Thành tích ảo trong nghiên cứu khoa học: Chất lượng bài báo quốc tế đến đâu?

Bạn theo phe nào ?

  • Nhà trường

  • Cơ quan chủ quản


Results are only viewable after voting.
Việc mua bán bài báo khoa học để đạt 'đẳng cấp quốc tế' mà Trường ĐH Tôn Đức Thắng là một ví dụ điển hình khiến nhiều nhà khoa học đặt câu hỏi về phát triển nghiên cứu khoa học không thực chất.

Trong nghiên cứu khoa học, không có chỗ cho thành tích ảo và những chiêu trò mang tính ngụy khoa học  /// P.H


Trong nghiên cứu khoa học, không có chỗ cho thành tích ảo và những chiêu trò mang tính ngụy khoa học
P.H​


60 bài báo khoa học/năm/người ?

Nhiều nhà toán học ngỡ ngàng khi biết thông tin, theo bảng xếp hạng ARWU 2020 của Trường ĐH Giao thông Thượng Hải (Trung Quốc) trong lĩnh vực toán học, Trường ĐH Tôn Đức Thắng xếp số 1 Việt Nam! Trong bảng xếp hạng này ở lĩnh vực toán học, trường nằm ở top 301 - 400 thế giới. Trong top 500 ngành toán không có thêm trường nào của Việt Nam.

GS Phùng Hồ Hải, Viện trưởng Viện Toán học, chia sẻ: “Tôi tra cứu cơ sở dữ liệu của Hội Toán học Mỹ và phát hiện một số nhà toán học không công tác ở Trường ĐH Tôn Đức Thắng nhưng trong những năm gần đây, mỗi năm công bố tới hơn 10 bài với địa chỉ trường này. Trong năm 2019 có 266 bài báo ghi địa chỉ Trường ĐH Tôn Đức Thắng, nhiều gấp 4 lần số bài của Viện Toán học Việt Nam cũng trong năm đó”.

Còn GS Ngô Việt Trung, Chủ tịch Hội Toán học Việt Nam, cũng cho biết khi tìm kiếm các công bố của một nhà khoa học được xem như một ngôi sao sáng ở Trường ĐH Tôn Đức Thắng, ông nhận thấy có một số thông tin đáng ngờ về chất lượng nghiên cứu của vị này. “Có một số dấu hiệu để tôi nghi ngờ anh ta tham gia các liên minh viết bài với các tác giả từ nhiều nước như Venezuela, Tunisia, Iran, Iraq, Ả Rập Xê Út, Trung Quốc, Ấn Độ, Kuwait, Pakistan, Morocco...”, GS Ngô Việt Trung nói.

Nhiều người cũng chia sẻ sự ngạc nhiên về “năng suất” sản xuất bài báo của một số cán bộ cơ hữu là người châu Á của Trường ĐH Tôn Đức Thắng. Kỷ lục là một vị người Thái Lan, năm 2019 tham gia viết khoảng 70 bài báo, năm 2020 (đến thời điểm này) tham gia viết được khoảng 30 bài báo. Một vị khác, ở Khoa Kỹ thuật công trình của Trường ĐH Tôn Đức Thắng, năm ngoái cũng tham gia viết gần 60 bài báo. Một nhà khoa học bình luận: “Nếu nghiên cứu thực chất, việc một nhà khoa học viết nhiều bài báo như vậy là điều không tưởng!”.

Thành tích ảo trong nghiên cứu khoa học: Chất lượng bài báo quốc tế đến đâu?1

Nhiều báo khoa học của Trường ĐH Tôn Đức Thắng là sự “hợp tác”, mua bán từ các tác giả người nước ngoài
ẢNH: CHỤP MÀN HÌNH​


Một nữ tiến sĩ vật lý cho biết gần đây trong giới khoa học nổ ra những cuộc tranh cãi dữ dội về chất lượng các tạp chí quốc tế uy tín, từ đó đòi hỏi phải tẩy chay việc đăng bài trên những tạp chí tuy nằm trong danh mục ISI (tạp chí uy tín) nhưng lại đáng ngờ về chất lượng khoa học, ví dụ như những tạp chí của Nhà xuất bản MDPI.

Tổng số các bài báo từ Việt Nam trên MDPI tính từ khi nhà xuất bản này thành lập (năm 2013) tới năm 2018 là 703 bài. Trong khi đó, số các công bố trong 2 năm 2019 và 2020 tới thời điểm này đã lên tới 1.695 bài; riêng số bài có địa chỉ Trường ĐH Tôn Đức Thắng là 538 bài, chiếm 31,7% so với tổng số bài có địa chỉ Việt Nam đăng trên MDPI trong cùng khoảng thời gian. “Năm 2019 và 2020, cứ hơn 3 bài từ Việt Nam đăng trên MDPI thì có một bài ghi địa chỉ Trường ĐH Tôn Đức Thắng”, nhà khoa học này nhận xét.

Chủ yếu liên kết với các nước khoa học chưa phát triển

Một giáo sư trong lĩnh vực sinh học cũng nêu đích danh một số bài báo mà qua đó cho thấy “đầu tư cho khoa học” của Trường ĐH Tôn Đức Thắng thực sự là chỉ nhằm gia tăng số lượng bài báo chứ không phải để phục vụ hoạt động nghiên cứu và đào tạo của trường. Một bài có tên (tạm dịch) Sự chấp nhận công nghệ năng lượng sinh học tại châu Phi: tổng quan về thực trạng quá khứ và hiện tại, một bài khác là nghiên cứu các kỹ thuật GIS và Fuzzy Logic cho lưu vực sông Jemma của Ethiopia. Nếu các công trình trên do người Việt Nam nghiên cứu thì không có vấn đề, nhưng trong các đề tài kiểu này (rất nhiều trong danh sách bài báo quốc tế ghi địa chỉ Trường ĐH Tôn Đức Thắng) không có bóng dáng một nhà khoa học người Việt nào, trừ cái địa chỉ của trường!

Qua đó cho thấy việc thuê người viết bài của trường ĐH Tôn Đức Thắng chủ yếu nhằm vào các nước mà quy định về quản lý các nhà khoa học và đạo đức khoa học chưa chặt chẽ, thậm chí làm khoa học “dỏm”. Cho nên, các bài báo đó dù được đăng trên các tạp chí trung bình, thậm chí hạng khá, thì cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ không trung thực trong khoa học. “Trong số 22 bài báo của Việt Nam bị gỡ cho đến nay, có 4 bài ghi địa chỉ của Trường ĐH Tôn Đức Thắng, và cả 4 bài này đều là sản phẩm của “ngoại binh” đến từ những nước kém phát triển”, giáo sư này bức xúc.
Nguồn: thanhnien.vn

Báo thanh niên đã tổng tiến công TĐT ở mức độ đào sâu hơn. :rolleyes:
 
Nhà khoa học mà sống được với lương, được đãi ngộ xứng đáng thì đã ko việc gì phải chạy ngược chạy xuôi kí hợp đồng với TĐT cho mang tai tiếng lộn xộn. Ngoài đặt câu hỏi về đh TĐT thì phải hỏi tại sao người ta phải bán bài báo, kinh doanh khoa học để kiếm sống? Vì đãi ngộ như sh*t ko sống nổi mới phải thế.
 
nhà nước chi 20% tổng chi ngân sách cho giáo dục.

nói thật đừng chửi NN quá, vì tộc tính ta vốn "ăn xổi ở thì", mà nghiên cứu khoa học, cũng giống như trồng người, đòi hỏi đầu tư công sức, thời gian, sức người, sức của, không phù hợp với người Việt.

Nên chăng đầu tư cho mại dâm, đề đóm, cờ bạc, bất động sản...nghe chừng hợp lý hơn. Rất nhanh thu hồi và quay vòng vốn.
 

ankaka1

Member
Nghiên cứu khoa học giờ biến chất rồi. Người ta nghiên cứu là tìm tòi, phát hiện cái mới, ráng nghiên cứu chuyên sâu rồi viết báo công bố để phục vụ nhân loại.

Đằng này tôi thấy trường nào cũng trường nào, mấy anh chị, thầy cô viết báo như để chạy KPI. Tìm những tài liệu tham khảo để ủng hộ cho ý tưởng của mình mặc dù đúng sai không biết, cốt là để hoàn thành bài báo, sau này có CV tốt, dễ thăng tiến trong môi trường học thuật.

Tôi ví dụ một quan điểm như thế này: ăn sáng có lợi cho sức khỏe. Nếu muốn có thể tìm được hàng tá bài báo ủng hộ quan điểm, hoặc ngược lại cũng có thể tìm được hàng tá bài báo phản đối quan điểm. Nghiên cứu khoa học bây giờ, tôi thấy người ta tìm những từ khóa liên quan đến đề tài của mình, xong đọc lướt một cách nhanh hơn cả đọc truyện, bài báo nào ủng hộ được đề tài của mình thì note lại, gom lại để lấy làm dẫn chứng, mặc kệ tính đúng sai, tác giả là ai.

Tôi nói thật, tôi buồn nôn với tình trạng nghiên cứu khoa học bây giờ. Biết bao nhiêu bài báo được công bố trong 1 năm, một người biết có bao nhiêu bài nghiên cứu khoa học. Nhưng trong đó cũng chỉ toàn rác là rác, không phục vụ được gì cho nhân loại, tôi chưa kể đến trường hợp gây hại.
 
nhà nước chi 20% tổng chi ngân sách cho giáo dục.

nói thật đừng chửi NN quá, vì tộc tính ta vốn "ăn xổi ở thì", mà nghiên cứu khoa học, cũng giống như trồng người, đòi hỏi đầu tư công sức, thời gian, sức người, sức của, không phù hợp với người Việt.

Nên chăng đầu tư cho mại dâm, đề đóm, cờ bạc, bất động sản...nghe chừng hợp lý hơn. Rất nhanh thu hồi và quay vòng vốn.
Tôi chỉ quan tâm hiệu quả của 20% đó ra sao, 20% thậm chí 50% mà hiệu quả ko có cũng chẳng có ý nghĩa mà còn là sự lãng phí khủng khiếp

via theNEXTvoz for iPhone
 

greans

Member
GS Phùng Hồ Hải, Viện trưởng Viện Toán học, chia sẻ: “Tôi tra cứu cơ sở dữ liệu của Hội Toán học Mỹ và phát hiện một số nhà toán học không công tác ở Trường ĐH Tôn Đức Thắng nhưng trong những năm gần đây, mỗi năm công bố tới hơn 10 bài với địa chỉ trường này. Trong năm 2019 có 266 bài báo ghi địa chỉ Trường ĐH Tôn Đức Thắng, nhiều gấp 4 lần số bài của Viện Toán học Việt Nam cũng trong năm đó”.
Giữa mấy ông già ăn lương nhà nước mà đóng góp tối thiểu thế này thì tôi nghiêng về trường hơn, mấy ông này rõ ràng là khá nóng mặt khi bị trường qua mặt cho nên pv thế này không được khách quan.

Bài báo đưa ra cũng chỉ các suy luận về chất lượng bài viết, trong khi nếu chất lượng bài viết có vấn đề thì chưa chắc được đăng cũng như trích dẫn sau này.

Việc hack bảng xếp hạng cũng không có gì mới, rất nhiều trường ở châu Á không có gì ngoài tiền có rất nhiều chiêu để boost hạng như tăng cường các chương trình exchange, tài trợ các nghiên cứu khoa học. Miễn sao không phạm pháp là được.

Vụ này cơ bản là trâu buộc ghét trâu ăn, một số viện, trường nóng mặt khi bị một thằng mới qua mặt. Cứ cua trong chậu thế này thì đời nào mới phát triển được.

Đòi phát triển thực chất, hoàn toàn không chiêu trò khác gì mong muốn công nghiệp hoá mà không phải đánh đổi môi trường một phần nào đó, điều mà một cơ số anh viễn vông.
 

greans

Member
Nghiên cứu khoa học giờ biến chất rồi. Người ta nghiên cứu là tìm tòi, phát hiện cái mới, ráng nghiên cứu chuyên sâu rồi viết báo công bố để phục vụ nhân loại.

Đằng này tôi thấy trường nào cũng trường nào, mấy anh chị, thầy cô viết báo như để chạy KPI. Tìm những tài liệu tham khảo để ủng hộ cho ý tưởng của mình mặc dù đúng sai không biết, cốt là để hoàn thành bài báo, sau này có CV tốt, dễ thăng tiến trong môi trường học thuật.

Tôi ví dụ một quan điểm như thế này: ăn sáng có lợi cho sức khỏe. Nếu muốn có thể tìm được hàng tá bài báo ủng hộ quan điểm, hoặc ngược lại cũng có thể tìm được hàng tá bài báo phản đối quan điểm. Nghiên cứu khoa học bây giờ, tôi thấy người ta tìm những từ khóa liên quan đến đề tài của mình, xong đọc lướt một cách nhanh hơn cả đọc truyện, bài báo nào ủng hộ được đề tài của mình thì note lại, gom lại để lấy làm dẫn chứng, mặc kệ tính đúng sai, tác giả là ai.

Tôi nói thật, tôi buồn nôn với tình trạng nghiên cứu khoa học bây giờ. Biết bao nhiêu bài báo được công bố trong 1 năm, một người biết có bao nhiêu bài nghiên cứu khoa học. Nhưng trong đó cũng chỉ toàn rác là rác, không phục vụ được gì cho nhân loại, tôi chưa kể đến trường hợp gây hại.
Cho nên mới cần phải nhìn vào bài báo xem phương pháp nghiên cứu, số lượng mẫu thế nào, thằng nào đứng sau tài trợ chứ không chỉ đọc tít.

Và đó là lý do tồn tại những bài peer review hoặc những bài nghiên cứu chứng minh ngược lại, nghiên cứu khoa học là vậy, chứ không chỉ có sáng tạo cái mới.
 

Mr_nam199z

Member
Nhà khoa học mà sống được với lương, được đãi ngộ xứng đáng thì đã ko việc gì phải chạy ngược chạy xuôi kí hợp đồng với TĐT cho mang tai tiếng lộn xộn. Ngoài đặt câu hỏi về đh TĐT thì phải hỏi tại sao người ta phải bán bài báo, kinh doanh khoa học để kiếm sống? Vì đãi ngộ như sh*t ko sống nổi mới phải thế.
Nói cl gì thế thằng điên, nó công kích Tôn đức thắng đ ai rảnh công kích mấy thằng bán:oops:

Gửi từ Samsung SM-G975F bằng vozFApp
 
Top