Văn học Việt Nam, đây có phải lý do khiến người Việt không sâu sắc?

61-50-7

Member
Ông cụ là một "sĩ phu Bắc Hà" chuẩn Thanh Lịch còn tồn tại giữa dòng đời nghiệt ngã, tiện anh nào chưa biết cũng có thể qua đây để xem Thanh Lịch là ntn.

Thế hoá ra bác cũng người Hn hử k biết bác thấy sao chứ tôi thấy ông cụ là người nho nhã đấy chứ, mỗi tội mình k hay mua sách ở đây mà hay mua một hàng ở trên Đinh Lễ vì tý làm con rể nhà đó, nếu chui quả chạn đó có khi thi thoảng lên phát sách cho ae cũng có khi kk
thì ở trên voz này mà thím, dùng các từ 'thanh lịch" với "sĩ phu Bắc Hà" thì cũng phải rào trc 1 tí tị, cho đỡ war


Mình cũng có nhận xét về chú Dư như thím, cơ mà cái này cũng ko phải ai cũng hiểu đâu, nói lắm khéo lại bị chửi là khổ dâm, nâng bi, thì buồn.
 

no-name

Đã tốn tiền
Haha nói thật với các ông chứ văn hóa Việt Nam chả có gì hứng thú để nghiên cứu cả. Ngày xưa mình có tìm hiểu về các dòng Thiền VN thời Lý-Trần, tuy nhiên có quá ít tác phẩm để đọc. Tất nhiên Thiền tông có tôn chỉ là bất lập văn tự nhưng Thiền tông Trung Hoa vẫn có rất nhiều tác phẩm có giá trị như Bích Nham Lục, bộ Pháp Bảo Đàn,... Và đó là môt trong những lần hiếm hoi mình có hứng thú với văn hóa Việt Nam (một vài tác phẩm ở miền Nam thời 54-75, và một số sáng tác của các văn sĩ xưa cũng khá có giá trị).

Lâu thật lâu có một thằng trong /lit/ nó hỏi Việt Nam có tác phẩm văn học nào đáng để đọc thì mình thật không biết trả lời thế nào cả. Vì Truyện Kiều là thứ duy nhất ở Việt Nam đạt được tầm quốc tế, nhưng nó là thơ lục bát lại dùng nhiều điển tích nên dịch ra tiếng Anh thì mất 80% cái hay mất rồi.
Không phải khơi khơi mà thế giới người ta biết tới Tây Du Ký hay Tam Quốc Diễn Nghĩa (Tây nó chả có xem phim Tàu đâu), thật sự là những thứ đó thú vị để đọc.
 

webtretrau

Member
Haha nói thật với các ông chứ văn hóa Việt Nam chả có gì hứng thú để nghiên cứu cả. Ngày xưa mình có tìm hiểu về các dòng Thiền VN thời Lý-Trần, tuy nhiên có quá ít tác phẩm để đọc. Tất nhiên Thiền tông có tôn chỉ là bất lập văn tự nhưng Thiền tông Trung Hoa vẫn có rất nhiều tác phẩm có giá trị như Bích Nham Lục, bộ Pháp Bảo Đàn,... Và đó là môt trong những lần hiếm hoi mình có hứng thú với văn hóa Việt Nam (một vài tác phẩm ở miền Nam thời 54-75, và một số sáng tác của các văn sĩ xưa cũng khá có giá trị).

Lâu thật lâu có một thằng trong /lit/ nó hỏi Việt Nam có tác phẩm văn học nào đáng để đọc thì mình thật không biết trả lời thế nào cả. Vì Truyện Kiều là thứ duy nhất ở Việt Nam đạt được tầm quốc tế, nhưng nó là thơ lục bát lại dùng nhiều điển tích nên dịch ra tiếng Anh thì mất 80% cái hay mất rồi.
Không phải khơi khơi mà thế giới người ta biết tới Tây Du Ký hay Tam Quốc Diễn Nghĩa (Tây nó chả có xem phim Tàu đâu), thật sự là những thứ đó thú vị để đọc.
Bác đã đọc "thiền uyển tập anh" chưa?

Phật giáo Việt Nam phát triển rất riêng so với TQ, nhưng đúng như bác nói rất tiếc là có quá ít tư liệu, văn bản để lại để có thể tìm hiểu nghiên cứu, hơn nữa Thiền Việt Nam sau này theo mình thấy thì đã bị ảnh hưởng bởi TQ rất nhiều, gần như nó bị lái sang hướng Mật Tông nhiều hơn là Thiền, vì các sư sãi người Mãn đều tu theo lối Mật Tông, sau khi quốc sư Ngọc Lâm nhà Thanh thay đổi khóa biểu và áp dụng nó lên hệ thống chùa chiền, tăng ni thì Thiền Tông chỉ còn cái vỏ, bên trong thật ra các thời khóa chủ yếu là trì tụng mật chú, như Chú Lăng Nghiêm, chú Đại Bi, Chú A Di Đà, Thập Chú... chiếm phần lớn thời khóa trong một ngày. Với thời khóa dầy đặc các bài chú như thế thì thử hỏi chất Thiền ở đâu? Vì vậy không chỉ Việt Nam, mà ngay chính bản thân TQ cũng đã mất chất Thiền, duy chỉ còn Nhật Bản là còn giữ được phần nào vì Mật Tông và Thiền Tông (zen) của họ tách bạch, không có sự nhập nhằng.

Từ sự ảnh hưởng chính trị, cộng với sói mòn văn hóa nội tại nên Việt Nam không còn giữ được nhiều nét riêng, nhưng không phải không có, có nhiều vị sư Việt Nam có tâm nguyện phục dựng lại Thiền Việt Nam, dần gạt bỏ các thời tụng chú mà tăng thêm các thời thiền nhiều hơn nhưng vì nó động chạm đến tín ngưỡng, tâm linh ăn sâu vào nhận thức nên cũng khó khăn, chẳng hạn bây giờ các bác vào các thiền viện sẽ thấy họ vẫn tụng chú rất nhiều.

Có Làng Mai của sư ông Nhất Hạnh là một trong những cái tên tiêu biểu đang nỗ lực phục dựng lại "Thiền" cho ra "Thiền", có lẽ mọi người cũng không lạ gì.

Còn vấn đề mà bác nêu thì theo mình đã nói văn hóa của Việt Nam chỉ gần đây mới được ghi chép ra dạng văn bản và được thể hiện một cách rõ ràng nhất, chứ trước nay vì người dân mù chữ nhiều quá nên các tác phẩm chỉ nhắm tới đối tượng là các vua chúa, quan lại tầng lớp có học thức vì thế nên không thể tránh khỏi việc thất lạc, cũng như đời sống tinh thần của người dân không được thể hiện rõ ràng, phong phú, ngay sau khi phong trào phổ biến chữ Nôm ra đời là Việt Nam nổ mấy tác phẩm có giá trị ngay, chứng tỏ đời sống tâm hồn của người Việt cũng vô cùng phong phú đấy chứ.
 

Jokerhero

Member
Đừng đổ cho giặc phương Bắc nữa, chính cái dân tộc này đốt phá kinh khủng nhất. Sử liệu từ thời Lê cũng chả còn mấy thì t nghĩ ko có nhà Minh thì sách vở Lý Trần cũng mất sạch
thời bây h vẫn đập phá kinh khủng, bao nhiêu tài nguyên rừng vàng biển bạc cũng cạn
 

Jokerhero

Member
Bác ơi khéo lập cái thread về văn học Việt được đấy nhỉ, vốn hiểu biết của tôi về văn học Việt cũng hạn hẹp hay bác lập cái thread đi, đọc được tác phẩm nào mà hay hay kêu gọi mọi người vào review với chia sẻ
bác post ở forum ebook: tve-4u.org

ở đó nhiều người đọc sách thánh hiền nên có cmt phân tích hay lắm.
 

Gadget-tq

Junior Member
bác phải đi từ tổng thể mới hiểu tại sao vn nó như thế, mọi xã hội nó đều vận động theo sự điều khiển của bộ phận cai trị, của thể chế chính quyền, từ cách sinh hoạt, hoạt động văn hóa, nghệ thuật, thơ ca cũng phải theo khuôn khổ của chính quyền, xưa nay vn gần như chỉ có mỗi 2 chế độ là phong kiến và XHCN, 2 chế độ này độc tôn và có xu hướng chặn đứng mọi nguồn sáng tạo vượt khuôn khổ, mọi nhà văn nhà thơ phải hoạt động theo kiểu Ban Tuyên Giáo, do đó nội dung cũng trở nên cải lương và khuôn sáo lắm. Ngu dân thì dễ trị.
 

webtretrau

Member
Việt Nam mình chỉ có duy nhất 1 thứ văn hóa: văn hóa làng xã

Mà đã là làng xã thì đừng nghĩ đến chuyện to tát gì..
Đó là thứ còn xót lại chứ không phải duy nhất bác ơi, nói thế là tự xỉ vả vào bao nhiêu tinh hoa, trí thức của cha anh, dưới con mắt lịch sử không phê phán thì văn hóa làng xã một phần nào đó cũng là công cụ giúp người Việt chiến thắng người Hán trong mặt trận văn hóa, nếu mình dùng quan điểm của thời đại này thì gần như có thể đập bỏ hoàn toàn lịch sử đi cũng được, vì chúng ta đang dùng hệ quy chiếu của phương Tây nên tất cả giá trị Á Đông đều là lệch lạc, lỗi thời.

Bọn TQ tự hào có truyền thống bề dầy hàng nghìn năm lịch sử, ví như nồi nước dùng được hầm, chưng cất toàn những thứ tinh hoa nhất mà nhiều dân tộc trong cộng đồgn người Hán, cũng như họ đã cướp lấy của các dân tộc nhỏ bé hơn (Có cả cộng đồng người Việt) rồi biến nó thành của mình. Tất cả vì họ có chữ viết sớm, bản sắc được duy trì có tính liên tiếp nên nhiều khi mình muốn cãi nhưng cũng phải ú ớ.

Bây giờ mình nhận thức rõ được cái khuyết điểm là vì văn hóa thiếu nội lực, rời rạc thì nhiệm vụ của chúng ta là phải chắt lọc lại những giá trị tinh túy, gạn bỏ những thứ không cần thiết để đem chúng trở lại cuộc sống.

Ví dụ như tín ngưỡng dân gian, có những tập tục hiện nay nó không còn đáp ứng được với nhu cầu cũng như nhận thức trong thời đại mới, nên chúng ta phải tìm ra giá trị đáp ứng được nhu cầu đó, đưa nó trở lại cuộc sống. Vì văn hoá như mạch máu của một quốc gia còn tín ngưỡng, tập tục như xương với thịt, tất cả điều ấy mới tạo nên một con người hoàn chỉnh.

chẳng hạn như truyền thống xin chữ tôi đề cập nhiều lần, phải gạn bỏ sự dị đoan mê tín là xin để cầu may, mà phải duy trì truyền thống xin chữ đầu năm với tinh thần hiếu học, khao khát tri thức. Lễ thờ cúng thổ địa phải gạt bỏ sự dị đoan, rườm rà, mà phải hiểu với tinh thần tôn trọng mảnh đất nơi mình sinh sống, tôn trọng thiên nhiên, biết ơn thiên nhiên, môi trường, từ đó nâng cao ý thức bảo vệ cộng đồng.

(Cái này là một lần tôi tìm hiểu về tập tục cúng thổ địa, thần linh của người dân tộc phát hiện ra cái hay đó, sự cúng bái mỗi khi họ chuyển nơi ở giống như một lời cam kết với thần linh, chúa đất, là những điều hình tượng hóa cho sự tôn trọng thiên nhiên, môi trường.)

Bây giờ không thể nào rút máu ra khỏi cơ thể, không thể cấm mọi người duy trì tín ngưỡng, tập tục, như thế chỉ càng làm xã hội rối loạn, đạo đức càng xuống cấp, đánh mất truyền thống, bản sắc càng làm người Việt mất niềm tin vào người Việt, hiểu lầm rằng dân tộc ta ngoài đánh nhau ra chẳng làm được gì, chẳng sáng tạo được gì, nếu chỉ biết đánh nhau thì khác gì lũ mọi rợ, đây là một quan điểm tai hại.

Chỉ còn cách là làm trong sạch lại dòng máu ấy để cơ thể phát triển và sinh sống một cách khỏe mạnh, duy trì truyền thống, khôi phục lại bản sắc dân tộc nhưng là khôi phục những giá trị tinh hoa chứ không khôi phục sự bảo thủ, mê tín.
 

webtretrau

Member
Vì xưa kia cha ông không có chữ viết, không ai ghi chép lại những tập tục tín ngưỡng này ra văn bản, mà đời này cứ phủ nhận đời kia, lớp sau xô lớp trước, như bác trên kia nói về Phật Giáo thì thật ra Phật giáo Việt Nam đã phát triển cực thịnh, có thể nói là lực lượng văn hóa ăn vào bản sắc của dân tộc trong một thời kỳ, thế nhưng chỉ sau cuộc diệt chủng văn hóa của nhà Minh, nhà Lê đứng dậy với một sự đứt gẫy trầm trọng, Phật giáo từ ấy cũng suy vi, không còn chỗ đứng, văn hóa thời đại trước bao nhiêu nét đẹp coi như mờ nhạt và thoái hóa dần, từ đó, Nho Giáo lên ngôi và chiếm ưu thế ở Việt Nam như bây giờ văn minh phương Tây đang đạp đổ tất cả các giá trị truyền thống, tất cả vì ngày xưa không có chữ viết phổ biến rộng rãi, không có nhận thức văn hóa rõ ràng.

Mọi thứ cứ mờ mờ ảo ảo, người dân đa phần không nhận thức được những tập tục, tín ngưỡng mà họ duy trì nên chỉ duy trì những tập tục ấy một cách hời hợt, con người sống thiếu chiều sâu, con hỏi bố cúng làm gì, nhưng bố cũng chỉ biết cha anh cúng thì bố cũng cúng thế thôi, không biết rõ ràng mục đích và nét đẹp ẩn chứa trong nó, với thời đại này nó không còn phù hợp nữa thì giới trẻ quay lưng cũng là chuyện bình thường, vì nó đã ko đủ giá trị đáp ứng nhu cầu nữa rồi.

Từ những điều đó tôi đi đến kết luận, thiếu vắng bản sắc văn hóa làm khủng hoảng giá trị cốt lõi, khủng hoảng niềm tin, khiến người Việt tự quay lưng với đất nước, tự quay lưng với đồng bào, làm sao mà có thể tự hào mãi với một dân tộc chỉ biết đánh nhau? Vì vậy họ phải trở thành những kẻ me tây me tầu.

Đây là nhận thức hết sức tai hại, tôi nghĩ trong voz này toàn các anh thanh niên trẻ tri thức, nhận thức được văn hóa quan trọng như thế nào thì cùng chugn tay bảo vệ và gạn lọc những nét đẹp của cha anh để bảo tồn, sau này khi con chúng ta lớn và hỏi "Cha ông chúng ta làm được gì?" "Cha ông chúng ta sáng tạo những gì", các anh và tôi hoàn toàn có thể tự hào và kể với chúng, À dân tộc ta có nét đẹp này, cha ông ta có nét đẹp kia, khiến chúng có niềm tin với đất nước, có trách nhiệm với dân tộc, cộng đồng và có niềm tin vào chính bản thân mình,con ạ, con được sinh ra là con của một dân tộc tốt đẹp như vậy đấy, chứ con không phải "vàng, vẩu", con cũng không cần tự hạ thấp mình một cách thái quá, làm thui nhụt ý chí, cứ nghĩ lớn và làm những việc lớn.

Người Việt thật ra rất ý thức bảo tồn văn hóa, nếu có điều kiện đi về các làng, các xã ở vùng quê sẽ thấy nhưng điều thiếu xót và thiệt thòi của người Việt là không có một hệ thống chặt chẽ mà mọi người thường nhận thức manh mún, địa phương, mỗi nơi hiểu một kiểu, không nơi nào vào nơi nào, phần lớn là mê tín dị đoan, không hợp thời đại.
 
Last edited:

han_doi_it_doi

Junior Member
Nghệ thuật vị nhân sinh, nước nghèo thì nghệ thuật vì người nghèo, mà thế giới thì ko nghèo nên họ ko quan tâm nghệ thuật của ta là đúng. Tương lai king hoá các anh em châu phi, thế giới nghèo đi do covid.... Thì nghệ thuật vn sẽ toả sáng thôi
 

rakkerus

Member
Nhìn vào mớ Hài nhảm gameshow zootuber thì đúng thật

Gửi bằng vozFApp
ý bác này nói cũng đúng, nhìn vào những thứ này thì thấy dân mình nhiều người quan tâm những cái đó thì sâu sắc sao đc, nhất là lớp trẻ. Đồng ý là có những cái xem để giải trí nhưng thực sự có những kênh mà nó k có nội dung gì luôn. Mình thì cũng chả phải tỏ ra thượng đẳng gì. Lên yt thì mình cũng xem những cái mình thích thôi, k phải là lên yt để học. Nhưng mình cảm thấy ít ra mình thu đc kiến thức gì đó từ những video mình xem. Có thể là về sửa chữa xe, về tự làm những món đồ để tiết kiệm (mình có diy đc cái đèn ring led để quay video cho bạn gái :D), về phần cứng máy tính chẳng hạn.... Thôi thì ai thích gì thì xem cái đấy nhưng ít nhất là với con cái về sau m ko để xem những cái nhảm nhí :pudency:
 

h3adshot

Member
tôi thấy ở vn dùng fb rất nhiều, chủ yếu để khoe khoang đi chơi ăn uống, tám chuyện ba lô ba la. cảm giác phù phiếm quá
 

webtretrau

Member
E
bác phải đi từ tổng thể mới hiểu tại sao vn nó như thế, mọi xã hội nó đều vận động theo sự điều khiển của bộ phận cai trị, của thể chế chính quyền, từ cách sinh hoạt, hoạt động văn hóa, nghệ thuật, thơ ca cũng phải theo khuôn khổ của chính quyền, xưa nay vn gần như chỉ có mỗi 2 chế độ là phong kiến và XHCN, 2 chế độ này độc tôn và có xu hướng chặn đứng mọi nguồn sáng tạo vượt khuôn khổ, mọi nhà văn nhà thơ phải hoạt động theo kiểu Ban Tuyên Giáo, do đó nội dung cũng trở nên cải lương và khuôn sáo lắm. Ngu dân thì dễ trị.
Vì hạn chế trong khuôn khổ diễn đàn với lại có suy nghĩ theo hướng tích cực thì bác thông cảm đừng bàn theo hướng chính trị bác nhé, vì trc mình xin mod cho lập topic nhưng với điều kiện ko chính trị hoá chủ đề, ko pbvm để ae có nơi sinh hoạt, trao đổi. Mod tạo đk thì ae ta bàn luận giữ ý và trên tinh thần xây dựng, tích cực, bắt đầu từ những viên gạch nhỏ, chất lượng.
 

Jay Gatsby

Đã tốn tiền
ở thời điểm lựa chọn giải trí thừa mứa như này, xu hướng tiếp cận của người trẻ khác trước nhiều. đa số ngày càng lười, muốn cái gì hay ho thú vị nhưng phải ngắn nhanh. không phải ngẫu nhiên tiktok lên ngôi.

nhét một cuốn sách vào tay bọn trẻ, Truyện Kiều chẳng hạn, bảo đọc đi, hay lắm, bao nhiêu tinh hoa lục bát kết tinh hết trong đó đấy. bất khả thi. quá dài quá khó để thẩm thấu tức thì.
phải có hình thức tiếp cận khác, chuyển thể. một vài ví dụ, chưa phải là xuất sắc, nhưng tạo được tiếng vang và chú ý của dư luận, vài dự án sách nói, Truyện Kiều bản hoạt hoạ trên youtube, kênh 1977 vlog, phim Cánh Đồng Bất Tận, Tôi thấy hvcx, Mắt Biếc...
đó là mảng nhỏ văn học chuyển thể sang hình thức khác dễ tiếp cận. chưa nhiều tác phẩm hay, nhưng nhìn vào mặt tích cực có thể hi vọng.
 
Top