Tưởng nhớ công lao to lớn của Anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn

Status
Not open for further replies.

lepmeo

Senior Member
  1. Chủ nhật, 04/10/2020

Tưởng nhớ công lao to lớn của Anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn​


NTO
Ngày 3/10 (ngày 17/8 âm lịch), tại Đền Kiếp Bạc thuộc Khu di tích Quốc gia đặc biệt Côn Sơn - Kiếp Bạc, Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Hải Dương đã tổ chức trọng thể Lễ tưởng niệm 720 năm ngày mất của Anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn (1300 - 2020).

Tại Lễ tưởng niệm, Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Nguyễn Mạnh Hiển đã đọc diễn văn tưởng niệm, ôn lại thân thế, sự nghiệp của Anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn.
Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn sinh khoảng năm 1228, thuộc dòng dõi tôn thất quý tộc nhà Trần. Từ nhỏ, Trần Hưng Đạo đã nổi tiếng là người có dung mạo khôi ngô, thông minh xuất chúng, thông kim bác cổ, văn võ song toàn, hội tụ đầy đủ: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Là người tài năng, lại biết giữ gìn rường cột quốc gia nên qua 4 đời vua Trần, ông đều được trọng dụng, để tiếng thơm lưu truyền, hậu thế tôn vinh, thờ phụng. Trần Hưng Đạo là một hình tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần quật khởi đấu tranh giải phóng dân tộc.

Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Nguyễn Mạnh Hiển đọc diễn văn tưởng niệm.
Cuộc đời và sự nghiệp của Hưng Đạo Đại vương gắn liền với cuộc kháng chiến chống đế quốc xâm lược Nguyên Mông của nhân dân Đại Việt. Vào thế kỷ XIII, quân Nguyên Mông đã ba lần xâm lược nước ta. Dưới sự lãnh đạo thiên tài của Trần Hưng Đạo, quân và dân nhà Trần đã vượt qua muôn vàn khó khăn và thử thách “lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh” ba lần đánh thắng giặc Nguyên Mông xâm lược hùng mạnh. Ba lần kháng chiến chống giặc Nguyên Mông thắng lợi của nước Đại Việt đều có công lao to lớn của ông.
Cuộc kháng chiến lần thứ nhất (năm 1258) Hưng Đạo Đại vương được giao quyền tiết chế, chỉ huy các tướng bảo vệ biên giới. Cuộc kháng chiến lần hai (năm 1285) và lần ba (năm 1288), ông được vua Trần phong chức Quốc Công tiết chế tổng chỉ huy quân đội, đánh bại hoàn toàn ý chí xâm lược của đế quốc Nguyên Mông. Chiến thắng của Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn và quân đội nhà Trần đã góp phần đánh dấu chấm hết thời kỳ đỉnh cao của quân Nguyên - Mông trong lịch sử. Công lao to lớn này đã đưa ông lên hàng “thiên tài quân sự có tầm chiến lược và là một anh hùng dân tộc bậc nhất của nhà Trần”.

Đọc văn tế Đức Thánh Trần.
Kháng chiến chống giặc Nguyên Mông thắng lợi, Hưng Đạo Đại vương cùng phu nhân về sống những năm tháng thanh bình tại tư dinh Vạn Kiếp - mảnh đất đã gắn bó, chở che ông suốt những năm dài kháng chiến. Tại đây, ông đã soạn 2 bộ sách để dạy các tướng lĩnh đương thời cầm quân đánh giặc là “Binh thư yếu lược” và “Vạn Kiếp tông bí truyền thư”, đúc kết những kinh nghiệm quý báu, bí quyết đánh giặc giữ nước truyền lại cho hậu thế. Khi ông lâm bệnh sắp qua đời, vua Trần Anh Tông về thăm và hỏi kế sách giữ nước, ông trả lời: “Vua tôi đồng tâm, anh em hòa mục, cả nước góp sức… Khoan thư sức dân làm kế sâu rễ, bền gốc, đó là thượng sách giữ nước”.
Đương thời, Hưng Đạo Đại vương luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích cá nhân, chăm lo vun đắp, mối đoàn kết dân tộc, dạy quân lính tướng sữ phải hòa thuận, trên dưới một lòng. Vì thế, ông đã quy tụ được những vị tướng tài ba phò vua giúp nước như Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật, Trần Khánh Dư… và những gia thần, môn khách nổi tiếng như Yết Kiêu, Dã Tượng, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Chế Nghĩa… Ông là tấm gương sáng về nhân cách, đức độ, khí phách của bậc quân vương, là bậc đại nhân, đại trí, đại đức, đại dũng, đại nghĩa.

Tiết mục trống hội do Nhà hát chèo Hải Dương mở màn cho Lễ tưởng niệm.
Do có công lao to lớn với dân tộc, vua Trần tiến phong cho Trần Hưng Đạo tước Đại vương, cho lập đền thờ khi ông còn sống, gọi là Sinh Từ. Thượng hoàng Trần Thánh Tông đích thân soạn văn bia ca ngợi công đức của ông, gọi là Sinh Bi.
Ngày 20 tháng Tám năm Canh Tý (năm 1300), Hưng Đạo Đại vương mất tại tư dinh Vạn Kiếp. Triều đình đã tôn phong là Thái sư Thượng phụ, Thượng Quốc công, Nhân Vũ Hưng Đạo Đại vương; nhân dân Đại Việt tôn Ngài là Cửu Thiên Vũ Đế Đức Thánh Trần, lập đền thờ tưởng nhớ công lao to lớn của Ngài ngay trên nền vương phủ là đền Kiếp Bạc. Trong tâm thức người dân, Hưng Đạo Đại vương là một người Cha, một vị Thánh thiêng liêng.
Sau diễn văn tưởng niệm và văn tế Đức Thánh Trần, các đồng chí lãnh đạo tỉnh Hải Dương, thành phố Chí Linh cùng các đại biểu và nhân dân đã thành kính dâng hương tưởng niệm công ơn của Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn.
Hàng năm, Lễ hội truyền thống mùa Thu Côn Sơn - Kiếp Bạc tưởng niệm ngày mất của Anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn diễn ra từ ngày 10-20/8 âm lịch với nhiều hoạt động đặc sắc, qua đó tuyên truyền, quảng bá các giá trị của Khu di tích quốc gia đặc biệt Côn Sơn - Kiếp Bạc, góp phần nâng cao ý thức, trách nhiệm của cán bộ, nhân dân trong việc thực hành, gìn giữ và phát huy giá trị di sản văn hóa dân tộc.
.
.
.
http://m.baoninhthuan.com.vn/news/1...dan-toc-hung-dao-dai-vuong-tran-quoc-tuan.htm
 
S

Sư Thầy Thích Ni Cô

Guest
Cấm google
Đố các anh Trần Quốc Tuấn là anh hay em Trần Quốc Toản :rolleyes:
 

voldemort0808

Senior Member
Cấm google
Đố các anh Trần Quốc Tuấn là anh hay em Trần Quốc Toản :rolleyes:

Đâu có quan hệ ruột thịt đâu. Cùng trong họ Trần thôi :rolleyes:

Nhớ hồi xưa có quyển Truyện Hưng đạo Đại vương đọc hay lắm, giờ kiếm lại không thấy

Gửi từ Samsung SM-G973F bằng vozFApp
 

Usernamee

Senior Member
Phí mẹ cái #2
Chứng minh triều trần không phải gốc tàu hộ cái? Đọc hịch tướng sĩ xem nó bảo vê gia tộc trần hay là bảo vệ đất nước hộ cái?
"
Ta thường nghe Kỷ Tín[Chú thích 1] đem mình chết thay cứu thoát cho Cao Đế; Do Vu[Chú thích 2] chìa lưng chịu giáo che chở cho Chiêu Vương; Dự Nhượng[Chú thích 3] nuốt than báo thù cho chủ; Thân Khoái[Chú thích 4] chặt tay cứu nạn cho nước; Kính Đức[Chú thích 5], một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thế Sung; Cảo Khanh[Chú thích 6], một bề tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa, các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào không có? Giả sử các bậc đó cứ khư khư theo thói nữ nhi thường tình, thì cũng chết già ở xó cửa, sao có thể lưu danh cùng sử sách, cùng trời đất muôn đời bất hủ được!

Các ngươi con nhà võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi những chuyện xa ta không nói đến nữa. Nay ta chỉ kể chuyện Tống, Nguyên mới đây.

Vương Công Kiên[Chú thích 7] là người thế nào? tì tướng của ông là Nguyễn Văn Lập lại là người thế nào? Mà giữ thành Điếu Ngư[Chú thích 8] nhỏ như cái đấu, đường đường chống với quân Mông Kha đông đến hàng trăm vạn, khiến cho nhân dân đời Tống đến nay còn đội ơn sâu? Cốt Đãi Ngột Lang[Chú thích 9] là người thế nào? Tì tướng của ông là Xích Tu Tư[Chú thích 10] lại là người thế nào? mà xông vào chỗ lam chướng xa xôi nghìn trùng, đánh bại được quân Nam Chiếu trong vài tuần, khiến cho quân tướng đời Nguyên đến nay còn lưu tiếng tốt?

Huống chi ta cùng các ngươi sinh ra phải thời rối ren, lớn lên gặp buổi gian nan. Ngó thấy sứ giặc đi lại nghênh ngang ngoài đường. Uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ, thác mệnh Hốt Tất Liệt[Chú thích 11] mà đòi ngọc lụa, để thoả lòng tham không cùng; giả hiệu Vân Nam Vương[Chú thích 12] mà thu bạc vàng, để vét của kho có hạn. Thật khác nào như đem thịt mà nuôi hổ đói, sao cho khỏi tai vạ về sau?

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối; ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa xả thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù. Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa[Chú thích 13] ta cũng vui lòng. Các ngươi ở cùng ta coi giữ binh quyền đã lâu ngày, không có mặc thì ta cho áo, không có ăn thì ta cho cơm, quan nhỏ thì ta thăng chức, lương ít thì ta cấp bổng, đi thuỷ thì ta cho thuyền, đi bộ thì ta cho ngựa; lúc trận mạc xông pha thì cùng nhau sống chết, lúc ở nhà nhàn hạ thì cùng nhau vui cuời. Cách đối đãi so với Vương Công Kiên, Cốt Đãi Ngột Lang ngày trước cũng chẳng kém gì!

Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình phải hầu quân giặc mà không biết tức; nghe nhạc Thái thường để đãi yến[Chú thích 14] nguỵ sứ mà không biết căm. Hoặc lấy việc chọi gà làm vui đùa, hoặc lấy việc đánh bạc làm tiêu khiển; hoặc vui thú ruộng vườn, hoặc quyến luyến vợ con; hoặc lo làm giàu mà quên việc nước; hoặc ham săn bắn mà quên việc binh; hoặc thích rượu ngon, hoặc mê tiếng hát.

Nếu có giặc Mông Thát tràn sang, thì cựa gà trống không thể đâm thủng áo giáp của giặc, mẹo cờ bạc không thể dùng làm mưu lược nhà binh; dẫu rằng ruộng lắm, vườn nhiều, tấm thân quý nghìn vàng khôn chuộc; vả lại vợ bìu con díu, việc quân cơ trăm sự ích chi; tiền của tuy nhiều khôn mua được đầu giặc, chó săn tuy khoẻ khôn đuổi được quân thù; chén rượu ngon không thể làm cho giặc say chết, tiếng hát hay không thể làm cho giặc điếc tai. Lúc bấy giờ, ta cùng các ngươi sẽ bị bắt, đau xót biết chừng nào!

Chẳng những thái ấp[Chú thích 15] của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng bị mất; chẳng những gia quyến của ta bị tan, mà vợ con các ngươi cũng khốn; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị giày xéo, mà phần mộ cha mẹ các ngươi cũng bị quật lên; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục, rồi đến trăm năm sau, tiếng dơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà đến gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang tiếng là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui vẻ phỏng có được không?

Nay ta bảo thật các ngươi: Nên nhớ câu “đặt mồi vào dưới đống củi”[Chú thích 16] là nguy cơ, nên lấy điều “kiềng canh nóng mà thổi rau nguội”[Chú thích 17] làm răn sợ. Huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên; khiến cho người người giỏi như Bàng Mông, nhà nhà đều là Hậu Nghệ[Chú thích 18], có thể bêu được đầu Hốt Tất Liệt ở cửa khuyết[Chú thích 19], làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhai[Chú thích 20]. Như vậy, chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền, mà bổng lộc các ngươi cũng đời đời hưởng thụ; chẳng những gia quyến của ta được êm ấm gối chăn, mà vợ con các ngươi cũng được bách niên giai lão; chẳng những tông miếu của ta được muôn đời tế lễ, mà tổ tông các ngươi cũng được thờ cúng quanh năm; chẳng những thân ta kiếp này đắc chí, mà đến các ngươi trăm năm về sau tiếng vẫn lưu truyền; chẳng những danh hiệu ta không bị mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu thơm. Lúc bấy giờ các người không muốn vui vẻ phỏng có được không?"
 

crimsontide

Senior Member
Hài hước, nhớ ơn một ông tàu gốc phúc kiến. không phải ai cũng là cổ nâu đâu nha lều báo

Gốc người Việt Nam là Tai-Kadai, chỉ nhớ ơn Hai Bà Trưng, và sau này là chúa Nguyễn, các triều lý trần lê đều là cổ nâu
Nguyễn là dân Thanh Hóa lai miên rồi phen
 
Hài hước, nhớ ơn một ông tàu gốc phúc kiến. không phải ai cũng là cổ nâu đâu nha lều báo

Gốc người Việt Nam là Tai-Kadai, chỉ nhớ ơn Hai Bà Trưng, và sau này là chúa Nguyễn, các triều lý trần lê đều là cổ nâu
Kẹc, nguồn gốc ông ấy có ở Phúc Kiến thì vẫn nằm ở phía nam sông Trường Giang vẫn thuộc tộc Bách Việt. Giờ chỉ còn VN là chủ thể thừa kế hợp pháp của Bách Việt Cổ.
Tôi mạnh mẽ kêu gọi TQ trao trả lại các phần đất thuộc Bách Việt cho VN tiếp quản.
Chúng tôi tự thành lập liên bang Bách Việt gồm nhiều nước Việt.
Trong đó VN làm lãnh đạo đại diện trước quốc tế :ah: :ah: :ah: :ah:
 
Status
Not open for further replies.
Top