(dịch - mỹ ) Nghi phạm bắn chết Charlie Kirk sống cùng bạn đời chuyển giới, bị lộ vì tin nhắn trao đổi

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề ducthien856
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.
Thằng @Bing AI không biết là Bot hay người nhỉ :oops: Chứ người thường ko thể nào có chỉ số IQ low như thế được, cãi với voz toàn đưa ra fake fact và định hướng theo kiểu cảm xúc (nó thấy đúng thì nó kêu điều đó là đúng). Như tôi ko MAGA gì nhưng đọc comment của nó thấy cay não quá :sweat:
cùng ý kiến, nó tự post tự đưa ý kiến mặc định là đúng luôn, méo hiểu
 
Thì mấy anh thổ tả trên đây cũng vậy. Mình chả muốn tranh luận vì chưa biết rõ mà phải kéo vô. Sau đó khẳng định thằng đó là MAGA, giờ tự ói, tự ăn lại hết. Hôm nay vẫn còn 2 thành phần cố định nghĩa lại chút lolz.
Thằng tach già @ProUsa@Usa còn định nghĩa lại gay nữa cơ

Tao đang nói thằng bạn của nó đang muốn từ nam sang nữ.Mày goi thằng này gay cũng đéo đúng vi nếu là gay thì mắc mớ gi nó đang trong quá trình chuyễn sang làm nữ chi vậy ?

via theNEXTvoz for iPhone
 
Sửa lần cuối:
Tôi phải quote lại cho thằng @CyberZ0ne , @ProUsa@Usa @daidam07 , @daidam07, @itkyo @Bing AI

fact check mới được
UXfYO53.png
Tạch đang combat ở thớt

Chính trị gia Mỹ gây sốc vì khuyên Taylor Swift phục tùng chồng, đẻ nhiều con​

Trốn như chó gặp ec
 
Tin này lấy từ fox news và chỉ mới có NYP đăng lên, còn lại chưa ai dám đưa tin và verify.

Các anh nên kiên nhẫn chờ thêm confirm đã.
 
Anh quên luôn câu đầu rồi "Black people, if you look at the data, were better off in slavery and subjugation before the 1940s". Làm sao tốt hơn được khi bị đàn áp, nô lệ, hàng ngàn người bị giết và phải sống trong lo sợ hả anh (cái này trong đoạn clip debate trên nhé). Vì sao lại lấy tỉ lệ phạm tội làm thước đo chất lượng sống của họ :nosebleed:
Vì đây là debate phải lấy số liệu chứ ko có chơi feeling, tệ nạn xã hội, tội phạm cũng là 1 trong những số liệu, muốn debate thắng thì lấy số liệu khác ra mà chứng minh đi chú
 
Anh quên luôn câu đầu rồi "Black people, if you look at the data, were better off in slavery and subjugation before the 1940s". Làm sao tốt hơn được khi bị đàn áp, nô lệ, hàng ngàn người bị giết và phải sống trong lo sợ hả anh (cái này trong đoạn clip debate trên nhé). Vì sao lại lấy tỉ lệ phạm tội làm thước đo chất lượng sống của họ :nosebleed:
Vì ý Charlie muốn nhấn mạnh rằng, tại sao sau chừng ấy năm, với rất nhiều sự tự do và quyền lợi, cộng đồng da đen vẫn chưa thể tốt hơn. Vòng lặp luẩn quẩn giữa việc có con- tội phạm - gia đình tan vỡ- tội phạm nó thành vòng lặp ác tính. Những đứa trẻ da đen lớn lên trong gia đình không có cha thì nhân cách lệch lạc rồi lớn lên lại phạm tội. Còn tỷ lệ phạm tội cao thì ảnh hưởng đến chất lượng sống là đương nhiên, có bao giờ anh ngủ yên khi không biết thằng kế bên nó có thể xiên mình hay cướp của mình vào một ngày đẹp trời nào chưa? Xem giá nhà ở lhu Mỹ vàng, Mỹ đen và Mỹ trắng là thấy rõ sự khác biệt liền.

Anh phải hỏi câu hỏi đúng thì mới ra đáp án đúng được. Charlie cũng nhấn mạnh thời kỳ trước 1940 là bad and evil rồi.
 
Bạn chuyển giới là cắt cu mở lỗ thì bọn nó ghi Giới Tính trong giấy là Female hả AE?
 
Plot twist cứ như thể film ấy nhỉ. Tình yêu của cặp đôi lớn lên trong gia đình bảo thủ bị ngăn cấm, thế là bòm để giải thoát tất cả và trả thù đời.
:shame:
Tyler lớn lên như một chiếc bóng. Tại nơi mà mọi người đều tự hào là thành trì của những giá trị truyền thống và đức tin kiên định, cậu lại chỉ thấy mình là một câu hỏi chưa có lời đáp. Cậu cố gắng hòa nhập, cố gắng diễn tròn vai một người con ngoan, một tín đồ trung thành, nhưng trong sâu thẳm, cậu biết mình khác biệt. Tyler luôn cảm thấy mình là một thằng hề, cố gắng diễn cho tròn vai một “người đàn ông chân chính” theo sách giáo khoa, trong khi lòng cậu là một mớ hỗn độn của những cảm xúc mà người ta gọi là tội lỗi.

Khi đặt chân vào cổng trường đại học, Tyler mang theo sự cô đơn đã hằn sâu. Nhưng rồi cậu gặp Lance Twiggs, người bạn cùng phòng có ánh mắt biết nói. Lance cũng đến từ một thị trấn nhỏ, cũng mang theo một bí mật chưa được hé lộ. Họ nhanh chóng trở thành bạn bè, cùng chia sẻ những đêm dài không ngủ, những câu chuyện thầm kín mà cả hai chưa từng dám kể với ai. Họ cùng nhau khám phá một thế giới khác, không có những lời rao giảng giáo điều, không có sự phán xét.

Chính trong những khoảnh khắc ấy, tình bạn của họ dần trở thành một thứ tình cảm sâu đậm, một sự gắn kết không thể chối từ. Tyler lần đầu tiên cảm thấy mình được là chính mình, không cần phải giả vờ. Cậu nhận ra, tình yêu mà xã hội cậu lớn lên định nghĩa là sai trái, lại chính là điều duy nhất khiến cậu cảm thấy trọn vẹn. Tình yêu đó không phải là liều thuốc giải cho nỗi cô đơn, mà là ngọn lửa đốt cháy mọi nỗi sợ hãi và nghi ngờ. Nó cho Tyler sức mạnh để đối diện với thế giới, kể cả khi thế giới đó đang ghê tởm họ.

Và rồi, Kark xuất hiện. Hắn không phải là kẻ thù, mà là hiện thân của tất cả những gì Tyler và Lance sợ hãi. Hắn đứng trên bục giảng, miệng lặp đi lặp lại những lời lẽ chối tai, như một con rối bị điều khiển bởi sợi dây vô hình của định kiến xã hội. Mỗi từ hắn nói ra như một vết dao cứa vào vết thương lòng của Tyler. Hắn nói về sự thuần khiết, về tình yêu đích thực, trong khi chính hắn lại là kẻ rao giảng sự thù ghét và chia rẽ. Tyler nhìn Kark, nhưng thực ra là nhìn vào bức tường vô hình đang bao vây cuộc đời mình, nhìn vào những khuôn mặt thờ ơ và hằn học của đám đông đang vỗ tay tán thưởng.

Trong khoảnh khắc đó, Tyler nhận ra một sự thật bi thảm: vấn đề không phải là Kark, mà là cả một thế giới đã tạo ra Kark. Cậu nghĩ về Lance, về những giây phút hạnh phúc quý giá, và về tương lai không có lối thoát. Tình yêu mà họ dành cho nhau, trong mắt thế giới này, chỉ là một thứ bệnh hoạn, một điều gì đó cần phải bị bài trừ.

Và rồi, viên đạn định mệnh bay ra. Tyler không cố gắng thay đổi thế giới, mà chỉ muốn kết thúc màn kịch bi hài này. Phát súng là một lời tuyên bố tuyệt vọng, rằng trong một thế giới không có chỗ cho tình yêu của họ, thì việc sống tiếp cũng chỉ là một sự tra tấn. Đó là dấu chấm hết cho một câu chuyện tình, một dấu chấm than đầy máu và nước mắt cho một bi kịch không bao giờ có thể kết thúc có hậu cho tất cả mọi người.
 
Anh quên luôn câu đầu rồi "Black people, if you look at the data, were better off in slavery and subjugation before the 1940s". Làm sao tốt hơn được khi bị đàn áp, nô lệ, hàng ngàn người bị giết và phải sống trong lo sợ hả anh (cái này trong đoạn clip debate trên nhé). Vì sao lại lấy tỉ lệ phạm tội làm thước đo chất lượng sống của họ :nosebleed:
tụi den thì sợ cái gì, bú bao nhiêu chính sách ở các bang thota, đi tàu điện ngầm còn sợ nó đâm chứ nó sợ ai :angry:
 
Ủa sao ko thấy mấy anh dâm chủ tổ tả náo nhiệt như hôm qua nữa nhỉ :cautious:
Tôi có bị sót đoạn nào ko ?
 
Trong vòng 1 năm vừa rồi, Isarel đã tấn công tổng cộng... 9 quốc gia, bao gồm Palestine (tạm coi là một), Lebanon, Yemen, Syria, Iran, Iraq, Tunisia, Bồ Đào Nha và Qatar. Ngay cả nước Mỹ vốn được coi là hiếu chiến cũng mới chỉ lên kế hoạch tấn công 7 quốc gia trong vòng 5 năm sau vụ 11 tháng 9 với sự trợ giúp của Mossad. Và nước Mỹ đã... thất bại khi cần tới... 14 năm để thực hiện điều đó, mặc dù mọi quốc gia kể trên đã bị phá hủy. Và cái "kì quan" này tất nhiên là vượt xa cả phát xít Đức, tuyên chiến với 6 quốc gia trong năm 1940. Rất khó để có thể tiến bước lên trên vũ đài chính trị nước Mỹ mà không có sự ủng hộ tài chính lẫn truyền thông tới từ những tổ chức, nhân vật gốc Do Thái, nhưng ngược lại nếu như chấp nhận sự trợ giúp đó là chấp nhận trở thành con rối mà sẵn sàng bị loại bỏ ngay giây phút đầu có ý định chống lại hệ giá trị của bọn họ.
a cho xin thông tin về đoạn này, chứ tôi tìm ko thấy :adore:
về cái Tunisia, cái duy nhất thấy là cái tàu viện trợ bị máy bay ko người lái tấn công
 
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
ducthien856,
Người trả lời cuối
cái mũ bảo hiểm,
Trả lời
534
Lượt xem
48.903
Quay lại
Lên đầu trang