Trầm cảm và những hệ lụy khôn lường: Làm gì khi bị trầm cảm?

Status
Not open for further replies.

Ayemdi

Senior Member
Không rơi vào hoàn cảnh như họ nên không rõ.
Trầm cảm là căn bệnh thời đại, xuất hiện do thiếu niềm tin tôn giáo. Lúc cùng quẫn không còn chỗ bám víu, thay vì tin và cầu nguyện thì họ sẽ có hy vọng sống.
Hơn nữa, tự tử là tội lớn, nghĩ chết là giải thoát nên mới đi đến tự tử, nếu cho họ biết điều gì chờ họ ở bên kia khi họ tự tử, họ sẽ có suy nghĩ khác.
Sống là trải nghiệm, đến và đi không mang theo gì, ai cũng phải chết dù muốn hay không, từ bậc đế vương đến kẻ nghèo khó, thời gian sống rất ngắn ngủi so với thời gian chết, không phải vội.
 

clonexxx

Đã tốn tiền
Tập thiền đc ko nhỉ ? Mình cũng quá nhiều nỗi đau tưởng như trầm cảm, mà mấy hôm nay cũng tập tành chút mà nguôi ngoai phần nào =((
 

zymeth199

Đã tốn tiền
Tôi từng bị trầm cảm hơn năm, kinh nghiệm vượt qua giai đoạn trần cảm ngoài hỗ trợ y tế, thuốc thang thì còn cần tập thể dục thường ngày. Bạn nào đang bị trầm cảm thì cố gắng mỗi ngày dành ra 30’- 1h đi bộ/chạy bộ.
 

tomiyasu1

Senior Member
Trầm cảm là như thế nào nhỉ? Nhiều khi thấy trăn trở cho cuộc sống thì có. Nhưng chưa bao giờ thấy stress xong trầm cảm như báo miêu tả :bad_smelly:
Thể nhẹ thì cảm thấy chán nản thường xuyên, tự cô lập với mọi người, thu mình lại, luôn cảm thấy buồn bã. Nặng hơn thì cơ thể mất sức, ko đủ sức đúng theo nghĩa đen để làm các hoạt động cá nhân thông thường. Thể cuối cùng là tự sát.
 

cmyd102

Senior Member
Không rơi vào hoàn cảnh như họ nên không rõ.
Trầm cảm là căn bệnh thời đại, xuất hiện do thiếu niềm tin tôn giáo. Lúc cùng quẫn không còn chỗ bám víu, thay vì tin và cầu nguyện thì họ sẽ có hy vọng sống.
Hơn nữa, tự tử là tội lớn, nghĩ chết là giải thoát nên mới đi đến tự tử, nếu cho họ biết điều gì chờ họ ở bên kia khi họ tự tử, họ sẽ có suy nghĩ khác.
Sống là trải nghiệm, đến và đi không mang theo gì, ai cũng phải chết dù muốn hay không, từ bậc đế vương đến kẻ nghèo khó, thời gian sống rất ngắn ngủi so với thời gian chết, không phải vội.
Đồng ý với anh là nhờ có niềm tin tôn giáo, người ta mới có hy vọng sống. Nhưng tôn giáo cũng là dao 2 lưỡi, thay vì nói họ không dám tự tử, nói họ sợ chết thì đúng hơn.
Nỗi sợ này khiến họ không dám tận hưởng cuộc sống, tuổi trẻ họ không dám sống thoải mái, tiết kiệm vun vén tiền bạc, mong về già có đủ để chữa bệnh, kéo dài sự sống. Nếu lỡ bệnh tật không thể chữa, cho đến giây phút cuối cùng họ vẫn sợ hãi cái chết. Không thể thanh thản ra đi.
Tôi thấy nhiều người thế này rồi! Thương nhưng chẳng giúp được gì.
 

Méo Care

Senior Member
Thể nhẹ thì cảm thấy chán nản thường xuyên, tự cô lập với mọi người, thu mình lại, luôn cảm thấy buồn bã. Nặng hơn thì cơ thể mất sức, ko đủ sức đúng theo nghĩa đen để làm các hoạt động cá nhân thông thường. Thể cuối cùng là tự sát.

:(

Gửi từ Xiaomi M2101K7AG bằng vozFApp
 

tomiyasu1

Senior Member
http://www.benhvien103.vn/chan-doan-va-dieu-tri-tram-cam/
Có lẽ khá đầy đủ về trầm cảm, bài viết theo hướng y khoa. Gồm có dịch tễ, phân loại, xác định triệu chứng, cách điều trị, các loại thuốc,... Đọc cho biết thôi chứ nên đi khám bác sĩ.
1. Khí sắc giảm ở phần lớn thời gian trong ngày, hầu như hàng ngày, nhận biết hoặc bởi chính bệnh nhân (ví dụ: cảm giác buồn hoặc cảm xúc trống rỗng) hoặc được quan sát bởi người khác (ví dụ: thấy bệnh nhân khóc). Ghi chú: ở trẻ em và vị thành niên khí sắc có thể bị kích thích.
2. Giảm sút rõ ràng các thích thú/sở thích cho tất cả hoặc hầu như tất cả các hoạt động, có phần lớn thời gian trong ngày, hầu như hàng ngày (được chỉ ra hoặc bởi bệnh nhân, hoặc từ sự quan sát của người khác).
3. Mất khối lượng cơ thể rõ ràng, cả khi không ăn kiêng, hoặc tăng khối lượng cơ thể (ví dụ: thay đổi hơn 5% khối lượng cơ thể trong một tháng), giảm hoặc tăng cảm giác ngon miệng hầu như hàng ngày. Lưu ý: trẻ em mất khả năng đạt được khối lượng cần thiết.
4. Mất ngủ hoặc ngủ nhiều hầu như hàng ngày.
5. Kích động hoặc vận động tâm thần chậm hầu như hàng ngày (được quan sát bởi người khác, không chỉ cảm giác của bệnh nhân là không yên tĩnh hoặc chậm chạp).
6. Mệt mỏi hoặc mất năng lượng hầu như hàng ngày.
7. Cảm giác vô dụng hoặc tội lỗi quá mức (có thể là hoang tưởng) hầu như hàng ngày (không chỉ là tự khiểm trách hoặc kết tội liên quan đến các vấn đề mắc phải).
8. Giảm khả năng suy nghĩ, tập trung chú ý hoặc khó đưa ra quyết định hầu như hàng ngày (bệnh nhân tự thấy, hoặc người khác nhận thấy).
9. Ý nghĩ tiếp tục về cái chết (không chỉ là sợ chết), ý định tự sát tái diễn không có một kế hoạch trước, một hành vi tự sát hoặc một kế hoạch cụ thể để tự sát thành công.
Các mức độ của trầm cảm.
  • Nhẹ: bệnh nhân chỉ có 5-6 triệu chứng, đủ để chẩn đoán, các triệu chứng này ít ảnh hưởng đến chc năng lao động, xã hội của bệnh nhân.
  • Vừa: bệnh nhân có7-8 triệu chứng và bị ảnh hưởng chức năng lao động xã hội rõ ràng.
  • Nặng: bệnh nhân có tất cả các triệu chứng (9), các chức năng xã hội, nghề nghiệp bị ảnh hưởng trầm trọng.
 

Kaldr

Đã tốn tiền
Có lẽ vì trầm cảm được xem là một vấn đề tâm lý, và đa số người bình thường cho rằng đã là tâm lý thì con người phải ý thức được và có thể tự điều khiển được bằng ý chí chủ quan của cá nhân, vì tâm lý hay ý thức phản ảnh ở bộ não và chúng ta (rõ ràng) làm chủ hoàn toàn những suy nghĩ trong não mình.

Thực ra điều này không hẳn là sai. Mình được biết có thứ phương pháp tinh thần gọi là tự kỷ ám thị và nó như kiểu dùng sức mạnh ý chí một cách áp đặt để đạt mục tiêu. Thí dụ, buổi sáng ai cũng thích một bữa ăn ngon, tiện lợi, còn mình lại đi uống một thứ bột dinh dưỡng mà người bình thường sẽ thấy có mùi rất ghê, và đúng là mùi khó uống thật. Nhưng mình dùng sức mạnh tinh thần để tự nhắc bản thân: Mày nhất định phải uống thứ này mỗi sáng, nếu không cơ thể mày sẽ không có đủ những dinh dưỡng lý tưởng như mày đang tưởng tượng là mày sẽ có. Và thế là sáng nào mình cũng uống bột đó, bất chấp nhiều món ăn rất ngon vẫn sẵn sàng như phở, xôi,... Mình còn có suy nghĩ (hơi quái gở) là nếu có một điều gì không hay xảy ra, thì hẳn cuộc đời này như một trò chơi và trời đang tăng level để thử độ thi gan của mình. Nhưng chính những ý nghĩ áp đặt không bình thường này đôi khi lại giúp mình đi tiếp

Tuy tự cho rằng bản thân chưa bị trầm cảm bao giờ, nhưng mình tuyệt nhiên không bao giờ rủa xả những người bị trầm cảm. Đơn giản, mình không phải họ, không thể biết thế giới quan của họ là méo mó hay có vấn đề thật sự. Nếu những người trầm cảm là "không biết sống, nên chết hết đi", ngành tâm lý học và bác sĩ tâm lý đã không ra đời và ngày càng giữ nhiều vai trò trong cuộc sống hiện đại
Bột gì thế my fence?
JEWoIdl.png
 

nguyễn kim

Senior Member
Ngày xưa bị đá trầm cảm cả năm, bỏ học năm 1, gần như k ra khỏi phòng.. đi khám bác sĩ bảo trầm cảm rồi kê cho thuốc gì mà ngủ 15-16h 1 ngày.
Giờ gần chục năm r mỗi lần nhìn thấy con bé đó lại cảm thấy tim đập thình thịch, khó thở..
Cũng may block rồi nếu k k chịu nổi
thì nhìn vào cái ảnh avatar nữ thần gì đó mà éo đỡ hả quàng tử ?


Nữ thần nào vậy
Tọng gạch vào mồm nói điêu nha quàng tử phụ hồ troll ghẻ
Thế éo phải nữ thần ava của trư troll ghẻ à? k nữ thần thì nữ quỷ à? :ops:

bạch văn tân sao lại ưng #18 phê cô ca in thế cháu?
 
Last edited:

ChungMayBietGi

Senior Member
Bác ơi. Sau bác có đi khám chữa ở đâu không?
Có bác ơi, họ sẽ ko khám quá kỹ (vì nói thật ngành này chưa phát triển đủ mạnh để chữa đc trầm cảm), mà sẽ thường phang ngay mấy viên anti-depressant và mấy viên anti-psychotics, dùng cho cả trầm cảm lẫn rối loạn lo âu, rối loạn hoảng sợ, bla bla...

Cơ mà thuốc anti-depressant nhiều loại vô kể, có loại uống vào thì tốt lên, loại thì uống vào đơ đơ như khúc gỗ vô cảm, loại thì làm bệnh nặng hơn (thề ko chém). Người ta cũng đã đúc kết và suy ra tỉ lệ là chỉ 30% người uống thuốc sẽ cải thiện đc tình hình (và bác nên nhớ là bản thân thuốc ko chữa đc bệnh nhé, nó chỉ như giảm đau thôi, vì thế nên có ng uống mấy cái này cả đời)

Theo cá nhân t thì mọi loại thuốc liên quan đến chữa bệnh tâm thần tâm lý đều ... ko tốt đẹp gì đâu, trải nghiệm cá nhân thì t uống xong nó làm mình đơ đơ như vừa ngủ dậy, nhưng lại rất dễ bị hốt hoảng (sợ vkl thề)...

Nếu bác ko ngại nghe chém gió thì đây t cũng chia sẻ. Cách chữa trầm cảm tốt nhất theo t là phải chủ động kích thích lại cái bộ phận tạo động lực và bộ phận hài lòng với bản thân của não:
  • Một : "nghe những điều mình cần nghe về bản thân, dù vốn mình đã biết là nó đúng, nhưng phải TỪ MIỆNG MỘT NGƯỜI KHÁC". Bộ não của người trầm cảm thường có xu hướng "đéo tin" những cái an ủi từ chính nó thỉnh thoảng nghĩ ra, tuy nhiên nghe người khác nói lại khác hẳn. Không phải tự nhiên nghề Therapy chuyên nghiệp lại có bảng lương kinh khủng ở các nước phát triển, trong khi mấy ông therapist chả làm cái đéo gì ngoài ngồi nói chuyện, kê thuốc placebo cho bệnh nhân. Tóm tắt : tìm được, trình bày được với bạn bè/gia đình, nếu họ tâm lý và hiểu tình hình thì họ sẽ giúp bạn auto khỏi.
  • Hai : Cần phải cố gắng TỰ thuyết phục với bản thân trầm cảm là bệnh - là bệnh khốn nạn mà bộ não khi bị mắc sẽ tự phản bội lại chính nó, nó sẽ có xu hướng phản đối mọi suy nghĩ tự an ủi. Nên việc của mình là cần nhận biết khi nào nó phản đối như thế, và cần phải chủ động tạo ra các suy nghĩ rằng như vậy là không đúng.
  • Ba : Tất nhiên cuối cùng là giữ 1 hệ tuần hoàn khỏe mạnh, tập thể dục, uống B1/6/12, D3, Omega3.
 

dldeparis2

Senior Member
Đó là do nó không biết cách giải quyết vấn đề nó gặp phải. Đâu phải cứ giàu là không loser ? Anh giàu nhưng anh đéo có nổi 1 mối quan hệ "bạn bè" thì anh vẫn loser thôi.

Thằng nào cũng than trầm cảm ở page 1, vậy hỏi khí không lý do gì khiến bọn này trầm cảm ? Không có tiền, thất nghiệp, không có bạn bè, hay không có nổi 1 bữa ăn đầy đủ như người ta ? Tới cái lý do trầm cảm là gì còn đéo biết thì lại không chịu nhận là loser.
thằng dở người này nó nói đúng kiểu như thế này các fen ạ

Việt Nam trở thành quốc gia hạnh phúc nhất châu Á

còn người khác bị trầm cảm thì theo nó là loser như thế này

Nhật Bản quốc gia có tỉ lệ tự tử cao vào bật nhất thế giới

các fen muốn là Nhật Bản loser hay Việt Nam hạnh phúc nhất nào :misdoubt:
 

Khong_hieu_sao_bi_ban

Senior Member
Shopping, không phải làm gì, ăn uống thoả thích, không phải lo về tiền bạc.
Đại loại những đứa đéo phải nghĩ về cuộc sống thì thường đéo bao giờ bị trầm cảm, và những đứa này bập vào cuộc sống cơm áo gạo tiền và những gánh nặng thì sẽ bị "trầm cảm".
Và cũng có số ít là do shock tâm lý.

via theNEXTvoz for iPhone
 

nguyễn kim

Senior Member
Nhiều nữ thần ghẻ lở lang ben của cháu troll
Vẫn tọng gạch cho quàng tử miên vì tội điêu toa, tọng nhiều thì bớt trầm cảm ngay
thôi đi chữa bệnh đi, ở chung vs phụ hồ nhiều toàn bệnh da liễu vs dây thần kinh mệt lắm nha quàng tử.
 
Last edited:

Kanon no Uta

Đã tốn tiền
Shopping, không phải làm gì, ăn uống thoả thích, không phải lo về tiền bạc.
Đại loại những đứa đéo phải nghĩ về cuộc sống thì thường đéo bao giờ bị trầm cảm, và những đứa này bập vào cuộc sống cơm áo gạo tiền và những gánh nặng thì sẽ bị "trầm cảm".
Và cũng có số ít là do shock tâm lý.

via theNEXTvoz for iPhone
Cái hạng mà thừa mứa tiền mới dễ trầm cảm đó. Không thấy nghệ sị giàu có, tgằng nào cũng dính rượu bia, cắn thuốc à?
 

Kakalot_version17

Senior Member
Cái bệnh này ai cũng cười cợt, vì nó không gây tổn thương cụ thể nào cho người ta thấy, nên nhiều anh cứ chê bai mấy người bị.
 
Status
Not open for further replies.
Top