Hiện tại em đang học khối kỹ thuật và trước đây em có dự định học 2 năm cuối ở Úc. Ban đầu, em đã tính khá kỹ hướng đi này: sang Úc học tiếp, cố gắng tìm cơ hội ở lại làm việc, xin PR rồi nếu thuận lợi thì lấy quốc tịch. Gia đình em cũng từng nói sẽ hỗ trợ tiền học trong 2 năm và chi phí sinh hoạt khoảng 18 tháng đầu.
Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, khi em gần hoàn thành 2 năm đầu ở Việt Nam, kế hoạch đi Úc của em bắt đầu trở nên không chắc chắn nữa. Tài chính gia đình vẫn còn khá phập phù. Nếu tính cực đoan là bán hết toàn bộ đất đai, tài sản hiện có thì cả gia đình em có thể sống thêm khoảng 20 năm nữa. Nhưng em hiểu đây không phải là một phương án bền vững hay nên đem ra làm chỗ dựa chính, vì đó là tài sản tích lũy của bố mẹ và cũng là phần an toàn lâu dài của cả gia đình.
Bố mẹ em cũng có nhắc đến một số hướng khác an toàn hơn, chẳng hạn như ở lại Việt Nam làm giáo viên IELTS, hoặc học thêm văn bằng 2 khối kinh tế/văn phòng để có công việc ổn định, nhẹ nhàng hơn. Hiện tại em đang có chứng chỉ IELTS 7.0 + học bổng nước ngoài 25%.
Điều khiến em băn khoăn nhất là hoàn cảnh gia đình. Nhà em chỉ có hai anh em, mà em trai em bị tự kỷ thoái lui, tăng động và động kinh. Nếu em đi xa, gần như bố mẹ em sẽ phải gánh hết việc chăm sóc em trai và lo toan gia đình. Em hiểu bố mẹ đã vất vả nuôi em từ nhỏ đến lớn, cũng từng hy sinh nhiều cơ hội riêng, kể cả cơ hội ra nước ngoài, vì em. Vì vậy nếu bây giờ em chỉ nghĩ cho tương lai của riêng mình thì em cũng thấy rất áy náy.
Mặt khác, em cũng không muốn bỏ qua cơ hội nếu nó thực sự có thể giúp em xây dựng nền tảng tốt hơn cho bản thân và sau này hỗ trợ gia đình tốt hơn. Theo tính toán của em, nếu làm việc và sinh sống ở Úc, sau khi trừ các chi phí phát sinh giữa hai nước, số tiền tiết kiệm được vẫn có thể cao hơn đáng kể, thậm chí hơn gấp đôi so với ở Việt Nam. Em đang nghĩ nếu đi thì có thể sẽ ở lại khoảng 10 năm rồi mới tính chuyện về Việt Nam.
Hiện tại em đang bị giằng co giữa hai hướng: một bên là cơ hội phát triển sự nghiệp, tài chính và định cư ở Úc; một bên là trách nhiệm với gia đình, đặc biệt là bố mẹ và em trai. Em không muốn quyết định vội vàng, cũng không muốn lấy tài sản của gia đình ra đánh đổi một cách thiếu chắc chắn. Em cũng không muốn để bố mẹ phải chịu áp lực quá lớn vì lựa chọn của mình.
Các bác, đặc biệt là những bác từng đi du học, định cư, hoặc từng phải lựa chọn giữa cơ hội cá nhân và trách nhiệm gia đình, có thể cho em xin góc nhìn được không ạ? Theo các bác, trong trường hợp của em thì nên cân nhắc những yếu tố nào trước khi quyết định đi hay ở lại? Em cảm ơn các bác nhiều.
Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, khi em gần hoàn thành 2 năm đầu ở Việt Nam, kế hoạch đi Úc của em bắt đầu trở nên không chắc chắn nữa. Tài chính gia đình vẫn còn khá phập phù. Nếu tính cực đoan là bán hết toàn bộ đất đai, tài sản hiện có thì cả gia đình em có thể sống thêm khoảng 20 năm nữa. Nhưng em hiểu đây không phải là một phương án bền vững hay nên đem ra làm chỗ dựa chính, vì đó là tài sản tích lũy của bố mẹ và cũng là phần an toàn lâu dài của cả gia đình.
Bố mẹ em cũng có nhắc đến một số hướng khác an toàn hơn, chẳng hạn như ở lại Việt Nam làm giáo viên IELTS, hoặc học thêm văn bằng 2 khối kinh tế/văn phòng để có công việc ổn định, nhẹ nhàng hơn. Hiện tại em đang có chứng chỉ IELTS 7.0 + học bổng nước ngoài 25%.
Điều khiến em băn khoăn nhất là hoàn cảnh gia đình. Nhà em chỉ có hai anh em, mà em trai em bị tự kỷ thoái lui, tăng động và động kinh. Nếu em đi xa, gần như bố mẹ em sẽ phải gánh hết việc chăm sóc em trai và lo toan gia đình. Em hiểu bố mẹ đã vất vả nuôi em từ nhỏ đến lớn, cũng từng hy sinh nhiều cơ hội riêng, kể cả cơ hội ra nước ngoài, vì em. Vì vậy nếu bây giờ em chỉ nghĩ cho tương lai của riêng mình thì em cũng thấy rất áy náy.
Mặt khác, em cũng không muốn bỏ qua cơ hội nếu nó thực sự có thể giúp em xây dựng nền tảng tốt hơn cho bản thân và sau này hỗ trợ gia đình tốt hơn. Theo tính toán của em, nếu làm việc và sinh sống ở Úc, sau khi trừ các chi phí phát sinh giữa hai nước, số tiền tiết kiệm được vẫn có thể cao hơn đáng kể, thậm chí hơn gấp đôi so với ở Việt Nam. Em đang nghĩ nếu đi thì có thể sẽ ở lại khoảng 10 năm rồi mới tính chuyện về Việt Nam.
Hiện tại em đang bị giằng co giữa hai hướng: một bên là cơ hội phát triển sự nghiệp, tài chính và định cư ở Úc; một bên là trách nhiệm với gia đình, đặc biệt là bố mẹ và em trai. Em không muốn quyết định vội vàng, cũng không muốn lấy tài sản của gia đình ra đánh đổi một cách thiếu chắc chắn. Em cũng không muốn để bố mẹ phải chịu áp lực quá lớn vì lựa chọn của mình.
Các bác, đặc biệt là những bác từng đi du học, định cư, hoặc từng phải lựa chọn giữa cơ hội cá nhân và trách nhiệm gia đình, có thể cho em xin góc nhìn được không ạ? Theo các bác, trong trường hợp của em thì nên cân nhắc những yếu tố nào trước khi quyết định đi hay ở lại? Em cảm ơn các bác nhiều.
