A Tô Lặc
Senior Member
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
- Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
- Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
- Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
- Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
- Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
- Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
- Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
- Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.

Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời 
Nó sẽ bám vào đó làm chân lý


đây là con đường đang trở thành thất bại r đó giờ ép nó làm đại gì thất bại cũng đc để dứt game trước đi là giải quyết đc 50% vấn đề. À đâu thằng e thớt có dính tâm lý vụ ly hôn nữa thì chịu 

