Thổ Nhĩ Kỳ và chính sách vĩ đại trở lại

bobbychinn

Senior Member
Chính sách nhằm đưa Thổ Nhĩ Kỳ vĩ đại trở lại của Tổng thống Recep Tayyip Erdogan khiến quốc gia này đối mặt với nhiều vấn đề, kể cả việc kết thêm một số kẻ thù...
Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan.
Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan. (Nguồn: AP)
Chỉ trong vòng một thập kỷ, chính sách đối ngoại của Thổ Nhĩ Kỳ đã có những thay đổi lớn, từ chiến lược cố gắng ôn hòa trong khu vực địa chính trị phức tạp, đến tâm thế sẵn sàng căng thẳng với bất kỳ quốc gia nào.

Can dự nhiều nơi…​

Syria, Libya, Armenia, Hy Lạp, Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Arab Thống Nhất (UAE) và Pháp là những quốc gia mà Thổ Nhĩ Kỳ đang đối đầu hay có quan hệ ngoại giao căng thẳng.
...

Qua rồi thời ôn hòa​

Chỉ một thập kỷ trước, khi ông Ahmet Davutoglu còn là Ngoại trưởng và sau đó là Thủ tướng, Thổ Nhĩ Kỳ đã theo đuổi khẩu hiệu “Không có vấn đề với láng giềng”, một chính sách nhằm đạt được ảnh hưởng thông qua những cam kết ngoại giao, với cả những kẻ thù truyền thống như Hy Lạp và Armenia.
Chính sách khi đó đã mang lại những kết quả tức thì. Các bất đồng đã được gạt sang một bên và đem lại hàng loạt lợi ích. Châu Âu sẵn sàng mở lòng với Thổ Nhĩ Kỳ, cho dù chỉ là rất khiêm tốn. Nga trở thành đối tác thương mại quan trọng. Các láng giềng Arab hân hoan chào đón cựu thủ lĩnh đế quốc Ottoman trở lại. Xuất khẩu sang Trung Đông bùng nổ.

Trong một thời gian, Tổng thống Erdogan thực sự trở thành nhà lãnh đạo nổi tiếng nhất trong khu vực và lấy được lòng cả với phương Tây. Ông Erdogan lúc đó có mối quan hệ khá thân thiết với Tổng thống Mỹ Barack Obama, còn ông Davutoglu luôn nhận được những “lời khen có cánh” từ truyền thông Mỹ. Thổ Nhĩ Kỳ lúc ấy tưởng chừng có vẻ trong ấm ngoài êm.
Có thể nói, môi trường địa chính trị của Thổ Nhĩ Kỳ đã bị xáo trộn nhanh chóng và những biến động bên trong lẫn bên ngoài đã làm tiêu tan những nỗ lực nói trên, đưa Ankara trở lại với nguyên tắc cổ xưa, giống như câu ngạn ngữ “Người Thổ chỉ có bạn là người Thổ”.
Lý do quan trọng nhất phải kể đến “Mùa xuân Arab” khi Thổ Nhĩ Kỳ đầu tư một lượng vốn lớn để hỗ trợ các đảng Hồi giáo dân chủ xung quanh Trung Đông nhưng lại không đạt được nhiều hiệu quả.
Mục tiêu lật độ chính quyền của ông Bashar al-Assad cũng không thành và cuộc nội chiến Syria đã dẫn đến việc Thổ Nhĩ Kỳ trở thành nơi tiếp nhận nhiều người tị nạn nhất thế giới. Vì vậy, ông Erdogan đã ít nhiều từ bỏ ý định thay đổi chế độ chính trị ở Syria, thay vào đó tập trung vào an ninh biên giới và kiềm chế lực lượng người Kurd có nguy cơ đe dọa đến nền chính trị quốc gia.
Ngoài ra, năm 2015, đảng AKP cầm quyền đã mất thế đa số ở quốc hội vào tay Đảng Dân chủ Nhân dân (HDP) ủng hộ người Kurd. Kết quả đáng thất vọng cũng buộc đảng cầm quyền phải liên minh với một đảng dân tộc cực hữu. Liên minh đó cũng được coi là chịu một phần trách nhiệm khiến ông Erdogan hướng tới chính sách đối ngoại đặt nặng quân sự và xung đột với các nước phương Tây.
Sau đó, năm 2016, một cuộc đảo chính quân sự bất thành đã diễn ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà chính quyền ông Erdogan cho rằng Fethullah Gulen, một giáo sĩ đang lưu vong ở Mỹ là người “giật dây”. Ankara khi đó đã lên tiếng chỉ trích thái độ của một loạt các nước phương Tây, trong đó có cả Mỹ và các nước châu Âu.
Gönül Tol, giám đốc chương trình Thổ Nhĩ Kỳ tại Viện Trung Đông, hoài nghi rằng chính sách gây căng thẳng của Tổng thống Erdogan sẽ không kéo dài mãi mãi, do quốc gia này cũng đang đối mặt với cuộc khủng hoảng kép từ Covid-19 và suy thoái kinh tế. Đó là còn chưa kể đến, Thổ Nhĩ Kỳ liên tục phải hứng những đòn trừng phạt từ Mỹ, EU.
Các chuyên gia cũng cho rằng, động thái thay đổi chính sách của Thổ Nhĩ Kỳ không phải là điều ngẫu nhiên. Ankara từ lâu được cho là một cường quốc khu vực, cho nên việc duy trì ảnh hưởng và bảo vệ lợi ích của mình trước các thách thức bên ngoài cũng là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, tham vọng xây dựng lại Đế chế Ottoman đến nay có thể nói là bất khả thi. Đó cũng là lý do vì sao, người Thổ Nhĩ Kỳ vĩ đại nhất trong lịch sử - người sáng lập đất nước Mustafa Kemal Ataturk đã không theo đuổi một lý tưởng như vậy.
Theo trang Foreign Policy, lý do chính mà Thổ Nhĩ Kỳ muốn can thiệp vào cuộc xung đột ở Libya, cũng như gây căng thẳng tại nhiều “chiến trường” là cam kết của ông Erdogan đối với chính sách của đảng cầm quyền ở nước này, thường được gọi là "tân Ottoman" - thiết lập ảnh hưởng chính trị - quân sự ở các quốc gia chưa từng thuộc về Đế chế Ottoman.

https://baoquocte.vn/tho-nhi-ky-va-chinh-sach-vi-dai-tro-lai-129052.html
 

khongten

Đã tốn tiền
Rồi lại chui ống cống hay treo cổ sớm thôi, mấy lão gáy to như này hình như cũng có mấy tấm gương rồi thì phải :haha:
 

slifersky2

Senior Member
Gàn gây hấn khắp nơi với danh nghĩa "bảo vệ lợi ích quốc gia" để thuyết phục dân chúng cho mình cầm quyền mãi mãi.
 
Top