Trinh tùng truyện

Nhân dịp voz mới mở đăng ký, post lại 1 bài thơ kinh điển chục năm trước cho các newbie xem cho vui :))
Tác giả : bàn tải cân.

Ngày xuân vạn vật truy hoan
Nhẩn nha tới trấn Bình Khang [2] vui vầy
Chốn xưa ngọc đống hoa đầy
Đàn Tinh [3] trùng phím, cung dây hững hờ
Thơ hay ở chỗ bất ngờ
Người hay ở chỗ đêm mơ xuất tình

Rằng xưa ở chốn đế kinh
Có nhà hiền triết họ Trinh tên Tùng
Đức thì ngôn hạnh công dung
Thi kỳ nhạc hoạ kiếm cung đều tài
Hình long ẩn, dáng hoa đài
Râu ba tấc rậm, lông dài tám phân
Dương hoàn viên đại kỳ lân
Cặp tay như hổ cặp chân như mèo [4]
Trinh Tùng thuở nhỏ còn nghèo
Sống cùng cha mẹ bên đèo Mai Hoa [5]
Một lòng thờ mẹ kính cha
Sáng vào kiếm củi, tối ra đánh giầy
Thong dong bạn với gió mây
Hươu nai giúp thịt, cáo cầy mua vui
Gia tài một chiếc thuyền mui
Một cây đàn mộc, một gùi sách thơ
Khi buồn mộng tưởng vẩn vơ
Gẩy đàn vài khúc, đọc thơ mấy bài
Khi nhàn nghiên bút miệt mài
Những khi cao hứng múa vài đường c?ôn

*****

Có người con gái cùng thôn
Cảm thương chàng có trí khôn hơn đời
Một đêm đầy ắp sao trời
Tình riêng nàng mới thốt lời cùng Trinh
“Chàng ơi thiếp sống một mình
“Ngoài hai mươi tuổi còn trinh nguyên này
“Chữ yêu trằn trọc bao ngày
“Hôm nay dâng trọn hai tay cho chàng”
Trinh nghe rất đỗi hoang mang
Rằng: “ơn vân vũ [6] có nàng đoái trông
“Chỉ hiềm có cũng như không
“Trước sau đành phải phụ lòng Tố nga [7]
“Bến Hà châu [8] có bao xa
“Mà không thoát cảnh kinh thoa bố quần [9]”
Nàng rằng: “Chàng chớ ngại ngần
“Thiếp đây mong được một lần mà thôi
“Quyết sau không hận không đòi”
Trinh nghe thầm nghĩ: “Hẹp hòi làm chi
“Đường đường một đấng nam nhi
“Há đâu bỏ lỡ xuân thì gái tơ”
Nghĩ rồi quấn chặt người thơ
Thoát tan y phục, sẫm sờ mắt môi
Đài dao sóng dậy từng hồi
Hoa thơm thoả hái, núi đồi thoả trông
Khác nào đâu cảnh tiên bồng
Khác nào ả Chức động phòng Ngưu Lang [10]
Có người khách sớm sang ngang
Qua đường bắt gặp chàng nàng yêu nhau
Vốn nghề dịch số thâm sâu
Đêm qua lại thấy sao Câu [11] sáng bừng
Ngắm Trinh kỹ, khách cả mừng:
Tinh hoa phát tiết từ lưng đến đầu
Nhẹ nhàng khách tới mé sau
Đưa tay nắm lấy hạt cau phũ phàng
Nàng cười: “Nếu định liên sàng [12]
“Thì đây cũng chẳng bẽ bàng làm chi
“Cho dù hai bậc tu mi [13]
“Một thân con gái xá gì gian truân!”
Khách rằng: “Ta chẳng tiếc thân
“Chỉ lo có kẻ sẩy chân vô tình
“Vui chốc lát, hận ba sinh…”
Trinh nghe biến sắc thất kinh dập đầu
“Tiên sinh dạy bảo đôi câu
“Mà hồn giác ngộ ngõ hầu trăm năm”
Khách rằng: “Trăng khuyết lại rằm
“Không vui không hận, không nằm không yêu
“Đời người xem tựa cánh diều
“Không người thả, mặc gió chiều đẩy đưa
“Khối tình dầu cũ hay chưa
“Mà càng yêu lắm càng mưa bão nhiều
“Sắc tài tránh nhất tự kiêu
“Phan An, Tống Ngọc [14] mỹ miều mà chi
“Nên chăng đương lúc xuân thì
“Miệt mài đèn sách mà thi Tú tài!”
Tỉnh ra vội mặc quần dài
Khấu đầu lệ nhỏ ra hai ba hàng…

*****

Thoi đưa chốc đã thu sang
Lên kinh trọ học nhà hàng Thuỷ Tiên
Đêm đêm cần mẫn bút nghiên
Ngày buôn hoa quả kiếm tiền nuôi thân
Tài lương đống [15], đức chuyên cần
Kinh nam sử bắc mười phần đã thông
Uyên sâu kim cổ tây đông
Tứ Thư vanh vách, Thất Công [16] lầu lầu.
Làm thơ một bước hai câu [17]
Ngôn như lưu thuỷ, ý hầu cao sơn.
Một chiều thi hứng đương cơn
Rượu ngon một hũ, mẫu đơn một bình
Chợt nghe vẳng tiếng cười tình
Nhìn ra tha thướt bóng hình giai nhân
Tóc mây buông xoã đôi chân
Đỏ hồng gót ngọc, trắng ngần bờ vai
Hương thơm nức toả dặm ngoài
Tuyết lê nhu nhú, hình hài thanh tân
Trinh rằng: “Trước lạ sau thân
“Xin đừng e lệ tần ngần mà chi
“Cung thương [18] dẫu chẳng ra gì
“Cũng xin đề tặng đường thi một bài”
Rồng bay phượng múa miệt mài
Thoắt đề trên quạt những hai bài liền
Giai nhân cảm kích vô biên
Nguồn thơ lại được tay tiên hoạ vần…
Lòng thơm ngát mộng mỹ nhân
Hồn cuồng si ủ những gần những xa
Chán thơ uống rượu xem hoa
Say sưa men rượu ngân nga men tình
Nàng như nóng bức trong mình
Bao nhiêu xiêm áo thình lình cởi ra
Trinh bèn hôn thịt thơm da
Tay đưa lên ngực tay sà xuống mông
Tưởng rằng nhẵn tựa mỡ đông
Nào ngờ tóm phải chùm lông, giật mình!
Cầm đuôi đoán chắc hồ tinh [19]
Nàng cười: “Cái giống đa tình đừng lo
“Miễn là bên nhận bên cho
“Đã yêu bất kể nhỏ to, giống loài”
Trinh nghe hợp lý thở dài
Khẽ đưa bảo bối từ ngoài vào trong…
Canh ba hành sự vừa xong
Gà vừa gáy sáng đã không thấy nàng
Mùi hương còn thoảng bên màn
Thơ còn tươi mực trên bàn cổ thư
Một ngày đầy ắp tâm tư
Một đêm tri kỷ thành như vợ chồng

*****

Khoa thi năm ấy mùa đông
Đề thi vớ vẩn Trinh không thèm làm
Đường công danh vốn chẳng ham
Xé giấy vứt bút bỏ sang quán ngồi
Quán chủ hai gái sinh đôi
Cô chị đi lấy chồng nơi đất người
Cô em xinh đẹp tuyệt vời
Hàm răng như ngọc nụ cười như hoa
Thoạt trông thấy khách phương xa
Dáng đào tha thướt bước ra đón mời
Rằng: “Trông dung mạo đoán người
“Đường hoan lộ [20] hẳn rạng ngời tương lai”
Trinh buồn: “Ngán nỗi trần ai
“Công danh bất quá Tú tài, Trạng nguyên
“Bảng vàng chắc hẳn đứng tên
“Vì chê đề dở cho nên không làm”
Nàng nghe thương cảm vô vàn
Đầm đìa bỗng chốc đôi hàng lệ trong
“Thương chàng phận bạc long đong
“Học ba năm rưỡi mà không tiếc gì
“Khinh đề bỏ bút không thi
“Quả là khí phách nam nhi ngút trời”
Nói xong rót rượu ra mời
Hai tay nâng cốc tận nơi miệng chàng
Phía trong vạt áo ngực nàng
Tuột ra vài cúc trông càng lả lơi
Trinh liều hôn nhẹ làn môi
Rồi luồn tay xuống tận nơi trong cùng
Nàng hơi thoáng chút hãi hùng
Nhưng không cự tuyệt vẫy vùng, lạ chưa!
Nhịp nhàng loan phượng mây mưa
Vượt qua hai ải rồi đưa vào nàng
Hỡi ôi đào huyết tuôn tràn
Ba năm một phút rách tan mất rồi…
Lát sau trí phục lực hồi
Trinh nâng nàng dậy gạn lời hỏi han
Hỏi tên, đáp: “Ngọc Linh San”
Hỏi gia cảnh, đáp: “Cháu quan Tư Đồ”
Hỏi quê, “Sinh tại kinh đô
“Tuổi vừa mười sáu, cam lồ [21] vừa ra
“Chưa từng ân ái gần xa
“Chưa từng khoe liễu hiến hoa bao giờ
“Duyên châu đỏ thắm đường tơ [22]
“Những mong quân tử chọn giờ vu qui [23]
“Nguyện về cử án tề mi [24]
“Nâng khăn sửa túi tiếc gì tri âm [25]”
Trinh rằng: “Lỡ gãy ngọc trâm
“Phù dung lỡ nát, sầu câm lỡ lời
“Chí trai ngang dọc đất trời
“Dễ đâu chôn chặt một đời vào hoa
“Thôi nàng thứ lỗi cho ta
“Thú vừa cùng hưởng, hận đà chung đôi”
Linh San tím mặt bầm môi
Nghẹn ngào uất hận một hồi mới tan
Rằng: “Từ đây dứt tơ đàn
“Có nợ có trả, có oan có đòi”
Trinh nghe nàng doạ bật cười
Mặc quần không nói một lời bỏ đi

*****

Chiều mưa lạnh ướt làn mi
Đìu hiu liễu rủ, tường vi héo gầy
Rượu tràn uống đã ba ngày
Càng uống càng tủi, càng say càng buồn
Càng sầu thi hứng càng tuôn
Trinh bèn cầm bút viết luôn lên tường…
Chợt nghe huyên náo bên đường
Một tay kỵ mã dừng cương trước lều:
“Trinh Tùng phạm tội hai điều
“Thứ nhất vô lễ tự kiêu xé đề
“Bỏ thi, không chịu về quê
“Làm thơ uống rượu chửi thề quan nha
“Thứ hai con gái người ta
“Đang tâm vặn lá bẻ hoa tan tành
“Này đây chứng cớ rành rành
“Huyết đào đương sự đọng thành vệt to”
Nói rồi hét lính trói gô
Ngang lưng buộc lại, ngựa Hồ [26] kéo lê
Da tan thịt nát thảm ghê
Khắp thân cát bụi bốn bề máu loang
Tống Trinh vào ngục tạm giam
Hôm sau trình diện trước quan Tư Đồ
Trinh rằng: “Thuốc mật roi bồ [27]
“Dám xin khấu kiến Kim ô [28] một lần
“Ngọc Linh San tự hiến thân
“Thực tình không dám lần khân ép bày”
Quan rằng: “Mật lớn gan tầy
“Định lời cao ngạo dối rày cửa quan
“Lại còn lớn tiếng kêu oan
“Nhục hình không dụng chắc càng lẻo môi…”
Khoảng trong một khắc ba hồi
Cho Trinh nếm thử vài đôi ngón nghề
Cùi xiết trửu, móng kim kê
Chì sôi đổ miệng, mỡ dê luộc đùi [29]
Đớn đau biết mấy ngậm ngùi
Tỉnh mê ngàn bận, thác vùi trăm cơn…

*****

Mùa xuân gió nhẹ hoa thơm
Vụ mùa đương bội, gạo cơm trắng ngần
Đầy đường đám rước hội lân
Trẻ con tí tửng, gia nhân nô đùa
Nữ thanh trang điểm thêu thùa
Đo chùng yếm lụa, ướm vừa váy hoa
Nam thanh khăn áo lượt là
Cổ mang cà vạt, giày da bóng lộn
Cảnh quang thư thả tâm hồn
Vẳng nghe nhạc ngựa lỏng dồn nhịp cương
Trên yên toạ một cô nương
Mắt xanh biêng biếc, má hường hây hây
Mày thu liễu, tóc phong mây
Bờ môi mòng mọng, cổ tay tròn tròn
Chân dài, ức nở, bụng thon
Rõ là mới lớn, rõ con nhà lành
Rõ dòng thế phiệt trâm anh
Thiên kim tiểu nữ quan thanh Tư Đồ
 
Thơ thẩn gì bậy bạ hết sức :amazed:, nghe Heo đọc thơ chân chính nè:

Tích xuân chiêu giá sáo vị thu
Thẩm du tai tế lóng trong sường
Anh hùng bên sông đương tự sáng
Thiếu nữ trên cầu mụ lông dưng
 

Cho BecGie

Senior Member
Đọc ông này thấy hành văn cũng trau chuốt, chuyện cũng thú vị, nhưng vẫn thích voz ngoại truyện của Fang 2 Fap hơn

Gửi từ Huawei Mate 30 Pro bằng vozFApp
 
Top