tin tức Tranh cãi việc đạo diễn Nguyễn Quang Dũng tuyển trợ lý nhưng không có lương

Eo ôi. Tư tưởng bóc lột người nghèo ghê quá. Coi thường công sức lao động của người "phụ". Chỉ cần trả lương cho mấy sao còn lại thì vắt chanh hết.

Tôi nói nhé, mướn bà lao công quét rác cũng phải trả tiền cho bả đàng hoàng, chứ đừng có mà ăn cướp.

Cảm thấy mình đúng thì lên facebook nói công khai đi. Chương trình này không trả lương cho ca sĩ hát lót, vũ công nền, nhân viên phụ,...vì được tham gia chương trình là quý lắm rồi. Nói thẳng xem khán giả có chửi nát mặt không? Riêng tôi thì đã coi thường đạo diễn này rồi đó. Đạo diễn "nổi tiếng" thì cũng không có ông này thì tôi coi ông khác thôi. Bỏ tiền xem Avatar 3, đâu có cần đạo diễn ao làng này.
Nói chuyện ngu bực vcl. Đã nói là so với nvvp hay bà lao công thì k thể so được. Cứ phải nâng cao quan điểm nhề. Nói rồi, đéo ai quan tâm bạn nghĩ gì. Đúng là ngồi trong cái giếng , cái vấn đề là nếu m là bà lao công, m sẽ k bao giờ được tạo được mqh với sao HẠNG A, diễn viên tương lai, diễn viên gạo cội như khi đang onset với ông Dũng. Nghề này k có mqh thì có cứt mà lên được.

T đi theo đoàn t biết. sau này tới phim 2-3 4 5. Nó chỉ gọi những đứa quen, sành sỏi đã làm qua vài phim. K có chỗ đứng cho người mới

Bạn cũng chỉ là hằng hà sa số mấy đứa trên mạng thôi. Người ta đã nói để mở rộng cái bể kiến thức như đáy giếng ra rồi, k tiếp thu thì thôi.

Tôi cũng chả áp đặt quan điểm của tôi lên ai. Có bạn thích làm vậy. Đúng kiểu mồm ch* vó niêu.
 
Sửa lần cuối:
Thế hệ trẻ bây giờ… kỳ lạ lắm.

Mấy hôm nay, mình đọc một bài tuyển trợ lý chuyên môn của đạo diễn Quang Dũng. Part-time. Không lương. Đổi lại là cơ hội được làm việc thật, va chạm thật, học nghề thật, đứng cạnh những người giỏi nhất trong ngành. Một bài viết rất thẳng thắn, rất đời.

Và mình chợt thấy hình ảnh này giống hệt những gì mình gặp suốt thời gian qua.

Khi mình nói với các bạn sinh viên, kỹ sư mới ra trường:
“Năm đầu đi làm ở công ty Nhật, lương khoảng 40–45 triệu/tháng”,
thì lập tức có rất nhiều bình luận:
“Ủa tuyển kỹ sư ưu tú mà lương có vậy thôi à?”
“Lương thế thì thấp quá!”

Nghe mà buồn.

Các bạn ơi, sự thật là:
Một người mới ra trường, doanh nghiệp phải mất 2–3 năm mới mong tạo ra lợi nhuận.
Đặc biệt là các công ty thiết kế, R&D, nghiên cứu – nơi mỗi bản vẽ, mỗi ý tưởng đều phải trả bằng thời gian, sai lầm và rất nhiều tiền đào tạo.

Các bạn được:
– Người có kinh nghiệm kèm cặp từng chút
– Được trả lương ngay từ ngày đầu
– Được học trong môi trường chuẩn, kỷ luật, tử tế

Thế đã là phúc “70 đời” rồi.

Ngày xưa, khi còn là sinh viên năm 3, năm 4, mình gặp người Nhật ở đâu là… lao vào xin đi dịch miễn phí. Xin dẫn tour các bà phu nhân đi chơi, đi mua sắm. Làm đủ thứ không tên, không tiền, chỉ để được nói tiếng Nhật nhiều hơn, được học thêm một chút, được nhìn thấy thế giới rộng hơn.

Thời đó không ai hỏi: “Việc này lương bao nhiêu?”
Chỉ hỏi: “Mình học được gì?”

Còn bây giờ, nhiều bạn mới ra trường, chưa làm được việc gì, hiệu suất còn thấp, nhưng lại thích:
– Việc nhẹ – Lương cao
– Ít áp lực – phải thấy tiền ngay

Tất nhiên, vẫn có một tỷ lệ nhỏ các bạn làm rất tốt, rất xuất sắc. Nhưng số đông thì không tạo ra giá trị thực trong 1–2 năm đầu. Đó là sự thật, không phải chê bai.

Nhân tiện có bài viết của đạo diễn Quang Dũng, mình chia sẻ lại để các bạn trẻ đọc và suy nghĩ. Thị trường lao động không thiếu việc. Doanh nghiệp không thiếu tiền. Nhưng họ thiếu người phù hợp, có tầm nhìn dài hạn.

Nếu lúc nào cũng chỉ nghĩ “trả lương cao mới làm”, “việc nhẹ mới nhận”, thì 10 năm nữa:
– Năng lực không tăng
– Giá trị không tăng
– Và lương… cũng không thể tăng gấp 10 lần được đâu.

Con đường sự nghiệp không phải là đường thẳng “đi làm – nhận tiền”. Nó là một quá trình tích lũy, lăn xả, chịu thiệt có chủ đích, để đổi lấy một tương lai dài hơi.

Chỉ mong các bạn trẻ nhìn xa hơn 5–10 năm, thay vì chỉ nhìn vào con số của tháng đầu tiên.
 
Thế hệ trẻ bây giờ… kỳ lạ lắm.

Mấy hôm nay, mình đọc một bài tuyển trợ lý chuyên môn của đạo diễn Quang Dũng. Part-time. Không lương. Đổi lại là cơ hội được làm việc thật, va chạm thật, học nghề thật, đứng cạnh những người giỏi nhất trong ngành. Một bài viết rất thẳng thắn, rất đời.

Và mình chợt thấy hình ảnh này giống hệt những gì mình gặp suốt thời gian qua.

Khi mình nói với các bạn sinh viên, kỹ sư mới ra trường:
“Năm đầu đi làm ở công ty Nhật, lương khoảng 40–45 triệu/tháng”,
thì lập tức có rất nhiều bình luận:
“Ủa tuyển kỹ sư ưu tú mà lương có vậy thôi à?”
“Lương thế thì thấp quá!”

Nghe mà buồn.

Các bạn ơi, sự thật là:
Một người mới ra trường, doanh nghiệp phải mất 2–3 năm mới mong tạo ra lợi nhuận.
Đặc biệt là các công ty thiết kế, R&D, nghiên cứu – nơi mỗi bản vẽ, mỗi ý tưởng đều phải trả bằng thời gian, sai lầm và rất nhiều tiền đào tạo.

Các bạn được:
– Người có kinh nghiệm kèm cặp từng chút
– Được trả lương ngay từ ngày đầu
– Được học trong môi trường chuẩn, kỷ luật, tử tế

Thế đã là phúc “70 đời” rồi.

Ngày xưa, khi còn là sinh viên năm 3, năm 4, mình gặp người Nhật ở đâu là… lao vào xin đi dịch miễn phí. Xin dẫn tour các bà phu nhân đi chơi, đi mua sắm. Làm đủ thứ không tên, không tiền, chỉ để được nói tiếng Nhật nhiều hơn, được học thêm một chút, được nhìn thấy thế giới rộng hơn.

Thời đó không ai hỏi: “Việc này lương bao nhiêu?”
Chỉ hỏi: “Mình học được gì?”

Còn bây giờ, nhiều bạn mới ra trường, chưa làm được việc gì, hiệu suất còn thấp, nhưng lại thích:
– Việc nhẹ – Lương cao
– Ít áp lực – phải thấy tiền ngay

Tất nhiên, vẫn có một tỷ lệ nhỏ các bạn làm rất tốt, rất xuất sắc. Nhưng số đông thì không tạo ra giá trị thực trong 1–2 năm đầu. Đó là sự thật, không phải chê bai.

Nhân tiện có bài viết của đạo diễn Quang Dũng, mình chia sẻ lại để các bạn trẻ đọc và suy nghĩ. Thị trường lao động không thiếu việc. Doanh nghiệp không thiếu tiền. Nhưng họ thiếu người phù hợp, có tầm nhìn dài hạn.

Nếu lúc nào cũng chỉ nghĩ “trả lương cao mới làm”, “việc nhẹ mới nhận”, thì 10 năm nữa:
– Năng lực không tăng
– Giá trị không tăng
– Và lương… cũng không thể tăng gấp 10 lần được đâu.

Con đường sự nghiệp không phải là đường thẳng “đi làm – nhận tiền”. Nó là một quá trình tích lũy, lăn xả, chịu thiệt có chủ đích, để đổi lấy một tương lai dài hơi.

Chỉ mong các bạn trẻ nhìn xa hơn 5–10 năm, thay vì chỉ nhìn vào con số của tháng đầu tiên.
Thế hệ đạo diễn già bây giờ… kỳ lạ lắm.

Mấy hôm nay, mình đọc một quảng cáo phim của đạo diễn Quang Dũng. Không cần ra rạp, chiếu free youtube. Đổi lại là cơ hội được xem phim thật, được khán giả phê bình, nhận xét thật. Một quảng cáo rất thẳng thắn, rất đời.

Và mình chợt thấy hình ảnh này giống hệt những gì mình gặp suốt thời gian qua.

Khi mình nói với các bạn sinh viên, kỹ sư mới ra trường:
Phim việt nam vtv toàn chiếu free giờ vàng, chỉ chèn chút quảng cáo”,
thì lập tức có rất nhiều bình luận:
Ủa phim của đài VTV mà free á?”
Chiếu thế thì không ổn!”

Nghe mà buồn.

Các bạn ơi, sự thật là:
Một khán giả đi xem phim cả đời cũng không tạo ra lợi nhuận.
Đặc biệt là các nhà phê bình, nghiên cứu – nơi bài phê bình phim phải trả bằng thời gian, sai lầm và rất nhiều tiền đào tạo.

Các bạn được:
– Người khán giả có kinh nghiệm phê bình từng chút
– Được trả lương ngay từ ngày đầu
– Được học trong môi trường chuẩn, kỷ luật, tử tế

Thế đã là phúc “70 đời” rồi.

Ngày xưa, khi còn là sinh viên năm 3, năm 4, mình gặp người giàu cỡ nào thì cũng xài win lậu, xem phim lậu không bản quyền. Xin xem phim của các đạo diễn nổi tiếng hollywood mà không cần mua vé. Xem đủ các loại phim, không phải ra rạp, chỉ để được xem phim nhiều hơn, được học thêm một chút, được nhìn thấy thế giới rộng hơn.

Thời đó không ai hỏi: “Phim này giá vé bao nhiêu?”
Chỉ hỏi: “Có rổ phim không?”

Còn bây giờ, nhiều đạo diễn dù flop lòi, đéo biết là ai luôn, chưa làm được việc gì, hiệu suất còn thấp, nhưng lại thích:
Phim lởm – Đòi thu tiền vé.
– Ít áp lực – phải thấy tiền ngay

Tất nhiên, vẫn có một tỷ lệ nhỏ các bạn làm rất tốt, rất xuất sắc. Nhưng số đông thì không tạo ra giá trị thực trong 1–2 năm đầu. Đó là sự thật, không phải chê bai.

Nhân tiện có bài viết của đạo diễn Quang Dũng, mình chia sẻ lại để các bạn trẻ đọc và suy nghĩ. Thị trường Phim không thiếu phim ảnh. Khán giả không thiếu tiền. Nhưng họ thiếu phim phù hợp, có tầm nhìn dài hạn.

Nếu lúc nào cũng chỉ nghĩ “Bán được bao vé, doanh thu bao nhiêu”, thì 10 năm nữa:
– Năng lực không tăng
– Giá trị không tăng
– Và lương… cũng không thể tăng gấp 10 lần được đâu.

Con đường Làm phim không phải là đường thẳng “Bán vé – nhận tiền”. Nó là một quá trình tích lũy, lăn xả, chịu thiệt có chủ đích, để đổi lấy một tương lai dài hơi.

Chỉ mong các Đạo diễn già nhìn xa hơn 5–10 năm, làm phim là phải chiếu free, không thì thôi, thay vì chỉ nhìn vào con số của tiền bán vé.
 
Sửa lần cuối:
người nào cần thì người ta ứng tuyển thôi, mấy đứa bạn mình học y phần lớn là phải làm không lương 3 năm mà còn phải chen bể đầu mới được nhận :beat_plaster::beat_plaster::beat_plaster:
 
người nào cần thì người ta ứng tuyển thôi, mấy đứa bạn mình học y phần lớn là phải làm không lương 3 năm mà còn phải chen bể đầu mới được nhận :beat_plaster::beat_plaster::beat_plaster:
Thì vậy nên con nhà nghèo làm gì mà học được y.
1767101905062.webp
 
Các bạn được:
– Người có kinh nghiệm kèm cặp từng chút
– Được trả lương ngay từ ngày đầu
– Được học trong môi trường chuẩn, kỷ luật, tử tế

Thế đã là phúc “70 đời” rồi.
Công ti đa cấp hả? Kèm cặp từng chút một hay ma cũ bắt nạt ma mới? Làm như ở đây chưa có ai đi làm mà bốc phét. Nghe phúc 70 đời là biết không uy tín rồi. Thùng rỗng kêu to. Không có liêm sỉ.

Ở đời, ai vẽ cái gì hay ho lắm thì nên cảnh giác. Những gì thơm bơ thì thiên hạ dành cho gia đình người thân, ở đó mà cho người lạ. Nếu tài năng đủ thì được mời về làm, trả lương đàng hoàng, còn tài năng mình kém thì tự học tập, rèn luyện, hơi đâu mà tin bọn mõm.
1767102352178.webp
 
  • Ưng
Cảm xúc: Kei
Fen ngây thơ quá. Vô làm trợ lý không lương thì có hợp đồng lao động không? Vô đó lỡ bị tai nạn lao động thì ai bồi thường? Hoặc trợ lý gây hư hỏng đạo cụ quan trọng thì ai chịu trách nhiệm? Rồi hết hạn làm trợ lý mà không học được gì (vì toàn bị sai vặt) thì biết kêu ai? Thà đi học đóng tiền/đi làm có công thì còn tố được.

Ở đời không có gì miễn phí. Con gái phải vô mấy chỗ đàng hoàng minh bạch. Chớ ham mấy bánh vẽ mù mờ.
Cái này tham gia đoàn thì sẽ có một cái thoả thuận để cho danh chính ngôn thuận, giống thực tập sinh vậy. Không lương nhưng phụ cấp vẫn có, thấy không xứng đáng thì nghỉ thôi, không ai bắt ai làm cả. Đoàn làm phim vẫn có những vị trí kiểu ăn lương như nvvp, như công việc kỹ thuật, hậu trường. Diễn viên, đạo diễn thì ngay từ khi theo đuổi, cái họ cần đã không phải đi làm kiểu làm công ăn lương như vậy.
 
Đi làm ko lương để học được nghề, kỹ năng.... Cho tương lai, để sau này thành công hơn người... Thì khác gì đi học thêm tiến sỹ ...học nâng cao đâu. Tùy quan điểm của mỗi người để mang cuộc sống ra làm phép thử. Quan điểm của mình là vẫn phải có lương nhưng thấp hơn mặt bằng chung, bù lại được cái này cái kia..., còn làm ko lương thì là đi học nghề đúng hơn, tuyển nhân sự cho khóa học abc, ko mất học phí
 
Đi làm ko lương để học được nghề, kỹ năng.... Cho tương lai, để sau này thành công hơn người... Thì khác gì đi học thêm tiến sỹ ...học nâng cao đâu. Tùy quan điểm của mỗi người để mang cuộc sống ra làm phép thử. Quan điểm của mình là vẫn phải có lương nhưng thấp hơn mặt bằng chung, bù lại được cái này cái kia..., còn làm ko lương thì là đi học nghề đúng hơn, tuyển nhân sự cho khóa học abc, ko mất học phí
Quan điểm là không đúng. Luật lao động việt nam nó cũng quy định rõ ràng, tuyển dụng là phải trả lương. Chẳng qua ở nước ta phèn quá, chả kiện được thôi, chứ hỏi AI thì thằng mỹ thì lại ra cả đống vụ kiện tập thể, đòi tiền lương ở Hollywood.

Thằng này nó đăng tin tuyển dụng rõ ràng là trợ lý đạo diễn, ko phải thực tập sinh, hay dạy nghề gì cả, mà là tin tuyển dụng. Nhìn profile thằng này thì thấy rõ là nó đ@o thiếu tiền. Vấn đề là tại sao nó lại ko muốn trả tiền? Có tiền mà ko muốn trả thể hiện quá rõ ràng nhân cách thằng này rồi. Những thằng nào đồng ý với nó thì cũng là tư duy của nô lệ tư bản hết.


Untitled.webp
 
  • Ưng
Cảm xúc: Kei

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Vincent van Gogh,
Người trả lời cuối
KolMrC,
Trả lời
28
Lượt xem
2.349
Quay lại
Lên đầu trang