"Chủ nghĩa" phát triển bản thân

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề nguyenhungphong
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Có khi nào bạn tự hỏi, rằng nhỡ đâu bạn đã lạc đề ngay từ đầu ko?

Những "kiến thức", "kim chỉ nam" của bạn có thật sự đúng đắn, hay nó chỉ đc thổi phồng lên 1 cách ko hợp lý, nhưng bạn thì vẫn đắm đuối theo?
Năm lớp 9, e có quen một bạn, bạn ấy có cho em mượn quyển sách "Tôi tài giỏi, bạn cũng thế". Một thời gian sau khi đọc quyển này thì em đã biết mặt 4 chữ "Phát triển bản thân" nghĩa là gì.
Sau đó thì em đã tìm hiểu trên mạng và biết về cái gọi là "Phát triển bản thân này". Qua các kênh youtube như kiểu Danny Tran, Cosmic Writer, Web5Ngay. Bị ảnh hưởng mạnh nhất có lẽ là kênh Danny Tran, anh này hay nói về No Fap, cải thiện bản thân, bla bla,...
Tìm hiểu thì vậy chứ, chưa bao giờ em thật sự tập gym quá 3 ngày, No Fap quá 7 ngày,... tất cả chỉ là một ảo tưởng.
Thời gian này cũng tầm khoảng lớp 11, có một vài quyển sách mà những kênh trên hay nhắc đến là Atomic Habit. Quyển sách mà nhiều người tôn thờ nó là "thánh chỉ" với triết lý rằng "cải thiện 1% mỗi ngày thì sau 365 ngày sẽ tốt hơn gấp xxx lần". Em chưa từng đọc hết quyển sách này, mà chỉ xem tóm tắt về nó, chủ yếu là cái hệ thống mà quyển sách này nhắc đến - "Dấu hiệu - Khát khao - Phản hồi - Phần thưởng".
Lúc nào em cũng ám ảnh với việc phát triển bản thân, em lúc nào cũng tìm cách phát triển bản thân cho riêng mình. Cụ thể, vào thời điểm lớp 11 này thì em muốn rằng là mình có thể dậy sớm, tập gym (chạy bộ này kia, tập thể dục), đọc sách, học tiếng Anh, bla bla,...
Bỏ qua giai đoạn đó đi, em sẽ đi trực tiếp đến thời điểm bây giờ.
Bây giờ, em là một sinh viên năm 2 sắp bước sang năm 3 của trường đại học CNTT (UIT), ngành Công nghệ thông tin Việt Nhật.
Hiện tại thì em vẫn giống như trước đó, muốn rất nhiều thứ, nhưng lại chưa làm được gì, mục tiêu là có thay đổi, nhưng cốt lõi thì vẫn vậy:
Thay vì tập trung nhiều hơn vào kiến thức trên trường và ngoài xã hội, cải thiện các mối quan hệ bạn bè,... thì có vẻ như bạn muốn "phát triển bản thân" theo mấy cuốn sách self-help (gọi thế thôi, chứ mình thấy có khi mấy cuốn đó chỉ góp phần "hại", thay vì "help").

Bắt đầu từ mấy cái cuốn sách "tôi tài giỏi, bạn cũng thế", rồi mấy kênh "dạy đời". Thực sự nếu có nền tảng kiến thức cơ bản và đủ hiểu biết, thì sẽ thấy mấy sách đó nhiều cái nói cho sướng tai chứ chưa chắc đã áp dụng vào thực tế đc. Cái rõ ràng nhất nó "giúp" được chính là giúp tác giả (hoặc chủ kênh) kiếm đc nhiều tiền từ người khác thôi.

Bạn thử nghĩ xem, có thật sự tồn tại mối liên hệ nào giữa "no-fap" hay "tập gym" với "thành công" ko? Ko cần xét việc những chuyện đó tốt/xấu gì nhé, nhưng những người người thành công đa số đều phải tập gym hoặc ko thực hiện no-fap chăng?
Mấy bác nghĩ sao về vấn đề của em, cho em xin một ý kiến với ạ. Thực sự em cũng băn khoăn rất nhiều trước khi post bài này vì em không thể tìm thấy lối thoát trong cuộc đời mình, càng sợ hơn khi hứng chịu áp lực từ mọi người. Mà thôi, em đã sẵn sàng hứng chịu mọi gạch đá rồi.
Theo mình, đầu tiên bạn cần làm là bỏ hết cái tư duy self-help đi đã. Bạn cứ học tập, sống, làm việc,... bình thường, từ từ sẽ tích lũy kiến thức và "khôn" lên, sẽ đến 1 ngày bạn thấy những người dạy self-help ko còn đúng như những "người thầy" mà bạn từng hâm mộ nữa.

Việc phát triển bản thân ko phải việc ngày 1 ngày 2, nó cũng đòi hỏi nhiều công sức và cơ hội chứ ko phải chỉ thông qua "cày cuốc" là tự dưng con người nó "phát triển" lên đc đâu. Và sự phát triển nó có cũng giới hạn và phụ thuộc nhiều thứ như may mắn, hoàn cảnh, năng lực mỗi người... ko có chuyện cứ cố gắng là sẽ auto đạt được mục tiêu đâu.

Nhưng mặt khác, bạn cũng chả nhất thiết phải đặt ra 1 mục tiêu quá lớn làm gì. Bạn thấy áp lực và bất lực có lẽ là do mớ kiến thức self-help đã làm cho bạn quá ảo tưởng và kỳ vọng rồi. Bạn hãy trở lại thành một... người bình thường, học tập, vui chơi, game gủng, quan tâm tới gia đình, quan tâm em út, có những mối quan hệ bạn bè bình thường. Miễn sao đừng hư hỏng, tệ nạn và có trách nhiệm, có cố gắng phấn đấu vì bản thân và gia đình là đc.

Về mục tiêu, nếu đang năm 2 ĐH thì cứ đặt những mục bình thường như bao người thôi, tối thiểu là hoàn thành tốt chương trình học, tự quản lý tài chính tốt, học thêm kỹ năng và kiến thức ngoài, đi làm thêm, chơi thể thao gì đó, cố gắng đặt kết quả học tập cao và ẵm học bổng càng tốt,...

Mình ko khuyên bạn thiếu kỷ luật hay thiếu nỗ lực, nhưng cũng cần thả lỏng ra cho mọi thứ nó suôn sẻ. Chứ mới năm 2 mà tự áp lực như này thì ra đời có khi trầm cảm luôn đó, ko mang lại gì tốt cho bản thân đâu!
 
Có khi nào bạn tự hỏi, rằng nhỡ đâu bạn đã lạc đề ngay từ đầu ko?

Những "kiến thức", "kim chỉ nam" của bạn có thật sự đúng đắn, hay nó chỉ đc thổi phồng lên 1 cách ko hợp lý, nhưng bạn thì vẫn đắm đuối theo?

Thay vì tập trung nhiều hơn vào kiến thức trên trường và ngoài xã hội, cải thiện các mối quan hệ bạn bè,... thì có vẻ như bạn muốn "phát triển bản thân" theo mấy cuốn sách self-help (gọi thế thôi, chứ mình thấy có khi mấy cuốn đó chỉ góp phần "hại", thay vì "help").

Bắt đầu từ mấy cái cuốn sách "tôi tài giỏi, bạn cũng thế", rồi mấy kênh "dạy đời". Thực sự nếu có nền tảng kiến thức cơ bản và đủ hiểu biết, thì sẽ thấy mấy sách đó nhiều cái nói cho sướng tai chứ chưa chắc đã áp dụng vào thực tế đc. Cái rõ ràng nhất nó "giúp" được chính là giúp tác giả (hoặc chủ kênh) kiếm đc nhiều tiền từ người khác thôi.

Bạn thử nghĩ xem, có thật sự tồn tại mối liên hệ nào giữa "no-fap" hay "tập gym" với "thành công" ko? Ko cần xét việc những chuyện đó tốt/xấu gì nhé, nhưng những người người thành công đa số đều phải tập gym hoặc ko thực hiện no-fap chăng?

Theo mình, đầu tiên bạn cần làm là bỏ hết cái tư duy self-help đi đã. Bạn cứ học tập, sống, làm việc,... bình thường, từ từ sẽ tích lũy kiến thức và "khôn" lên, sẽ đến 1 ngày bạn thấy những người dạy self-help ko còn đúng như những "người thầy" mà bạn từng hâm mộ nữa.

Việc phát triển bản thân ko phải việc ngày 1 ngày 2, nó cũng đòi hỏi nhiều công sức và cơ hội chứ ko phải chỉ thông qua "cày cuốc" là tự dưng con người nó "phát triển" lên đc đâu. Và sự phát triển nó có cũng giới hạn và phụ thuộc nhiều thứ như may mắn, hoàn cảnh, năng lực mỗi người... ko có chuyện cứ cố gắng là sẽ auto đạt được mục tiêu đâu.

Nhưng mặt khác, bạn cũng chả nhất thiết phải đặt ra 1 mục tiêu quá lớn làm gì. Bạn thấy áp lực và bất lực có lẽ là do mớ kiến thức self-help đã làm cho bạn quá ảo tưởng và kỳ vọng rồi. Bạn hãy trở lại thành một... người bình thường, học tập, vui chơi, game gủng, quan tâm tới gia đình, quan tâm em út, có những mối quan hệ bạn bè bình thường. Miễn sao đừng hư hỏng, tệ nạn và có trách nhiệm, có cố gắng phấn đấu vì bản thân và gia đình là đc.

Về mục tiêu, nếu đang năm 2 ĐH thì cứ đặt những mục bình thường như bao người thôi, tối thiểu là hoàn thành tốt chương trình học, tự quản lý tài chính tốt, học thêm kỹ năng và kiến thức ngoài, đi làm thêm, chơi thể thao gì đó, cố gắng đặt kết quả học tập cao và ẵm học bổng càng tốt,...

Mình ko khuyên bạn thiếu kỷ luật hay thiếu nỗ lực, nhưng cũng cần thả lỏng ra cho mọi thứ nó suôn sẻ. Chứ mới năm 2 mà tự áp lực như này thì ra đời có khi trầm cảm luôn đó, ko mang lại gì tốt cho bản thân đâu!
Thật ra thì đôi lúc em cũng nghĩ về việc mình đã sai lầm ngay từ đầu khi mang cái mind set này rồi ạ. Việc thành công hay không em nghĩ nó không liên quan đến việc là đi ngủ đúng giờ hay dậy sớm hay không, không liên quan đến có đi tập gym hay là no fap, ngưng xem porn, uống nước ngọt hay không. Người thành công trong công việc hay cuộc sống ngoài kia chắc gì đã làm như vậy, nghe nó cứ như 1 thằng ngáo ngơ ấy. Như kiểu ủa bộ muốn thành công như Mark Zuckerberg hay Bill Gate thì phải cai porn, cai fap, ngưng uống đồ ngọt, ăn vặt hoàn toàn à. E đã nghĩ như vậy và bây giờ thì em đã thấy nó đúng, đúng là những cái quyển self help hay mấy cái đại loại như phát triển bản thân ở mấy kênh Youtube nói nó không hề hiệu quả một chút nào. Việc tập trung cải thiện những thói quen xấu mà bỏ bê những việc khác trong cuộc sống sẽ chỉ tổ làm mọi thứ rối tung rối mù lên.
Em đã lắng nghe ý kiến của mọi người và sẽ thử cái "Làm như không làm" để tránh trì hoãn như của anh ở trên đã nói và trở về mindset của 1 người bình thường, tức là không việc gì ép mình phải sống như một thằng theo chủ nghĩa khắc kỷ, sống trong khuôn khổ mà sống 1 cách linh hoạt, tự do hơn, biết cách làm chủ cảm xúc mình hơn thay vì là khống chế cảm xúc. Không ôm đồm quá nhiều mà nên cải thiện từng cái một rồi cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn, bớt OCD lại
 
Thật ra thì đôi lúc em cũng nghĩ về việc mình đã sai lầm ngay từ đầu khi mang cái mind set này rồi ạ. Việc thành công hay không em nghĩ nó không liên quan đến việc là đi ngủ đúng giờ hay dậy sớm hay không, không liên quan đến có đi tập gym hay là no fap, ngưng xem porn, uống nước ngọt hay không. Người thành công trong công việc hay cuộc sống ngoài kia chắc gì đã làm như vậy, nghe nó cứ như 1 thằng ngáo ngơ ấy. Như kiểu ủa bộ muốn thành công như Mark Zuckerberg hay Bill Gate thì phải cai porn, cai fap, ngưng uống đồ ngọt, ăn vặt hoàn toàn à. E đã nghĩ như vậy và bây giờ thì em đã thấy nó đúng, đúng là những cái quyển self help hay mấy cái đại loại như phát triển bản thân ở mấy kênh Youtube nói nó không hề hiệu quả một chút nào. Việc tập trung cải thiện những thói quen xấu mà bỏ bê những việc khác trong cuộc sống sẽ chỉ tổ làm mọi thứ rối tung rối mù lên.
Em đã lắng nghe ý kiến của mọi người và sẽ thử cái "Làm như không làm" để tránh trì hoãn như của anh ở trên đã nói và trở về mindset của 1 người bình thường, tức là không việc gì ép mình phải sống như một thằng theo chủ nghĩa khắc kỷ, sống trong khuôn khổ mà sống 1 cách linh hoạt, tự do hơn, biết cách làm chủ cảm xúc mình hơn thay vì là khống chế cảm xúc. Không ôm đồm quá nhiều mà nên cải thiện từng cái một rồi cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn, bớt OCD lại
E sai rồi. Nó có liên quan đấy. Nghĩ đơn giản thì những thói quen đó là liều thuốc độc hủy hoại cả thể chất lẫn tinh thần của em. Ở tuổi của em thì trẻ khỏe, hồi phục nhanh nên khó thấy được tác hại. Chứ tầm tuổi của anh, một đêm thức khuya sáng mai đã vô cùng mệt mỏi. Mà ở trạng thái đó hiệu suất của mọi thứ giảm đi rõ rệt.

Và ở trong trạng thái đó làm sao em làm được những điều em muốn làm? Nên kết cục của em chỉ có thất bại. Hình dung như em là một PC cấu hình khủng, nhưng bị nhiễm mã độc đào coin ngầm, giờ mở youtube xem còn lag mà đòi chơi game AAA thì làm sao chơi?

Em vẫn tiếp tục hạ độc bản thân thì có uống thêm bao nhiêu thuốc bổ cũng vô dụng. Chẳng khác gì cái xô đang thủng mà em cứ đổ thêm nước vào. Trước tiên, em phải bịt lỗ thủng đó lại. Self help là tự cứu mình, hầu hết những bài học đó đã có vô số người thực hiện thành công, đều có thể tìm ra ví dụ cho em. Khi người ta Nofap hoàn toàn và tập gym đều đặn thì đừng ở đó dùng 7 ngày của em để đánh giá nó không hiệu quả. Chỉ là do em làm chưa đủ.

Em đọc self help nhiều nhưng chỉ là người luyện 10.000 cú đá 1 lần chứ không phải người luyện 1 cú đá 10.000 lần.
 
Thật ra thì đôi lúc em cũng nghĩ về việc mình đã sai lầm ngay từ đầu khi mang cái mind set này rồi ạ. Việc thành công hay không em nghĩ nó không liên quan đến việc là đi ngủ đúng giờ hay dậy sớm hay không, không liên quan đến có đi tập gym hay là no fap, ngưng xem porn, uống nước ngọt hay không. Người thành công trong công việc hay cuộc sống ngoài kia chắc gì đã làm như vậy, nghe nó cứ như 1 thằng ngáo ngơ ấy. Như kiểu ủa bộ muốn thành công như Mark Zuckerberg hay Bill Gate thì phải cai porn, cai fap, ngưng uống đồ ngọt, ăn vặt hoàn toàn à. E đã nghĩ như vậy và bây giờ thì em đã thấy nó đúng, đúng là những cái quyển self help hay mấy cái đại loại như phát triển bản thân ở mấy kênh Youtube nói nó không hề hiệu quả một chút nào. Việc tập trung cải thiện những thói quen xấu mà bỏ bê những việc khác trong cuộc sống sẽ chỉ tổ làm mọi thứ rối tung rối mù lên.
Em đã lắng nghe ý kiến của mọi người và sẽ thử cái "Làm như không làm" để tránh trì hoãn như của anh ở trên đã nói và trở về mindset của 1 người bình thường, tức là không việc gì ép mình phải sống như một thằng theo chủ nghĩa khắc kỷ, sống trong khuôn khổ mà sống 1 cách linh hoạt, tự do hơn, biết cách làm chủ cảm xúc mình hơn thay vì là khống chế cảm xúc. Không ôm đồm quá nhiều mà nên cải thiện từng cái một rồi cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn, bớt OCD lại
Cơ bản đúng rồi.

Nhưng phải làm rõ vấn đề ở chỗ, tuy ko "ép mình phải sống như một thằng theo chủ nghĩa khắc kỷ, sống trong khuôn khổ" theo self-help, cơ mà vẫn phải lưu ý:

  • Những thói quen ko tốt vẫn nên đc kiểm soát ở mức độ nhất định, nhất là những cái ảnh hưởng sức khỏe.
  • Để bản thân thoải mái hơn, "linh hoạt, tự do hơn, biết cách làm chủ cảm xúc mình hơn" nhưng cũng ko có nghĩa là đc cho phép hư hỏng, tệ nạn.
PS: Bạn đúng ở trọng điểm là "linh hoạt, tự do hơn, biết cách làm chủ hơn" ấy. Cứ sống bình thường, thoải mái, chịu khó học hỏi và tiếp nhận thông tin - kiến thức, hướng bản thân tới những thứ tốt đẹp, vẫn vạch kế hoạch và đặt mục tiêu cho những trách nhiệm lớn của bản thân như học hành, làm việc, thể thao, sống tốt,... (nhưng ko nhất thiết cái gì cũng đặt mục tiêu và vạch quá trình kiểu rõ ràng một cách mệt mỏi như self-help). Nôm na thì phải nhận định đc rõ, rồi từ từ hướng cuộc sống trở về mạch "bình thường".
 
Sửa lần cuối:
E sai rồi. Nó có liên quan đấy. Nghĩ đơn giản thì những thói quen đó là liều thuốc độc hủy hoại cả thể chất lẫn tinh thần của em. Ở tuổi của em thì trẻ khỏe, hồi phục nhanh nên khó thấy được tác hại. Chứ tầm tuổi của anh, một đêm thức khuya sáng mai đã vô cùng mệt mỏi. Mà ở trạng thái đó hiệu suất của mọi thứ giảm đi rõ rệt.

Và ở trong trạng thái đó làm sao em làm được những điều em muốn làm? Nên kết cục của em chỉ có thất bại. Hình dung như em là một PC cấu hình khủng, nhưng bị nhiễm mã độc đào coin ngầm, giờ mở youtube xem còn lag mà đòi chơi game AAA thì làm sao chơi?

Em vẫn tiếp tục hạ độc bản thân thì có uống thêm bao nhiêu thuốc bổ cũng vô dụng. Chẳng khác gì cái xô đang thủng mà em cứ đổ thêm nước vào. Trước tiên, em phải bịt lỗ thủng đó lại. Self help là tự cứu mình, hầu hết những bài học đó đã có vô số người thực hiện thành công, đều có thể tìm ra ví dụ cho em. Khi người ta Nofap hoàn toàn và tập gym đều đặn thì đừng ở đó dùng 7 ngày của em để đánh giá nó không hiệu quả. Chỉ là do em làm chưa đủ.

Em đọc self help nhiều nhưng chỉ là người luyện 10.000 cú đá 1 lần chứ không phải người luyện 1 cú đá 10.000 lần.
Em hiểu ý của anh. Ý anh là tuy là cải thiện mấy thói quen xấu không trực tiếp tạo ra giá trị như mấy thói quen tốt nhưng vẫn nên cải thiện nó, và việc em nghĩ rằng mối liên hệ giữa những việc như NoFap hay tập gym không liên quan đến thành công trong cuộc sống thì không đúng. Vì việc hạn chế thói quen xấu sẽ gián tiếp nâng cao chất lượng cuộc sống vật chất & tinh thần của mình lên, qua đó thì cũng giúp cho việc mình làm để đạt được thành công trong công việc hay học tập.
Em biết là mấy thói quen xấu thì đúng là xấu thật, ngay từ tên nó đã xấu rồi. Nhưng có một điều mà em đã thay đổi về cách nhìn nhận những thói quen xấu đó là không phải là tìm cách ruồng bỏ chúng, mà là phải biết "dùng" chúng 1 cách hợp lý hơn. Ví dụ như là lâu lâu có thể FAP 1 lần hay uống nước ngọt 1 lần chẳng hạn, không phải đặt mục tiêu là từ bỏ hoàn toàn, việc cố từ bỏ nó chỉ tổ áp lực tinh thần mình thôi.
Như bên thớt Nofap, em thấy rằng việc duy trì chuỗi Nofap một cách thật dài như họ đang làm là 1 con dao 2 lưỡi, vừa là động lực nhưng đồng thời cũng là 1 áp lực tinh thần nặng nề nếu như relapse, lòng tự trọng họ sẽ bị đả kích cực mạnh sau nếu relapse với cái chuỗi dài ngoằn là mấy trăm ngày chẳng hạn. Với cả việc nếu quá để tâm xem là mình đã NoFap được bao nhiêu ngày rồi, 7, 14 ngày rồi tự đem so sánh với người khác, ngày nào cũng ngồi đếm rồi tự nhẩm trong đầu là hôm nay sẽ không Fap nó khổ vô cùng. Tóm lại là em không đặt nặng áp lực tâm lý lên việc từ bỏ mà là tối thiểu hoá nó.
 
Khuyên thớt 1 cách chân thành: Bỏ đọc sách self-help đi ngay và luôn, và...
 
self-help ở Việt Nam thì 100% không ai qua được ông này (Tim Vũ), xem xong video mà bái phục luôn:
 
Em hiểu ý của anh. Ý anh là tuy là cải thiện mấy thói quen xấu không trực tiếp tạo ra giá trị như mấy thói quen tốt nhưng vẫn nên cải thiện nó, và việc em nghĩ rằng mối liên hệ giữa những việc như NoFap hay tập gym không liên quan đến thành công trong cuộc sống thì không đúng. Vì việc hạn chế thói quen xấu sẽ gián tiếp nâng cao chất lượng cuộc sống vật chất & tinh thần của mình lên, qua đó thì cũng giúp cho việc mình làm để đạt được thành công trong công việc hay học tập.
Em biết là mấy thói quen xấu thì đúng là xấu thật, ngay từ tên nó đã xấu rồi. Nhưng có một điều mà em đã thay đổi về cách nhìn nhận những thói quen xấu đó là không phải là tìm cách ruồng bỏ chúng, mà là phải biết "dùng" chúng 1 cách hợp lý hơn. Ví dụ như là lâu lâu có thể FAP 1 lần hay uống nước ngọt 1 lần chẳng hạn, không phải đặt mục tiêu là từ bỏ hoàn toàn, việc cố từ bỏ nó chỉ tổ áp lực tinh thần mình thôi.
Như bên thớt Nofap, em thấy rằng việc duy trì chuỗi Nofap một cách thật dài như họ đang làm là 1 con dao 2 lưỡi, vừa là động lực nhưng đồng thời cũng là 1 áp lực tinh thần nặng nề nếu như relapse, lòng tự trọng họ sẽ bị đả kích cực mạnh sau nếu relapse với cái chuỗi dài ngoằn là mấy trăm ngày chẳng hạn. Với cả việc nếu quá để tâm xem là mình đã NoFap được bao nhiêu ngày rồi, 7, 14 ngày rồi tự đem so sánh với người khác, ngày nào cũng ngồi đếm rồi tự nhẩm trong đầu là hôm nay sẽ không Fap nó khổ vô cùng. Tóm lại là em không đặt nặng áp lực tâm lý lên việc từ bỏ mà là tối thiểu hoá nó.
Ok em. Em không cần từ bỏ hoàn toàn, chỉ cần giới hạn cái xấu trong phạm vi mà cơ thể có thể xử lý được. Anh cũng không tính theo chuỗi mà là tỉ lệ phần trăm theo số ngày hoàn thành.

Nhưng thế thì sao em vẫn thất bại? Em có nghĩ cách thay đổi nhìn nhận này thực ra chỉ để em cảm thấy dễ chịu hơn không? Em vẫn làm những thứ thừa biết mình không nên và trì hoãn những việc nên hoàn thành từ lâu.

Anh cũng từng đọc rất nhiều selfhelp để tìm đường tắt, để thông minh hơn chứ không phải chăm chỉ hơn. Trước Atomic Habit, anh đã đọc hàng tá sách về thói quen rồi. Sau đó anh mới nhận ra mình chỉ là người bình thường, không phải Trương Vô Kỵ nhìn qua là học được chiêu thức rồi đánh được ngay mà phải luyện tập hàng trăm hàng ngàn lần. Bây giờ, ngay cả đọc sách cũng vậy, không thể chỉ đọc 1 lần.

Từ khi rèn được kỷ luật thì tính hành động của anh ngày càng mạnh. Ngày càng ít trốn tránh và trì hoãn, cũng bớt sợ sai lầm và thất bại.
 
Thời gian này cũng tầm khoảng lớp 11, có một vài quyển sách mà những kênh trên hay nhắc đến là Atomic Habit. Quyển sách mà nhiều người tôn thờ nó là "thánh chỉ" với triết lý rằng "cải thiện 1% mỗi ngày thì sau 365 ngày sẽ tốt hơn gấp xxx lần". Em chưa từng đọc hết quyển sách này, mà chỉ xem tóm tắt về nó, chủ yếu là cái hệ thống mà quyển sách này nhắc đến - "Dấu hiệu - Khát khao - Phản hồi - Phần thưởng".
Quả này chí mạng :) hệ thống nó thiết kế là ở phần 2 của quyển sách, phần 1 nó nói về mindset, đi từ gốc ra để nó có thể hoạt động được mà, phần em làm là setup ở bề nổi, ôm đồm nhiều quá, bar cao quá nên nó không hoạt động được. Thông qua mấy cái ví dụ mà em kể thì nó cũng thiếu mất một phần là các thói quen mới nên neo vào/follow up từ những thói quen đã có (vd. Đánh răng xong rửa mặt, rửa mặt xong pha cafe, trong lúc đợi cafe thì + thói quen tiếp theo), gần hết đều dựa vào động lực/ý chí, 1 thứ siêu khó và bất ổn :LOL: vậy nên là bây giờ nếu muốn áp dụng theo atomic habit thì tải epub hay là mua luôn quyển đó để đọc lại đi, coi như tạm thời thay thế lướt tiktok cai dopamine

Ví dụ về trường hợp muốn thức sớm, dựa theo quyển atomic habit luôn nhé, là em cần 2 yếu tố: làm gì để dậy sớm và dậy sớm để làm gì
  • Làm gì để dạy sớm: đặt báo thức (như e đang làm), đặt báo thức ở trên bàn thay vì trên giường để lúc thức thì phải tốn công đi vài bước để tắt, đặt thêm báo thức giờ ngủ vì nếu ngủ không đủ, ngủ trễ thì khó dậy sớm được
  • Dậy sớm để làm gì: phần này em thiếu này, dậy xong tắt báo thức, không làm gì thì chả đi ngủ tiếp =)) trong trường hợp e có kể là muốn học anki, vậy sao ko dậy -> tắt báo thức -> đánh răng rửa mặt -> cày anki, vậy là được 1 chuỗi thói quen r
Tất nhiên, này cũng chỉ là 1 cách, hoàn toàn có thể dẹp luôn logic quyển này, áp dụng mindset, cách làm của những ông khác, như deep work/time blocking của Cal Newport, Can't Hurt Me của David Goggins, v.v. hoặc lấy mỗi thứ 1 tí r áp dụng cũng được, đến cuối ngày thì cũng là thử nghiệm và rút ra gì đó để phát triển bản thân thôi.
 
tự bản thân ko có kỷ luật thì giời cứu ¯\ʘ‿ʘ
1779896419185.webp


Bé mít comment thiếu nên mình thêm cho đủ 8-)
 
mỗi con ngưòi là một cá thể riêng biệt, đều có những điểm mạnh và điểm yếu khác nhau. Những khứa làm Youtube về selfhelp cũng vậy, không thể nào áp dụng phưong pháp của nguời ta lên bản thân mình vì mình đâu có giống nguời ta. Phải đi qua những sai lầm thì mới rút ra đuợc bài học và định huớng phát triển riêng cho bản thân.
 
Self-help là tự lực phát triển bản thân. Nhưng người theo trào lưu này thì phải mua sách người khác viết, nghe podcast người khác phát, tham gia khoá học người khác dạy. Vậy tự lực chỗ nào?

Này nó là 1 ngành kinh doanh lừa đảo thôi, miệng thì bảo giúp người, cũng có người thành công. Nhưng người thành công duy nhất là cái bọn viết sách, bán khoá học á.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
nguyenhungphong,
Người trả lời cuối
Già Trâu 123,
Trả lời
92
Lượt xem
17.187
Quay lại
Lên đầu trang