(Dịch) Bị Trung Quốc kiểm soát đất hiếm, công ty Sojitz của Nhật Bản tăng cường mở rộng nhập khẩu đất hiếm từ Australia

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Rohto98
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Rohto98

Senior Member
Công ty Sojitz của Nhật Bản mới đây thông báo sẽ mở rộng nhập khẩu đất hiếm từ Lynas Rare Earths của Úc (LYC.AX), trong chiến lược mà Tokyo tìm cách giảm sự phụ thuộc vào Trung Quốc do quốc gia này đã thắt chặt kiểm soát xuất khẩu đất hiếm sang Nhật.
EM6MUMD3JNIDFPTGCZHWIOFBVE.jpg

Sojitz đã hợp tác với Công ty Lynas Rare Earths của Úc từ năm 2011 và bắt đầu nhập khẩu các nguyên tố đất hiếm nặng - dysprosium và terbium, được sử dụng trong nam châm - từ công ty khai thác mỏ của Úc vào tháng 10 năm ngoái.

Việc mở rộng nhập khẩu bao gồm các nguyên tố như samarium, nguyên liệu thô cho nam châm vĩnh cửu, dự kiến sẽ giúp Nhật Bản đảm bảo nguồn cung các nguyên liệu quan trọng được sử dụng trong thiết bị công nghệ cao và thiết bị y tế từ các nguồn khác ngoài Trung Quốc, quốc gia hiện đang thống trị toàn cầu.

Khi Bắc Kinh thắt chặt kiểm soát xuất khẩu đối với các khoáng sản quan trọng, Nhật Bản, Hoa Kỳ và các đồng minh của họ đã và đang nỗ lực xây dựng chuỗi cung ứng bên ngoài Trung Quốc.

Sojitz sẽ bổ sung samarium vào danh mục nhập khẩu của mình vào tháng 4 và đặt mục tiêu tăng tổng số lượng các nguyên tố đất hiếm trung bình và nặng mà họ nhập khẩu từ Lynas lên tới sáu loại vào khoảng giữa năm 2027, người phát ngôn cho biết.

Những loại này bao gồm gadolinium, được sử dụng trong chẩn đoán hình ảnh y tế và thanh điều khiển lò phản ứng, và yttrium, một thành phần trong vật liệu siêu dẫn cho thiết bị y tế, người phát ngôn cho biết thêm.

Sojitz từ chối bình luận về khối lượng nhập khẩu. Tờ báo kinh doanh Nikkei đưa tin đầu tiên về việc Sojitz sẽ mở rộng nhập khẩu các nguyên tố đất hiếm từ Úc vào đầu ngày thứ Hai.

 
Bố Mỹ còn ko theo kịp công nghệ đất hiếm thì anh Chí Phèo có trăm năm nữa cũng ko đuổi kịp
Có bài báo này Vozer đã up rồi, nay tôi up lại cho mọi người đọc
Trước Lùn cũng tinh chế đất hiếm, TQ hỏi nhưng Lùn giấu ko nói, về sau TQ tự lực cánh sinh làm dc hết, anh Chí Phèo mới trắng mắt ra.
Trên thực tế, đất hiếm không phải là "hiếm", tổng lượng của chúng trong vỏ trái đất nhiều hơn đồng một chút, và cao hơn vàng 90.000 lần!

Có hai lý do tại sao nó gọi là đất hiếm. Một là vào năm 1794, nhà hóa học Phần Lan Gadolin lần đầu tiên phát hiện ra các oxit hỗn hợp của đất hiếm, bởi vì thứ này khó tan chảy ở nhiệt độ cao, và nó không hòa tan trong nước, điều này rất kỳ diệu, và mọi người chưa nhìn thấy nó nhiều, vì vậy loại chất này được gọi thống nhất là đất hiếm khi đó.

Mặt khác, dù đất hiếm không phải là "hiếm" về tổng số lượng nhưng chúng không được làm giàu (tức là chúng không tập trung thành mỏ có hàm lượng cao, mà phân tán lẫn trong nhiều loại khoáng chất khác, hàm lượng thường chỉ chiếm vài % hoặc vài phần nghìn), và cùng tồn tại với các khoáng chất khác, và cực kỳ khó tách và tinh chế, vì vậy cái tên đất hiếm xứng đáng với tên gọi của nó.

Đất hiếm được chia thành đất hiếm nhẹ và đất hiếm nặng, VD scandium và yttrium, trọng lượng nguyên tử của chúng nhỏ, nhưng chúng được phân loại là "đất hiếm nặng".

Đất hiếm nhẹ có xu hướng có bán kính ion lớn hơn và có nhiều khả năng kết tủa trước, trong khi đất hiếm nặng dễ giữ lại hơn. Do đó, việc tinh chế đất hiếm nặng khó khăn hơn, và Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới có thể sản xuất hàng loạt đất hiếm nặng ổn định với độ tinh khiết 6N (99,9999%), và các quốc gia khác gặp khó khăn trong việc đạt 4N (99,99%).

Đất hiếm đúng như tên gọi, không phải “hiếm” về trữ lượng, mà “hiếm” ở chỗ khó tách chiết. Chúng thường lẫn lộn trong quặng, quy trình tinh luyện phức tạp và đòi hỏi công nghệ cao để đạt độ tinh khiết cần thiết cho công nghiệp hiện đại. Muốn sản xuất ra nam châm vĩnh cửu hay các vật liệu công nghệ cao khác, phải đạt mức tinh khiết 99,99% trở lên, thậm chí 99,9999% (gọi là 6N). Và chỉ có Trung Quốc mới làm được điều đó ở quy mô công nghiệp.

Về tài nguyên đất hiếm, Mỹ ko thua kém. Mỹ có mỏ Mountain Pass ở California, từng là trung tâm cung ứng đất hiếm lớn nhất thế giới vào thập niên 1960-1980.

Mỹ từ cuối thế kỷ 20 đã rút khỏi lĩnh vực này vì chi phí cao, rủi ro môi trường và quy định an toàn phóng xạ ngặt nghèo, thì Trung Quốc lại đi theo con đường khác. Năm 1927, nhà địa chất học Ding Daoheng (Đinh Đạo Hằng/ Hanh) phát hiện ra rằng Baiyun Obo có khả năng là một quặng sắt khổng lồ.

Sau khi thành lập nước, nhóm địa chất 241 do nhà nước cử đến phát hiện ra rằng không chỉ có hơn 800 triệu tấn quặng sắt ở đây, mà quan trọng hơn, tổng trữ lượng đất hiếm là hơn 1.830 triệu tấn, và trữ lượng tiềm năng lên tới 145 triệu tấn, chiếm 80% tổng lượng đất hiếm của thế giới khi đó!


Nhưng 1 người đàn ông trượng phu từ trên trời xuất hiện - Xu Guangxian (Từ Quang/ Hứa Quảng Điền). Ông ban đầu nghiên cứu nhiên liệu hạt nhân, nhưng vào năm 1972, ông được lệnh nghiên cứu công nghệ tinh chế đất hiếm. Phương pháp lắc phễu rõ ràng ko hợp với TQ, và vì cũng cần chiết xuất dung môi để điều chế nhiên liệu hạt nhân, Xu Guangxian đã bắt đầu với điều này. Do đó, ông đề xuất một khái niệm mới: tỷ lệ chiết xuất hỗn hợp không đổi.

Tháng 9/1974, Xu Guangxian đã đưa lý thuyết mới này đến Nhà máy Gang và Thép Baotou để tiến hành khai thác thử nghiệm cấp công nghiệp, đây là một thành công, cho phép công nghệ khai thác của Trung Quốc vươn lên hàng đầu thế giới.

Theo truyền miệng, ngay sau khi công nghệ khai thác của Xu Guangxian được phát minh, Tokyo, Nhật Bản tình cờ tổ chức một cuộc họp trao đổi công nghệ đất hiếm Trung-Nhật. Tại cuộc họp, Nhật Bản đã nói thế này: Xin lỗi, chúng tôi sẽ không bao giờ cung cấp công nghệ tách đất hiếm tiên tiến cho Trung Quốc. Sau khi đề xuất phương pháp trích xuất nối tiếp, Xu Guangxian vẫn tiếp tục nghiên cứu, lần lượt đưa ra các khái niệm ‘ba lối ra’, ‘mở rộng một bước’ và ‘ghép’, giúp công nghệ khai thác đất hiếm của Trung Quốc tiếp tục phát triển nhảy vọt.

Đến 1986, sản lượng đất hiếm hằng năm của Trung Quốc đã vượt Mỹ. Sang thập niên 1990, Trung Quốc gần như “vô đối”, chiếm 2/3 sản lượng toàn cầu. Với lợi thế công nghệ và chi phí thấp, Trung Quốc liên tục đẩy giá đất hiếm xuống, giảm 3 lân chỉ trong 1 thập kỷ. Năm 1993, giá đất hiếm toàn cầu chỉ còn bằng 1/5 đến 1/3 so với năm 1984, khiến các tập đoàn lớn ở Mỹ, Nhật, Pháp phải thu hẹp sản xuất, đóng cửa nhà máy, thậm chí phá sản.

Đến năm 2005, xuất khẩu đất hiếm của TQ đã tăng 9 lần so với năm 1990. Thế nhưng giá lại rơi thảm hại: giảm tới 55%, với mức xuất khẩu trung bình chỉ khoảng 5,5 USD mỗi kg. Molycorp, “ông lớn” đất hiếm của Mỹ, đóng cửa sản xuất trong nước, chuyển sang TQ khai thác và tinh chế.

Từ năm 2014, Trung Quốc bắt đầu tái cấu trúc đất hiếm. Chỉ trong 2 năm, đến 2016, hàng trăm doanh nghiệp đất hiếm rải rác trên khắp đất nước đã được sáp nhập lại thành 6 tập đoàn lớn. Quá trình tập trung hóa này tiếp tục diễn ra, và đến 2023, sáu tập đoàn đó lại được tái tổ chức thành chỉ còn hai “ông lớn” chuyên ngành: China Rare Earth Group (Đất hiếm Trung Quốc) và Northern Rare Earth Group (Đất hiếm phía Bắc).

Trung Quốc hiện là quốc gia duy nhất sở hữu một chuỗi công nghiệp đất hiếm hoàn chỉnh, bao phủ toàn bộ các nguyên tố từ khai thác, tinh luyện đến chế tạo vật liệu ứng dụng. Ở bên ngoài Trung Quốc, năng lực còn rất hạn chế: nhà máy tách đất hiếm quy mô lớn duy nhất là Lynas tại Malaysia, nhưng mãi đến tháng 5 năm nay họ mới tuyên bố làm chủ công nghệ tinh chế đất hiếm nặng – và ngay cả công nghệ tinh chế đất hiếm nhẹ vốn đã trưởng thành hơn, độ tinh khiết sản phẩm của họ vẫn kém Trung Quốc 2 bậc. Tại Mỹ, công ty MP Materials, chủ mỏ Mountain Pass, đã đầu tư gần 1 tỷ USD từ năm 2020 nhưng vẫn chưa thể xử lý đất hiếm nặng.

Ngược lại, các công ty nước ngoài thường bỏ cuộc khi muốn tham gia khâu luyện kim, bởi lợi nhuận quá thấp. Điều này khiến việc nắm giữ cả chuỗi công nghiệp trở thành điều kiện gần như bắt buộc, đồng thời chi phí tái thiết lập chuỗi ngoài Trung Quốc ngày càng cao.

Cả khai thác lẫn luyện đất hiếm đều dễ gây ô nhiễm nghiêm trọng, và nhiều nước phương Tây đã phải “đẩy ô nhiễm ra ngoài” thông qua hình thức friend-shoring (chuyển hoạt động gây ô nhiễm sang các nước khác). Trong khi đó, Trung Quốc đã xây dựng cơ chế kiểm soát môi trường khá chặt chẽ: tỷ lệ sử dụng tổng hợp chất thải rắn đạt tới 85%, lượng nước thải và khí thải trong quá trình tách đất hiếm có thể giảm 60% nhờ công nghệ mới, và một số khâu thậm chí đạt mức phát thải bằng không.
 
Bố Mỹ còn ko theo kịp công nghệ đất hiếm thì anh Chí Phèo có trăm năm nữa cũng ko đuổi kịp
Có bài báo này Vozer đã up rồi, nay tôi up lại cho mọi người đọc
Trước Lùn cũng tinh chế đất hiếm, TQ hỏi nhưng Lùn giấu ko nói, về sau TQ tự lực cánh sinh làm dc hết, anh Chí Phèo mới trắng mắt ra.
Hỏi tý chứ mấy thằng rồ Tàu nhớ mod kiểm soát kỹ lắm mà sao vẫn còn thằng này spam giọng điệu trịch thượng thế nhỉ. Thằng Thiểm Tây 1 thời gian mod gặp là ban, riết mới ngoan như bh.
 
Hỏi tý chứ mấy thằng rồ Tàu nhớ mod kiểm soát kỹ lắm mà sao vẫn còn thằng này spam giọng điệu trịch thượng thế nhỉ. Thằng Thiểm Tây 1 thời gian mod gặp là ban, riết mới ngoan như bh.
Anh bạn ạ, a xem nội dung bài báo là gì, rồi đóng góp kiến thức, link báo, số liệu phản biện. Để mọi người học hỏi tăng sự hiểu biết. A làm dc thế, tôi rất cảm ơn anh.

Còn a đừng giở giọng côn đồ, thói hung hăng, cay cú giống như mẫu quốc Chí Phèo của anh ra đây để hăm dọa người khác. Hãy thể hiện mình là ng có kiến thức, có văn hóa, có học hành.
 
Thị trường đất hiếm toàn cầu có nhõn 10 tỷ đô/năm.
Nhật nó tự chủ tinh chế, cho là đắt hơn vài lần đi, ít bữa rồi xem cổ nâu gáy kiểu gì.
Được 1 thẻ bài đất hiếm gáy mãi thôi.
Trong khi máy khắc chip thì phụ thuộc, hoá chất cản quang, hoá chất rửa chip, máy gia công siêu chính xác, thấu kính,...
Đều phải phụ thuộc vài nước nào đó
 
đất hiếm nghe vĩ mô nma thứ ae sờ dc luôn là nam châm neodymium đó con bên dưới mới lấy hôm nay, lực hút mạnh thật nma nó giòn với kẹp tay cái là đau vcl, share cho mấy thým con deal mới lụm, quốc hàng của vozer đấy, mấy thým chịu khó bôi đen copy link bên dưới dán lên trình duyệt nha, rút gọn mới áp dc full mã giảm nhé, hứa ngon:

byvn.net/zTtI
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Rohto98,
Người trả lời cuối
minhquan_142,
Trả lời
5
Lượt xem
982
Quay lại
Lên đầu trang