thảo luận [Truyện dịch] Âm gian thương nhân - phần 18 trở đi

Quý độc giả có muốn chuyển qua group fb để tiện cho tôi thống kê lượt đọc và tương tác ko?


  • Total voters
    232

maxpayne_09

Senior Member

Phần 39: Vạn Hồn Kiếm​

Chương 354: Thanh đồng cổ kiếm

Sự việc Thần Tử Cổ xem như đã kết thúc, chúng tôi y hẹn bán Thần Tử Cổ cho hậu nhân của Ngao Bái ở Malaysia, bọn hắn cảm ơn tôi rối rít, đồng thời hào phóng ném cho tôi một tấm chi phiếu rồi mới mang theo xương sọ của tổ tiên về an táng. Tôi kiểm tra số dư trong thẻ, tròng mắt muốn rơi ra, ba trăm vạn, thương nhân Malaysia thật đúng là tài đại khí thô! Sau đó cuộc sống của tôi cũng có chút đơn điệu, mỗi ngày đều ngồi trông tiệm, ngắm nhìn người đi đường muôn hình muôn vẻ, những thứ đồ cổ tranh chữ mà tôi gặp lại chẳng có cái nào khiến tôi có hứng thú. Mặc dù mua mua bán bán cũng có thể kiếm chút tiền sống tạm qua ngày, nhưng không có mạo hiểm khiến tôi luôn có cảm giác cả người đã lười đi rất nhiều. Quả nhiên âm vật như ma tuý, một khi đã chơi thì sẽ nghiện, hơn nữa còn không có thuốc nào cứu được. Ngay cả Tiểu Nguyệt cũng nói tôi mỗi ngày hết ăn lại ngủ. Tôi đành phải gật đầu thừa nhận. "Ai, Trương ca a Trương ca, ta không biết có nên để huynh tiếp tục mở tiệm hay không!" Tiểu Nguyệt thở dài nói. Tôi biết Tiểu Nguyệt nghĩ cho tôi. Không mua bán âm vật nữa thì tôi chính là một bệnh nhân nửa chết nửa sống luôn luôn cô độc. Nhưng mua bán âm vật thì lại có nguy hiểm đến tính mạng.

Lâm vào thế khó xử, tôi cũng chỉ đành thừa nhận muốn làm vợ của tôi quả thực không dễ. Hôm nay, tôi như thường ngày ngồi trong tiệm ngủ gật. Xem một mớ phim truyền hình rác rưởi, cái gì mà tay không giết quỷ, cái gì mà ngoài tám trăm dặm bắn chết quỷ. Đang ngủ gà ngủ gật, bỗng có tiếng bước chân dồn dập truyền đến. Người đến tiệm đồ cổ rất ít khi chạy, bởi vì trong tiệm toàn là đồ dễ vỡ, nếu không cẩn thận sẽ làm vỡ đồ, tha hồ mà đền tiền! Cho nên một khi đã chạy đến, vậy khẳng định là có đại sự. Tôi nảy cơ linh, lập tức mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn, phát hiện trước mặt là một thiếu nữ diện mục thanh tú. Thiếu nữ này nhìn qua chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, bộ ngực phát triển không tốt, hơi có chút cảm giác sân bay. Nhưng dáng người rất đẹp, cổ tay trắng muốt và cặp đùi đẹp, thon dài làm khí chất của nàng nổi bật lên. Nàng mặc váy liền quần màu trắng không nhuốm bụi trần, rất điềm đạm nho nhã. Trong tay nàng cầm một vật hình chữ nhật quấn vải đỏ, hai tay nắm chặt. Đồng thời cánh tay hơi có chút run lên, hiển nhiên trong vải đỏ là một đồ vật vô cùng quan trọng.

Bất kể thế nào, thiếu nữ đột nhiên xuất hiện như vậy thì đồ vật nàng mang tới khẳng định có lai lịch lớn. Tôi lập tức tinh thần phấn chấn, uống một ngụm trà rồi nói "Cô nương, có phải muốn bán thứ gì hay không?" - "Tự ngươi xem đi!" Lời còn chưa dứt, thiếu nữ đã đặt món đồ trước mặt tôi. Tôi thận trọng mở lớp vải đỏ ra, lại thấy một lớp bong bóng nilon chống va đập, sau đó mới là món đồ kia. Đó là một thanh kiếm bằng đồng xanh dài một mét, thân kiếm đầy màu xanh đồng, có điêu khắc hoa văn cổ xưa, trong hoa văn mơ hồ hiện ra một tia huyết quang nhàn nhạt. Tôi vừa nhìn đã nhận ra, đây không chỉ là một thanh cổ kiếm giá trị liên thành mà rất có thể là một kiện âm vật! Thanh đồng kiếm (kiếm bằng đồng xanh) là vũ khí tùy thân yêu thích nhất của vương công quý tộc trong thời kì Xuân Thu Chiến Quốc, tỉ như thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn đào được năm 1965 là đại diện kiệt xuất nhất vào lúc ấy. Thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn làm bằng đồng, thiếc, chì, sắt rất nhiều kim loại rèn đúc mà thành, mà lại qua công nghệ xử lý đặc thù, cho nên trải qua ngàn năm vẫn không rỉ sét.

Loại đồ vật bằng đồng xanh gần ba ngàn năm tuổi này, thương gia đồ cổ chúng tôi không dám thu. Lối nói thông tục thì gọi là quốc bảo, người trong nghề thì gọi là giá rơi đầu. Ý là cho dù có mạng bán được với giá trên trời thì không nhất định sẽ có mạng mà tiêu tiền. Buôn bán quốc bảo là tội danh không kém hơn tội phản quốc bao nhiêu. Nếu bán cho người trong nước còn đỡ, bán cho người nước ngoài thì phải mang trên lưng cái danh quân bán nước, về sau không thể lăn lộn kinh doanh trong giới nữa. Tôi vừa nhìn thấy thanh kiếm này đã biết đó hơn phân nửa lại là kiệt tác của một Mạc Kim Giáo Úy nào đó. Nghe nói khi gia gia còn sống có quan hệ không tệ với một Mạc Kim Giáo Úy họ Hồ, còn nhờ người đó mà kiếm được không ít tiền. Về sau người đó đổi nghề viết hồi ký, cũng không gặp lại nữa. Đồ mà Mạc Kim Giáo Úy kiếm được thì tôi thường không thu. Thứ nhất là rất nguy hiểm, dễ bị cảnh sát tóm, thứ hai lại càng nguy hiểm, âm vật bị chôn sâu dưới mặt đất hơn ngàn năm không thấy ánh mặt trời, bỗng nhiên bị đào ra, vậy có thể không hại chết ngươi sao?

Cho nên tôi chỉ nhìn thoáng qua rồi lại buộc trả, trịnh trọng nói với thiếu nữ "Thật xin lỗi, thứ này ta không thu được, ngươi qua cửa hàng khác hỏi đi!" Thiếu nữ cắn môi, cũng không nhiều lời, ôm lấy đồ vật rồi rời đi. Nhìn xem bóng lưng xinh đẹp biến mất trước cổng chính, tôi thở phào một hơi. Vừa rồi tôi quả thực có ý nghĩ muốn mua nó, nhưng tôi đã đồng ý với Tiểu Nguyệt, sau này sẽ không nhận mối làm ăn có nguy hiểm đến tính mạng. Nam tử hán đại trượng phu, nói được phải làm được. Sau khi thiếu nữ rời đi, tôi đột nhiên cảm thấy đứng ngồi không yên, cảm giác chuyện này sẽ không kết thúc như vậy… Không có gì làm, tôi lại bật máy tính lên xem phim. Phim không hay, tôi chỉ xem chưa đến mười phút đã ngủ mất. Như những lần trước, giấc ngủ này thường là ngủ đến khi Tiểu Nguyệt đi làm về. Nhưng ngoài dự liệu của tôi, chỉ ngủ mười phút đã thấy có tiếng gõ cửa. Lần này gõ cửa không phải một người, mà là hai người. Tôi mở cửa, là thiếu nữ và người dẫn tiến, không phải ai khác, đúng là Lý mặt rỗ.

Vừa vào cửa, Lý mặt rỗ đã nói lớn "Ha ha, tiểu cô nương, giới thiệu cho ngươi, vị này là âm vật thương nhân đại danh đỉnh đỉnh trong giới, chuyên gia đồ cổ, giáo sư lịch sử đại học Thanh Hoa, cao thủ sắp khai giảng khóa học về Bách gia chư tử, Trương Cửu Lân!" Trong lòng tôi khinh thường, biết Lý mặt rỗ muốn lợi dụng vuốt mông ngựa (nịnh bợ) và khoác lác để kiếm cơm. Tôi từ trước đến nay không phải là người thích được nịnh bợ, nhưng cũng không muốn làm mất mặt người khác, đành phải ra vẻ tịch mịch của cao thủ, nói với Lý mặt rỗ "Có rắm cứ đánh, đừng ở đó nói lời vô dụng." - "Trương lão bản, nếu ta không nhìn nhầm, vị tiểu cô nương này có thể là đã gặp được âm vật ngàn năm hiếm thấy..." Lý mặt rỗ nhìn thiếu nữ một chút, tùy tiện nói "Âm vật này huyết quang trùng thiên, nếu không mời Trương lão bản xuất mã, chỉ sợ không ai có thể trấn áp được! Không phải sao, cô nương này vừa rồi đã tìm gặp một thương gia đồ cổ vô tích sự, vừa nhìn thấy đồ vật đã sợ hãi nói không thu được." Thiếu nữ ánh mắt u oán nhìn tôi, kéo tay Lý mặt rỗ nói "Lý tiên sinh, người vừa rồi ta gặp là hắn."

Tôi biết sắc mặt tôi lúc đó khẳng định là rất khó coi, tôi ho một tiếng, nói "Lý mặt rỗ, ngươi cũng đừng làm loạn nữa, miệng của ngươi có thể cày đất được đấy." Lão Lý thấy tôi không dám thu đồ vật này, lúc này mới ý thức được mình bị hố, liền thay đổi, hù dọa thiếu nữ "Tiểu cô nương... Sao ngươi không nói sớm là đã gặp Trương lão bản? Vậy thì khó khăn rồi." Lý mặt rỗ cố ý làm ra vẻ khó xử, giả thần giả quỷ nói "Trong thanh kiếm này khẳng định có một hung linh ngàn năm, ngay cả Trương lão bản cũng không dám thu, chỉ sợ trên đời không ai xử lý được." Tôi biết hắn đang khoác lác về độ khó, cố ý nâng giá. Nhưng tôi đã hạ quyết tâm sẽ không thu đồ vật này, cho dù Lý mặt rỗ có nói thủng trời tôi cũng không thay đổi. Tôi đứng lên, nói với hai người "Làm phiền các ngươi ra ngoài, ta phải đóng cửa." Lý mặt rỗ sững sờ "Trương gia tiểu ca, đây là sao?" Tôi nói "Lý mặt rỗ, ta không dám nhận vụ mua bán này, ta cũng khuyên ngươi đừng nhận. Thanh kiếm này ngưng tụ ngàn vạn oan hồn, nếu chọc vào tổ ong này, gia gia của ta cũng không cứu được chúng ta đâu!" Nói tới đó, Lý mặt rỗ toàn thân run rẩy, vội vàng nhét món đồ vào tay thiếu nữ. Tôi trước mặt hai người cố ý khóa cửa, quay người nhanh chân bước đi.
P.S: Mạc Kim Giáo Úy (Mô Kim Hiệu Úy) là tên gọi chỉ những kẻ trộm mộ cổ ở Trung Quốc. Cuối thời Đông Hán, Viên Thiệu thảo phạt Tào Tháo, đã sai Trần Lâm viết hịch hạch tội họ Tào, trong đó có đề cập đến việc Tào Tháo vì thiếu quân lương đã đặt ra chức Mạc Kim Giáo Úy và Phát Khâu Trung Lang Tướng để hợp thức hoá chuyện trộm mộ lấy tiền nuôi quân. Tuy nhiên, do bài văn có tính coi thường đối thủ và củng cố tính chính danh của Viên Thiệu nên rất khó chứng minh nội dung có đúng với sự thật lịch sử hay không. Đồn rằng Tào Tháo đào mộ của Lương Hiếu Vương Lưu Vũ, chú của Hán Vũ Đế Lưu Triệt nên đủ tiền nuôi quân suốt 3 năm. Chữ Phát Khâu trong phần 18 Phát Khâu Giáp cũng có ý là trộm mộ.

P.S 2: Năm 1965, khi các nhà khảo cổ học khảo sát ở tỉnh Hồ Bắc, gần khu tàn tích thành cổ Tế Nam, kinh đô xưa của nhà Chu, đã phát hiện được thanh kiếm Câu Tiễn. Thanh kiếm này đã được phát hiện trong một ngôi mộ, nằm bên cạnh một bộ xương, bên trong một hộp gỗ gần như kín khí. Nhóm nghiên cứu đã rất kinh ngạc khi lôi ra khỏi chiếc hộp một thanh kiếm bằng đồng với bao kiếm được bảo quản hoàn hảo. Khi thanh kiếm được rút khỏi vỏ, người ta thấy lưỡi kiếm không hề bị gỉ dù đã bị chôn trong một môi trường ẩm ướt được 2000 năm. Thí nghiệm cho thấy lưỡi kiếm có thể dễ dàng cắt xuyên qua một chồng gồm hai mươi mảnh giấy. Kiếm có chiều dài tương đối ngắn hơn so với các thanh kiếm tương tự trong lịch sử, kiếm Câu Tiễn có hàm lượng đồng cao, giúp gia tăng độ bền dẻo và khó gãy hơn. Lưỡi kiếm được làm bằng thiếc, làm cho kiếm cứng hơn cũng như duy trì được độ sắc bén. Ngoài ra trong thành phần còn có một lượng nhỏ sắt, chì và lưu huỳnh, nghiên cứu đã cho thấy có một lượng lớn lưu huỳnh và Đồng (II) sunfua (CuS), tạo cho thanh kiếm khả năng chống gỉ. Hình thoi đen được ráp hai bên mặt lưỡi kiếm, men màu xanh lam và ngọc lam được gắn vào cán kiếm. Chỗ tay cầm của chuôi kiếm được bọc trong lụa và núm chuôi kiếm cấu thành từ 11 vòng tròn đồng tâm. Thanh kiếm có chiều dài 55,7 cm, bao gồm cán kiếm dài 8,4 cm, và lưỡi kiếm rộng 4,6 cm. Thanh kiếm nặng 875 gram. Trên mặt kiếm, có 8 ký tự viết theo lối điểu trùng văn: ‘Việt Vương tự tác dụng kiếm’ và 2 chữ chưa phân biệt được, các nhà nghiên cứu thống nhất là tên vua Câu Tiễn.

ldQSfH2GEG3DJVX93BNkzNLtJ42XZcWX0GH_xzWbgQqcrc5sgOBTKfnd5P7ztFdlLV4ZWwZlsAo3tqQh2Re0r-t6CUXcPzODGNU6DwhNnUrUKQftSq2Mpja065Bogmd1SJDz-V3y
lwwg84vzDb0nD1ZAHez-qRRpv1JVpOqGNXADSFS729pKDUT4sQ0DrCE5AUbEOvb-IwU9Rd9OyLuHtq0-7L5y483Ku0BTohVOsYIyssQFe7kbQIQ1JyafWNNjN6mvyrULX6kAsC6o
 
Last edited:

cat23

Senior Member
Được đấy. Đuôi chuột thì cũng chấp nhận vì truyện viết đăng ngay không phải kiểu hiệu đính kiểm tra rõ ràng. Miễn sao là phải cuốn hút khúc đầu.
Mình thích truyện này ở không chỉ ở khía cạnh tâm linh mà là về cuộc sống ngầm của TQ.
nEFecFa.png
 

manhchuot

Senior Member
Xin hỏi, ông Việt vương này có liên quan gì đến dân tộc Việt ko nhỉ? Hay cùng là Bách Việt?
 

maxpayne_09

Senior Member
Xin hỏi, ông Việt vương này có liên quan gì đến dân tộc Việt ko nhỉ? Hay cùng là Bách Việt?
Theo Sử ký, Câu Tiễn là cháu hai mươi đời của vua Thái Khang, dòng dõi vua Vũ nhà Hạ. Họ Tự, tên là Câu Tiễn. Tổ tiên của ông là con thứ hai của Thiếu Khang, em vua Hạ Trữ. Làm vua đất Việt: vùng đất phía nam Trường Giang, ven biển Chiết Giang, Trung Quốc. Vùng này có sự sinh sống của các dân tộc người Việt.
 

manhchuot

Senior Member
Theo Sử ký, Câu Tiễn là cháu hai mươi đời của vua Thái Khang, dòng dõi vua Vũ nhà Hạ. Họ Tự, tên là Câu Tiễn. Tổ tiên của ông là con thứ hai của Thiếu Khang, em vua Hạ Trữ. Làm vua đất Việt: vùng đất phía nam Trường Giang, ven biển Chiết Giang, Trung Quốc. Vùng này có sự sinh sống của các dân tộc người Việt.
Hai câu cuối của bác làm suy nghĩ quá. Làm vua đất Việt, có sự sinh sống của tộc Việt. Nếu ko đánh giá cẩn thận, nhiều ng có thể vội vàng kết luận, ông đó chính là tổ tiên của ng Việt bây giờ ?
 

maxpayne_09

Senior Member
Hai câu cuối của bác làm suy nghĩ quá. Làm vua đất Việt, có sự sinh sống của tộc Việt. Nếu ko đánh giá cẩn thận, nhiều ng có thể vội vàng kết luận, ông đó chính là tổ tiên của ng Việt bây giờ ?
Về mặt huyết thống thì ông ta là người Hoa Hạ, nguồn gốc phía Bắc sông Trường Giang, còn tộc Bách Việt có nguồn gốc ở phía Nam sông, ko có liên quan gì về dòng máu. Theo wiki thì có một số nghiên cứu mới cho thấy người Việt vốn là từ Đông Nam Á di cư lên Trung Quốc. 2 nhóm tộc Việt là Câu Ngô và Ư Việt dựng nước ở vùng Nam Giang Tô và Bắc Chiết Giang, giới lãnh đạo tiếp xúc với người Hán nhiều nên đã xây dựng nhà nước theo chuẩn nhà Chu thời đó. Sự thay đổi này có lẽ do tể tướng nước Ngô là Thái Bá - 1 vương tử nhà Chu chạy xuống phía Nam. Điều này cho thấy tổ tiên trực tiếp của Bách Việt ko phải Câu Tiễn, còn ông ta hoặc con cháu ông ta có lấy người Việt và sinh ra các thế hệ người Việt tiếp theo ko thì chắc là có, điều này ko thể xác định dựa trên các tư liệu lịch sử.
 

maxpayne_09

Senior Member
Hãy xét trường hợp cách đây mấy trăm năm trong họ nhà chúng ta có 1 người lấy 1 người ngoại quốc, và đời chút chít của cả dòng họ nói người ngoại quốc đó là tổ tiên của mình, tôi cho đó là ngộ nhận, đúng 1 phần nhưng chưa đủ cơ sở để khẳng định chắc nịch, chỉ có thể nói rằng 1 phần con cháu trong họ có 1 phần nhỏ dòng máu ngoại quốc thôi.
 

maxpayne_09

Senior Member
Việt: 越
Phải đi từ nguồn gốc, nước ta vốn là nước Việt, dựa trên tên của dân tộc ta là tộc Việt, bao triều đại lấy tên Đại Việt là rõ. Tên Việt Nam là do đời nhà Nguyễn sang xin Gia Khánh đặt tên là Nam Việt nhưng vua Tàu sợ trùng tên với một triều đại cũ của Tàu rồi lại lan sang quyền đất đai nên đổi thành Việt Nam.
Tên Việt Nam có ý nghĩa gì là câu hỏi đầu tiên cô giáo hỏi khi tôi đi học tiếng Tàu. Có nhiều cách lí giải, tôi sẽ nói cách nghĩ của tôi.
Chữ "Việt" chính là tên của tộc Bách Việt, việt cũng có nghĩa là vượt qua (siêu việt, ưu việt). Phân tích ra thì chữ việt có bộ tẩu bên trái, có lẽ ứng với số mệnh đi về phương Nam, di chuyển khắp các nơi trong đó phương Nam là chính. Bên phải có bộ qua (biến thể) là binh khí - trong can qua. Có lẽ ứng với lịch sử phải trường kì dùng vũ lực để chiến đấu bảo vệ tổ quốc.
 

cat23

Senior Member
Việt: 越
Phải đi từ nguồn gốc, nước ta vốn là nước Việt, dựa trên tên của dân tộc ta là tộc Việt, bao triều đại lấy tên Đại Việt là rõ. Tên Việt Nam là do đời nhà Nguyễn sang xin Gia Khánh đặt tên là Nam Việt nhưng vua Tàu sợ trùng tên với một triều đại cũ của Tàu rồi lại lan sang quyền đất đai nên đổi thành Việt Nam.
Tên Việt Nam có ý nghĩa gì là câu hỏi đầu tiên cô giáo hỏi khi tôi đi học tiếng Tàu. Có nhiều cách lí giải, tôi sẽ nói cách nghĩ của tôi.
Chữ "Việt" chính là tên của tộc Bách Việt, việt cũng có nghĩa là vượt qua (siêu việt, ưu việt). Phân tích ra thì chữ việt có bộ tẩu bên trái, có lẽ ứng với số mệnh đi về phương Nam, di chuyển khắp các nơi trong đó phương Nam là chính. Bên phải có bộ qua (biến thể) là binh khí - trong can qua. Có lẽ ứng với lịch sử phải trường kì dùng vũ lực để chiến đấu bảo vệ tổ quốc.
Tôi nói thật, các ông cứ đơn giản là Việt từ chữ Bách Việt ra đi.
Nếu ngồi phân tích bộ này bộ nọ làm tôi nhớ trường hợp " Nhà văn Nguyễn Quang Sáng bình văn của chính ổng cho con trai lớp 3. Cuối cùng nó bị cô giáo phê là không hiểu ý nhà văn"
https://suckhoedoisong.vn/day-van-hoc-van-va-n162901.html

Nếu nói là tẩu bên trái, số mệnh phương nam gì ấy thì lúc nghĩ ra chữ Việt, họ có biết về điều này ko hay là hậu duệ tự ngồi suy luận ra ?

Đọc đến chỗ bộ qua (biến thể), tôi lại càng thấy nghịch lý. Hậu duệ tự lấy một bộ trong can qua để suy ngược lại ý nghĩa từ Việt. Khác nào thấy sang bắt quàng làm họ. Giả sử như nếu có bộ khác trong thái bình chắc hậu thế sẽ ngồi nói là mong ước của người xưa là hòa bình hạnh phúc.

Ko có ý chê bai ai hết, vì đây là chủ kiến của tôi thôi.
59S2vtW.png
59S2vtW.png
 

maxpayne_09

Senior Member
Đấy là điều tôi nghiệm ra trong quá trình học chữ Hán, tất nhiên đều là đời sau tự suy ra chứ chắc cũng chả có ai có mắt nhìn chuyện của vạn năm sau mà nói trước được. Việc này có nét giống việc giải sấm của Lưu Bá Ôn, Viên Thiên Cương thôi. Người trước ra chữ, người sau tự hiểu.
Chỉ là học rồi thì thấy có nét liên quan đến lịch sử dân tộc mà nêu ý kiến chứ cũng ko nên thần thánh hóa mà ngộ nhận.
 

maxpayne_09

Senior Member

Chương 355: Đến thăm Trường Bình thôn

Tôi vốn cho rằng chuyện này sẽ kết thúc như vậy, ai biết mấy ngày sau, thiếu nữ kia lại tìm tới cửa, lần này, nàng mang theo một chỗ dựa cường hãn hơn: Nhất Sơ. Tôi và Nhất Sơ trải qua quá nhiều lần cửu tử nhất sinh, tự nhiên không thể cự tuyệt yêu cầu của hắn. Nhưng thấy Nhất Sơ và thiếu nữ cùng tiến vào, tôi vẫn cảm thấy tê cả da đầu… "Xem tin tức rồi chứ?" Nhất Sơ vừa gặp đã hỏi. "Tin gì?" Tôi không hiểu hỏi. Nhất Sơ lấy Iphone mà Lý mặt rỗ tặng hắn ra, mở một đoạn video cho tôi xem. Trong đó có nội dung thế này "Ba năm trước, đoàn khảo cổ đã đào được một thanh cổ kiếm bằng đồng xanh từ thời kỳ Chiến Quốc ở Trường Bình thôn, tỉnh Thiểm Tây, thanh kiếm chất lượng hoàn hảo, đã trao cho viện bảo tàng lưu giữ. Một tuần trước cổ kiếm đã biến mất, trong viện bảo tàng không có bất kỳ dấu hiệu bị mất trộm nào, tạo nên nhiều suy đoán của cư dân mạng." Xem hết đoạn video này, tôi nghĩ thầm, xem ra thiếu nữ này không chỉ là kẻ trộm mộ, mà còn là một tên trộm quốc bảo...

Thiếu nữ áo trắng phát hiện ra ánh mắt khác thường của tôi, lập tức sợ hãi trốn sau lưng Nhất Sơ. Nhất Sơ tựa hồ đã đoán được tôi suy nghĩ gì, vội giải thích "Là kiếm tự đi theo cô ta, không phải cô ta trộm." - "Cái gì?" Tôi cơ hồ không thể tin vào tai mình. Nhưng lời nói của Nhất Sơ thì không thể nghi ngờ, cho dù hắn nói thanh kiếm này là bội kiếm của Ngọc Hoàng đại đế tôi cũng lựa chọn tin tưởng. Nhất Sơ cũng không giải thích nhiều, chỉ vào thiếu nữ nói "Cô bé này họ Triệu." Tôi "A" một tiếng, hoàn toàn không rõ Nhất Sơ có ý gì. Nhất Sơ nói rất đơn giản "Thu dọn hành lý đi với ta đến Thiểm Tây, lần này cũng đừng đưa Lý mặt rỗ đi cùng..." Vừa dứt lời, Tiểu Nguyệt đã từ ngoài tiệm đi vào, nhìn thấy Nhất Sơ nàng hưng phấn, ngạc nhiên hỏi "Chúng ta có phải lại sắp đi mạo hiểm không?" Nhất Sơ phẩy tay với Tiểu Nguyệt, sau đó lạnh lùng nhả ra mấy chữ "Ngươi cũng đừng đi." - "Không!" Tiểu Nguyệt nũng nịu kéo tay Nhất Sơ "Ta muốn đi cùng Trương ca! Ngươi đừng mơ kéo được chồng ta đi." Nhất Sơ bất đắc dĩ, đành phải thở dài nói "Chuyện lần này, ta cũng không biết nguy hiểm đến mức nào..."

"Nguy hiểm? Vậy mới vui." Tiểu Nguyệt cố ý ra vẻ không sợ trời không sợ đất. Tôi biết nàng muốn theo giúp tôi, trong lòng tôi cảm động, nói với Nhất Sơ "Được rồi, để nàng cùng đi đi. Trước đây nàng cũng không gây phiền phức gì cho chúng ta." Nhất Sơ chần chừ một lúc, cuối cùng nhẹ gật đầu. Tôi hôm đó, chúng tôi lái xe đi Thiểm Tây. Lúc đến Trường Bình thôn đã là nửa đêm, chúng tôi mệt mỏi không chịu nổi, bỏ ra một trăm tệ vào ở trong một ngôi nhà lớn. Vừa nằm xuống, Nhất Sơ mới nói với tôi, trong thôn này có quỷ quấy phá. "Tình hình thế nào?" Tôi hỏi. Nhất Sơ giải thích "Trời vừa tối là người trong thôn không dám ra hậu sơn, phàm là có người tới gần đỉnh núi đều sẽ bị giết chết, mà đa số đều là thi thể bị tách rời." - "Tà dị như vậy?" Tôi hơi kinh ngạc. "Không chỉ như vậy!" Nhất Sơ nói "Lần trước có quỷ quấy phá là ba năm trước, thanh kiếm này bị tìm thấy sau đó. Ba năm qua, chính phủ từng bố trí không ít nhân lực đến hậu sơn vây quét, cuối cùng thậm chí xuất động cả quân đội, ban ngày hành động đều không thu được kết quả gì, ban đêm hành động nhiều lần toàn quân bị diệt. Chỉ có một người sống sót cũng đã biến thành tên điên, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần..."

"Chuyện lớn như vậy, sao ta không biết." Tôi có chút chấn kinh. "Chính phủ giữ kín, tin tức không được truyền ra ngoài, truyền thông không cho vào, chụp ảnh không cho chụp, thậm chí phái quân đội tới đóng giữ bên cạnh núi, dùng lưới sắt vây chặt không lọt một giọt nước. Nói với bên ngoài là diễn tập quân sự, không phận sự miễn vào." - "Chuyện này lại có quân đội ra mặt, vậy chúng ta cũng không cần quản." Trong lòng tôi còn ôm một tia may mắn. Nhất Sơ lại kiên quyết lắc đầu "Chỉ trông vào đám phế vật đó e là đã sắp tận thế rồi." - "Có ý gì?" Tôi chưa từng thấy Nhất Sơ nói ra điều làm người nghe kinh sợ như vậy. Nhất Sơ đứng lên, lạnh lùng nhìn tôi "Ngươi biết lai lịch thanh kiếm kia không?" Tôi biết Nhất Sơ hỏi về thanh cổ kiếm của thiếu nữ áo trắng. Tôi nói, kiếm trong thời Chiến Quốc chỉ dài 50cm, mà thanh cổ kiếm của thiếu nữ áo trắng lại dài chừng một mét. Kiếm dài như vậy không chỉ dễ gãy, cũng bất lợi cho cận chiến chém giết. Cho nên nhìn, thanh kiếm này có vẻ như là của đại tướng dùng khi cưỡi ngựa. "Không sai." Nhất Sơ khẳng định lại suy đoán của tôi, rồi hỏi "Còn có ý tưởng gì nữa không?"

Tôi suy nghĩ rồi nói "Thanh cổ kiếm này hẳn là do đúc kiếm sư trứ danh thời đó đặc chế, dựa vào kích thước và quy cách mà nói, thậm chí xứng đáng với danh xưng Thiên Tử kiếm (kiếm cho thiên tử)." - "Ừm." Nhất Sơ gật đầu. Trong lòng tôi run lên "Thanh kiếm này vì sao lại tìm tới thiếu nữ áo trắng?" - "Đây cũng là điều ta muốn biết." Nhất Sơ ngưng trọng nói "Ta hoài nghi tổ tiên của thiếu nữ mặc áo trắng là chủ nhân của thanh kiếm này, cổ kiếm đã hình thành khí linh, nhận biết huyết thống của chủ nhân, cho nên vừa thấy mặt liền đi theo thiếu nữ." Vừa nói đến đây, tôi chợt nghe sát vách có tiếng rít lên "A! Đừng!..." Là Tiểu Nguyệt! Lúc chúng tôi dừng chân đã để Tiểu Nguyệt và thiếu nữ áo trắng ở chung phòng, còn tôi và Nhất Sơ thì ở phòng bên cạnh. Một là để tiện cho sinh hoạt, thứ hai là muốn để cho Tiểu Nguyệt và thiếu nữ thân thiết hơn, để người kiệm lời ít nói như thiếu nữ có thể thổ lộ suy nghĩ, thứ ba là hai phòng chỉ cách nhau một bức tường, nếu có gì ngoài ý muốn cũng có thể kịp thời xuất thủ. Chúng tôi vốn cho rằng tối nay sẽ không có chuyện gì, ngày mai mới bắt đầu làm việc, không ngờ còn chưa ngủ được yên ổn đã xảy ra chuyện.

Tiếng thét chói tai của Tiểu Nguyệt còn chưa ngừng, tôi và Nhất Sơ đã cảm thấy mặt đất rung rinh, bên tai có tiếng ầm vang! Tôi và Nhất Sơ không kịp mặc quần áo, chỉ mặc đồ ngủ đã chạy vội ra khỏi phòng, lúc mở cửa phòng sát vách chỉ thấy Tiểu Nguyệt trợn mắt hốc mồm nhìn bức tường đến ngẩn người. Khi tôi và Nhất Sơ đưa mắt nhìn về phía bức tường, chỉ thấy trên tường chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một lỗ hổng hình người, thiếu nữ áo trắng đã không thấy đâu. "Có chuyện gì vậy?" Tôi nhìn Tiểu Nguyệt còn chưa tỉnh hồn, nàng đang thở hổn hển, kinh hoàng chỉ vào lỗ hổng trên vách tường nói "Ta cũng không biết, nàng... Nàng bỗng nhiên rút kiếm, sau đó phá tường mà ra." Sao có thể? Một thiếu nữ yếu đuối sao có sức phá tan vách tường? Tôi đi tới kiểm tra lỗ thủng trên vách tường. Phòng ốc ở Phương bắc vì để chống lại cái lạnh mùa đông cho nên vách tường được thiết kế vô cùng dày. Trên cơ bản phải có hai lớp gạch với một lớp giữ ấm mới đạt tiêu chuẩn thấp nhất. Vách tường dày như vậy trên lý thuyết rất khó bị sức người làm hỏng được. Nhưng một màn trước mắt lại phá vỡ quan niệm của tôi.

Đang lúc sững sờ, tất cả đèn trong nhà đều sáng lên, chủ hộ chỉ kịp mặc đồ chạy tới xem. "Có chuyện gì vậy, có chuyện gì vậy! Động đất sao?" - "Không có động đất, nhưng cũng không khác lắm." Tôi lui qua một bên để chủ hộ nhìn. Chủ hộ nhìn lỗ thủng trên vách tường mà hoa mắt choáng váng "Đây... Đây là sao?" Tôi bước lên phía trước giữ chặt chủ hộ "Tiểu cô nương đi cùng chúng ta bị quỷ thần bắt đi." - "Không thể nào a!" Chủ hộ nói "Thôn chúng ta trước giờ chưa từng xảy ra chuyện như vậy." Tiểu Nguyệt đã bình tĩnh lại, vội cầm ví lấy ra hai ngàn tệ đưa cho chủ hộ "Đại ca, ngài xem, chúng ta cũng không biết sao lại xuất hiện chuyện như vậy, nhưng tiểu cô nương kia cứ như vậy bị quỷ thần bắt đi, nếu xảy ra chuyện gì, nhà các ngươi cũng khó thoát trách nhiệm." Chủ hộ cũng biết đạo lí đối nhân xử thế, hai ngàn tệ mà xây lại vách tường vẫn còn dư, lập tức cười nói "Được, được, được, ta sẽ không nói ra." Sau khi trấn an chủ hộ, tôi và Nhất Sơ trở về phòng mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị một chút đồ vật rồi xuất phát.

Vừa ra khỏi cửa, Tiểu Nguyệt đã đợi ở trước cửa "Ha ha, hai vị soái ca, vội vã ra ngoài như vậy là muốn đi đâu?" Tôi biết chuyến này khẳng định không thoát được nàng, đành phải nói "Tiểu Nguyệt, đi sau chúng ta, đừng đi quá sát phía trước." - "Được rồi." Lời còn chưa dứt, Tiểu Nguyệt đã vào phòng, trực tiếp theo lỗ hổng trên vách tường chui ra ngoài.
 
Top