Khi nói về viện trợ của Trung Quốc cho Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh (chống Pháp và chống Mỹ), tình hình có một số điểm khác biệt so với Liên Xô:
Viện trợ lớn, nhưng không hoàn toàn là "nợ" theo nghĩa thương mại: Trung Quốc đã cung cấp một lượng lớn viện trợ quân sự, kinh tế và nhân lực cho Việt Nam trong cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Theo nhiều tài liệu, Trung Quốc là một trong những nước viện trợ nhiều nhất cho Việt Nam trong giai đoạn này, bao gồm vũ khí, lương thực, quân phục, và cử cố vấn, thậm chí cả binh lính (lực lượng công binh, phòng không) sang Việt Nam.
Viện trợ "vô tư" hoặc "không hoàn lại" là chủ yếu: Phần lớn viện trợ này được xem là viện trợ không hoàn lại hoặc "hỗ trợ vô tư" giữa các nước xã hội chủ nghĩa "anh em, đồng chí". Điều này có nghĩa là Việt Nam không phải trả nợ theo nghĩa các khoản vay có lãi suất và thời hạn cụ thể như các khoản vay thương mại hay thậm chí là nợ ODA thông thường. Các khoản viện trợ này thường được coi là sự hỗ trợ lẫn nhau giữa các nước cùng hệ tư tưởng và mục tiêu cách mạng.
Một số khoản "cho vay không lãi suất": Mặc dù phần lớn là viện trợ không hoàn lại, cũng có những báo cáo về một số khoản "cho vay không lãi suất" từ Trung Quốc. Tuy nhiên, các khoản này cũng không được công khai chi tiết và không gây ra gánh nặng nợ công lớn như khoản nợ Liên Xô. Quan trọng hơn, không có thông tin rộng rãi nào cho thấy Trung Quốc đã "đòi nợ" viện trợ chiến tranh từ Việt Nam với các điều kiện khắt khe như Nga đã làm với khoản nợ Liên Xô.
Tóm lại:
Việt Nam đã nhận được viện trợ rất lớn từ Trung Quốc trong thời kỳ chiến tranh, nhưng phần lớn viện trợ này được coi là không hoàn lại hoặc là các khoản cho vay không lãi suất, chứ không phải là các khoản nợ phải trả theo nghĩa thương mại như khoản nợ Liên Xô. Do đó, không có việc Trung Quốc "đòi nợ" viện trợ chiến tranh từ Việt Nam như cách Nga đã làm.