Hồi đó tôi đi tù. Ấn tượng về ớt nó như thế này:
1-Chỗ cái bi cống tôi hay mang bát đĩa ra rửa nó có 1 cây ớt xiêm trắng người ta trồng từ trước. Do chỗ này nước ẩm quanh năm nên cây mau lớn, giống kháng đc sâu, rầy nữa. 1 ngày kia tôi nhìn mà ngẩn cả người: cây cao cỡ 2m-2m1 nhìn như thông Noel

, gốc bằng cổ chân người lớn, thiếu điều leo lên cành ớt đc luôn quá; trái thì xum xuê. Trái cỡ trăm người ăn ko hết (vì phạm nhân chiều đi làm về ghé qua hái ớt, cứ hết lại mọc ra). Nhưng sau vị trí đó làm cái hàng rào chống bạo động nên phải cưa bỏ, uổng ghê.
2-Cũng là giống xiêm trắng này nhưng có 1 cây nó ở bệnh xá phạm nhân. Cây đổ bò ra đất xong trổ nhánh lên trên, trái cũng quá trời, ăn ko hết. Rồi 1 ngày kia con MiMi (bê-đê) xin ngắt ít trái về ăn. Nó ngắt kiểu gì mà mấy ngày sau cây tự nhiên héo rũ, chết queo

. Cu em trực bệnh xá tức quá, rủa hoài vì tiếc cây ớt.
3-Mấy cu em đi chăn bò, dê hay vô rừng tràm, bụi này nọ thấy rau càng cua (cọng thân bự bằng cây đũa), nấm (có khi vô mùa hái đc cả nấm mối), và ớt chim. Ớt chim là giống chim ăn trái ớt xong ỉa ra, mọc thành cây. 1 cây cai cỡ 4 tấc, nhiều nhánh và trái thì chỉ bằng 1/3 đốt ngón út, mọc chỉ lên trời. Ớt này nhỏ mà cay và thơm (do mọc hoang chả có gì tưới bón). Và cũng vì nhỏ quá nên mấy cu em chăn bò thấy là nó nhổ cả cây mang về...
