Từ bỏ một người từng thầm yêu, cảm giác ra sao?

sontungmtp15999

Senior Member
Vấn đề dắt díu không quan trọng bác ạ. Chủ yếu là cách bác đối diện với tình cảm của bác sao thôi.
Thầy tôi có nói một câu : “Tình cảm là đến từ hai bên, một bênh yêu đến cỡ nào mà bênh kia không biết hoặc không cảm xúc thì vứt. Vì lúc đó mày đéo khác gì con chó chờ chủ vứt cục xương.”
Thế đấy, chủ yếu tâm thái của bác ra sao thôi. Tập trung học tập làm việc, tự khắc bác sẽ gặp được tình yêu của bác thôi.
Lớn lên, có tuổi như tôi bác sẽ thấy gái đẹp xấu hay không không quan trọng lắm đâu. Chủ yếu là nó có quan tâm hay nghĩ cho bác hay không thôi.
Ý tôi là đoạn dưới của ông o_O:D

Sent from samsung SM-J730G via nextVOZ
 

_Dinosaur_

Senior Member
Có một lần mất mát mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêu
Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về


Như Vũ Thành An đã viết.
 

Lenh Ho Dai Ca

Senior Member
Nhiều khi nghĩ gặp đứa khác mình sẽ cứng rắng hơn, lạnh lùng hơn. Nhưng thật ra như cứt =(( bản tính vậy rồi, gặp đứa nào khác cũng nâng nó như nâng trứng =((=((=((

Gửi từ Demacia bằng vozFApp
Đúng vậy mai phen, cảm giác đó chính là cảm giác của tình yêu. Yêu là muốn chăm lo, quan tâm cho con người ta, muốn họ bình yên và hạnh phúc cạnh bên mình. Cảm giác đó thật tuyệt, hiếm khi nào cảm nhận được. Nhưng liệu người ấy có chấp nhận hay không thì không biết, nhưng hiếm khi nào ta cảm nhận được cảm giác này nhiều lần trong đời...

Yêu là chết trong lòng 1 chút.
 

tongcaca

Đã tốn tiền
May mắn quá, tôi k có ai để yêu thầm hay cũng không ai quan tâm tôi.
Tự hào là 1 con sói cô độc :matrix::matrix:

Có ngưòi để quan tâm, cung bậc cảm xúc vui buồn mới thấy sống có ý nghĩa lắm fen. Chứ có tuổi mà đi làm rồi về chơi game lướt web thấy nó chán lắm :sweet_kiss::sweet_kiss:

Gửi từ Demacia bằng vozFApp
 

daigiamu123

Senior Member
Có ngưòi để quan tâm, cung bậc cảm xúc vui buồn mới thấy sống có ý nghĩa lắm fen. Chứ có tuổi mà đi làm rồi về chơi game lướt web thấy nó chán lắm :sweet_kiss::sweet_kiss:

Gửi từ Demacia bằng vozFApp
Không đâu phen, mình cảm thấy thoải mái nhất khi làm mọi chuyện một mình. Cô đơn ai cũng có, có người chấp nhận, có người tìm cách né tránh. Riêng tôi, cô đơn là người bạn đời của mình. Sự cô đơn đang bảo vệ tôi 8-)8-)
 

dev.phong

Senior Member
Gặp em từ năm lớp 6 chuyển nhà tới, toàn trèo lên trần để nhìn sang nhà em. Tới năm lớp 11 rộ lên phong trào lập web (thời photobucket ra đời) thì lập web tên yêu tenem. Lên đại học vẫn để tên em làm mọi password.
Với em, tôi chỉ là chiếc lá rơi bên ngoài cửa sổ. Nhưng em đâu có biết, với tôi em là cả thanh xuân.
 
Last edited:

vutrankien3

Senior Member
Một quá khứ khó quên =.= gắn bó quen biết thân thiết từ năm cấp 3 rồi những ngày đèo em ôn thi đại học
Năm 3 em lấy 1 thằng rồi sang đức
Đơn phương thì chỉ mình buồn thôi, đúng đời bạc bẽo
Nhưng mỗi lần nhớ lại chẳng trách ai, chỉ biết buồn mang mác
 

maimot1

Đã tốn tiền
Hầu như ai cũng có cái cảm giác này thôi, mình hồi ĐH cũng thế, yêu nhỏ kia điên cuồng tới mức không dám nói ra, sợ nói ra là mất nó luôn, thật sự là méo đủ can đảm để nói :too_sad:
Sau này cũng quen vài em nhưng chưa đứa nào mà mình yêu mãnh liệt như vậy :sweat:
 

Zenith7792

Senior Member
Tan nát con tim. Một cảm giác thật mà không biết mô tả sao. Mỗi khi nhớ tới kỷ niệm đó vừa buồn, vừa nhớ nhung, cảm giác một cái gì đó ngay trước mắt mà không nắm được :pudency:
 
Top