thảo luận [Truyện dịch] Âm gian thương nhân - phần 18 trở đi

Quý độc giả có muốn chuyển qua group fb để tiện cho tôi thống kê lượt đọc và tương tác ko?


  • Total voters
    232

chocolate_1989

Senior Member
Dư lào dư lào?
Cũng là bạn thân từ hồi bé đến giờ, cũng trải qua nhiều biến cố lớn của nhau. Giúp nó tiền vốn để làm ăn mà nó vỡ đợt dịch nên chim té mịe rầu. Bản thân mình cũng đang khó khăn. Tiền thì cố cày trả được nhưng món ân tình này thì bỏ đi thôi. Chán vcc
 

maxpayne_09

Senior Member

Chương 253: Thiên cổ nhất thương (Cái chết lưu vào thiên cổ)

Lúc này, trong đầu tôi vang lên thanh âm nghiến răng nghiến lợi "Ta đang giúp hắn nhìn nhận rõ ràng bộ mặt ghê tởm của người bên cạnh!" Tôi biết Hàn Tín đang dùng ý thức nói chuyện với tôi. Sau khi nói xong, Hàn Tín còn nặng nề hừ lạnh một tiếng "Trên thế giới này nào có bằng hữu thực sự, tất cả đều là tiểu nhân hèn hạ thôi." - "Ngươi nói là bằng hữu của Tần Vũ đều không phải là người tốt?" Tôi rất kinh ngạc hỏi. "Đương nhiên." Hàn Tín lạnh lùng chỉ Tam Pháo "Tỉ như tên khốn này, trộm vợ bạn, có nên giết không?"

"Trộm vợ?" Tôi giật mình, vội vàng nhìn Tam Pháo. Vong linh tâm tư đơn giản, hỉ nộ biểu lộ trên mặt, sẽ không nói dối, Tam Pháo hẳn là gian díu với vợ của Tần Vũ? Nếu là như vậy, Hàn Tín nhập vào Tần Vũ cũng không có gì đáng trách. Không được, bên trong tất có hiểu lầm gì đó, chuyện này phải nói rõ với Hàn Tín.

Thế là tôi hung thần ác sát trừng mắt nhìn Tam Pháo "Ngươi quỳ xuống!" Tam Pháo trong nháy mắt choáng váng, không rõ vì sao tôi trở nên hung ác như thế, nhưng cuối cùng y vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống. "Tam Pháo, ngươi có phải gian díu với A Diễm không?" Tôi hỏi. Tam Pháo trừng mắt "Ngươi nói bậy bạ gì đó, ta và A Diễm là bạn học, mà A Diễm là vợ của huynh đệ, ta sao có thể gian díu với A Diễm được? Ngươi không khỏi quá xem thường ta rồi."

Tôi nhẹ nhàng thở ra, Tam Pháo tựa hồ không nói láo. Tôi lập tức nhìn Hàn Tín. Hàn Tín vô cùng thê lương cười nói "Hôm đó hai ngươi ở trong quán karaoke cùng nhau làm việc xấu, làm như ta không thấy?" Tôi tranh thủ thời gian nhắc nhở Tam Pháo, có từng cùng A Diễm vào quán karaoke không? Tam Pháo bừng tỉnh đại ngộ nói "Ta hiểu rồi, hiểu rồi! Chúng ta bị Mã lão bản tính kế a. Mẹ nó, Mã lão bản thật sự là âm hiểm xảo trá, lại dùng phương thức này hại ta."

Tôi lập tức bảo Tam Pháo nói rõ. Nguyên lai hôm đó Mã lão bản hẹn Tần Vũ và Tam Pháo, nói muốn đưa cho bọn họ một món đồ tốt. Khi Tam Pháo đi vào quán karaoke, liền phát hiện Tần Vũ đi cùng A Diễm. Ngày thường mọi người bận rộn công việc, Tam Pháo và A Diễm lúc ở trường quan hệ cũng rất tốt, không khỏi cao hứng, uống vài chén rượu, hát mấy bài hát. Mà Mã lão bản thì một mực chuốc rượu Tần Vũ, chốc lát đã làm hắn say mèm.

A Diễm lập tức liền đưa Tần Vũ về nhà, nhưng Mã lão bản lại kiên quyết không cho, nói để hắn đưa Tần Vũ ra ngoài cho tỉnh rượu, rồi lát nữa sẽ trở về, sau đó cưỡng ép lôi Tần Vũ đi. Chỉ còn Tam Pháo và A Diễm ngồi đó, tiếp tục hát hò chờ Mã lão bản và Tần Vũ trở về. Tam Pháo luôn coi A Diễm là tẩu tử, lúc ấy cũng không nghĩ nhiều như vậy, lại thêm uống nhiều quá, liền cùng A Diễm hát tình ca. Nhưng chờ hơn nửa ngày cũng không thấy Tần Vũ đâu, hai người đành phải rời đi. Trước khi đi mới phát hiện trong phòng có một cái đai lưng ngọc, Mã lão bản nói đó là lễ vật đưa cho Tần Vũ, hai người cũng không để ý. Ai ngờ được Mã lão bản từ lúc đó đã bắt đầu tính toán ám hại Tần Vũ!

Thời cổ đại, nam nữ thụ thụ bất thân, bắt tay hay ôm một cái đều là phi lễ. Cho nên Hàn Tín cho rằng Tam Pháo và A Diễm có chuyện gian díu, lúc này mới nhập vào Tần Vũ, chỉ cho Tần Vũ nhận ra rõ ràng những người gọi là bằng hữu bên cạnh hắn.

Tôi bất đắc dĩ cười khổ, vội vàng giải thích cho Hàn Tín nguyên do trong đó, nói xã hội bây giờ đã không phải là cổ đại, đã sớm vứt bỏ quan niệm trọng nam khinh nữ, giữa nam nữ cũng là có thể làm bằng hữu bình thường, cùng nhau hát ca uống rượu, thật sự cũng không có gì.

Cuối cùng thật sự là hết cách, tôi chỉ có thể sử dụng đòn sát thủ "Hàn Tín đại tướng quân, ngươi muốn thế nào mới bằng lòng tin tưởng Tần Vũ và Tam Pháo bằng hữu chân chính?" - "Ha ha ha ha." Nghe đến đó, Hàn Tín cười như điên "Bằng hữu chân chính, ngươi vậy mà lại dám nói với ta về bằng hữu chân chính, trên thế giới này căn bản không có bằng hữu chân chính. Tiêu Hà đối với ta có ơn tri ngộ, chúng ta tình như thủ túc, hắn cuối cùng không phải là bán đứng ta ư?"

"Vậy cũng không nhất định." Tôi hừ lạnh một tiếng "Cổ nhân thường nói Lưỡng lặc tháp đao, ta nói có người nguyện ý vì bằng hữu mà không tiếc mạng sống, ngươi tin không?" - "Không tin." - "Được, chúng ta đánh cược." Tôi nói "Nếu như Tam Pháo nguyện vì Tần Vũ mà không tiếc mạng sống nhận lấy Lưỡng lặc tháp đao, ngươi sẽ buông tha cho hắn, thế nào?" - "Cược thì cược." Thanh âm của Hàn Tín lần nữa vang lên trong đầu tôi.

Tôi nhìn thoáng qua Tam Pháo rồi ném một thanh chủy thủ sáng loáng xuống dưới chân hắn "Tới đi, Lưỡng lặc tháp đao chứng minh nghĩa khí huynh đệ giữa ngươi và Tần Vũ." Tam Pháo gật đầu, không chút do dự giơ chủy thủ lên định đâm lên ngực. "Chờ một chút!" Lý mặt rỗ chợt nói với Tam Pháo "Ngươi còn chưa thành gia lập thất, còn chưa có con, cứ thế mà chết đi là bất trung bất hiếu, tổ tông của ngươi sẽ không bỏ qua cho ngươi, để ta đi!"

Nói xong, Lý mặt rỗ định đoạt lấy chủy thủ. "Không được." Tam Pháo nắm chặt chủy thủ không buông "Ngươi không thể làm như vậy! Ngươi trên có già dưới có trẻ, một nhà lớn bé còn cần ngươi chăm lo, ngươi chết rồi bọn họ làm sao bây giờ? Ta không vướng bận gì, chết rồi cũng không cần lo lắng gì cả." - "Ngươi ngốc a." Lý mặt rỗ chửi ầm lên "Loại chuyện này ngươi tranh cái gì mà tranh. Ta cũng không tin ta chết đi, ngươi không giúp ta chiếu cố người nhà..." Tam Pháo nói "Ta thấy ngươi mới ngốc đó, vợ ngươi ta có thể chiếu cố được sao? Để vợ ngươi lẻ loi hiu quạnh cùng đứa con, ngươi nhẫn tâm sao? Cho dù ta có giúp ngươi chiếu cố họ thế nào cũng không bằng ngươi tự mình chăm sóc họ a."

Hai người ngươi một lời ta một câu, tranh nhau chịu chết. Mẹ nó, hai người này thật là hết nói nổi. Tôi nơm nớp lo sợ nhìn Hàn Tín, không biết hắn có cho là chúng tôi đang diễn trò hay không. Không ngờ, Hàn Tín lại trầm tư, phảng phất như pho tượng đứng đó nhìn Lý mặt rỗ và Tam Pháo. Tôi mừng thầm, biết hai người xả thân vì bạn bè đã bắt đầu đả động được Hàn Tín!

"Như vậy đi." Cuối cùng sau khi cướp tới cướp lui, hai người dứt khoát nói "Chúng ta mỗi người một đao." - "Được, vậy mỗi người một đao!" Tôi nhìn Hàn Tín, không biết hắn có đồng ý không. Không ngờ cuối cùng Hàn Tín tiêu điều thở dài, nói "Thôi thôi, nhân sinh có được hai, ba tri kỷ đã đủ rồi! Không phải người người đều là Tiêu Hà." Nói xong, Hàn Tín cười to, đến cuối cùng biến mất trong đai lưng ngọc.

Tôi nhẹ nhàng thở ra. Lý mặt rỗ vẫn đang tranh nhau với Tam Pháo sắp đánh nhau đến nơi. Tôi vội vàng chạy lên khuyên nhủ hai người "Được rồi, đại tướng quân đã tin các ngươi." - "Không được, còn chưa có Lưỡng lặc tháp đao... Đợi đã, ngươi nói cái gì? Đại tướng quân? Hắn đi rồi?" Tôi gật đầu.

Tam Pháo và Lý mặt rỗ lập tức thả lỏng toàn thân, ngồi phịch xuống trên ghế "Móa nó cuối cùng cũng đi rồi." Tôi lúc này chạy tới đánh thức Tần Vũ. Tần Vũ thân thể quá hư nhược, âm thịnh dương suy, cho nên vừa tỉnh lại ý thức vẫn còn mơ hồ, cũng không nhớ rõ chuyện xảy ra mấy ngày qua. Hắn khó hiểu nhìn Lý mặt rỗ, ngạc nhiên nói “Con mẹ nó đây không phải Lý Cẩu Đản sao? Tiểu tử ngươi đến đây lúc nào? Ta sao không biết gì cả.”

Lý mặt rỗ và Tam Pháo nhìn nhau cười rộ, sau đó bất đắc dĩ nói "Tiểu tử ngươi còn nhận ra ta à, ta xém chút chết trong tay ngươi có biết không?" Tần Vũ không hiểu nhìn Lý mặt rỗ từ trên xuống dưới, nói “Tiểu tử ngươi vẫn giống như trước kia, thích khoác lác.” Lão Lý đành phải đem những chuyện xảy ra gần đây hai năm rõ mười kể lại cho Tần Vũ.

Tần Vũ nghe xong lập tức kinh hãi trợn mắt hốc mồm, sau đó lệ nóng doanh tròng ôm thật chặt Lý mặt rỗ và Tam Pháo "Hảo huynh đệ, các ngươi đúng là ngốc, ta đối với các ngươi như vậy, các ngươi lại còn lấy ơn báo oán, thậm chí không tiếc hi sinh tính mệnh!" - "Vừa phải thôi là được rồi, đừng nói lời buồn nôn như vậy." Lý mặt rỗ nhịn không được toàn thân run run một chút "Ta nổi hết da gà lên rồi. Nếu muốn cảm tạ, vậy hãy tạ ơn vị đại sư này đi!"

Nói rồi, Lý mặt rỗ chỉ tôi "Hắn mới là ân nhân cứu mạng thực sự của ngươi." Tần Vũ lúc này mới ý thức được tôi là người ngoài, cười cười xấu hổ, nói lời cảm ơn tôi. Tôi mỉm cười khoát tay nói không cần, ta giúp ngươi, cũng chỉ là nể mặt lão Lý. Tới đêm, Tần Vũ đưa bọn tôi đi khách sạn năm sao ăn uống thả cửa một trận. Trong bữa tiệc Tần Vũ uống nhiều quá, ôm Lý mặt rỗ gào khóc, nói Mã lão bản ngày thường đối với hắn rất tốt, hắn xem Mã lão bản như trưởng bối mà đối đãi, Mã lão bản sao có thể làm ra chuyện hoang đường như thế?

Về phần Mã lão bản, sau đó thật sự đã táng gia bại sản, những tên hồ bằng cẩu hữu của lão thừa cơ ném đá xuống giếng (hại người gặp khó khăn), chia cắt sạch sẽ sản nghiệp của lão. Cuối cùng lão trắng tay, cũng bị cảnh sát điều tra một số việc đem tối, bị bắt đi tù mấy năm. Sau khi ra tù, Mã lão bản nghèo rớt đến mức ngay cả cơm cũng không có mà ăn, xém chút lưu lạc đầu đường. Cuối cùng vẫn là Tần Vũ trợ giúp, cứu tế cho lão. Đối với việc Tần Vũ xuất thủ tương trợ, Mã lão bản từ đầu đến cuối không thể tin được, hoài nghi Tần Vũ có phải là đang làm nhục lão? Sau đó, Mã lão bản đã biến mất, không tìm được tung tích...

Tôi chợt nhớ tới câu nói của Hàn Tín lúc trước. Nhân sinh có được hai ba tri kỷ, đã đủ rồi. Nhưng hai ba tri kỷ, sao dễ dàng có được như vậy? Trong cái xã hội đề cao tiền tài vật chất này, mọi người đều lấy lợi ích để làm tiêu chuẩn cân nhắc kết giao bạn bè. Ngươi giúp được ta thì mới là bằng hữu chân chính. Nhưng nếu có một ngày, ngươi không còn giá trị gì đối với ta, ta sẽ một cước đá ngươi văng ra, xem như rác rưởi. Khuyên người đời hãy cảnh giác cao độ, nhìn xem trong số bao nhiêu bằng hữu bên cạnh, ai là thật ai là giả!

Tôi rất hi vọng, lịch sử vĩnh viễn dừng lại ở “Tiêu Hà nguyệt hạ truy Hàn Tín” một khắc này. Như vậy lời ca tụng thiên cổ này coi như viên mãn. Đáng tiếc, hiện thực thường không được như ý, lưu lại cho Hàn Tín chỉ có cái chết lưu vào thiên cổ mà thôi.
P.S: quả thực dịch xong phần này tôi ngẫm lại thấy quanh mình còn có nhiều người bạn thân thiết chơi với nhau từ cấp 2 sẵn sàng xả thân vì nhau. Tôi thấy rất vui mừng vì có được những người bạn như vậy, đời này quả thật không uổng phí. Sau này khi lên cấp 3 hay đại học, tôi cũng dần dà không kết nhiều bạn thân nữa, những người thân thiết nhất với tôi vẫn là những đứa chơi với nhau từ cấp 2, tới nay đã 18 năm rồi. Có lẽ khi nào đủ 20 năm tôi sẽ tổ chức một bữa ăn mừng.
 
Last edited:

manhtai009

Senior Member
Có lẽ đây là phần tôi thích nhất từ trc đến h. Má nó làm t ngẫm nghĩ cả ngày hôm nay về đam bạn bè.
Mấy đứa bạn cấp 2 cấp 3 của tôi giờ ko còn cùng quan điểm sống nên chả còn chơi với đứa nào nữa. Có 1 thằng bạn đại học chơi rất được nhưng giờ cũng phải 2 cái giỗ rồi chưa đi thăm nó. 1 đứa thì ôm gần chục triệu của mình rồi im luôn, bản thân mình cũng còn đang nợ 1 đứa khác vài triệu chưa trả đc. Nhìn lại thì xung quanh cũng chỉ toàn bạn xã giao, nhưng mà vậy cũng tốt, đỡ phải mắc nợ nhân tình. Xã hội giờ vốn là vậy mà, sống thời nào thì theo quy tắc thời đó, được thì quý, ko được cũng ko cưỡng cầu làm gì.

Đã donate mời bác chủ thớt ly cafe. Mình có cảm giác bộ truyện này tay tác giả viết như xé nháp, như kiểu đang chịch gái sắp lên đỉnh rồi thì hắn bắn cmn mất, đọc chưng hửng vl. Thôi tôi qua sắc hiệp đọc đây, kiếm lại bộ trọng sinh truy mỹ ký đọc lại cho có tí hứng thú :shame:
 

Silverlance

Senior Member
Vừa đọc xong chương này, chương này nội dung khá hay và sâu sắc so với các chương trước.
Nhưng mà phần đánh "boss" có vẻ hơi đơn giản?
1. Vì sao Tiểu Manh lại chôm tiền và đồ đi rồi sau cùng xuất hiện cùng A Diễm?
2. Vì sao Tần Vũ cũng xuất hiện ở biệt thự? Trước đó team Trương ca thả đi rồi mà? Sao lại "vô tình" xuất hiện ở biệt thự?
3. Vì sao A Diễm lại quản lý tiền của Mã Lão Bản? Do Mã Lão Bản dùng bùa chú?
4. Nếu Mã Lão Bản dùng bùa chú thì bằng cách nào Trương ca hóa giải được để lật kèo?
Đọc xong mà còn nhiều thắc mắc :confused:
Với cái nữa là tình cảm của Lý mặt rỗ với Như Tuyết có vẻ tiến triển hơi quá nhanh, hơi sượn sượn :(

Gửi từ Xiaomi MI 8 bằng vozFApp
 

kulboy_vn

Senior Member
P.S: quả thực dịch xong phần này tôi ngẫm lại thấy quanh mình còn có nhiều người bạn thân thiết chơi với nhau từ cấp 2 sẵn sàng xả thân vì nhau. Tôi thấy rất vui mừng vì có được những người bạn như vậy, đời này quả thật không uổng phí. Sau này khi lên cấp 3 hay đại học, tôi cũng dần dà không kết nhiều bạn thân nữa, những người thân thiết nhất với tôi vẫn là những đứa chơi với nhau từ cấp 2, tới nay đã 18 năm rồi. Có lẽ khi nào đủ 20 năm tôi sẽ tổ chức một bữa ăn mừng.
Mình cũng như thím. May mắn là có những người bạn mặc xà lỏn lớn lên với nhau. Giờ có gì khó khăn chúng nó giúp đc chúng nó sẵn sàng giúp.
1xEuo02.gif

Thời sinh viên ae có gì ăn lấy. Nghĩ lại thời đó mà thấy vừa vui vừa buồn cười :LOL:
Trên đời này chỉ cần 2-3 tri kỉ vậy là đủ chè tam rượu tứ rồi
v1fmMDd.gif
 

maxpayne_09

Senior Member
đã bao giờ các bẹn có 1 ngày mà bận bịu, bảnh mắt ra đã bận việc nhà cửa, hết trong nhà lại ra ngoài ngõ, ở nhà mình xong lại sang nhà vợ, đến tối mệt rã người về nhà định mở máy onl tí thì vợ lại mè nheo cả tuần a toàn bận việc gì ý cứ ôm cái lap chả quan tâm đến e. Dỗ xong bở cả người sụp cả mí mắt lăn ra ngủ thầm nghĩ thôi nay mệt quá rồi mai realease 4 chap chưa?
 

maxpayne_09

Senior Member

Phần 32: Thạch Cẩm Đương​

Chương 254: Cao thí quỷ đàm

Nói tóm lại, lần này đi Tam Á tạm coi là vui vẻ. Mặc dù phát sinh chút việc ngoài ý muốn, nhưng như vậy mới là cuộc sống, khắp nơi đều tràn đầy những điều tôi không biết trước. Lão Lý và Như Tuyết qua chuyến đi lần này đã xác định quan hệ yêu đương. Còn tôi và Tiểu Nguyệt cũng coi như trở thành người nhà rồi. Sau khi trở về, Tiểu Nguyệt đã dành cho tôi “lần đầu tiên” của nàng.

Đêm hôm đó trăng thanh gió mát, tôi mua hai chai rượu vang thượng hạng, rót vào ly rồi tắt đèn đốt hai cây nến. Dưới ánh nến, Tiểu Nguyệt thẹn thùng động lòng người, như nụ hoa thủy tiên chớm nở, tim tôi đập thình thịch, cho dù là chỉ nhìn như vậy cả đời tôi cũng thấy hạnh phúc. Trải qua một buổi tối triền miên, giữa trưa ngày hôm sau tôi mới tỉnh dậy. Tỉnh lại thì Tiểu Nguyệt đã đi làm rồi, trên bàn có bữa sáng đơn giản mà ấm áp và một tờ giấy nhỏ viết lời yêu thương. Đây mới thật sự là cuộc sống a, tôi như rồng như hổ ăn hết bữa sáng, tất cả những điều phiền muộn đã biến mất hết.

Đang lúc ăn sáng, Bạch lão bản ở sát vách gõ cửa, đi vào mỉm cười chào hỏi "Tiểu Trương a, hôm qua giữ con gái người ta ở lại qua đêm hả?" Tôi có chút thẹn thùng gật đầu, tôi là trai tân lâu năm, trước mặt người khác nói chuyện này tự nhiên không được thoải mái. Bạch lão bản cười ha ha nói không có gì, đều là người trưởng thành rồi, có chút chuyện ấy sao phải đỏ mặt?

Tôi không muốn tiếp tục nói chuyện này với Bạch lão bản, trực tiếp hỏi hắn tới tìm tôi có chuyện gì. Bạch lão bản lúc này mới nói, hai ngày trước có người đến tìm tôi, nhìn rất gấp gáp, nhưng không gặp ai, cũng không liên lạc được, nên đã viết giấy nhờ hắn chuyển cho tôi. Nói xong, Bạch lão bản liền đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi vội vàng cảm ơn Bạch lão bản.

Tiễn Bạch lão bản về xong, tôi tiện tay vứt tờ giấy sang một bên. Khỏi cần phải nói, đối phương nhất định là tới tìm tôi xử lý âm vật, nhưng hạnh phúc của tôi vừa mới bắt đầu, tôi không muốn rời xa Tiểu Nguyệt, càng không muốn mạo hiểm! Qua vài ngày sau, Bạch lão bản bỗng nhiên lại tới tìm tôi, hỏi tôi có phải chưa gọi vào số điện thoại trên tờ giấy không.

Tôi hỏi sao hắn biết? Bạch lão bản bỗng nhiên có chút tức giận, nói gia đình kia trước khi đi đã xin số điện thoại của hắn, mấy ngày nay đều gọi điện thoại thúc giục. Nói xong Bạch lão bản còn trách cứ tôi, nói tôi làm như vậy là không được a, người ta đã gấp đến bể đầu sứt trán, tôi lại không quan tâm, như vậy đâu phải là thương nhân âm vật.

Tôi yên lặng, Bạch lão bản đâu biết nỗi khổ tâm của tôi. Tôi quá mệt mỏi, chỉ muốn sống hai ngày của cuộc sống người bình thường thôi. Nhưng Bạch lão bản là người thích dông dài, nếu như tôi cự tuyệt, Bạch lão bản nhất định sẽ dây dưa với tôi không dứt, tôi đành đồng ý với hắn sẽ gọi điện thoại cho đối phương. Bạch lão bản vẫn không yên lòng, hết cách, tôi đành gọi điện ngay trước mặt hắn.

Điện thoại vừa kết nối, bên kia truyền tới một thanh âm khàn khàn "Ngươi tìm ai?" - "Nghe nói mấy ngày trước ngươi đến tiệm đồ cổ tìm ta." - "A, ngài là Trương lão bản ư?" Đối phương vốn đang nói giọng khàn khàn khó nghe, trong nháy mắt bỗng vui mừng "Trương lão bản, cứu mạng, cứu mạng a, con gái của ta sắp chết! Ta cũng không biết nên làm gì bây giờ, đại sư ngài mau tới đi, ta sẽ cho xe đi đón ngài ngay." - "Chờ một chút." Tôi lập tức nói "Ngươi đừng kích động, bình tĩnh nói xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Ta mới có thể xác định có thể giúp được hay không."

Nhưng đối phương lại khăng khăng muốn tôi tới đó, nói chuyện này thực sự là rất phức tạp, dăm ba câu nói không rõ được. Hết cách, đối phương kiên quyết như vậy, tôi cũng không tiện cự tuyệt, đành phải lấy địa chỉ của bọn họ, tôi sẽ đi một người tới đó.

Vốn còn định gọi Lý mặt rỗ đi cùng, nhưng nhìn thấy Lý mặt rỗ và Như Tuyết đang nấu cơm, một nhà ba người ấm áp tôi cũng không làm phiền lão Lý nữa. Tôi một mình lái xe tới nơi đối phương cho địa chỉ. Nơi này là một khu vực trường học, sát với trường cấp 3. Bình thường khu vực này vô cùng đắt đỏ, gia đình này có thể mua nhà ở đây hẳn là rất giàu có.

Trong lòng tôi thầm nghĩ lần này hẳn là có thể kiếm được chút tiền a? Tôi xuống xe gọi điện cho đối phương. Rất nhanh đã có một nữ nhân trung niên phong vận mê người từ trên lầu đi xuống. Mặc dù ăn mặc rất đẹp nhưng khó mà che đi vẻ mệt mỏi. Tôi nói rõ thân phận của mình, nàng liền kích động lã chã rơi lệ, nói con gái rốt cục được cứu rồi!

Tôi bất đắc dĩ, vội nói rõ "Vị nữ sĩ này, ta bây giờ ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không biết, cho nên không thể đảm bảo được điều gì. Nếu vượt ra khỏi phạm vi năng lực của ta, ta cũng đành chịu..." Nữ nhân trung niên lập tức gật đầu "Trương lão bản, ngài chắc chắn có cách, ta từng nghe chuyện về ngài, ngài chắc chắn có thể giúp được ta đúng không?" Nàng không ngừng tự thuyết phục bản thân rằng con gái còn cứu được, xem ra chuyện này đã giày vò nàng không ít. Tôi đành khoát tay "Xem kỹ đã rồi hẵng nói!" Theo nữ sĩ dẫn đường, chúng tôi rất nhanh đã đi thang máy lên lầu năm.

Trong thang máy, nữ sĩ nói với tôi, nàng họ Vũ, con gái nàng gần đây sắp thi tốt nghiệp trung học, nhưng tới gần lúc thi, chợt xảy ra một chuyện rất tà môn. Điều này làm cho nàng lo lắng, dù sao thi đại học là chuyện đại sự liên quan đến cả đời, nếu là trong lúc mấu chốt này có chuyện bất trắc thì cả nhà đều hối hận." Trên đường nghe Vũ nữ sĩ lải nhải bên tai, lỗ tai tôi thật muốn nổi vết chai. Nhưng nàng là một người mẹ, quan tâm con gái thì tôi có thể lý giải, cho nên cũng không cắt lời.

Sau khi vào nhà, Vũ nữ sĩ để tôi chờ ở phòng khách, còn nàng thì chạy vào phòng ngủ, cho con gái mặc quần áo tử tế, thật lâu mới ra gặp. Không thể không nói, con gái của Vũ nữ sĩ rất điềm đạm xinh đẹp, cao gầy, mặc váy hoa nền trắng lam, cũng có thể coi là yểu điệu thục nữ. Chỉ là khuôn mặt nhỏ có lúm đồng tiền lại vàng như nến, nhìn hết sức yếu ớt, bước đi không vững, nếu không phải Vũ nữ sĩ dìu lấy, đoán chừng đã sớm té ngã. Đi chưa được hai bước đã thở hổn hển, nhưng cô bé vẫn rất lễ phép nhìn tôi cười nói "Chào thúc thúc."

Tôi vội vàng nói “Ngươi nghỉ ngơi cho tốt là được, không cần nói.” Tôi quay đầu hỏi Vũ nữ sĩ, không đi bệnh viện kiểm tra sao? Đây có vẻ là dinh dưỡng không đầy đủ a. Vũ nữ sĩ bất đắc dĩ thở dài "Nếu bệnh viện thật sự có tác dụng, ta cũng không cần xin ngài tự thân xuất mã! Bệnh viện to nhỏ gì ta cũng đã từng đi, thậm chí toàn bộ bệnh viện lớn ở Bắc Kinh đều đã đi một lượt, nhưng vẫn không có kết quả. Trước đây từng thử qua phương pháp dân gian, tựa hồ có chút hiệu quả, nhưng về sau bệnh tình bỗng nhiên lại chuyển biến xấu hơn rất nhiều, hiện giờ ngay cả bước đi cũng thành vấn đề..."

Nói xong Vũ nữ sĩ lại oà khóc, con gái nàng đau lòng vội vàng cho lau nước mắt cho mẫu thân. Tôi nói "Vậy được rồi! Ngươi nói cho ta một chút, con gái của ngươi khi nào thì bắt đầu xuất hiện bệnh trạng này, còn có một số đồ vật cụ thể. Tỉ như cô bé có phải đã chạm vào đồ vật gì không nên đụng tới hay không? Đắc tội với người không nên đắc tội hay không?"

Vũ nữ sĩ liền kể lại một cách ngắn gọn. Nàng đã ly dị, một mình nuôi con, mặc dù rất khó khăn nhưng thấy con gái khỏe mạnh trưởng thành, Vũ nữ sĩ trong lòng rất vui vẻ. Thấy con gái sắp thi tốt nghiệp trung học, Vũ nữ sĩ càng chăm sóc đến từng li từng tí, nhỏ thì từ ăn ở, lớn thì đến học tập, Vũ nữ sĩ đều chu đáo. Nhưng khoảng hai tháng trước, con gái nàng bỗng nhiên trở nên kỳ quái!

Ngày hôm đó từ trường học trở về, cô bé liền nói trong người không thoải mái, cụ thể khó chịu ở đâu cũng không biết. Toàn thân mềm nhũn vô lực, đầu óc rối bời, căn bản là không có tinh thần học tập. Vũ nữ sĩ lập tức luống cuống, còn tưởng rằng con gái ngã bệnh, liền đưa con đi bệnh viện kiểm tra, nhưng kết quả lại chẳng có chuyện gì.

Vũ nữ sĩ cho rằng con gái gần đây học tập quá mệt mỏi, cho nên khuyên bảo con gái, mua một chút thuốc thang giúp buông lỏng thần kinh để chăm sóc sức khỏe cho cô bé. Con gái nàng dùng xong, ban đêm có chuyển biến tốt, nhưng vừa rạng sáng hôm sau, cô bé lại phát hiện thân thể của mình nặng nề dị thường, trong đầu cũng kêu ong ong, căn bản không thể bước đi được. Cô bé nói với Vũ nữ sĩ, nàng liền cảm thấy trên người như có một khối đá lớn, đi đứng không vững, thậm chí còn không thở nổi.

Vũ nữ sĩ trợn tròn mắt, thấy kì thi đã tới gần, nếu con gái bỗng nhiên mắc quái bệnh, thì đời này nàng sẽ hối hận đến chết. Vũ nữ sĩ lúc này liền đưa con gái đi những bệnh viện còn lớn hơn, tốt hơn kiểm tra toàn diện, nhưng bệnh viện cho ra kết quả vẫn là không có bất kỳ bệnh gì về mặt sinh lý, đi khắp nơi tìm danh y cũng không có hiệu quả.

Vũ nữ sĩ tuyệt vọng, nàng đem tất cả hi vọng đặt ở trên con gái mình, nếu cô bé có chuyện gì bất trắc, nàng thật không biết sống thế nào. Đây vẫn chưa phải là nghiêm trọng nhất, nghiêm trọng nhất phải là mấy ngày trước đây!
 
Last edited:

maxpayne_09

Senior Member

Chương 255: Đâu hồn (tiêu hồn)

Cô bé nửa đêm đang ngủ mơ giật mình tỉnh lại, hô to “Ta không muốn đi, Ta không muốn đi!” Vũ nữ sĩ sợ hãi, vội vàng đi tới phòng con gái. Lúc vừa mở cửa nhìn vào trong, nàng chấn kinh! Con gái nàng đang đứng trong phòng, hai chân duỗi thẳng tắp, mũi chân nhẹ kiễng lên, mà ở trước mặt nàng, trên cây đèn bàn là ba dải lụa đỏ.

Cô bé vừa tiến lên phía trước vừa thống khổ lắc đầu, hô “Ta không muốn đi”, nhưng thân thể như bị khống chế, cuối cùng đi đến trước lụa đỏ, muốn ấn đầu vào đó. Một khi đưa đầu vào, cô bé sẽ bị treo cổ a! Vũ nữ sĩ kêu thảm một tiếng, không chút do dự xông tới ôm lấy con gái. Ai ngờ thân thể cô bé như có sức lực rất lớn, nàng lay không được. Vũ nữ sĩ chỉ là hạng nữ lưu đâu thể nào ngăn được con gái. Cuối cùng nàng trơ mắt nhìn cô bé đưa đầu vào trong dải lụa, lụa đỏ co lại siết lấy cổ cô bé, cô bé hít thở không thông, mắt trợn trắng, trong cổ họng phát ra thanh âm khàn khàn.

Vũ nữ sĩ sợ quá, lại ôm lấy con gái, nhưng cũng không được. Cuối cùng Vũ nữ sĩ đành phải lấy kéo cắt nát lụa đỏ, con gái nàng lúc này mới ngã xuống, may mắn thoát chết. Cô bé sau khi tỉnh lại liền gào khóc, Vũ nữ sĩ liền vội hỏi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, vì sao đang êm đẹp lại muốn treo cổ? Cô bé nói khi ngủ mơ nghe thấy có người đang gọi tên mình, cô bé mở mắt ra, lại phát hiện đứng trước mặt mình là một nam tử vóc người to lớn. Nam tử kia người cao ngựa lớn, giọng nói vừa rồi là của hắn.

Hắn không ngừng gọi tên để cô bé đi theo mình. Lúc ấy cô bé cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy toàn thân bị khống chế, giống như có người khác đang khống chế thân thể mình. Cô bé trợn tròn mắt, phẫn nộ giãy dụa, nhưng căn bản không thể làm được gì. Trong mơ hồ, cô bé nghe thấy rất nhiều thanh âm đang kêu gọi mình, những thanh âm đó là từ ngoài cửa sổ truyền đến. Cô bé quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện có rất nhiều những bé gái bằng tuổi mình, đang lơ lửng ngoài cửa sổ mỉm cười quái dị nhìn mình.

Cô bé phát hiện trong số những người này có mấy người là bạn học của mình! "Tới tìm chúng ta đi, chết dưới lụa đỏ thì có thể tìm được chúng ta..." Bọn họ không ngừng nói. Cô bé không chịu, kịch liệt giằng co, nhưng cuối cùng vẫn đưa cổ mình treo trên lụa đỏ, dần thoi thóp. Nếu không phải Vũ nữ sĩ cắt đứt dải lụa đỏ, sợ là cô bé đã hồn lìa khỏi xác. Vũ nữ sĩ nghe con gái nói vậy liền biết đây không phải là bệnh bình thường, mà là do trêu chọc phải thứ gì đó cổ quái. Cho nên nàng mới trăm phương ngàn kế nghe ngóng tin tức của tôi, tới tìm tôi hỗ trợ.

Tôi hít sâu một hơi, có chút lo lắng. Bởi vì dựa theo những gì Vũ nữ sĩ miêu tả, con gái nàng rất có thể là bị tiêu hồn, cho nên thân thể mới hư nhược như vậy. Nếu quả thật là tiêu hồn, sợ rằng sự tình sẽ vô cùng khó giải quyết! Cho nên tôi bảo Vũ nữ sĩ đi tìm mấy cây nến, ngâm qua dầu từ cây gai dầu, đặt mười cây quanh con gái nàng.

Con người có ba hồn bảy phách, mười cây nến tượng trưng cho ba hồn bảy phách của con gái nàng, tôi muốn tìm hiểu xem con gái nàng rốt cuộc là bị tiêu đi hồn nào phách nào. Sau khi thắp đủ nên, tôi bảo cô bé ngồi yên ở đó, tuyệt đối không được động đậy. Rồi tôi lại sai Vũ nữ sĩ khóa toàn bộ cửa và cửa sổ trong lại, kéo rèm không cho gió thổi tránh ảnh hưởng đến ánh nến, còn tôi thì quan sát kỹ biến hóa của ánh nến.

Mấy ngọn nến chầm chậm cháy, ánh nến lớn dần từ nhỏ đến lớn, lớn nhỏ không đều, nhưng lại cũng không khác nhau nhiều, chậm rãi cháy. Nhưng rất nhanh, tôi đã phát hiện ra điều dị thường, ngọn lửa trên cây nến góc đông nam lại nghiêng về phía thân thể cô bé, ngọn lửa cũng chậm rãi từ màu vàng nhạt biến thành màu huyết sắc, mà huyết sắc càng ngày càng đậm!

Tôi lập tức chạy tới xem xét, xác nhận chung quanh không có gió mới thổi tắt mấy ngọn nến, nói “Vũ nữ sĩ, con gái ngươi có một phách thoát ra ngoài thân thể. Mà con người có ba hồn bảy phách là quan trọng nhất, sau khi thoát ly thân thể tối đa sống được mười ngày, con gái ngươi xuất hiện bệnh trạng này đã bao lâu?” Vũ nữ sĩ quá sợ hãi, vội vàng bấm ngón tay, cuối cùng hoảng sợ nhìn tôi "Chừng bảy tám ngày, đại sư, ngươi mau cứu con gái ta a, cầu xin ngươi!"

Vũ nữ sĩ khổ sở cầu khẩn làm con gái giật mình, tôi vội vàng an ủi họ đừng hốt hoảng. Tôi nói "Xem ra đêm nay chúng ta phải tìm hồn phách của con gái ngươi mới được. Sau khi trời tối sẽ hành động, bây giờ không còn nhiều thời gian lắm, ta phải trở về chuẩn bị một chút, ngươi ở nhà chờ ta!" Vũ nữ sĩ sợ tôi chạy mất, trước khi tôi đi đã đau khổ quỳ xuống, cầu xin tôi đừng bỏ mặc, nếu con gái có chuyện bất trắc, nàng cũng không sống nổi. Chỉ cần tôi cứu được con gái nàng, điều kiện gì nàng cũng đồng ý, cho dù là kiếp sau nàng và con gái hầu hạ tôi cũng được. Trong lời nói hình như có ý mập mờ, Vũ nữ sĩ cũng thật sự là vạn bất đắc dĩ.

Tôi gật đầu, nói nàng cứ yên tâm, tôi đã quyết định quản vậy nhất định sẽ đem hết toàn lực giải quyết chuyện này. Về tới tiệm đồ cổ, tôi lập tức tìm Chiêu Hồn Phiên trong chiếc rương mà ông nội để lại rồi đi chợ mua một con gà trống mào đỏ chót. Đến khi tôi quay lại, Vũ nữ sĩ lập tức cung kính hỏi tôi, có tìm được đồ cần dùng hay không?

Tôi gật đầu nói đã tìm được, rồi đem Chiêu Hồn Phiên và gà trống đặt trên mặt đất. Vũ nữ sĩ lập tức hỏi tôi, mấy thứ này dùng thế nào. Tôi nhìn sắc trời nói “Trời vẫn còn sớm, bây giờ nói cho ngươi thì đến lúc đó ngươi cũng quên mất, để tối nay hãy nói. Tối nay có thể sẽ mất rất nhiều tinh lực, nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Vũ nữ sĩ gật đầu, bảo tôi đến phòng của nàng nghỉ ngơi, còn nàng qua phòng con gái. Thường nói bà quả phụ hay nói lời dối lòng, mặc dù nàng bảo tôi đi, nhưng tôi biết đây đơn thuần chỉ là muốn lấy lòng tôi, trong lòng nàng đối với chuyện này hẳn là rất mâu thuẫn a? Cho nên tôi cười nói “Không sao.” rồi ngồi trên ghế. Vũ nữ sĩ cảm kích nhìn tôi rồi cười miễn cưỡng cười, sau đó cùng con gái về phòng.

Tôi nằm trên ghế lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, căn nhà này phong thuỷ nhìn qua cũng không tệ lắm a, tôi cũng không phát hiện ra hiện tượng âm dương mất cân bằng. Mà đồ dùng trong nhà đều là đồ hiện đại công nghệ cao, đâu thấy có âm vật quấy phá? Tôi tới tới lui lui trong phòng đi một vòng, Vũ nữ sĩ từ trong phòng ngủ lặng lẽ đi tới, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi lúng túng nhìn tôi nói nàng không ngủ được. Tôi cười nói “Vậy ngồi xuống trò chuyện đi, ta có chút nghi hoặc muốn hỏi ngươi.” Vũ nữ sĩ lập tức gật đầu, ngồi đối diện tôi.

"Ta hỏi ngươi, nhà ngươi phải chăng có cổ vật? Loại trên trăm năm tuổi." Vũ nữ sĩ cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu "Không có, đồ trong nhà đều là mới mua gần đây." - "Vậy dải lụa đỏ trong phòng con gái ngươi là từ đâu tới?" Vũ nữ sĩ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên hoảng sợ "Đúng a, lụa đỏ, dải lụa đỏ là từ đâu tới? Nhà ta trước giờ không có a. Mà con gái ta đã một thời gian không ra ngoài, sao lại có lụa đỏ?"

Tôi lập tức ý thức được dải lụa đỏ kia khả năng có vấn đề "Hiện giờ dải lụa đỏ đang ở đâu?" Vũ nữ sĩ bóp trán nói "Ta không để ý! Lúc ấy chỉ lo cho con gái, cũng không để ý tới dải lụa đỏ. Hình như ta cắt nát nó xong liền tùy ý vứt trên mặt đất, từ lúc đó về sau cũng không nhìn thấy..."

Tôi lập tức nói "Ngươi mau đi tìm! Tốt nhất là tìm được, ta hoài nghi con gái ngươi bị tiêu hồn là do dải lụa đỏ kia, mà hồn phách của con gái ngươi phách rất có thể sẽ bám vào lụa đỏ." Vũ nữ sĩ lập tức gật đầu, bảo tôi chờ một lát, nàng thì lục tung lên tìm kiếm.

Nhưng tìm tới tìm lui, Vũ nữ sĩ cũng không tìm được dải lụa đỏ, gấp đến sắc mặt trắng bệch "Không phải chứ, sao tìm không thấy? Dải lụa đỏ kia ta ném ở trên sàn nhà mà." Nhìn nàng hoảng sợ không thôi, tôi cũng có chút đau lòng, nói “Đừng tìm nữa, lụa đỏ khả năng đã bị người ta mang đi. Ta hỏi ngươi, dải lụa đỏ có giống cổ vật không?”

Vũ nữ sĩ lắc đầu như trống bỏi "Không phải không phải, lụa đỏ tuyệt đối không phải cổ vật. Ta đã nhìn thấy dải lụa đỏ kia, ngay gần nhà ta có bán, là một lão thái bà bày bán." - "Ể? Trừ bà ta có còn người khác bán lụa đỏ không?" - "Không có không có." Vũ nữ sĩ không chút do dự nói "Hiện giờ còn ai muốn mua lụa đỏ đâu." Tôi ngẫm nghĩ gật đầu, bảo nàng dẫn tôi đi gặp lão thái bà kia, hi vọng có thể từ lão thái bà thăm dò được chút bí mật. Vũ nữ sĩ lập tức dẫn tôi đi xuống lầu, ở cửa khu dân cư, tôi gặp được lão thái bà kia.
 
Last edited:

maxpayne_09

Senior Member

Chương 256: Lão thái bà bán lụa đỏ

Lão thái bà hơn tám mươi tuổi, đạp xe xích lô, trên xe chất đống đầy lụa đỏ, một cái loa đang kêu lớn "Hàng tơ lụa kỹ thuật tổ truyền, lịch sử lâu đời trăm năm..." Tôi hít sâu một hơi, đi đến trước mặt lão thái bà, cười hỏi "Lụa này bán thế nào?" Lão thái bà nhếch môi cười nói "Tiểu tử mua một dải đi, tặng cho bạn gái. Gần đây có không ít người mua lụa đỏ, đều nói hiệu quả rất tốt đó." Nói xong, lão thái bà đưa cho tôi một dải.

Tôi cười hỏi "Gần đây có rất nhiều người mua lụa đỏ ư? Đó là những ai?" Lão thái bà đắc ý nói "Loại người gì cũng có a, có dân văn phòng có học sinh thậm chí còn có đại lão bản. Có lần một lão bản mua tới hai mươi bốn dải lụa đỏ." Tôi lập tức nhíu mày, tôi bỗng nhiên ý thức được, người một lần mua hai mươi bốn dải lụa rất có thể có vấn đề. Tôi liền hỏi "Bà có quen biết người mua hai mươi bốn dải lụa đỏ sao? Hắn mua nhiều như vậy làm gì?"

Lão thái bà nói "Không rõ lắm, nhưng hình như là muốn tặng cho học trò của hắn." Tôi ngẫm nghĩ gật đầu, sau đó lấy một trăm tệ đưa cho lão thái bà "Như thế này đi, nếu lần sau người đó lại đến mua, bà gọi điện thoại cho ta được không? Đến lúc đó ta lại gửi bài một trăm tệ." Lão thái bà vui vẻ "Ngươi tìm hắn làm gì. Mà ta cũng không gọi đi đâu, điện thoại của ta chỉ có thể nghe, bọn nhỏ tùy lúc có thể tới tìm ta."

Tôi nói cái này rất đơn giản. Tôi lưu số của mình vào máy của lão thái bà, sau đó cài đặt “gọi nhanh”, chỉ cần lão thái bà tìm số "2", là có thể gọi cho tôi. Dạy cho lão thái bà xong tôi và Vũ nữ sĩ rời đi. Vũ nữ sĩ không hiểu nhìn tôi, hỏi tôi người mua hai mươi bốn dải lụa đỏ chính là kẻ chủ mưu? Hắn sao lại mua nhiều lụa đỏ như vậy? Hẳn là người bị hại không chỉ có con gái nàng?

Tôi nói "Hiện giờ vẫn chưa nắm chắc. Nhưng lo trước khỏi hoạ, thà tin là có đừng ngờ là không, chờ điện thoại của lão thái bà đi! Tìm được đối phương thì sẽ rõ ràng." Vũ nữ sĩ như có điều suy nghĩ gật đầu. Tôi lại hỏi nàng gần đây có đắc tội ai không, hoặc là con gái gần đây đắc tội với ai, nhưng nàng lắc đầu không biết, nói hàng xóm, bằng hữu và mình sống rất hòa hợp, biết nàng nuôi con một mình rất vất vả còn thường xuyên giúp đỡ.

Về phần con gái, càng không thể nào, con gái nàng luôn luôn nhu nhược sợ phiền phức, không thể đắc tội với người khác. Tôi lại hỏi cha con bé đâu? Cho dù ly hôn, con cái gặp phải chuyện này cũng không nên mặc kệ chứ. Vũ nữ sĩ bỗng nhiên ríu rít khóc oà, bất đắc dĩ thở dài, nói chồng nàng tuyệt đối là loại lang tâm cẩu phế, từ khi ly hôn không những lấy hết tất cả tài sản trong nhà, chỉ để cho nàng căn nhà trống không, thậm chí không hề đến thăm con, đối với con gái sống chết thế nào không hề quan tâm.

Trong lòng tôi phẫn nộ, trên đời này sao lại có loại nam nhân không tim không phổi như thế? Nhưng tôi không nên đi đánh giá chồng của người khác, tôi chỉ có thể coi là người ngoài, mỗi gia đình có hoàn cảnh riêng, không hiểu rõ tình huống tôi sẽ không tùy ý đánh giá một người.

Rất nhanh, sắc trời đã tối, tôi niệm Đạo Đức Kinh một lần cho mình tỉnh táo lại, sau đó hỏi Vũ nữ sĩ chuẩn bị xong chưa để chúng tôi đi chiêu hồn. Vũ nữ sĩ gật đầu nói đã chuẩn bị xong. Tôi tìm một sợi dây thừng đỏ, dùng rượu đế và muối ngâm qua, rồi dùng dây thừng buộc Chiêu Hồn Phiên với gà trống.

Hồn phách rất bất ổn, huống chi đã qua thời gian dài như vậy, nếu đưa hồn phách một đường về thẳng nhà, tôi sợ hồn phách sẽ tự tiêu tán. Cho nên tôi mới mua con gà trống này. Không nên coi thường con gà này, nó quyết định đến việc hồn phách thất lạc của cô bé trở về được hoàn chỉnh. Khi tôi chiêu hồn về phải để hồn phách cưỡi trên lưng gà trống về nhà!

Gà trống vốn là thuộc âm, không những sẽ không ảnh hưởng tới hồn phách, thậm chí còn có thể tạo được tác dụng thuận lợi. Sau khi chuẩn bị xong, tôi liền bảo Vũ nữ sĩ vẽ lại mấy nơi con gái nàng hay đi, để nàng cầm Chiêu Hồn Phiên đi tới mấy chỗ này tìm, vừa tìm vừa gọi tên cô bé, ngàn vạn không thể dừng lại giữa chừng.

Vũ nữ sĩ không chút do dự đồng ý, sau đó cùng tôi đi loanh quanh tìm kiếm. Tôi theo sát sau lưng, sợ nàng phạm sai lầm. Chúng tôi đi ra ngoài, đi mấy nơi gần đó. Có mấy người trực đêm, vừa trông thấy Vũ nữ sĩ hoá trang kỳ quái đều sợ hãi, núp ở xa xa. Vũ nữ sĩ cũng không thèm để ý bọn họ, cứ làm theo lời tôi nói.

Đầu tiên nàng đi tới cái sân trước mặt khu cư xá, con gái nàng bình thường trước khi đi học sẽ ở đây chạy bộ tập thể dục, đây có lẽ là nơi cô bé qua lại nhiều nhất a? Vũ nữ sĩ giơ Chiêu Hồn Phiên, ôm gà trống dạo một vòng cũng không thấy có gì khác thường. Đêm nay không có gió, Chiêu Hồn Phiên im ắng không bay, gà trống cũng bị nàng dắt đi theo sau lưng, cứ quy quy củ củ đi lên phía trước.

Sau đó Vũ nữ sĩ lại đi vòng quanh cư xá, nhưng đi một vòng cũng không có gì lạ. Trong lòng tôi thất vọng, thầm nghĩ chẳng lẽ hồn phách con gái nàng quả thật bám vào dải lụa đỏ, mà lụa đỏ đã bị người hữu tâm mang đi?

Tìm quanh cư xá một vòng, cũng không thấy gì, Vũ nữ sĩ oà khóc. Tôi lập tức an ủi Vũ nữ sĩ đừng khóc, thử suy nghĩ lại thật kỹ, nơi cô bé đi nhiều nhất còn có chỗ nào khác? Nghĩ tới nghĩ lui, Vũ nữ sĩ bỗng nhiên nói đằng sau cư xá có một cái công viên, con gái nàng cũng thường xuyên qua đó chơi, tôi lập tức bảo Vũ nữ sĩ đi nơi đó tìm tiếp.

Giờ đã là rạng sáng cho nên cũng không có người, thưa thớt tinh quang ẩn trong mây đen, như ẩn như hiện. Gió lạnh lay động nhành cây, phát ra thanh âm rầm rầm, ánh trăng chiếu xuyên thấu qua cành cây in bóng trên mặt đất, tạo ra những cái bóng trộn lẫn hình thù.

Vũ nữ sĩ giơ Chiêu Hồn Phiên, mà trên Chiêu Hồn Phiên lại buộc một con gà trống, cảnh tượng như vậy thật là có chút làm người ta sợ hãi. Nhưng Vũ nữ sĩ tựa hồ toàn bộ tâm tư đều đặt trên việc tìm con gái, cho nên cũng không chú ý tới cảnh vật cổ quái xung quanh. Giống như là một người đi trên một con đường nhỏ, xung quanh đều là rừng cây và cỏ dại, ít người lui tới, thật sự không biết vì sao Vũ nữ sĩ lại chọn đi đường này.

Mà lại con đường nhỏ này tựa hồ rất dài, chúng tôi đi khá lâu vẫn chưa thể đi ra khỏi nơi này. Nếu không có Vũ nữ sĩ dẫn đường, tôi thậm chí hoài nghi chúng tôi có phải đã gặp quỷ dẫn đường hay không, vĩnh viễn không đi ra được. Đi chừng mười phút, tôi bỗng nhiên phát giác được một chút kì dị!

Trước đó không xa, thình lình có từng đợt tiếng gọi rất nhỏ truyền đến, thanh âm kia giống như tiếng nói hư nhược của nữ nhân. Khàn khàn, máy móc giống như âm thanh điện tử rất thô, không hề có nhân khí. Đối phương tựa hồ là đang gọi một cái tên nào đó, cụ thể là tên gì thì không rõ. Tôi chau mày, lập tức chú ý mười hai phần tinh thần!

Rạng sáng ở nơi vắng vẻ như thế, lại xuất hiện thanh âm quỷ dị như vậy, nhất định không bình thường. Vốn tôi còn muốn ngăn cản Vũ nữ sĩ, nhưng nàng tựa hồ không nghe thấy thanh âm kỳ quái kia, vẫn đi lên phía trước. Tôi liên tiếp gọi hai tiếng nàng vẫn không biết. Nàng có lẽ là quá mong con gái bình phục trở lại a? Toàn bộ tinh lực đều đặt lên hồn phách con gái, cho nên không nghe thấy cũng là bình thường.

Sau khi cân nhắc, tôi cuối cùng vẫn quyết định không ngăn cản Vũ nữ sĩ. Thanh âm này rất cổ quái, thậm chí có khả năng sẽ gặp nguy hiểm, nhưng càng nguy hiểm càng quỷ dị lại càng có thể ẩn giấu manh mối về hồn phách bị vứt bỏ của cô bé. Mặc dù có nguy hiểm, nhưng cũng cần phải mạo hiểm! Cho dù đến lúc đó không thể làm gì đối phương, thì cũng có thể chuồn đi.

Trên người tôi còn mang theo Đào Hồn hoa. Ngẫm lại một chút, Đào Hồn Hoa đã tụ đủ dương khí, cứu chúng tôi khỏi nguy hiểm hẳn là không vấn đề gì. Lúc đến gần, tôi rõ ràng trông thấy một cái đèn lồng ở giữa không trung quơ tới quơ lui. Đèn lồng tản mát ra bạch sắc quang mang yếu ớt, đằng sau cái đèn lại có một đạo hắc ảnh. Cái này khiến tôi nhớ tới 'Quỷ đốt đèn'. Quỷ đốt đèn là quỷ mang theo dương hỏa, trên đường đi 'gõ hồn', như dân gian nói là tìm kẻ chết thay. Nếu là kẻ nào không có mắt, nhất là khi uống say trong lúc mơ hồ va phải thì hẳn phải chết không nghi ngờ gì.

Nghĩ tới đây, tôi có chút nhức đầu, đêm hôm khuya khoắt làm sao lại gặp phải thứ này? Tôi mà khoanh tay đứng nhìn thì không được, nên chạy tới vỗ vai Vũ nữ sĩ, nhỏ giọng cảnh cáo "Nhìn thấy đoàn bạch quang phía trước không? Sau khi tới gần, nó có thể sẽ cố ý va vào người ngươi, ngươi phải tránh, bất luận thế nào cũng nhất định phải né tránh, rõ chưa?"

Vũ nữ sĩ kinh hãi, vội vàng nhìn về phía trước, lúc này mới chú ý tới bạch sắc quang mang. Nàng sợ hãi nhìn tôi "Đoàn bạch quang đó... Là cái gì?" Tôi hít sâu một hơi, nói "Nhớ kỹ lời ta nói, lát nữa tuyệt đối đừng va vào là được rồi. Được rồi, giờ tiếp tục đi về phía trước. Đừng trêu chọc đối phương." Vũ nữ sĩ mặc dù sợ hãi, nhưng nghĩ lại con gái đang bị những thứ ma quỷ người tra tấn, cuối cùng kiên quyết gật đầu, từng bước một đi về phía trước.

Tôi thì nấp trong lùm cây nhìn chòng chọc vào vật kia. Chỉ cần có bất kỳ gió thổi cỏ lay, tôi sẽ nhảy ra bảo vệ Vũ nữ sĩ. Rất nhanh, Vũ nữ sĩ đã tới gần bạch quang. Khi tới gần tôi nhìn kỹ, lập tức toàn thân rét run. Vũ nữ sĩ càng sợ đến há to miệng, thậm chí quên cả đi tiếp, cứ ngây ngốc ôm Chiêu Hồn Phiên đứng đó. Nếu không phải có chấp niệm cứu con gái chống đỡ, chỉ sợ nàng sớm đã chạy trối chết!
 
Last edited:

manhtai009

Senior Member
đã bao giờ các bẹn có 1 ngày mà bận bịu, bảnh mắt ra đã bận việc nhà cửa, hết trong nhà lại ra ngoài ngõ, ở nhà mình xong lại sang nhà vợ, đến tối mệt rã người về nhà định mở máy onl tí thì vợ lại mè nheo cả tuần a toàn bận việc gì ý cứ ôm cái lap chả quan tâm đến e. Dỗ xong bở cả người sụp cả mí mắt lăn ra ngủ thầm nghĩ thôi nay mệt quá rồi mai realease 4 chap chưa?
Khổ bác, chắc hôm qua gãy cả lưng mỏi cả đầu gối :LOL:
 

cat23

Senior Member
3 chương đọc phê nhỉ. Khà khà
Mà phải nói là tác giả tạo mở đầu cho các chương rất hay. Đọc thú vị và hồi hộp phết.
Tính ra ông tác giả cũng rất bỏ rất nhiều công sức sưu tầm các truyền thuyết ma, quỷ để đưa vào câu chuyện.
Chỉ tiếc là phần giải quyết thì lại bèo nhèo quá. Hy vọng sau này sẽ "nâng tầm" lên chút nữa.
Cảm ơn thớt @maxpayne_09 , chủ nhật mà vẫn bỏ công vì ae
:still_dreaming: :still_dreaming:
 
Top