Nhà có thằng em hết thuốc chữa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề A Tô Lặc
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
1. Nhà ông kiểu gì mà để mẹ phải đi làm bảo vệ thế?
2. Thằng em ông mới 20 tuổi thôi, nó chưa ý thức được cần làm gì đâu. Nhiều người 30 rồi mới hiểu chút ít mà. Bây giờ ông nhờ bạn gái nó khuyên đi, nó còn quá trẻ để ép nó phải làm cái gì, nhất là khi nó vốn đã cứng đầu thế. Ông cố thuyết phục nó đi bán nước tiếp đi, chắc đấy là con đường duy nhất nó đi được rồi. Sau này nó có tỉnh ra thì cho nó đi học đi làm sau, bây giờ khuyên chỉ nước đổ lá khoai thôi, rồi nó cũng bỏ ngang lại tốn đống tiền.
3. Như anh trên nói, cho nó đi chữa bệnh tâm lý/tâm thần đi. Khả năng thằng này bị thật rồi.
thì mẹ tôi có bằng cấp hay tay nghề gì đâu, chỉ có biết nấu món lặt vặt bán thì hồi trẻ có đem đi bán ngoài đường nuôi 2 ae tôi ăn học với trả nợ cho bố, giờ sức khỏe xuống thì chỉ có chọn đi làm bảo vệ (với có người quen nhận vô) nên cũng đỡ cực hơn bảo vệ ngoài. Mấy bác trên cứ đổ tôi ko tạo ddkien làm việc "hướng nội" cho nó, nhưng MMO tôi đã từng cho nó làm rồi nó cũng đùn đẩy cho tôi ôm hết việc tiếp, nó bản chất lười biếng, giờ tôi với mẹ đang bàn là cắt bớt khẩu phần ăn uống cả nhà đi cho nó thấy thiếu thốn thật sự chứ ko phải qua lời than khổ nữa, xong rồi đi chơi với bạn bè thì nó ko đi làm nó ko có tiền là dần lũ bạn cũng cách xa nó rồi nó tự nhục nó biết phải thay đổi, à mà đi bán nước làm part time phụ học phí, nó vẫn còn đang học bth
 
kiểu này nói thật cách ok nhất mà t từng thấy là cho đi nghĩa vụ, vô môi trường quân đội thì nó sẽ được rèn lại, mục tiêu là để nó sinh tồn dc, chứ quẳng nó ra ngoài dg cho tự sinh tự diệt thì chắc nó sẽ tệ hơn nhiều
ATmlRCu.png
mấy thằng choai choai gần t trước cũng y xì, lười học + ham chơi +tụ tập đú đởn.
cách này mới không ổn ấy bác đi thì ừ sẽ có kỷ luật nhưng đi xong 2 năm về làm gì nếu không có câu trả lời thì vẫn như cũ chỉ khác là gai góc hơn :)
 
thì mẹ tôi có bằng cấp hay tay nghề gì đâu, chỉ có biết nấu món lặt vặt bán thì hồi trẻ có đem đi bán ngoài đường nuôi 2 ae tôi ăn học với trả nợ cho bố, giờ sức khỏe xuống thì chỉ có chọn đi làm bảo vệ (với có người quen nhận vô) nên cũng đỡ cực hơn bảo vệ ngoài. Mấy bác trên cứ đổ tôi ko tạo ddkien làm việc "hướng nội" cho nó, nhưng MMO tôi đã từng cho nó làm rồi nó cũng đùn đẩy cho tôi ôm hết việc tiếp, nó bản chất lười biếng, giờ tôi với mẹ đang bàn là cắt bớt khẩu phần ăn uống cả nhà đi cho nó thấy thiếu thốn thật sự chứ ko phải qua lời than khổ nữa, xong rồi đi chơi với bạn bè thì nó ko đi làm nó ko có tiền là dần lũ bạn cũng cách xa nó rồi nó tự nhục nó biết phải thay đổi
Cũng hợp lý đấy, nhưng có những đứa hung lên nó trộm đồ nhà đi bán đấy. Em anh theo lời anh kể thì chưa phạm tội gì bao giờ, chưa trộm cắp lần nào, vậy là một cái cộng rồi. Bây giờ anh bảo nó tự xin đi làm việc tay chân, làm mấy tháng xong nghỉ cũng được, quan trọng nó vào guồng đi làm rồi tự nhiên không đi nó sẽ thấy thiếu thiếu. Còn phải đi chữa bệnh cho nó nữa, thật sự cần đấy, vì nếu nó có bệnh mà không chữa thì sẽ không thể làm ở đâu được lâu đâu.
Về mẹ anh, anh đóng bảo hiểm cho bà đi để về già có lương. Khi đó nếu thằng em anh ăn hại quá thì cũng có lương nuôi nó.
Mà nó nặng hơn 90kg thì cậu này bị tự ti thái quá rồi, thúc nó đi thể dục đi đã, không chẳng ai nhận.
 
Cũng hợp lý đấy, nhưng có những đứa hung lên nó trộm đồ nhà đi bán đấy. Em anh theo lời anh kể thì chưa phạm tội gì bao giờ, chưa trộm cắp lần nào, vậy là một cái cộng rồi. Bây giờ anh bảo nó tự xin đi làm việc tay chân, làm mấy tháng xong nghỉ cũng được, quan trọng nó vào guồng đi làm rồi tự nhiên không đi nó sẽ thấy thiếu thiếu. Còn phải đi chữa bệnh cho nó nữa, thật sự cần đấy, vì nếu nó có bệnh mà không chữa thì sẽ không thể làm ở đâu được lâu đâu.
Về mẹ anh, anh đóng bảo hiểm cho bà đi để về già có lương. Khi đó nếu thằng em anh ăn hại quá thì cũng có lương nuôi nó.
Mà nó nặng hơn 90kg thì cậu này bị tự ti thái quá rồi, thúc nó đi thể dục đi đã, không chẳng ai nhận.
Nó đi làm tay chân rồi, nhưng theo lời bạn tôi tường thuật trước khi cho nghỉ thì nó quá lười và luôn đùn đẩy trách nhiệm, nhiều lần sai chối tội nhưng check camera ra lại là nó làm, thật thằng bạn tôi nhịn dữ lắm nể mặt tôi mới cho làm mấy tháng. Còn chữa bệnh thì để tôi với mẹ suy nghĩ xem sao, giờ ốm đau tới 1 viên thuốc kêu nó uống nó còn chạy như chạy tà thì bắt nó đi khám tâm lý chắc khó quá. Còn mẹ tôi thì cty thương nên đóng bảo hiểm cho nên cũng đỡ.
 
Nó đi làm tay chân rồi, nhưng theo lời bạn tôi tường thuật trước khi cho nghỉ thì nó quá lười và luôn đùn đẩy trách nhiệm, nhiều lần sai chối tội nhưng check camera ra lại là nó làm, thật thằng bạn tôi nhịn dữ lắm nể mặt tôi mới cho làm mấy tháng. Còn chữa bệnh thì để tôi với mẹ suy nghĩ xem sao, giờ ốm đau tới 1 viên thuốc kêu nó uống nó còn chạy như chạy tà thì bắt nó đi khám tâm lý chắc khó quá.
Nó đang độ tuổi vàng ấy, chỉ cần không lười thì đi đâu người ta cũng nhận. Chắc anh thúc nó đi thể dục đi đã, nó cao m bao nhiêu, tính bmi ra rồi đặt mục tiêu cho nó. Tập thể dục cho cơ thể nó săn lại, mặt góc cạnh hơn tự nhiên sẽ đẹp trai ra, lúc đó nó cũng tự tin hơn. Trai tráng 20t mà 90kg thì lãng phí tuổi trẻ quá. Giảm cân đã rồi đi làm sau cũng được.
 
Mấy ca này chỉ có đá ra khỏi nhà cho nó tự sinh tự diệt, còn nếu vẫn còn thương hay quan tâm nó thì phải xác định tư tưởng là phải nuôi noa suốt đời, vậy thôi.
 
Nó đang độ tuổi vàng ấy, chỉ cần không lười thì đi đâu người ta cũng nhận. Chắc anh thúc nó đi thể dục đi đã, nó cao m bao nhiêu, tính bmi ra rồi đặt mục tiêu cho nó. Tập thể dục cho cơ thể nó săn lại, mặt góc cạnh hơn tự nhiên sẽ đẹp trai ra, lúc đó nó cũng tự tin hơn. Trai tráng 20t mà 90kg thì lãng phí tuổi trẻ quá. Giảm cân đã rồi đi làm sau cũng được.
Đi thể dục thì nó ko chịu đi, thi bằng lái xe cũng ko chịu, và bạn bè rủ phát 1 là nó đi luôn, chả lẽ giờ kêu nó đi gym phải đi thuyết phục cho bạn nó thích để bạn nó rủ nó sao ta :confused:
 
Quên nữa, loại này k bao giờ có cái gan dám 44 đâu, toàn hù dc mấy bà má yếu bóng vía, thương con bất chấp thôi.
 
Đi thể dục thì nó ko chịu đi, thi bằng lái xe cũng ko chịu, và bạn bè rủ phát 1 là nó đi luôn, chả lẽ giờ kêu nó đi gym phải đi thuyết phục cho bạn nó thích để bạn nó rủ nó sao ta :confused:
Chưa có cả bằng lái xe thì bó tay rồi. Không có bằng lái xe làm sao đi làm được. Chẳng lẽ nó không thích em nào à? Tuổi nó tôi thích một em như điếu đổ, cả ngày chỉ nghĩ cách làm sao để em nó thích lại, động lực thể thao với học tập cũng vì em ấy hết.
 
Chưa có cả bằng lái xe thì bó tay rồi. Không có bằng lái xe làm sao đi làm được. Chẳng lẽ nó không thích em nào à? Tuổi nó tôi thích một em như điếu đổ, cả ngày chỉ nghĩ cách làm sao để em nó thích lại, động lực thể thao với học tập cũng vì em ấy hết.
Nó đi xe 50cc ấy thím, nên vừa rồi vẫn đi làm được, giờ nó lại còn wibu xem gái 2D hoài nữa nên việc có bạn gái chắc no hope, với tôi cảm giác nó ko thích gái real lắm thì phải, chưa bao giờ thấy hint nó tương tác với gái real, như hồi cấp 3 tôi nghèo mỗi cái đùm dái khô thôi nhưng cũng hay thả thính gái (mặc dù bị né hết) vì lúc đó đang rạo rực mê gái.
 
Nó đi xe 50cc ấy thím, nên vừa rồi vẫn đi làm được, giờ nó lại còn wibu xem gái 2D hoài nữa nên việc có bạn gái chắc no hope, với tôi cảm giác nó ko thích gái real lắm thì phải, chưa bao giờ thấy hint nó tương tác với gái real, như hồi cấp 3 tôi nghèo mỗi cái đùm dái khô thôi nhưng cũng hay thả thính gái (mặc dù bị né hết) vì lúc đó đang rạo rực mê gái.
Chắc cu cậu tự ti quá sinh ra chìm đắm vào thế giới ảo rồi. Tuổi này khó dạy phết nhỉ, tôi cũng bó tay.
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Cho đi bộ đội chấm hết. không có học hành gì hết tầm này.
 
Chắc cu cậu tự ti quá sinh ra chìm đắm vào thế giới ảo rồi. Tuổi này khó dạy phết nhỉ, tôi cũng bó tay.
giờ chỉ chờ thời gian cầu may thôi, cứ để nó sống trong thiếu thốn so với trước 1 tí, biết đâu có 1 pha bạn bè nó tin tưởng nhất lại phản bội nó vì nó ko có tiền hay người nó thích chả hạn, cái nó lại bật mode thay đổi số phận, giờ kiểu đời nó cứ bình bình chill chill có cuộc sống vừa đủ ăn, ko có biến cố gì làm nó có động lực.
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Nói chung là cũng khó nói, nhiều người chơi tới 1 thời điểm sẽ biết ân hận mà quay đầu tu chí, nhưng cũng có những thằng càng lao càng ngập. Cứ phải có 1 cái biến cố nào đó thật lớn thì mới làm thay đổi được. Thay đổi tích cực hay tiêu cực thì phụ thuộc vào bản chất con người nó.
Ví dụ đâu xa thằng em họ nhà vợ mình cũng nghịch ngợm, cầm cấm máy tính của anh mua cho, đánh nhau các kiểu. Chỉ để 1 lần suýt dính vòng lao lý vì đánh nhau thì nó mới tỉnh ngộ. Giờ nghe nói ngoan hơn rồi.
 
Nói chung là cũng khó nói, nhiều người chơi tới 1 thời điểm sẽ biết ân hận mà quay đầu tu chí, nhưng cũng có những thằng càng lao càng ngập. Cứ phải có 1 cái biến cố nào đó thật lớn thì mới làm thay đổi được. Thay đổi tích cực hay tiêu cực thì phụ thuộc vào bản chất con người nó.
Ví dụ đâu xa thằng em họ nhà vợ mình cũng nghịch ngợm, cầm cấm máy tính của anh mua cho, đánh nhau các kiểu. Chỉ để 1 lần suýt dính vòng lao lý vì đánh nhau thì nó mới tỉnh ngộ. Giờ nghe nói ngoan hơn rồi.
Giờ chỉ mong nó crush 1 em nào đó, xong bị ẻm phản bội vì nó loser ko có việc làm với tiền thì may ra. Hoặc trường hợp xui nhất là... mà thôi điều đó thì tôi ko mong sẽ xảy ra.
 
cách này mới không ổn ấy bác đi thì ừ sẽ có kỷ luật nhưng đi xong 2 năm về làm gì nếu không có câu trả lời thì vẫn như cũ chỉ khác là gai góc hơn :)
đi nghĩa vụ cho có kỷ luật dc thì khi ra quăng đâu nó cũng sẽ tự sống dc chứ fen. t có ng quen học 6 năm 3 trường đ tốt nghiệp nổi trường nào. đi nv xong về tự giác hơn hẳn, tự thân vận động đi học làm hdv ở saigontourist, h đang làm hdv r nè
xEHSvBX.png
 
Giờ chỉ mong nó crush 1 em nào đó, xong bị ẻm phản bội vì nó loser ko có việc làm với tiền thì may ra. Hoặc trường hợp xui nhất là... mà thôi điều đó thì tôi ko mong sẽ xảy ra.
Thường con người biết nghĩ, biết vươn lên thì gặp biến cố sẽ khôn ra, nhưng cũng có những ng gục ngã và theo lao luôn. Cũng khó nói lắm b ạ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
A Tô Lặc,
Người trả lời cuối
herogamev2,
Trả lời
187
Lượt xem
25.143
Quay lại
Lên đầu trang