Nghèo ngày xưa khác nghèo bây giờ như thế nào?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề LrigAet
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nãy lướt qua 1 thread về việc giảm tỉ lệ sinh, người trẻ sợ cưới sợ đẻ, có rất nhiều ý kiến cho rằng lý do chính là vì nghèo.

Nghe nói ngày xưa cũng rất nghèo, đa số là nghèo, mọi người đều nghèo.

Xin hỏi nghèo ngày xưa và nghèo bây giờ khác nhau như thế nào, mà nghèo ngày xưa vẫn cưới đều đẻ đều chẳng sợ gì hết, mà tại sao nghèo bây giờ lại có hệ quả không dám cưới không dám sinh.

Ai trải qua cả 2 thời đại rồi review với, cái nghèo nào đáng sợ hơn.
Nghèo bây giờ: vẫn đt, laptop lướt voz chém gió vù vù

Giàu ngày xưa: có cái điện thoại bàn 😁
 
Nãy lướt qua 1 thread về việc giảm tỉ lệ sinh, người trẻ sợ cưới sợ đẻ, có rất nhiều ý kiến cho rằng lý do chính là vì nghèo.

Nghe nói ngày xưa cũng rất nghèo, đa số là nghèo, mọi người đều nghèo.

Xin hỏi nghèo ngày xưa và nghèo bây giờ khác nhau như thế nào, mà nghèo ngày xưa vẫn cưới đều đẻ đều chẳng sợ gì hết, mà tại sao nghèo bây giờ lại có hệ quả không dám cưới không dám sinh.

Ai trải qua cả 2 thời đại rồi review với, cái nghèo nào đáng sợ hơn.
ngày xưa khổ hơn là cái chắc
nhưng xưa ko có internet, nên chủ yếu thấy xung quanh ai cũng như mình nên cảm thấy bt

Bây h dù có sướng nhưng lên fb với thread thấy bọn nó sống ảo khoe giàu xong tự cảm thấy áp lực nên ko muốn đẻ
 
Ngày xưa khác ngày nay nhiều
Ngày xưa nghèo vcl, nhưng nhìn quanh ai cũng nghèo như mình
Bây giờ kinh tế khá lên nhiều so với trước đây, nhưng nhìn quanh ai cũng giàu hơn mình.
ko phải nhìn quanh ai cũng giàu hơn mình mà là nhìn trên mạng ai cũng giàu hơn mình
 
ngày xưa nhà nào cũng có đất có nhà, có ruộng vườn, nghèo là nghèo ko nhiều tiền thôi chứ làm nông vẫn đủ sống, giờ số ruộng đất càng ngày càng bị thu hẹp, giới trẻ đa phần ko có nổi tấc đất, kể cả những người có ruộng đất ở quê, về làm nông nghiệp thì chắc chắn chết đói,
 
Nãy lướt qua 1 thread về việc giảm tỉ lệ sinh, người trẻ sợ cưới sợ đẻ, có rất nhiều ý kiến cho rằng lý do chính là vì nghèo.

Nghe nói ngày xưa cũng rất nghèo, đa số là nghèo, mọi người đều nghèo.

Xin hỏi nghèo ngày xưa và nghèo bây giờ khác nhau như thế nào, mà nghèo ngày xưa vẫn cưới đều đẻ đều chẳng sợ gì hết, mà tại sao nghèo bây giờ lại có hệ quả không dám cưới không dám sinh.

Ai trải qua cả 2 thời đại rồi review với, cái nghèo nào đáng sợ hơn.
nay rảnh có hứng kể mọi ng nghe vài chuyện nghèo ngày xưa mình thấy được.
:)
mềnh sinh ra lúc còn chưa hết bao cấp (1986), nói chung là đói rách nát luôn, mãi đến tận 1995 cũng vẫn còn rách, nhưng khá hơn nhiều thời 1990 về trc rồi.
1995 b đầu bình thường hóa quan hệ với mẽo, kinh tế b đầu đi lên, đời sống mới b đầu khá hơn.

mềnh thì hồi bé ở HN, cũng q Hoàn Kiếm các thứ (mình sinh ra ở nhà hộ sinh phường Hàng Trống), nên bảo nghèo thì so với cùng thời là ko nghèo, coi như công tử cũng đc.
đương nhiên bảo giàu thì hẳn là ko giàu, thời trc 1986 nói cho mọi ng hiểu cái tình huống, đó là chỉ cần tỏ ra là có tiền, thì sẽ đi tù.
thật, đi tù ý, chỉ vì có tiền.
vì sao?
vì thời đó bao cấp, dân tình sống ngay thẳng thì chỉ có bằng tem phiếu thôi, ai có tiền?
chỉ có dân buôn chợ đen mới có tiền, nên chỉ cần có tiền, ắt là có làm gì đó phi pháp.
đi tù là hẳn.
có 1 chuyện bố mình kể, thời trc khi mình sinh ra 1 vài năm, có 1 ông đi xklđ ở Nga về, vác đâu đc 1 cái cân tiểu ly cân vàng.
thời đó mà, mặc nhiên ai cũng cố dấm dúi ít vàng trong cạp quần.
ừ, là cạp quần của các bà các cô ý, để phòng thân, dù sao thời đó bị tuột quần ra ngoài đường thì với các bà các cô coi như cũng xong cmnr.
cái ông ý, tạm gọi là ông Y đi, có cái cân tiểu ly cân vàng, thế là ông ý nảy ra ý tưởng cân vàng tính phí cho bà con.
phí tính rất là rẻ, dù sao cũng chả có gì ghê gớm, cân miếng vàng rồi thôi, chắc 1 lần chưa đến 5 phút.
của đáng tội cả cái HN gần như chỉ có chỗ ông ý có cái cân xịn cân chuẩn, mà vàng thì 1 cái đầu móng tay thôi đã là ối tiền rồi.
nên dân tình đến cân tính phí đông lắm.
chỉ 2 năm sau là ông Y giàu sụ, bằng tiền kiếm đc từ dịch vụ cân vàng.
thế là ông ý quyết định làm 1 việc sai lầm: sửa căn nhà ông ý ở, xây thêm 1 tầng, thành nhà 2 tầng.
lúc ông ý xây nhà, rúng động cả HN, ai cũng biết, dù sao chuyện dân tự xây nhà ở HN thời đó nó hiếm lắm.
ai cũng nghèo mà, tiền đâu mà xây.
và thế là vừa xây xong căn nhà, chưa kịp ở, thì conan ập vào, khám nhà, lòi ra ông này làm dịch vụ thu tiền phi pháp, đi tù, và nhà thì bị tịch thu.
cái tội thời buổi XHCN mà dám có hành vi con buôn phi pháp.
đương nhiên chuyện bố kể nó xưa rồi, mình cũng ko hình dung đc lắm.
dưới đây có 2 chuyện mình thấy, và mình nhớ tới tận bây giờ.

chuyện 1: chợ người
hồi 1993, 1994 bố mình có mở doanh nghiệp xuất khẩu thủ công mỹ nghệ.
ở SG thì ko tính là gì, nhưng ở HN thì nó hiếm lắm.
hiếm cỡ nào?
cỡ thứ trưởng còn nằm trong ban cố vấn doanh nghiệp bố mình, đối tác là tocontap, haproximex các thứ, ... mà thôi, toàn những cái tên quá khứ, giờ nói ra dân tình cũng ko biết.
hồi đó bố mình còn đối tác cho cả FPT của ông Bình, mà hồi đó bán hàng là bán áo kimono thêu tay cho thị trng đông âu.
thời đó ông Bình còn chưa biết đến điện thoại hay IT gì, cái FPT ngày đó bán đủ thứ hầm bà lằng.
mà bố mình ko hợp tác lâu, bảo ông Bình bắt ngâm vốn, bán xong hàng ở nc ngoài mới trả tiền hàng cho xưởng, bố mình ko chơi đc bài ấy, ko làm.

lúc đó bố mình có 1 cái kho ở Láng Hạ.
hè mình gnhỉ học ko ai trông (hồi nói còn chưa có khái niệm học thêm), thế là bố dẫn mình cùng với thằng em họ lên kho cho ngồi phòng họp tự chơi lêu lổng từ sáng đến chiều, làm xong việc thì chú (em bố) đưa 2 anh em về nhà.
mình với thằng em họ chơi hoài cũng chán, lúc đó mới 7,8 tuổi, chán quá thế là mình ra cổng kho đứng ngắm đường.
cái đường cũng to, dek nhớ đng gì, ở giữa có con lươn to có đèn đường.
xong mình để ý thấy có nhiều anh trẻ trẻ tầm 15-20t, cứ mặc bộ áo xanh quần xanh đội mũ cối, đứng đứng ngồi ngồi ở các trụ đèn, hoặc bùng binh, giang nắng từ sáng đến chiều.
mình quan sát từ sáng tới chiều tối, vẫn thấy lúc nào cũng đứng lố nhố 1 đống người như thế.
trong khi trong kho thì nhà mình với công nhân làm hùng hục.

thế là mình hỏi chú mình: chú ơi mấy anh kia đứng cột đèn làm gì thế, chỗ đấy là chỗ nào mà mọi người đứng đông thế?
chú mình bảo: chợ người đấy cháu.
mình: ? chợ người là gì ạ?
chú: là ai không có việc gì thì ra đấy đứng, ai cần lao động thì ra đấy vẫy bọn ấy đi làm.
mình: làm gì hả chú?
chú: gì cũng làm, bảo gì làm nấy.
mình: thế sao mọi người đứng đông thế ạ, cháu có thấy ai làm gì đâu?
chú: ừ, làm dek gì có việc mà cho bọn nó làm.
mình: thế không có việc thì các anh ý đứng đấy làm gì ạ, sao ko đi học?
chú: không có việc chúng nó đói rã mồm ra. cứ đứng đấy đủ lâu sẽ may mắn được gọi làm. có làm thì mới có cái đút vào mồm, không thì nhịn đói. cơm không có mà ăn còn lo gì học mới chả hành?

xong mình để ý đi khắp các nẻo đường HN ngày đó, mấy khu chợ người như thế không ít, nhất là ở những chỗ gần các xưởng, nhà máy, kho.

chuyện 2: em gái bán chanh
chuyện xảy ra hồi đó cũng gần năm 2000 rồi, đâu lúc đó mình học lớp 9 thì phải, hè mình ra HN chơi, ở nhà bà ngoại, khu Kim Liên.
gần nhà có cái chợ, mình thích ăn bánh cuốn nóng, mỗi sáng đều theo bác ruột ra chợ ăn bánh cuốn, hoặc ăn phở rồi về.

thời đó mọi người làm việc cũng sớm, 5h30 sáng là chợ đông rồi, mình ăn sáng xong cũng tầm 6h là về nhà.
hôm đó mình đổi vị, ăn phở.
đang ngồi chờ bát phửo bưng ra thì nghe phía sau có tiếng chửi bới nhặng xị lên, mình quay đầu lại xem thì thấy 2 bà bán thịt và cá đang chửi sa sả 1 cô bé nhìn mặt non như mặt mình, mình nghĩ chỉ tầm 14-15 tuổi thôi, mặc 1 bộ quần áo lao động thanh niên xung phong xanh lá, đi dép tổ ong thần thánh, bày 1 rổ tre đựng đày chanh tươi. rổ là loại rổ tre thông thường hồi đó, đường kính tầm 40/50cm, nên mớ chanh trong rổ đâu tầm vài ba kg.
được cái chanh tươi trong, như là mới hái.

2 bà bán chửi em ý vì em ý đặt rổ chanh che mặt tiền sạp của 2 bà ý nên chửi và đuổi.
bị chửi rát mặt em ý xấu hổ, bưng rổ chanh tìm chỗ khác đặt bán.
xong lại tìm đc 1 chỗ bé bé vừa đặt đủ 1 rổ chanh kế 1 sạp bán rau, đặt xuống, rao bán.

mình mê gái bẩm sinh, thấy bé (nhưng chắc tuổi tầm tầm mình) xinh nên ko hứng thú ăn phở nữa, liếc liếc ngắm trộm em nó.
mình gnhe em nó rao bán chanh khá là bất ngờ. em ý bán cả rổ chanh giá chỉ 2000 đồng.
còn rẻ hơn tô phở mình gọi ăn sáng.

rao đc 2 câu thì bà chủ sạp rau từ đâu trở về, thấy cô bé thế là lại chửi cho xối xả như 2 bà trc đó.
cô bé cố phân bua, bảo cho con xin ngồi đây 1 lát, con vác rổ chanh từ quê lên (Hà Tây hay gì mình không nhớ rõ, cách Kim Liên có nhẽ hơn 10km) chưa bán đc quả nào.
con bán rẻ chắc bán đc nhanh, bán xong con đi ngay.
nhưng bà bán rau ko chịu, chửi còn ác hơn.

mọi ng cứ tưởng tượng max level của các bà bán cá chợ ngoài HN mà chửi thì nó kinh cỡ nào, mình nghi mà nghĩ gặp mình chắc mình éo còn mặt mũi nào mà đứng nữa luôn.

em gái chỉ cam chịu nghe chửi, cố nán lại thêm dăm phút rao thêm mấy lần nữa, nhưng chẳng ai mua, cuối cùng bé ý chán nản ôm rổ chanh đi khỏi chợ trong tiếng rủa xả của mấy bà bán sạp xung quanh.
mình xem toàn bộ sự việc mà ngẩn ngơ.

bà bác mình ở bên cạnh giục ăn phở.

mình bảo:bác, hay mình mua chanh đi.
bác mình lườm mình: dở hơi à, nhà thiếu chanh đâu mà mua
mình: nhưng con bé vừa rồi chanh nó ngon đấy
bác: chanh mới hái quả nào trông chả ngon, vấn đề là nhà còn chanh, mua làm gì?
mình: nhưng chanh nó bán rẻ phết, chắc chả lời đc mấy tí
bác: nó lời hay lỗ kệ nó, liên quan gì mình, ăn nhanh rồi về.
mình: cháu thấy tội người ta, có rổ chanh bé tí bán 2000 bạc mà bị chửi nát mặt, còn phải đi bộ cả chục cây bán mà bán ko được.
bác: ừ, kiếm tiền là phải chường mặt ra cho thiên hạ chửi thế đấy. nên cháu phải cố học cho giỏi, sau này có kiến thức không phải chịu nhục kiếm từng cắc bạc như thế.

câu chuyện nhỏ và ngắn, nhưng mình ấn tượng với nó mãi cho đến giờ, hơn 40t rồi, tức là hơn 30 năm, mình vẫn còn nhớ cảm xúc của mình lúc đó.
đương nhiên mặt em ý thì mình quên rồi, nhưng mình đoán em ý mà sống thời này thì úi gồi ôi Thiên An, Hòa Minzy bôi 1 cân phấn lên mặt , chỉnh dung vài tiếng mới dám đứng cạnh.
 
Sửa lần cuối:
Ngày xưa người ta nghèo lương 1 tháng đa số vài trăm k nhưng chăm chỉ cày cuốc ko tiêu hoang phí thì tích góp 15 năm là mua được mảnh đất ở tp và xây nhà.
Còn bây giờ lương đa số 7tr 8tr cho nhịn ăn nhịn mặc làm sml cày tới xuống luôn lỗ cũng chỉ mua được mảnh đất để chôn khi cuối đời ahihi.
 
Sửa lần cuối:
Ngày xưa, mấy thằng “nhà giàu” khác với đám “nghèo” còn lại ở chỗ tụi nó được mặc đồ đẹp hơn, ăn sáng ngon hơn, sinh nhật bự hơn, nhà obz xây 3 tầng trở lên. Còn đám bị cho là “nghèo” thì chỉ là ăn ít ngon hơn chứ đứa nào cũng có obz có cái nhà mảnh đất không to thì cũng nhỏ, với cái nhà bét nhất là cấp 4 (obz tự lực mua và cất nhà)

Còn bây giờ vợ chồng “trẻ” có được cái nhà cấp 4 chuẩn của tụi “nghèo” hồi trước ở nội đô HN - SG thì cũng là thành phần ưu tú trong xã hội rồi

via theNEXTvoz for iPhone
Chỗ fen chắc giàu chứ chỗ tôi 90% ở tập thể, hồi năm 9x nhà nào giàu thì làm được cái nhà mái bằng. Còn rộng ra cả thị trấn chắc chỉ có 1 2 nhà xây được tới 3 tầng :pudency:
 
Chỗ fen chắc giàu chứ chỗ tôi 90% ở tập thể, hồi năm 9x nhà nào giàu thì làm được cái nhà mái bằng. Còn rộng ra cả thị trấn chắc chỉ có 1 2 nhà xây được tới 3 tầng :pudency:
Ở tập thể là do nhà anh ko nhận đất
Ông tôi quen năm nay ngót 90, ngày xưa đc cho chọn dạt sang hoàng quốc việt giờ thì nhận 500m2 đất ruộng, hoặc lấy căn tập thể
Ông ấy lấy đất, hàng ngày đạp xe hơn chục cây đi làm
Giai đoạn 2k lão chạy tiền bên địa chính biến hết đất thành thổ cư, thế là giàu vãi lol

Nhưng câu chuyện đó ko áp dụng đc cho thời đại này đc

Trừ khi chính biến và đổi chố đệ
 
Người ta lầm tưởng khái niệm "nghèo" = thiếu thốn tiện nghi hiện đại, thực ra ko phải.
Sống vui vẻ = giàu, khổ sở = nghèo.

Ngày xưa có thể đếch có ti vi tủ lạnh máy giặt điện thoại internet, nhưng tiền làm ra đủ ăn đủ mặc đủ nuôi gia đình, thậm chí đủ mua đất xây nhà, con nít thì dc tận hưởng tuổi thơ, niềm vui.

Còn bây giờ người ta hay kêu là "giàu", là "sướng" hơn ngày xưa, nhưng thật ra là sai lầm. Công nghệ, kĩ thuật, hiện đại, phát triển thì phải đi kèm với mức sống phát triển, chứ nếu cái này phát triển mà đời sống người dân khó khăn hơn thì thôi thà đừng phát triển.

Hôm bữa đọc dc trên twitter nói con người hiện đại đi làm nhiều hơn nông dân thời phong kiến. Vậy ai sướng hơn ai?

Con người sinh ra để tận hưởng thiên nhiên, thế giới, ko phải đi cày như trâu để đú vào mấy cái công nghệ rồi tự cho vậy là sướng.
ko biết ntn chứ tôi thấy nghèo bây giờ sướng hơn nghèo ngày xưa.
Xưa cả năm ko có miếng thịt.
Giờ lương công nhân ăn tạm thoải mái.
 
Ngày xưa là tính năm bao nhiêu vậy? Chứ ngày xưa từ năm 2k đỡ khổ lắm rồi mà mấy bé 2k vào còn than nghèo khổ thì so sánh giữa các thời thì thời nào cũng khổ.
 
Ở tập thể là do nhà anh ko nhận đất
Ông tôi quen năm nay ngót 90, ngày xưa đc cho chọn dạt sang hoàng quốc việt giờ thì nhận 500m2 đất ruộng, hoặc lấy căn tập thể
Ông ấy lấy đất, hàng ngày đạp xe hơn chục cây đi làm
Giai đoạn 2k lão chạy tiền bên địa chính biến hết đất thành thổ cư, thế là giàu vãi lol

Nhưng câu chuyện đó ko áp dụng đc cho thời đại này đc

Trừ khi chính biến và đổi chố đệ
Đất đâu mà nhận fen. Từ quê lên đi làm công ty chứ có phải dân bản xứ đâu mà đòi nhận đất :pudency:, công ty cấp cho nhà tập thể để ở vì phải có hộ khẩu có nhà ở mới đi làm được (ko hiểu sao quy định như vậy), ở chán chê thì xoay ngang xoay dọc obz cũng kiếm được mảnh đất mặt đg, nhà tập thể thì cty cho luôn. Tính ra hồi ấy mua mảnh đất nó ko khó như giờ, hồi bán mảnh đất lấy 10tr để bù vào mua con dream thái chắc phải oai nhất nhì khu đó, giờ thì khác rồi :cry:.
 
Đất đâu mà nhận fen. Từ quê lên đi làm công ty chứ có phải dân bản xứ đâu mà đòi nhận đất :pudency:, công ty cấp cho nhà tập thể để ở vì phải có hộ khẩu có nhà ở mới đi làm được (ko hiểu sao quy định như vậy), ở chán chê thì xoay ngang xoay dọc obz cũng kiếm được mảnh đất mặt đg, nhà tập thể thì cty cho luôn. Tính ra hồi ấy mua mảnh đất nó ko khó như giờ, hồi bán mảnh đất lấy 10tr để bù vào mua con dream thái chắc phải oai nhất nhì khu đó, giờ thì khác rồi :cry:.

Nhưng anh phải chọn
Ông ấy dân quê nam định mà
 
Đất đâu mà nhận fen. Từ quê lên đi làm công ty chứ có phải dân bản xứ đâu mà đòi nhận đất :pudency:, công ty cấp cho nhà tập thể để ở vì phải có hộ khẩu có nhà ở mới đi làm được (ko hiểu sao quy định như vậy), ở chán chê thì xoay ngang xoay dọc obz cũng kiếm được mảnh đất mặt đg, nhà tập thể thì cty cho luôn. Tính ra hồi ấy mua mảnh đất nó ko khó như giờ, hồi bán mảnh đất lấy 10tr để bù vào mua con dream thái chắc phải oai nhất nhì khu đó, giờ thì khác rồi :cry:.
Anh ở đâu thì nhận đất ở đấy chứ làm j có chuyện ở quê lên HN nhận đất, đất dư chứ k phải lá mít mà ai nhận cũng đc :))))
Cái nữa là kể cả đc cấp thì toàn đất ở xa (để khai hoang, giãn dân v.v....), ông bà bố mẹ a có chịu đi xe đạp chục km đi làm hằng ngày k (nên nhớ thời đấy k có xe máy, xe bus hay oto khách đâu, cứ xe đạp mà vã thôi, mà có khi có xe đạp riêng là còn tốt ấy chứ, nhiều nhà còn chỉ có 1 cái, bố mẹ ông bà ace xài chung). Không chịu đc thì đổi lấy căn tập thể, vậy thôi. Ở quê t đến chị t 1990 vẫn đc cấp đất ruộng, còn làm sao hô biến thành đất thổ cư để giàu thì cái đó k nói đc :embarrassed:
 
hồi tiểu học đến năm 18t nhà tôi nghèo hơn bây giờ, thậm chí có cả sổ hộ nghèo nhưng tôi thấy vẫn sống thoải mái, cha mẹ vẫn lo cho tôi ăn học được, bữa cơm vẫn có thịt thà. Giờ tôi đi làm có kinh tế ổn định nhưng nếu không có tiền của tôi thì ba mẹ phải vay mượn mới đủ chi tiêu là hiểu rồi hé.
 
Nãy lướt qua 1 thread về việc giảm tỉ lệ sinh, người trẻ sợ cưới sợ đẻ, có rất nhiều ý kiến cho rằng lý do chính là vì nghèo.

Nghe nói ngày xưa cũng rất nghèo, đa số là nghèo, mọi người đều nghèo.

Xin hỏi nghèo ngày xưa và nghèo bây giờ khác nhau như thế nào, mà nghèo ngày xưa vẫn cưới đều đẻ đều chẳng sợ gì hết, mà tại sao nghèo bây giờ lại có hệ quả không dám cưới không dám sinh.

Ai trải qua cả 2 thời đại rồi review với, cái nghèo nào đáng sợ hơn.
Ng trải qua 2 thời này móc đâu ra trên voz này ? Mà trên mạng thiếu gì thông tin, tự tìm hiểu dễ mà

via theNEXTvoz for iPhone
 
Ng trải qua 2 thời này móc đâu ra trên voz này ? Mà trên mạng thiếu gì thông tin, tự tìm hiểu dễ mà

via theNEXTvoz for iPhone
OVX76Wx.gif
Vozer làm con thời đẻ nhiều rồi làm cha thời đẻ ít mà không có á.
yvpz8yM.gif
Nghe vozer review nó mới thơm chứ, văn vở ngoài kia sao so được.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
LrigAet,
Người trả lời cuối
le_huan,
Trả lời
83
Lượt xem
11.364
Quay lại
Lên đầu trang