"Chủ nghĩa" phát triển bản thân

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề nguyenhungphong
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

nguyenhungphong

Senior Member
Chào mọi người, hôm nay e cảm thấy bí quá về chính bản thân mình nên e định là viết ra một chút để giải bày tâm sự.
Để mọi người có cái nhìn tổng quan hơn về bản thân em thì em xin phép được trình bài theo timeline cuộc đời mình
Năm lớp 9, e có quen một bạn, bạn ấy có cho em mượn quyển sách "Tôi tài giỏi, bạn cũng thế". Một thời gian sau khi đọc quyển này thì em đã biết mặt 4 chữ "Phát triển bản thân" nghĩa là gì.
Sau đó thì em đã tìm hiểu trên mạng và biết về cái gọi là "Phát triển bản thân này". Qua các kênh youtube như kiểu Danny Tran, Cosmic Writer, Web5Ngay. Bị ảnh hưởng mạnh nhất có lẽ là kênh Danny Tran, anh này hay nói về No Fap, cải thiện bản thân, bla bla,...
Tìm hiểu thì vậy chứ, chưa bao giờ em thật sự tập gym quá 3 ngày, No Fap quá 7 ngày,... tất cả chỉ là một ảo tưởng.
Thời gian này cũng tầm khoảng lớp 11, có một vài quyển sách mà những kênh trên hay nhắc đến là Atomic Habit. Quyển sách mà nhiều người tôn thờ nó là "thánh chỉ" với triết lý rằng "cải thiện 1% mỗi ngày thì sau 365 ngày sẽ tốt hơn gấp xxx lần". Em chưa từng đọc hết quyển sách này, mà chỉ xem tóm tắt về nó, chủ yếu là cái hệ thống mà quyển sách này nhắc đến - "Dấu hiệu - Khát khao - Phản hồi - Phần thưởng".
Lúc nào em cũng ám ảnh với việc phát triển bản thân, em lúc nào cũng tìm cách phát triển bản thân cho riêng mình. Cụ thể, vào thời điểm lớp 11 này thì em muốn rằng là mình có thể dậy sớm, tập gym (chạy bộ này kia, tập thể dục), đọc sách, học tiếng Anh, bla bla,...
Bỏ qua giai đoạn đó đi, em sẽ đi trực tiếp đến thời điểm bây giờ.
Bây giờ, em là một sinh viên năm 2 sắp bước sang năm 3 của trường đại học CNTT (UIT), ngành Công nghệ thông tin Việt Nhật.
Hiện tại thì em vẫn giống như trước đó, muốn rất nhiều thứ, nhưng lại chưa làm được gì, mục tiêu là có thay đổi, nhưng cốt lõi thì vẫn vậy:


  • Đi ngủ đúng giờ (em muốn là mình sẽ đi ngủ trước 12h)
  • Thức dậy đúng giờ (khoảng 6h hay 6h30 gì đó)
  • Bỏ uống nước ngọt (e uống nước ngọt rất nhiều, một ngày có thể là 1-2 chai, đỉnh điểm là 4 chai 1 ngày, trước kia e không uống đâu nhưng bây giờ đi mua nước ngọt rất tiện không như ở quê nên thành ra e nghiện)
  • Không trì hoãn khi làm bài tập, đồ án,.... (nghe rất đần)
  • Không chơi game (Minecraft, TFT,...)
  • Hạn chế ăn ngoài (để tiết kiệm, hạn chế bệnh, ung thư,...)
  • Và rất nhiều thứ khác... (chạy bộ, học tiếng Nhật,...)
    Thế là e đâm đầu vào thiết kế cái "hệ thống" mà Atomic Habit đã từng nhắc đến.
    Đại loại là lập trình sẵn rồi mình chỉ cần trôi theo hệ thống đó là được, ví dụ như việc một nhạc sĩ muốn chơi đàn giỏi, thay vì tốn ý chí để ngồi dậy chơi đàn, họ nên để cây đàn đó trên giường vì như thế họ sẽ "tiện tay" hơn trong việc học đàn chẳng hạn. Trước đây em cũng có đọc một bài viết về vấn đề này trên Facebook, và em nghĩ nó đúng, nhưng khi đụng việc rồi mới thấy.
    Ví dụ như là trên điện thoại, khi muốn giới hạn thời gian sử dụng, em làm mọi thứ phức tạp hết cả lên, nào là cài app chặn Stay Focused, hay dùng Next DNS để chặn porn, facebook, tiktok, game,... Nhưng mọi thứ đều sụp đổ chóng vánh, em sẽ không bao giờ dừng được việc lướt Tiktok, em hay cài trên Stay Focused kiểu như là "Nếu xài Anki để học tiếng Nhật trong 15 phút thì mới được dùng Tiktok, và sau đó một ngày chỉ dùng TikTok được trong 15 phút rồi sẽ bị chặn trong 1 giờ, sau 1 giờ mới được dùng tiếp,...". Nói chung là cực kỳ nhiều luật lệ.
    Ngay cả NextDNS cũng vậy, khi em muốn qwerty gì đó thì em chỉ cần đơn giản là tắt nó đi và mọi thứ sụp đổ, mọi hệ thống đều không thể cứu chữa.
    Hiện tại, em không khác gì một thằng thất bại trong mọi việc. Trước đó, em đã rớt 1 môn 4 tín chỉ (Tổ chức & cấu trúc máy tính) vì không đi thi cũng không đi báo cáo môn học.
    Cuộc sống em như một mớ bồng bông lộn xộn mỗi ngày, em muốn quá nhiều thứ, từ học vấn, sức khỏe đến cả tiền bạc, cái gì em cũng muốn, không có cái gì làm được.
    Em dùng Alarmy để báo thức mỗi ngày khi thức dậy (một cái báo thức không giống bình thường vuốt cái là tắt ngay mà là phải quét mã QR, đi bộ, squat,...). Nhưng em còn chẳng thèm tắt cái báo thức đó mà em sẽ tắt mịe luôn cái điện thoại (nhấn giữ phím nguồn trong 10s cho nó tự reset lại hoặc đại loại vậy).
    Còn về việc học thì em bỏ bê việc học, em chưa có cái dự án nào trong người cả. Ngay cả việc đi học trên trường cũng trở thành thử thách lớn với em, em rất thường xuyên nghỉ học vì đơn giản là không muốn đi học. Trường học dần dần trở thành một cái "ác mộng với em". Năm cấp 3 em đi học không nghỉ buổi nào nhưng giờ đây thì 1 tuần 8 buổi chắc đi học có 5 buổi. Học kì trước em còn kinh khủng hơn, 1 tuần chắc có thể chỉ đi 2 buổi (chủ yếu là môn tiếng Nhật vì nếu không đi mà nghỉ quá 20% là bị cấm thi).

Dài mà lan man quá nên e xin tóm tắt tình trạng hiện tại của mình lại như sau:


  • Thường xuyên nghỉ học trên trường
  • Đi học cho có chứ không thực sự học
  • Về nhà không thèm học, làm bài tập, đồ án hay gì hết (dù có viết ra to do list thì vẫn không làm), để dồn lại 1 cục rồi mới chịu làm, hoặc là chấp nhận kết cục luôn (giống như việc rót 4 tín trước đó của em)
  • Lối sống cực kỳ độc hại (do em nhận xét): uống nước ngọt, ngủ thức bừa bãi.
  • Ám ảnh với phát triển bản thân, chủ nghĩa hoàn hảo (tư duy "Zero Or Nothing", học hoặc học cho tới hoặc là không học gì cả, làm 1 cái gì đó phải thật sự đỉnh hoặc không làm gì). Vẽ kế hoạch lên cho đẹp xong vứt xó, thiết kế hệ thống chống trì hoãn xong lăn ra bấm điện thoại.

Về hoàn cảnh nhà em:


  • Gia đình 3 người: mẹ, em, em gái sắp sang lớp 12 (chuẩn bị vào đại học)
  • Mẹ là giáo viên cấp 3 đã nghỉ hưu, ở nhà làm nội trợ, đang nhận lương hưu hằng tháng
  • Cha làm bảo vệ ở SG
  • Cha mẹ đã ly hôn từ năm lớp 6 (mối quan hệ với cha vẫn bình thường)

Em nói về hoàn cảnh bản thân của mình không phải là để người khác nhìn vào và nói rằng "gia đình như thế mà mình lại như vậy, không biết phấn đấu à?". Ai cũng muốn tốt hơn mà? Nhưng đâu phải ai muốn là cũng làm được? Em đâu phải kiểu người chỉ cần nghĩ đến gia đình là cứ như thể được tiếp thêm 1 tỷ Dopamine như cái cách Bác Hồ đã làm khi nghĩ về dân tộc của mình mà phấn đấu đâu?


Mấy bác nghĩ sao về vấn đề của em, cho em xin một ý kiến với ạ. Thực sự em cũng băn khoăn rất nhiều trước khi post bài này vì em không thể tìm thấy lối thoát trong cuộc đời mình, càng sợ hơn khi hứng chịu áp lực từ mọi người. Mà thôi, em đã sẵn sàng hứng chịu mọi gạch đá rồi.
 
  • Ám ảnh với phát triển bản thân, chủ nghĩa hoàn hảo (tư duy "Zero Or Nothing", học hoặc học cho tới hoặc là không học gì cả, làm 1 cái gì đó phải thật sự đỉnh hoặc không làm gì). Vẽ kế hoạch lên cho đẹp xong vứt xó, thiết kế hệ thống chống trì hoãn xong lăn ra bấm điện thoại.
tự bản thân ko có kỷ luật thì giời cứu ¯\ʘ‿ʘ
 
Này em đang bị áp lực, áp lực do em tự đặt ra quá nhiều khuôn khổ và kì vọng, tự làm, tự nản và tự sợ chính bản thân vì ko làm nổi. Điều đầu tiên, em hãy bỏ hết mấy cái list liệt kê ra. Rồi giải quyết vấn đề trước mắt như việc học. Giải trí, chơi game một xíu, lâu lâu ra quán làm mấy lon bia, ăn vài chỗ cảm thấy hợp vệ sinh. Con người ko phải là một cái máy, có thể lập trình rồi làm y chang. Anh đọc mà thấy áp lực tự em áp vào cho em chứ đâu ai áp. Làm từng bước, nhẹ nhàng tạo thành thói quen, từ từ cũng vào thôi.
 
Theo tôi thì có 4 kiểu phát triển và thoát khỏi bế tắc
1. Người luôn biết mình cần phải làm gì, không phụ thuộc vào các vấn đề xung quanh. Đây là kiểu muốn, thích là làm được, có thể bằng lí trí hay trực giác, nhưng không thể ép buộc họ theo bất kì cách nào mà họ không muốn.
2. Người cần phải làm việc. Việc gì cũng được, khi họ bế tắc hãy đi làm, bán thời gian, lao động công ích, ... rồi trong quá trình đó họ sẽ tìm thấy đường thoát.
3. Người cần có quan hệ giao tiếp, có thể chia nhỏ ra là nhờ anh em họ hàng, nhờ người yêu vợ/chồng, hoặc nhờ hội nhóm bạn bè. Kiểu người này cứ có các mối quan hệ trên thì nhờ vào đó mà thoát.
4. Người cần học, học gì cũng được, miễn là cái gì đó mới mà họ chưa biết, rồi trong quá trình đó sẽ ra nhiều vấn đề.
Anh thử xem mình thuộc loại nào. Còn tôi là loại 1, nên dù tôi có làm cái gì có vẻ sai sai nhưng theo cảm quan cá nhân là đúng, thì đến cuối cùng nó vẫn đúng, theo cách này hay cách khác, và chả ai hay quyển sách nào tôi thấy cần phải làm theo cả
gpQmjKC.png
 
Mk có idea về việc dậy sớm nhé
- Đợt trước Tết năm nay , mk có ngủ dậy muộn khá nhiều( đoạn sau khi thi xong hk1 và về quê ăn chơi). Mk áo dụng thức xuyên đêm đến 9-10h sáng hôm sau, sau đó ngủ bù tới 2h chiều thôi. Vì ngủ sau 2h chiều thì tối khó vào giấc. Xong sáng hôm sau 6h mk dậy. Mấy buổi hôm sau theo nếp cứ 7h hơn bừng dậy, dậy xong là chả thể ngủ luôn. Tuy nhiên đến đợt đón giao thừa mk thức đến gần 3h sáng nên hôm sau ko duy trì đc nữa. Đến sau Tết thì mất hẳn thói quen.
-> Mk thấy đi ngủ sớm dễ hơn dậy sớm
  • Còn giờ muốn dậy sớm thì mk hẹn m đứa bạn đi học hoặc đi đánh cầu lông vào sáng sớm là tự có ý thức dậy thôi.
  • Còn việc bạn lười đi học thì khá khó để sửa đấy. Trừ khi có thánh nhân nào giúp bạn trong việc học. Nch điểm bạn cao thì tự khắc muốn học , tự khắc tìm tòi lày lọ về định hướng chuyên ngành, đi thực tập này lọ thôi.
 
ơ mà lão Danny Tran sao tắt đài rồi à ??
SEUf3Xv.gif
e có xem Danny Tran 1 thời gian nhưng cảm thấy là kiểu như ông này cũng giống em, lúc nào cũng phải phát triển bản thân này nọ. Em có thấy là ổng hay chê mấy người bình thường kiểu như không biết gì về kỷ luật (ví dụ điển hình là thằng Tèo gì của ổng đấy), mặc dù chỉ là 1 ví dụ thôi nhưng mà lại sinh ra cái là bị đề cao bản thân quá mức rồi hạ thấp những người xung quanh. E cũng từng có 1 thời gian như vậy, xem mấy người xung quanh k ra gì như kiểu là thấy họ suốt ngày chỉ biết ôm điện thoại, ăn đồ tào lao, không biết tự học,... nhưng mà giờ e không còn như vậy nữa chắc cũng vì biết là làm vậy sẽ không tốt cho mấy mqh xung quanh mình.
 
này kiểu selfhelp, thời mới ra trg thất nghiệp cũng bị vầy :D từ từ trg thành đâu vào đó thôi... do thời đi học ko chịu cày cuốc nên trả giá :D
 
À quên, đọc lướt, lời khuyên chân thành là đáp mấy quyển sách self help đi, vô dụng thôi, đừng tưởng mấy câu chữ trong đấy là chân lí
7qKgaN4.png
 
này kiểu selfhelp, thời mới ra trg thất nghiệp cũng bị vầy :D từ từ trg thành đâu vào đó thôi... do thời đi học ko chịu cày cuốc nên trả giá :D
đúng r bác, e quan sát thấy mấy ông học giỏi có biết self help nhưng không ám ảnh nó như em, tới giờ là đi ngủ, tới giờ là dậy, là đi học chứ không ám ảnh nó như em, đi ngủ, thức dậy, đi học, làm cái gì cũng dùng ý chí nên thành ra kiệt quệ ý chí. E thấy mấy ông đó chơi game ầm ầm còn e thì không dám chơi vì 1 khi đã chơi là chơi đến 5h sáng. Vậy mà họ vẫn học giỏi, vẫn điểm cao mà không cần bị ám ảnh với việc thức dậy, đi ngủ, bỏ cái gì vào mồm (thích gì ăn đó), thích xem Tiktok là xem, tới giờ tự nghỉ quay ra học bài. Mấy cái đó em không tài nào làm được
 
đúng r bác, e quan sát thấy mấy ông học giỏi có biết self help nhưng không ám ảnh nó như em, tới giờ là đi ngủ, tới giờ là dậy, là đi học chứ không ám ảnh nó như em, đi ngủ, thức dậy, đi học, làm cái gì cũng dùng ý chí nên thành ra kiệt quệ ý chí. E thấy mấy ông đó chơi game ầm ầm còn e thì không dám chơi vì 1 khi đã chơi là chơi đến 5h sáng. Vậy mà họ vẫn học giỏi, vẫn điểm cao mà không cần bị ám ảnh với việc thức dậy, đi ngủ, bỏ cái gì vào mồm (thích gì ăn đó), thích xem Tiktok là xem, tới giờ tự nghỉ quay ra học bài. Mấy cái đó em không tài nào làm được
giai đoạn khủng hoảng hiện sinh này mình nhớ là lúc đó đi cafe 1 mình, rồi cãi nhau ba má ko đi làm, ra ngồi lướt voz đọc những ng từng như mình...
 
e có xem Danny Tran 1 thời gian nhưng cảm thấy là kiểu như ông này cũng giống em, lúc nào cũng phải phát triển bản thân này nọ. Em có thấy là ổng hay chê mấy người bình thường kiểu như không biết gì về kỷ luật (ví dụ điển hình là thằng Tèo gì của ổng đấy), mặc dù chỉ là 1 ví dụ thôi nhưng mà lại sinh ra cái là bị đề cao bản thân quá mức rồi hạ thấp những người xung quanh. E cũng từng có 1 thời gian như vậy, xem mấy người xung quanh k ra gì như kiểu là thấy họ suốt ngày chỉ biết ôm điện thoại, ăn đồ tào lao, không biết tự học,... nhưng mà giờ e không còn như vậy nữa chắc cũng vì biết là làm vậy sẽ không tốt cho mấy mqh xung quanh mình.
có xem qua thấy ông này càng làm càng kiểu ổng bị nặng thêm :D
 
Em tắt não đi và làm gì mình muốn, cảm nhận mọi thứ xung quanh và hành động mình làm. Để bản tâm dẫn lối cho mình, hành động chỉ được thực hiện khi bản thân cảm nhận được hành động đấy là đúng đắn. Khi lọ thì tội lỗi là việc của lý trí, cảm thấy sung sướng là việc của cảm xúc. Muốn ngủ sớm dậy sớm thì cảm nhận được sự sung sướng và khoẻ mạnh của cơ thể khi ngủ đúng giờ, chứ éo phải ngồi lên plan đặt mục tiêu. Dành thời gian cảm nhận sự thay đổi khoảng 1 tuần xem, nếu em thấy vui thì hoàn thành rồi đấy, còn thấy chả khác gì thì nghĩa là việc ngủ đúng giờ cũng chẳng quan trọng đến vậy, tự cảm nhận được luôn. Lên plan đặt mục tiêu là những việc tốn não, chỉ dùng khi gặp những vấn đề hóc búa chồng chéo, chứ ko dùng cho những cái lông gà vỏ tỏi như em đang làm (thay vì dùng não nghĩ cách để thực sự giải quyết vấn đề hiện tại thì lại dùng để mơ mộng cho vui) :doubt:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
nguyenhungphong,
Người trả lời cuối
Già Trâu 123,
Trả lời
92
Lượt xem
17.153
Quay lại
Lên đầu trang