WestlifeNo2
Senior Member
Bác chủ topic cho em xin thông tin liên hệ thuê xe bên bác với, sắp tới em có lên Đà Lạt có gì ủng hộ bác
bác xin được cho em ké vớiBác chủ topic cho em xin thông tin liên hệ thuê xe bên bác với, sắp tới em có lên Đà Lạt có gì ủng hộ bác
Ổng ngày gặp cả chục khách nên lắm thể loại cũng dễ hiểu. Chưa kể viết lách tốt nữa, đọc cười ẻÔng thớt gặp nhiều loại người thú vị nhỉ, tưởng mấy người như vậy chỉ có trong truyện bịa ra thôi chứ

Bác chủ topic cho em xin thông tin liên hệ thuê xe bên bác với, sắp tới em có lên Đà Lạt có gì ủng hộ bác
lam bike. trong cmt mới nhất có thông tin trong ảnh đó mấy thímbác xin được cho em ké với
Chắc ông thần nhóc đó làm mất xe hoặc tệ hơn là cầm cố hoặc bán xe nên mỗi lần về nhà là phải qua bạn thuê xe nên phải tìm cái xe tương tự để người nhà khỏi biết (bảng số chắc đặt đại trên mạng để thay qua lại)Đuổi chéo, xong chuyển qua đuổi thẳng, nó vẫn thuê xe chỗ tôi. Cũng ko thấy nó có dấu hiệu nhảy xe hay quịt tiền; chỉ là tính cách ẩm ương khó chịu.
Những khách kiểu này là trùm gây ức chế luôn thím ơi

Có trường hợp tương tự luôn á fen. Con nhỏ này cầm xe, xong muốn thuê cái xe y vậy để về qua mặt ba mẹ. Tất nhiên mấy cháu như vầy này thì tôi né gấpChắc ông thần nhóc đó làm mất xe hoặc tệ hơn là cầm cố hoặc bán xe nên mỗi lần về nhà là phải qua bạn thuê xe nên phải tìm cái xe tương tự để người nhà khỏi biết (bảng số chắc đặt đại trên mạng để thay qua lại)![]()
Ổng ngày gặp cả chục khách nên lắm thể loại cũng dễ hiểu. Chưa kể viết lách tốt nữa, đọc cười ẻ![]()
Ông thớt gặp nhiều loại người thú vị nhỉ, tưởng mấy người như vậy chỉ có trong truyện bịa ra thôi chứ
Đủ thành phần, đủ tính cách, đủ những tình huống khó lường luôn fen. Có khá nhiều ức chế, nhưng mình làm dịch vụ thì họ là khách hàng của mình, nên tôi luôn tự nhủ phải nhã nhặn, cư xử đúng mực. Tất nhiên cũng tuỳ thành phần khách nữa, gặp đám ẩm ương, mình càng nhún nhường, nó càng lấn tới .Làm dịch vụ thì gặp 7749 loại người fen à![]()
Ý kiến hay, yêu cầu chủ thớt nhập thêm chục chiếc vision màu đen khóa smartkey cho anh em vozerToàn bộ VOZER giờ thuê xe là cứ VISION MÀU ĐEN KHÓA SMARTKEY làm ám hiệu : ))

Xong rùi thì chủ thớt nên đổi lại password đi, lỡ sau này bạn đó mất acc hay mất đt thì kẻ gian biết vậy đột nhập vào nhà thì saoLên thêm một truyện vui vẻ nha các fen:
OCD
Có bạn gái thi thoảng vài tháng lại một mình lên Dalat chơi và thuê xe máy của tôi; có khi bạn đi máy bay, có khi đi xe khách. Bạn báo trước cho tôi về loại xe muốn thuê, thời gian địa chỉ nhận và trả xe, các yêu cầu khác về tính an toàn của xe cũng như áo mưa, dây thun, bao tay giữ ấm.... và luôn dặn tôi đổ trước 100k tiền xăng. Bạn cũng chuyển khoản thanh toán trước. Khi trả xe thì xăng bình xăng thường vẫn đầy (dù bạn đã trả 100k tiền xăng nhờ tôi đổ trước), xe lúc nào cũng sạch sẽ, các đồ đạc được xếp lại gọn gàng.
Trong mùa mưa thì tôi thường để sẵn 2-3 áo mưa + vài đôi nylon bọc giày trong cốp xe cho khách. Áo mưa tiện lợi mua lẻ 10k/cái; tôi mua cả chục thùng nên tính ra khoảng 6-7k/cái; bao nylon bọc giày cũng chỉ 2-3k/đôi; tính ra cũng ko đáng bao nhiêu, mà tiện cho khách. Thường thì khách dùng xong mấy thứ trên là bỏ, có người thì vò lại để trong cốp xe. Riêng bạn này thì khác biệt: 100% áo mưa sẽ được xếp lại vuông vức; nếu áo còn ướt thì bạn sẽ nhắc tôi. Bao nylon bọc giày thì cái nào dơ bạn mới bỏ, còn lại thì cũng xếp ngay ngắn trong cốp. Đến cả mấy cái dây thun cột hành lý hay bao tay chạy xe, dùng xong bạn cũng cuộn lại gọn gàng.
Kỷ nguyên vươn mình khiến mọi người ai cũng hối hả, vội và quên; trong nghề của tôi thì những người chu toàn như vầy rất ít gặp. Nhưng giữa hàng ngàn khách hàng, họ vẫn miệt mài theo một phong cách riêng. Cũng vì thế mà tôi tự nhủ mình càng phải có trách nhiệm với nghề, để ít ra cũng không lạc nhịp với sự chỉn chu của họ. Hành động nhỏ của họ nhưng có sức lan tỏa lớn với cá nhân tôi, nói chung là tạo được sự tin tưởng.
Có lần bạn tới nhà tôi trả xe máy, rồi đi xe trung chuyển ra bến xe Phương Trang. Cũng hẹn trước rồi, mà giờ đó tôi cũng đến kèo banh bóng, ko chờ được phải đi trước. Thế là nhắn password khoá cửa, để bạn vào nhà trả xe. Khi đã có sự tin tưởng lẫn nhau rồi thì mọi việc thật dễ dàng.
Bữa đó tôi chở thằng bạn heo nái đi đá cùng nên phải đi cái Sh mới tải nổi nó. Cũng sát giờ đá rồi nên lôi được cái Sh trong góc ra, tôi lựa giày vớ, đồ băng bó gối xong là vội đi luôn, đồ đạc trong sân vẫn ngổn ngang. Thế mà hai tiếng sau trở nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng: 6 xe máy (gồm 1 xe bạn vừa trả) được xếp gọn vào một góc, gạt chống giữa, tất cả đầu xe nghiêng sang bên phải. Mấy đôi giày, vớ đá banh nãy tôi lựa xong quăng lộn xộn, giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Đám nón bảo hiểm tôi quăng lung tung mỗi chỗ một cái thì được treo lên giá. Đến cả 2 túi rác tôi lười chưa giục cũng đã được mang đi.
Tôi hiểu vấn đề, mở camera thì đúng y chóc. Tôi mới nhắn là cảm ơn bạn, thấy phiền bạn quá, cái này mình tự làm được mà. Bạn kêu có gì đâu, đợi xe trung chuyển cũng lâu, mà mắc cái tính thấy bừa bộn là khó chịu, nên dọn. Tôi chữa thẹn là nãy gấp giờ đá banh quá, chứ tôi ko đến mức bầy hầy thế, bạn chỉ thả icon cười.
Sau tìm hiểu thì thấy bạn có những biểu hiện giống hội chứng OCD. Hội chứng gì chứ hội chứng ngăn nắp, chỉn chu kiểu này thì tôi thích nhé.
Giờ thì coi bạn như một người bạn. Nhiều khi bạn tới thuê xe mà nhằm bữa tôi bận thì tôi đưa luôn password khoá cửa, bạn tự tới lấy xe luôn. Tất nhiên bạn vẫn OCD, và tôi thì vẫn thích vậy.
![]()
![]()
Tks fen. Cái này mình ko nghĩ tới luôn á. Để đổi luôn.Xong rùi thì chủ thớt nên đổi lại password đi, lỡ sau này bạn đó mất acc hay mất đt thì kẻ gian biết vậy đột nhập vào nhà thì sao
Dalat thì đỡ dốc hơn Tây Bắc nhiều, đường xá đa phần tốt.đi chơi vùng núi kiểu tà xùa thuê xe máy đi sợ vl, xe như con trâu cày đang đi mà đứt phanh thì thôi gặp tổ tiên
Chẹp, ông nào mà lấy đc e này thì sướng khỏi bàn ( chắc thế), hoặc chí ít sẽ học đc tính ngăn nắp.Lên thêm một truyện vui vẻ nha các fen:
OCD
Có bạn gái thi thoảng vài tháng lại một mình lên Dalat chơi và thuê xe máy của tôi; có khi bạn đi máy bay, có khi đi xe khách. Bạn báo trước cho tôi về loại xe muốn thuê, thời gian địa chỉ nhận và trả xe, các yêu cầu khác về tính an toàn của xe cũng như áo mưa, dây thun, bao tay giữ ấm.... và luôn dặn tôi đổ trước 100k tiền xăng. Bạn cũng chuyển khoản thanh toán trước. Khi trả xe thì xăng bình xăng thường vẫn đầy (dù bạn đã trả 100k tiền xăng nhờ tôi đổ trước), xe lúc nào cũng sạch sẽ, các đồ đạc được xếp lại gọn gàng.
Trong mùa mưa thì tôi thường để sẵn 2-3 áo mưa + vài đôi nylon bọc giày trong cốp xe cho khách. Áo mưa tiện lợi mua lẻ 10k/cái; tôi mua cả chục thùng nên tính ra khoảng 6-7k/cái; bao nylon bọc giày cũng chỉ 2-3k/đôi; tính ra cũng ko đáng bao nhiêu, mà tiện cho khách. Thường thì khách dùng xong mấy thứ trên là bỏ, có người thì vò lại để trong cốp xe. Riêng bạn này thì khác biệt: 100% áo mưa sẽ được xếp lại vuông vức; nếu áo còn ướt thì bạn sẽ nhắc tôi. Bao nylon bọc giày thì cái nào dơ bạn mới bỏ, còn lại thì cũng xếp ngay ngắn trong cốp. Đến cả mấy cái dây thun cột hành lý hay bao tay chạy xe, dùng xong bạn cũng cuộn lại gọn gàng.
Kỷ nguyên vươn mình khiến mọi người ai cũng hối hả, vội và quên; trong nghề của tôi thì những người chu toàn như vầy rất ít gặp. Nhưng giữa hàng ngàn khách hàng, họ vẫn miệt mài theo một phong cách riêng. Cũng vì thế mà tôi tự nhủ mình càng phải có trách nhiệm với nghề, để ít ra cũng không lạc nhịp với sự chỉn chu của họ. Hành động nhỏ của họ nhưng có sức lan tỏa lớn với cá nhân tôi, nói chung là tạo được sự tin tưởng.
Có lần bạn tới nhà tôi trả xe máy, rồi đi xe trung chuyển ra bến xe Phương Trang. Cũng hẹn trước rồi, mà giờ đó tôi cũng đến kèo banh bóng, ko chờ được phải đi trước. Thế là nhắn password khoá cửa, để bạn vào nhà trả xe. Khi đã có sự tin tưởng lẫn nhau rồi thì mọi việc thật dễ dàng.
Bữa đó tôi chở thằng bạn heo nái đi đá cùng nên phải đi cái Sh mới tải nổi nó. Cũng sát giờ đá rồi nên lôi được cái Sh trong góc ra, tôi lựa giày vớ, đồ băng bó gối xong là vội đi luôn, đồ đạc trong sân vẫn ngổn ngang. Thế mà hai tiếng sau trở nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng: 6 xe máy (gồm 1 xe bạn vừa trả) được xếp gọn vào một góc, gạt chống giữa, tất cả đầu xe nghiêng sang bên phải. Mấy đôi giày, vớ đá banh nãy tôi lựa xong quăng lộn xộn, giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Đám nón bảo hiểm tôi quăng lung tung mỗi chỗ một cái thì được treo lên giá. Đến cả 2 túi rác tôi lười chưa giục cũng đã được mang đi.
Tôi hiểu vấn đề, mở camera thì đúng y chóc. Tôi mới nhắn là cảm ơn bạn, thấy phiền bạn quá, cái này mình tự làm được mà. Bạn kêu có gì đâu, đợi xe trung chuyển cũng lâu, mà mắc cái tính thấy bừa bộn là khó chịu, nên dọn. Tôi chữa thẹn là nãy gấp giờ đá banh quá, chứ tôi ko đến mức bầy hầy thế, bạn chỉ thả icon cười.
Sau tìm hiểu thì thấy bạn có những biểu hiện giống hội chứng OCD. Hội chứng gì chứ hội chứng ngăn nắp, chỉn chu kiểu này thì tôi thích nhé.
Giờ thì coi bạn như một người bạn. Nhiều khi bạn tới thuê xe mà nhằm bữa tôi bận thì tôi đưa luôn password khoá cửa, bạn tự tới lấy xe luôn. Tất nhiên bạn vẫn OCD, và tôi thì vẫn thích vậy.
![]()
![]()
Nghe chuyện giống cô Tấm đời thực ghêLên thêm một truyện vui vẻ nha các fen:
OCD
Có bạn gái thi thoảng vài tháng lại lên Dalat chơi và thuê xe máy của tôi; có khi bạn đi máy bay, có khi đi xe khách. Bạn báo trước cho tôi về loại xe muốn thuê, thời gian địa chỉ nhận và trả xe, các yêu cầu khác về tính an toàn của xe cũng như áo mưa, dây thun, bao tay giữ ấm.... và luôn dặn tôi đổ trước 100k xăng. Bạn cũng chuyển khoản thanh toán trước. Khi trả xe thì xăng bình xăng thường vẫn đầy (dù bạn đã trả 100k tiền xăng nhờ tôi đổ trước), xe lúc nào cũng sạch sẽ, các đồ đạc được xếp lại gọn gàng.
Trong mùa mưa thì tôi thường để sẵn 2-3 áo mưa + vài đôi nylon bọc giày trong cốp xe cho khách. Áo mưa tiện lợi mua lẻ 10k/cái; tôi mua cả chục thùng nên tính ra khoảng 6-7k/cái; bao nylon bọc giày cũng chỉ 2-3k/đôi. Như vậy cũng ko đáng bao nhiêu, mà tiện cho khách. Thường thì khách dùng xong mấy thứ trên là bỏ, có người thì vò lại để trong cốp xe. Riêng bạn này thì khác biệt: 100% áo mưa sẽ được xếp lại vuông vức; nếu áo còn ướt thì bạn sẽ nhắc tôi. Bao nylon bọc giày thì cái nào dơ bạn mới bỏ, còn lại thì cũng xếp ngay ngắn trong cốp. Đến cả mấy cái dây thun cột hành lý hay bao tay chạy xe, dùng xong bạn cũng cuộn lại gọn gàng.
Kỷ nguyên vươn mình khiến mọi người ai cũng hối hả, vội và quên; trong nghề của tôi thì những người chu toàn như vầy rất ít gặp. Nhưng giữa hàng ngàn khách hàng, họ vẫn miệt mài theo một phong cách riêng. Cũng vì thế mà tôi tự nhủ mình càng phải có trách nhiệm với nghề, để ít ra cũng không lạc nhịp với sự chỉn chu của họ. Hành động nhỏ của họ nhưng có sức lan tỏa lớn với cá nhân tôi, nói chung là tạo được sự tin tưởng.
Có lần bạn tới nhà tôi trả xe máy, rồi đi xe trung chuyển ra bến xe Phương Trang. Cũng hẹn trước rồi, mà giờ đó tôi cũng đến kèo banh bóng, ko chờ được phải đi trước. Thế là nhắn password khoá cửa, để bạn vào nhà trả xe. Khi đã có sự tin tưởng lẫn nhau rồi thì mọi việc thật dễ dàng.
Bữa đó tôi chở thằng bạn heo nái đá cùng nên phải đi cái Sh mới tải nổi nó. Cũng sát giờ đá rồi nên lôi được cái Sh trong góc ra, tôi lựa giày vớ, đồ băng bó gối xong là vội đi luôn, đồ đạc trong sân vẫn ngổn ngang. Thế mà hai tiếng sau trở nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng: 6 xe máy (gồm 1 xe bạn vừa trả) được xếp gọn vào một góc, gạt chống giữa, tất cả đầu xe nghiêng sang bên phải. Mấy đôi giày, vớ đá banh nãy tôi lựa xong quăng lộn xộn, giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Đám nón bảo hiểm tôi quăng lung tung mỗi chỗ một cái thì được treo lên giá. Đến cả 2 túi rác tôi lười chưa giục cũng đã được mang đi.
Tôi hiểu vấn đề, mở camera thì đúng y chóc. Tôi mới nhắn là cảm ơn bạn, thấy phiền bạn quá, cái này mình tự làm được mà. Bạn kêu có gì đâu, đợi xe trung chuyển cũng lâu, mà mắc cái tính thấy bừa bộn là khó chịu, nên dọn. Tôi chữa thẹn là nãy gấp giờ đá banh quá, chứ tôi ko đến mức bầy hầy thế, bạn chỉ thả icon cười.
Sau tìm hiểu thì thấy bạn có những biểu hiện giống hội chứng OCD. Hội chứng gì chứ hội chứng ngăn nắp, chỉn chu kiểu này thì tôi thích nhé.
Giờ thì coi bạn như một người bạn. Nhiều khi bạn tới thuê xe mà nhằm bữa tôi bận thì tôi đưa luôn password khoá cửa, bạn tự tới lấy xe luôn. Tất nhiên bạn vẫn OCD, và tôi thì vẫn thích vậy.
![]()
![]()
ông nào bầy hầy mà vớ vô coi chừng ăn chửi hoặc cãi nhau suốt luôn chứChẹp, ông nào mà lấy đc e này thì sướng khỏi bàn ( chắc thế), hoặc chí ít sẽ học đc tính ngăn nắp.
Ko biết còn trẻ ko để xin thớt in4 ẻm haha![]()

Ai cũng thế này có phải là đời vui lên bao nhiêu khôngLên thêm một truyện vui vẻ nha các fen:
OCD
Có bạn gái thi thoảng vài tháng lại lên Dalat chơi và thuê xe máy của tôi; có khi bạn đi máy bay, có khi đi xe khách. Bạn báo trước cho tôi về loại xe muốn thuê, thời gian địa chỉ nhận và trả xe, các yêu cầu khác về tính an toàn của xe cũng như áo mưa, dây thun, bao tay giữ ấm.... và luôn dặn tôi đổ trước 100k xăng. Bạn cũng chuyển khoản thanh toán trước. Khi trả xe thì xăng bình xăng thường vẫn đầy (dù bạn đã trả 100k tiền xăng nhờ tôi đổ trước), xe lúc nào cũng sạch sẽ, các đồ đạc được xếp lại gọn gàng.
Trong mùa mưa thì tôi thường để sẵn 2-3 áo mưa + vài đôi nylon bọc giày trong cốp xe cho khách. Áo mưa tiện lợi mua lẻ 10k/cái; tôi mua cả chục thùng nên tính ra khoảng 6-7k/cái; bao nylon bọc giày cũng chỉ 2-3k/đôi. Như vậy cũng ko đáng bao nhiêu, mà tiện cho khách. Thường thì khách dùng xong mấy thứ trên là bỏ, có người thì vò lại để trong cốp xe. Riêng bạn này thì khác biệt: 100% áo mưa sẽ được xếp lại vuông vức; nếu áo còn ướt thì bạn sẽ nhắc tôi. Bao nylon bọc giày thì cái nào dơ bạn mới bỏ, còn lại thì cũng xếp ngay ngắn trong cốp. Đến cả mấy cái dây thun cột hành lý hay bao tay chạy xe, dùng xong bạn cũng cuộn lại gọn gàng.
Kỷ nguyên vươn mình khiến mọi người ai cũng hối hả, vội và quên; trong nghề của tôi thì những người chu toàn như vầy rất ít gặp. Nhưng giữa hàng ngàn khách hàng, họ vẫn miệt mài theo một phong cách riêng. Cũng vì thế mà tôi tự nhủ mình càng phải có trách nhiệm với nghề, để ít ra cũng không lạc nhịp với sự chỉn chu của họ. Hành động nhỏ của họ nhưng có sức lan tỏa lớn với cá nhân tôi, nói chung là tạo được sự tin tưởng.
Có lần bạn tới nhà tôi trả xe máy, rồi đi xe trung chuyển ra bến xe Phương Trang. Cũng hẹn trước rồi, mà giờ đó tôi cũng đến kèo banh bóng, ko chờ được phải đi trước. Thế là nhắn password khoá cửa, để bạn vào nhà trả xe. Khi đã có sự tin tưởng lẫn nhau rồi thì mọi việc thật dễ dàng.
Bữa đó tôi chở thằng bạn heo nái đá cùng nên phải đi cái Sh mới tải nổi nó. Cũng sát giờ đá rồi nên lôi được cái Sh trong góc ra, tôi lựa giày vớ, đồ băng bó gối xong là vội đi luôn, đồ đạc trong sân vẫn ngổn ngang. Thế mà hai tiếng sau trở nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng: 6 xe máy (gồm 1 xe bạn vừa trả) được xếp gọn vào một góc, gạt chống giữa, tất cả đầu xe nghiêng sang bên phải. Mấy đôi giày, vớ đá banh nãy tôi lựa xong quăng lộn xộn, giờ cũng được xếp lại gọn gàng. Đám nón bảo hiểm tôi quăng lung tung mỗi chỗ một cái thì được treo lên giá. Đến cả 2 túi rác tôi lười chưa giục cũng đã được mang đi.
Tôi hiểu vấn đề, mở camera thì đúng y chóc. Tôi mới nhắn là cảm ơn bạn, thấy phiền bạn quá, cái này mình tự làm được mà. Bạn kêu có gì đâu, đợi xe trung chuyển cũng lâu, mà mắc cái tính thấy bừa bộn là khó chịu, nên dọn. Tôi chữa thẹn là nãy gấp giờ đá banh quá, chứ tôi ko đến mức bầy hầy thế, bạn chỉ thả icon cười.
Sau tìm hiểu thì thấy bạn có những biểu hiện giống hội chứng OCD. Hội chứng gì chứ hội chứng ngăn nắp, chỉn chu kiểu này thì tôi thích nhé.
Giờ thì coi bạn như một người bạn. Nhiều khi bạn tới thuê xe mà nhằm bữa tôi bận thì tôi đưa luôn password khoá cửa, bạn tự tới lấy xe luôn. Tất nhiên bạn vẫn OCD, và tôi thì vẫn thích vậy.
![]()
![]()