, hắn có sức hút vô cùng lớn. Ted còn tự mình thực hiện thẩm vấn chéo những cảnh sát có mặt ở hiện trường vụ án như để được nghe lại những gì hắn làm được với những câu hỏi chi tiết về những cảnh máu me, bạo lực hắn đã gây ra. Hắn đang hồi tưởng lại những hình ảnh kinh hoàng đó qua lời kể của người khác.
Khi mọi thứ gần ngã ngũ, bên công tố tung đòn quyết định: hồ sơ giám định pháp y hàm răng của Ted. Richard Souviron, một bác sĩ nha khoa có tiếng ở Coral Gables, Florida, là người đứng ra giám định và phát biểu trước tòa. Ông đã đưa ra những lời giải thích vô cùng thỏa đáng để chứng minh hàm răng của Ted khớp 100% dấu răng trên mông của Lisa Levy, Ted có một chiếc răng nanh mọc lệch không thể sai vào đâu được. Đến lúc này, Ted nhận ra rằng không còn gì để hắn có thể làm để trì hoãn bản án hay cứu vãn tình thế. Bồi thẩm đoàn chỉ mất vỏn vẹn bảy tiếng đồng hồ để kết luận, thẩm phán Cowart tuyên án Ted hai án tử hình vì sát hại dã man Lisa Levy và Margaret Bowman.

Phiên tòa cuối cùng và trò lố của Ted Bundy
Phiên tòa Chi Omega chưa phải là phiên tòa cuối cùng của Ted. Hắn vẫn còn phiên tòa xử vụ án bắt cóc và sát hại cô bé Kimberly Leach ở thành phố Lake. Phiên tòa này diễn ra sáu tháng sau khi Chi Omega kết thúc. Carole Ann Boone vẫn gắn với Ted như hình với bóng. Cô yêu hắn mù quáng bất chấp hắn đang có hai án tử hình trên đầu. Carole có mặt trong tất cả phiên tòa của Ted và cổ vũ cho hắn. Ngay cả khi Ted bị tuyên án trong vụ Chi Omega, Carole vẫn khăng khăng “Bunny” yêu dấu của cô vô tội.
Phiên xử vụ Kimberly Leach diễn ra đơn giản hơn nhiều so với vụ Chi Omega vì bằng chứng quá rõ ràng. Ted vẫn làm luật sư bào chữa cho chính mình, hắn chả có gì ngoài những lời lẽ ngông cuồng và thái độ khinh khỉnh thường thấy. Trước khi tòa tuyên án, Ted cầu hôn Carole Ann Boone. Theo luật của bang Florida, hai người có thể thực hiện hôn lễ ở bất kỳ đâu vào bất kỳ lúc nào nếu có sự hiện diện của một thẩm phán. Và thế là một hôn lễ nhỏ được cử hành giữa phiên tòa xét xử Ted. Sự điên rồ và ngông cuồng của Ted vượt mọi sự tưởng tượng. Hành động này giống như một lời thách thức rằng: các người dám tuyên án tử hình trong ngày cưới của tôi à? Khi tòa tuyên án, hắn ngồi quay lưng về phía thẩm phán. Ted nhận bản án tử hình thứ ba của mình, dù cũng chả mang lại khác biệt gì nhưng phía cơ quan hành pháp muốn đảm bảo rằng Ted không thể thoát khỏi cái ghế điện đang đợi hắn.
Ted bị chuyển đến khu tử tù ở nhà tù bang Florida. Carole vẫn tới lui thăm nom hắn. Cặp đôi điên rồ này hối lộ cho lính gác để được làm tình với nhau. Năm 1980, Carole mang thai đứa con của Ted. Ted đã truyền được tinh trùng của mình cho Carole để cô thụ tinh. Theo lời hắn kể thì hắn và Carole làm tình trong nhà giam nhưng có phiên bản khác kể rằng Ted xuất tinh vào bao cao su rồi ngậm trong miệng, sau đó hắn và Carole hôn nhau, trong lúc hôn hắn chuyền bao cao su đang ngậm vào miệng Carole. Sau khi nhận được “vốn tự có” của Ted, Carole lập tức chạy đến bệnh viện gần nhất để tiến hành thụ tinh. Tuy nhiên thì nhiều phạm nhân ở cùng Ted và lính gác đã bác bỏ phiên bản kinh tởm trên. Carole dần dần bị Ted biến thành một công cụ để hắn sai khiến, cô là minh chứng điển hình nhất cho khả năng thao túng và lợi dụng người khác của Ted.
Tháng 10 năm 1981, Carole hạ sinh đứa con của Ted Bundy, bé Rosie Bundy. Họ xây dựng một gia đình nhỏ trong khu tử tù. Hai người con riêng của Carole không hề phản đối mối nghiệt duyên của mẹ họ và gã sát nhân kia. Carole luôn tin rằng chồng cô vô tội. Ted quả quyết bang Florida cũng như Utah, Washington, Colorado… gài bẫy hắn để giải quyết mớ án mạng mà họ không tìm được hung thủ.
Cuối năm 1980, Ted quyết định trả lời phỏng vấn của một phóng viên duy nhất và Stephen Michaud là người may mắn có được những cuộc trò chuyện lạnh sống lưng với tên sát nhân lừng danh này. Stephen đã ghi lại hơn 100 giờ nói chuyện với Ted, nhưng trong ngần ấy thời gian, Ted chưa bao giờ thú nhận bất cứ chuyện gì. Hắn vòng vo, vẽ chuyện và chuyển sang những đề tài khác khi được hỏi về các vụ án mạng.
Bước ngoặt lớn giữa Ted và Stephen xảy ra khi Stephen nhanh trí yêu cầu Ted kể lại diễn biến của các vụ án mạng hắn bị cáo buộc theo ngôi thứ ba, nghĩa là thay vì Ted thú nhận mình đã thực hiện các tội ác kia thì hắn chỉ việc thuật lại những gì hắn đã làm theo góc nhìn của người quan sát từ bên ngoài. Stephen đã mở ra một cánh cửa cho Ted, hắn có thể kể về những “chiến tích” của mình mà không cần phải nhận là hắn đã làm. Và thế rồi đôi mắt xanh long lanh của hắn chuyển thành màu đen như đêm 30, hắn bắt đầu kể về những vụ án mà hắn gây ra, trôi chảy và mạch lạc. Có lẽ đó là thứ hắn luôn ao ước: được kể về những điều kinh tởm hắn đã gây ra với ai đó mà không bị phán xét.

Lời sám hối muộn màng
Ngày 2 tháng 10 năm 1980, tòa án Florida ấn định Ted Bundy bị xử tử hình bằng ghế điện. Nhưng cũng như bao tử tù khác, Ted không biết được ngày hắn bị hành hình, hắn phải sống trong nỗi sợ không biết bao giờ đến lượt mình. Nhưng Ted vẫn ngoan cố bác bỏ tất cả những cáo buộc liên quan đến mình. Những năm tháng trong khu tử tù, hắn chìm ngập trung ma túy, rượu và thuốc lá. Lúc nào hắn cũng ở trong tình trạng phê thuốc.
Năm 1984, Bill Hagmeier, một đặc vụ FBI đang thực hiện chương trình nghiên cứu hành vi của các sát nhân hàng loạt nhằm xây dựng một hệ thống hồ sơ hỗ trợ cho quá trình điều tra. Bill được cử đến phỏng vấn Ted Bundy. Ban đầu, Ted nghĩ rằng Bill cũng giống như những phóng viên hay cảnh sát khác, hắn khinh thường và không muốn nói chuyện với Bill. Ted rất ghét FBI. Hắn nghĩ FBI chỉ là một lũ ngốc được tâng bốc quá đà. Thế nhưng trong lần đầu gặp mặt, Ted biết rằng Bill không giống những người khác.
- Anh muốn gì? – Ted hỏi.
- Tôi muốn cứu những người khác.
- Họ muốn giết tôi!
- Ai muốn giết anh cơ?
- Bang Florida, họ muốn giết tôi! Cả anh cũng muốn giết tôi phải không?
- Tôi sẽ chẳng thấy vui vẻ gì khi giết anh nhưng nếu tôi phải kéo cầu giao thì đúng, anh tiêu đời là cái chắc.
Ted phá lên cười sau câu nói đó. Hắn thích ông và đồng ý hỗ trợ ông trong quá trình lập hồ sơ. Ted thậm chí còn tự liên lạc với Robert Kepple và xin hỗ trợ điều tra các vụ án mạng của tên sát nhân hàng loại Green River gây rúng động bang Washington những năm đầu thập niên 80. Cả Bill và Robert đều thừa nhận Ted thật sự rất giỏi. Hắn có thể chỉ ra những thứ không liên quan gì đến hiện trường nhưng lại có thể dùng làm manh mối điều tra, hắn còn đoán được những hành vi tiếp theo của hung thủ. Ted tiết lộ một bí mật mà hầu như không ai biết được về các sát nhân hàng loạt thời bấy giờ: chúng thường quay lại hiện trường gây án để “hưởng thụ” thành quả của mình. Ted góp công rất lớn trong việc phá án sát nhân Green River. Các thông tin hắn cung cấp cho FBI vẫn còn giá trị cho đến bây giờ.
Những động thái tích cực từ Ted khiến người ta không khỏi băn khoăn liệu đây là sự sám hối của Ted hay chỉ là để thu hút sự chú ý.

Burn, Bundy! Burn!
Sau nhiều lần bị trì hoãn, việc hành hình của Ted được ấn định vào ngày 24 tháng 1 năm 1989. Ba ngày trước khi bước lên đoạn đầu đài, Ted quyết định thú tội, đổi lại bang Florida sẽ cho điều tra lại từ đầu tất cả những vụ án đó. Suốt mười năm, Ted cố gắng giấu đi tất cả sự thật, hắn nghĩ đó đó sẽ là con át chủ bài để kéo dài sinh mạng của mình. Nhưng dù thành khẩn thú nhận, hắn vẫn không thể trốn tránh bản án dành cho mình, bản án vẫn được thi hành như đã quyết.
Ted thú nhận tổng cộng 30 vụ án mạng ở 7 bang, nhưng con số có thể cao hơn nữa. Trước đó, khi được Ken hỏi rằng có phải hắn đã gây ra bao mươi vụ án mạng không thì hắn thản nhiên trả lời: “Thêm một chữ số nữa thì các ông mới có con số chính xác!”. Bill là người ghi nhận lại tất cả những lời khai của Ted về nạn nhân, quá trình gây án và nơi giấu xác… Con số ba mươi kia chắc chắn không phải là con số cuối cùng, nếu theo lời Ted nói thì có thể hắn đã sát hại hơn một trăm người. Nhưng sự thật đã theo hắn xuống mồ.
Lời thú tội của Ted đã khiến mẹ hắn và Carole tan vỡ hoàn toàn, đặc biệt là Carole. Cô dành gần 20 năm để bênh vực và bảo vệ Ted, cô tin hắn vô tội, sẵn sàng làm mọi thứ vì hắn nhưng hắn đã phản bội niềm tin của cô, thao túng và lợi dụng cô ngần ấy năm. Khi biết Ted đã thú tội, Carole lập tức cắt đứt mọi liên lạc tới Ted. Cô cùng con mình sống một cuộc sống ẩn dật và xóa bỏ tất cả những mối liên hệ với gã đàn ông tên Theodore Robert Bundy.
Trước khi bị hành hình, Ted được chọn bữa ăn cuối cùng của mình. Hắn chọn một phần steak tái vừa, trứng ốp la, bánh khoai tây chiên, bánh mỳ nướng bơ và thạch cùng sữa với nước ép trái cây. Rạng sáng ngày 24 tháng 1 ngày 1989, rất nhiều người tụ tập xung quanh nhà tù bang Florida để chờ đón giây phút Ted Bundy bị hành hình, trông họ chả khác gì đang đếm ngược đến giao thừa. Bên trong nhà giam, Ted quyết định tự sát. Hắn nói với Bill rằng hắn sẽ đâm cây viết bi đang cầm vào động mạch và chết vì mất máu nhưng Bill đã ngăn lại. Những năm cuối đời mình, Ted đọc rất nhiều Kinh Thánh và bàn luận về Chúa cũng như tôn giáo với Bill. Ted sợ chết, vì chết đi hắn không còn được hưởng những lạc thú của trần gian. Vài giờ trước khi bị hành hình, Ted đã đọc kinh và khóc. Có lẽ hắn hy vọng mình sẽ được cứu rỗi sau những gì đã gây ra.
6 giờ sáng ngày 24 tháng 1 năm 1989, Ted Bundy bước vào phòng hành hình, họ cạo lông một bên đùi của hắn để gắn dây điện vào. Một mục sư bước vào đọc kinh cầu nguyện cho hắn. 7 giờ 14 phút, Ted Bundy chết trên ghế điện khi mới 42 tuổi, cuộc đời của tên sát nhân khét tiếng nhất lịch sử Hoa Kỳ đã chấm dứt. Khi có thông báo Ted Bundy đã chết, đám đông bên ngoài nhà tù bang Florida đã reo hò vang dội, họ ca hát, đốt pháo hoa và mở tiệc để ăn mừng. Thi thể của Ted được hỏa táng ở Gainsville và tro được rải ở một địa điểm bí mật tại dãy núi Cascades, bang Washington, theo như di nguyện của hắn.

Giới khoa học nói gì?
Bác sĩ Dorothy Otnow Lewis chẩn đoán Ted mắc chứng hưng – trầm cảm, người bị bệnh này không thể kiểm soát hành vi và cảm xúc của bản thân, vui buồn lẫn lộn. Sau đó, bà chẩn đoán thêm Ted mắc chứng đa nhân cách . Trong phiên tòa vụ Chi Omega, người dì của Ted kể lại rằng trong một lần bà và hắn chờ xe lửa vào lúc sẩm tới ở một ga tàu, Ted đột ngột thay đổi hành vi như thể một người hoàn toàn khác, bà cảm thấy sợ hãi đứa cháu cưng của mình. Một quản giáo cũng kể về chuyện tương tự: có một lần Ted bỗng dưng trở thành một con người khác, biểu cảm gương mặt rất xa lạ và viên quản giáo còn ngửi thấy một mùi hôi phát ra từ hắn, đó không phải là Ted Bundy mà ông gặp hàng ngày.
Các chẩn đoán sau này còn chỉ ra Ted mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội và có nhiều dấu hiệu cho thấy hắn là một “psycopath”, một dạng rối loạn nhân cách rất nặng. Psycopath không thể phân biệt đúng sai và khó, hoặc không thể sống theo chuẩn mực đạo đức xã hội, không biết hối hận, xót thương. Ted cũng thừa nhận rằng hắn không biết yêu và không thể cảm nhận được tình yêu. Tiến sĩ George Dekle chuyên ngành tâm lý học luôn nói với học sinh của ông rằng “psycopath” chỉ là một khái niệm, không tồn tại những cá thể đủ các tố chất của một “psycopath”. Ông phải thừa nhận mình đã sai khi gặp Ted Bundy. Ted còn là một kẻ ái kỷ, hắn chỉ nghĩ đến bản thân của mình và thích được người khác chú ý.
Trong một buổi phỏng vấn với James Dobson, một nhà hoạt động tiên phong của chủ nghĩa Phúc Âm, khi được hỏi về nguyên nhân dẫn hắn đến con đường tội lỗi này, Ted đã đổ thừa cho nhưng văn hóa vẩn đồi trụy, khiêu dâm và những bộ phim bạo lực. Hắn cho rằng những thứ đó đã gieo rắc khao khát khám phá và thỏa mãn tình dục, dần dần khao khát đó nuốt chửng hắn và đạt đến mức độ phải giết chết nạn nhân để được chiếm hữu họ. Ted còn tiết lộ hắn là một necrophilia – ái tử thi. Sau khi giết chết nạn nhân, Ted tiếp tục quay lại hiện trường để thực hiện các hành vi tình dục với các tử thi, hắn còn trang điểm và thay quần áo cho họ để chụp hình.
Ted nói rằng bên trong hắn có một thực thể trú ngụ, thực thể này kêu gọi và khuyến khích hắn phải tấn công và giết người. Hắn bị thực thể đó chiếm hữu và mất kiểm soát bản thân. Tất cả mọi thứ hắn nói đều là những điều dối trá để trốn tránh trách nhiệm. Một kẻ hèn hạ không dám nhận lỗi và đối diện với những gì mình đã gây ra. Dù thú nhận đã gây ra ba mươi vụ án mạng nhưng hắn chưa bao giờ tự nhận trách nhiệm, theo Ted, lỗi là ở nạn nhân vì họ toát ra sự sợ hãi và chính sự sợ hãi đó đã mời gọi người khác tấn công họ, như thể họ khuyến khích người khác làm hại họ (?!). Ted tự xây lên một bức tường vững chắc giữa hắn và cảm giác tội lỗi. Mỗi khi phải thú nhận một án mạng, hắn phải tự mình leo qua bức tường đó nên việc thú tội vô cùng khó khăn với Ted.

Cách thức hành động
Ted là một sát nhân có quy củ và ngăn nắp, có nhiều kiến thức trong ngành pháp luật và từng làm việc ở phòng điều tra tội phạm nên rất am hiểu về cách hoạt động của các cơ quan hành pháp và tội phạm. Ted không bao giờ dùng súng vì tiếng ồn sẽ dễ gây ra sự chú ý và có thể để lại nhiều manh mối. Phương thức Ted ưu chuộng nhất chính là đập vào đầu nạn nhân và siết cổ. Hắn còn rất giỏi trong việc dọn dẹp hiện trường và để lại rất ít chứng cứ. Ted sử dụng vẻ quyến rũ của hắn vô cùng tốt. Đó là vũ khí để hắn dụ dỗ nạn nhân đi cùng hắn. Ngoài ra, hắn còn giả vờ bị thương phải bó bột chân hoặc tay để kêu người khác giúp hắn mang vác đồ ra xe rồi tấn công họ. Bên cạnh chiêu trò này, hắn còn giả dạng làm cảnh sát hoặc lính cứu hỏa.
Sau khi làm cho nạn nhân bất tỉnh, Ted chở nạn nhân đến một địa điểm được chọn từ trước. Ở đó, hắn sẽ quan hệ tình dục với nạn nhân hoặc dùng các vật thể khác để xâm hại tình dục. Sau đó, hắn siết cổ nạn nhân đến chết rồi bỏ đi. Ted luôn cởi hết đồ của nạn nhân và đem đốt. Theo Ted, việc này vừa mang tính nghi thức nhưng cũng để tối giản các manh mối dẫn đến hắn. Khi thực hiện tội ác của mình, hắn phải uống thật nhiều rượu để say khướt và “không có gì cản thực thể đang trú ngụ bên trong”.
Ted thường xuyên quay lại hiện trường vụ án để quan hệ với tử thi của nạn nhân. Hắn còn trang điểm, sơn móng tay và thay quần áo cho họ. Có nhiều nạn nhân được tìm ra với những bộ quần áo họ chưa bao giờ mặc hoặc những màu sơn móng tay họ không dùng. Ted giải thích lý do của việc này là vì hắn thích cảm giác được làm mọi thứ mình muốn với người khác mà không bị kháng cự, hắn cảm thấy có quyền lực và kiểm soát. Nhiều nạn nhân bị chặt đầu và ném đi nơi khác. Ted không giải thích lý do của việc này nhưng cũng có thể là do cơn say máu khiến hắn muốn đẩy cao mức độ bạo lực. Dù cung cấp đầy đủ thông tin về nơi giấu xác nạn nhân nhưng có một số chưa được tìm thấy hoặc bị thiếu mất một số bộ phận trên cơ thể.
Nạn nhân của Ted đều là những thiếu nữ trẻ tuổi, có học thức, xinh đẹp và sở hữu mái tóc dài chẻ ngôi giữa, giống với mối tình đầu của Ted – Stephanie Brooks. Tuy nhiên, hắn phủ nhận việc này, phụ nữ xinh đẹp và có học thức là tiêu chuẩn hàng đầu của hắn. Ted từng có nhiều lần muốn giết Liz, có lúc cô thức dậy và thấy Ted đang dùng đèn pin để soi xương sống của mình. Mỗi lần cảm thấy ham muốn giết Liz trỗi dậy, hắn tìm cách lảng tránh và đi thật xa, có thể là để giết một người nào khác. Sở dĩ Ted không giết Liz vì hắn có một quy tắc là không giết những ai quen biết hắn vì có thể bị cảnh sát truy ra. Hắn chọn những người ở khu vực khác, không quen biết để giết rồi phi tang thi thể của họ ở một nơi cách xa hiện trường ban đầu. Sự tinh vi và ranh ma của Ted đã khiến cho các cơ quan điều tra gặp rất nhiều khó khăn.

Điều gì đã tạo ra một con quái vật?
Ted vốn là con hoang, mẹ của hắn đã muốn bỏ hắn lại trại cô nhi nhưng vì ông ngoại của hắn một mực muốn nuôi nên Louise mới mang hắn về. Ông ngoại hắn là một người đàn ông gia trưởng và thường xuyên bạo hành vợ con mình. Ted cũng là một trong số nạn nhân của ông. Hắn lớn lên trong bạo lực và sự bất công. Đến năm mười bốn tuổi, Ted phát hiện ra mình là đứa con hoang và gia đình đã lừa dối hắn suốt mười bốn năm. Sự kiện này để lại một sang chấn tâm lý vô cùng lớn với Ted. Ted là một đứa trẻ chậm chạp, hay nói lắp và có học lực trung bình. Hắn không có bạn, không thích nghi tốt và thường xuyên bị trêu ghẹo, xa lánh. Theo lời kể của hàng xóm của Ted thì gia đình hắn thuộc tầng lớp hạ lưu và nghèo khó.
Một tuổi thơ bất hạnh đã khiến hắn khao khát được yêu thương, chú ý, được sở hữu và kiểm soát. Ted sinh thói ăn cắp vặt và rất giỏi ăn cắp. Trong suốt "sự nghiệp" của mình, hắn đã ăn cắp hàng trăm thẻ tính dụng và vô số đồ vật lớn nhỏ, từ dao, kéo cho đến tivi, xe hơi… Sự chiếm hữu không chỉ dừng lại ở đồ vật mà còn ở con người. Để độc chiếm một thân xác, làm tất cả những gì hắn muốn mà không bị kháng cự thì chỉ có cách ra tay giết người. Mặc dù hắn tự nhận vụ án đầu tiên của mình xảy ra vào năm 1971 nhưng Robert Keppel và Ann Rule tin rằng hắn bắt đầu giết người từ khi còn là trẻ vị thành niên.
Sau khi Ted bị hành hình, Ann Rule nhận được nhiều lá thư từ những cô gái trẻ nói rằng họ bị trầm cảm và căng thẳng sau cái chết của Ted. Bằng cách nào đó, Ted Bundy vẫn có thể làm tổn thương phụ nữ ngay cả khi hắn đã chết…

  • Nguồn: Tổng hợp
  • Tác giả: Gypsy Lord VOZforum

*** Các tài liệu tham khảo:
  • Wikipedia
  • Conversations with a Killer: The Ted Bundy Tapes.
  • The Stranger Beside Me
  • Extremely Wicked, Shockingly Evil and Vile.
  • The Only Living Witness: The True Story of Serial Sex Killer Ted Bundy
 
công nhận bọn mẽo đẻ ra lắm sát nhân thật, bộ 3 ted bundy, jeffrey dahmer và john gacy tuy có thể ko giết nhiều nhất nhưng xét về độ nổi tiếng thì nhất TG mẹ luôn :burn_joss_stick:
 
Sai là sai ở cái gốc, chủ nghĩ tư bản với lối sống tự do bình đẳng 1 vs 1. Xem nhẹ tình cảm, trọng vật chất đánh đập hành hạ trẻ con. Mà cũng nên chú ý nhiều vào những địa điểm các sát thủ được sinh ra là ở vùng Bible Belt nơi sùng đạo số 1 Huê Cầy
 

killban

Đã tốn tiền
Một quản giáo cũng kể về chuyện tương tự: có một lần Ted bỗng dưng trở thành một con người khác, biểu cảm gương mặt rất xa lạ và viên quản giáo còn ngửi thấy một mùi hôi phát ra từ hắn
Ted nói rằng bên trong hắn có một thực thể trú ngụ, thực thể này kêu gọi và khuyến khích hắn phải tấn công và giết người
đây là biểu hiện của 1 máy tính chạy đa hệ điều hành hay thực sự máy tính bị nhiễm virus từ ngoài vào
 

Maybes4

Member
đây là biểu hiện của 1 máy tính chạy đa hệ điều hành hay thực sự máy tính bị nhiễm virus từ ngoài vào
cha quản giáo xàm vãi,thằng đó ỉa trong quần nên thúi thôi có z cũng ma quỷ
 

ackatiz

Junior Member
công nhận bọn mẽo đẻ ra lắm sát nhân thật, bộ 3 ted bundy, jeffrey dahmer và john gacy tuy có thể ko giết nhiều ...:burn_joss_stick:
Thằng Dahmer là bệnh nhất trong số 3 thằng bác kể, LGBT Combo luôn bệnh Borderline, Serial Killers thì trên thế giới thằng nào cũng bệnh như nhau :stick:.

Cơ mà gần đây em có đọc về Toolbox killers thấy khá tởm:
Đêm hôm đọc transcript mô tả còn ghê hơn cả truyện kinh dị nhiều, tại nó thực tế, tưởng tượng mình vợ con mình là nạn nhân thì... :stick:.
Link transcript: Transcript (Tiếng Anh) (rape, toture):shame:
Chỉ có transcript thôi, clip bị xóa sau phiên tòa, mấy bác muốn nghe âm thanh của nạn nhân thì Link này ở phút 26:40
 

Atlas Flame

Đã tốn tiền
Xem Mind Hunter để biết thêm chi tiết

Phần 1 thì bao hay, phần 2 thì có vẻ nhạt dần, không điên rồ, u ám như phần 1
 

ackatiz

Junior Member
Xem Mind Hunter để biết thêm chi tiết

Phần 1 thì bao hay, phần 2 thì có vẻ nhạt dần, không điên rồ, u ám như phần 1
Mindhunter hình như chưa tới Ted Bundy mà bác, chủ yếu mấy vụ lớn như Atlanta hay Son of sam, Ed Kemper với BTK thôi...
 
Đang cày bộ Mindhunter. Nó mô tả tâm lý mấy thằng sát nhân hàng loạt cũng tởm tởm như thằng này. :(:( Ko bao giờ nhận lỗi là do mình toàn đổ thừa
 
Top